Trường ai huyễn dạ

Discussion in 'Truyện dài' started by Lucrezia, Jul 3, 2016.

  1. Lucrezia

    Joined:
    Feb 14, 2016
    Messages:
    99
    Likes Received:
    66
    #1 Lucrezia, Jul 3, 2016
    Last edited: Dec 9, 2017
    [​IMG]


    TRƯỜNG AI HUYỄN DẠ
    (Đêm dài buồn mê hoặc)


    Author: Lucrezia (fiction.vn)

    Genre: Fantasy

    Status: On going

    Warning: Giả tưởng 100%. Không có bất cứ chi tiết nào liên quan đến lịch sử, văn hóa, địa lý, thần thoại,... chính xác, nếu có cũng chỉ là về mặt ý tưởng. Mọi thắc mắc xin tham khảo chú thích.

    Rating: 16+


    Summary:

    Mắt người như hồ sâu, làm cố nhân chìm đắm.
    Nụ cười ai khinh bạc, đùa bỡn cả giang sơn.
    Môi son vẽ một nét cười.
    Sa trường nơi đó, phồn hoa nơi nào.

    P/S: Viết trong những ngày rảnh rỗi, giải tỏa tâm trạng là chính.
     
  2. Lucrezia

    Joined:
    Feb 14, 2016
    Messages:
    99
    Likes Received:
    66
    #2 Lucrezia, Jul 3, 2016
    Last edited: May 11, 2017
    - Mở đầu -
    “Bởi vì con người tham lam, ích kỷ, hèn mọn và tự đại, thế nên, chúng đã ra tay giết vị vua đích thực của chúng mà không có lấy một chút sợ hãi, chần chờ.”

    “Con trai của thần, vua của các vua, kẻ khai sáng, người tạo luật đã bị giết. Những kẻ tôi tớ trước kia giẫm đạp, lăng nhục thân xác ngài. Chúng phá đi tượng đài, kéo đổ tháp chuông vàng, chúng tàn phá Thành Đô Vàng huyền thoại của ngài, chúng tận diệt nòi giống của ngài.”

    “Không ai đưa tay cứu lấy ngài. Không ai mở rộng vòng tay che chở ngài. Vua của các vua đã chết vì sự phản trắc. Người ta phản bội ngài. Chư thần bỏ rơi ngài.”

    “Vua của các vua đã chết, nhưng các vị vua vẫn sống. Hai mươi ba vị vua đưa quân hợp công tiến đánh vào Thành Đô Vàng đã giết hết lũ phản trắc. Nhưng vua của các vua đã chết rồi. Thậm chí họ còn không tìm thấy thân xác của ngài. Hai mươi ba vị vua cúi đầu trước tàn tích tháp chuông vàng, khi họ khóc than, trong một thời điểm nào đó ba ngàn đóa hoa sen đã nở đỏ trong một sát na, đã có hai mươi ba giọt nước mắt cùng rơi xuống. Bỗng trời nổi gió, sấm rền vang, chớp lóe khắp vòm trời, đất rung chuyển, nước dâng lên làm sụt lún và chôn vùi những tàn tích. Khi ngoảnh lại, Thành Đô Vàng huyền thoại đã biến mất vào trong đất. Không ai sống sót ngoài hai mươi ba vị vua. Vua của các vua đã chết. Thành Đô Vàng đã mất. Thời đại Hoàng kim cũng chẳng còn.”

    “ Chính con người đã tự tay phá hủy Thời đại Vĩnh cửu mà chúng được ban cho. Nhưng giờ hối hận cũng đã muộn rồi. Con người dần già đi, thậm chí các vị vua cũng nhìn thấy những sợi tóc bạc trên mái đầu của họ. Những hạt giống phản trắc nơi Thành Đô Vàng đã kịp bay theo gió nam, gió đông, gió tây, gió bắc, gieo vào lòng người khắp đại lục những tư tưởng đen tối khôn cùng. Khi hai mươi ba vị vua khai sáng chết đi, những người con trai của họ, những người bị đầu độc bởi Hạt Giống Đen, đã nổi lên tranh giành bá quyền. Tay nâng đao, tay cầm kiếm, mũi kích sắc nhọn khuấy đảo cả vòm trời, máu đỏ nhuộm thắm ngân thương, chùy đồng làm nứt đôi mặt đất. Bốn phương khói lửa chất chồng, xác người phơi trên đồng nội, cát vàng vùi dập tàn xương, máu tuôn từ những đại trường giang mà ra biển. Cả các vị thần cũng đã bỏ rơi những người con tội lỗi của họ - cũng như họ đã bỏ rơi con người vĩ đại ấy, người khai sáng, kẻ tạo luật, vua của các vua.”

    “Than ôi, thiên hạ lầm than, lòng người cũng hóa tro tàn! Có kẻ nào ngày xưa đã từng nghe tiếng chuông vàng trên mái tháp Thành Đô Huyền Thoại, có kẻ nào ngày nay còn nhớ đến tên tuổi và uy danh lừng lẫy của Ngài, hỡi Đức Ngài vĩ ngạn hơn cả bầu trời, người mà tấm lòng trải rộng như biển khơi và bao dung hơn mặt đất!...”

    - trích từ hồi cuối "Truyện Vinh hoa" -
     
    Tesp likes this.
  3. Lucrezia

    Joined:
    Feb 14, 2016
    Messages:
    99
    Likes Received:
    66
    #3 Lucrezia, Mar 5, 2017
    Last edited: May 11, 2017
    Phần I: TRƯỜNG DẠ

    - Mở đầu -

    “Bệ hạ, người có nghe ta nói gì không?”

    Hyuga Shoji bàng hoàng nhìn lên chị cậu. Chị vẫn mỉm cười dịu dàng, nhắc lại:

    “Ta đi rồi, để lại Kino chăm sóc cho em nhé. Việc quản lí hậu cung cứ để cho Kino. Cô ấy thông minh, xuất thân danh giá, lại theo hầu ta nhiều năm nên rất am hiểu việc quản lí cung nhân. Nếu có một Thượng cung như cô ấy ở lại, em sẽ không cần phải nhọc lòng vì những vấn đề không đáng nói. Còn đây...” Chị cậu đưa cuốn sổ nhỏ cho Ofuku, Ofuku lại dâng nó lên cho cậu. “Đây là danh sách những quý tộc thề tận trung với Vương tộc Hyuga chúng ta, nếu Shoji muốn ngồi vững trên ngai vàng thì nhất định phải hiệu triệu bọn họ. Gia tộc Tsubota có mối liên hôn gần nhất đối với vương thất, tạm thời có thể tin tưởng được. Quan trọng nhất vẫn là mẫu tộc của chúng ta, gia tộc Yamada. Bây giờ trưởng gia chính là bác cả Hitsuji, anh ruột của mẫu hậu. Chị nghĩ là em có thể tin tưởng bác ấy.” Chị của cậu nhẹ nhàng tiến đến, nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của cậu. “Dù gì thì chúng ta cũng có chung dòng máu mà.”

    Đôi mắt Shoji mở to nhìn chị, cậu ngơ ngác gật đầu. Rồi cậu sà vào lòng chị, níu lấy áo, rấm rứt những lời không rõ. Nhưng Shoji nhớ, mẫu hậu từng nói là trang nam nhi thì không thể khóc. Cậu hít sâu, khụt khụt mũi mấy cái, chỉ cảm thấy cổ họng khô khản. Trong trái tim ngây thơ của Shoji bỗng xuất hiện một thứ gì đó khác, nó có hình dạng giống như một sợi dây mỏng mảnh sẫm màu, uốn éo như rắn quấn siết lấy trái tim cậu. Một nỗi hận mơ hồ càng lúc càng thêm rõ ràng trong lòng cậu. Tuy đang ở trong lòng chị nhưng cậu lại cảm thấy đau đớn. Một tiếng rạn nứt rất nhỏ mà chỉ Shoji mới có thể nghe thấy, chói sâu trong trí cậu, làm nát vỡ cả ánh mắt ngây thơ. Shoji lại khụt khịt thêm một cái. Cậu ngẩng mái đầu nhỏ lên, cười rạng rỡ với chị gái:

    “Dạ. Em hiểu cả rồi.”

    Chị cậu cũng cười. Chị xoa đầu cậu, bàn tay ấm áp quen thuộc đến vậy mà sắp không còn chạm đến mái tóc cậu nữa. “Tay chị thật mềm mại. Tay chị thật là thơm. Thật là thơm quá.” Trong thoáng mơ hồ, Shoji chợt nhớ về những ngày giữa hạ năm nào, khi ấy cậu vẫn còn nhỏ tí, chân ngắn cũn cỡn chạy đuổi theo chị. Tay chị đang ôm bó hoa sen hồng, nghe tiếng cậu, chị đã quay lưng lại và đón ôm lấy cậu, gò má của cậu cọ vào vai áo thêu hoa của chị, ngoảnh sang đầu mũi lại chạm vào những búp hoa sen mới chớm thơm mượt như lụa ướp. Lúc này đây, khi cậu đưa tay khẽ chạm vào bờ vai chị, cậu như lại chạm thấy những tháng ngày yên ả xưa kia, những tháng ngày giờ đây nhạt nhòa không còn rõ nhưng luôn phảng mãi hương hoa sen tinh khiết, dịu dàng.


    Trong một buổi chiều thu le lói nắng tàn, Shoji lần cuối cùng được chị gái ôm vào lòng. Khi chị cậu buông cậu ra, cậu ngước mắt mỉm cười, đôi cánh tay buông thõng. Sáng sớm hôm sau, cậu như con rối đờ đẫn, mặc cho đám cung tì choàng lên mình áo bào cùng mũ miện. Shoji đã đứng trước toàn thành, bên cạnh cậu là Yamada no Hitsuji đang mím chặt miệng, sau lưng cậu là nhóm quý tộc Đại danh như hổ như sói, cậu nhìn quanh thấy đám tiểu quý tộc đương xúm xít lại giả vờ than khóc, nhìn xuống dưới chân thành chỉ thấy cờ trắng rủ trong mưa, người người cúi đầu nhưng trong lòng thì mê muội. "Không ai biết cả. Không ai biết cả."

    Trong màn mưa giăng giăng, từ trên thành cao Shoji vẫn nhìn thấy đoàn thuyền đang giương buồm ra khơi. Gió mưa đã làm rơi một chiếc đèn lồng đỏ. Shoji nhặt chiếc đèn lên, lại ngẩng đầu, trước mắt hình bóng chị gái lại hiện lên nhạt nhòa. Áo đỏ, xuyến vàng đẹp lộng lẫy, khăn quàng vai trắng muốt như khăn tang. Nụ cười của chị đẹp đẽ dịu dàng, gương mặt phẳng lặng, ánh mắt không chứa chút phong ba.

    Cậu nghe thấy tiếng tộc trưởng Tsubota đang nói gì đó. Một bàn tay cứng rắn siết lấy vai cậu. Quay lại, cậu nhìn thấy gương mặt khắc nghiệt của tộc trưởng Yamada no Hitsuji. Cậu nhớ đến nụ cười êm ái như mật ngọt của chị gái. Miệng cậu dần nhếch lên. Hyuga no Shoji nói:

    "Có chuyện gì vậy bác cả? Đã hết giờ đưa tiễn. Chúng ta nên về thôi."

    Shoji quay đầu lại trước tiên, cậu ngước nhìn lá cờ vương tộc đương bay phần phật trong mưa gió. “Hỡi cung thành Hatsu đẹp đẽ và cao cả, nghiêm khắc và khoan dung, hãy nghe lời khẩn cầu của ta.” Cậu bước về phía cung thành, bước chân vững chãi và quyết đoán. Khi cậu bước đến, bóng tối từ nơi âm u ẩm ướt phủ xuống nuốt dần lấy thân hình cậu. Khi cậu đi vào trong, băng qua những người lính tuốt gươm trần đứng lặng như tượng sáp, bóng tối từ cung thành dần đổ xuống sau lưng cậu. Bước lên tháp cao và nhìn xuống những quý tộc lúc nhúc bên dưới, Shoji thầm nghĩ: “Giờ thì ta cũng giống như các ngươi. Ta đã sẵn sàng rồi.”

    Năm ấy, Shoji vừa tròn chín tuổi.
     
    Tesp likes this.
  4. TrieuHai

    Joined:
    Jan 26, 2017
    Messages:
    66
    Likes Received:
    27
    À, mình có đọc xong "Mở đầu", "Phần 1: Trường Dạ - Mở đầu". Mình khá thích cảm giác thần thoại, có chút bi tráng ở phần "Mở đầu". Ờ cuối phần này mình thấy bạn ghi tên một truyện khác, mình cũng tìm trong danh sách truyện của bạn thì không có, lên mạng tìm cũng không có. Nên hơi thắc mắc: là truyện bạn viết hay chỉ là một truyện giả tưởng trong tâm trí bạn, đặt ra để tăng sự cuốn hút của truyện chính này?

    Còn "Phần 1", ba đoạn đầu (tính cả hai cái một dòng luôn nhé) và đoạn thứ năm từ dưới lên, mình cảm thấy chỉ hai phần này là còn liền mạch với cách kể ở "Mở đầu". Những phần khác, mình cảm thấy hơi quá. Đọc xong "Mở đầu", mình mong chờ một câu chuyện hoành tráng (nói sao nhỉ, chỗ này bị nghèo từ), có chút thần thoại (hơi nghèo từ thật), một câu chuyện như kiểu thâm cung bí ẩn, mang đến cảm giác như khi ta thấy kỵ sĩ cưỡi ngựa và cầm khiên sắt. Nên lúc đọc thấy cảm giác của Shoji, mình cảm thấy quá sớm. Như Nguyễn Dương Quỳnh nói trong "Thị trấn của chúng ta", thì anh hùng phải có một câu chuyện đau thương đằng sau vẻ kiên cường (đại loại thế vì mình không nhớ rõ) để câu khách (ba chữ sau nói cho đúng ý tác giả thôi nên bạn đừng để ý). Thật tuyệt khi đọc một truyện toàn những con người thủ đoạn siêu cao (mình không có ý nói truyện bạn như thế vì không đọc nhiều. Chỉ là cảm giác truyện bạn cho mình giống cảm giác khi đọc mấy truyện từa tựa như thế), rồi bùm, sau đó là câu chuyện bi thương. Lúc ấy thì chắc người đọc phải bật khóc đến nức nở. Và dường như bạn cũng muốn cài điều ấy vào trong truyện? Xin lỗi nếu không đúng nhưng mình vẫn sẽ nói vì không chịu được. (xuống dòng cho đỡ dài nhé)

    Mình có đọc truyện "Van dạm xuân" của Bẫy Bí Ngô. Câu chuyện về một vị vua có thật khi còn nhỏ và một đứa bé khác. Có những đoạn khiến mình cười sặc sụa, nhưng cũng có những đoạn thật sự khiến mình suy ngẫm. Mình nghĩ một tác giả nên làm được điều ấy. Vậy nên khi câu chuyện của bạn mới chỉ bắt đầu, chưa đi vào đâu, thì những cảm xúc của Shoji về năm tháng xa xôi là quá sớm (kiểu lấy bánh ra khỏi lò quá sớm). Mình có cảm giác hụt hẫng. Một dấu chấm nặng nề ngay từ khi mới viết hoa chữ cái vậy. Tại sao bạn không để những cảm xúc ấy cho phần sau, khi mà Shoji đã lớn, làm vua một nước (mình đoán thế để ví dụ cho bạn thôi)? Mình có lướt qua phần tiếp theo bạn post, thì hình như chị gái Shoji cũng nhớ lại? Mình vẫn cho là không nên. Như kiểu tiền vốn đã trải đều rồi thì đến lúc cần lại không có, như không có tiền tiết kiệm vậy. À, cho dù bạn không muốn gắn thêm những câu chuyện ẩn sau nhân vật chính thì mình vẫn cảm thấy cách kể như vậy thì hơi chán và nặng nề. Chấm thì chấm vừa vừa thôi, lặng nhiều quá thì có khi truyện bạn chìm luôn.

    Những đoạn còn lại trong "Phần 1" mà mình không thấy ấn tượng, cách viết của bạn khá cũ. Kiểu buồn buồn, năm tháng ấy, rồi hết. Và đầy người viết như vậy.
     
  5. Lucrezia

    Joined:
    Feb 14, 2016
    Messages:
    99
    Likes Received:
    66
    Cảm ơn nhận xét của bạn. Mình cũng chẳng biết giải thích thế nào, nhưng mình biết mình đang chèo một cốt truyện mòn, và thực sự thì mình là người sến súa, và mình cũng đã đọc truyện Vạn dặm xuân rồi, công nhận là truyện đó siêu siêu hay luôn -ki-star- mình không thể bì được -ki-die- Mình cũng thấy mình viết được phần mở đầu như vậy là vô cùng vi diệu, nhưng mà vì thể loại là fantasy nên vi diệu cũng phải thôi. Còn nhân vật trong phần Mở đầu là Shoji, mình hiểu ý bạn, nhưng mình không (hoặc chưa) coi trọng nhận vật này lắm, chỉ dùng để mở đầu thôi. Mọi câu chuyện đều được bắt đầu bằng một đám cưới, và câu chuyện của mình cũng vậy, lối mòn mà TT Nhẽ ra mình đã up chap mới, nhưng vì có vấn đề với số tuổi của nhân vật nên đang phải tính lại, nhân tiện gửi một bài trả lời bạn luôn. Mình cảm thấy vui lắm khi bạn gõ ra một trả lời dài vậy cho cái fic sến của mình. Mình cảm ơn bạn nhiều lắm, hy vọng bạn có thể vô lại cái topic này lần nữa. Còn chap mới, mình phải tính lại số tuổi đã, chắc là tí nữa là ngày mai, ngày kia, hoặc tuần sau. Truyện của mình cũng như mình thật sự không có cá tính cho lắm, quả thật bạn cho một nhận xét dài như vậy mình cũng thấy vui lắm rồi, nếu còn được khen thì fantasy trình đó mình chưa với tới đâu à =)))
     
  6. Lucrezia

    Joined:
    Feb 14, 2016
    Messages:
    99
    Likes Received:
    66
    #6 Lucrezia, Apr 25, 2017
    Last edited: May 11, 2017
    “THÂN PHẬN CHẾ”

    Đại lục Nihonji coi trọng ngôi thứ và đẳng cấp trong xã hội. “Thân phận chế” là thư tịch cổ nhất được lưu giữ từ thời Thiên hoàng Jimmu Người Sáng Tạo Vĩ Đại Nhất Thế Gian, trong đó quy định rõ ràng về các tầng lớp, bao gồm Quý tộc, Dân thường và Uế đa.

    Trong xã hội Nihonji, chỉ có Quý tộc mới được mang ‘họ’. Uế đa (eta) thì không có ‘họ’, còn Dân thường thì lấy họ là tên của người cha ghép thành.

    Trong tầng lớp Quý tộc được phân chia làm nhiều giai tầng:

    + Giai tầng Đại danh: Những gia tộc Đại danh là những gia tộc tồn tại từ thời Thánh chiến, tổ tiên có nguồn gốc cao quý và công trạng lừng lẫy. Con cháu thuộc gia tộc Đại danh thì được phép mang ‘tên dài’, trong tên có thêm từ ‘no’ để biểu thị thân phận.

    Giai tầng Đại danh bao gồm các đẳng cấp:


    • Đẳng cấp Thánh cốt: “Thánh cốt” chỉ những người thuộc hoàng tộc hoặc có huyết thống gần trong vòng ba đời với hoàng tộc/vương tộc trở lại.
    • Đẳng cấp Chân cốt: “Chân cốt” chỉ những người có quan hệ họ hàng xa với hoàng tộc/vương tộc hoặc có huyết thống trong vòng từ bốn đời trở ra.
    • Đẳng cấp Quý cốt: “Quý cốt” là những Đại danh có không có huyết thống hoàng tộc/vương tộc.
    Ba đẳng cấp được quy định như trên gọi là hệ thống Cốt phẩm.

    + Giai tầng Tiểu danh bao gồm các gia tộc Cầm cờ hoặc là Gia thần (bao gồm Cận thần Hạ thần) cho các gia tộc Đại danh.

    + “Ngũ Đại tộc” là một sự tồn tại đặc biệt và được trọng vọng. Tổ tiên của Ngũ đại gia tộc được chính Thiên hoàng Jimmu Người Sáng Tạo Vĩ Đại Nhất Thế Gian ban tước ‘vương’, tuy nhiên họ đã từ chối và xin Đức ngài ân huệ được sống một cuộc đời bình dị trên lãnh thổ của họ và không tham gia vào các cuộc chiến tranh. Địa vị của Tộc trưởng Ngũ đại gia tộc rất cao và không có sự khác biệt ở Phương Bắc, Phương Nam, Phương Đông hay Phương Tây. Tộc trưởng cùng người thừa kế Đại tộc không cần phải hành lễ trước vua của một ‘tiểu quốc’ mà chỉ cần hành lễ trước hoàng đế của ‘đại quốc’; ông ta được quyền ngồi ở vị trí thứ nhất bên trái của nhà vua, nhận sự trọng vọng và triều bái của các Đại danh khác. Tất cả thành viên của các Đại tộc đều được xếp vào hàng Chân cốt.

    Tầng lớp Dân thường chiếm đa số trong xã hội, bao gồm Võ sĩ, Nông dân, Thợ thủ công, Thương nhân. Võ sĩ được coi trọng trong xã hội, Nông dân được coi trọng ở các ‘tiểu quốc’ còn Thương nhân lại được coi trọng hơn ở các ‘đại quốc’.

    Uế đa là tầng lớp thấp kém nhất trong xã hội. Theo Đại lục thư kỷ thì tổ tiên của Uế đa đã phạm tội sỉ nhục đến thần linh và khiến cho Hình hài của Thần linh nơi Trần thế là Thiên hoàng Asuka – cháu trai của Phụ thần và Mẫu thần, đồng thời là vua cha của Thiên hoàng Jimmu Người Sáng Tạo Vĩ Đại Nhất Thế Gian – nổi giận. Đức ngài đóng triện đời đời trên trán của những kẻ uế đa, tước đi những đặc ân và không bảo hộ cho họ nữa. Vì không được Thiên hoàng bảo hộ, nên bất cứ Uế đa nào cũng có thể bị buôn bán, bóc lột, họ bị buộc làm những công việc “thấp kém và nhơ bẩn” mà không người Nihonji nào dám làm vì sợ sẽ phạm vào Tạo nghiệt theo quy định của Thần đạo Nishinto, bao gồm những công việc như giết thịt (đồ tể), lột da (thợ thuộc da), chôn cất (phục vụ tang lễ), tẩy uế (làm vệ sinh), quét đường (làm lúc nửa đêm)…

    Ngoài ra, Kĩ nữ, Người hành khấtCon hát không thuộc bất cứ tầng lớp nào trong ba tầng lớp trên.

    “Thân phận chế” quy định rất rõ ràng việc việc thông hôn giữa hai người nam và nữ trong xã hội, gọi là Luật Thuần chủng. Trong Luật Thuần chủng có đưa ra khái niệm về “Thuần chủng”“Lai căng”.

    Nói theo nghĩa rộng thì việc buộc nam nữ kết hôn trong cùng tầng lớp xuất thân chính là để giữ được “sự thuần chủng” của tầng lớp đó, còn nếu giải thích theo nghĩa hẹp, từ “thuần chủng” chỉ được dành cho những hậu duệ là con cháu trong một gia đình có phụ mẫu xuất phát từ cùng họ tộc (có thể khác hệ chi) bảo tồn được những đặc điểm riêng của họ tộc đó từ đời tổ tiên của mình. “Sự thuần chủng” có phân biệt nặng nhẹ ở mỗi nơi, có nơi đề cao có nơi coi thường. Điển hình như ở Phương Bắc nước Waseda, Hoàng tộc Thánh cốt Fujiwara chia làm hai chi, chi hẹp hơn là chi Thuần chủng Fuji có sức ảnh hưởng và được trọng vọng hơn nhiều so với chi Không Thuần chủng. Để giữ được sự thuần chủng trong dòng máu, nhà Fujiwara duy trì hôn nhân cận huyết giữa anh em họ trong gia tộc, đảm bảo cho đứa trẻ sinh ra có đầy đủ các đặc điểm như da trắng tái, tóc đen, mắt đen,… Ngược lại, Hoàng tộc Thánh cốt Himawari ở nước Fuhitobe Phương Nam và Hoàng tộc Thánh cốt Konikishi nước Gokyou Phương Tây không hề đề cao “sự thuần chủng”, họ cho rằng theo đuổi “sự thuần chủng” có thể gây suy thoái giống nòi. Càng về sau, việc gìn giữ những đặc điểm thuần chủng càng trở nên khó khăn, khi những mối liên hôn giữa hai gia tộc hay hai nước là cần thiết cho nhiều mục đích khác nhau. Dẫu vậy, Waseda vẫn là một trong số ít các nước giữ gìn sự thuần chủng.

    (1) Fujiwara no Kennouji (Chương 2) chính là một trong những hậu duệ của chi tộc Thánh cốt thuần chủng Fuji.


    Ngược lại với khái niệm “Thuần chủng” “Lai căng”. Luật Lai căng là một bộ luật sắt khắc nghiệt quy định hình phạt rõ ràng cho những kẻ dám vi phạm Luật Thuần chủng theo nghĩa rông, tức là các trường hợp kết hôn ngoài tầng lớp của mình. Đại lục thư kỷ ghi rõ: “Bất cứ ai dám chống lại Luật Thuần chủng sẽ phải chịu áp Luật Lai căng.” Luật Lai căng cấm tất cả các cuộc hôn nhân nằm ngoài tầng lớp, những kẻ vi phạm sẽ bị trực tiếp giáng hạ xuống tầng lớp Uế đa, con cháu chịu đời đời nhục nhã, hoặc, có thể cho phép xử tử thị chúng hoặc xử tử bí mật, tuy nhiên, gia đình của những kẻ liên quan cũng phải chịu hình phạt, đặc biệt nếu một trong hai người là Quý tộc thì hình phạt áp xuống sẽ rất nặng, địa vị càng cao thì hình phạt cũng càng nặng.

    (2) Dựa vào nội dung của “Thân phận chế”, có thể thấy việc Hyuuga no Fuyumi (Chương 1) có quan hệ yêu đương với một người không rõ ràng là một việc hết sức nguy hiểm.


    Ngoài ra “Thân phận chế”còn quy định về ngôi thứ giữa các nước trong đại lục. Sau Thánh chiến, Thiên hoàng Jimmu đã chiếu theo phán xử của Thần Ryousenkan – vị thần chiến trận công bằng và khắc nghiệt, mà quy định ra Đường biên Chữ thập chia đại lục Nihonji ra làm bốn phương Đông, Tây, Nam, Bắc. Thống lĩnh mỗi phương là một Đại quốc, người đứng đầu Đại quốc được tôn xưng là Hoàng đế, là Vua một phương. Dưới hoàng đế là các vua, Vua đứng đầu các Tiểu quốc là chư hầu của Đại quốc. Đứng đầu Ngũ Đại tộc là các tộc trưởng, địa vị của các tộc trưởng ngang với vua chư hầu.

    “Thân phận chế” là một thư tịch quan trọng mà dựa vào đó giới thống trị Nihonji đã quy định nên luật pháp. Cùng với Đại lục thư kỷ - bộ huyền sử ghi chép lại sự ra đời màu nhiệm cùng những truyền thuyết, dân khúc từ thời cổ Asuka và Truyện Vinh hoa – bộ truyện kể gối đầu giường của giới Quý tộc, ba cuốn thư tịch là ba chân kiềng mà trong đó văn hóa cùng tín ngưỡng Nihonji bị cô lập trong đại lục và phát triển lên đến một tầm cao thâm thúy, rực rỡ và huyền hoặc.
     
  7. Irish

    Joined:
    Mar 15, 2016
    Messages:
    66
    Likes Received:
    61
    Thật ra thì khi đọc Trường ai huyễn dạ thì thật sự mình có chút rối. Việc rối rắm đọc khiến mình phải dừng bước ở đoạn Fuyumi gặp Hitsuji dù lòng thì hết sức tò mò về Hitsuji. Thế nên tiện ở phản hồi này mình sẽ nói luôn về rắc rối đó của mình vậy.

    Mở đầu của bạn tạo cho mình cảm giác rất Tây phương. Mình không nói về giọng văn mà là hình ảnh, chi tiết bạn diễn tả. Thành Đô vàng, Thời đại hoàng kim, vua của các vua,... nó khiến mình liên tưởng nhiều đến câu chuyện về tháp Babel (dù là cả hai bên chẳng giống gì nhau) hơn là một tích điển trong một thế giới có nồng cốt Nhật Bản. Tiếp theo sau đó thì trải qua từng phần truyện về các nhân vật khác nhau thì mình lại đâm bang tự hỏi là mình đang đọc đến thời đại nào của nước Nhật. Vì nếu "tộc trưởng", "xứ" các kiểu khiến mình liên tưởng đến thời kì Yamato, khi vẫn còn cuộc chiến giữa các bộ lạc. Nếu tầm thời kì ấy thì nước Nhật còn khá hoang sơ với các kiểu nhà đá, mãi đến thời kì sau đó khi chính thức lập quốc thì đền đài mới bắt đầu được dựng nên. Thế nên chi tiết về sự xa hoa lộng lẫy nó có chút trật chìa. Hay ví dụ về giai cấp eta thì mình nhớ mại mại thì mãi đến thời Edo mới có sự phân chia tầng lớp như thế. Nhưng đó không hẳn quan trọng với mình lắm, vấn đề là mình không cảm thấy được chất Nhật như bối cảnh bạn đề cập trong những hình ảnh chọn lọc của bạn. Ví dụ như hình ảnh hoa sen, khác với những nước như Trung, Việt, Nhật Bản không thật sự chuộng hoa sen, có một ít ở Chiba nhưng nếu nói đến mùa hạ hay tháng tám, tháng chín, người Nhật thường dụng sao nhái hay cát cánh hơn. Còn nếu nói đến cốt cách thanh cao thì lại có hoa trà chẳng hạn. Hay ví dụ lồng đèn đỏ, áo đỏ, xuyến vàng, cảm giác màu sắc ấy quá là gắt mắt trong nền tảng câu chuyện của bạn, nó quá nổi bật so với nước Nhật có sắc màu nhã nhặn ấy. Mình không hiểu lắm nhưng chắc hẳn đó không phải đồ cưới hen vì áo cưới cô dâu thường là màu trắng, không phải kiểu màu đỏ báo hỉ như Trung Quốc. Có lẽ vì bị những hình ảnh tưởng chừng nhỏ nhặt ấy ảnh hưởng nên mình không thật sự cảm được sự tĩnh tại, thiền định, thoáng chút lạnh lùng của chất Nhật trong văn phong của bạn. Bạn có nét buồn, kiểu như bạn TrieuHai nói ấy, qua năm tháng, nhưng nó lãng đãng quá, không tạo được cái chùn nặng hướng nội của người Nhật.

    Bạn có ý tưởng, thật sự thì tuy bạn tự nhận là đi theo lối mòn nhưng có vài chi tiết sáng giá không mòn chút nào và đó cũng là lí do thứ hai mình quyết định để lại phản hồi này cho bạn.

    Phải nói là lúc đọc đến đây mình quyết định phải viết phản hồi cho bạn ngay. Quyền lợi đi đôi với trách nhiệm và việc phải hòa thân, thậm chí là bỏ xác nơi xứ người là điều, nói thẳng ra luôn là đương nhiên với những ngọc ngà châu báu địa vị mà họ có được. Lối tư tưởng này không cũ chút nào, nhất là trong thời đại mà người ta đem tình yêu lên đầu để thờ. Mình từng điên tiết khá nhiều lần với những chàng nàng sẵn sàng vứt bỏ trách nhiệm chỉ vì "tình yêu không có lỗi", thế chắc hẳn gia đình, dòng tộc, thậm chí quốc gia chắc là có lỗi? Vì điều này mà Fuyumi trong mình bỗng nhiên vụt sáng, không cần dài dòng chỉ cần cô nghĩ được như thế, sự mạnh mẽ, rắn rỏi đã hiển lộ rõ ràng rồi. Và cả lối xử trí, sắp xếp của cô cho em trai, cho thần dân của mình nữa, không hiếm nhưng đặc biệt và mình hi vọng bạn sẽ phát huy được nó thay vì trở về lối mòn của bao câu chuyện tình cảm khác. Hitsuji cũng là một nhân vật đặc biệt dù thâm tâm mình chia thành hai nửa. Mặt thì nhạo báng sự yếu hèn, tự đày ải của ông ta, mặt khác lại muốn ai đó đến thương yêu ông, một kẻ đủ mạnh mẽ chứ không phải đến đòi hỏi ông ta bất kì điều gì. Nói chung như kiểu khi người ta quá yếu đuối nhưng đội lên mình vẻ cứng rắn, bạc bẽo mình thường hay rủ lòng thương. Nhưng chính vì thế nhân vật Shoji (mà tại sao lại là cửa shoji chứ?) lại hiện lên quá nhợt nhạt. Mà thật phần bạn viết về Shoji cũng quá nhạt dù cố khai thác nội tâm, nhưng cái nội tâm đó kiểu dày vò chưa tới nên thành cạn nghĩ, thiết ra mình chẳng hi vọng cậu bé sẽ trở thành vua hay đại loại thế, cảm giác chưa tới và không có khả năng trở thành một vị quân vương có thể giải thoát cuộc đời chị mình.

    Lặp từ, lặp ý rất rất nhiều là điều mình nghĩ bạn cần cân nhắc lại, riêng phần diễn tả về nội tâm Shoji mình đã phải liên tục nhăn tít mày lại. Hãy đọc lại và bỏ những từ, ý thừa đi, thay thế bằng những cụm tương đương sẽ khiến câu văn mượt mà hơn. Bạn có ý thức về việc tạo dựng hình ảnh, tức là thay vì liệt kê suông đã bắt đầu có sự hình thành hình ảnh để gợi tả tâm trạng, hành động, giúp người đọc dễ tiếp cận và dễ hiểu hơn. Thế nhưng ngôn từ, sự kết nối và nhịp điệu câu không theo kịp với việc chủ đích gợi hình ảnh đó. Đôi khi bạn dùng từ hay nhưng đó chỉ là đôi khi, còn lại đơn sơ và không dám thoát khỏi cái khung nền cơ bản nên tổng thể nhạt và đều, rất dễ chán. Ý tưởng có nhưng diễn đạt không tạo điểm nhấn khiến cho mỗi chi tiết đều đặc biệt. Mình là đứa thích đọc những chi tiết nhỏ vụn vặt nhưng với điều kiện nó kèm theo ý gợi hay cái gì đó đẹp, có thể trong tình cảm hay trong dáng vẻ, đại khái là vậy. Tiếc là ở đây bạn chưa làm được, cộng thêm sự rối ở trên nên không làm mình muốn đọc mãi không buông xuống được.

    Xin lỗi bạn khá nhiều vì một, mình là đứa nói rất nhiều. Hai là mình đã nói nhiều mà ý từ còn vụng không biết diễn tả sao cho bạn hiểu nên cứ coi như lời lan man của đứa hay đi bắt bẻ tiểu tiết đi. Mình sẽ thỉnh thoảng lướt qua truyện vì thật sự mình thích Hitsuji, hi vọng rằng câu chuyện sẽ phát triển theo hướng kì diệu nào đó.

    PS: Thật ra là Yamada no Hitsuji hay Yamada Hitsuji vậy? :)))))))
     
  8. Lucrezia

    Joined:
    Feb 14, 2016
    Messages:
    99
    Likes Received:
    66
    #8 Lucrezia, Apr 28, 2017
    Last edited: Apr 28, 2017
    Mình cũng đã nghe nhiều lời than phiền rằng sao mình viết truyện đều đều và chán chết như vậy, mình cũng buồn lắm và đang cố gắng, chắc bạn không biết, mình đã đăng Trường ai huyễn dạ một lần khi Zing vẫn còn, mặc dù lúc đó truyện có tên khác và mình cũng tiếp cận kiểu khác, ở truyện cũ thậm chí mình còn viết được một vài đoạn tương đối funny nữa cơ =)) Có điều mình cố gắng rồi nhưng như bạn thấy, có vẻ cũng chẳng có kết quả lắm, tuy vậy, mình nhất định sẽ cố gắng sửa chữa, cám ơn nhận xét của bạn!

    Uhm nhưng có điều này mình nghĩ bạn hơi kì vọng ở mình. Thứ nhất mình không viết theo lịch sử Nhật Bản, mình đề ở bài đầu tiên là mình viết 'fantasy' chứ không theo sử gì cả, khi mình làm ảnh bìa mình cũng chọn một ảnh kiểu lơ lớ, chỉ cần mọi người nhìn có chút cảm giác sương khói là mình chọn ngay. Nếu như bạn có thể kéo xuống dưới nữa (mà rõ ràng bạn không kéo, đây hẳn là lỗi do mình vì đã viết quá chán) thì bạn có thể thấy ở hai bài post sau, mình đã sơ sơ miêu tả đại lục fantasy của mình (Nihonji), ở bài post thứ ba mình còn viết về sự phân chia xã hội ở đó nữa, trong đó có đề cập đến Thần đạo Nishinto (Thần đạo ở ngoài đời là Shinto), nói chung fic này mình viết 100% fantasy, trộn hết vô. Thứ hai, mình thật sự hâm mộ và có hứng thú với văn học Nhật Bản, cũng mong viết được như thế nhưng mình đã không thể làm được. Mình cũng cảm thấy rầu rĩ lắm. Nhưng trong TAHD, mình thấy rằng nếu có sự đa dạng sẽ tốt hơn, vì đại lục fantasy của mình lớn như thế, những bao nhiêu quốc gia, chứ không phải là là một nước Nhật, những hình ảnh mình đưa ra sẽ phải theo đó mà phong phú. Mình không viết về SỬ NHẬT, mình viết fantasy, vì thế mình xin mạn phép tự cho mình những đặc quyền của người viết fantasy: Chém, chém nữa và chém mãi. Trong fantasy, con người sinh ra thậm chí có thể có mái tóc màu hồng bẩm sinh, như Haruno Sakura trong Naruto, và mình nghĩ thể loại này đúng là thiên đường.

    Mình nhớ mình có lần đã được khen, lần duy nhất được khen, khi ấy bạn Qosept khen mình là "văn tây, ta, trung, nhật lẫn lộn", mà mình cũng chẳng biết bạn í có thật là khen mình hay có nhiều phần chê, nhưng khi đọc nhận xét ấy mình có hơi vui vui =)))

    Hì, thật ra là Yamada no Hitsuji bạn, chắc là mình gõ thiếu TT
     
  9. choufleur

    Joined:
    Sep 3, 2015
    Messages:
    253
    Likes Received:
    112
    xin chào tác giả ^^
    lâu lắm rồi mới có một truyện khiến mình cảm thấy cuốn hút như thế này nên chầy mửa mãi cũng phải đăng nhập nick để lại một lời nhận xét đây xD

    mình rất thích bối cảnh truyện, từ thân phận cấp bậc đến những địa danh hào hùng, tráng lệ, có lẽ mình không có nghiên cứu về văn hóa nhật bản nên tất cả mọi thứ trong truyện thu hút mình vô cùng. dạo này mình cũng đang cày lại drama Queen Seondeok, cũng có những cấp vị thánh cốt, chân cốt giống như truyện của ấy, trời ơi sao mà mê quá xD mong rằng ấy sẽ tiếp tục làm những phần ngoại truyện nói thêm về thế giới của trường ai huyễn dạ :x

    tiếp nữa, mình cũng rất ưng giọng văn của ấy. vừa ưng lại cũng vừa ghen tỵ nữa. sao ấy lại có thể viết rất chuẩn mực, mượt mà mà vẫn không hề cứng nhắc, đủ hoa lệ đủ hoàn mỹ nhưng vẫn không hề bị phô trương, vừa bi tráng lại vừa man mác buồn. đọc đến đoạn gia huy "Chạm đến mặt trăng" của gia tộc Fuyumi thì thật sự mình đã bị truyện hớp hồn rồi :x à mình cũng hóng những trích đoạn hoa lệ của "Vinh hoa" nữa nhé ^^

    ba nhân vật xuất hiện từ đầu đến giờ thì mình chưa hẳn thích một ai cả những lại rất ấn tượng khi ấy có thể khai thác chiều sâu của các nhân vật vỏn vẹn chỉ trong 1 chương truyện ( dù thật ra chương truyện của ấy cũng dài lắm chứ haha xD )

    Fuyumi có nỗi đau nỗi bất lực của một người con gái nhưng cũng lại có sự quật cường, lí trí của một nàng công chúa với đất nước, với nhân dân. Chi tiết nàng dặn lòng phải từ bỏ cái tên Fuyumi, chỉ có thể giữ lại Hyuga rất tuyệt, đậm chất thơ và bi tráng.

    nhân vật Kennoujji này, thật sự đã làm mình bất ngờ, dằn vặt giữa cái tôi chỉ muốn một cuộc sống an nhàn bình thường với cái tôi bắt đầu chán ghét sự tầm thường, khao khát một thứ gì đó nhiều hơn, một dấu ấn nào đó chỉ thuộc về bản thân. chờ đợi vào Kennouji vì cảm thấy chàng rất dễ thành nhân vật yêu thích của mình xD

    nói nhiều rồi ha, chúc ấy sớm sớm ra chương mới nhé :x
     
  10. Lucrezia

    Joined:
    Feb 14, 2016
    Messages:
    99
    Likes Received:
    66
    #10 Lucrezia, May 11, 2017
    Last edited: May 11, 2017

    Cảm ơn bạn vì đã cmt, mình vui và mừng lắm luôn í <3 Trước giờ không có ai khen mình cả, bạn là người đầu tiên, đọc được cmt của bạn mình thấy rất phấn khởi và có động lực để viết tiếp. Mình viết để giải tỏa tâm trạng là chính, như một kiểu thư giãn thôi nhưng để viết được một chap truyện (dù rất tối ý rất sến sẩm) mình cũng phải tốn nhiều noron để YY tự sướng, đại khái một tháng viết được một chap, mỗi chap tầm khoảng 20 trang (mình biết mình viết chậm nên cố gắng viết dài ra một chút), nghĩ lại thì giống mài óc mệt thân hơn là nghỉ ngơi =((( Cơ mà mỗi khi viết xong một chap, mình up lên đây, cảm giác khi hoàn thành một thứ gì đó thật sự rất mãn nguyện. Từ lâu mình đã luôn muốn viết một thứ gì đó thật hoang đường về một nơi thật hoang đường, mình đã luôn suy nghĩ và mình tưởng tượng ra bối cảnh của TAHD. Thậm chí trên cả cốt truyện, điều khiến mình tự hào chính là đại lục fantasy của mình. Tất nhiên đại lục fantasy của mình không phải độc nhất, mình cũng lấy chỗ nọ đắp chỗ kia (bạn cũng xem Seon Deok sao :3), mọi người có thể thấy bóng dáng của Westeros hay nhiều nơi nữa tương tự như Nihonji, nhưng mình vẫn tự hào và còn nghĩ ra thêm được 2 cốt truyện nữa có thể cho gieo trồng trên mảnh đất này <3 Khi bạn nói thế giới của TAHD rất thú vị, mình cảm động lắm, kiểu như gãi đúng chỗ ngứa vậy =))))) Vì thế mình sẽ viết thêm phần chú thích về địa lý, lịch sử và thần thoại sau mỗi chap chính, hy vọng có thể giúp bạn hình dung rõ hơn về bối cảnh của truyện này <3

    Bạn khen văn mình hay làm mình cảm thấy ngại quá cơ hihi =))))

    Các nhân vật kể ở mỗi chap liên quan đến nội dung TAHD, không nhất thiết họ phải là nhân vật chính. Mình đang hy vọng quay được một vòng, nhưng hiện giờ số tuổi của nhân vật đang quá già thì phải, mình sẽ tiếp tục sửa chữa và đính chính ở chương 3. Bây giờ mình đang trong kì thi, mình cũng không dám hứa bừa nhưng mình sẽ cố gắng để viết chap mới, khi nào xong nhất định sẽ gửi cho bạn Choufleur đầu tiên (bạn thích bông cải sao =))) Cám ơn bạn rất nhiều vì đã cmt cho mình <3 <3 <3

    P/S: Mình thích font Palatino Linotype nhất nhưng có vẻ như forum mới không có TT
     
  11. Lucrezia

    Joined:
    Feb 14, 2016
    Messages:
    99
    Likes Received:
    66
    CÁC HÌNH THÁI LÃNH THỔ TRÊN LỤC ĐỊA NIHONJI

    *Vương quốc
    “Vương quốc là thuật ngữ chỉ chung tên gọi của một vùng lãnh thổ hay quốc gia, đất nước được cai trị hay trị vì vởi một chế độ quân chủ mà đứng đầu là một vị quốc vương (vua hay hoàng đế) và được thừa kế trị vì theo chế độ cha truyền con nối. Trong một vương quốc có thể thực hiện cai trị theo chế độ tập quyền, quyền lực thống nhất và không phân chia, tuy nhiên có thể cấu trúc theo mô hình phân quyền, tức là trong vương quốc tồn tại các tiểu vương quốc do một vị vua/thủ lĩnh của tiểu quốc trị vì nhưng phải phục tùng quốc vương.” (Wikipedia)
    Đại lúc Nihonji có tổng cộng 23 Vương quốc lớn nhỏ, trong đó tồn tại 4 Đế quốc. Các Đế quốc có thể được gọi là Đại quốc, phân biệt với 19 nước còn lại là Tiểu quốc. Ngoài Đại quốc và Tiểu quốc, Đại lục Nihonji còn tồn tại nhiều hình thái lãnh thổ khác như Tiểu vương quốc, Lãnh địa và Công quốc.


    Lãnh địa => Công quốc =>Tiểu vương quốc =>Vương quốc (Tiểu quốc) => Vương quốc (Đại quốc)

    *Lãnh địa
    ‘Lãnh địa’ cũng bao gồm hai loại là ‘Lãnh địa tự trị’ và ‘Lãnh địa nội thuộc’ (thường được gọi là ‘Phiên’). Đứng đầu mỗi lãnh địa là ‘Lãnh chúa’. Lãnh địa có diện tích nhỏ nhất trong các hình thái lãnh thổ cũng như chịu nhiều chi phối nhất. Cai quản lãnh địa là một gia tộc địa phương, gia tộc này thường là gia tộc khai phá (đối với các lãnh địa tự trị) hoặc được phân phong (đối với các phiên). Trong mỗi vương quốc, gia tộc có đất phong là một phiên thường có lịch sử lâu đời, thực lực mạnh mẽ và sở hữu tài nguyên vượt trội so với các gia tộc khác. Các gia tộc đứng đầu phiên thường có dòng dõi Chân cốt trở lên, rất hiếm có Quý cốt nào có thể trở thành lãnh chúa. Các Thân vương Thánh cốt ngay sau khi làm lễ Thánh triện sẽ lập tức được phong danh hiệu lãnh chúa, bất kể trong tương lai họ có rời kinh thành hay không.

    *Công quốc
    “Công quốc” có thể coi là một hình thái nằm giữa “lãnh địa” và “tiểu vương quốc”, người đứng đầu “công quốc”được tôn xưng là “Đại Vương công”. Trong lịch sử, các công quốc được tách ra từ một quốc gia lớn thông qua sự thừa kế của các vị thân vương từ nền tảng “phiên”, nên danh xưng “Đại Vương công” gần gũi nhiều với danh xưng “Thân vương”, thể hiện quan hệ huyết thống gần gũi giữa người thống trị đế quốc và người đứng đầu công quốc.
    Cần phân biệt "Vương công" và "Đại vương công". Vương công là tước vị của Chân cốt và Quý cốt, trong khi đó Đại vương công là tước vị chỉ dành cho Thánh cốt mà thôi.


    *Tiểu vương quốc
    Trong một vương quốc có thể thực hiện cai trị theo chế độ tập quyền, quyền lực thống nhất và không phân chia, tuy nhiên có thể cấu trúc theo mô hình phân quyền, tức là trong vương quốc tồn tại các tiểu vương quốc do một vị Tiểu vương của Tiểu vương quốc trị vì. (Wikipedia)
    Trong cả Đại quốc và Tiểu quốc đều có thể tồn tại những Tiểu vương quốc, đứng đầu là các Tiểu vương (được hiểu như là ‘thủ lĩnh’). Ngoài các Tiểu vương quốc, trong các Vương quốc còn tồn tại những Lãnh địa (có quy mô nhỏ hơn Tiểu vương quốc). Đứng đầu mỗi Lãnh địa là một Lãnh chúa (được hiểu như là ‘chúa đất’). Cả Tiểu vương và Lãnh chúa đều phục tùng Quốc vương, tuy nhiên Tiểu vương quốc có tính chất độc lập hơn Lãnh địa và không bị Bổn quốc chi phối về vấn đề thừa kế, trong khi đó Lãnh chúa nhận sắc phong từ Quốc vương và có thể bị phế lập bởi Quốc vương.
    Có hai loại Tiểu vương quốc là ‘Tiểu vương quốc độc lập’ và ‘Tiểu vương quốc phụ thuộc’. ‘Tiểu vương quốc độc lập’ là các tiểu vương quốc không nằm trong một vương quốc và không phục tùng quốc vương. Một số Tiểu vương độc lập có thể lựa chọn phục tùng Hoàng đế, một số có thể không, tuy nhiên nói chung, quyền tự quyết của họ không lớn và thường bị các nước lớn hơn chi phối. ‘Tiểu vương quốc phụ thuộc’ là các tiểu vương quốc nằm trong vương quốc , Tiểu vương phục tùng quốc vương và nghe lời hiệu triệu của Chuông Thánh. Các Tiểu vương phụ thuộc có nhiều tự do hơn so với Lãnh chúa các phiên nhưng bị chi phối nhiều hơn các Tiểu vương độc lập.
    Các Tiểu vương quốc tồn tại đông đảo ở Phương Nam, hiếm thấy ở Phương Bắc, Phương Đông và Phương Tây.

    * Đế quốc
    ‘Đế quốc’ chỉ các quốc gia lớn mạnh, có tầm ảnh hưởng quốc tế sâu rộng, lãnh thổ rộng lớn, thống trị hoặc chi phối được nhiều dân tộc. Đại lục Nihonji có tổng cộng 4 Đế quốc, mỗi Đế quốc thống trị một phương, được tôn xưng là Đại quốc. Các Đại quốc thường có lãnh thổ rộng lớn và có tầm ảnh hưởng trong phạm vi nội phương, có khả năng chi phối các Tiểu quốc, Tiểu vương quốc độc lập, Công quốc và Lãnh địa tự trị. Đứng đầu mỗi Đại quốc là Hoàng đế, vì khả năng chi phối nội phương nên còn được xưng tụng là Vua một phương. Ví dụ, nước Sengoku hiện tại đứng đầu Phương Đông được gọi là ‘Đại quốc Sengoku’, Hoàng đế Sengoku còn có tước vị là Vua Phương Đông. Trong ngoại giao, sứ thần nước ngoài sẽ gọi Hoàng đế là ‘Hoàng đế Bệ hạ’ (các sứ thần cùng phương thường dùng cách tôn xưng này) hoặc ‘Bệ hạ + tên phương’ (các sứ thần khác phương thường dùng cách tôn xưng này, VD: ‘Bệ hạ Phương Tây’) trong khi Quốc vương được gọi là ‘Đại vương Bệ hạ’ (‘Đại’ mang ý tôn kính, không có ý chỉ ngôi thứ; các sứ thần cùng phương thường dùng cách tôn xưng này) hoặc ‘Quốc vương + kèm tên hiệu’ (các sứ thần khác phương thường dùng cách tôn xưng này, VD: ‘Quốc vương Shojirou’). Trong đời thường, người trong nước (bao gồm thần dân và thần tử) đều gọi quốc vương của nước họ bằng danh xưng ‘Bệ hạ’.
     
  12. Lucrezia

    Joined:
    Feb 14, 2016
    Messages:
    99
    Likes Received:
    66
    Đọc ver đẹp hơn tại https://cuumotsach.com/threads/truong-ai-huyen-da-cap-nhat-lucrezia.1462/

    CHƯƠNG 1: FUYUMI

    “Ta là em gái của chị, chị là chị gái của ta! Cha ta đã bán được chị với giá là một thành trì, không chóng thì chầy, cha sẽ lại bán ta để mong lấy được hai thành trì mà thôi! Ngày ta đâm chị một nhát dao, cũng là ngày chị thề sẽ trả lại nhát dao đó! Trái tim ta như bị cắt xẻ, chỉ đợi chị đến, nhưng càng đợi thêm càng đau đớn, thôi chi bằng chị hãy giết luôn ta mà rửa nỗi hận với cha mẹ, lại cho ta sớm ngày từ bỏ cõi đời ô trọc! Thà bị giày vò dưới một trăm linh tám tầng địa ngục, cũng còn hơn ngày ngày linh hồn bị mòn rỗng! Ta nghĩ chị sẽ nể tình vì đã từng có lúc thương yêu, ta van cầu chị, vậy mà chị lại chẳng thèm để ý sao, chị ơi!”

    (Lời khóc than của Công nương Nihime với bà nhũ mẫu của nàng về người chị gái, trích trong một chương nào đó, bản còn lưu giữ “Truyện Vinh hoa”)

    *****
    Từ khi Fuyumi còn nhỏ, nàng đã luôn nghe mọi người nói về ngày nàng sinh ra. Phu nhân Rinshi – mợ nàng, cũng đồng thời là vị nhũ mẫu *(1) ở bên nàng trong suốt những năm tháng ấu thơ, nói rằng khi nàng sinh ra thì khắp nước Jinji đã đổ tuyết lông ngỗng. Lúc đó nàng còn nhỏ, cái gì cũng không hiểu, bèn hỏi:

    “Thế tuyết lông ngỗng là gì hả mợ?”

    “Là một loại tuyết mà con sẽ không bao giờ nghĩ nó có thể xuất hiện ở đất nước này, cho dù là trong tiết Đông chí. Ở Phương Đông chúng ta, tuyết rơi như bông gạo, thưa thớt rải rác, chúng đậu xuống những mặt ruộng khô mùa đông và rắc lên đó mầm đợi mùa xuân. Còn “lông ngỗng”, là chỉ tuyết rơi lớn, bông tuyết nặng. Đó là một mùa đông kì lạ, trăm năm hiếm thấy một lần.”

    “Vậy có nghĩa là con đã sinh ra trong một dịp rất đặc biệt?”

    “Đúng vậy, Công chúa ạ.”

    Fuyumi đem câu chuyện của nàng với Phu nhân Rinshi kể lại cho mẫu hậu. Mẫu hậu lúc ấy đang ôm em Shojirou hãy còn ẵm ngửa, cười bảo nàng:

    “Ngày đó, người của Phủ Tông thân*(2) nhìn thấy sắc trời, lại thấy mái tóc màu bạc của Fuyumi sáng lên lấp lánh, ai cũng đều tấm tắc cho là chuyện lạ. Trong số các tông thân, có vị vương công đã già nua, nói rằng trong bảy trăm năm của nhà Hyuuga, chỉ có trong một trăm năm đầu vương thất mới có thánh cốt tóc màu bạch kim, về sau thì không thấy nữa. Sau rồi, một vị thầy cả*(3) từ thần điện đã phán rằng: Công chúa của chúng ta hẳn là một tinh linh tuyết lạc vào trong nhụy bông sen.”

    Fuyumi bé nhỏ nghiêng đầu ngẫm nghĩ. Nàng nhón chân rồi giơ ngón tay cho Shojirou nắm, bàn tay em bé nhỏ lại mềm mềm, nắm chặt nàng không buông. Khi nhìn thấy lớp tóc nâu đã óng dày trên mái đầu nhỏ xinh của em, Fuyumi lại bĩu môi:

    “Shoji tóc nâu, mẫu hậu cũng tóc nâu nè. Phụ vương tóc màu đen, chị Harumi tóc cũng màu đen nè. Tóc của con như này, trông như người già ấy, ứ thích à.”

    “Nihonji có người Fujiwara đến già tóc vẫn còn đen, lại có người Konishiki bạc đầu khi còn thơ dại. Đặc biệt là người nhà Konishiki, ai nấy đều xinh đẹp tuyệt trần. Fuyumi của mẫu hậu, vốn là người nhà Hyuuga có đôi mắt đẹp nhất Phương Đông, nay lại có mái tóc như dệt từ bạc vàng của Konishiki Phương Tây. Tin mẫu hậu, khi Fuyumi lớn lên, nhất định sẽ là đệ nhất mỹ nhân.”

    Cô gái nhỏ nào chẳng mơ ước mình sẽ lớn lên thành giai nhân, Fuyumi lại càng không ngoại lệ. Nhưng “đệ nhất mỹ nhân” ư? Fuyumi tuy chưa hiểu thế nào là “đệ nhất mỹ nhân”, nhưng nàng luôn cảm thấy chị gái Harumi của mình rất đẹp. Tóc của Harumi dài chấm gót chân, đen tuyền óng ả, chảy xuôi như nước. Đôi má chị hồng ngọt như hoa đào tháng ba, đôi mắt đẹp lại mênh mang như đồng lưu ly tím ngát. Năm nay chị mười ba tuổi, vừa mới cài trâm được hai tháng. Chị lại thích cài trâm vàng bộ diêu, thợ khéo khắc lên chuỗi những cánh hoa rơi, hoa vàng cứ như theo từng bước chân của chị mà đung đưa leng keng, lại thoáng trông như là đang điêu tàn lạc đọa.

    Chị Harumi có đôi mắt tím, mái tóc đen, tuy Fuyumi còn nhỏ nhưng cũng biết Phủ Tông thân rất coi trọng chị, tuy không biết có hơn em trai Shojirou hay không, nhưng chắc chắn là hơn nàng, bởi vì chị là một “thuần chủng Hyuuga” chân chính. Mẹ chị Harumi đã qua đời nhiều năm trước, cũng là một vị vương hậu, nhưng xuất thân từ chi Hyuuga Nam Jinji. Mặc dù mẫu hậu Fuyumi là người của nhà chính Đại tộc Yamada, nhưng ở đất nước có truyền thống tôn thờ Luật Thuần chủng hẹp như Jinji thì cũng khó lọt được mắt xanh của Phủ Tông thân. Mười hai năm trước, khi mẹ chị Harumi qua đời, Phủ Tông thân vốn đã định nâng đỡ một công nương nội tộc Đông Jinji lên thay thế, nhưng cuối cùng Yamada no Otsumi của Đại tộc Yamada quyền lực lại được gả đến, khiến Phủ Tông thân lao đao. Thân ở trong cung thành, Fuyumi dù ngây thơ nhưng cũng đã được chứng kiến nhiều vòng xoáy thăng trầm. Nàng sẽ không bao giờ quên được, vào một ngày mưa năm nàng ba tuổi, mẫu hậu đã ôm nàng cùng dựa trên ngai bạc, bên phải là phụ vương ngự trên ngai vàng, bên trái dưới bậc thang, người chẳng ngồi trên bất cứ cái ngai nào, là Yamada no Hitsuji – phu quân của phu nhân Rinshi, Đại công nhà Yamada, Nhất đẳng Vương hầu Nihonji*(4), đồng thời cũng là huynh trưởng của mẫu hậu, bác cả của nàng, đã phất tay một cái, để rồi dưới cơn mưa rào gào thét, máu của ba mươi ba vị tông thân tóc đen mắt tím đã đổ xuống, vốn phải đỏ rực thành sông, nhuộm tanh cung thành, vậy mà dưới cơn mưa như trút nước, gió sét rền vang đánh giật tan tác hoa sen, máu thuần cao quý theo dòng nước xiết tựa thác lũ đã phải câm lặng vùi trôi xuống hầm cống đen nhơ bẩn.

    Fuyumi lên ba, bước chân nàng ngắn ngủi, chập chững. Phu nhân Rinshi vẻ mặt từ ái thả nàng xuống trước cửa cung chị Harumi. Khi Fuyumi lên ba, Harumi lên chín. Tên của Harumi vốn có nghĩa là “hoa nở mùa xuân”, còn tên của Fuyumi, lại có nghĩa là “tuyết lông ngỗng mùa đông”*(5).

    Phu nhân Rinshi bảo:

    “Chắc bây giờ Công chúa Harumi đang rất buồn, Công chúa Fuyumi hãy thử vào xem hoàng tỷ của người như thế nào đi.”

    Trên hành lang cung điện của Harumi đầy hoa lưu ly, hoa lưu ly sắc màu tim tím lại xanh ngát, vốn dĩ là đóa hoa mảnh mai dịu dàng, mưa rào phải rụng cánh, nhưng trong sắc xám của mưa gió, màu tím nhiễm xanh lại càng thêm lạnh lẽo, thở vào vòm trời nhỏ xám xịt tuyệt vọng thành giá băng. Fuyumi rũ mắt bước chậm, nàng bước qua khúc quanh có rèm trúc rung lạch cạch, đẩy cánh cửa giấy vẽ hoa đào dính nước mà nhòe sơn. Nàng còn rất nhỏ, nàng không hiểu cũng không nhớ gì nhiều. Nhưng ngoài phụ vương và mẫu hậu, ngoài phu nhân Rinshi, thì chỉ có Harumi là đã bế nàng. Thậm chí, khi chị đến chơi, chị còn cầm theo trống con, đôi mắt đẹp dịu dàng, đùa nàng cười khanh khách.

    Harumi ngồi tụt phía sâu sau bình phong, vạt áo đuôi tóc không hiểu sao ướt đầm. Hai bàn tay chị mảnh dẻ, run rẩy như cành hoa trong gió, khư khư giữ lấy tai. Dường như chị muốn bịt chặt tai lại, nhưng tay cứ run rẩy, như không có sức để làm bất cứ điều gì, lại như muốn hé ra một khoảng, để không bỏ lỡ đi âm thanh gì đó. Khi chị ngẩng đầu lên trông nàng, mái tóc đen rối bời quanh thái dương, đôi mắt tím thẫm lại, long lanh nhưng nát vụn.

    Fuyumi không hiểu gì cả, thậm chí khi Harumi phóng đến, ánh thép lóe lên trong lòng bàn tay chị ấy. Nàng ngẩng đầu lên, phu nhân Rinshi ngay đằng sau vẫn cười từ ái, bàn tay nõn nà quanh năm chỉ thích hái hoa thâu hương, nay đã nắm chặt lấy lưỡi dao nhọn, máu đỏ sền sệt từ kẽ tay mợ chảy xuống bầu má non tơ của nàng, cảm giác nóng hổi lại lạnh lẽo xuyên tim, sâu sắc khắc tủy, đến chết không quên.

    Thế nhưng, cũng như mưa rào đã rửa trôi máu của các vị tông thân xuống hầm đen vĩnh cửu, khi giọt nước mắt cuối cùng của Harumi lăn khỏi gò má chị, đôi mắt cạn khô lại cong cong như cười, mọi mảnh vỡ nát chẳng biết là đã bị cuốn đi hay chỉ là giấu dưới tầng tầng nước xuân. Lúc trời tạnh, Phu nhân Rinshi thấy nội thất lộn xộn, bèn bảo cung nhân vào hầu hạ Công chúa Harumi, sai khiến cung tỳ đổi tấm giấy nhòe sơn và lệnh cho lũ nô tỳ quét tước trong sân. Trước khi rời đi, phu nhân còn dịu dàng bảo Fuyumi tạm biệt chị gái nàng, và bản thân bà, mặc dù là một bậc lệnh nương*(6), cũng đã nhún gối cúi chào Harumi như một quý tộc bình thường đối với công chúa hoàng gia.

    Fuyumi không phải là một con người mạnh mẽ, không phải là một đại danh mạnh mẽ, càng không phải là một thánh cốt mạnh mẽ. Một kẻ yếu đuối có thể trốn khỏi ánh nhìn của một kẻ mạnh mẽ, nhưng những kẻ yếu đuối luôn có thể nhận ra nhau dễ dàng chỉ thông qua một giọt nước mắt. Khi Fuyumi đủ lớn để hiểu biết thêm về cái thế giới mà nàng sinh ra giữa lòng của nó, lớn lên cùng với nó, hòa vào làm một với nó và sẽ nhanh thôi sẽ bị chôn vùi giữa nó, thì Fuyumi đã hiểu được một phần nào những giọt nước mắt của Harumi – những giọt thủy tinh tan vỡ trong tiếng gào thét của giông sét, để lại một cặp mắt ráo hoảnh, nhưng đẹp hơn bao giờ hết, và, nát vụn hơn bao giờ hết.

    Nhưng Fuyumi vẫn cho rằng mình có một cuộc đời hạnh phúc. Nàng yêu Harumi và Shojirou bằng một thứ tình yêu như nhau, dẫu cho phải thú thật rằng nàng đúng là yêu Shojirou hơn thật, ừm, nhưng chỉ là hơn một ngón tay thôi. Một chút chút tình yêu đó, là bởi vì Shojirou là em trai út, bởi vì khi mẫu hậu sinh em, nàng đã có thể ôm lấy cơ thể bé xíu đó – cái sinh vật còn đỏ hỏn, non nớt, chẳng có tí phòng vệ nào, không tàn nhẫn, không giả dối, không bi thương, vẫn còn vẹn nguyên và hoàn toàn trong sáng.

    Harumi đã từng yêu quý nàng thật lòng, dù chẳng phải là bằng cả trái tim. Nhưng chị ấy, dù yếu đuối đến vậy, cũng đã vì nàng mè nheo mà trèo lên cây hái quả hồng, cũng từng vì nàng mà chèo thuyền ra giữa hồ ngắt bát sen và kết cho nàng một vòng trăm hoa trong một chiều xuân xa vợi. Và, dẫu cho Harumi sẽ chẳng thể yêu thương nàng như ngày xưa đã từng, hoặc giả chưa bao giờ trong đời chị ấy yêu nàng cả, thì Fuyumi vẫn sẽ yêu mến chị ấy, vì dòng máu mà cả hai cùng sẻ chia, vì màu mắt cả hai cùng tự hào, và còn cả những tháng ngày mãi là mùa xuân trong quá khứ mà Fuyumi chẳng thể quên, đến những giờ phút mỏng manh nhưng yên ả trong hiện tại.

    Nếu có thể, Fuyumi tình nguyện cả đời nàng sẽ mắt mù tai điếc, chấp nhận sự hư ảo xung quanh Harumi bất chấp chuyện gì sẽ xảy ra. Thế nhưng, Thần chẳng nghe đến nàng. Sau cùng, Harumi đã bị bán.

    Harumi mười bảy tuổi, càng đẹp hơn hoa. Trâm vàng leng keng trên tóc đen càng làm đẹp thêm đôi mắt tím vốn đã mê hồn. Hoàng tử, vương công, quý tộc, dù là kẻ thường dân cũng tập tành làm thơ ca tụng. “Đó là nàng công chúa của mùa xuân.” Mọi người truyền tai nhau. “Từ những ngón búp măng của nàng, hoa đào trên cây đã nở dài suốt cả vạn lý!” Có kẻ còn cường điệu: “Đôi mắt của nhà Hyuuga là đôi mắt “mị hồn”! Chỉ cần một cái liếc nhìn thôi, là nước nghiêng thành đổ!” Còn có vị cao quý nào đó đã cười to: “Nếu quả thật như thế, há tiếc gì đem vạn lí giang sơn đặt dưới gót sen của nàng!”

    Giữa những lời đồn thổi, Harumi vẫn lặng yên. Ngay cả vị cao quý kia, chị cũng chẳng ừ hử gì. Chỉ riêng Fuyumi là biết, Harumi đã có người yêu. Mà người Harumi yêu, lại là người chẳng có trong tay dù chỉ một thành trì nhỏ bé. Thứ duy nhất y có, là một tước vị trống rỗng và một lòng hận thù sâu nặng. Fuyumi không nghĩ mình sẽ biết y, cũng không giải thích được cái cách mà Harumi quen y. Cũng thật kì lạ, khi mà sau từng đó chuyện, Harumi lại cùng Fuyumi chia sẻ về sự tồn tại của người đàn ông kia. Sau này nghĩ lại, Fuyumi cũng biết chị nàng cũng chẳng muốn để nàng biết đâu, chị muốn giấu mọi thứ, giấu dưới ánh mắt, câu cười, giấu cả thế gian, bằng một cách nào đó tương tự như năm đó mưa đã giấu máu. Nhưng có lẽ lại là Thần trêu ngươi, Harumi đã từng không thể giấu nổi phẫn hận với Fuyumi năm đó, rồi lại vô tình để lộ ra quyến luyến với người đàn ông kia trước mặt nàng. Đó cũng là một lý do mà dù điên rồ, Fuyumi cũng cảm thấy, có lẽ Harumi không căm ghét nàng đến thế như Phu nhân Rinshi từng bảo.

    Sau này, khi đã có người yêu của riêng mình, Fuyumi đã thử lý giải về tình yêu của Harumi, mặc dù những bằng chứng nàng có thật ít ỏi. Sau khi ngẫm ngợi hồi lâu, Fuyumi lại cảm thấy hình như Harumi căm ghét nàng có thể là sự thật lắm chứ. Người đàn ông kia, liệu có phải y cũng hiểu thế nào là thù hận hay không? Đến Fuyumi cũng nhìn ra được y đang lợi dụng địa vị thuần chủng của Harumi đối với Phủ Tông thân đấy thôi, chẳng lẽ Harumi không cảm thấy? Đến Fuyumi cũng thấy được, Harumi đang lợi dụng y để kết hôn với người cậu thuần chủng cao quý của y, chẳng lẽ mắt y mù, cũng không nhìn thấy?

    Vào thời điểm Fuyumi rơi nước mắt vì người nàng yêu, nàng nhận ra rằng, tình yêu dù đã, đang và sẽ không bao giờ thuần khiết giữa các đại danh – những kẻ mang “tên dài” với “họ” đứng trước như gông áp, những kẻ sinh ra đã phải chịu lễ “rửa trôi tội lỗi”, những kẻ tàn nhẫn từ thưở ấu thơ, những kẻ hiến linh hồn vĩnh cửu cho Vinh Hoa phù phiếm, những kẻ chết đi còn mang tội, rồi lại tiếp tục được sinh ra để tái tạo vòng quay máu lửa, đời đời bị Thần nguyền; vẫn là một kiểu tình yêu chứ. Những đôi tình nhân bạch cốt thường thề với nhau, rằng “sẽ trao tất cả trọn vẹn”, thế nhưng, a, cái gì là trọn vẹn đây? Trái tim hiến cho tín ngưỡng, linh hồn hiến cho ác quỷ, tâm can mãi đày nơi địa ngục, lòng chỉ mơ vinh hoa, vậy mà đến chết vẫn là giấc kê vàng*(7)! Vì mến chuộng vinh hoa, nên mới bị tình yêu rù quến. Harumi, cũng như tất cả những người khác, có lẽ trái tim cũng chẳng còn vẹn nguyên, có lẽ linh hồn cũng đang bị lửa thiêu đêm ngày, cũng đã bị rù quến bởi một kẻ mang trái tim như chị, có linh hồn khớp nối với chị, dù tình yêu giữa cả hai chẳng hề thuần khiết. Thế mà vào cái ngày mưa xuân đưa tiễn đầy hoa kia, chị đã rơi một giọt nước mắt mà mười năm qua Fuyumi không còn trông thấy, và y, liệu y có đau lòng hay không, khi y nâng chén tửu đào, mắt nhắm chặt vì rượu cay xộc mũi, chúc cho người bác vô thượng đã hơn sáu mươi của y cùng với người yêu của y đêm nay sẽ lại kề tai ấp gối, sớm con cháu đầy nhà?

    Hoàng đế nước Sengoku năm đó sáu mươi hai tuổi và đã trải qua hai đời hoàng hậu. Khác với Jinji, Sengoku dù thờ độc thần nhưng lại theo chế độ đa thê, hậu cung nơi Đại quốc nghe nói rộng đến cả trăm dặm, kim bích huy hoàng, nhung lụa bao phủ. Sáng rỡ đến thế, cũng chỉ là cố sơn vẽ lên chiếc lồng giam, thoảng qua nghe như oanh ca yến hót, nhưng lại gần mới biết thế nào là hồng nhan than oán. Harumi, dù chỉ là một công chúa tiểu quốc, nhưng thân phận thuần chủng vốn không cho phép bị lăng nhục đến thế, thân phận thánh cốt cao vợi cũng không phải để cho bất cứ ai, thậm chí là một hoàng đế, chà đạp dưới chân. Vậy mà, phụ vương đã gật đầu đem chị ra ngã giá, để đổi lấy một vùng thung lũng hẹp, một thị trấn nhỏ sát biên giới và một vịnh biển. Lúc đó, Fuyumi đã cảm thấy hận, vì Harumi thậm chí đã chẳng đáng giá một dải đất phì nhiêu ư? Thậm chí một thành phố vạn dân cũng không?

    “Rẻ mạt.” Fuyumi đã nghĩ vậy.

    Thế lực duy nhất luôn ủng hộ Harumi là Phủ Tông thân, nay cỏ dại đã cao đến gối. Các đó không xa, tư dinh của Đại công Yamada no Hitsuji càng ngày càng bành trướng, vì đã chiêu nạp được một lượng lớn những gia tộc phụ thuộc sẵn sàng vứt bỏ lòng trung thành với thuần chủng, mong nương tựa vào Đại tộc lục địa. Khi đó, dù bác Hitsuji chỉ là kẻ vãng lai trên đất Jinji, thì uy vọng đã như thái dương chính ngọ, đến vương thất cũng phải cúi mình.

    Nhà chính của Đại tộc Yamada tọa lạc ở cực đông lục địa, đó là một vị trí đặc biệt với tòa lâu đài tựa lưng vào núi Seto dốc hiểm, mặt hướng ra biển Meiji lộng gió. Mẫu hậu đã dẫn nàng đến thăm lâu đài Yamada một lần, năm nàng mười tuổi. Họ đến đó vào độ giữa thu, vì mùa hè là mùa hoa sen, Thánh cốt Hyuuga thường không rời cung thành khi hoa còn đương nở. Mẫu hậu dắt Shojirou đi trước, Fuyumi đi đằng sau, bỏ lại Harumi ở lại cung thành. Đi theo sau người, Fuyumi không nghĩ đến điều gì khác, nàng chỉ mải trầm trồ không ngớt khi dạo quanh tòa lâu đài nơi mẫu hậu đã sinh ra và lớn lên. Ngày nhỏ, nàng luôn nghĩ vương cung là uy nghi nhất, đồ sộ nhất; nhưng khi nhìn thấy lâu đài Yamada, Fuyumi mới thấy mình nhầm lắm. Lâu đài ấy là một công trình kì vĩ, với thành quách được dựng lên từ đá tảng Phương Bắc, bích họa vẽ trên lớp gạch men óng ánh kim nhũ Phương Nam, mái lợp ngói màu chim trả biếc xanh từ Phương Tây và lát sàn bằng gỗ giáng hương đỏ nức tiếng của Phương Đông. So với quần thể cung thành Hatsu xây dáng hoa sen với những chi tiết điêu khắc mỹ miều, lâu đài Yamada lại chuộng vẻ tráng lệ, rường cột chạm trổ càng thêm uy nghi, như kiêu hãnh đứng thẳng, như khinh thường vạn chúng, lại càng thêm không để vào mắt một vương thất nhỏ nhoi. Đứng trước kì vĩ dám kiêu hãnh trước thánh thần, Fuyumi đã không khỏi cảm thấy trở nên thấp kém.

    “Người Yamada nổi tiếng khắp Nihonji là có tính ngông cuồng.” Giọng nói của mẫu hậu vương chút trầm mặc. “Cứ nhìn cái cách tiền nhân xây nhà chính gia tộc, cũng có thể thấy được sự tự phụ cùng khao khát đem hết thảy thu vào trong tay.”

    Fuyumi ngước nhìn, ngắm kĩ. Đó là một lâu đài xây dựa vào thế núi hiểm trở, bao nhiêu máu đã nhuộm đỏ vách núi, thấm đẫm trong những thớ gỗ giáng hương đẹp đẽ tuyệt trần, để càng khẳng định thêm sự uy nghi cho dòng dõi Nhất đẳng Vương công? Đó còn là một lâu đài xây gần biển, đá tảng đen óng màu ngọc thạch, cũng là loại đá cứng nhất sánh với kim cương, dù bão tố giông sét, cũng chẳng thể lay chuyển được khối vững chãi đến thế. Trong cơn biển gào, lâu đài càng thêm ngạo nghễ. Nghe mẫu hậu nói, thì khi mở rộng các cửa từ nhà chính, người đứng đầu gia tộc ngồi ghế trên hướng mặt về phía chính đông có thể ngay lập tức nhìn thấy biển. Thủy tổ của Đại tộc Yamada, Vương công Yamada no Toshikuji, người đã đặt nền móng cho gia tộc ở Phương đông, đã tự tay vẽ bản thiết kế và lắng nghe những lời khuyên liên quan đến việc xây dựng. Mọi người rỉ tai nhau rằng Yamada Công muốn xây dựng một cung thành chứ không phải một lâu đài bình thường, người đã xây dựng nó trên vương thổ của một vị vua mà không thèm liếc mắt nhìn y đến một lần. Lâu đài Yamada được xây dựng kì công như thế, các đời tộc trưởng tiếp theo đều góp một tay vào công việc hoàn thiện, xây mới hoặc trùng tu. Nhưng Toshikuji Công – Yamada vĩ đại nhất từ xưa đến nay – đã hoàn thành nhà chính trong ba năm đầu tiên. Ông đã tựa ở ghế trên và thu vào đôi mắt hạt dẻ cả một biển Meiji. Giây phút đầu tiên khi ông ngồi sâu trong lâu đài của riêng mình – lâu đài sẽ sớm không chỉ thuộc về ông mà sẽ còn là của con cháu ông sau này – tình cảm xúc động trào dâng cùng niềm tin mơ hồ nhưng vững chắc, rằng ông có thể nắm trong tay thiên nhiên đương cuộn sóng dữ dội ngoài kia, hoàn toàn có thể thu nó vào tầm mắt, chạm đến nó bằng đôi bàn tay trần và nghiền nát nó bằng một sức mạnh hơn cả gió bão; đã khiến lồng ngực ông rung động trong một nỗi hào hùng chưa từng gọi tên. Ông ngửa đầu, cười lớn. Nước mắt ông đã rơi xuống bên gò má vì vui sướng, tiếng huýt dài của ông làm run rẩy cả những cánh hải âu vốn vững vào trong bão biển. Ông thét lên, mắt long sòng sọc:

    “Hỡi thần linh ơi! Hỡi Umi-sei ngự trên những con sóng bạc đầu! Không phải các người, mà là con người! Không phải bất cứ ai, mà là ta, là Yamada no Toshikuji ta! Đôi bàn tay ta có thể xây dựng lên tất cả! Đôi bàn tay ta cũng có thể nắm gọn những con sóng giữa trùng khơi! Đôi bàn tay ta là đôi bàn tay nắm biển, và đôi mắt ta là đôi mắt có thể thấu tỏ mọi điều!”

    Yamada hùng vĩ như thế, lần đầu tiên Fuyumi mới biết nhà ngoại của nàng lại hùng vĩ như thế. Ta nắm trong tay ta. Đó là gia ngôn mà mọi người Yamada đều nói với ánh mắt kiêu hãnh. Tộc huy của gia tộc là mưa bão, là giông sét, nhưng lại được thu gọi trong một vòng tròn dậm đậm. Ta nắm trong tay ta.

    Quả thật, Yamada muốn nắm hết mọi thứ trong tay. Chẳng Yamada nào che giấu điều đó. Kiêu hãnh, khinh thị, tham vọng thể hiện rõ trong từng cử chỉ, từng nét cười và từng ánh mắt, từng viên gạch, từng cột gỗ trong lâu đài, cũng như từng thớ cơ thịt trên con người nào đó cương gồng, gào thét lên ham muốn được khống chế mọi thứ trong tay, mà vạn vật thấy y, cũng không nhịn được run sợ từ sâu đáy tâm can, chỉ có thể cam lòng thần phục.

    Sau khi gặp con người là “ông ngoại” của nàng, Fuyumi càng không giấu nổi run sợ. Đôi mắt của ông! Đôi mắt của Hitsuji! Và, đôi mắt của mẫu hậu.

    Phu nhân Rinshi thậm chí đã nhìn thấy nàng tựa lưng vào góc cửa, đôi mắt nàng ướt đẫm và trái tim thì run rẩy. Người ôm lấy nàng, một vòng tay mềm mại quấn lấy như bóng tối, và người thì thầm thật dịu dàng:

    “Nào công chúa nhỏ, hãy cùng mợ nghe thử xem nhé!”

    Bên trong, vang lên tiếng cầu xin của mẫu hậu:

    “Thưa cha, thưa anh! Hai người làm như thế thật tàn nhẫn! Đại công chúa chỉ là một cô gái trẻ đã mất đi nơi nương tựa cuối cùng, cớ gì hai người nỡ nhẫn tâm đẩy nàng đến nước ấy? Xin cha và anh hãy hiểu cho Otsu, Otsu đã nuôi nấng nàng từ khi nàng còn chưa biết nói, nàng cũng không thể gây lên sóng gió gì nữa, xin hai người hãy bỏ qua cho nàng đi? Con cầu xin hai người!”

    Fuyumi nghe thấy tiếng bác Hitsuji chậc chậc. Nàng lại nghe thấy tiếng gấm lụa sột soạt, rồi Hitsuji lên tiếng:

    “Em gái yêu quý của ta à, em là người khôn ngoan, em cũng biết mỗi khi em rơi nước mắt, cha và anh sẽ chỉ có thể chịu em thôi. Dù mọi người trên thế gian này nhất định phải chịu đau khổ, thì ta cũng sẽ đảm bảo cho em một cuộc đời không phải buồn phiền. Thế nhưng em yêu ạ, Harumi là một kho báu có giá trị, và đương nhiên, chúng ta nhất định phải tận dụng thật tốt giá trị của nó, không được để lãng phí một ngày.”

    “Nhưng thưa anh, Sengoku là một đất nước đa thê! Chúng ta làm ra một hành động như thế, sẽ khiến cho các nước huynh đệ đồng hữu*(8) coi thường! Bọn họ sẽ nói rằng Jinji không có lòng thành kính với bất kì nữ thần nào, họ sẽ cho rằng chúng ta đang có hành động phỉ báng Mẫu thần Iganami! Gia tộc của chúng ta thờ phụng Mẫu thần cũng như Phụ thần, bên cạnh Umi-sei chẳng phải còn có Fuusa-guu Ánh Rạng Đông? Vậy mà giờ đây cha anh lại muốn con cháu phải gả qua một nước độc thần đa thê, chịu bị lăng nhục đến thế? Làm vậy, há chẳng phải chúng ta đang tự khiến mình hổ thẹn trước Chư Thần cùng đồng hữu hay sao?”

    “Con cháu? Em nói gì vậy Otsu? Harumi không phải con cháu của Yamada ta, không có giọt máu nào trong huyết quản nó là máu của Yamada cả. Ta vốn chẳng coi trọng đến nó, nhưng chẳng phải mọi thuần chủng Hyuuga vẫn luôn tự kiêu về dòng dõi của mình hay sao? Nay Phủ Tông thân đã không còn là mối ngại, nhưng ta vẫn muốn dùng chính tay mình bóp chết cái hy vọng cuối cùng của bọn chúng! Máu của Yamada ta mới là cao quý, trong huyết mạch Jinji tiếp theo nhất định phải chảy dòng máu Yamada. Đại tộc ta không cần ngai vàng của bất cứ ai, nhưng ta nắm trong tay ta, đó mới chính là Yamada!”

    “Thôi.” Giọng của Yamada no Katsuji trầm hùng. “Ta sẽ chỉ hỏi con hai câu, con gái ạ. Ta hỏi, nếu con phải lựa chọn giữa lợi ích của cha anh, lợi ích của thân tộc và lợi ích của Fuyumi cùng Shojirou, con sẽ chọn bên nào?”

    Đằng sau cánh cửa, Fuyumi nghe thấy mẫu hậu đáp ngay không chần chừ:

    “Con xin lỗi, nhưng con đương nhiên sẽ chọn Fuyumi và Shojirou!”

    Hitsuji cười khùng khục, dường như Katsuji cũng đang cười.

    “Nhưng nếu là ta và anh con, cùng với Harumi, người không cùng máu mủ với con, con sẽ vẫn kiên quyết như thế, từ bỏ chúng ta, những người đã yêu thương và luôn đứng về phía con?”

    Giờ thì Fuyumi không còn nghe thấy tiếng gì nữa.

    Nàng nghe thấy tiếng ông ngoại trầm thấp:

    “Đặt sinh mạng lên bàn cân để so sánh thì quả thật là đê hèn. Nhưng biết làm sao, nếu như để bảo vệ bản thân, chúng ta buộc phải hy sinh kẻ khác. Otsumi, con sinh ra được mặc gấm lụa, ấy là bởi vì tổ tiên ta đã không chùn tay hy sinh kẻ khác. Để gia tộc ta mãi vững như bàn thạch, cha con chẳng lẽ chưa từng vấy máu ai, anh con chẳng lẽ chưa từng chà đạp lên kẻ nào, bản thân con hiện tại, cũng là kết quả của một nước cờ chuẩn xác. Thật bi thảm, nhưng đây là cuộc sống của chúng ta, bởi vì chỉ cần một phút mềm lòng, con có thể sẽ chôn xuống mầm tai họa. Cái mầm ấy, nó sẽ chưa chắc sẽ chạm nổi đến con hay đến cha. Nhưng nó có thể lớn lên lắm chứ, cùng với thời gian, cắn nuốt con cháu của con.”

    Ở đằng sau, Phu nhân Rinshi kéo cánh cửa. Mợ quỳ ở bên ngoài, cúi đầu chào:

    “Cha chồng. Phu quân. Em Otsu.”

    “Ừ, thế là đã đông đủ.” Bác Hitsuji cười nhạt. Ông vẫy Fuyumi đang chết lặng lại gần và vuốt ve đôi gò má nàng. “Thật đáng tiếc, Công chúa ạ. Nhưng chỉ có thể vậy thôi, phải không Otsu?”

    Yamada no Otsumi ngẩng đầu lên, khuôn mặt đẫm nước mắt làm nhòe cả son phấn. Nàng nhìn chăm chăm vào đôi mắt của con gái, bật cười dữ tợn. Đôi mày cau lại, ánh mắt thì ráo hoảnh điên cuồng:

    “Phải! Phải! Ta là Đại danh Yamada! Hy sinh nó đi! Hãy hy sinh nó, nếu như con cháu cùng gia tộc ta có thể uống máu nó giải khát, vậy thì hãy hy sinh nó đi!”

    Fuyumi thật muốn nói điều gì đó, nhưng nàng lại không thể cất thành lời. Nàng, sau cùng, lại cúi thấp đầu, lại thêm một lần nữa cảm thấy thấp kém vô vàn như lần đầu trông thấy tòa lâu đài Yamada hùng vĩ. Nàng bỗng thấy mình mang tội, nàng bỗng cảm thấy ngay lập tức rằng mình sẽ gặp quả báo, khi nàng lại chấp nhận ngồi đây mà không dứt khoát bỏ đi, cùng với những người quyến thuộc nhất chung tay quyết định số phận của người chị gái cùng cha khác mẹ như một món hàng. Chỉ là một món hàng! Bán bao nhiêu cũng là quá rẻ mạt! Bán bao nhiêu cũng là rẻ, huống chi chỉ có bấy nhiêu!

    “Vậy là trái tim ta cũng đã chẳng còn vẹn nguyên, linh hồn ta cũng đã bị nguyền rủa.” Nàng nhủ thầm. Một giọt nước mắt lăn xuống bên má, nàng nhanh chóng lau nó đi, nhưng không làm sao lau hết. Bẩn thỉu. Thật bẩn thỉu. Nhưng nàng có tư cách gì để khóc đây? Những giọt nước mắt này chỉ là giả trá, bởi vì thực ra nàng đang vui phải không? A ha! Để bảo toàn cho ta, ta buộc phải hy sinh kẻ khác! Phải, Harumi không phải người nhà Yamada, nhưng Harumi là người nhà Hyuuga, mà nàng, chính là chị gái cùng cha của Fuyumi, người cũng mang họ Hyuuga đó!

    “Rồi thì ta cũng sẽ phải sống như thế.” Fuyumi thầm nghĩ. “Rồi cũng có ngày ta phải hỏi con ta, xem nó lựa chọn bản thân nó hay kẻ khác. Rồi ta cũng sẽ từng bước ép nó hy sinh kẻ khác thôi, nếu nó không chịu, ta cũng sẽ bắt nó kề dao vào cổ kẻ khác, vì nếu không hy sinh kẻ khác, thì nó sẽ chết? Nó sẽ chết, phải không?!”

    Nhưng Harumi là “kẻ khác” sao?

    Harumi đã đi Sengoku dưới một cơn mưa xuân. Hoa đào cuối mùa chẳng giữ nổi má hồng, yên chi như máu lại khiến đôi môi Harumi thêm phần mê hoặc. Mưa như châu ngọc điểm lên mái tóc đen của chị, chỉ một thoáng quay lưng thôi cũng đủ khiến cho lòng người tan nát.

    Có lẽ, Harumi đến thời điểm này, chắc chẳng còn chút tình cảm nào đối với nàng chăng?

    “Mùa đông và mùa xuân, không phải là tương khắc.” Harumi cười, đuôi mắt đượm vẻ ngọt ngào trẻ thơ. “Chính vì có mùa đông ủ mầm, nên đến mùa xuân, cây cối mới có thể đâm chồi nảy lộc. Fuyumi và ta, chính là một cặp chị em trời sinh. Chúng ta cùng nhau sinh ra trên đất nước của những bông hoa sen, cũng là đất nước của mùa hạ giàu có với những con sông ngập tràn cá tôm cùng hàng chục thung lũng ngập hương cây trái. Cùng nhau, chúng ta tạo nên mùa hè vĩnh cửu trên đất Jinji, rồi em Shojirou sẽ biến kinh thành Hatsu thành Tân thành Vàng! Em thấy có phải không, Fuyumi?”

    Trong cơn mưa, Fuyumi chạy vội đến, níu lấy vạt áo của chị. Nàng muốn nói thật nhiều điều. Nàng muốn nói điều gì đó mà nàng lại quên mất. Nàng ngước lên, mưa xuân âu yếm đậu xuống, lại lăn xuống như lệ trong:

    “Em xin lỗi… Em… thật sự… xin lỗi… Chị… Chị ơi!”

    Nụ cười tuyệt mĩ trên gương mặt Harumi vẫn chẳng phai nhạt. Nàng nhẹ nhàng gạt tay Fuyumi ra khỏi vạt áo mình, lướt những ngón tay lạnh lên gò má Fuyumi, giọng nói ngọt ngấy:

    “Có gì đâu mà phải xin lỗi. Ta, chỉ là, đang hy sinh mình vì đất nước này mà thôi.” Rồi chị cười cười, ánh mắt lại cong cong. “Mà đâu có, thậm chí nếu là vì Jinji, thì cũng phải lẽ thôi. Nhưng sao lại là vì Yamada chứ nhỉ?”

    Harumi đẩy nhẹ Fuyumi ra, rồi cúi người leo vào xe ngựa. Ở bên trong, Hoàng đế Sengoku mặc áo bào vàng chói thêu rồng chín móng, cười ha ha vuốt ve eo chị. Khóe mắt Harumi khẽ liếc, rồi chị mềm nhũn dựa vào lồng ngực ông ta, bàn tay trắng như ngọc lần mò vào trong cổ áo, da dẻ nõn nà đối lập hẳn với phần da cổ đã sớm hiện đồi mồi của người chồng mới cưới. Ông ta có vẻ thích thú lắm, lại nhìn đến đôi mắt Fuyumi hãy còn nhìn đến, bèn nở nụ cười càng thêm dâm đãng, với bàn tay lần mò vào trong ngực chị, vạch hẳn cổ áo, tùy ý mà bỡn cợt.

    Fuyumi cảm thấy bị khinh thị và lăng nhục. Nàng ưỡn ngực đứng lên, tỏ vẻ kiêu hãnh rồi rời xa khỏi đám người đưa rước. Xa xa, nàng còn nghe được tiếng cười khúc khích của Harumi cùng Hoàng đế Sengoku. Nhưng lui vào trong góc tối, đầu gối nàng sụn xuống, vẻ kiêu hãnh nát vụn, cả người lại tràn đầy cảm giác bị lăng nhục. Nhưng nàng nghĩ, lúc đó nàng còn có thể tỏ ra kiêu hãnh như thế, ấy là bởi vì Harumi đã bị đem ra lăng nhục thay nàng. Đều bị nhục nhã. Đều bị nhục nhã.

    “Không.” Phu nhân Rinshi đặt tay lên vai nàng. “Ít nhất hiện tại con không bị sao hết, công chúa ạ. Đó chính là lý do, thật tội lỗi, nhưng đó chính là lý do duy nhất để biện hộ cho hành động tàn nhẫn của chúng ta: Chúng ta, không thể bị chà đạp, không thể được. Harumi thật đáng thương, nhưng chúng ta không còn cách nào khác phải hy sinh cô ấy. Để bảo vệ bản thân, để bảo vệ thân tộc, nếu phải thí cả phần còn lại của thế giới, thì đều là đáng cả.” Ngừng lời một chút, phu nhân thở dài. Rồi giọng bà dần trở nên xa xăm. “Rồi sẽ quen thôi, con gái ạ.”

    Phải, rồi sẽ quen thôi. Fuyumi ngừng run rẩy. Nàng nhìn vào đôi bàn tay mình đưa lên muốn hứng những giọt mưa đang dần trở nên nặng hạt. Rồi nàng nhìn thấy sân chầu năm ấy, nơi mà máu của ba mươi ba vị tông thân đã bị rửa trôi vào câm lặng. Vòm trời trên đầu phủ một màn xám nặng, mờ mịt như thể mùa xuân lạc mất. Mưa xuân chẳng thể rửa đủ tay ta. Dù có thành mưa rào cũng chẳng thể rửa trôi gì hết. Không gì hết.


    Chú thích:
    *(1): Ở lục địa Nihonji, nhũ mẫu trong các gia tộc Đại danh thường xuất thân từ bên ngoại. Với quan điểm bảo trì sự tinh khiết và lòng kiêu hãnh, những đứa trẻ trong gia tộc Đại danh đều được chính thân tộc chăm sóc, không thông qua người hầu. Người hầu chỉ làm công việc hầu hạ chân tay, trong khi đó, các phu nhân trưởng bối trong gia tộc sẽ cùng mẹ ruột đứa trẻ tự tay chăm sóc đến khi nó tròn năm tuổi, nếu là nữ thì tiếp tục giữ lại bên mình, còn nếu là nam thì sẽ được dạy bảo bởi các bậc cha chú trưởng bối.


    *(2) Phủ Tông thân: Đây là một khái niệm không xa lạ, tuy nhiên cần phải giải thích vì nó là Phủ Tông thân ở lục địa Nihonji (Từ nay trở về sau, các khái niệm dù quen thuộc hay không, tác giả sẽ ghi chú lại và giải thích dựa trên quan điểm của mình, vì dù được lấy ý tưởng và phát triển từ các khái niệm thật, nhưng vì đây là một câu chuyện fantasy, nên mọi khái niệm đều được giải thích từ đầu.) Phủ Tông thân trước hết là một “phủ”, một cơ quan có nhiệm vụ rõ ràng, họ theo dõi tình hình nhân khẩu của vương tộc, trong một năm có ai sinh ra, ai đã chết đi, ai cưới hỏi, ai đến tuổi trưởng thành, nói chung là ghi chép lại hết theo trình tự thời gian những sự kiện trong đời của các thành viên hoàng gia vương thất. Hai mươi ba quốc gia khắp lục địa Nihonji, nước nào cũng thành lập Phủ Tông thân. Trên thực tế, thành viên của Phủ Tông thân là những “đại danh” có quan hệ với vương tộc, do đó, các thành viên chỉ bao gồm “thánh cốt” và “chân cốt”, không có “quý cốt”. Trên lý thuyết, người của Phủ Tông thân không can thiệp vào chính trị, nhưng thực tế thì lại có khác biệt, vì Phủ Tông thân cũng là một thế lực riêng rẽ, tuy có quan hệ với hoàng gia vương thất nhưng họ lại không thuộc chi cầm quyền. Họ cũng không phải “quý cốt”, vốn là đội ngũ “đại danh” đông đảo và có quyền lực chính trị thông qua Viện chính. Như vậy có thể nói, thực tế tự bản thân Phủ Tông thân cũng có thể hình thành thế lực riêng và can thiệp vào quyền thừa kế ngai vàng theo một cách nào đó, tồn tại song song cùng với vương thất và Viện chính, hình thành chân vạc giữa ba thế lực thánh cốt, chân cốt và quý cốt.
    *(3) Thầy cả: Người đứng đầu trong số các tu sĩ trong thần điện.
    *(4) Tước vị của Tộc trưởng Đại tộc là Nhất đẳng Vương công, còn Yamada no Hitsuji lúc này mới chỉ là người thừa kế, nên chỉ là Nhất đẳng Vương hầu.
    *(5) Ý nghĩa theo giải thích của tác giả :'>
    *(6) Lệnh nương: Danh xưng dành riêng cho phu nhân của các bậc Vương hầu, Vương công, Công, Đại công.
    *(7) Giấc mộng kê vàng: Nằm dưới gốc cây đun nồi kê, mơ thấy cả một đời vinh hoa phú quý, nghĩ đã trải hết thăng trầm, vậy mà khi tỉnh dậy, nồi kê còn chưa chín.
     

Share This Page