Trân - [Cielo stellato]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by tranluu97, Apr 20, 2017.

  1. tranluu97

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Aug 10, 2014
    Messages:
    643
    Likes Received:
    78

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    Hôm nay sẽ spam hình Mob vì thằng bé quá sức đáng yêu :'>

    [​IMG]

    ^ Cách bạn Trân đối mặt với deadlines và trách nhiệm : )​
     
  2. tranluu97

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Aug 10, 2014
    Messages:
    643
    Likes Received:
    78
    [​IMG]
    #ảnhmìnhchụp :">
    Cuối cùng mình đã thành công chuyển từ vùng rừng này sang vùng núi khác =))))

    Innsbruck đẹp như mây như mơ, nền trời in núi, khói bay lưng chừng, nhà thờ và các thể loại kiến trúc mang đậm nét châu Âu, vô cùng lộng lẫy. Mỗi lần đi qua khu phố cổ cứ tưởng lạc vào thế gới của Hogwarts và những câu chuyện thần tiên.

    Hi vọng trong tuần này đi hết được các viện bảo tàng T_T Còn nhà thờ Saint James nữa, lần trước đi mà chưa kịp chụp hình T_T

    Chơi đã xong tuần sau đi học sấp mặt =))))
    .
     
  3. tranluu97

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Aug 10, 2014
    Messages:
    643
    Likes Received:
    78
    [​IMG]

    Một ngày nào đó, mình sẽ nhào vào cắn cái đống công thức đạo hàm tích phân T_T

    Tôi chỉ muốn nghịch hóa chất thôi mà, tôi muốn bỏ ngànhhhh T_T

    Đùa chứ bỏ thế nào được : )

    Dạo này thời tiết thay đổi vô cùng sang chảnh, sáng nắng chiều mưa đúng nghĩa : )
     
  4. tranluu97

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Aug 10, 2014
    Messages:
    643
    Likes Received:
    78
    #24 tranluu97, Mar 29, 2018
    Last edited: Mar 29, 2018
    [​IMG]

    Cuối cùng cũng tìm được một Esthema của riêng mình.

    Sắt đen, cẩm thạch, bích họa cổ kính, tượng thiên thần dát vàng và bạc lóng lánh, trong thoáng chốc mình ngỡ lạc vào huy hoàng rạng rỡ từ ngàn xưa. Người ta đốt trầm hương rất thơm, mọi thứ tĩnh lặng yên bình đến nỗi mình tưởng thời gian dừng lại bên mái vòm ngập nắng.

    Tự nhiên lại muốn viết gì đó. Thế giới xây dựng trong đầu cũng vì thế mà sống động hơn thật nhiều.

    Muốn, viết; hai từ này nghe ấm lòng quá đi.
     
    Sen Hổ Phách likes this.
  5. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    321
    Likes Received:
    17
    Trân chụp đẹp ghia. _(:3 」∠ )_
     
  6. tranluu97

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Aug 10, 2014
    Messages:
    643
    Likes Received:
    78

    Tớ chụp đt xong lên pts add filter đó hihi ;;;w;;; )/

    Tặng Sen tấm nữa nèeee


    [​IMG]
     
    Sen Hổ Phách likes this.
  7. tranluu97

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Aug 10, 2014
    Messages:
    643
    Likes Received:
    78
    #27 tranluu97, Apr 11, 2018
    Last edited: Apr 11, 2018

    [​IMG]
    Dạo này mình không muốn buồn nữa. Có làm sao đâu mà buồn hoài. Cơm ăn ba bữa, mái nhà trên đầu, giày mang dưới chân và nơi ngả lưng mỗi tối, mình ai oán cuộc đời này cái gì đây? Lang thang lâu như vậy, chịu ơn nhiều người như thế, nợ nần kiếp này hẳn đã chất cao hơn bảy bậc phù đồ, mình thực sự không muốn vay thêm những lời trách móc vẩn vơ.

    Nhưng rồi mình cứ buồn thôi. Đâu phải cứ nói không buồn là không buồn được. Có những ngày mình mơ màng tỉnh dậy, chợt nhớ ra bây giờ chẳng còn ai tiễn mình đi, chẳng còn ai chờ mình về, phố xá rộng lớn như thế cũng chỉ mình mình thôi. Chắc người ta gọi cái này là khủng hoảng đầu đời. Ừ thì cũng khủng hoảng thật. Nhưng rồi thì sao?

    Cuộc sống này là vậy đó. Ai cũng cô đơn thôi.

    Tự nhiên nhớ đến Nguyễn Lữ. Ngày xưa trong ba anh em, mình chỉ biết chỉ thích Nguyễn Huệ, vì thứ hào quang rực rỡ của anh hùng lúc nào cũng thu hút mắt nhìn. Nhưng sau này ngẫm lại, mình muốn sống cuộc đời như Nguyễn Lữ. Nguyễn Lữ hiền lành, nhút nhát, mở trường dạy học, bốc thuốc cứu người, lang thang khắp miền Nam tiêu dao tự tại. Giữa thời loạn lạc không thiếu quân tử, không ít tiểu nhân, nhưng người giữ được sự hiền hòa vốn dĩ vô cùng quý hiếm. Chém người thì dễ, cứu người thì khó. Để mỏng mềm mà không nhu nhược cũng là một loại tài năng. Mình nghĩ thế. Mình muốn trở thành một người như thế.

    Sự dịu dàng là thuốc độc. Thuốc độc mạnh hơn thương đao cung kiếm, nhẹ nhàng len lỏi vào máu vào tim, giết người ta trong lặng lẽ khôn cùng.

    Giống như năm đó Yoshida Shouyou chìa tay cho Sakata Gintoki, mỉm cười với Takasugi Shinsuke, để rồi cả hai cùng bị quấn vào mớ chấp niệm rối ren không lối thoát, đau thương cả đời, bi lụy cả đời. Mình vẫn nghĩ dù vượt được Vong Xuyên, nhắm mắt dốc xuống canh Mạnh Bà, hai thằng ngốc đấy vẫn không quên được dáng hình người nọ. Lúc sắp chết, Utsuro nói với Gintoki, "mày chẳng cứu được Shouyou". Ừ, cứu rỗi thế giới có nghĩa lý gì, khi người mình mong muốn nhất không thể trở về? Mình nhận ra xuyên suốt câu chuyện, Gintoki vẫn bị ám ảnh bởi Shouyou, sau tất cả mọi thăng trầm, thứ bình yên duy nhất anh theo đuổi là bóng lưng người đó. Là chất độc của sự dịu dàng ngấm sâu tận trong cốt tủy, dù lọc máu róc tim cũng không thể tẩy trừ.

    Mình thấy tất cả các char trong Gintama đều hợp với câu, "đời cơ bản là buồn" =))))

    Lảm nhảm thế đủ rồi.

    Ước gì ngày mai mưa.
    .
     

Share This Page