[Tổng hợp tác phẩm] Đồng Hoa

Discussion in 'Tủ sách' started by Firework, Mar 18, 2016.

  1. Firework

    Joined:
    Feb 20, 2016
    Messages:
    32
    Likes Received:
    0
    Đồng Hoa


    Đồng Hoa là nữ nhà văn trẻ nổi tiếng, còn có bút danh khác là Trương Tiểu Tam, một trong Tứ tiểu thiên hậu của tiểu thuyết ngôn tình – Nhiên tình thiên hậu. ”Ngòi bút thản nhiên mà thấm thía, đau đến nhói tim, cháy lòng cùng câu chuyện”.

    Sinh ra ở vùng Tây Bắc, cô tốt nghiệp đại học Bắc Kinh và công tác tại Ngân Hàng Thẩm Quyến – Trung Quốc, sau này chuyển đến California, Mỹ, học thạc sĩ kinh tế và hiện đang định cư ở New York cùng với chồng.

     
  2. Firework

    Joined:
    Feb 20, 2016
    Messages:
    32
    Likes Received:
    0
    Thời niên thiếu không thể quay lại ấy


    [​IMG]


    “Nếu bạn đang đọc tác phẩm này và bạn còn trẻ, xin hãy nhớ đối xử với những người bạn gặp thật dịu dàng, không phải vì sự cảm kích của anh/cô đối với bạn, mà là để sau này, khi bất chợt nhìn lại, bạn sẽ thấy trong tuổi thanh xuân của mình có ít điều phải ân hận hơn.”

    Ánh mắt của mỗi một người thiếu niên, đen trắng rõ ràng, giống như một bức màn.

    Dũng cảm, xúc động, yếu đuối, tò mò, khát vọng, lúng túng, thương tâm, thất vọng, suy nghĩ tìm tòi…


    Tất cả những màu sắc rực rỡ nhất của tuổi thanh xuân đều dược biểu diễn trên bức màn trắng đen rất rõ ràng đó.


    Khi nó diễn xuất một cách đầy màu sắc, thì chúng ta hồ đồ không biết, cho dù nó gần ngay trong mắt ta.


    Chính bởi vì là nó quá gần, gần ngay trong mắt chúng ta, vì vậy, chúng ta không thể nhìn thấy được.


    Chỉ cho đến khi nó đã dần dần rời bỏ chúng ta, chúng ta mới có thể dần dần nhìn rõ. Nhìn rõ nhân quả được mất đằng sau mỗi câu chuyện có thể là rực rỡ màu sắc, cũng có thể không rực rỡ màu sắc, nhưng, tất cả đã là một bộ film nhựa bị kẹt hình, cho dù chúng ta mỉm cười, hay rơi nước mắt, đều chỉ có thể mãi mãi đứng lại ở đầu bên này của thời gian, lặng lẽ quan sát sự tan và hợp, được và mất trên màn hình ở đầu thời gian bên kia. Đấy chính là tuổi thanh xuân, chỉ đến khi nó đã rời bỏ ta, ta mới có thể nhìn thấy rõ nó.

     
  3. Firework

    Joined:
    Feb 20, 2016
    Messages:
    32
    Likes Received:
    0
    Bí mật bị thời gian vùi lấp



    [​IMG]


    Dưới bóng tuổi hoa, có cô gái nào không dừng ánh mắt ở một chàng trai, hoàng tử của trường, học hành giỏi giang, tính cách phóng khoáng, nụ cười rỡ ràng, là ngôi sao trên sân thể thao hoặc cây văn nghệ… Cô âm thầm ngắm chàng với niềm vui sướng thuần khiết như ngắm món đồ long lanh trong tủ kính, không dám tiến tới bắt chuyện, chỉ đơn giản là tán thưởng mà thôi. Tô Mạn của tuổi 17 và Tống Dực, lẽ ra đã lướt qua đời nhau trong một tương quan như vậy.


    Mọi chuyện bắt đầu thay đổi vào một chiều mùa hạ, dưới rặng bạch dương man mát hơi mưa, cô cúi nhặt quả bóng người ta đánh trượt, nhưng lại để rơi trái tim thiếu nữ.

    Anh đợi em ở Thanh Hoa… Nhiều năm trôi qua, Tống Dực đã đẩy câu nói ấy vào một góc dĩ vãng, nhưng cô gái nhặt bóng của anh thì luôn cất giữ trong tim, để mỗi lần rơi nước mắt đều sống dậy hoài niệm và buộc mình kiên cường thêm lần nữa. Cô đi theo bước chân anh, tìm đến mọi nơi anh từng xuất hiện, nhưng mãi vẫn không dám tiến tới trước mặt anh mà nói, “Tống Dực, em yêu anh!”

     
  4. Firework

    Joined:
    Feb 20, 2016
    Messages:
    32
    Likes Received:
    0
    Bộ Bộ Kinh Tâm


    [​IMG]


    Một cô gái 25 tuổi trèo thang bị trượt ngã vô tình xuyên không về cổ đại, chính xác là năm Khang Hi thứ 41, nhập vào cơ thể một cô bé 14 tuổi. Với tính cách, tri thức, thế giới quan của một cô gái hiện đại làm thế nào cô có thể hòa nhập vào hoàn cảnh mới này của mình? Đối mặt với những toan tính, lọc lừa chốn thâm cung, những tranh đấu quyền vị giữa những vị aka để dành ngôi vị vương đế? Cô sẽ dành trái tim mình cho ai? Cho Thập aka hồn nhiên vô tư, cho Bát aka trầm lắng nhưng mạnh mẽ, cho Tứ aka âm trầm là người theo lịch sử sẽ là đế vương tương lai… Số phận của cô sẽ do cô chọn lựa hay cũng như những thiếu nữ cổ đại, tuân theo lệnh trên an bài?

    ***

    "Đời người như mộng, biến đổi khôn lường.

    Đúng đúng sai sai, ân ân oán oán, đến cuối cũng chỉ còn lại tháng năm im lìm, nước trôi mải miết mà thôi.

    Có chăng tận cùng vấn vương sót lại, là chút tình si chấp niệm!

    Ngày người đạm nhiên nói ra một chữ "Muốn", là ngày chạm tới chìa khoá mở tim ta.

    Lúc người dang tay ném ô đứng cạnh ta dưới gió mưa vần vũ, một nỗi đau cùng chia, hai tâm tình cùng chịu, trái tim ta vốn đã rộng mở vì người.

    Khoảnh khắc người vì ta lấy chính lưng mình làm bia đỡ tiễn, ta đã biết rằng cả đời này chẳng thể quên người được nữa.

    Sau dù có bao nhiêu dùng dằng dây dưa, cũng chỉ là càng lún càng sâu, vốn không cách gì thoát được."

    ***

    "Vì yêu mà giận, vì yêu mà hận, vì yêu mà khờ, vì yêu mà chấp. Rời xa rồi mới thấy, giận khờ hận chấp, tấc tấc đều hoá thành nỗi nhớ tương tư...

    ... Nhược Hi trong lòng không có hoàng thượng, chẳng có Tứ a ka, nhất nhất chỉ có một người, Dận Chân mà thôi."

     
  5. Firework

    Joined:
    Feb 20, 2016
    Messages:
    32
    Likes Received:
    0
    #5 Firework, Mar 18, 2016
    Last edited: Mar 18, 2016
    Vân Trung Ca


    [​IMG]


    Nằm trong hệ liệt “Đại Hán tình duyên”, Vân Trung Ca là câu chuyện kể về Vân Ca - con gái của Hoắc Khứ Bệnh và Ngọc Cẩn trong tác phẩm “Đại Mạc Dao” - cùng với những người đàn ông đã đem lòng yêu thương nàng và cũng là những người đã để lại nhiều đau đớn hằn sâu trong trái tim của Vân Ca.

    Hán Chiêu Đế Lưu Phất Lăng, vị hoàng đế thông minh kiệt xuất, bảy tuổi đã phải mang trên vai gánh nặng quốc gia mà bước lên ngai vàng. Năm tám tuổi bị truy sát, chạy trốn đến tận miền hoang mạc và đã được Vân Ca cứu thoát khỏi chết rét, cậu bé Phất Lăng lạnh lùng khi đó đã bị sự hồn nhiên của cô gái bé nhỏ Vân Ca lay động và một lời ước hẹn bằng chiếc giày thêu trẻ con đã ràng buộc hai số phận lại với nhau: Trường An, ngày gặp lại và không ai biết rằng phía sau đó là một định mệnh đau thương.


    10 năm sau, cô bé Vân Ca ngày nào giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, nàng thực sự đến Trường An theo hẹn ước ngày nào để gặp Lăng ca ca của mình, nhưng số phận trêu đùa, Vân Ca lại gặp Lưu Bệnh Dĩ và nhận nhầm thành chàng trai này thành Lưu Phất Lăng. Lúc này chứng kiến Lăng ca ca của mình đã có một người con gái ở bên và quên đi lời hẹn ước khi xưa khiến Vân Ca đau đớn, nàng muốn rời khỏi Trường An và trở về Đại Mạc thì lại bất ngờ gặp gỡ với Mạnh Giác.


    Mạnh Giác, chàng trai tuấn mỹ và dịu dàng đã mang đến cho Vân Ca cảm giác yên bình, khi ấy nàng đã lựa chọn Mạnh Giác và quyết định quên đi ước hẹn chiếc giày thêu năm nào. Với người con trai này, Vân Ca cứ ngỡ rằng “người đã đúng và thời điểm cũng đúng”, nào đâu biết hóa ra nàng cũng chỉ là một quân cờ trên bàn cờ của y. Khi Mạnh Giác lưỡng lự giữa Vân ca và quyền lực thì cũng là lúc nàng chọn buông tay.


    Tình yêu
    là gì, liệu có cần phải mang đến nhiều đau khổ như vậy không? Lưu Phất Lăng, vị hoàng đế chung tình, vì một lời ước hẹn năm xưa mà từ khi trưởng thành đến nay vẫn để hậu cung trống rỗng ngoài một vị hoàng hậu trên danh nghĩa. Chàng vẫn luôn chờ đợi, chờ cho đến ngày người con gái ấy đến Trường An.


    Liệu cuối cùng, số mệnh có mang Vân Ca đến với chàng? Và Vân ca, liệu khi tìm thấy Lăng ca ca thực sự của mình thì trái tim nàng còn có thể rung động trở lại?


    Hoàng cung sóng gió, quyền lực tranh đoạt, liệu vòng xoáy vương quyền sẽ cuốn số phận của Vân Ca đi đến đâu?

     
  6. Firework

    Joined:
    Feb 20, 2016
    Messages:
    32
    Likes Received:
    0
    Trường Tương Tư


    [​IMG]


    Chàng là gió thoảng mặt hồ,

    Thiếp là sen nở bên bờ, gió lay

    Gặp nhau tuy chỉ thoáng mây

    Nhưng lòng thương mến kiếp này đã trao

    Chàng là mây trắng trên cao

    Thiếp là trăng tỏ nép vào mây kia

    Yêu nhau thề chẳng xa lìa

    Sắt son gắn bó, sẻ chia ngọt bùi

    Chàng là cây lớn ngất trời

    Dây leo là thiếp, trọn đời quấn quanh

    Sánh đôi như lá với cành

    Tựa nương như thể môi răng cận kề

    Nhân gian vui lắm, buồn ghê

    Đời người tan hợp, chốn về nơi đâu?

    Nguyện cùng chàng mãi bên nhau

    Không rời xa, mãi bên nhau, không rời…

     
  7. Firework

    Joined:
    Feb 20, 2016
    Messages:
    32
    Likes Received:
    0
    Từng Thề Ước



    [​IMG]


    Thời thượng cổ, ba đại Thần tộc: Thần Nông ở Trung Nguyên, Cao Tân ở Đông Nam và Hiên Viên ở Tây Bắc tạo thành thế chân vạc, chia ba thiên hạ.

    Giữa thời loạn thế, từ nam nhi kiêu dũng đến thiếu nữ yêu kiều, từ kẻ thất phu nơi thảo dã đến bậc vương tử lầu vàng điện ngọc, đều có những khát vọng của riêng mình. Kẻ chỉ cầu hạnh phúc một đời bên người mình thương mến, người hằng mong ngao du khắp chốn, tự tại vô ưu, người lại ôm mộng bá đồ, muốn nhất thống thiên hạ.

    Trong thiên hạ nổi lên hai vị anh hùng là Xi Vưu, Chiến thần của Thần Nông và Thiếu Hạo, vương tử của Cao Tân.


    Xi Vưu vốn là thú vương, mấy trăm năm trước bị Thần Nông Viêm Đế thu phục, tính tình vừa tàn nhẫn lại vừa chân tình, vừa xảo trá lại vừa đơn thuần, vũ lực siêu quần, bách chiến bách thắng. Trong lòng hắn không có thanh quy giới luật, mục tiêu duy nhất chính là dùng vũ lực chinh phục thiên địa vạn vật.


    Thiếu Hạo là vương tử Cao Tân, dung mạo tuấn tú, phong thái ung dung, vừa lạnh lùng hờ hững lại vừa dịu dàng ôn hòa. Trong lòng y không có tình thân, chỉ có tham vọng bá đồ, sẵn sàng bất chấp thủ đoạn để có thể giành được ngôi vương, đưa Cao Tân trở thành quốc gia hùng mạnh nhất.


    Nói Xi Vưu như lửa đỏ thì Thiếu Hạo như nước biếc.


    Mệnh vận trêu đùa, trên con đường bình định giang sơn, Xi Vưu đã gặp A Hành, công chúa của Hiên Viên, hai người thoạt đầu là hiểu lầm, sau đó lại nảy nở tình cảm.


    Dưới gốc hoa đào, Xi Vưu đã thề với nàng, quyết định buông bỏ tất cả, ở bên nàng suốt đời.


    Nào ngờ thời thế xoay chuyển, thiên hạ đại loạn, A Hành thân là công chúa Hiên Viên, vì sự sinh tồn của người nhà và dân chúng Hiên Viên, buộc phải kết hôn cùng Thiếu Hạo.


    Xi Vưu không hiểu nội tình, cho rằng A Hành phản bội mình, vô cùng căm giận. Thù nhà nợ nước, ân oán giữa các chủng tộc đan cài giăng mắc, cuối cùng Xi Vưu cũng hiểu, thì ra hận còn khó hơn cả yêu.


    Xi Vưu và A Hành, A Hành và Thiếu Hạo, quan hệ giữa họ không chỉ là yêu hận cá nhân, mà còn liên quan đến an nguy của gia tộc, hưng suy của đất nước cùng hạnh phúc của muôn dân toàn thiên hạ.


    Tình yêu của Xi Vưu và A Hành những tưởng có thể vượt lên cả sống chết, đến cuối cùng vẫn bị cuốn phăng đi, bị vùi dập trong vòng xoáy thời cuộc.


    Đến cuối cùng, liệu người trong cuộc có còn nhớ, nguyện vọng ban sơ nhất là gì?


    Liệu người còn nhớ, mình từng thề ước cùng ai?


    Lời thề năm ấy, đã thành hiện thực hay đã vĩnh viễn tuột khỏi tay?


    Lấy bối cảnh thần thoại rộng dài cả về không gian và thời gian, Từng thề ước từng bước mở ra một thế giới với đủ thần, ma, yêu cùng vô vàn loài linh thú hiếm lạ. Để rồi, khi bước vào, ta lại nghe vang vọng khúc tráng ca về cuộc đối đầu đơn độc mà quyết liệt với vận mệnh của con người.

     
  8. Firework

    Joined:
    Feb 20, 2016
    Messages:
    32
    Likes Received:
    0
    Đại Mạc Dao


    [​IMG]


    Lớn lên giữa bầy sói, Ngọc Cẩn cứ ngỡ mình giống như Lang huynh, cũng là một con sói. Nhưng rồi định mệnh đưa đẩy, giữa đại mạc mênh mông, cô đã gặp hai người con trai, một nhu hòa như trăng sáng, một ngạo nghễ như gió hoang.


    Như một chú sói cứ mãi đuổi theo vầng trăng vằng vặc, Ngọc Cẩn đã dành hết tâm tư ngóng vọng về Mạnh Cửu, người con trai để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng cô ngay từ lần đầu gặp gỡ. Từ đại mạc về Trường An, từ Lạc Ngọc phường đến Thạch phảng, từ thương trường đến cung đình, từng lời cô nói, từng việc cô làm, tất cả đều vì người đó.


    Nhưng vầng trăng giữa trời vốn chẳng của riêng ai, chú sói cứ mê mải đuổi theo vầng trăng, mà quên mất bên cạnh nó, vẫn luôn có ngọn gió âm thầm làm bạn.


    “Không phải mỗi đóa hoa đều sẽ kết quả, nhưng chúng sẽ sống, sẽ nở bừng rực rỡ, sẽ đón chào ánh dương, đưa tiễn ráng chiều, sẽ cùng gió nô giỡn, rồi cùng mưa đùa nghịch, cuộc sống như thế đã đủ phong phú lắm rồi, tôi nghĩ, hẳn chúng cũng không hề nuối tiếc…” - Đồng Hoa


     

Share This Page