[Tổng hợp tác phẩm] - Cố Tây Tước

Discussion in 'Tủ sách' started by Elvi, May 5, 2016.

  1. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    693
    Likes Received:
    53
    Cố Tây Tước


    Nữ – sinh năm 1986, quê Chiết Giang, hiện đang sống ở Hàng Châu.

    Là tác giả của hệ thống văn học mạng Tấn Giang. (Trước đây ở Tứ Nguyệt Thiên)


     
  2. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    693
    Likes Received:
    53
    #2 Elvi, May 25, 2016
    Last edited: May 25, 2016
    All in love


    [​IMG]


    Từ Vi Vũ hơi mắc bệnh sạch sẽ, có chút bỉ ổi, có chút mặt dày, tuy nhiên trước mặt người ngoài anh luôn hào hoa phong nhã, sống tách biệt, độc lập, lạnh lùng mà kiêu ngạo, lạnh lùng mà xa cách, trong sự xa cách ấy lại toát lên sự cao quý. Nhưng cứ về đến nhà, anh liền biến thành quý ông “thích cởi”, luôn miệng kêu: “Tắm, tắm, tắm! Cố Thanh Khê, em có muốn đến chà đạp anh không?”

    Cố Thanh Khê luôn nghĩ, con người này còn có thể bỉ ổi hơn được nữa không?

    Nếu không sẽ là:“Vợ ơi, mau nấu cơm cho anh, yêu cầu hợp pháp đấy!”

    “Vợ ơi, hôm nay đi xem phim nhé! Yêu cầu hợp pháp đấy!”

    “Thanh Khê, hát tặng anh một bài đi, yêu cầu hợp pháp đấy!”

    Mỗi lần như thế, bạn Cố Thanh Khê lại phải cố kiềm chế không xử lý anh một cách phi pháp.

    Hạnh phúc là gì?

    Hạnh phúc là mười ba năm trước, cứ tan học về, có một cậu bé lại đi hình chữ S đến trước mặt bạn.

    Mười ba năm sau, vẫn cậu bé đó ôm bạn vào lòng, thủ thỉ: “Cố Thanh Khê, cả tuổi thanh xuân của anh đều dành hết cho em, thế nên em phải có trách nhiệm với anh đấy!”

     
  3. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    693
    Likes Received:
    53
    #3 Elvi, May 25, 2016
    Last edited: May 25, 2016
    Nơi nào đông ấm


    [​IMG]


    6 năm cách biệt, nước Pháp xa xôi đã trui rèn nên một Giản An Kiệt lạnh lùng, thờ ơ. Từ khi nào trên môi cô luôn thường trực nụ cười mỉa mai, từ khi nào miệng lưỡi cô trở nên độc địa và cay nghiệt? Hay đúng hơn, từ khi nào mà An Kiệt đã trang bị được cho mình một vỏ bọc xù xì và thô ráp như thế để che đậy một tâm hồn chẳng thể lành sẹo.

    Ngày hôm ấy, cái ngày định mệnh cô chẳng hề mong nhớ lại. An Kiệt hoảng sợ và run rẩy, cầu mong có một người đến bên vỗ về và an ủi mình. Anh đã đến, giáng cho cô một cái tát, nhìn cô bằng ánh mắt nghi ngờ và phẫn nộ. Sau đó cô sang Pháp, 6 năm trời luôn bị ám ảnh vì một sinh mạng bị kết thúc, ám ảnh về ánh mắt đó, cái tát đó… An Kiệt sợ, cô thừa nhận bản thân mình thực sự sợ hãi…

    Nhưng nếu An Kiệt biết, 6 năm trời cô cô đơn nơi đất khách quê người cũng là 6 năm trời có một người chỉ dám bất lực dõi theo từ xa. Nếu cô biết… Còn rất nhiều điều An Kiệt chưa biết… Một khi cô biết thì sao chứ? Liệu kết cục có thể thay đổi?

     
  4. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    693
    Likes Received:
    53
    Nơi nào hạ mát



    [​IMG]


    Tịch Hi Thần, Giản An Kiệt, cuộc sống sau hôn nhân của họ là những câu chuyện đầy màu sắc còn chưa kể. Là buổi sáng thức giấc, mở mắt ra đã thấy người đó ở bên, là khi đi làm về muộn thấy ngôi nhà đã sáng đèn, có bóng dáng dịu dàng đang đợi; là lúc đi đâu cũng có người sóng vai bên cạnh, mãi mãi chẳng xa rời…

    Với “Nơi Nào Hạ Mát”, từng mẩu chuyện vụn vặn trong cuộc sống bình dị của họ được kể lại, là những tháng ngày ngọt ngào, cũng có những khoảnh khắc cãi vã, nhưng dù thế nào, họ vẫn bên nhau khi xuân qua hè tới, khi thu đi đông về. Từng mảnh ghép nhỏ nhoi cứ lần lượt hiện ra để hoàn thiện bức tranh gia đình hạnh phúc ấy: có anh và có cô.
     
  5. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    693
    Likes Received:
    53
    Yêu đúng lúc, gặp đúng người


    [​IMG]


    “Đúng thời điểm, gặp đúng người, không phải là rung động mãnh liệt, mà là yên bình vĩnh cửu.”

    Có người nói, Giang An Lan lạnh lùng cao ngạo, vênh váo coi trời bằng vung. Có người nói, trêu trời chọc đất cũng tuyệt đối không được chọc vào Giang An Lan, bởi vì anh ta luôn có thể khiến bạn hối hận chỉ mong làm lại từ đầu. Có người nói, Giang An Lan, đến cả “mặt dày” cũng là đẳng cấp đại thần.


    Trong lòng Diêu Viễn, Giang An Lan cũng đã từng là một vật trưng bày có thể nhìn từ xa nhưng chẳng thể lại gần nghịch ngợm.


    Mãi cho đến một ngày, anh ép mua ép bán, “meo” một tiếng với cô, cô liền cảm thấy cả thế giới này dường như đã thay đổi.


    Anh nói: “Chỉ cần em nhìn thấy anh rồi là sẽ chẳng thèm liếc mắt nhìn người khác nữa đâu.”


    Anh nói: “Cái chuyện ép người khác làm bạn gái mình, tôi chỉ làm với Nhược Vi Quân Cố thôi.”


    Anh nói: “Anh không biết theo đuổi người khác thế nào, nếu em muốn từ từ thôi thì anh cũng sẽ giảm tốc độ xuống.”


    Anh nói: “Tiểu Viễn… anh không lương thiện, nhưng anh tuyệt đối không phụ lòng em.”


    Anh yêu à, có cần câu nào câu nấy đều bắt chẹt người khác vậy không?


    Thời khắc này, hoa tuyết nhẹ nhàng thả mình rơi xuống trên mái đầu đen mượt của anh, ánh mắt anh vương vấn ý cười mà cũng tràn đầy yêu thương chăm sóc: “Về sau anh là do em quản lý rồi.”

    Nếu có thể chia ly thì đều không phải yêu nhất. Rời đi không được mới là số trời đã định.

     
  6. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    693
    Likes Received:
    53
    Bức thư bị lãng quên


    [​IMG]


    Tuổi học trò vui tươi và hồn nhiên, nhưng anh lại bị những rung động đầu đời làm cho bối rối. Thứ tình cảm trẻ con ấy đã khiến thiếu niên lạnh lùng là anh làm một việc điên rồ, viết thư tình cho em. Sau đó là những chuỗi ngày chờ đợi… Chờ đợi…


    Thời thanh xuân lặng lẽ trôi qua, thời niên thiếu ấy cũng chìm vào quên lãng, chỉ có em vẫn ở trong tâm trí anh. Gặp lại em sau bao nhiêu năm xa cách, thứ tình cảm trẻ con giờ đã lớn dần trong lòng anh. Bức thư ngày nào, chắc em chẳng còn nhớ, nhưng anh vẫn còn vấn vương…


    Bức thư kẹp trong trang sách, chẳng thể nào đến được với em, nhưng thật may ông trời đã cho anh gặp lại em lần nữa, để yêu em, để ở bên em, để nói với em rằng: Gặp em là điều đẹp đẽ nhất…

     
  7. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    693
    Likes Received:
    53
    Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh, người đứng trên lầu lại ngắm em


    [​IMG]


    Em, ôm mối tình câm lặng suốt thời thanh xuân tươi đẹp nhất. Người ấy đi, em cũng biến thành đám mây bồng bềnh phiêu dạt, mơ hồ, mông lung... Mười chín năm trời lớn lên cùng người ấy, lại mất năm năm trời để thực hiện tất cả những giấc mơ của người ấy... Có phải người ấy đã mang anh đến để xoa dịu trái tim em?

    Anh, ôm nỗi nhớ nhung em dù chỉ gặp nhau một lần duy nhất, nhiều năm sau gặp lại, em vẫn như một nỗi ám ảnh mơ hồ, níu giữ anh kể cả khi anh chìm vào giấc ngủ, để rồi sau đó, anh trở thành kẻ ngốc vì cứ mải miết đi theo dấu chân em. Có sao đâu khi anh nói, chỉ cần anh yêu em là đủ...

    Khi em đứng trên cầu ngắm phong cảnh, em có biết rằng, người đứng trên lầu lại ngắm em...

     

Share This Page