Tiểu Duy

Discussion in 'Truyện dài' started by Một Bạn Nữ Giấu Tên, Feb 12, 2017.

  1. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    207
    Likes Received:
    6
    Chú mài viết ngắn thế làm sao anh nhận xét :(
    Hoy hẹn mai mốt gần hoàn rồi viết review sau vậy =)))))
     
  2. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80
    21.

    Gần 9 giờ tối, Tiểu Duy đăm chiêu ngồi xếp bằng trên đệm. Hắn đang suy nghĩ về việc mình cho phép thằng ngáo kia vào nhà là đúng hay sai. Lúc này hắn có linh cảm không tốt lắm, bởi lẽ hắn thực tình chẳng biết gã ta định giở trò gì.

    Cho đến hiện tại, Tiểu Duy vẫn không chắc chắn về mối quan hệ giữa hắn và Trịnh Hoàng Khanh. Bạn xã giao không giống, bạn thân thì càng không, mà người tình trăm năm lại càng không bao giờ. Tuy nhiên, bằng một động cơ kỳ cục kẹo, gã trai dường như rất hài lòng khi nguyện làm một cái đuôi nhiệt tình theo hắn.

    Tiểu Duy từng nghe Thông ca kể, rằng Trịnh Hoàng Khanh đã có bạn gái, hơn nữa còn là một cô gái rất xinh. Cậu ta ngờ ngợ chẳng biết gã đã làm hay chưa; chứ hai, ba cô trước bọn họ đều đã lôi nhau lên giường. Tuy vậy, thứ tình cảm phù phiếm ấy chỉ kéo dài dăm tháng là chia tay. Lý do chia tay: Không hợp. Ồ, một lý do hãm tài chưa từng thấy, nhưng hội đồng bạn gái cũ ngoài lúng túng, đau khổ thì không thể làm gì để cứu vãn cuộc chơi.

    “Thằng Khanh là thằng cộc tính, lạnh lùng.” Sa Lem ngẫm vậy. Rồi cậu ta so vai nói, “nhìn nó dễ gần, thân thiện, nhưng đứa khác thử muốn kết thân với nó đi. Chỉ cần là đứa nó không có dự định, thì còn khuya.”

    “Nó sống chẳng lệ thuộc ai đâu. Mày hiểu mà, thằng Hoàng chơi chung với nó hai năm trong lớp, nhưng hôm ở căn tin xung đột nó cũng đéo bận tâm. Cơ bản khi nó không thực sự đặt mày vào mắt, thì sự tồn tại của mày chả có cái đinh gì với nó cả.”

    “Nhưng lạ một điều…” Sa Lem đứng chống tay lên bàn, cơ thể hơi hướng về phía Tiểu Duy. “Nếu tao nói nó đặc biệt coi trọng mày?”

    “?!” Khóe môi hắn hơi nhếch lên một chút.

    “Mày nghĩ sao?”

    Câu trả lời lúc đó: Tao thèm nghĩ.

    Câu trả lời hiện tại: Có nghĩ cũng đéo ra. Bởi lẽ Trịnh Hoàng Khanh là đối tượng nằm ngoài phạm trù của hắn.

    Bố quỳ.

    Bây giờ hắn chỉ cảm thấy mệt. Cả ngày lăn lộn ngoài đường, nay về nhà chỉ muốn nghỉ ngơi. Hắn toan ngả mình xuống đệm để nằm, nhưng nhận ra tóc vẫn còn ướt lắm. Hắn thường có thói quen như vậy, gội đầu chỉ lau tóc qua loa, lười không kể được.

    Hắn cầm remote bật điều hòa, sau đó lim dim tựa vào tường, khoanh tay chợp mắt. Tiểu Duy tâm niệm, mình ngồi nhắm mắt để đó thôi. Không ngủ.

    Ừm, không ngủ.

    Kết quả cho thấy, hắn ngủ quên tự khi nào.

    Tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh đã ngưng bặt. Trịnh Hoàng Khanh nhìn dịch thể màu trắng đục dưới chân, sau đó xối nước cho trôi đi hết. Gã lau người bằng khăn bông êm ái, rồi chợt ngẩng đầu nhìn mình qua gương.

    Sắc mặt gã ửng hồng. Gã vừa làm chuyện mà con trai hay làm, hm, qwerty. Nhưng lần này, đối tượng để qwerty không phải là các em thánh nữ trong các phim AV đầy khêu gợi, mà là Tiểu Duy. Gã vẽ ra vô số cảnh mập mờ, cảnh tượng mà cả hai va chạm nhau trong thăng hoa hạnh phúc; rồi thì một lít dầu ăn, quấn quýt thật hăng.

    Bình thường đủ thõa mãn rồi, nhưng hiện giờ lại không thõa mãn. Gã còn muốn nhiều hơn, nhiều hơn, và nhiều hơn. Nhưng mà,

    Gã đưa tay che miệng, hỡi ôi Đức mẹ lòng lành, thề là gã thấy bản thân vô cùng kỳ quặc và biến thái. Ai đời lại đem một thằng đực rựa ra để thẩm ru…

    Mà lại còn rất sung sướng nữa. (///v///)

    Trịnh Hoàng Khanh cong miệng chửi thề, đưa tay vỗ ngực mình vài cái. Tiếp theo gã nhanh nhẹn mặc quần, điềm nhiên bước ra.

    ---

    Khoảnh khắc mà gã đẩy cửa len vào trong, Tiểu Duy hãy còn đang ngủ. Hơi lạnh tỏa ra từ điều hòa cuối góc khiến gã thấy sảng khoái tinh thần. Ừ, không khí này cực kỳ thích hợp. Gã cởi trần, nửa trên lộ ra thân hình rắn chắc. Tuy chẳng ngời ngời cơ bắp như nhiều người, nhưng sờ vào bụng không nhão, thịt thì săn, sáu múi lại lờ mờ ẩn hiện, cũng cả một quá trình phấn đấu chứ chả chơi.

    Ơ cái tên này, sao lại ngồi đây ngủ. Còn tóc nữa, tóc vẫn đang ướt thế kia. Trịnh Hoàng Khanh nhăn mày, chậm chạp ngồi đối diện với hắn ta. Gã nhìn hắn hồi lâu, ngón trỏ dịu dàng chạm vào mái tóc đen, vuốt khẽ.

    “Ngủ thật đấy à?”

    “Ê, ê?”

    “Để con ngủ tí đi.” Tiểu Duy mơ màng cầm lấy bàn tay kia, ghì nhẹ.

    Và hắn quay mặt sang chỗ khác.

    Ơ, tưởng tao là mẹ mày á? Trịnh Hoàng Khanh phì cười, sau đó dùng ba ngón tay miết cằm hắn lại, nhìn một chút, rồi nhẹ nhàng hôn lên. Môi chạm môi, tuy đơn giản là một hành động bình thường nhưng cũng là điều mà trước giờ Tiểu Duy chưa từng trải nghiệm. Càng khó ngờ hơn, nụ hôn đầu của hắn lại nằm trong tình cảnh này.

    Một gã trai say đắm một gã trai, chuyện ngày nay kể vậy.

    Trịnh Hoàng Khanh vươn đầu lưỡi trêu đùa. Gã mút mát, rồi trịnh trọng cắn vào môi đối phương. Gã run rẩy muốn tiếp tục nhiều hơn, nhưng lại sợ…

    Sợ hắn bất thình lình tỉnh giấc. Hắn sẽ vừa sửng sốt, vừa khinh khi, sau đó nhẫn tâm đạp nát mối quan hệ hiện giờ. Gã luôn canh cánh nơi tâm khảm nếu điều đó xảy ra, gã sẽ chìm trong muôn ngàn ân hận.

    Tới đây là ổn.

    Ít nhất, gã cũng nếm thứ gì mình cần nếm. Cho đến năm gần tròn 18, Trịnh Hoàng Khanh mới thấu hiểu những cung bậc cảm xúc ngọt ngào xen lẫn đắng cay.

    Gã trai chợt đỏ hoe đôi mắt.

    Gần nhau như thế đó
    Nhưng chỉ là bạn thôi
    Chắc anh vỡ tan mất
    Nếu một lần chạm môi…


    *

    Kim đồng hồ tích tắc quay, cho đến khi âm thanh ù ù và hơi nóng tỏa ra từ máy sấy đã ngừng, Tiểu Duy mới lồm cồm tỉnh giấc. Hắn uể oải nhìn lên, rồi chỉ nhìn và nhìn như vậy.

    Ơ mà…

    Mình đang nằm trong lòng ai đó, và-trên-đùi-ai-đây?!!

    Cái, cái the f*ck gì thế này… đôi con ngươi màu cà phê của Tiểu Duy trợn ngược. Vừa cuống cuồng toan ngồi dậy, Trịnh Hoàng Khanh đã đưa tay ghì hắn xuống giường.

    “Ngủ say như chết, gọi mãi chả thèm nghe.” Khóe môi gã cong lên hình trăng khuyết.

    Tiểu Duy nghệch mặt: “Nh-nhưng, nhưng là tao có ngủ với mày đâu?”

    “Thì, lúc tao ở đây, mày gọi mẹ ơi gì đấy. Sau đó mày ôm đùi tao, chìm vào giấc mộng.” Gã nói như đùa. “Tao thấy thương nên tao không nỡ.”

    Gã trai tự dưng phì cười một tiếng: “Tướng ngủ tuy xấu nhưng lúc ngủ rất ngoan.”

    “Trông mày thuần khiết như một thiên thần với hàng mi vươn nước mắt.”

    “Mày gọi mẹ ơi, mẹ ơi.” Gã lưu luyến vuốt gò má Tiểu Duy, “mày đã mơ gì vậy?”

    “Đêm nay tao thấy mày khóc, cảm giác không dễ chịu tí nào…”

    Tiểu Duy vô thức dụi dụi hàng mi ráo hoảnh: “Tao mà khóc? Mày đùa tao sao bro?”

    Là thật. Mày khóc. Và tao đã hôn lấy những giọt nước mắt đẹp đẽ kia.

    Nước mắt có vị mặn. Nước mắt đắng môi tao rồi. Tiểu Duy của tao…

    “Nhưng mơ gì, tao cũng không nhớ nữa.” Hắn vật vưởng ngồi lên, nghĩ ngợi. “Chỉ biết giấc ngủ của tao vừa yên ả, vừa chập chờn.”

    “Thật kỳ lạ…” Hắn nói.

    Trịnh Hoàng Khanh nghiêng đầu nhìn Tiểu Duy.

    “Còn mày bớt bịa chuyện đi,” hắn bĩu môi thái độ. “Đéo gì khóc lóc với chả khóc than.”

    Rồi hắn với tay lấy chai Aquafina 350ml trên đầu giường, nốc hết.

    “Duy...” Trịnh Hoàng Khanh chợt thì thào.

    “??”

    “Tắt đèn đi, rồi nằm đây tâm sự.”

    “Tâm sự?” Hắn ngu người nhìn gã. “Mày định bắt chước các mẹ bỉm sữa trong hội Eva?”

    “Thằng ngốc kia.” Gã buồn cười ngắm hắn. “Đàn ông với nhau, đôi khi chuyện để nói còn nhiều hơn cánh đàn bà.”

    “Nhưng báo trước là tao không giỏi gợi chuyện.” Tiểu Duy nhún vai đáp. “Lại than chán thì bảo sao.”

    “Để mày nghe, tao nói.”

    “…Ừ vậy.”

    Đèn tắt. Mọi vật chỉ còn sót lại lờ mờ.

    Trịnh Hoàng Khanh nằm bên cạnh Tiểu Duy, mặt đối mặt tâm tình, thủ thỉ.

    Vì có những điều chỉ nên nói trong bóng đêm.
     
    Potato Sack and Philia like this.
  3. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    207
    Likes Received:
    6
    Càng đọc càng thấy dường như bạn Duy là người không dứt khoát, hơi mâu thuẫn Nữ ạ. Mà bạn ấy ngủ say ghê nhỉ, như trẻ con ấy, là người bình thường chắc giật mình tỉnh dậy và biết mình bị hôn trộm rồi (xong cho bạn trẻ kia một cước) =))

    -tâm sự của 1 rd sắp lật chổng thuyền-
     
  4. Potato Sack

    Joined:
    Sep 30, 2017
    Messages:
    16
    Likes Received:
    18
    Tiểu Duy là truyện dài đầu tiên mình đọc ở forum và đọc đến đây mình thấy tiếc nuối... more please!!! Truyện rất hài hước, mình đọc cười không ngừng được XD, rồi cả ship Duy x Khanh làm mình zui qwá a!!! Thực sự rất thích truyện, mình hóng chương mới nha!!!
     
  5. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80
    @Đầm hái nho: Điển hình của loại người lập trường không vững vàng, tâm lý không thống nhất hahâ. Có thể là Duy thích ai cũng được, mà người đó vô tình là đờn ông thì sao *chớp mắt*

    @Potato: Chào mừng bạn té hố của Nữ heng. Lâu rồi mới thấy 1 người đi lạc *cười gian xảo* ở chơi với Nữ tới hết truyện hẵng rời nghen. Thương nhiều.

    p.s 1: Tình như trong đã, mặt ngoài còn e
    p.s 2:Từ thể loại tình bạn chuyển xừ nó sang tình dầu ăn rồi.


    22.

    Rốt cuộc thì, à đấy, dường như tao sai rồi.

    Sai ở đâu?

    Khi mà tắt đèn, tao càng nghe rõ nhịp tim đập của tao hơn.

    Thình thịch, thình thịch.

    ---

    “Tao sẽ hỏi những điều vớ vẩn nhé?” Trịnh Hoàng Khanh nhẹ nhàng đề nghị.

    “Mày nghĩ tao cản được mày sao?” Tiểu Duy cảm thấy buồn cười.

    “Câu hỏi đầu tiên: Sao phòng mày treo nhiều hình vậy? Khu triển lãm chăng?”

    “Mẹ tao treo.”

    “Mày hồi bé rất kawaii, làm tao thấy kimochi rạo rực.”

    Tiểu Duy: “…Ừm.”

    “Sao da mày trắng nhỉ?”

    “Vì đột biến gene.” Hắn quăng ra câu trả lời vô nghĩa.

    “Đờ mờ---”

    “Đã hôn môi con gái chưa?” Trịnh Hoàng Khanh lại xoắn.

    “…”

    Im lặng.

    “Mày đấy, đã lần nào hôn môi con gái chưa?”

    Tiếp tục im lặng.

    “Mày đã bao giờ-?”

    “Hỏi con mẹ mày câu khác.”

    “Vậy thì mày còn trinh chắc rồi.” Trịnh Hoàng Khanh thò tay vỗ vào mông cậu trai.

    “…Thằng gay, cút.” Tiểu Duy hất mạnh tay gã, giọng điệu trở nên cục súc hơn.

    “Không thể cút. Làm gì có con chó nào lại không thích vồ ass chủ nhân? Mà…” Lời lẽ Trịnh Hoàng Khanh như dài ra một tẹo. “Tao gay đấy, làm sao?”

    Hứa Tiểu Duy Duy: “…” Tao cạn lời.

    “Biết mỗi lần hôn môi con gái có cảm giác gì không?”

    “…” Không.

    “Giống như tao mua son về bôi lên mồm vậy. Óng ánh vãi cả l**.”

    “Tao luôn đi tìm những cô em mộc mạc. Nhưng những người tưởng chừng mộc mạc ấy, bọn họ lại son phấn vì tao.” Gã nằm thở dài khe khẽ. “Lý do nghe nhiều nhất là, em không muốn làm anh mất mặt, à, bạn anh sang trọng quá.”

    “Cũng phải thôi, chỗ tao thường xuyên tới là tụ điểm quán bar, hoặc mấy chỗ party hội hè. Tao ghét ở một mình lắm. Tao không thích lắng đọng. Tao ghét sự cô đơn. Ngay cả khi làm tình cùng mấy cô bạn gái, tao vẫn luôn cảm thấy cô đơn.”

    “Tao have no ý kiến.”

    “Mày đang nói đùa à?”

    “Sao mày hư vậy?”

    “Vì tao đã từng là một đứa bé ngoan.”

    Giống như những câu chuyện bình thường khác, tim ai cũng sẽ nở hoa khi họ tìm thấy lẽ sống của mình. Còn mày, bằng một cách tình cờ nào đó, bỗng trở thành lẽ sống của tao.

    “Nhưng đứa bé ngoan thường phải ở một mình. Ba mẹ tao bận rộn đủ thứ, hay vứt tao cho bà giúp việc. Bà giúp việc thì mê cải lương. Từ nhỏ tao đã bị bà ta tra tấn bằng dòng âm nhạc đó. Nhưng bà ấy nghỉ việc lâu rồi, về quê dưỡng lão. Có thể mày không biết nhưng bà giúp việc biết bắn tiếng Anh, rành là đằng khác. Tao đạt trình độ tiếng Anh giỏi toàn khối như này cũng do một phần bà ấy dạy từ bé cơ. Lắm lúc tao không biết tao là con ai, con mẹ tao hay con bà giúp việc. Tao đã hỏi rốt cuộc mình là con ai, rồi mẹ tao cho tao câu trả lời bằng cách dẫn tao ra bãi rác.”

    “Nhà tao tương đối khá. Mẹ tao là nhà thiết kế thời trang. Ba tao là doanh nhân thành đạt. Họ đến với nhau, sinh ra bốn con người. Anh hai tao tên Chí Tân, hai em song sinh một đứa Hoàng Linh, một đứa Khánh Mỹ. Anh tao từ nhỏ đã sống với dì, sau đó dì tao sang Canada định cư. Giờ ổng đang làm việc bên ấy, cũng vừa về Việt Nam được hai tuần. Tụi em lớp 9 chuẩn bị làm passport du học theo, cả tao cũng vậy.”

    “Du học Canada?” Hắn ném ra một câu nghi vấn.

    “Ừ.”

    “Bao giờ mày đi?” Tiểu Duy đưa ngón cái gãi cằm.

    “Năm nay.”

    “Ngon…”

    “Nhưng tao dời sang nốt năm 12 đã.”

    “Sao vậy?”

    “Tao thích.” Gã trai cười khì. “Ở đây có mày… Có bọn Lý Thông. Ít nhất tao muốn chơi với tụi bây thêm năm sau nữa.”

    “Thế giờ mày ở cùng ai?” Hắn gật đầu thấu hiểu.

    “Hai đứa em và thay phiên hai bà giúp việc. Ba mẹ tao một tuần sẽ về nhà vài lần, đôi khi hai tuần hoặc hơn.”

    “Mày có chăm em mày chứ?”

    “Dễ gì, tụi nó lần lượt chăm tao. Tụi nó ngoan và thương tao lắm. Hôm nào rảnh sang nhà tao, tao kêu Hoàng Linh nấu cho ăn.” Trịnh Hoàng Khanh vừa nói vừa liếm mép. “Tuy lớp 9 nhưng Hoàng Linh nấu nướng rất cừ, và cũng khẳng định rằng nó thích lăn vào bếp.”

    Tiểu Duy nghĩ đến chương trình Vua bếp trên đài, buộc miệng nói: “Xem chừng có triển vọng đấy bro.”

    “Thỉnh thoảng Hoàng Linh hay làm cơm hộp cho tao, cái gì gọi là oto, oto trong tiếng Nhật.”

    “…Bento, thằng đần.”

    “Đần nhưng cao to đẹp trai, chung tình khỏe mạnh.”

    “Xạo l- sẽ bị quạ bắt diều hâu tha.”

    “Hay là… mày, tuần tới ghé nhà tao không? Sang rồi ngủ qua đêm cũng được.” Trịnh Hoàng Khanh bỗng huých vào eo Tiểu Duy một phát. Đang yên đang lành gã lại nảy ra sáng kiến kỳ cục gì thế kia.

    “Nhà tao không ngủ, lại đi ngủ nhà mày?” Hắn bĩu môi, ngấm ngầm từ chối.

    “Sang chơi cũng được.”

    “…” Và không biết nên trả lời ra sao.

    “Đồng ý nhé? Nhé nhé?”

    “…”

    “Tiểu Duy!” Trịnh Hoàng Khanh hắng giọng.

    “…Ừ.”

    “Yeah!”

    Thằng này, sao lại tỏ ra vui mừng thế nhỉ? Cứ như vừa bắt được vàng.

    “Ừm, Duy, mày sinh ngày nào vậy?” Đôi mắt màu xám tro của gã hấp háy trong bóng đêm.

    “1 tháng 1.”

    “Còn tao 1 tháng 11.” Gã khịt mũi, “Ngày chào đời của tụi mình cũng giống nhau quá cơ.”

    Tiểu Duy hời hợt đáp: “Kệ mày.”

    Trịnh Hoàng Khanh: “ Vãi thật. Mà… kể tao nghe sở thích của mày đi.”

    Tiểu Duy nghe xong, chưa lên tiếng. Hắn ngẫm nghĩ nhiều thứ lộn xộn trong đầu, hồi lâu bèn nói: “Tao không rõ lắm, nhưng tao thích làm cái gì đó một mình.” Hơi thở của hắn nhẹ như cơn gió. “Tao lười phải hòa hợp với những người xung quanh.”

    “Phiền thật.” Hắn nằm khoanh tay trên bụng, nheo mắt nhìn vào khoảng không tối đen. “Ở Việt Nam mà có chương trình tự học tại nhà, chắc chắn tao là thằng đầu tiên đăng ký.”

    “Sao ấy nhỉ?” Đôi mày gã trai khẽ nhíu. “Tao thấy có bạn rất vui mà.”

    “Tùy,” hắn lãnh đạm nhún vai. “Nhưng tao không thấy có vấn đề gì nếu tao cô độc thế này. Đương nhiên, có bạn bè cũng tốt.”

    “Duy Duy.” Trịnh Hoàng Khanh chợt gọi.

    “???”

    “Mày có xem tao là bạn không?”

    Bạn ư?

    Chắc là bạn.

    “Dù mối quan hệ hơi lạ lùng nhưng từ trước tới nay, đéo thằng người lạ nào được vào nhà tao cả.” Hắn nghiêm túc nói. “Thật khó lý giải về việc tao và mày nằm cùng một chỗ để trò chuyện ở đây. Mày biết đấy, tao chả thân với mày.”

    Sau câu nói đó, con tim gã đập bada badabum.

    “Mày đã từng nảy sinh cảm giác giống tao không?” Gã dè dặt hỏi, năm ngón tay thuôn dài cứ nắm chặt rồi buông ra như thế. “Cảm giác sâu tận trong lòng, rất khó gọi tên.”

    “Nhưng cũng rất hạnh phúc, tuyệt vời, xen lẫn chút đắng cay, khổ sở.” Trịnh Hoàng Khanh yếu mềm thở hắt. “Tao không biết rốt cuộc nó là gì.”

    Tiểu Duy chuyên chú lắng nghe.

    “Trước giờ tao chưa từng gặp phải.” Gã cợt nhã đưa chân cọ vào đùi hắn. “Mày nói thử xem.”

    Chỉ một hành động chạm vào như vậy nhưng cơ thể hắn như có một luồng điện chạy qua. Hắn giật mình lùi vào sát góc, theo bản năng dùng chăn quấn người lại: “Tao thưa luôn là tao đéo biết, miễn hỏi nhiều.”

    “Mày lạnh ư?” Gã cố tình vươn tay kéo chăn về phía gã. “Nào, đến đây, tao đắp cùng mày.”

    “Đm, buông!” Tiểu Duy cáu bẳn giằng co, thái độ cũng trở nên gay gắt. “Mày cầm chỗ nào hả?!”

    Chỗ nào dễ cầm thì cầm chỗ đó.

    “Xin lỗi, tối quá tao dễ quơ nhầm. Mà nhầm một tí có sao.” Trịnh Hoàng Khanh vội phân bua với hắn, rồi hạ giọng. “Duy à bớt lộn xộn đi, ngoan ngoan tao thương.”

    “Cút!” Hắn vung chân đạp vào đùi gã.

    “Tao không ăn thịt mày đâu.” Gã trúng một cú như trời giáng, nhưng cũng nén đau, nhiều lắm chỉ hơi oằn người rên rỉ. Hồi lâu sau, gã choàng dậy, ghé bên tai Tiểu Duy, nhẹ nhàng thổi gió. “Duy à…”

    Tao không ăn thịt mày đâu. Vì bây giờ không phải lúc.

    Bốp! Bụp! Bốp!

    “Ấu mah…”

    “Còn nhảm l** thì bố ném mày ra cửa sổ.”

    “Vâng vâng, anh biết rồi. Em đừng nổi điên.”

    “Em cái *****”

    “Cái ***** xinh đẹp.”

    Tiểu Duy: “Im mõm đi thằng l**.”

    ---

    Cả đêm bọn họ quần nhau [ trò chuyện đơn sơ ] gần một giờ sáng.

    Hai giờ sáng, thời gian lặng lẽ trôi qua.

    Gã thức, Tiểu Duy đang ngủ.

    Đêm nay là một đêm trằn trọc đến tận cùng. Gã không chắc lắm về phương diện tình yêu, nhưng ít ra, cảm xúc của gã hoàn toàn chân thật.

    Gã nghe hơi thở đều đặn vang trong bóng đêm, bất giác cõi lòng trở nên yên lặng. Gã nhẹ nhàng dịch người về phía hắn, sau đó kéo hắn về phía mình. Gã để hắn ngủ say trong vòng tay. Gã ôm chặt hắn như ôm thứ quý giá nhất trên đời. Gã cong môi, yêu chiều hôn vào má Tiểu Duy một cái. Hôn cái chưa đủ, lại thêm cái thứ hai, thứ ba. Gã có cảm giác nụ hôn kia dù thế nào cũng còn đầy khao khát.

    Bàn tay gã luồn trong vạt áo thun, dịu ngọt vuốt ve, mơn trớn. Vòng eo nhỏ nhắn, da thịt mát lành, bờ lưng nhẵn nhụi. Thằng này ngủ hay gớm, dù bị mình nhiệt tình sàm sỡ nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm đây. Nếu gặp người khác, khéo có khi họ choàng tỉnh bất thình lình, đạp cho một đạp, lảm nhảm vài câu rồi tống mình xuống đất.

    Gã đặt tay lên eo hắn, để hắn vùi mặt trong lòng gã. Gã lẳng lặng ngắm đèn đường qua những song thưa. Ngoài kia, gió thổi cỏ lay, trăng tròn vành vạnh, nhưng đêm đen vẫn cứ thế mịt mùng.
     
    Mì Vịt Tiềm and Potato Sack like this.
  6. Potato Sack

    Joined:
    Sep 30, 2017
    Messages:
    16
    Likes Received:
    18
    Cute quá!!! Chời ơi bao giờ Tiểu Duy nhà mình mới ngộ ra mà ngừng làm cho Khanh đau khổ >w<
    Bạn bình tĩnh mà đắp hố nha, mình sẽ trực đây hóng :D
     
  7. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80
    oke mình sắp viết lại ời nhaaa
     

Share This Page