Tiểu Duy

Discussion in 'Truyện dài' started by Một Bạn Nữ Giấu Tên, Feb 12, 2017.

  1. Azure

    Joined:
    Jan 12, 2016
    Messages:
    97
    Likes Received:
    77
    Đập vào mắt tuôi đầu tiên luôn là cái ảnh cậu bé mặc áo yếm so cute Nữ à, mới đọc có tí nội dung ảnh đấy tuôi đã lăn ra cười bò r=))

    Thương thương Tóc Vàng Hoe, tâm sự buồn khổ chồng chất vì Duy Duy aka vợ anh k cho lên giường oánh nhau một trận=))

    Bạn Thông vs bạn Hải ít khi xuất hiện mà toàn nói những câu chí lí nhé=)). Mà sợ gì, Tóc Vàng Hoe lên được mạnh là đằng khác nhé=))

    Chương này chủ yếu hồi tưởng lại lần đầu tiên đôi bạn trỏe vợ chồng mới cưới gặp nhau như thế nào =)). Hóa ra lần đầu 2 bạn í gặp nhau k phải ở trong lớp học, mà là ở công viên lúc Duy Duy kéo chó đi đạo :v. Hệt như câu chuyện ngôn tình ba xu, và kể từ lúc đó, hình bóng Duy Duy luôn khắc sâu trong trái tim yếu mềm của Khanh :">

    Có bao giờ nó là thẳng đâu nhở?=))

    Lại một lần nữa, bạn Nữ đã dùng phép ẩn dụ vô cùng tài tình, khiến cái đầu óc của tuôi k thể k đen tối=)). Chôm chôm, là chôm chôm đó=))

    Hóa ra bạn Khanh cũng có bạn gái cơ à=)). Đúng kiểu người ngực tấn công mông phòng thủ nhé=)). Nhưng mờ sao lại dại dột thú nhận thế kia, con nhỏ Vivian k lồng lộn lên oánh cho 1 trận mới lạ=)). Khổ thân Khanh, dự đoán chương tới sẽ bị thương tích đầy mình vì lời thú nhận ấy r :'(. Nữ có ra tay thì nhè nhẹ thôi nhé, thương Khanh lắm huhu :'(

    Dự đoán là sẽ có 1 nhỏ nào đó xuất hiện bên Duy Duy, ngay cả Khanh cũng có Vivian kìa....-ki-boohoo--ki-boohoo--ki-boohoo-
     
  2. stupid_cupid_fabulous

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Jul 26, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    5
    Chào Nữ. Hình như không phải lần đầu tui đọc và cmt fic của Nữ nhưng mà tui đã nghĩ nghĩ khá lâu để cmt cho Tiểu Duy.

    Tui không hiểu sao mà đọc fic này của Nữ tui cảm thấy rất lạ lẫm, kiểu như có một cái gì đấy vừa nở ra trong lòng [​IMG] và tui cũng không muốn tìm hiểu xem nó là cái gì [​IMG]

    Cơ bản thì fic đọc nhẹ nhõm và giải trí thuần, tui không đến mức cười phá lên như các bạn ở trên, cơ mà cũng nhiều lần phải trợn mắt trước màn hình kiểu "so sánh gì thế này" rồi mới từ từ cười [​IMG]. Tui nhìn chung khá tận hưởng fic, nhưng tui mong Nữ đừng lậm văn Tàu quá, có lắm chỗ đọc thấy ngứa ngáy. Tên nhân vật thì không nói nhưng các chỗ diễn giải với liên kết câu nó sặc mùi văn dịch của Tàu ấy.

    He, chúc Nữ viết tốt.
     
  3. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    @Azure: Đừng lo, tuy rằng Nữ mẹ kế nhưng là mẹ kế có tâm mà. Con kiến hong nỡ giết thì sao hãm hại con mình được, hhhahaha =]]]]]] Khanh có bạn gái, còn Tiểu Duy thì không. Tiểu Duy trước giờ chưa quen ai đâu, an tâm nghen, rau sạch (cho cha Khanh chăn) =]]] đùa hoy, cơ bản mà nói vì hoàn cảnh sống khác nhau nên dẫn đến hai thằng này cũng có những mối quan hệ khác biệt.

    Ngôn tình đối với nam nữ ở truyện khác, còn truyện này chắc là ngôn lù của 2 chàng trai chẻ lớp 11C2 =]]] quỷ dễ sợ hà.

    Mà Vivian, Nữ cũng hong muốn ngược nhân vật này đâu. Dù sao thì, con gái là để eo thương màaaaa. An tâm, Khanh thuộc diện mình đồng da sắt, mặt cốt thép bê tông ròi, không ai làm gì được ảnh đâu, sợ ảnh làm gì con người ta thì có
    -ki-calm-down-

    @Stupid_cupid_fabulous: Trời ơi thương quá trời thương nè, bạn cũng theo dõi fic của Nữ hả (hơn thế còn cmt), cho nên trước tiên Nữ gửi lời cảm ơn nhiều nhiều đến bạn nghen. Mà sao phải suy nghĩ lâu để cmt cho Tiểu Duy ó (///v///) bộ có gì đó chứa chan tâm tư chưa kịp nói hả =]]]]]

    Ừa lạ mà, tại trước giờ Nữ viết chiện nam x nữ hoy, giờ viết nam x nam nên chắc hơi lạ lùng đó (///v///) với cả cũng không có fic nào tổ hợp một nùi từ ngữ lầy như fic này, haha.

    Về việc bị lẫn văn dịch Tàu, cho Nữ đổ thừa hoàn cảnh heng. Nữ dịch truyện cũng hơn 2 năm rồi, cho nên đôi khi vừa dịch xong đi viết nên nó còn dư âm, chưa kịp fix lại văn phong. Dù rằng Nữ viết style Việt Nam nhưng có vài câu bị lẫn văn dịch. Ò ó, có vài cái Nữ là cố ý đem vào, tại thấy thích; còn có vài câu là vô thức viết, chưa kịp sửa T^T hoặc viết mà không hay luôn. Cho nên bạn thấy lọt sọt thì note lại chỉ Nữ đi, Nữ ngồi tìm lâu hơn bình thường lắm (để đọc lại từ đầu rồi bắt đầu nhặt sạn heng)

    Cảm ơn bạn nhiều. *vẫy khăn* chúc bạn có những phút giây giải trí dzui dzẻ (///v///)
     
  4. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80
    14.

    Sau câu nói đó, không gian dường như trở nên tĩnh mịch hơn. Không khó để cả hai nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của từng người. Hoàng Khanh, rốt cuộc anh đã thốt ra những lời gì vậy?

    Vivian nhìn gã, một cái nhìn đau đáu như thể chỉ vài giây nữa thôi cả hai sẽ rời đi mà không một câu chào. Rồi họ sẽ đột ngột lướt qua nhau và chẳng cần bận tâm nhiều thêm nữa.

    Tóc Vàng Hoe sẵn sàng đón nhận tình huống mà gã đang dự định. Hoặc bị tát, hoặc bị khinh thường, hoặc bị mắng xối xả vào mặt. Rồi Vivian sẽ bật khóc.

    Nhưng mọi thứ vẫn không.

    “Em không ngờ anh là người như vậy.” Cô nàng chỉ hít sâu một hơi, run rẩy nói với gã trai ở cạnh mình.

    Gã nhìn Vivian.

    “Anh cũng mới biết mình là người như vậy.”

    Chợt Tóc Vàng Hoe đưa tay sờ mũi, giọng hơi khàn: “Chúng ta đều ngờ vực lẫn nhau…”

    Anh không nghĩ ra mình nên làm gì, ngoại trừ việc thành thật với em. Có thể ban đầu sẽ khó chấp nhận, rất khó, nhưng anh tin quỹ thời gian của anh luôn thừa. Cho em, và cho cả anh nữa.

    “Người như anh là loại người gì?” Gã cười khì, gương mặt điển trai mang đầy cợt nhã. “Em ghét loại người như anh, đúng không?”

    “Loại người khiến em cảm thấy buồn nôn và kinh tởm. Urhh, nghĩ tới đã thấy ớn rồi.” Vivian nhăn nhó đáp, rồi nàng hé môi cắn lên cổ Tóc Vàng Hoe tạo thành một dấu Hickey thật bạo. Sau đó nàng ngồi yên trong lòng gã, ngơ ngẩn cười vài tiếng giòn tan.

    “Anh đó, hết trò để trêu em à?” Cô nàng giận dỗi cắn vào ngực Tóc Vàng Hoe thêm mấy cái. “Cấm anh đùa như vậy, chả vui.”

    Tóc Vàng Hoe: “…” Thế hóa ra đéo tin mình à?

    “Anh nói em không tin?” Gã dở khóc dở cười nhìn cô bạn gái.

    “Ai thèm tin anh. Mặt anh gian quá đi.”

    Tóc Vàng Hoe: “…” Lần đầu tiên trong đời nghiêm túc nói chuyện mà lại bị đối phương nghĩ rằng mình đang lừa gạt cho vui.

    Nhưng Khanh à.

    Hả?

    Lần tới đừng giỡn như vậy nhé.

    Anh…

    Suỵt. Đừng nói gì. – Nàng đặt ngón tay lên môi gã. – Để yên cho em yêu anh.

    Vivian ngẩng lên với đôi con ngươi đầy nước mắt, sau đó vòng tay ôm lấy bờ lưng rắn chắc của gã, cọ cọ tìm chút hơi ấm ngày xưa.

    Em sợ lắm.

    Nhưng em yêu anh, yêu anh.

    Mặc kệ ngoài kia có bao nhiêu giông bão…

    --//--

    Mấy ngày sau, Tóc Vàng Hoe càng thêm rầu rĩ. Gã đinh ninh nói ra sẽ nhẹ bớt, nhưng kết quả cho thấy mọi thứ vẫn không khá hơn tẹo nào. Dường như thế giới này và nỗi buồn của gã không hề vướng bận vào nhau, dẫu cho lòng gã buồn như chó cắn thì bầu trời vẫn thẳm xanh như vậy.

    Vivian, chúng ta thật ngốc đúng không?

    Anh không nghĩ là mình đúng, anh cũng không nghĩ là em sai. Có chăng chỉ là sự cố chấp đến dại dột của hai người. Anh không buông được nó, em không buông được anh. Tựa như một vòng luẩn quẩn được xếp đặt từ trước, và nó phải diễn ra đúng cái cách mà nó buộc phải tiếp diễn.

    Anh thế này mà lại thích đàn ông.

    Còn em, đi thích thằng lỡ thích đàn ông.

    Thật khó để đối mặt với những điều đang xảy đến, thật khó để đón nhận nó một cách như thể những thứ bình thường, thật khó để nói cho họ biết bản thân anh là ai. Ngay cả anh cũng không hiểu rõ chính mình, rốt cuộc đây là ngộ nhận của anh hay đó là do bản năng trỗi dậy?

    Anh không biết, anh mệt rồi.

    Gã trai lắc đầu một cái.

    Anh mệt rồi.

    Vào lớp, Tóc Vàng Hoe nằm đổ gục trên bàn, quyết không chọc phá gì Tiểu Duy nữa, cứ vậy mặc cho thời gian trôi đi.

    Gã thường nghĩ đến Vivian, kể cả khi đêm dài chợp mắt.

    Nàng hơn Tóc Vàng Hoe bốn tuổi, hiện là sinh viên năm 2 tại trường đại học sân khấu điện ảnh N. Ngoại hình đẹp, gia thế không tồi, bên cạnh bao nhiêu chàng trai theo đuổi; thế mà ma xui quỷ khiến lại đi phải lòng một thằng nhóc cấp ba.

    Lần đầu tiên nhìn thấy Trịnh Hoàng Khanh, nàng đã nghĩ ngay đến vài năm sau đó. Khi mà Trịnh Hoàng Khanh từ một cậu thiếu niên trở thành một người đàn ông hào hoa phong nhã, kiêu ngạo nhìn đời bằng đôi mắt tuyệt đẹp kia, nàng đã sớm mường tượng ra rồi. Dù rằng hiện tại gã vẫn chỉ là một cậu trai xốc nổi, nhưng nàng vẫn muốn chờ đợi thử xem sao…

    “Này chị gái, chị có thích hôn người lạ không?”

    Lúc gã làm quen với Vivian ở Nine Club bằng kiểu trời ơi đất hỡi thế kia, nàng đã muốn nổi khùng với gã.

    “Cậu tránh ra, tôi…”

    Đưa ngón tay miết nhẹ vào bờ môi cô gái, Trịnh Hoàng Khanh nghiêng đầu cười: “Nếu không, hãy để tôi giới thiệu về mình một chút.”

    Rồi gã chậm rãi thu tay, còn thản nhiên đặt ngón trỏ vào mồm, liếm qua một lượt. Sau đó, nhướn mày nhìn chị gái đáng yêu.

    “Vị anh đào sao? Hmm--- Nhân tiện, tôi tên Khanh.”

    Và quay sang nhờ phục vụ mang thêm một ly Long Island Iced Tea cho cô gái.

    “Quà gặp mặt. Còn nữa, 0939xxxxxx, gọi cho tôi bất cứ khi nào chị muốn. Không nhất thiết phải có lý do.”

    Tờ note viết vội bằng mực đen nhẹ nhàng đặt xuống mặt thủy tinh trong trẻo.

    “Dãy số đơn giản lắm, uhm, nhưng tôi muốn chắc rằng chị sẽ không quên béng đi việc này.”

    Đừng để tôi chờ lâu, nhớ chưa.

    Trước lúc rời đi còn nháy mắt đưa tình cùng nàng một phát.

    Vivian: “…” Thẹn thùng bối rối không biết giấu đâu.

    Vốn là gã chỉ tán gái theo lời thách thức của bạn bè, nhưng chẳng ngờ lại trở thành người yêu của nhau từ dạo ấy. Giăng bẫy tình là gã, còn rơi vào bẫy tình là Vivian. Nửa năm yêu nhau, người gã quen lâu nhất cũng chính là nàng. Trước đó, lạnh nhạt đá phăng bảy tám em xinh xẻo. Tóc Vàng Hoe không rõ vì sao quen nhau chưa được vài tuần lại chán, và càng không muốn tiến xa thêm. So với việc hẹn hò bạn gái thì party cùng đám súc vật trong lớp lại hứng thú hơn nhiều. Ban đầu gã đơn thuần nghĩ – mình và cô ấy không hợp nhau, nhưng từ khi gặp được Tiểu Duy thì mọi chuyện dần trở nên phức tạp.

    Giây phút Tóc Vàng Hoe nhận ra gã có tình cảm với đàn ông – giống như việc đang yên lành thì phát hiện ra mình bị trĩ cấp độ bốn.

    Thốn kiểu thế đấy.

    Boong! Boong! Doong!

    Tiếng chuông (giáo đường) đột ngột vang lên cắt ngang dòng suy tư của cậu nam sinh đang nằm kiệt quệ trên bàn.

    “Xuống căn tin thôi chúng mày, tao đói sắp mốc mồm đây.”

    “Thơm ơi chờ Thắm~”

    “Thằng chó Lem mày đừng cắm cổ vào mấy cái clip hướng dẫn trồng cần sa tại nhà nữa có được không!” Thông ca vừa gào vừa tỏ ra bặm trợn.

    “Chửi con em mày.” Sa Lem vung ra màn hình điện thoại 5.2 inch. “Tao đang xem video Làm cách nào để trồng cây đu đủ!

    “Đủ mụ nội cưng.”

    “Mụ nội tao chết rồi đừng đào lên chứ.”

    Thông ca: “…”

    Tóc Vàng Hoe mơ màng hé mắt, uể oải ngáp dài. Tựa như một quy luật của vũ trụ, lũ nghiệt súc trong chuồng lại ẳng nhau.

    Tâm trí gã chợt vang những tiếng Boong Doong Doong.

    Mới tí đã ra chơi rồi à, chóng thật.

    Vãi nồi thật chứ, tuy rằng nhập học hai năm nhưng Tóc Vàng Hoe vẫn không thích nghi kịp với hồi chuông giải lao được cosplay từ nhà thờ Đức mẹ như này. Thế đéo nào chuông điện tử không lắp, đi lắp quả chuông đồng của Thiên Chúa giáo rồi đến hẹn lại lên, cứ 90 phút trôi qua sẽ có bác bảo vệ thò tay rung chuông một bận.

    Tóc Vàng Hoe bước ra khỏi chỗ, tầm mắt chợt hướng về kẻ đối diện đằng kia. Dù cho cách nhau một bàn, nhưng gã vẫn thấy bọn họ cách nhau một thiên niên kỷ.

    Rất xa.

    Tiểu Duy yên lặng ngồi đó, hắn vẫn đang chuyên chú giải bài. Trang giấy trắng nguệch ngoạc những dòng mực xanh viết vội.

    Thằng này, mày chăm học thế cơ?

    Nhưng nhìn mặt Tiểu Duy thì biết kiểu gì hắn cũng cày không ra đáp án. Bởi có một sự thật không tài nào chối cãi – Tiểu Duy đặc biệt học dốt môn tiếng Anh.

    “Ê Khanh,” Sa Lem vỗ vai Tóc Vàng Hoe, thắc mắc, “hôm nay mày không quấn thằng Duy à?”

    Gã nghe xong nhún vai: “Thì sao?”

    “Hai thằng bây có biến?”

    “Biến mẹ gì. Bộ mày không thấy nó mang Doctor đi học hả?”

    Sa Lem: “…” Okay bro, giờ tao đang triệt để giác ngộ đây. Bình thường dép lê còn vả cho chết lên chết xuống, nay Doctor mà tương vào mặt thì chớ hỏi tại sao con bướm bay cao.

     
  5. Lily

    Joined:
    Sep 1, 2015
    Messages:
    54
    Likes Received:
    0
    #45 Lily, Mar 15, 2017
    Last edited: Mar 15, 2017
    Trời đụ. Tui hận! Thím tác giả ra tận 2 chương mới toanh mà hổm qua hú tui nghe. = __ =

    Ây dza ~ giỡn hoy giỡn hoy ~ Tui yêu thím còn không hết thì làm sao mà giận thím được? =))


    Chất quá thím ơi. Tui kết dòng này nhất chương 13 luôn =))



    Oi mọe ôi ~ hóa ra Khanh ca đã tương tư Duy Duy từ lâu (/// v ///) Mòa tội ổng quá hờ, chỉ toàn hoang tưởng hoy. Khổ cái là lúc nào thực tế cũng phũ và trái ngược với những gì ổng nghĩ :))



    Đậu xanh cái con bánh bều này, bộ ỉ mình ngực mềm mông to là có thể quyến rũ Hoàng Khanh sao? Đờ mờ... đừng có hòng! Có gợi cảm sẹc xy cỡ nào thì trái tim của Tóc Vàng Hoe đã một lòng hướng về Hứa Tiểu Duy Duy rồi. Nói cho bà biết, "tường thành vĩnh cửu" của Duy Duy còn "ngon" hơn bộ ngực đầy căng của bà đó Vivian à. Moahhahah!!! -baifu-13 Tui có thể tưởng tượng ra thân thể của Tiểu Duy có rất nhiều điểm lôi cuốn chết người. Này nhóe, cổ nè, xương đòn nè, đôi vai nè, cánh tay nè, ngực lép nè, eo nhỏ nè, xuống thêm một tí nữa là... là... (//// v ////) Ôi trội nóng mặt quá, hoy hổng nghĩ nữa. Quỷ sứ hà! = ))))



    Ư hư hư... đừng mà... -ki-boohoo-Tui thích Khanh vô tư chọc phá hoặc quan tâm đến Duy Duy. Tui thích Khanh ở thế chủ động. Tui thích Khanh bị Duy Duy cho ăn đập, ăn hành, ăn bơ. Tui muốn hóng thính của hai đứa nó cơ, sao lần này thím chả cho thuyền Khanh x Duy ra khơi vậy? :(( Đã thế tận hai chương cũng hổng có cảnh hường hòe giề. Toàn thấy bà Vivian xuất hiện với Tóc Vàng Hoe. Ư đụ... làm tui muốn lật thuyền của bà bánh bều đó quá *cắn khăn cố nhịn*

    Thím à, tui muốn Tiểu Duy nam tính của tui phải là một thanh niên cứng, là trai thẳng chính cống í. Còn Khanh thì cong queo luôn :D Bởi thế lúc nào cũng chủ động muốn thân mật với Tiểu Duy Duy bé bỏng, nhưng "xơi" được Duy Duy thì hoàn toàn hổm dễ tẹo nào =))

    Mòa Tiểu Duy không có bạn gái, nhưng nếu thím cho con bé nào đó đang thầm thương trộm nhớ Tiểu Duy và Hoàng Khanh phải mạnh mẽ đấu tranh để giành giựt Duy Duy với con nhỏ đó thì tui cá là truyện sẽ trở nên hấp dẫn lắm đóa :D Với cả sự góp mặt của bà Vivian hẳn sẽ làm nên điều gì đó rất thú vị trong tập sau nà :D Hóng chương 15 của thím. -ki-love-
     
  6. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    207
    Likes Received:
    6
    Chương trước có ác cảm với Vivian , chương sau chuyển qua thích vì cách phản ứng của ẻm. Bạn Nữ xây dựng nhân vật ai cũng có cá tính riêng <3
     
  7. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80
    ^ Mấy nay Nữ bận quá hong kịp rep comment đợt này, đăng chiện nè, đừng phẫn nộ nha. Yêu mọi người lắm ♥ -ki-yepee-

    ---

    15.

    Mày thừa biết chuyện đó là không thể nào. Đệch con mẹ mày đừng điên nữa.

    Hah, lảm nhảm cái đéo, tao đâu có hỏi ý kiến mày hay gì khác đại loại. Chỉ cần tao thích, bằng mọi giá tao sẽ biến chuyện không thể thành chuyện có thể.

    Cút, đừng sủa nhiều lời nếu không muốn bị lock your mouth like a dog. Tao nói rồi, m-…

    Nghe tao. – Gã đưa tay kéo Tiểu Duy về phía mình, đáy mắt ánh lên ngàn tia tham vọng. – Con đường này mày không dám đi, tao dám.

    ---

    “Duy, ăn gì chưa?” Tóc Vàng Hoe mon men kéo ghế ngồi đối diện với Tiểu Duy, gã vừa đặt hai hộp sữa tươi lên bàn, vừa giả đò quan tâm hỏi.

    Rốt cuộc thực tế chứng minh, Tóc Vàng Hoe không đủ thời gian và kiên nhẫn để thử thách sức chịu đựng của bản thân mình. Cho nên mới nói khả năng kiềm chế của Tóc Vàng Hoe áp dụng trên người Tiểu Duy hoàn toàn âm vô cực.

    “Ông hỏi mày đấy, ăn gì chưa?”

    “Hả?... Chưa.” Hắn dừng bút, đầu hơi ngẩng lên nhìn người trước mặt. Do đang tập trung cao độ nên lúc bị tác nhân từ ngoài tác động vào khiến Tiểu Duy có chút nghệch ra.

    “Uống sữa không Duy? Sữa của Cô gái Hà Lan, nguyên chất từ cô gái Hà Lan.” Gã cười cười ngó hắn.

    “Mày không sủa bậy một hôm thì chết à?” Tiểu Duy liếc mắt, vốn không định trả lời câu hỏi kia. Thay vào đó hắn chỉ đưa tay cầm lấy hộp sữa, nhẹ nhàng tháo bọc giấy ra rồi cắm ống hút vào trong.

    “Tao thuộc thành phần vô học bụi đời, đâu phải mày chưa biết.” Tóc Vàng Hoe mỉm cười rạng rỡ, “hay là mày muốn uống xxx của tao?” Dứt lời còn thè lưỡi liếm mép vài cái gợi tình.

    Cậu thiếu niên thầm chửi Tóc Vàng Hoe: Giỏi lắm Khanh, rồi mày sẽ bị khóa mõm như một con chó.

    “Cút mẹ mày, để yên cho ông làm bài tập.”

    Tóc Vàng Hoe nghe xong nhướn nhướn mi: “Hửm? Làm bài? Lớp mình ai cũng biết mày đội sổ môn tiếng Anh, học hành cái đéo gì cho mệt.”

    Hắn cười khinh một tiếng: “Tao học f*ck cả họ nhà mày.”

    “Tao cho mày f*ck cả họ nhà tao, còn tao chỉ cần f*ck mỗi mày là được.”

    Tiểu Duy: “!!!” Quả nhiên không đủ trình tương đương với cái loại súc vật bậc cao.

    Cứ vậy thời gian trôi qua lặng lẽ…

    “Hết sữa rồi kìa, uống nữa không?”

    “Không.”

    “Tưởng uống thì đây, vẫn còn nhiều. Tao mới nhấp môi một ít thôi đó.”

    Tiểu Duy sa sầm mặt: “Tao bảo không mà.”

    “Hay mày sợ lây bệnh truyền nhiễm? Hoặc do tính giống mấy đứa bánh bèo, sợ dơ . Giờ tao mới biết mày thiếu nữ vãi linh hồn, thẹn thùng thì chớ, lại còn thêm quả nhạy cảm với đàn ông.”

    ---Đm mày xong thật rồi, homie ạ.

    “Đưa đây.” Tiểu Duy vung tay giật phắt hộp sữa của gã về phía mình, giọng đầy hằn học. “Mày đó, bớt lảm nhảm đi.” Bình sinh tao ghét nhất ai so sánh tao với đám đàn bà õng a õng ẹo.

    “Đấy, thế có phải ngoan không. Nhưng mày ơi, theo như Bộ nông nghiệp và phát triển nông thôn tuyên truyền thì HIV không lây qua đường ăn uống. Nhưng sau này khi tao f*ck mày trên giường, chắc chắn sẽ tìm biện pháp phòng ngừa tốt nhất, yên tâm.”

    Tiểu Duy: “…” Đéo dám góp thêm lời nào, chỉ còn cách ngậm bồ hòn uống nốt hộp sữa.

    “Được rồi homie.” Tóc Vàng Hoe trịnh trọng cười, sau đó di chuyển vị trí từ ngồi đối diện thành ngồi cạnh bên Tiểu Duy, một tay còn vòng qua vai hắn, siết nhẹ, “câu nào không biết làm thì nói, tao sẽ chỉ cho.”

    “Đm bỏ cái tay ra.” Tiểu Duy nổi đóa. Chưa bao giờ hắn cảm thấy mọi chuyện lại điên rồ và phiền phức hơn bây giờ. Năm trước đánh nhau chuyển trường, năm nay đủ điều kiện đi học bình thường thì bị một thằng âm binh quấy rối tình… à không, quấy rầy cuộc sống, giờ nó lại còn dính chặt vào mình như thể nếu em là Axit, anh sẽ là Bazo. Tiểu Duy khịt mũi ‘hừ’ một tiếng, rồi hắn lạnh lùng hất móng vuốt của Tóc Vàng Hoe sang chỗ nọ.

    “Nhìn mày như vậy làm tao tin rằng…” Gã trai tỏ ra thâm sâu khó đoán.

    “Tin mẹ gì?”

    “Mày chưa chơi gái lần nào đúng không?”

    “…” Đm tuổi này qwerty còn chưa thạo mà mày bảo bố đi chơi gái là thế vẹo nào?

    Tóc Vàng Hoe cười cười, còn mờ ám kề môi vào vành vai trắng trẻo của Tiểu Duy, thở nhẹ: “Mày mẫn cảm lắm, đặc biệt là lúc chúng ta va chạm nhau.”

    Bốp bốp, bốp bốp bốp.

    Này thì Time to va chạm.

    Hắn ung dung nhìn dấu dép lờ mờ in trên mặt Tóc Vàng Hoe, sau đó hài lòng phủi tay rồi cất nó vào trong cặp: “Trước khi ông nện combo tông lào & Doctor hàng real vào mõm thì mày nên câm và cút hộ ông.”

    Tóc Vàng Hoe: “…” Ý mày là mày sẽ nện combo như kiểu coca + bắp bơ trong rạp chiếu phim ấy hả? Nhưng tao còn chưa chấm mút khoét đục được cái chi cơ mà…

    Sau đó, do bị ăn tông lào ngập họng nên Tóc Vàng Hoe hết dám giỡn chơi.

    Nhưng cuối cùng đâu lại vào đấy, bạn bè trong lớp vẫn thấy Tóc Vàng Hoe ngồi cùng Tiểu Duy suốt năm tiết học như thường. Lần này gã chính thức tự ý chuyển luôn chỗ ngồi, bất chấp Tiểu Duy có xua đuổi và đánh đập thì gã vẫn sừng sững ở đây.

    “Cút.”

    “Nói tiếng chó đi, tao nghe đéo hiểu tiếng người.”

    “Đm---”

    Okay bro, tao thua. Mày muốn lên bàn thờ nhà tao cũng được, nói gì bàn tao. Giờ thì để yên cho tao học.

    “Câu này không phải làm như thế.” Gã nói, rồi vươn hai ngón tay giật lấy chiếc bút từ tay của Tiểu Duy, “đưa đây, tao chỉ mày làm.”

    Rồi gã dịch lại gần hắn thêm một chút, dáng người cao ráo như muốn bao trùm lên cậu thiếu niên nhỏ bé kia: “Mày không hẳn sai, nhưng vô tình sai ở điểm mấu chốt.” Gã dùng bút khoanh một vòng tròn trên giấy tập, “đây, chỗ này, đáng nhẽ mày không nên để nguyên.”

    Tiểu Duy hơi chau mày nhìn gã: “Chứ đổi thành gì?”

    Tóc Vàng Hoe thò tay cầm quyển sách giáo khoa, lật lật: “Ở đây này, mày dựa theo số liệu trong bảng mà quy đổi tương đương.”

    Hắn ‘ừ’ một tiếng: “Thanks.”

    Sau đó hắn ngồi chuyên chú giải bài, mặc kệ Tóc Vàng Hoe đang nhìn mình bằng đôi mắt đầy tình tứ. Dù hơi rợn sống lưng nhưng à mà thôi.. đm, càng phản kháng thì nó lại càng có hứng hiếp dâm. Kẻ thức thời vẫn nên im lặng.

    Không biết lần thứ bao nhiêu trong buổi sáng gã đã mỉm cười, dù đó là những điều nhỏ nhất. Dẫu cho phiền muộn đến mấy, cứ ngồi cạnh Tiểu Duy thì mọi chuyện sẽ nhẹ nhõm hơn. Tuy rằng, hầu hết vấn đề đều bắt nguồn từ hắn.

    Tóc Vàng Hoe thật sự thích quan sát Tiểu Duy ở một góc độ nghiêng, vì trong những khoảnh khắc thế này, gã nhận ra hắn trở nên ôn hòa một tẹo. Hàng mi dài, sống mũi cao, gương mặt không quá góc cạnh như những thằng con trai cùng lớp, ồ… gã lại nghĩ vớ vẩn nữa đây.

    “Ê chó.” Tiểu Duy chợt gọi.

    “Gâu gâu.”

    “Mày xem tao làm vậy ổn chưa?” Hắn vừa hỏi vừa đẩy quyển nháp về phía Tóc Vàng Hoe.

    “Okay, giải đúng.” Quan sát sơ lượt, Tóc Vàng Hoe thỏa mãn gật đầu, “mà tao khuyên mày nên giải từng bước thay vì làm tắt, đôi khi sơ ý lại đi tong. Thường thì dục tốc bất đạt.”

    Vế cuối cùng, như tự nói với mình, như nhủ thầm với hắn. Cái gì cũng thế, dục tốc – sẽ bất đạt.

    Tiểu Duy nghe xong, lơ đãng cười rộ lên.

    Tim Tóc Vàng Hoe rung như trống lắc.

    Gã có cảm giác nụ cười mình vừa nhìn thấy chính là nụ cười thuần khiết của một thiên thần…

    “Nhìn con c**.”

    “…” Đâu, con c** mày đâu cho tao xem.

    Và Tóc Vàng Hoe nhanh chóng nhận ra, đứa ngồi cạnh bên mình chính là một tên ác ma đội lốt. Đừng để bị đánh lừa bởi vẻ bề ngoài, đừng để bị đánh lừa bởi vẻ bề ngoài…

    --//--

    Mày chăm học nhỉ?

    Tiểu Duy nhún vai.

    Chăm cho mẹ tao nhờ.

    Mẹ mày đặt nặng vấn đề điểm số?

    Không, bà ấy không áp đặt tao. Nhưng tao cũng mười tám tuổi rồi, và mẹ tao cũng không trẻ mãi được.

    Mày có từng ở lại lớp không?

    Tiểu Duy gật đầu một cái.

    Lớp mười một sao?

    Hắn lại gật đầu.

    Là do trước kia không lo học?

    Lần này cậu thiếu niên chỉ nhếch môi cười khẽ, tuyệt nhiên chẳng ừ hử gì thêm.

    Chuông reo vào lớp.

    Lớp phó Thúy Kiều vừa tất tả chạy xồng xộc vào, vừa hứng khởi gào to: “Tụi mày ơi, có hai bạn mới vừa chuyển dzô nè.”

    Đại Hải nghe xong vỗ tay nhiệt liệt: “Trai hay là gái?”

    “Một gái một trai.”

    “Máááá!!! Bao nhiêu năm rồi, bao nhiêu năm rồi 11C2 mới có đứa con gái gia nhập vào cái quần thể đông đúc những thằng đực rựa đen hôi.” Thông ca xúc động muốn rơi nước mắt, “tụi mày y theo lệnh tao, nữ thì hiếp, nam thì giết, quyết tâm bảo tồn và nhân giống con nhỏ kia.”

    Phạm Thúy Kiều nghe xong trợn mắt: “Tôi cấm ông bứt dây động rừng!”

    “Vì sao không được bứt dây động rừng?”

    “Vì bạn nữ đó là của tôi.” Nhỏ chống hông cười quái dị.

    Thông ca: “…” Đệch mẹ lớp này ngoài ông ra còn đứa nào tâm sinh lý ngay thẳng hay không? Đệch!

    Trần Hoàng ngồi bên cạnh ngáp dài: “Hi vọng ma mới đừng là thể loại hạ đẳng như thằng Duy, thề luôn tao đéo ưa được nó.”

    Thông ca tỏ ra không hài lòng: “Chuyện qua rồi mày còn thích đào lên?”

    “Tao tuyên bố, ngày nào tao chưa tẩn nó một trận, thì ngày đó nó chưa xong với tao đâu.”

    Thông ca: “Đừng dại dột tẩn nó trên giường đấy, không thì mày không xong với thằng Khanh đâu.”

    Trần Hoàng: “…”
     
  8. Azure

    Joined:
    Jan 12, 2016
    Messages:
    97
    Likes Received:
    77
    lâu r mới có thời gian ghé vô, Nữ đã âm thầm quăng chương mới lúc nào k hay :"> Yêu thương Nữ :">

    Chương này mình có thắc mắc đầu tiên là ảnh thằng bé mặc áo yếm như mấy chương trước đâu hả Nữ, sao k thấy nó nữa r?=)))

    Thứ hai là có vẻ như bạn Nữ đã để ý hơn trong cách hành văn. Chương này mình thấy nó thuần Việt hơn các chương đầu vẫn còn bị nhiễm "từ ngữ ngôn tình của Tàu"

    Thứ ba là đến tiết mục quằn quéo=)). Trời ơi nữ cứ tung hint đưa thuyền Khanh x Duy ngập trời thế này khiến lòng fangirl sướng mê :">.Bảo r mà, Duy Duy làm sao cãi lại được cái logic mặt dày lì lợm của Khanh chứ=)) Còn ông Khanh nhé, cứ từ từ mà tiến lại gần Duy Duy nha, chạm được bả vai r đấy dục tốc bất đạt hí hí=))

    Chương sau có vẻ gay cấn r thì phải. 1 nam 1 nữ, quan trọng là BẠN NỮ kia, phải là người sẽ ảnh hưởng đến Duy Duy và mối quan hệ của Duy Duy x Khanh k? ;______;. Nữ đừng ngược nha đừng ngược nha đôi trẻ khó khăn lắm mới tiến đến vs nhau vậy mà... Ọ ^ Ọ

    Quăng dép Lào của Duy Duy hóng chương mới ~ :">
     
  9. Lily

    Joined:
    Sep 1, 2015
    Messages:
    54
    Likes Received:
    0
    #49 Lily, Mar 27, 2017
    Last edited: Mar 27, 2017
    Mèn ơi! Nữ đã còm bách! Tui thương nhớ thím lắm lắm ~ A chu choa moah moah <3 :))

    Hự! Chưa gì mới đoạn đầu đã pink rồi. Sao tui mê miệt cảnh của đôi trẻ quá ~ -baifu-15Thực tế đã chứng minh tất cả. Tóc Vàng Hoe không thể cưỡng lại được sức hút của Tiểu Duy. Chắc 1 ngày không bị Duy cho ăn đôi dép lê huyền thoại là không thể chịu được mà =))

    Há há há! Tui thích mấy kiểu so sánh của thím và suy nghĩ khác người của các nhân vật. Tiểu Duy hệt như một loại chất gây nghiện hay sao mà ông Khanh ổng cứ sát sát, bám miết không chịu buông. Cơ mà tui khoái. CỰC CỰC CỰC khoái. -ki-teehee-

    Mọe nà, đến cảnh bốp bốp bốp mà tui cười muốn bò ra sàn. =)) Người ta là "Time to love", love đâu méo thấy, chỉ thấy Khanh đã tả tơi. =)) Đang tình tứ sướt mướt thế mà... ĐmTiểu Duy... đúng là nhạy cảm vc mà = )))))

    Ôi trội ôi ~ lâu lâu thấy được bữa Tóc Vàng Hoe dịu dàng nghiêm túc như thế nì đóa. Nhìn chuẩn men dễ sợ. Trường hợp này hiếm thấy bà luôn. Mà càng hiếm lại càng "gây sốt" :)) Tui bị đổ Trịnh Hoàng Khanh mất tiu rồi. Quỷ sứ à ~ Bỗng dưng nổi máu liều muốn cướp Khanh của Duy quá đi (//// v ////) Giỡn hoy ~ giật chồng thằng Duy mắc công nó thiến tui thì khổ =))))))

    Lại một lần nữa, thực tế đã chứng minh: Vì Duy Duy, Khanh có thể cam tâm tình nguyện, chấp nhận làm cờ hó của ẻm :))

    Công nhận luôn á, logic của Tóc Vàng Hoe chất bome. Cả suy nghĩ cũng chết cmn cười. Cái đó... "chỗ tuyệt mật" của con nhà người ta mà cũng muốn nhìn thấu. Ự hự! Chắc tui bị trụy tim mất tác giả ơi. Đầu óc cũng càng ngày càng đen tối, không thể trong sáng nổi khi đọc Tiểu Duy mặc dù hai trai vẫn còn tem (//// v ////) Cố lên Khanh oy ~ mưa dầm - sẽ thấm lâu. Hãy lấy nó làm châm ngôn sống để có động lực tiếp tục "cưa đổ" và trở thành chồng iu của Hứa Tiểu Duy Duy nhóa! :D

     
  10. Pasta

    Joined:
    Sep 14, 2015
    Messages:
    112
    Likes Received:
    3
    Chào tác giả. Mình chỉ là... lâu rồi không thấy Tiểu Duy ra chap mới *cười*

    Dạo này thấy nhớ Tiểu Duy, muốn lên đọc Tiểu Duy nhưng đến giờ vẫn chưa thấy tác giả có động tĩnh gì. Hy vọng bạn không droprfic và khiến mình thất vọng.

    P/s: Không giấu gì bạn, mình có thói quen hay đọc ké, hơi nhát cmt. Tuy ít để lại lời nhắn nhưng mình vẫn thường xuyên theo dõi và cật nhập để đọc các chương mới của Tiểu Duy. Nay thấy tác giả hiếm xuất hiện nên mình đành ló mặt vào cmt phát cho bạn có động lực tiếp tục. Vậy nên bạn hãy cố gắng hoàn thành fic Tiểu Duy nhé! Đợi bạn comeback.
     
  11. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    @Azure: Tại Nữ mấy tuần trước bận quá trời nên hong có làm ảnh đó đăng lên. Ừa, mấy lần sau viết thì còn chịu ngồi coi lại, chứ viết xong quăng lên không hà nên nó cũng có đôi chỗ từ ngữ bị không thuần Việt (///v///*) Nữ ấy hả, giờ Nữ thích quăng hường bung lụa làm hồng nhân loại lắm rồi, chỗ nào cũng bung cho xanh đỏ tím vàng, cẩm hường diễm huệ. Vì một thế giới không gì có thể ngăn được tình yêu ♥

    Nữ hong ngược đâu, Nữ ghét ngược dữ thần ôn lắm. Đọc làm mình khó chịu trong người. Nhưng cái gì cũng phải có chút này chút kia mới hay, nên Nữ thổi giông nhẹ nhẹ hà, yên tâm, Tóc Dzàng Hoe thành tinh rồi, không gì có thể làm nhục chí anh đâu.

    Kiểu gì thì hai đứa con giai của Nữ cũng là của nhau thôi, nhưng có điều suy nghĩ của Tiểu Duy tiến triển chậm như rùa bò. Hoàn cảnh bắt buộc phải thế gái ồ (///v///*) Nữ là mẹ kế có tâm nha, đừng lo đừng lo.

    @Lily: Gái biết gì hong, Tiểu Duy và Tóc Vàng Hoe là tổ hợp của đội lầy. Tiểu Duy thì tánh không lầy nhưng Khanh sẽ lầy lội bù vô cho. Cái nết của Duy là lười quan tâm đời, bất cần, dễ nổi nóng; còn nết của Khanh là không đạt được mục đích thì sẽ không buông tay, mày ghét kệ mày, tao thích làm là tao làm bất chấp. Bởi hai đứa nó dính nhau mới được, nam châm trái dấu thường hút nhau mà. Nói thiệt tui cũng thấy thương con trai Khanh lắm, nhưng lỡ cho làm nam chính sửu ca trong cái chiện này nên phải chịu khổ để cưa được Tiểu Duy :v

    Thích kiểu so sánh là vui ời, tại Nữ ưa nghĩ ra mấy thứ trên trời lắm. Ha ha :v mà tánh Tiểu Duy nửa phần giống Nữ ở chỗ cộc tính (khi nổi nóng thoy) chứ bình thường thì đỡ hơn. Khanh sẽ không thể nào đàng hoàng được khi ẻm gặp trúng đối tượng ẻm thích, trong đầu sẽ luôn mưu tính mấy chiện đen thui thùi lùi hà :v tội Khanh
    -ki-calm-down-


    @Pasta: Chào Pasta. Long time no see, nhưng chỉ cần bạn theo dõi thôi mình cũng vui rồi. Ưà bữa đó tới giờ cũng gần 1 tháng không có chương, hơi lâu, nhưng mà tại mình bận ớ. Giờ hết bận xíu nên viết tiếp nè. Mình không drop đâu nghen, mình quyết định viết cho xong hết luôn, tại drop hoài lương tâm cắn rứt đêm ngủ không yên (///v///)

    Với biết sao hong, đang viết truyện ngắn, văn phong hơi khác văn phong này. Nên cũng định viết cái kia cho xong mới viết cái này, sợ bị lẫn văn phong vào nhau í. Mà nghĩ kiểu gì mình cũng cân bằng được nên hôm nay mới viết lại. Bạn yên tâm. Cám ơn sự ủng hộ của bạn, mình rất vui vì điều này. Hi vọng mọi người vẫn chưa tắt lửa với Tiểu Duy.

    P/s: Mình viết xong chương mới òi, đợi beta nay mai là đăng lên liền luôn nghen. Gửi mọi người nụ hôn cháy bỏng.
    -ki-love-
     
  12. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80
    [​IMG]

    16.

    Cuối cùng hắn thấy cô ấy rồi.

    Cuối cùng đã thấy rồi.

    ---

    Tiểu Duy nheo mắt nhìn hai đứa học sinh vừa dợm bước vào, trong lòng cảm thấy có chút quen thuộc. Bởi cái gương mặt rạng ngời của cô nữ sinh ấy không thể lẫn vào đâu, và cả điệu bộ vừa đi vừa khoanh tay, môi mím khẽ, chân sải từng nhịp đều đều trên sàn khiến hắn vừa gặp đã vội biết là ai.

    Hắn lặng im quan sát cô gái buộc tóc đuôi ngựa, dáng dong dỏng cao đang điềm nhiên đứng trên bục giảng – bên cạnh là một thằng mặt mày lạ hoắc sở hữu quả đầu đẹp như quả chôm chôm.

    Đám học sinh trong lớp nhốn nháo vì sự xuất hiện của hai kẻ mới toanh cho nên ngồi dưới bàn tán không ngừng, để rồi một thanh niên mình đồng da sắt, mặt cốt thép bê tông như Lữ Minh Đình phải bồn chồn thấp thỏm: “Cô Kim Kim cô, chúng nó nhìn cháu với cô cứ như mọi rợ ấy.”

    “Tóc tai cháu lại còn không giống mọi rợ sao?”

    “Đây gọi là mốt, biết chưa. Thế giới quan của cô nhạt nhẽo quá à.”

    “Tiểu nhị ship cho hai bịch muối.”

    Lữ Minh Đình: “…”

    “Nào các em, chào buổi sáng.” Thầy chủ nhiệm với thân hình cao to đẹp trai cơ bắp cuồn cuộn đứng song song với Lữ Minh Đình, còn tiện tay vỗ đồm độp vào lưng cậu ta mấy cái, bấy giờ mới trịnh trọng phát ngôn: “Học sinh mới này. Tẩm quất đi, đừng ngại.”

    Lữ Minh Đình và Lữ Thái Trọng Kim: “…”

    Cả lớp: “…”

    Thầy chủ nhiệm lại cười: “Đùa chứ đánh nó nhẹ tay thôi, dù sao cũng học chung với nhau nữa mà. Thuốc men xin ở phòng y tế, nặng hơn thì đưa qua bệnh viện gần trường. Thế nhé, thầy đi ăn sáng đây.” Nói xong, người đàn ông vạm vỡ vẫy tay chào với toàn thể học sinh, sau đó quay lưng đi mất, bỏ lại hai con người ngơ ngác, bơ vơ.

    ???

    Bầu không khí đột nhiên trở nên im ắng lạ thường, vài tên con trai quan sát Lữ Minh Đình bằng ánh mắt đầy bí hiểm. Và bằng một cách đột ngột, Thông ca nhảy bật khỏi chỗ ngồi, hai tay sọt túi quần, bước từng bước nặng nề về phía bục giảng. Éc éc, thằng cha này muốn làm gì đây?

    “Cô Kim.” Lữ Minh Đình đưa tay giật giật gấu áo người đứng cạnh.

    “Sao?”

    “Đừng bảo nó định tẩm quất thật chứ?”

    “Làm gì có tẩm quất nào. Hai đứa hai đứa, tự giới thiệu về mình tí đi.” Thông ca trỏ ngón trỏ về phía mình, tươi cười híp mắt. “Tôi tên Lý Thông, gọi Thông vẫn được.” Lại trỏ ngón trỏ về hai người đối diện, “và đằng ấy thì sao?”

    “Tôi tên Trọng Kim, bên đây là Đình. Rất mong được giúp đỡ.” Trọng Kim nói, biểu cảm trên mặt không thể nào thân thiện hơn.

    “Chào bạn Thông.” Lữ Minh Đình đứng một bên huơ tay phụ họa.

    “Được rồi được rồi. Mình với nhau cả, đừng khách sáo làm chi. Nhân tiện, hai bạn là bạn trai bạn gái sao?”

    Trọng Kim chớp chớp đôi mắt nai xinh đẹp: “Nhìn hai đứa tôi không giống một trai một gái huh?”

    Thông ca: “…” Nô nồ, mình không có ý đó.

    “Đại khái hai bạn là người yêu đấy à?”

    “Yêu cái búa. Xét theo vai vế thì thằng này là cháu tôi, còn tôi là cô nó. Bởi nó là con của anh ba tôi.”

    Thông ca: (Nghe xong lùng bùng lỗ tai) “…” Hả hả hả? Cô cháu nào? Không lẽ ý trời đã định mình có thằng cháu vợ bằng tuổi với mình sao?

    “A – tôi đã hiểu!” Thông ca kêu lên kinh ngạc. “Nghĩa là hai bạn là họ hàng của nhau?”

    Trọng Kim gật đầu ừ.

    Lữ Minh Đình gãi gãi tai: “Đúng...” Nhưng biểu cảm của thằng cha này sao đâm bang quá vậy.

    “Hay lắm!” Thông ca trịnh trọng vỗ vai thằng cháu vợ to xác bằng một niềm hi vọng và tin yêu. “Từ giờ cháu Đình cứ gọi chú là chú Thông nhé, chả việc gì phải ngại. Trước sau cũng thành người nhà, thôi giờ cháu cứ gọi dần cho quen.”

    Trọng Kim nhìn chằm chặp Thông ca: “…” Hết biết nói gì luôn.

    ---

    Bầu trời ngoài ô cửa buồn hiu hắt.

    Tóc Vàng Hoe ngồi chống cằm đếm nhẩm, gương mặt điển trai của gã không thể nào trở nên dễ chịu hơn – bởi đây là lần thứ mười sáu trong ngày cậu thiếu niên Hứa Tiểu Duy Duy đã lấm la lấm lét nhìn trộm con bé vừa chuyển đến lớp vào lúc sáng nay một cách đầy bất thường như vậy. Một lần, hai lần, n lần tuần hoàn tiếp tục; cứ hệt như trò chơi đếm cừu của những thằng nửa đêm mắc chứng khó ngủ kinh niên.

    The f*ck thật chứ.

    Nhờ đây gã cũng vừa biết, hóa ra Tiểu Duy cũng sẽ nảy sinh ra những biểu cảm kỳ lạ thế này. Ví dụ như nhìn nhỏ kia một cái bèn sửng sốt, nhìn một cái bèn đỏ mặt, nhìn một cái bèn mỉm cười, nhìn thêm cái nữa thì lại u buồn, suy tư; đôi mắt đẹp rạng ngời màu cà phê chợt trở nên thăm thẳm. Bình sinh hắn luôn là đứa tự khoác cho mình vỏ bọc bất cần đời, hoặc nói cho vuông bản chất vốn bất cần đời vốn đã biểu trưng cho nhân cách hắn. Và đối với những chuyện của thế giới ngoài kia, hắn chẳng bận tâm. Thế mà lớp 11C2 vừa có một nhỏ con gái chuyển vào, nhan sắc mặt mũi cũng không gọi là quá bần bật – vậy mà đã khiến hắn nhấp nhổm không yên.

    Tóc Vàng Hoe nhe nanh gặm bút, vừa chống cằm lại chống cằm nghĩ ngợi, gã đang thắc mắc rốt cuộc thì cái quái gì đang diễn ra khiến Tiểu Duy bị thu hút đến tận cùng?

    Chẳng hiểu sao cảm thấy giận lẫy trong lòng, gã không biết. Nhưng tâm trạng ngày hôm nay của gã khá phiền muộn. Có lẽ là không thích nhỏ kia.

    Gần một tiết trôi qua nhưng Tiểu Duy vẫn không tài nào tập trung vào học. Tóc Vàng Hoe trông thấy điều đó rành rành, nhưng cũng không thiết mở mồm nhắc nhở Tiểu Duy. Gã kệ hắn, mặc hắn muốn làm gì thì làm, bài vở không theo kịp thì đã có gã chống lưng, thầy bà nhỡ có gọi tên thì đã có gã đưa cho đáp án. Đây gọi theo ngôn ngữ ngôn lù là cưng chiều dung túng, còn gọi theo dân gian là đội vợ lên đầu.

    Chốc sau hắn mới hoàn toàn quay về phía trước, tiếp tục nghe cô giáo giảng bài, tiếp tục ghi chép từ vựng và công thức vào trong tập. Tóc Vàng Hoe thích nhìn nét chữ của Tiểu Duy. Đó là nét chữ kiên định, rõ ràng và cứng cáp đến kỳ lạ. Hắn có thói quen nhấn mạnh bút khi viết, cho nên màu mực in trên giấy luôn là một màu xanh thật đậm đà. Người viết chữ như vậy thường cố chấp và hung hăng. Mà nét chữ này cũng khó lòng bắt chước.

    Ớ mà Tiểu Duy có hung hăng đâu nhỉ? Tóc Vàng Hoe nhún vai không đồng tình. Tiểu Duy vốn là một đứa đáng yêu, lâu lâu hâm hấp tí, nhưng chung quy vẫn đáng yêu không đỡ được. Nó chỉ hay chửi bậy và dùng dép bem người thôi, nhưng đó tính vào sở thích cá nhân chứ không phải cái gì quá đáng. Gã chịu được, chịu được hết mà.

    Tóc Vàng Hoe lặng lẽ ngắm hắn, bỗng chợt rủ mắt thở dài một bận, hẳn lòng sầu đến héo úa tâm can. Sau đó chẳng biết nghĩ cái gì, gã đột ngột luồn tay qua hông hắn ta, ghì nhẹ.

    Giật thót.

    “Mày làm mẹ gì đấy, bỏ ra! Thần kinh à??”

    Tiểu Duy giật thót. Đang yên đang lành bỗng bị một thằng trời đánh thánh vật ôm lấy người mình, cảm giác này tựa như đang chơi gái hàng ngon thì bỗng phát hiện ra đó là một con cú có gai vậy. Hắn gầm gừ, cố gắng hạ giọng xuống mức thấp nhất có thể. Đm ngồi giữa quần chúng nhân dân hơn ba mươi thớ thịt mà nó lại còn giở chứng thần kinh! Nhỡ mà bị bạn bè nhìn thấy rồi hiểu lầm gay lọ thì mặt mũi danh tiếng đéo biết giấu đâu cho vừa.

    Nhưng thằng bên cạnh vẫn không có dấu hiệu buông tha nhau ra.

    “Cút, cút.” Hắn giật tay Tóc Vàng Hoe, toan muốn hất khỏi người mình, ấy thế vẹo nào Tóc Vàng Hoe lại thả lỏng ra, đổi kế hoạch thôi ôm eo chuyển sang ôm tay của hắn. Bàn tay thuôn gầy đeo nhẫn bạch kim nhẹ nhàng đan vào tay của Tiểu Duy, ghì chặt. Trong giây phút ấy, những ngón tay đan những ngón tay, Tóc Vàng Hoe siết thêm một chút, tựa như muốn mãi không xa rời.

    Điều đầu tiên Tóc Vàng Hoe cảm nhận được là một sự mát lành nơi lòng bàn tay mềm mại. Tay Tiểu Duy không ấm như tay gã, lại còn nhỏ hơn, mềm hơn, khi sờ vào gã thấy lạ lùng lắm.

    “Nói cho tao biết vì sao.” Tóc Vàng Hoe dùng đầu ngón tay cào nhẹ lên tay hắn, tâm trạng không rõ đang vui hay buồn.

    “Sao cái mẹ gì? Đm buông không!” Tiểu Duy bị gã chọc khùng nên đâm ra cáu tiết. Hắn giằng co, nhưng giằng co trong im lặng, bởi không cách nào phản kháng công khai.

    “Sao lại thôi nhìn con bé ấy? Tao đếm rất kỹ, mày nhìn nó mười bảy lần trong bốn mươi lăm phút đồng hồ. Nhưng sao thôi không nhìn nó nữa?”

    Tiểu Duy quay mặt đi, không đáp.

    Mày thích nó huh?

    Thích hay không thì có vấn đề gì?!

    Có chứ. Vấn đề nghiêm trọng nữa là đằng khác. Mày không biết đâu, vì mày vốn chưa từng để ý những việc này, cũng vốn chưa từng để ý đến tao.

    Mày thật ngốc, Duy à. Thật ngu ngốc.

    Gã nhìn Tiểu Duy bằng đôi con ngươi sâu thẳm, vừa hàm chứa nỗi niềm man mác xa xăm, lại ẩn giấu một chút đau lòng.

    Gì mày nói tao ngu hả?

    Ừ… (Nhưng mày nên quan tâm vế trước thì hay hơn.)

    Ngu con gái mẹ, Tiểu Duy cục súc bộp tai vào mồm gã. Chửi chửi tao cái pussy your mother.

    Tóc Vàng Hoe:… (Tao hiểu tại sao cái truyện này đéo thể vào chính kịch rồi Duy)

    Nhưng nó là ai?

    Gì?

    Tóc Vàng Hoe nghiêng đầu thơm vào vành tai Tiểu Duy một cái thật nhẹ nhàng, giọng nói ngập đầy mờ ám. – Tao hỏi… nó là ai?

    Rầm!

    Hành động kỳ quái của Tóc Vàng Hoe khiến hắn sợ đến mức đập bàn nhổm dậy.

    “Gì đấy?” Giáo viên đang viết bài chợt nghe thấy tiếng động lạ, bèn quay xuống hỏi. “Có chuyện gì vậy em?”

    Tiểu Duy đứng như trời trồng giữa lớp, vừa cáu tiết, vừa đỏ mặt không biết phải giải thích làm sao: “…Em, em xin phép cô đi ra ngoài.”

    Phụt. Tóc Vàng Hoe đưa tay che miệng, cực lực nén cười. Gã cố gắng kiềm chế không cho bản thân mình cười phá lên dẫu rằng buồn cười muốn chết.

    “Bệnh đường ruột vẫn chưa khá hơn sao?” Cô giáo chợt nhớ tới chuyện hôm trước hắn xin ra ngoài, bèn thông cảm hỏi.

    Tóc Vàng Hoe nghe đến đây thì ngoác mồm cười như thần kinh, cộng thêm hiệu ứng bò lăn trên bàn sặc mùi nhạo báng.

    Ha ha ha --- ha ha ha ha. Mặt mày ngu lắm Duy, một gương mặt mang đầy tính giải trí mà tao thề là đéo ai có thể nhại theo biểu cảm của mày được.

    “Con chó!”

    Bốp! Bốp! Bốp!

    Dép lê màu đen vung lên hạ xuống đều như giã gạo.

    “Chết con mẹ mày này!”

    Giáo viên ngoại ngữ và toàn thể nhân dân: “…”

    Tóc Vàng Hoe: “…” Bị đánh túi bụi hết thấy gì luôn.
     
  13. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    17.

    Tiểu Duy ngồi gấp máy bay lúc ra chơi.

    Hắn gấp liên tục hai cái, sau đó phi lộp độp qua khu vực tổ ba bàn năm. Trước khi nhỏ con gái cao dong dỏng kịp quay sang nhìn và đoán xem đây là tín hiệu của ai thì hắn đã cúi đầu xuống, nằm lặng thinh giấu mặt trên bàn.

    Đương nhiên bên trong có viết chữ.

    Trọng Kim khom người nhặt vật thể không biết từ đâu xuất hiện, lật tới lật lui ngắm nghía một chút. Rồi đôi mày hơi chau.

    Kim, trường mẫu giáo Hướng Dương.

    Nội dung của chiếc máy bay thứ nhất.

    Hả? …

    Duy lớp chồi. Bánh phồng tôm.


    Đọc đến dòng gợi ý thứ hai, vẻ mặt Trọng Kim càng thêm kinh ngạc. Thậm chí khuôn miệng của cô vô thức há to như lúc nha sĩ kiểm tra răng định kỳ. Không phải chứ? Không phải trái đất này lại tròn như vậy chứ? Sâu trong trí nhớ của Trọng Kim mơ hồ hiện ra hình ảnh cậu bé da trắng, môi hồng, lúc nào cũng mỉm cười với mình rồi nói: Kim ơi, Duy cho Kim bánh tôm.

    Trọng Kim ngẩn ngơ nhớ lại những giờ ngủ trưa ở lớp. Khi ấy hai đứa bé con giả vờ nằm ngủ, tay đặt lên ngực, chân xuôi ra không động đậy gì. Hai đứa nằm im như phỗng. Hai đứa giả vờ rất ngoan. Hai đứa kiên nhẫn chờ cho tới khi cô giữ trẻ đi mất, rồi mới len lén mở hé đôi mi, đầu gối đầu nằm cạnh nhau trò chuyện. Hai đứa bàn về những chuyện tầm phơ.

    “Trọng Kim biết vẽ mây không?”

    “Ừ, Trọng Kim vẽ hay lắm đó. Trọng Kim vẽ con gà cũng rất đẹp luôn.”

    “Duy không biết vẽ mây. Nữa Trọng Kim vẽ mây cho Duy được không?”

    “Được chứ, vẽ dễ ợt mà.”

    “Duy không biết tô màu, nữa Trọng Kim tô màu giùm Duy chịu không?”

    “Chịu chịu. Mà bữa nay Trọng Kim không có bánh tôm. Trọng Kim thích ăn bánh tôm hơn bánh bắp.”

    “Vậy Duy đổi bánh cho Trọng Kim. Duy đưa Trọng Kim hai bịch luôn, hôm nay ba Duy mua cho Duy hai bịch.”

    Tiểu Duy?

    Một Tiểu Duy với nụ cười đẹp như thiên thần?

    Nghĩ đến cái tên này, tim Trọng Kim đập nhanh như đánh trống. Mùa hè năm trước Trọng Kim có quay về tỉnh A tìm lại bạn cũ, nhưng người ta nói gia đình Tiểu Duy đã chuyển đi mất rồi. Khi ấy Trọng Kim có hơi tiếc nuối, lẫn không vui. Cảm giác hụt hẫng, buồn rầu giống như bị ai kia dành mất đồ chơi thời thơ ấu vậy. Thế nhưng… thế nhưng bao nhiêu năm xa cách, giờ chúng mình đã được gặp lại nhau?

    “Tiểu Duy!” Trọng Kim kêu, tay nắm chặt hai chiếc máy bay, vội vàng chạy xộc về phía hắn. “Duy à!!”

    Hắn vội vã ngẩng đầu lên. Hắn nhìn. Nhìn thẳng.

    “Lúc nãy trông thấy Duy đứng lên á, Trọng Kim đã hơi ngờ ngợ.” Gương mặt cô gái cười đến rạng ngời. “Là Duy thật hả?”

    Ừ, là tôi.

    Tiểu Duy ngồi đó, tay gác lên bàn, miệng mấp máy không nói thành câu. Cảm xúc của hắn bấy giờ ngập tràn hỗn loạn. Hắn lặng lẽ ngắm Trọng Kim, ngắm cô thiếu nữ đẹp như trăng rằm với đôi mắt bồ câu long lanh biên biếc. Môi xinh, mũi thẳng, giọng trong veo tựa tiếng họa mi. Tóc của Trọng Kim cũng dài hơn ngày trước, tóc dài mượt mà buông xõa vai gầy.

    Hắn nghĩ thế, rồi thình lình đứng dậy. Hắn vươn tay gỡ chiếc dây buộc tóc trên đầu Trọng Kim xuống trước sự chứng kiến của vài người. Hắn luồn tay vào tóc cô, vuốt nhẹ dăm ba lần cho thẳng thớm. Bỗng hắn ôm chầm lấy Trọng Kim.

    Mái tóc dài thơm ngát ủ hương hoa là thứ mà hắn vẫn hằng mường tượng.

    “Duy, Duy à---”

    “Hửm?”

    “Sao câu cổ Trọng Kim vậy? Nhột ghê.” Cô gái thì thào bên tai Tiểu Duy, giọng nhỏ xíu.

    “Nhớ Trọng Kim.” Hắn lại ôm ghì thêm chút nữa, sau đó chẳng đành quyến luyến buông ra.

    “Năm trước Trọng Kim có về tìm Duy đó.”

    Tiểu Duy nhìn cô, chợt bật cười. Trọng Kim luôn vậy, luôn luôn tự nói trước khi để người khác nghĩ ngợi sâu xa.

    Hắn khoanh tay nhìn cô gái trên bàn ngồi đang vắt vẻo: “Rồi Trọng Kim tìm gặp tôi không?”

    “Không gặp.” Cô gái nhỏ lắc đầu, tủm tỉm đưa tay xước vài sợi tóc con đang lòa xòa trước trán. “Đương nhiên không gặp, người ta nói Duy chuyển đi đâu mà.”

    “Biết chuyển đi đâu không?”

    “Đi đâu?” Đôi mắt Trọng Kim mở to tròn như viên bi.

    Trông thấy biểu cảm ngờ nghệch của Trọng Kim, hắn bèn cười như mùa thu tỏa nắng: “Đi trốn.”

    Trốn Trọng Kim hả?

    Ừ, trốn Trọng Kim.

    Sao trốn Trọng Kim vậy >_<

    Thích để cho Trọng Kim đi tìm.

    Giờ Trọng Kim tìm được Duy rồi nha.

    Tìm vất vả không?

    Vất vả lắm.

    Ừ, hắn ngồi dưới ghế, ngẩng mặt đối diện với nhỏ con gái phía trên, nhìn thật sâu, thật lâu sau mới mở miệng. – Từ nay đừng thế nữa mà.

    Tuổi của tụi mình không thích hợp chơi trò trốn tìm đâu, thật đấy.

    ---

    Và gã đứng trong lặng thinh.

    Khoảnh khắc mà gã cầm hai cốc trà sữa từ ngoài vào trong, tâm trạng vẫn đang tươi xanh phơi phới. Vốn dĩ trước đó còn đang cười nói ồn ào, nhưng vài giây sau lại trở nên im lặng. Bởi lẽ cái gì không nên thấy đều đã thấy rồi. Gã khựng chân, nụ cười trên môi cũng vụt tắt. Tiếp theo, gã bần thần một tẹo, rồi gã ném cốc trà sữa dưa lưới cho Sa Lem.

    “Uống đi.” Gã cười, nhưng nghe như tiếng thở dài khe khẽ.

    Sa Lem hoang mang: “… Ủa ủa Khanh, sao hôm nay mày tốt dzậy mày?”

    “Chỗ mày có ai ngồi không?” Tóc Vàng Hoe nhếch mắt.

    Sa Lem vừa hút soàn soạt ly trà sữa vừa trả lời: “Thằng Phenolphtalein chứ ai.”

    “Vãi l** coca.” Gã thốt lên, bằng thái độ cộc cằn và có hơi khó chịu.

    “Sao mày không ngồi với thằng Duy nữa?” Sa Lem vừa đặt câu nghi vấn đã biết luôn đáp án rồi. Nó đưa mắt nhìn xuống khu vực cuối lớp, chợt ồ lên bằng chất giọng ngạc nhiên. Sa Lem phải công nhận Lý Mạc Sầu trong phim Thần Điêu làm bài thơ quả nhiên thâm thúy vãi: Hỡi thế gian tình là gì, mà đôi lứa thề sống chết có nhau. Nam thiên địa bắc song phi nhạn…

    “Ê thằng kia. Cho Phenol vào dung dịch Base thì nó sẽ làm dung dịch chuyển sang màu hồng nhạt, đúng chứ?”

    Phenolphtalein nghĩ nghĩ, bảo ừ.

    “Mày thấy tao hỏi hợp lý không?”

    Cậu ta quả quyết gật đầu: “Hợp lý.”

    “Hợp lý thì dọn đồ đi chỗ khác ngồi. Hôm nay chỗ này của tao và tao đéo giải thích gì thêm.”

    Thanh niên Phenolphtalein: “…” Rốt cuộc tao đang học trong cái lớp củ mì gì thế.

    Chuông reo vào tiết, bọn học sinh cũng bớt lộn xộn hơn. Bấy giờ Tóc Vàng Hoe đi về phía cuối bàn, bắt đầu xốc sách vở cho vào trong cặp.

    “Mày trốn về à?” Tiểu Duy ngẩng mặt lên, nhìn gã.

    “Đi ngồi chỗ khác.”

    “Không ngồi với tao?”

    Gã nghe xong câu này, bèn ngừng giây lát, giọng nói cũng lạnh hơn ngày thường: “Ngồi với mày để mày khó chịu với tao.”

    Kỳ thực Tiểu Duy cũng không muốn xảy ra những việc ảnh hưởng không khí như ban nãy. Tuy nhiên.

    “Chỉ cần mày đừng…” Nhắc đến đây, hắn bỗng dưng im bặt. Gò má lại hơi nóng lên. “Mày đừng…”

    Tóc Vàng Hoe nhướn mày nhìn cậu trai nọ: “Đừng?”

    “Ừ. Đừng…” Hắn quay mặt đi, biểu cảm đầy bất đắc dĩ. “Đừng làm vậy.”

    Tiểu Duy cảm thấy mình sắp điên mẹ rồi mới có thể thảo luận với thằng Tóc Vàng Hoe về những vấn đề ngu si ấy.

    “Con mẹ nó tao lại thích làm cơ.” Gã nhếch mép cười khinh khỉnh. “Nên là.”

    “Nên là?”

    “Nên là như vậy sẽ tốt hơn.”

    Tao cút xéo thì sẽ tốt cho mày hơn.

    Ném lại sau lưng một nụ cười kiêu ngạo, Trịnh Hoàng Khanh thản nhiên cầm lấy chiếc ba lô màu xanh lá, lạnh lùng quay bước rời đi. Cần quái gì phải nghĩ nhiều, Khanh nhỉ? Ừ đúng mẹ nó rồi, bố mày chả thiết bận tâm đâu. Ừ.
     
  14. Azure

    Joined:
    Jan 12, 2016
    Messages:
    97
    Likes Received:
    77
    sau bao ngày chờ đợi, bà Nữ đã ra tận 2 chương mới kìa * tung hoa*

    Chương đầu thì đọc đến đoạn Tóc Vàng Hoe ôm Duy Duy, tuôi rú hét lên vì sung sướng Nữ à :)). Boylove luôn luôn là chân lí :)).

    Bạn Khanh có vẻ ăn đòn dép của Duy Duy quen r hay sao mà mặt vẫn còn trơ lắm=))

    Sang đến chương sau, ơ sao lại có mùi ngược, kèm thêm tình tiết shoujo hường phấn lãng thị mạng thế này :)). Tình bạn của Kim và Duy Duy thật là bền chặt, từ hồi mẫu giáo chia nhau cái bánh r cho đến lúc chia ly tìm về chốn cũ k thấy người, r lại bất ngờ gặp nhau ở trường quả thật là bựa quá Nữ ạ :)) Tuôi cứ có cảm giác bạn Kim vs bạn Duy là đang diễn kịch ấy, chả thấy có tí tình cảm gì :)) (hay là do thích Tóc Vàng Hoe quá nên mặc nhiên coi ổng là nam chính, bạn Duy là nữ 9 r nên.... :)))


    Thương Khanh, chương này Khanh bị ngược mất rồi :(. Bạn Nữ cho ngược ít thôi nhé để đôi bạn trỏe sớm về bên nhao nha <3

    Lót dép hóng chương mới ~
     
  15. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80
    @Azure: Qua rồi thời gặp lại nhau phải khóc lóc, vồ vập Azure ơi. Hơn nữa bạn mẫu giáo thôi mà, cũng không phải sinh ly tử biệt gì hết, hihi :3 Thật ra cuộc đời Duy là 1 đường thẳng tắp, chỉ vì gặp Khanh mà rẽ ngang. Giờ Nữ phải bẻ 1 số tình tiết đi luôn rồi 'w' ~ đáng ra Trọng Kim là nữ chính trong truyền thuyết mà giờ cho chèo thuyền cặp đôi tình bạn haha

    ---
    17.

    Ngày hôm sau, Trịnh Hoàng Khanh thay đổi mẫu tóc.

    Không chỉ mẫu tóc, mà còn bao gồm cả màu tóc.

    Undercut cho nhẹ đầu, để tóc năm năm mãi cũng chán. Vừa thời thượng, lại vừa chất chơi. Kẻ thêm vài sọc ngang thì đúng chuẩn.

    À, gì ấy nhỉ? Màu vàng bạch kim cũng lỗi mốt rồi. Năm trước đỏ, năm trước trước tím, năm nay màu trầm hơn một nốt, màu xanh rêu.

    Khói xanh rêu.

    Lúc tẩy tóc hơi rát da một tẹo, nhưng khi nhìn thành phẩm của mình, gã cảm thấy chịu nhiêu đây cũng đáng.

    Ừ, từ giờ không là Tóc Vàng Hoe nữa. Gọi tao – Khanh, Trịnh Hoàng Khanh.

    Buổi tối, gã đi chơi cùng Vivian ở Club, và thậm chí Vivian không thể rời mắt khỏi gã dù chỉ một giây. Bình thường ngoại hình đã ngon giai, nay lại thêm quả tóc chất lừ thế kia càng làm người ta bị thu hút triệt để. Nàng thật sự càng ngày càng yêu gã. Yêu chết đi đến sống lại mất. Bạn trai của nàng vừa thông minh, vừa đẹp mã, vừa có thần thái rạng ngời của một diễn viên, lắm lúc cũng rất ngô ngố, đáng yêu. Nàng nghĩ vậy, rồi nàng quay sang hỏi gã: “Anh à, anh có muốn đi theo con đường nghệ thuật không?”

    Trịnh Hoàng Khanh hơi nhướn mi: “Sao em đề nghị thế?”

    “Với gương mặt này.” Nàng say mê nói, bàn tay vờn nhẹ bờ môi gã ta. “Thân hình này, phong thái này, anh không cảm thấy mình không làm ngôi sao sẽ rất phí?”

    Gã nghe xong, chỉ cười.

    “Cha em làm việc ở công ty giải trí X, việc lăng xê tên tuổi anh sẽ dễ thôi. Rồi chúng mình sẽ trở thành đôi tiên đồng ngọc nữ trong showbiz. Anh cười cái gì, em nói thật…” Vivian phụng phịu đánh yêu vào ngực gã vài cái, chợt gọi, “Khanh ơi.”

    “Hửm?”

    “Hôm nào em sang nhà anh được không? Quen nhau cũng gần một năm có lẻ, nhưng em chưa biết mặt bác trai bác gái.” Nàng nói, điệu bộ như đang hờn dỗi.” Cũng chẳng biết nhà anh ở đâu kìa.”

    Gã rơi vào trầm tư giây lát. Đưa Vivian về nhà sao?

    “Công việc của ba mẹ anh khá bận rộn, hiếm khi ở nhà. Hơn thế, nhà anh cũng chẳng có gì để chơi.” Gã đáp, giọng nói không rõ đang buồn hay vui, nhưng ẩn sâu trong câu trả lời bình thản kia là chút gì đó dập dềnh biến động. Đó là ngầm biểu trưng cho sự không thật lòng.

    “Hóa ra anh ở một mình sao?” Nàng mở to đôi con ngươi nhìn gã.

    “Ở cùng anh hai và hai đứa em.”

    “Hai đứa em của anh tên gì á?”

    “Hoàng Linh, Khánh Mỹ.”

    “Một trai một gái?”

    “Một gái một trai.”

    “Hai đứa dễ thương giống anh chăng?”

    “Gần vậy.”

    Gã cầm cốc Whisky lên nhấp một ít, sau đó dằn nhẹ xuống mặt bàn. Gã không thật sự hứng thú khi phải ngồi đây nói về những chuyện bâng quơ. Càng ở cạnh Vivian, gã càng thấy lòng mình trở nên đơn độc. Gã nhận ra mình đang trả lời bạn gái bằng vài ba kiểu câu của sự qua loa, khỏa lấp. Thậm chí còn có một chút dối lừa. Gã lạ lẫm với những thứ đã từng quen thuộc. Gã biết rằng mình không còn thích Vivian như ngày xưa, bên cạnh đó cũng dần nhận ra tâm trí mình bị hình bóng ai kia lấn chen, xô đẩy, rồi nghiễm nhiên giẫm bẹp mọi thứ để trở thành một phần ký ức quan trọng của đời mình. Tiểu Duy, gã thầm gọi tên ai trong tiềm thức.

    Tựa như chất độc ngập tràn nơi vòm họng, tôi thấy hương vị ngọt ngào chết chóc đang giết dần giết mòn linh hồn tôi.

    Suy nghĩ thêm nhiều, tâm trạng càng trở nên hỗn loạn. Gã đoán mình sẽ phát điên sớm thôi. Vì nó. Vì một mình nó.


    “Mà em sang nhà anh thăm hai đứa em có được không? Dù sao thì…” Nàng cọ cọ đầu vào người gã, đôi mắt xinh đẹp càng trở nên long lanh và ướt át.

    “Không.”

    Nàng nhíu mày, cố gắng hỏi thêm lần nữa để chắc chắn rằng mình không nghe nhầm: “Anh vừa bảo không?”

    “Ừ. Anh cảm thấy quan hệ của chúng ta chưa đến mức đó. Chưa đến mức phải về nhà.”

    Câu trả lời của gã như một thùng nước lạnh xối vào người nàng. Nàng cắn cắn môi, thậm chí còn không biết nên phản ứng làm sao nữa. Đôi mi nàng nhấp nháy, hơi thở cũng trở nên dồn dập hơn. Nàng lặng im, hồi lâu ngoảnh mặt về phía khác.

    “Anh xin lỗi nhưng…”

    “Anh đừng nói gì có được không?” Nàng lắc đầu trong sợ hãi. “Anh trốn em suốt mười chín ngày. Giờ thì anh chịu gặp em, em rất vui, nhưng em chẳng muốn đôi ta thảo luận về những việc như thế!”

    Đôi mắt nàng đầy ắp niềm ngờ vực: “Anh định đùa giỡn đến khi nào? Lần trước em đã bảo anh thôi.”

    Gã vươn tay ra toan an ủi, nhưng bàn tay vốn định chạm vào người con gái đang run rẩy ấy đột ngột dừng lại giữa không trung. Ánh đèn nơi đây vẫn dịu dàng như cũ. Gã hé môi thở hắt, sau đó bất đắc dĩ rụt tay về. Gã biết mình không nên kéo Vivian lún sâu vào những điều vốn đang tệ hại.

    Đây không giống như những gì Trịnh Hoàng Khanh vạch ra trong đầu. Gã muốn dứt khỏi cơn ám ảnh mang tên hắn ta và nghiêm túc đến với Vivian một lần sau cuối. Đó là mục đích duy nhất cho buổi hẹn hò đêm nay. Gã nhủ lòng sẽ không đá động một tí gì đến việc chia tay hay gì khác đại loại, hoặc tệ hơn… về việc giới tính của gã (xem chừng như) đang có vấn đề.

    Nhưng rốt cuộc mọi thứ lại rẽ sang hướng mà Trịnh Hoàng Khanh không ngờ tới.

    “Anh muốn chia tay.” Gã nói, vành mắt cũng trở nên nóng hơn.

    “…Hả?”

    “Chia tay đi em.”

    “Hả?”

    “Chia tay.”

    “Lý do?” Nàng tóm chặt bâu áo gã, hỏi bằng thứ giọng điệu vỡ tan. Mới đây chỉ hai tiếng đồng hồ mà gã đã liên tục đưa nàng đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. “Nói đi Khanh, nói rõ ra, lý do là gì?!”

    “Lần trước.” Gã nhẹ nhàng cầm lấy tay nàng, ghì nhẹ. “Anh thích người khác. Người đó là con trai.”

    “C-cái… gì?”

    “Anh không khống chế được cảm xúc trong anh. Thật xin lỗi.”

    “Xin lỗi? Ha ha…” Vivian cười. Nàng buông thõng tay, chợt ngửa đầu cười cay đắng. “Ha ha, ha ha ha.”

    Không gian trở nên nặng trĩu lạ thường.

    “Anh xin lỗi.”

    “Nghe em lần cuối đi Khanh.”

    Gã trơ mắt nhìn nàng trong tuyệt vọng.

    “Đi bác sĩ với em.” Vivian kiên định nhìn Trịnh Hoàng Khanh bằng tất cả sự tự tôn lẫn thấu hiểu của nàng. “Bạn em, bạn em trước kia cũng từng gặp trường hợp vậy, nhưng trị liệu một thời gian thì khỏi hẳn. Em nghĩ anh chỉ đang gặp trục trặc về tâm lý.”

    “Tin em, Khanh. Em nhất định sẽ không để anh phải chịu khổ một mình.” Nàng run rẩy nắm lấy tay Trịnh Hoàng Khanh, siết chặt. “Dù thế nào chăng nữa… thì bên anh vẫn còn em.”

    Đừng sợ.

    Vivian kiên định nói với gã con trai vẫn luôn là người bạn trai tuyệt nhất.

    Anh đừng sợ.

    --//--

    Sáng hôm sau, Trịnh Hoàng Khanh nghỉ học. Nghe đâu bị ốm liệt hết tứ chi.

    Đám bạn 11C2 quắn quéo nháo nhào.

    “Thằng Khanh còn quá trẻ để lên bàn thờ mà các mẹ!” Đại Hải ôm mặt gào lên bi thiết.

    “Câm mõm mày vào và xì 50k ra cho tao.” Thông ca vung tay vỗ vào đầu Đại Hải. “Mỗi chú 50k.”

    Sa Lem nghiến răng: “Đm giờ phút nào còn đứng đây thu tiền? Ít nhất cũng nên nhìn mặt nó… trước khi bị đem đi tẩm liệm.”

    “Khoan. Giờ gọi điện hỏi nó xem nó bị gì không. Ai chứ thằng này ốm liệt giường tao đéo tin. Nhớ lúc nó phang gái ở Hotel cũng chưa liệt giường tới vậy…”

    Sau câu nói hàm súc của Thông ca, mọi người xung quanh trở nên: “…”

    “Gì cơ? Anh hai tao viết trong đơn là tao bị ốm liệt cả tứ chi à?” Trịnh Hoàng Khanh đặt câu nghi vấn với giọng điệu không-thể-nào-mất-bình-tĩnh-hơn.

    “Ông anh còn nói với thầy giáo rằng mày ăn uống không xong và có triệu chứng bị tai biến mạch máu não.”

    Trịnh Hoàng Khanh ở đầu dây bên kia: “…” Hay lắm tốt lắm đm anh hai.

    “Thôi sủa cho nhanh con mẹ nó là mày có bệnh tật hiểm nghèo không để bọn tao còn sang?” Trần Hoàng đứng một bên gào vào điện thoại.

    “Sang làm con c** gì?”

    “Sang gửi tiền phúng điếu chứ làm con c** gì! Gom ở đây cũng được 300k, chả ít ỏi đâu.”

    “Tao nghỉ vài hôm rồi đi học, khụ…” Gã ho khan vài tiếng. “Bọn mày đừng lo.”

    “Thế sao anh mày dám bịa đặt mày tai biến mạch máu não với ông Sơn?”

    “Cơ bản thì hai ổng chơi chung với nhau từ thời đại học.”

    “Thế mày giữ sức khỏe nhá.”

    “Ừ…”

    “Ờ.”

    Gã ừ rồi cúp máy luôn.

    “Ê sao tao nghe giọng điệu nó thê thảm vậy?”

    “Ha ha, hỏi tao có cái nồi tao biết.”

    Tiểu Duy lặng im ngồi nghe hết cuộc nói chuyện. Sau khi nghe xong, chợt hắn nhìn qua chỗ trống bên cạnh mình, chỉ nhìn và trầm ngâm nhìn như vậy.
     
  16. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80
    18.

    [​IMG]

    Rốt cuộc ba hôm sau Trịnh Hoàng Khanh vẫn đúp, và Tiểu Duy cũng chẳng thấy vác xác đi học vào ngày thứ bảy trong tuần. Nơi cuối lớp bỗng dưng có hai chỗ trống thật kỳ lạ. Bởi nếu cái trường hợp bình thường, lúc bạn bè nhìn về phía ấy, hẳn bọn chúng sẽ quá quen với cảnh tượng thằng tóc vàng cứ quấn quít lấy thằng tóc đen bất kể bị ăn đấm, ăn đá, ăn tông lào vào mặt. Nhưng với tình huống quái dị của ngày hôm nay thì…

    Tại sao hai đứa kia đồng loạt nghỉ học và không ai biết chúng nó ở đâu?

    “Mày có liên lạc được thằng Khanh không?” Đại Hải tò mò hỏi.

    Thông ca huơ huơ trong tay chiếc di động: “Nó tắt máy rồi.”

    “Còn thằng Duy thì sao?”

    “Tao biết số điện thoại nó làm gì?” Gã ta nhún vai. “Cơ bản nó chỉ chơi thân với thằng Khanh, liên quan tao đéo.”

    Mà kể ra thì cuộc đời Tiểu Duy cũng chẳng liên quan gì đến Trịnh Hoàng Khanh. Xét ở góc độ đương nhiên nhất để nhận định thì hắn vốn chẳng buồn quan tâm đến việc thằng đần họ Trịnh có đến trường hay không. Việc Tiểu Duy vắng mặt hôm nay cũng không dính dấp gì đến gã cả. Mọi chuyện gần đây hơi chán, vì chán nên Tiểu Duy mới bỏ quách một buổi học phụ đạo tiếng Anh nhạt nhẽo để giành toàn thời gian ngồi ở quán net tìm thú tiêu khiển từ trưa đến xế, thay vì nằm bẹp tại phòng. Người ta có thể tận hưởng niềm vui ở những nơi xem chừng hay ho ngoài kia, còn hắn, chỉ vùi đầu vào game online là ổn. Hắn ghé vào Kaa Net – cụm Cyber Game vừa mới hừng hực khai trương trong tuần. Màn hình cong 27’ Full HD không che, Gear Full cơ cho các phòng đấu chuyên nghiệp, ôi thôi đầu tư khủng vờ lờ. Chơi phím xịn quen tay, lắm lúc ngồi gõ bàn phím phổ thông ở phòng vi tính trường làm hắn có cảm giác như bệnh như hoạn ấy. Kaa Net có hai khu vực, một khu cấm hút thuốc, khu còn lại thì không. Thể loại chơi game trong lành mạnh sẽ đóng đô ở tầng dưới, còn thể loại vừa chơi vừa hút thuốc thì sẽ ngồi yên vị ở tầng trên.

    Cũng lâu rồi Tiểu Duy không động đến thuốc lá, dù rằng rất thèm. Gọi là cai cũng không hẳn cai, vì cơ bản hắn chỉ hạn chế hút thuốc ở mức thấp nhất. Nhỡ không may bị mẹ hắn phát hiện thì bà sẽ không vui hoặc có thể nổi giận đùng đùng. Lần trước xăm mình đã bị sạc cho một trận tàu chở không hết, ngoài việc bị bắt đứng khoanh tay úp mặt vào tường còn cộng thêm quả hiệu ứng nằm sấp để mẹ dùng roi đánh cho mấy phát vào mông. Nhưng nghiện rồi là vậy, đôi khi Tiểu Duy vẫn không ngăn được khi sự thèm thuồng ập tới. Hắn chợt nhớ lần đầu làm chuyện nọ, bỗng dưng mẹ về, lại phải vội vàng chạy đi đánh răng, thủ tiêu ngay đầu lọc còn cháy dở. Hôm nào hốt quá, vùi hẳn điếu thuốc vào quần, kết quả thủng quần, lại phải chạy ra bàn thờ đốt nén nhang rồi cầm chặt nén nhang trên tay để chứng minh quần đùi mình thủng không phải do thuốc lá.

    Mẹ hắn: ??? Mới hơn 10 giờ mà đã đốt nhang à con…

    Hắn: Vâng vâng, dạ dạ.

    Mẹ hỏi: Duy này, gần đây con lười đánh răng đúng không? Mẹ dặn thế nào nhỉ, trước khi ngủ phải nhớ đánh răng cơ mà. Mỗi ngày đánh hai ba lần đi chứ.

    Hắn nói: Thì con vẫn đánh thế. Con có lười đâu.

    Mẹ hắn hơi chau mày một chút, đưa tay điểm vào khóe miệng con trai: Lười rõ ràng nhé, vì răng con hơi xỉn màu này.

    Tiểu Duy quăng phịch chiếc cặp rồi ngồi gác chân như mấy ông bà lão thời xưa. Hắn có thói quen khi ngồi một chân co lên, một chân buông thõng, hoặc đôi khi thu mình lọt thỏm trong ghế. Những khoảnh khắc ấy trông hắn nhỏ bé và cô đơn quá đỗi lạ lùng.

    “Nhưng có cái nồi để tao cô đơn, tao ngồi thế vì tao thích thế.” – Tiểu Duy (199x – bố mày chưa vẹo)

    Tiểu Duy lôi trong túi ra gói Jet, rút một điếu bật lửa châm lên. Hắn thong dong rít một hơi sâu và nhả ra thật chậm rãi. Rồi hắn ngửa cổ, nhếch môi cười. Hắn cười một mình. Phòng game yên ắng đến lạ, thi thoảng loáng thoáng vài ba tiếng chửi nhau. Hắn nghe người ta cười, hắn nghe người ta tức giận cào phím, hắn thu hết vào tai những thanh âm xôn xao như vậy.

    Bên cạnh hắn là một máy tính đang được bật song song, nhưng không ai ngồi. Thanh hệ thống màu xanh hiển thị 4:24, có một Sting và một nước lọc – nghĩa là đối phương đã trực chiến ở đây gần bốn giờ rưỡi đồng hồ và nốc hẳn hai loại thức uống khác nhau. Nhưng chuyện này cũng bình thường thôi. Có nhiều thanh niên đam mê cắm chốt ở đây từ sáng đến tối, từ tối đến thâu đêm; chẳng ăn uống, chẳng tắm rửa, chẳng chịu về. Lắm lúc hắn nghĩ, ngoài trường học là ngôi nhà – theo như cách mà thầy cô gọi ra, thì phòng game mới là ngôi nhà thứ hai đích thực.

    Làm vài game cho đẹp trời nhỉ, vào đây mà còn phí thời gian chiêm nghiệm mấy thứ trên trời dưới đất thì chỉ có thể loại thần kinh.

    “Ê!”

    Hắn nghe ai đó gọi, nhưng hắn cũng không bận tâm lắm. Bao giờ tao tên Hứa Tiểu Ê Ê thì tao sẽ lịch sự trả lời.

    “Duy.” Đang chuyên cần đăng nhập Liên Minh, đột nhiên giọng nói (gần như) quen vãi cả l** lại tiếp tục vang lên từ đằng sau hắn. Hắn có linh cảm thằng đó đang đứng khoanh tay nhìn chằm chặp mình với gương mặt không thể nào thộn hơn, thế nên hắn bán tín bán nghi quay đầu lại.

    “Là mày?”

    Đương nhiên là tao.

    Trịnh Hoàng Khanh thản nhiên kéo ghế ngồi vào máy bên cạnh, sau đó duy trì phong cách xã hội đen. Tiểu Duy thấy gã nhìn mình chăm chú, đúng chất của diều hâu đang quan sát bầy gà.

    “Mày hút thuốc?” Đằng sau câu hỏi là một sự không vui.

    Theo quán tính, hắn định trả lời là không và giấu nhẹm điếu thuốc đi. Hắn ngại việc để bạn bè cùng lớp có ấn tượng với hắn như thể một thành phần chơi bời sa đọa. Tuy nhiên,

    “Hả? Ừ…” Rồi hắn chỉ đáp gọn thế thôi.

    “Mày hút lâu chưa?”

    “Lúc còn lớp 9.”

    Người kế bên nghe xong làm thinh.

    “À, hình như mày bệnh, giờ đỡ hơn chứ?”

    Trịnh Hoàng Khanh còn chẳng thèm trả lời câu hỏi thuộc vế còn lại. Tiểu Duy chỉ thấy gã nhoài người giật phăng điếu thuốc hắn cầm trên tay, sau đó cho vào gạt tàn dụi tắt. Tiếp theo, lại thấy gã lạnh lùng tương một phát vào mồm của cậu thiếu niên (là mình) đang ngu người chẳng hiểu gì kia.

    “Sao mày đánh tao?!” Đó là câu nghi vấn đầu tiên.

    “Đm con chó tự dưng đánh tao.” Câu cảm thán thứ hai bật ra khỏi miệng.

    Trịnh Hoàng Khanh chỉ hơi nghiêng nghiêng đầu, nheo nheo mắt, thái độ như kiểu tao đánh mày là lẽ đương nhiên. Hồi sau, gã mới nghiêm túc nói: “Hút thuốc có hại cho sức khỏe.”

    “…” Thì liên quan đéo gì đến việc tao bị đánh ngay mồm?

    “Tao không thích mày hút thuốc, hiểu không?”

    “…” Thì có liên quan đéo??

    “Thật ra tao thấy con muỗi đậu trên má cơ,” Trịnh Hoàng Khanh nhún vai hời hợt.

    “Cho nên mày đánh mồm tao?”

    Ha ha.

    “Sao cũng được, nhưng tao sẽ nói với mày một lần thôi. Tao không thích mày hút thuốc. Tao đang nói tiếng người, nhấn mạnh lần nữa là dùng ngôn ngữ loài người, vì thế tao mong mày nghe cho rõ.”

    Tiểu Duy: “…” ??? Thằng này hôm nay bị chó cắn chắc. Mà thôi, cho qua. Dù sao hắn vác xác vào đây cũng không để sinh sự.

    “Làm ván game không?” Gã hỏi.

    “How about đéo?”

    “Tên nhân vật mày?” Trịnh Hoàng Khanh di chuột sang ô tìm kiếm người chơi.

    “Z Will Bless You.”

    Và Trịnh Hoàng Khanh lộc cộc gõ theo.

    “Chà, hạng cao phết, kim cương IV.” Gã cười, đưa ngón trỏ xoa xoa cằm nghiền ngẫm. “Mày cày hạng á?”

    “Thích thì cày.”

    “Ngày hôm qua tao cũng chưa biết Tiểu Duy trên lớp là một đứa thế cơ.”

    “Một đứa như tao thì?” Hắn nghe xong, nhướn mắt.

    “À…. tao không biết hình dung như nào nữa, nhưng tao chỉ thấy hơi bất ngờ thôi. Mày đối với tao luôn là một đứa hơi khó gần và… đứng đắn, ngoài ra, kiểu kiểu không có gì làm mày hứng thú với cuộc đời.”

    “Chỉ vậy?”

    “Chỉ vậy.”

    Tiểu Duy chẳng biết nói gì hơn ngoài việc cười trừ một tiếng. Ngay cả bản thân hắn cũng không rõ vì sao mình cười. Vui hả? Không vui. Thì ra bài hát Nụ cười không vui của nam ca sĩ Châu Khải Phong là có thật.

    Có lẽ, khi ngồi bên cạnh gã ta, Tiểu Duy chợt cảm thấy mọi thứ trở nên đơn giản hơn. Vấn đề này không có đường lý giải, nhưng dòng suy nghĩ đang lướt qua tâm trí khiến hắn giật mình. Nghe thì buồn cười chết mất, mà có vẻ như... thằng con trai cao mét bảy hai có quả tóc màu xanh không thuộc về thời nguyên thủy luôn là người cư xử với hắn một cách thật thà, tốt tính.

    “Mày nhuộm tóc à?”

    Trịnh Hoàng Khanh nghe xong, một thoáng bỡ ngỡ, lúc sau lại hấp háy mỉm cười: “Ừm, đẹp không?”

    “Đẹp.”

    “Sờ thử không?” Gã cúi đầu, cổ hơi rướn về phía hắn.

    “Không.”

    “Sờ thử đi mà.”

    Định bảo nốt là không, nhưng thấy người ta nhiệt tình như vậy thì mình cũng nên, hah, cũng nên cư xử fairplay một chút. Tiểu Duy chậm chạp vươn tay chạm vào tóc gã. Những sợi tóc (không hẳn) mềm mại như chực chờ bủa vây lấy những ngón tay kia, cảm giác như sờ vào thứ gì đó là lạ mà gai gai này. Hắn sờ sờ, đảo tới đảo lui, chợt vô thức luồn sâu hơn một chút.

    Rồi hắn nghe thấy gã hừ nhẹ.

    Tiểu Duy: “…” Tao vừa nghe cái quái gì kia.

    Trịnh Hoàng Khanh: “…” Tao sung sướng.

    “Mày làm quả đầu hết bao nhiêu?”

    “Bốn triệu. Tiền thuốc mới ngốn nhiều thôi.”

    “Chó nhà tao tỉa lông cũng chưa đắt vậy.”

    Trịnh Hoàng Khanh: “Gâu gâu, gừ gừ.”

    --//--

    Lát sau, cả hai đã trong quá trình chọn tướng.

    Ván đầu bất đắc dĩ gã cầm Taric, hắn cầm Ezreal[1]. Ai cũng biết nhân vật Taric - Ezreal là tổ hợp hai thanh niên cặp đôi đường dưới dính scandal gay lọ nhiều nhất trần đời. Vốn định chọn Yasuo Ulti cân team 20 GG[2] đi top, nhưng thằng hợi kia đã nhanh nhảu tranh mất, rốt cuộc còn lại hai vị trí này thôi.

    “Bố thèm vào hỗ trợ. Mà xạ thủ thì tao chỉ biết đánh Ezreal.” Tiểu Duy trợn mắt.

    “Vừa hay tao biết chơi Taric.” Gã cười.

    Tiểu Duy: “…” Cút mẹ mày đi.

    Kết quả cho thấy, Trịnh Hoàng Khanh trở thành biểu trưng của một tên hỗ trợ đầy gương mẫu, gã chằm chặp bảo vệ tuyệt đối xạ thủ của mình từ đầu game đến cuối game. Không một thế lực thù địch nào đủ khả năng gây sức ép quá nhiều cho Tiểu Duy, chỉ cần tích được bao nhiêu kỹ năng thì Trịnh Hoàng Khanh đều dồn cho hắn tất. Mình chết cũng ổn, bồ chết cũng chả sao, nhưng xạ thủ thì nhất thiết phải còn sống. Cuối cùng thanh niên xạ thủ không phụ lòng anh em ngày đêm trông đợi, với Ezreal có chỉ số KDA 20/6/11[3] hắn đã gánh cả vũ trụ, cân cả thiên hà, bắn tan tành đội hình phòng ngự của đối phương, càn quét một đường sạch sẽ để đi đến chiến thắng.

    Nhưng trước đó giữa trận thì…

    Tiểu Phật Tử (Master Yi) [16:05]: “Đù má con chó support, mày toàn buff skills cho thằng xạ thủ là thế vẹo nào?”

    Hoàng Khanh^^ (Taric) [16:05]: “Kệ tao.”

    Tiểu Phật Tử (Master Yi) [16:06]: “Biết chơi không? Không thì nghỉ.”

    Hoàng Khanh^^ (Taric) [16:08]: “Tao là thành viên vàng[4] của Garena đây, chửi tao tao report cho chết mẹ.”

    AnhChangDepTrai (Ekko) [16:14]: “Đù má sao mày cứu xạ thủ không vậy? Trong khi tao mới là đứa cần mày?”

    Hoàng Khanh^^ (Taric) [16:15]: “Hai vợ chồng tao chơi chung, tụi mày ý kiến?”

    Tiểu Phật Tử (Master Yi) [16:16]: “A hu hu đồ chó.”

    AnhChangDepTrai (Ekko) [16:18]: “Chia tay đi hai thằng mặt l**. Gay vãi lọ.”

    Pé Nơ (Orianna) [16:20]: “Em ship hai anh đi đường dưới nha.”

    Z Will Bless You (Ezreal) [16:21]: “Đmm, im và đánh hoặc tao AFK[5].”

    ---

    “Ê Khanh, tao có một đề nghị. Lúc chơi game mày đừng nói nhảm được không?” Tiểu Duy chỉ chỉ vào những lô lốc con chữ chửi nhau nơi màn hình hệ thống. “Mày chơi thì phải hỗ trợ đồng đều, không cần chăm chăm vào tao. Tao đủ khả năng để xoay sở tốt.”

    “Gâu gâu, ẳng ẳng gâu.”

    “Nói tiếng người.”

    “Tao là chó mà bảo nói tiếng người là nói làm sao?”

    “Thế mày vừa sủa cái gì tao nghe không hiểu?”

    “Có nghĩa là: thắng thua không quan trọng, quan trọng là mày được an toàn.” Nah, trong game cũng vậy, sau này ngoài đời cũng sẽ như vậy.


    Tiểu Duy nhíu mày nhìn gã. Gã cũng hấp háy đôi mắt nhìn Tiểu Duy.

    “Tại sao quan trọng là tao?”

    “Vì chó thì chỉ nên trung thành với chủ.”
    ---
    [1] Taric, Ezreal. (Hình minh họa fanart bên trên, tóc vàng là Ezreal). Độ gei có thể mường tượng qua việc 8/3 Garena bung nguyên dàn tướng nữ cho người chơi trải nghiệm, trong đó có bung cả Taric và Ezreal mặc dù 2 đứa là giới tính nam.


    [2] Yasuo, kẻ bất dung thứ được sửu nhi Việt Nam pick nhiều nhất khi chơi game, tỉ lệ feed mạng cũng cao cỡ vây. Nói chung vào team gặp Yasuo thì 90% ván đó thua hoặc ăn hành :(~

    [3] Chỉ số KDA, viết tắt của Kill/Dead/Assist (giết/chết/hỗ trợ)

    [4] Thành viên vàng, nghĩa là bạn nạp tiền vào game bao nhiêu thì sẽ quy định mức bạc, mức vàng. Mấy thành viên này mỗi lần tố cáo người chơi khác thì đứa đó nếu có vi phạm lỗi sẽ bị ăn ngay cái khóa vào mõm liền luôn, là bị khóa tài khoản từ 3 đến 7 ngày tùy trường hợp vi phạm.

    [5] AFK, viết tắt của Away From Keyboard - thường là quit game khi chưa đánh xong hoặc bị trục trặc về mạng, lỗi game. Nhưng Tiểu Duy nói AFK ở đây là đòi quit game để đồng đội thua sml :)
     
    Mỳ Ly likes this.
  17. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    19.

    Rốt cuộc, trời dần sụp tối nhưng hai thằng con trai vẫn đạp xe mải miết ngoài đường. Con phố đã lên đèn mà lên đèn phải xuống phố, xuống phố để giải ngố chứ không cái đầu tắt cái loa một phát hộ bố, giờ nào rồi mà còn Quăng tao cây boong. Hát hò như l** mà Trịnh Hoàng Khanh cứ ngồi đây gân cổ rống. Bọn họ đã rời khỏi quán net từ lâu, bắt đầu từ lời chia sẻ ‘đéo đánh đấm gì đâu, hôm nay tao hết tâm trạng rồi’ của người nào đó.

    “Mày chán thì kệ mày, chả liên quan tao.” Tiểu Duy điềm nhiên trả lời. Sau câu nói kia, bờ vai hắn bị vòng tay rắn rỏi của ai ôm ghì lại. Mặt gã cọ cọ vào cổ Tiểu Duy, hơi thở nam tính thơm mùi bạc hà bay quẩn quanh trong không khí. Khoảng cách như vậy… rất rất gần.

    “Liên quan mày đấy.” Trịnh Hoàng Khanh cợt nhã nhếch môi, chóp mũi cố ý chạm vào từng tấc thịt da đầy gợi cảm.

    “Bà nội mày, buông ra chưa— đm!” Tiểu Duy cấu vào tay gã thật mạnh. “Người ta đang nhìn!”

    Thằng khệnh khạng này đang trong giai đoạn biến thái không hoàn toàn sao, Tiểu Duy suy nghĩ trong cơn tức. Thề luôn đéo hiểu nó ăn trúng bả gì mà lâu lâu lại máu chó lên cơn.

    “Đâu có ai nhìn, tụi nó đang combat dở trận, hơi đâu bận tâm đến hai đứa mình đang combat nhau ở đây.” Gã vươn tay sờ sờ mặt Tiểu Duy vài cái, ngón trỏ điểm nhẹ đôi môi không vâng lời. “Đi ăn tối với tao, oke? Chơi mày lâu tao cũng đói bụng.”

    “Chơi con mẹ mày vào.” Tiểu Duy cáu, bỗng hé mồm cắn ngón tay đang đặt trên môi mình theo bản năng. Toan mắng Trịnh Hoàng Khanh mau phắn cho rảnh nợ, nhưng sau động tác kia thì…

    Hắn hóa đá, Trịnh Hoàng Khanh cũng hóa đá theo. Hắn hóa đá vì không ngờ bản thân vừa làm ra chuyện ngu si như thế, còn Trịnh Hoàng Khanh hóa đá vì bên dưới cứng lên. Chỉ vỏn vẹn mới khơi mào như vậy mà người anh em đã sẵn sàng xxx. Cái này còn hơn xem phim bom tấn không lời của Nhật với bọn Lý Thông.

    Chăm chỉ Qwerty, vận may sẽ đến.

    Bố mày đúng là có phản ứng với con trai thật, thôi thôi tao hết thuốc chữa rồi.

    Trịnh Hoàng Khanh bỗng nhiên đỏ mặt quay đi. Gã thầm lặng tự nhủ với lòng, về sau… về sau không nên giỡn như vậy nữa. Nhỡ mà Tiểu Duy nó biết, hẳn nó mắng mình là biến thái cũng nên. Nhưng điều này là việc ngoài ý muốn…

    “Đi ăn với tao. Không tao sẽ ôm mày hoài.” Trịnh Hoàng Khanh gầm gừ trong họng.

    Tiểu Duy: “…” Mày nói chuyện quả nhiên logic vãi nồi.

    “Đi ăn nhé?” Gã chậm chạp buông hắn ra.

    “Đi thì triển, kiểu gì cũng chả ai nấu cho ăn.” Tiểu Duy cầm gói thuốc và quẹt gas bỏ vào cặp. Còn chưa kịp kéo khóa thì gã đã giật lấy ném vào sọt rác dưới chân.

    “Nghe tao, đừng ngậm thuốc nữa. Cần thì ngậm cái khác, thiếu gì thứ để mày há miệng ngậm vào.” Gã thản nhiên chỉ chỉ thứ hơi nhô cao.

    Tiểu Duy: “…” Quân súc vật.

    “Nhưng mày vừa nói không ai nấu ăn? Ý là mày sống một mình?”

    “Giờ tao vẫn chưa tự lập. Tao sống với mẹ tao.” Hắn duỗi người, đầu hơi ngửa về ghế sau một chút. Hắn dõi mắt vào khoảng không, nghĩ ngợi đăm chiêu, rồi mới chậm chạp bảo rằng. “Và dượng.”

    Trịnh Hoàng Khanh chỉ nhẹ nhàng ‘uhm’ một tiếng.

    “Họ đi đâu?” Gã hỏi.

    “Mẹ và dượng đi du lịch Nha Trang. Dượng có rủ tao theo, nhưng mày biết đấy, tao không thể chường mặt ra làm kỳ đà.” Hắn cười, tác phong xem chừng rất hiểu chuyện. “Tao thích giữ nhà hơn. M…”

    “Mày tranh việc với cả chó?” Trịnh Hoàng Khanh nhìn hắn bằng đôi con ngươi đầy ngờ vực. “Benz sẽ làm sao khi điều đó xảy ra?”

    “…”

    “…Đéo tranh, nhưng mẹ tao vui là đủ.”

    “Mày ăn tối chưa Duy?” Trịnh Hoàng Khanh vẫy vẫy đuôi trong phấn khích.

    Tiểu Duy nhướn mi: “Mày hỏi câu thiểu năng vậy?”

    “Ý là đi liền hay chưa. Haiz,” gã giả đò ôm trán, “giới trẻ ngày nay cục súc vờ lờ.”

    “Thì đi.” Hắn vừa ừ vừa nhấn log out facebook.

    “Vậy theo tao, tao đèo.”

    “Duyệt.”

    Trịnh Hoàng Khanh bỗng phát hiện ra vấn đề gì đó: “Nhưng xe mày tính sao?”

    “Tao đi bộ chơi game.”

    Hay cho câu đi bộ chơi game.


    Trịnh Hoàng Khanh: “…”

    “Rồi nón bảo hiểm mày đâu?”

    “Tao đi xe đạp.”

    “…”


    Gần bảy giờ tối, Trịnh Hoàng Khanh hì hục gồng mình đèo Tiểu Duy với vận tốc 10000km/h. Trong lúc Tiểu Duy thong thả khoanh tay ngồi sau làm ông nội thì gã thiếu niên kia lại đạp lấy đạp để như chưa hề có cuộc chia ly. Gió đêm thốc từng cơn lạnh lùng vào mặt khiến cả hai trở nên tươi tỉnh sau một khoảng thời gian dài dán mặt vào màn hình máy tính. Tiểu Duy ngước mắt nhìn lên. Màu đen đặc quánh của nhựa đường bao phủ trên cao, xa xa trộn lẫn ít cát vàng xây dựng, và người ta thường gọi đó là vẻ đẹp về đêm của bầu trời.


    “Mày chạy như ma đuổi. Mày không thấy đường này xe đông sao?” Tiểu Duy hỏi trong tiếng gió.

    Kétttt! Trịnh Hoàng Khanh đột nhiên phanh gấp lại.

    Bộp. Kẻ đằng sau đập mặt vào bờ lưng rắn chắc của gã ta.

    “Thằng ngáo này!”

    Trịnh Hoàng Khanh cười cười, lại dùng hết một trăm phần trăm công lực để đạp xe. Trước trò mèo đầy tính ngu muội kia, thậm chí Tiểu Duy có cảm giác chỉ một tẹo nữa thôi là hắn sẽ ngã chổng vó xuống mặt đường không cần bàn cãi.

    Kétttt!

    Bộp.

    Tiểu Duy vội vàng túm vạt áo gã trai.

    “Đòe mòe thằng chó … #@$%^&*!”

    Vù vù vù vù vù!

    Kéttttt!

    Vù!!! Kéttt, vù vù kétttt!

    “Đệch con m-…” Tiểu Duy sắp phát điên rồi.

    Két két két kéttt!

    “Ha ha, whoo hoo—.” Bấy giờ Trịnh Hoàng Khanh bèn quay đầu cười sáng lạn, “tao nói mày đó, không muốn dập mặt thì mau ôm tao đi.”

    Tiểu Duy liếc gã ta một cách đầy khinh bỉ. Trịnh Hoàng Khanh lại hì hục đạp xe. Nhìn biểu cảm gã thế này nghiêm trang đến lạ.

    “Bố mày nặng lắm sao mà mày gồng ghê thế?”

    “Không.” Trịnh Hoàng Khanh lao vút đi, ngược xuôi muôn trùng đèn hoa rực rỡ. “Vì đứa tao đang chở là mày nên tao bắt đầu mất năng lực kiểm soát hành vi.”

    Vù vù vù vù…

    Phực.

    Hai người ngồi lặng yên giây lát.

    Trịnh Hoàng Khanh: “… Xe đứt thắng rồi.”



    Cả hai tấp vào một quán ven đường J. Quán chuyên đồ nhậu, đặc biệt là lẩu và lẩu vịt nấu chao. Kỳ thực Trịnh Hoàng Khanh cũng không ưa ăn những món ở những chỗ như này, nhưng Tiểu Duy bảo muốn vào ăn nên gã bèn dừng xe ngay lập tức. Quán khá đông, một phần vì tiếng tăm có sẵn, phần khác giá cả tương đối mềm, điểm cộng là nêm nếm vừa ăn.

    Từ ngoài bước tới đã nghe mùi hương thơm lừng của các loại nguyên liệu hòa quyện vào nhau. Khói và hơi nóng bốc lên từ nồi lẩu xen lẫn những âm thanh ồn ào, tiếng người cười nói, tiếng lốp cốp cạn ly tạo thành một không gian hết sức riêng biệt. Ánh đèn vàng trải dài khắp nơi, không chói chang mà cũng mang lại cảm giác ấm cúng.
    “Anh đi mấy người anh?” Một nhân viên niềm nở bước tới mời chào.


    “Hai người.” Gã giơ ngón tay thành hình chữ V làm mẫu.

    “Hai anh ngồi trong hay ngoài ạ?”

    “Em thấy vị trí hành lang này thoáng, cho tụi em một bàn ngoài này đi.” Gã trỏ tay.

    “Hai anh chờ em ạ.”

    Rốt cuộc đâu cũng cắt đặt vào đó, bấy giờ Tiểu Duy mới cầm thực đơn lên, chuẩn bị chén hàng.

    “Mày muốn ăn gì Khanh?” Tiểu Duy lướt mắt từ trên xuống dưới một lượt, sau đó quay ngược tấm Menu đẩy sang chỗ gã.

    “Tao sao cũng được, tùy mày.” Trịnh Hoàng Khanh tựa ghế trả lời, khóe môi cong lên một nét cười cuốn hút.

    Hắn nhướn mi hỏi: “Vịt nấu chao được không?”

    “Chao sả vịt có không?” Trịnh Hoàng Khanh nhìn vào mắt hắn ta.

    “Cái gì?”

    “Chịch xã giao…”

    Tiểu Duy và chị nhân viên: “…”

    “Tụi em một vịt nấu chao. Một nước suối.” Nói đến đây hắn ngừng lại, nhìn sang Trịnh Hoàng Khanh. “Mày uống gì thì gọi.”

    “Heniken lon. À, một sò huyết rang muối.”

    Sau khi ghi nhận xong vào giấy, chị nhân viên bắt đầu đem bếp cồn ra, đặt ở giữa bàn. Bát đũa cũng được người ta mang lên ngay sau đó. Nhìn chung, tuy quán này đông đúc nhưng tác phong phục vụ cực kỳ nhanh, thoắt cái nồi lẩu đã nằm yên vị trên ngọn lửa xanh hừng hực.

    “Sao uống nước suối rồi?” Trịnh Hoàng Khanh chủ động trong việc nhặt rau, không bảo ai thì cũng tự làm như vậy.

    “Nước ngọt đéo chơi. Còn cồn thì tao chịu. Uống tầm một lon là lật xe Benz rồi.”

    “Sức quẩy kém thế cơ?” Câu hỏi của chàng thiếu niên mang theo một nét cười thích thú.

    Tiểu Duy gãi gãi mặt: “Mỗi lần uống rượu bia là cả người tao đỏ ửng, trông dị hợm vãi luôn. Hơn nữa còn rất buồn ngủ. Tao sẽ tìm một chỗ và lăn ra ngủ đến sáng, mặc kệ cuộc đời.”

    Hắn quan sát nét mặt châm biếm của kẻ đối diện kia, lại nói: “Nhưng tao không say, chỉ là buồn ngủ, thật…”

    Trịnh Hoàng Khanh chẳng ừ hử gì. Gã chỉ lặng lẽ đưa đôi đũa và cái bát đã được lau qua một lần sạch sẽ bằng giấy ăn cho hắn, và chợt quan sát hắn bằng ánh mắt sâu xa.

    “Sau này Trọng Kim gì đó của mày ngồi ở đây, chắc sẽ cũng nghĩ giống tao bây giờ vậy.”

    Tiểu Duy hơi nhíu mày một chút.

    Trịnh Hoàng Khanh nhếch mép cười bất lực: “Mày khiến người ta muốn nói yêu mày.”

    Yêu tao? Tiểu Duy có phần rối trí. Trong đầu hắn bỗng hiện lên một tia suy nghĩ khác với những suy nghĩ bình thường. Sẽ thế nào nếu hai thằng đồng giới yêu nhau?

    Điều đó hẳn là không thể. Mà chắc gì lại xảy đến với mình.

    “Trọng Kim và tao chỉ là bạn, huống chi… Trọng Kim đã có bạn trai.” Tiểu Duy không hiểu tại sao mình lại đi giải thích cho tóc xanh rêu về những vấn đề này, ban đầu vốn định im ỉm cho qua, nhưng cho tới khi hắn trông thấy biểu cảm đầy chờ mong của gã.

    “Hồi hôm trước, tao thấy mày sờ tóc nó, còn đưa tay ôm nó nữa kìa.” Đôi mắt gã ngó nồi lẩu đăm đăm. “Có thật đó chỉ là tình bạn?”

    “Nếu mày biết hồi mẫu giáo tao đã làm một chuyện khiến toàn thể gia đình nó ghi nhớ đến kiếp sau.” Tiểu Duy cầm chiếc giá múc canh khuấy khuấy vào nồi, hồi tưởng. “Tao lấy kéo cắt giấy thủ công cắt tóc cho nó. Thì mày biết kết quả rồi đấy. Đầu nó thành đầu đinh như tao.”

    Trịnh Hoàng Khanh nghe xong bàng hoàng tột độ.

    “Nó khóc mù trời. Tao và mấy đứa bạn cùng lớp ngồi an ủi nó hết nguyên cái rằm Trung thu.”

    “Mà Trọng Kim không hề để bụng, khóc xong vẫn chơi với tao như thường. Còn tao, sau này có quà vặt nào ngon đều đưa hết cho Trọng Kim.” Tiểu Duy bất giác cười thành tiếng, “gọi là quà chuộc lỗi.”

    “Sau đó, nó chuyển nhà đi. Bịch bánh Tôm tao bỏ trong ba lô không kịp đưa nó đem theo.”

    “Giờ nó với bạn trai quen được bốn năm rồi, nghe đâu hết lớp mười hai sẽ đi du học.” Tiểu Duy hít hà gắp bún vào bát.

    Trịnh Hoàng Khanh: “…” Hóa ra lâu nay tao lo bò trắng răng à?

    “Vậy mục đích của việc Trọng Kim chuyển trường đến đây là để?”

    “Chắc muốn cho người đọc biết nếu không có mày xuất hiện thì Trọng Kim đã là nữ chính của tao.”

    Tóc (đã từng) Vàng Hoe: (///v///) Feeling BoomBoom Pow Gotta Get Get.

    “Quả là một tình bạn đầy nước mắt. Chẳng trách lúc gặp lại Trọng Kim mày xúc động vô cùng.” Trịnh Hoàng Khanh tỏ ra đồng cảm, mặt trong con tim bất giác nở hoa. “À mà, lẩu sôi rồi, ăn nhé.”

    “Tao chỉ ăn rau muống được. Còn rau mồng tơi, kèo nèo hay cải xanh tao không ăn. Ban nãy ngồi không quên nhắc, giờ nhìn lại thấy mày bỏ lắm rau ngu ngốc vờ lờ.” Tiểu Duy chau mày trỏ vào một nồi lộn xộn.

    “Căng đéo gì. Mày thích ăn cái nào cứ ăn cái đấy, thứ không thích để đấy, tao ăn.”

    Tiểu Duy nghe xong nhướn mắt: “Tiền hai thằng trả, nhường tao làm gì.”

    “Mày cũng nên nghĩ vì sao tao luôn nhường mày đi.” Trịnh Hoàng Khanh gắp một cái đùi bỏ vào bát hắn. “Dùng cái này để nghĩ.” Gã nói, còn đưa tay chỉ vào tim.

    “Não tao không bị thòng đến ngực.”

    “Vì cơ bản mày là đứa không dùng não vào những chuyện yêu đương.”

    Tiểu Duy ăn một miếng đầu tiên, chợt lầm bầm: “Tao xin thêm đường nhé?”

    Trịnh Hoàng Khanh: “…Uhm.”

    Cậu thiếu niên ngoắc ngoắc tay vẫy anh phục vụ xin thêm đường. Trịnh Hoàng Khanh nhìn nửa bát đường cát trên bàn, trong lòng có linh cảm không xong.

    “Tao thấy hơi nhạt nhưng cũng cho ít thôi.”

    Cả hai lại tiếp tục đánh chén.

    “Ê Khanh.”

    “Hả?”

    “Tao cho thêm đường đây.”

    Trịnh Hoàng Khanh: “Ừ…”

    Rốt cuộc là mày ăn lẩu vịt hay mày ăn chè vịt nấu chao?

    Cả hai lại cắm cúi ăn. Tiểu Duy ăn rất hăng, rất nhiều. Đừng nhìn vẻ ngoài phong phanh mà lầm tưởng rằng hắn không phải là tín đồ ăn uống. Chỉ cần là món hắn thích, hắn có thể một mình cân hết cả team.

    “Quăng tao khoai môn.”

    Trịnh Hoàng Khanh gắp khoai môn cho hắn.

    “Tao xin cái đùi.”

    Tiếp tục gắp cái đùi cho hắn ta.

    “Tao không ăn hành, tao không ăn huyết.”

    Trịnh Hoàng Khanh: “…” Rưng rưng tự gắp cho mình.

    “Mày cũng ăn thêm đi. Cục này bao ngon.”

    Nhìn cục xương nằm chễm chệ trong bát, Trịnh Hoàng Khanh cảm động rơi lệ.

    Tầm nửa giờ, trên bàn chỉ còn một đống xương ngay ngắn. Vỏ sò huyết cũng nằm đầy ra.

    “Lần đầu tiên.” Gã cười run người nói, “lần đầu tiên tao thấy một thằng ăn sò huyết cục súc như mày. Năm phút tách được một con, tách đến đầu ngón tay chảy máu.”

    “Món dở như l** còn khó xơi chết mẹ.” Tiểu Duy vừa xỉa răng vừa khinh khi.

    “Thế mà tao ngồi tách hơn hai chục cái l** cho mày cơ.”

    Tiểu Duy: “…”

    “Sau này thích ăn, bảo tao một tiếng. Tao tách cho ăn.”

    Ngừng một chút, Trịnh Hoàng Khanh lại nói: “Tao luôn rảnh với mày mà.”
     
  18. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    207
    Likes Received:
    6
    khụ khụ tiếp đi bạn Nữ, tớ hóng :v
     
  19. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80
    Bạn đợi mình đi cạo nhớt trên lưng đã. Giờ mình thành con người làm biếng nhớt thây ời. Lúc đó đừng quên quay lại để đọc và để lại bình luận cho mình nha không mình cào banh lưng bạn.
     
    Philia likes this.
  20. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80
    20.

    Sau khi ăn tối xong, Trịnh Hoàng Khanh lại hì hục đạp xe đưa Tiểu Duy về nhà. Đó là một ngôi nhà hai tầng ở đường K, nhìn qua cũng thấy kiểu dáng đơn giản. Lúc dừng xe trước cổng rào màu trắng có giàn hoa giấy leo, Trịnh Hoàng Khanh đã ngẩng mặt nhìn trời rồi bảo: “Duy ơi, mưa rồi.”

    Tiểu Duy nghe xong cũng ngẩng mặt nhìn theo.

    Lát sau, cả hai cúi xuống.

    “Lâu chưa?” Hắn điềm nhiên liếc gã trai.

    “Lâu gì?”

    “Hoang tưởng.”

    “Ý tao cụ thể thế còn gì? Tao muốn ở nhà mày đêm nay.” Trịnh Hoàng Khanh cười nhếch mép. “Mày không cảm thấy lý do này hay à, giống như trong phim hay dùng ấy…”

    Tiểu Duy khoanh tay tựa cột: “Nhà mày không về, đòi vào nhà tao làm chi?”

    “Được hôm phụ huynh mày vắng nhà, tao không đòi vào thì bao giờ mới vào được?”

    Vào để… hấp diêm.

    Đương nhiên suy nghĩ của vế sau, Trịnh Hoàng Khanh chỉ giữ nguyên trong bụng.

    “Mày định chờ ông bà già gô cổ mày về ngủ chắc?” Tiểu Duy móc điện thoại ra xem. Cũng sắp tám giờ đến nơi rồi. Đừng nhảm nhí, đi đi.” Hắn lạnh nhạt phẩy tay.

    “Nhưng mẹ tao đang ở Ý, ba tao đang ở Macau. Một người đang bận du lịch ở Venice, một người đang chơi ở Golden Fish, mày nghĩ xem hai ông bà có rảnh đến mức lên máy bay về nước để đưa tao về giường?” Trịnh Hoàng Khanh hất tóc đầy nghệ thuật. “Trước xin phép ở lại là cho mày chút mặt mũi thôi, sau tao mà đéo vào nhà được thì mày cũng đừng nghĩ đến chuyện rời tao.”

    Tiểu Duy: “…” Quả nhiên không thể nói lý với thằng này.

    Lạy Chúa trên cao, turn down for what?

    Rốt cuộc không ai có thể ngăn chặn sự công phá của Trịnh Hoàng Khanh một khi gã đã quyết tâm. Motif bỗng một ngày đẹp trời, chợt cuộc đời hôi như hủ mắm khi hắn ta trót làm thân với gã. Vậy nên mới nói, sa vào mối quan hệ bạn bè cũng là một loại gian khổ trần ai.

    Lạch cạch, âm thanh mở khóa phát ra.

    “Whoo hoo---“ Gã rú lên. “Đây là đâu vậy?”

    Hắn vò trán: “Nhà của bố mày.”

    “Nhà của mày to bằng cái nhà bếp của tao.”

    Tiểu Duy: [đen mặt]

    Trịnh Hoàng Khanh đảo mắt quan sát xung quanh, chốc chốc lại đưa ra câu hỏi, ví dụ như:“Con Benz đâu rồi?”

    “Đem gửi rồi.”

    “Sao gửi?”

    “Mẹ tao không dám để nó ở nhà.” Đương nhiên không có giải thích câu sau [vì mẹ tao sợ tao cắn nó.]

    “Hình này là lúc mẹ mày còn trẻ đúng không?” Trịnh Hoàng Khanh trỏ tay lên khung hình cô thiếu nữ đôi mươi với mái tóc buông dài thanh lịch.

    Hắn chốt cửa, sau đó xoay người nhìn sang, gật đầu.

    “Duy Duy,”

    “Sao?”

    “Mày đẹp giống mẹ.” Gã nói, chợt bước đến gần người đối diện kia. “Đẹp nhất là đôi mắt.”

    Tiểu Duy ngoảnh đầu đi chỗ nọ: “…Uh.”

    Hắn bị gã làm cho bối rối, cũng không là thứ cảm xúc rõ ràng gì.

    “Mày ngồi chơi, tao đi tắm đã.” Tiểu Duy thơ ơ đáp, vội vàng lách sang người Trịnh Hoàng Khanh như vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra.

    “Tắm xong đến lượt tao.” Gã trai tóc màu khói thong thả bước theo sau, chậm rãi ngắm cái dáng vóc gầy gầy nhưng đầy quyến rũ.

    Nhưng mà có điều không đúng lắm.

    “Nhưng mày đi theo tao làm gì?” Vừa bước chân đến bậc cửa nhà vệ sinh, Tiểu Duy đã phải quay phắt lại trừng mắt nhìn thằng con trai đang mỉm cười thâm nhọ.

    “Xem mày tắm thôi.” Gã nới lỏng hai ba cúc áo. “Hay vào tắm cùng nhau?”

    Tiểu Duy gằn giọng: “Cút ra phòng khách mà ngồi.”

    Vài giây trôi qua, cánh cửa gỗ lạnh lùng đóng lại, để một người đứng đó ngẩn ngơ. Ông đây thèm ra phòng khách, ông lên phòng mày xem có cản được ông không. Nghĩ là làm, Trịnh Hoàng Khanh quay lưng bước lên bậc tam cấp, hào hứng đi lên tầng trên.

    Xem nào, bên trên có ba phòng riêng biệt. Phòng đầu tiên, lạch xoạch, Trịnh Hoàng Khanh buông tay, cửa khóa. Phòng thứ hai, vừa bật ra đã biết đây là lãnh địa của đứa nào. Whoo hoo, phòng nó trông ngăn nắp phết. Gã đảo mắt, dợm bước vào trong, sau đó điềm nhiên khép cửa, khí thế bừng bừng.

    À, nhìn khách quan thì cũng tạm. Chỉ là phòng hơi bé, ngay cả giường cũng bé nốt luôn. Trịnh Hoàng Khanh ngồi lên chiếc giường trải drap màu xanh, nhún lên nhún xuống nhằm thử đệm Kymdan vài phát. Tuy phạm vi hơi nhỏ nhưng độ đàn hồi thì không chê chỗ nào, nhỡ quần nhau ở đây thì khéo tí là được.

    Trịnh Hoàng Khanh nằm úp, đôi tay quờ quạng ôm lấy đống gối chăn. Chẳng biết vì sao gã lại yêu cảm giác này như vậy. Cảm giác khi hai ta về một nhà, khép đôi mi chung một giường, đôi khi mơ cùng một giấc… Gã ngửi được mùi cơ thể dịu nhẹ của hắn phảng phất quanh đây. Có thể bạn đã biết nhưng đôi khi nước hoa hữu hiệu nhất lại là mùi hương tự nhiên trên người mình, trừ ra những thằng có tiền sử hách từ trong nôi hoặc viêm cánh cấp độ cao, thì chịu.

    Gã lăn lăn vài vòng trên đệm, tiếp theo chống tay ngồi dậy ở bìa giường. Gã ngẩng cổ, đôi con ngươi đảo một vòng cung. Gã thấy trên tường treo rất nhiều ảnh chụp. Tiểu Duy và mẹ của hắn, khi ấy Tiểu Duy hãy còn bé con. Trong khung hình, Tiểu Duy ôm cổ mẹ, gương mặt phúng phính nụ cười. Tuy là những bức ảnh đơn sơ nhưng lại mang theo cả một trời thương nhớ.

    Gã nhìn giây lát, chợt cúi đầu. Gần chỗ để đèn bàn là những quyển tập của hắn, bên trên có ném bừa vài quyển truyện tranh. Gì ấy nhỉ? Đại thánh vương, tập 10, Khưu Phúc Long vẽ.

    Ơ hay, gã cầm lên lật lật vài trang giấy, thằng này xem truyện Trung Quốc cơ à? Lại ghé mắt liếc sang kệ khác, vẫn là truyện thôi.

    “Change guy—” Trịnh Hoàng Khanh lẩm nhẩm, giở ra vài trang thì thấy màu giấy kia đã ngả vàng. Thời mà truyện tranh còn 7k/ quyển thì cũng gọi là lâu năm. Gã phát hiện một nếp gấp ở trang 65 tập 3, ngay đoạn thằng nam sơ ý ngã đè lên người nhỏ con gái, và tay nó thì ôm trọn bộ ngực to tròn.

    Trịnh Hoàng Khanh lật thêm một trang, hóa ra thằng này bị cô ta cho ăn đấm, rồi cô ta phủi váy bỏ đi.

    Gã xếp truyện trở về vị trí ban đầu, ngó nghiêng và tiện tay kéo ngăn tủ bên cạnh. Gã tìm thấy một quyển album.

    Nó khá dày, khá nhiều ảnh chụp. Gã cầm nó, ngồi xếp bằng trên giường, lặng lẽ xem. Ô kìa, em bé này đừng bảo là Tiểu Duy đấy? Hai bầu má xinh xinh, đôi mắt to tròn, đôi môi chúm chím. Ha ha, mấy tháng nhỉ? Hình như lúc này chưa ngồi chơi được nên còn nằm dặt dẹo trong nôi. Bức tiếp theo, Tiểu Duy tặng gấu bông cho bạn gái tóc hai chùm. Nhỏ kia trông cũng hơi quen mắt, không lẽ đó là Lữ Thái Trọng Kim? Gã lại lật, vừa hay Tiểu Duy tốt nghiệp mẫu giáo. Hắn của năm sáu tuổi đứng giữa trời hoa, gương mặt ngây thơ tỏa sáng mỉm cười, trên tay là tấm giấy khen và kèm theo một phần quà nho nhỏ.

    Album hình mang đầy hoài niệm.

    Gã thấy Tiểu Duy mặc áo ba lỗ màu xanh, bóng lưng tròn vo in trên bờ cát vàng, cùng mẹ đắp tòa lâu đài xinh đẹp. Hoặc đó là một chiều êm ả nên thơ, hắn trèo trên lưng cha, đòi cha mua cho đồ chơi người máy.

    Uhm, còn bức này nữa, bức mà em khóc nấc khi bị nhổ mất hai chiếc răng, trông mặt em đáng thương đến lạ.

    Tiểu Duy, Tiểu Duy của anh.

    Càng lớn lên, hắn càng ít nói, ít cười. Gã không tài nào tìm ra một bức ảnh có nụ cười từ khi hắn vào trung học. Đôi mắt nhìn trực diện khoảng không, dáng vẻ thản nhiên chẳng có gì là vui thích. Dù là chụp cùng gia đình hay chụp cùng bè bạn, thái độ hắn vẫn cứ lạnh tanh.

    Trịnh Hoàng Khanh vô thức đưa ngón trỏ vuốt ve con người ấy, chầm chậm như muốn níu giữ từng chút đã qua. Thật tiếc vì gặp em quá trễ.

    “Rồi mày làm l** gì trong phòng tao?” Tiểu Duy đẩy cửa vào, biểu cảm không mấy gì vui. “Cả cái thứ trên tay mày, cất ngay trước khi tao cho mày ăn đập.”

    Gã nghe xong, ngẩng đầu nhìn hắn. Mọi thứ như ngưng kết trong không trung. Bẵng đi hồi lâu, gã mới đặt quyển album vào hộc bàn, đóng lại.

    “Tao tắm đây. À mà, đưa tao quần áo với khăn.” Trịnh Hoàng Khanh đứng lên, đi đến gần người đối diện, chợt cười. Rồi gã vươn tay chạm vào những giọt nước còn đọng trên tóc của người kia, dịu dàng gạt xuống.

    “Hm, biết gì không? Tắm xong mày thơm thật.”

    “Phắn ngay.” Hắn hất gã sang một bên, sau đó mở tủ đồ mình, lấy cho gã một chiếc khăn và chiếc quần sọt trắng, hậm hực đưa cho.

    Trịnh Hoàng Khanh cầm lấy nó, bất giác tỉ mỉ ngắm nhìn.

    “Eo mày nhỏ vậy, sao tao mặc vừa đây?”

    Tiểu Duy: “…” Đcm.

    “Khỏi lấy áo. Tao cởi trần ngủ quen rồi.” Gã nhếch môi, quay lưng bước ra phía cửa. “Tí lên tâm hự với mày sau.”

    Cậu thiếu niên đứng đó: “…”
     

Share This Page