Tiểu Duy

Discussion in 'Truyện dài' started by Một Bạn Nữ Giấu Tên, Feb 12, 2017.

  1. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    8.

    Mấy con chó nghe đây!

    Say what? ~ Nếu muốn, tao sẽ bắt đầu đệm beat box, và việc của mày chỉ cần sủa to lên thôi lớp trưởng.

    Câm mõm đê. Tí có sếp vào lớp dự giờ, nhớ là tụi mày phải thật ngoan và đừng có lao lên cắn quần sếp đấy.

    Ý mày là Sơn Tùng hôm nay không chạy show?

    Đéo phải Sky MTP.

    Ơ sếp là con nghiệt súc dặt dẹo nào?

    Là thầy hiệu trưởng…

    Đánh chết mẹ thầy hiệu trưởng, sợ cái nồi.

    Tiểu Duy nói đúng, ổng mà có ở đây, tao thay mặt Tiểu Duy đánh chết con m…

    Tóc Vàng Hoe vội vàng chỉ tay sang chỗ thanh niên tên gọi Lý Văn Thông, giọng vô cùng hùng hổ - tao đánh chết con mẹ thằng Thông.

    Sau đó lễ phép quay sang chào người ngoài cửa sổ - ba đứa bọn em xin thay mặt cả lớp 11C2 hoan nghênh thầy đến dự giờ!

    ---

    Nếu nghiêm túc mà nói thì việc đến trường cũng chả có gì gọi là vui sướng cho cam. Nhưng khi khách quan xét về những địa điểm lý tưởng để tụ họp đầy đủ các loại thành phần, từ mấy thằng bá dơ sống lầy đến mấy thằng suýt thì thất học, bấy nhiêu đủ để chứng minh Trường cấp ba dân lập Sen Vàng chính là chốn thiên đường trên mặt đất.

    Ví như học sinh được nhuộm tóc đến trường; nam sinh tóc dài quá cổ áo cũng chẳng sao, nữ sinh mắt xanh mỏ đỏ, móng tay dài ngoằng như Nhền Nhện Tinh trong Tây Du Ký cũng cho qua tất. Nam nữ hẹn hò yêu đương trong lớp học? Thích thì triển thôi. Và mặc đồng phục không theo nề nếp? Miễn bảng tên còn trên áo là được.

    Tuy nhiên điều kiện tiên quyết của trường là cấm học sinh không được sờ vào các chất kích thích, điển hình nhỏ nhất là thuốc lá đầu lọc. Chỉ cần giám thị hoặc thầy tổng phụ trách, kể luôn vài đứa chó săn bên chi đoàn nếu vô tình phát giác ra có thành phần bất hảo nào đang phì phèo trên tay điếu thuốc, thì mọi thứ vẫn sẽ ổn cho tới khi đứa đó bị lôi đầu lên văn phòng ngồi chơi xơi nước, và chốt hạ bằng một quả biên bản vào mồm. Nhiều hơn, nếu tái phạm quá ba lần sẽ bị đình chỉ học từ vài tháng đến một năm, hoặc có thể cho cuốn xéo khỏi trường sớm hơn dự định.

    Ngoài ra, lãnh đạo trường dân lập Sen Vàng còn đề ra một bảng nội quy cấm học sinh không nuôi, không trồng, không tàng trữ, vận chuyển hoặc phát tán các chất kích thích - bất kể hạng nặng hạng nhẹ trong khuôn viên nhà trường dù chỉ là nhất thời nông nỗi bằng mười hai thứ tiếng khác nhau. Đó là một cái bảng trắng thật to và dài, đóng khung lồng kính, ngày ngày có nhân viên quét dọn vệ sinh ghé ngang lau chùi sạch đẹp.

    Bên dưới nội quy còn có một dòng chú thích: Mười hai thứ tiếng nhằm mục đích đề phòng một số học sinh đọc không hiểu tiếng Việt. Cho nên ngoài tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Nga ra thì còn có tiếng Lào, tiếng Ả Rập, tiếng Sri Lanka và một số tiếng ngoằn ngoèo khác.

    “Nhiêu đó đủ thấy thầy hiệu trưởng đáng sợ chưa?” Một người đàn ông điển trai tuổi chừng ba mươi bảy đứng chắp tay sau lưng, tầm mắt hướng ra khung cảnh bên ngoài, nghiêm nghị đặt câu hỏi với một giáo viên bộ môn vừa được nhận vào hai hôm trước.

    “Vâng…” Giáo viên tiếng Nhật không rõ mô tê cũng trả lời, “thầy đáng sợ thật.”

    “Tôi dễ dãi, không đồng nghĩa là tôi dung túng lũ nhóc kia.” Ngài quay đầu lại, đưa tay chỉnh nhẹ cổ áo sơ mi vốn thẳng như thước đo của mình, “cô biết nguyên do tôi từ nước ngoài về đây thành lập trường Sen Vàng là có mục đích gì hay không?”

    Giáo viên tiếng Nhật vội vàng nịnh hót: “Là bởi thầy muốn truyền thụ cho các em học sinh nhiều tinh hoa, kiến thức mà thầy đã dày công nghiên cứu, sáng tạo được trong những năm sống và làm việc tại nước ngoài.”

    “Cô có suy nghĩ hay đấy. Nhưng không trúng ý tôi.” Ngài mỉm cười rạng rỡ, tiện đà đưa năm ngón tay thẳng đuột vuốt nhẹ mái tóc màu mận chín “do tôi muốn trêu mấy đứa học sinh trường khác, ngày nào đến lớp cũng phải áo bỏ trong quần, tóc úp muỗng dùa cắt lên tới nóc ghen tỵ mà thôi.”

    Dứt lời còn ngẩng mặt phát ra ba âm thanh tột cùng kỳ quái: khửa khửa khửa ~

    Giáo viên tiếng Nhật: “…” Điệu cười của thầy nghe dị hợm quá chừng.

    Sau đó, người phụ nữ váy xanh ôm cặp táp chào hỏi thầy hiệu trưởng lần cuối trước khi rời khỏi văn phòng. Nhưng khoảnh khắc chân vừa bước ra tới cửa, giáo viên tiếng Nhật đã bị người thầy có nét đẹp sang chảnh gọi cô quay ngược lại.

    “Thầy còn có chuyện chi dặn dò?”

    “Cô biết chăng, ước mơ hai mươi năm trước của tôi chính trở thành một tay côn đồ sừng sỏ.”

    Giáo viên tiếng Nhật: “…” Tiếp tục héo khô lời.

    Đây là chuyên mục kể chuyện cười á?

    Bởi trông dáng vẻ thầy thư sinh, hiền lành như thế mà đòi đi làm đại ca xã hội đen? Cũng may thầy đã sớm từ bỏ ý định đó, không thì hình tượng đại ca vững chải trong phim hình sự TVB Hồng Kông của Quách Chính Hồng mà tôi ngày đêm hâm mộ đều đem đi vứt sạch cả rồi.

    “Cô rất ngạc nhiên ư?” Thầy hiệu trưởng một thân tây trang nhã nhặn, mắt nhìn thẳng tắp, hai tay thong dong bỏ vào túi quần, đứng ngược hướng với ánh mặt trời đột nhiên đã hỏi nữ giáo viên như vậy.

    Nữ giáo viên bèn thắc mắc: “Nhưng sao thầy lại quyết định đi theo sự nghiệp trồng người?”

    “Vì tôi nhận ra mình sẽ không thể làm xã hội đen!” Ngài nâng bàn tay đeo nhẫn hột xoàn fancy nặng trịch lên rồi đập mạnh xuống bàn một phát, “mà tôi chính là thành phần làm đen xã hội.”

    “…”

    “Nói dễ hiểu hơn, tôi muốn chơi tới cùng với ông thầy hiệu trưởng trường Bèo Xanh hai mươi năm trước đã từng đưa ra chính kiến ngu xuẩn là úp muỗng dùa lên cắt tóc cho tôi.” Nét mặt người đàn ông trở nên lạnh lùng, “mà bây giờ, thằng con trai của ông ta lại tiếp tục lên làm lãnh đạo ngôi trường đó!”

    “Khửa khửa~” Ngài bỗng híp mắt cong thành hình trăng khuyết, “nhưng thực tế chứng minh tôi giỏi hơn bọn họ. Học sinh trường Bèo Xanh đã chuyển hồ sơ sang đây nhập học với tỉ lệ dao động khoảng 30%. Cô hiểu vì sao chứ, cô Midori Shino Trần- chan?”

    Giáo viên tiếng Nhật: “…” Cái gì mà Midori Shino rồi chan nghe dị hợm! Tôi tên Trần Thanh Trúc. Ở đâu ra cái kiểu ghép tên họ tôi bằng tiếng Nhật như thế chứ thầy!

    “Là do nội quy của trường mình khá thoáng so với những trường khác đúng không ạ?”

    “Ha ha, sai!” Thầy hiệu trưởng lại cười, “do tụi nhỏ follow tôi trên facebook, thấy tôi live stream cũng đẹp như tôi trong ảnh đại diện nên tụi nhỏ chuyển sang đây hết ấy mà.”

    Midori Shino Trần-chan: “…”

    “Thưa thầy tôi xin phép đi trước ạ, hiện tại đã đến giờ lên lớp rồi.”

    Ngài nghe xong bèn khoát khoát tay: “Dạy dỗ gì ba bữa này. Cứ thong thả ngồi đây nghe tôi kể chút chuyện xưa, cô không cảm thấy cuộc đời mình sẽ hào hứng hơn sao?”

    Giáo viên tiếng Nhật: !!!

    --
    chương này viết có nhiều câu móc nha :v mà tui lầy quá mấy người có thấy mệt chưa =]]]]]
     
  2. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    9.

    “Ê tao hỏi thiệt tụi mày, thằng cha hiệu trưởng trường mình có giống như bị tâm thần không?” Đại Hải vừa ngồi xổm trên ghế ăn mì ở căn tin, vừa đưa ra thắc mắc.

    “Tâm thần chết mẹ.” Tóc Vàng Hoe cười khinh một tiếng. “Nhìn cái bảng nội quy mười hai thứ tiếng của ổng là mày hiểu rồi.”

    “Ban nãy vào dự giờ lớp mình, nghe bà Hoa giảng bài chừng mười phút ổng ngủ gục luôn. Nhưng lại đeo kính đen vào rồi ngồi thẳng để tỏ ra ổng còn thức.” Đại Hải bưng phần còn lại của mì gói bò viên lên húp soàn soạt, “mà thằng Duy này cũng gan ghê, nó…”

    “Vợ tao làm sao?” Đại Hải vừa nói đến đây thì Tóc Vàng Hoe đã hấp tấp chen vào.

    Vợ tao làm sao – vợ tao làm sao…

    Quác quác quác --- quạ bay đầy trời. Sau câu hỏi thần thánh kia, mấy thằng con trai lớp 11C2 đồng loạt nhìn chòng chọc về phía hai người bọn họ. Trời ơi, một cảm giác thật Yomost.

    Tiểu Duy chẳng nói chẳng rằng, chỉ lặng lẽ khom người cởi chiếc dép lê huyền thoại đang mang ra, sau đó ngẩng mặt cười rạng rỡ.

    “ Và mày biết công dụng của nó là gì rồi hả, bro?”

    Cả đám thiếu niên áo trắng: “…”

    Tóc Vàng Hoe: “…”

    “Tao mà đéo vả chết con mẹ mày thì đừng gọi tao là Duy. Đm!” Vừa nói vừa vung dép tát bôm bốp vào đầu Tóc Vàng Hoe như thể phim cine hành động.

    Á á … đau, đừng mà…

    Cả đám thiếu niên ngồi đó: “…”

    “Duy, Duy! tao đầu hàng!” Gã vừa nói vừa thở hồng hộc, “dù sao thì mày nên bình tĩnh nói chuyện thay vì cầm dép vả tao.” Rồi gã ta lủi thủi trườn sang chỗ Thông ca tạm trú, còn đưa tay phủi phủi đầu bù tóc rối của mình, giọng điệu đầy vẻ không vui.

    “Lý do là?”

    “Tao sợ dép mày bị ngu…”

    Tiểu Duy: “…” Cuối cùng mày cũng biết mày ngu rồi ư?

    “Mà quay lại chủ đề chính đi, thằng Duy làm gì ông hiệu trưởng vậy?” Thông ca chợt đổi đề tài.

    Đại Hải bấy giờ đã chuyển sang tô phở thứ hai, vừa ăn thịt gà, vừa nhiệt tình vung thìa húp nước. Nó vẫn ngồi xổm trên ghế nhai nuốt nhồm nhoàm, lát sau mới nói: “Lúc đó ông thầy ngủ gà ngủ gật. Nó thấy vậy nên vỗ vai ổng một phát, còn kéo kính đen của ổng ra. Ổng giật mình, quay sang hỏi có chuyện gì, nó mới quăng cái ba lô qua chỗ ổng, kêu ổng dựa lên đây mà ngủ cho đỡ mỏi vai.”

    Sau đó ổng lắc đầu: “Cảm ơn trò đã quan tâm. Nhưng tôi vẫn có thể chống chọi được từ giờ đến cuối.”

    “Thầy hiểu được sự tương đồng giữa cô Hoa và viên thuốc ngủ hạng nặng chưa? Không phải ai cũng có thể tỉnh táo ngồi học đâu thầy.”

    Ông hiệu trưởng: “Thật vất vả cho các em…”

    Nói xong, ổng ngủ gật tiếp. Còn dặn nó hết tiết nhớ kêu ổng thức.

    Thông ca bỗng hài hước nói rằng: “Sau này tụi mình chơi ngu bị nhà trường kỷ luật thì cứ cho thằng Duy đi đàm phán với ông thầy, bảo đảm ngon.”

    Tiểu Duy nghe xong bèn giơ ngón giữa: “Ờ, chắc vậy.”

    “Thất học vãi lều, ý tao là ngón giữa của mày ấy.” Thông ca không hài lòng nhún vai.

    Tiểu Duy đưa lên double ngón giữa.

    Thông ca: “…”

    “Nhân tiện, tao phắn đây.” Sau đó Tiểu Duy nhảy phốc khỏi chỗ ngồi, điềm nhiên quay lưng bỏ vào lớp. Cho đến khi bóng lưng Tiểu Duy chỉ còn là một chấm mờ nhạt thì Tóc Vàng Hoe mới nhổm dậy muốn đuổi theo.

    Trần Hoàng ngồi đằng sau cũng chỉ kịp ném cho hắn một ánh nhìn đầy hằn học.

    Thằng chó này ngông vờ lờ.

    Nói cho vuông là đệch coi mình ra gì phải không?

    Chứ mẹ gì nữa.

    Không nể mặt thằng Khanh thì chắc có đánh lộn.

    “Nó làm gì mà đòi đánh nó?” Tóc Vàng Hoe khẽ cau mày.

    “Chuyện là,” Trần Hoàng nhướn mắt, “tuần trước tao với thằng Hải qua làm quen. Tao nói tên Duy Duy nghe hãm tài vãi đạn, nó mới hỏi ‘chứ hai bạn tên gì?’. Tao bảo tao tên Trần Hoàng, còn thằng này tên Đại Hải. Nó cười đáp, một thằng là súc sinh hoàng, một thằng là súc vật biển, rất vui vì được làm quen.”

    Thông ca và Tóc Vàng Hoe: “…” Trời nện nó đặt biệt danh cho hai thằng kia nghe kiêu hãnh thế. Ước gì nó cũng đặt cho mình một biệt danh cute tương tự thì đời quá ư tuyệt vời…

    “Chứ mày hỏi ngu còn đòi thằng Duy lịch sự?”

    “Đm! Hở ra mày bênh chằm chặp nó à?”

    “Mày còn gọi nó là em yêu, vợ yêu các thứ. Nghe hơi thốn nhưng tao chắc mày cong như bánh xe bò rồi.” Thông ca nghiền ngẫm phân tích.

    “Từ trước đến nay tao xin tuyên bố thẳng một câu, tao đéo cong con thẻ cào gì cả.” Gã nói, dứt lời còn tự vỗ ngực mình.

    Nhưng gần đây khi gặp được nó, tao nghĩ tao mới bắt đầu cong… (///v///)*

    “Đó là định mệnh hả mày?”

    Thông ca đưa tay bóp trán: “Ôi giời ơi, ngay cả Lý Thông còn không ai thông thì chuyện quái gì trên đời cũng có thể xảy ra…”

    Trần Hoàng đưa tay đập bàn một cái, ngầm bảo mọi chuyện đi quá xa rồi.

    “Nói dễ hiểu là tao muốn nhờ mày nhắn nó bớt bớt cái tính xạo nồi lại đê, không thì đừng trách sao tao chăm sóc đặc biệt nó.”

    “Tiểu Duy không xấu, mày cũng đừng sinh sự với nó làm gì.” Tóc Vàng Hoe liếc ngang đôi con người màu xám tro, trong giọng nói có vài phần ẩn nhẫn.

    “Nhưng tao muốn dạy cho nó một bài học để sau này bỏ cái thói xấc xược. Điển hình là thái độ lồi lõm hôm nay, tụi mày cũng thấy mà.”

    “Vậy hả?” Tóc Vàng Hoe nghe xong nhếch môi, còn giả vờ đưa ngón trỏ ngoáy tai mình “thích thì mày dạy tao trước đi.”

    “Đm mày nghĩ tao không dám?”

    “Vậy mày dám?”

    Trần Hoàng nổi nóng. Nó đột ngột đứng dậy hất tung chiếc bàn gỗ về phía Tóc Vàng Hoe. Cốp một tiếng, Tóc Vàng Hoe bị trúng một chiếc ly vào sườn mặt; sau đó vài vật dụng thủy tinh cũng rơi loảng xoảng trên nền.

    Đau. Đó là cảm giác đầu tiên gã nhận được.

    Thừa dịp đối phương còn chưa phản ứng, Trần Hoàng đã nhảy chồm lên siết cổ Tóc Vàng Hoe, cố sức quật gã khuỵu xuống sàn. Nhưng thật đáng tiếc, vì gã mạnh hơn và vóc người trội hơn nên ý tưởng hạ knock out trong vòng ba nốt nhạc của Trần Hoàng vẫn chỉ là ý tưởng.

    Tóc Vàng Hoe trườn dậy, vung tay nện vào mặt Trần Hoàng một đấm khiến nó đau đớn lùi về phía sau. Đm thằng này, Trần Hoàng choáng váng thầm than, mày ra đòn ác thật…

    Thấy nó ôm mặt lảo đảo, Tóc Vàng Hoe liền xông tới đạp mạnh vào bụng nó khiến nó ngã lăn ra đất. Như là máu nóng vẫn đang sôi, gã còn lăm le muốn thộp cổ Trần Hoàng để tẩn thêm vài phát ra hồn nữa.

    Hiện trường dần trở nên nhốn nháo. Đám đông học sinh đứng nhìn một màn đấu tay đôi kịch tính đang diễn ra tại căn tin bằng vẻ mặt khiếp sợ xen lẫn hiếu kỳ. Vài nhân viên ở quầy thức ăn định xông vào ngăn nhưng Thông ca đã sớm đưa tay ghì chặt lấy cậu thiếu niên đang điên tiết.

    Gương mặt điển trai của Tóc Vàng Hoe tràn đầy hung hãn, gã vừa gầm gừ trong cổ họng, vừa cố thoát khỏi gọng kìm tựa sắt của thằng bạn thân: “Đm, buông! Nó thích dạy đời mà, đm để tao cho nó dạy…”

    “Thôi, nghe tao, bỏ!” Thông ca trợn mắt, “bộ hai đứa mày muốn bị đuổi học à?!”

    Bên này Đại Hải cũng gấp gáp đỡ Trần Hoàng dậy, dốc sức khuyên can: “Dù sao anh em mình cũng học chung hai năm, có gì từ từ rồi nói.”

    Trần Hoàng càng nghe càng cáu tợn: “Anh em con c*c gì? Vì một thằng ất ơ mới vào mà trở mặt với tao, có cái nồi tao cần làm anh em ấy!”

    “Đm còn thích thể hiện nữa không?” Tóc Vàng Hoe cong môi cười đểu, “tao chơi với mày.”

    “Tao nói dừng, tụi bây nghe đéo hiểu sao?” Thông ca vung tay điểm thẳng mặt Trần Hoàng, “và mày. Câm miệng.”

    Đại Hải lầm bầm: “Xin tụi bây đừng đánh nhau nữa…”

    Rồi nó chỉ thấy Tóc Vàng Hoe đứng phủi phủi áo, sau đó lẳng lặng rời đi.

    Ngay cả nhìn cũng không quay đầu nhìn lại.

    Đám đông dần tản ra, vài tiếng xì xào trở nên nhỏ dần. Bấy giờ Thông ca và phần còn lại mới lục đục kéo nhau về lớp.

    Nhưng khoan khoan,

    Còn tiền làm hư đồ ai trả?

    Thông ca cục cằn trợn mắt: “Mụ tác giả chứ ai.”

     
  3. Song Nhi

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Aug 8, 2014
    Messages:
    173
    Likes Received:
    1
    #23 Song Nhi, Feb 26, 2017
    Last edited: Feb 26, 2017
    Xin chào tình yêu to lớn và vĩ đại của tôi! *giang tay ra ôm* Tôi thật sự rất muốn ôm bạn vào lòng.

    Tôi thật sự rất thích à không phải nói phát cuồng mới đúng. Phát cuồng như bộ "Circle"tôi đang theo. Tôi rất thích cách Nữ viết càng phát cuồng hơn khi Nữ viết đam mỹ. Tôi quắc quéo vì Nữ mất! :))

    Dạo này bận học, bận đi làm kiếm cơm nên thấy hoang mang khi Nữ liên tục đăng chương nhưng tất cả chỉ là hú hồn con chim én :)) Khi tối qua bay vô đọc bất chấp đang đi làm phát hiện Nữ mới có 3 trang thôi *tung bông*

    Tiểu Duy Duy cao 1m65 của chúng ta chuyển trường qua Hoa Vàng gặp Khánh - Tóc Vàng Hoe cao ráo. Duy cao 1m65 mà mới đứng tới vai tự hỏi bạn Khánh cao bao nhiêu trong khi mới học 11. Tôi đến quỳ mất =)))

    Mà tôi thấy Tiểu Duy Duy thuộc dạng nữ vương ngạo kiều thù còn Khánh tôi không biết thuộc kiểu gì công nữa. Phúc hắc công, nuông chiều thụ thì không đúng lắm. Tại vì tối ngày bị ăn dép lê, bị đập như con không đẻ. Ngu đến mức sợ bị dép của vợ đại nhân bị ngu lây. Há há há Nhưng mà nói gì thì nói sớm muộn Tiểu DuyDuy - công tử bột cũng bị bẻ cong thôi. *cười hớn hở*

    Tôi đọc mà cười đau cả bụng với Nữ. Con nhỏ làm chung nó cứ nhìn tôi như thể tôi mới té giếng ý. Há há há

    Nhưng mà tôi có một số góp ý với nữ thế này ha. Mặc dù nhìn vô cách Nữ viết là biết nữ không thích cầu kì rồi, gần như dạng nghĩ sao viết ra dậy và nghi ngờ không chỉnh sửa nên có chút phóng túng. Nữ đọc lại bài để dò lại lỗi chính tả và chỉnh sửa lại câu cú cho nó theo mạch truyện ha. Đừng có từa lưa, tùy hứng như tẻ với tâu nhá *liếc liếc*

    Nói thì nói vậy thôi. Chứ Nữ muốn trình bày sao là quyền của Nữ. Mỗi người mỗi cách đôi khi mình không giống ai. Đôi khi đi ngược làm mình có chất riêng. Nhưng riêng về phần sai chính tả là không được đâu nhá Nữ.

    Bye Nữ!

    Chúc Nữ đông khách!

    À mà, tôi mong nữ đào hố này rồi thì phải lấp nhá. Không tôi đốt nhà Nữ cho coi! Đến quắc quéo vì Nữ mất! *cười*

    Gửi đến Nữ ngàn cái ôm!
     
  4. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    207
    Likes Received:
    6
    Thật ra cmt xong mình mới phát hiện có thể dùng "f*ck the shut up" thay cho "shut the f*ck up" mà nghe truất'ss hơn trong khi nghĩa không thay đổi, có điều lười sửa cmt, sorry =))

    Khẳng định lại 1 lần nữa là rất thích cách kể chuyện của bạn, ngắn gọn súc tích, có phần hơi thô kiểu chuẩn man ahihi, hiếm thấy lắm đó nên mong bạn giữ vững tay lái nhé :x
     
  5. Azure

    Joined:
    Jan 12, 2016
    Messages:
    97
    Likes Received:
    77
    Bạn Nữ đã trở lại và lợi hại hơn gấp bội, mừng quá hí hí-ki-love--ki-love--ki-love-

    Sau Triền Châu, lại thêm có 1 nhân vật hoành tá tràng mới, Lý Văn Thông =)))

    khổ thân bạn Thông bị đem ra làm bia đỡ đạn há há=))


    Đoạn thầy hiệu trưởng và giáo viên tiếng nhật Midori Shino Trần Chan nhiều câu móc đá xoáy kinh khủng=)). Tuôi đọc là tuôi hiểu hết đấy nhá, thầy hiệu trưởng vừa lầy vừa thâm nho há há=))

    Đúng đúng, "vợ" Khanh làm saoooo=))))


    Xem ra "vợ" của Khanh có máu Hoạn Thư à nha, sao lại đi ghen lồng lộn hành hạ chồng dư lày=)) . Khổ thân bạn Khanh, bị đánh cho tơi bời=))

    Tuôi đau bụng quá, trình độ đặt tên của bạn Duy Duy thật nà cao siêu=)). Súc sinh hoàng vs súc vật biển=)). Thông ca và Tóc Vàng Hoe còn ghen tị vì k được đặt tên kìa=))


    Định mệnh của Khanh là Duy Duy đó Khanh ơi, định mệnh đã cho đôi trẻ gặp nhau để biến Khanh từ thẳng thành cong ớ ờ=))

    Khổ thân bạn Lý Thông, một lần nữa k nói gì cũng bị ăn đạn=)). Lý Thông mà k ai thông tuôi chết vì cười mất=))

    P/s: lâu lâu k thấy chap mới sợ bạn Nữ lặn mất r ai ngờ lại ra tận 2 chương. Yêu quá là yêu cơ-ki-love-
     
  6. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    @Song Nhi: chọi oi, quỷ sứ. Nữ có đi khách đâu mà zô chúc Nữ đông khách zậy quỷ dễ sợ hà
    -ki-calm-down-

    hẻm biết sao lần này biếng nhác vầy nữa, ngày xưa canh chuẩn lỗi chính tả lắm, quyết ko sót con nào. A hu, thôi làm cô Tấm nghen, vừa đọc vừa lụm lỗi chính tả (nếu vô tình bị có). Mà nè gọi lộn tên con người ta nghen, người ta là Khanh, hổng phải Khánh. Tần Khánh là thằng bạn cũ của Tiểu Duy, còn Trịnh Hoàng Khanh mới đúng là định mệnh ('w')

    Í ui thương Nữ nhiều zậy hả, Nữ cũng bồ kết Song Nhi quá trời nè. Nữ nghĩ bạn Khanh là điển hình của hậu duệ mặt dày đó, bị quánh riết không cảm xúc luôn. =))) theo như cách hủ nữ gọi thì chắc là thê nô trong truyền thuyết ;)))

    Về phần câu cú, có thể do Nữ viết thế, có thể do Nữ viết sai. Sau này thấy câu nào bị trỗi, nhớ quote chỉ để Nữ sửa sai nè.

    Mà đang suy nghĩ biết phải viết đam mỹ không =]]]]]

    Chọi Song Nhi hẻm biết ha, giờ học trò nó cao ghê lắm, chắc uống sữa con voi hay gì. Mấy đứa em Nữ là con gái, mới 15 tuổi đã cao 1m68 rồi. Hơn Nữ 3cm luôn đó. Đừng coi thường thế hệ 2k nghen. Thương nhiều, thương để lên đầu luôn ♥ tim tim.

    @Philia: chọi nghe sao giống đến hẹn lại troll dễ sợ, quỷ ;)) bạn thích là mình zui rồi a hí hi. Thật ra muốn viết kiểu này lâu rồi, nhưng thiết nghĩ nam x nữ thuần luôn thì văn phong này trớt quớt. Sẵn nửa năm mai danh ẩn tích bị hủ nữ gọi mời, giờ tui thành hủ chìm luôn đó. Viết mấy fic khác thì không quăng hint chứ fic này chắc hint banh cái chợ xD

    mến nhèo *vẫy khăn* hi vọng cuối đường vẫn còn chờ mình nơi ấy.

    @Azure: tưởng đâu bạn bỏ tui rồi, xía~ Nữ đang lênh đênh trên biển nà, cầu bao nuôi, cầu vớt lên bỏ sọt. Lý Văn Thông là nhân vật trung tính, không trội, cũng không lặn. Kiểu ăn thôi hông cần kiu ship thêm bịch muối. Mà chưa đâu, team 11C2 còn chưa chào hàng hết.

    Sa Lem được nhắc ở chương sau đó, mở đầu cho nhóm bạn kỳ thú =]]]]] yên tâm heng, Nữ quăng bom dài dài. Quăng banh cái xóm nhà chòi luôn, hãy chờ đấy.

    Chương 9 Tóc Dzàng Hoe vì Tiểu Duy mà đánh lộn rồi, có ai thấy cảm động hem ~~~
     
  7. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80
    [​IMG]
    10.

    Có một nhân vật trong phim mà tao rất thích.

    Tên gọi Tiểu Duy.

    Ấy ấy khoan, mày nghe cho hết đã! Đừng vội cầm dép đòi vả tao như thế mà… (。ŏ﹏ŏ)

    ----

    Tiết Văn đã bắt đầu hơn mười phút.

    Tiểu Duy ngồi quay chiếc bút trên tay, vừa quay, vừa nhíu mày ngẫm nghĩ. Dường như hôm nay có cái gì đó là lạ khác hẳn với mọi ngày. Chính xác mà nói thì thế giới của Tiểu Duy kể từ giờ phút này trở đi thật sự chìm vào yên tĩnh. Không bị làm phiền, không bị xáo trộn, đây mới đúng là bầu không khí hắn cần có từ trước đến nay.

    Tuy nhiên…

    Tiểu Duy liếc mắt sang bàn bên cạnh, khẽ nhìn một chút. Vừa nãy hắn nghe Sa Lem nói bọn lớp mình đánh nhau ầm ĩ dưới căn tin kìa chúng mày. Với hắn, kỳ thực đánh đấm hay không hắn cũng chẳng bận tâm, cũng không dư hơi mò xuống dòm mấy đứa trẻ trâu tạo nét. Nhưng vấn đề chính ở đây là… Tiểu Duy chợt bực dọc thở dài, tiếp tục chống cằm quan sát cái thằng phê đá có quả tóc màu cà ri. Hừm, hửm, đệch mẹ đời. Đừng nói việc này có liên quan đến hắn?

    Tiểu Duy thấy má phải của Tóc Vàng Hoe hơi sưng, lại còn tím than một mảng. Chưa kể trên cổ và tay nó còn có mấy vết trầy trụa đỏ lòm, nhìn vào đã biết vừa mới sụp nắp cống bò lên. Có cái nồi mà sụp nắp cống ấy, bố mày điêu tí thôi. Với bề dày kinh nghiệm choảng nhau bảy năm tám tháng trong suốt quãng đời học sinh thì Tiểu Duy đủ biết gã ta vừa đi đánh lộn về. À, mày ngon rồi dân chơi, vết thương còn đéo thèm sát trùng tẩy khuẩn.

    “Thưa cô---” Tiểu Duy đang yên đang lành bỗng nhiên đứng dậy trước quần chúng nhân dân. Và đặc biệt khi đã đứng lên như một vị thần rồi mới giơ tay cao cao để tỏ ra mình cần phát biểu ý kiến. Nếu thằng nào dân chuyên quẩy bar thì sẽ rõ mười mươi đó là động tác của ‘everybody put your hands up, say three two one go.’

    Tóc Vàng Hoe ngẩng mặt nhìn trời: “…” Eww, tao đéo tin được logic của mày Duy ạ.

    Giáo viên đang cầm sách Ngữ Văn giảng bài đành phải dừng một chút: “Sao vậy em?”

    “Bọn em có vấn đề cần giải quyết, xin phép cô bọn em ra ngoài.” Hắn vừa nói vừa chỉ sang chỗ Tóc Vàng Hoe.

    “Vâng, em xin phép.” Tiếp theo, gã còn phối hợp nhiệt tình đưa tay ôm bụng, “à ui, con mụ bán mắm này…”

    Tiểu Duy: “…” Mày chính thức làm tao đội quần với lớp rồi Khanh não phẳng.

    Giáo viên bộ môn: “…”Tuy không hiểu rõ tình hình lắm nhưng rồi cũng gật đầu cho đi. Bọn trong lớp cũng đần ra mặt. Kể cả thanh niên Tóc Vàng Hoe, người nằm một đống trong cuộc còn không hiểu được vẹo gì thì thách cả họ nhà cô vào đây mà hiểu. Ha ha, cuộc đời khắc nghiệt quá phải không cô?

    Trên sân nắng vàng rực rỡ.

    Trong này kẻ trước người sau.

    “Mày còn đứng đó làm gì? Đi nhanh hộ tao!” Tiểu Duy đã gầm vào mặt Tóc Vàng Hoe như vậy.

    “Đi thì đi. Nhưng Duy ơi mình đi đâu thế?” Gã hỏi, rồi dợm bước tiến lên. “Đi thuê khách sạn, tao kèo trên mày kèo dưới hả Duy ơi?”

    “Đm bố về lớp. Đéo care nữa.” Hắn gần như nổi khùng.

    “Ấy, đùa thôi, mày nóng tính quá.” Gã trai vội vàng kéo tay hắn lại, “tao không muốn chọc mày điên đâu Duy.”

    Tiểu Duy chỉ liếc chừng gã một cái, nhẹ hất tay ra, cũng không chì chiết gì thêm. Hắn thực sự không hiểu tại sao mình có thể kết giao với cái thằng đáng nhẽ phải bị trời đánh thánh đâm như thằng này chẳng hạn. Ngu dốt vờ lờ.

    Nếu bạn nghĩ hai cậu thiếu niên muốn dắt nhau đến phòng khách sạn, thì hẳn là bạn nghĩ sai quá sai. Bởi lẽ đâu phải chỉ có vào khách sạn mới đủ khả năng làm những chuyện gì đó, ví dụ như làm chuyện chăn mền? Ở đây tuy không sang chảnh như căn Sweet Hotel nằm đối diện đường AB, nhưng về mặt cơ bản thì cái gì cũng tiện nghi đầy đủ. Giường này, gối này, rèm che này, chưa kể lô lốc những tuýp gel trơn trơn đặt sẵn trong tủ kính.

    À thôi, nói cho vuông là phòng y tế trường em.

    Còn phòng y tế có cô y tế không thì lại là một phạm trù khác nữa.

    “Ơ đm tao trả tiền cho rồi bả đéo ở đây túc trực đàng hoàng?” Tiểu Duy vừa đẩy cửa bước vào trong, vừa hất hàm ra lệnh, “mày ngồi đi.”

    Tóc Vàng Hoe nhìn chằm chằm hắn, hồi lâu mới mở miệng hỏi: “Ngồi rồi sao làm?”

    “Tao làm con mẹ mày chắc?” Cậu thiếu niên nghe xong liền nổi đóa.

    “Mẹ tao có ba tao làm, còn mày nếu muốn thì làm với tao.”

    “…”

    “Tranh thủ lúc không có người, làm tí cũng được. Tuy rằng tao chưa bao giờ chơi trai, nhưng mà…”

    Nhưng mà nhìn mày là tao muốn ‘lên’ rồi. Câu này đương nhiên Tóc Vàng Hoe không dám nói, trừ phi gã thích bị tọng hai quả dép lê huyền thoại vào mồm.

    “Má… mày đúng là súc vật.”

    Gã nghe xong liền bật cười thích thú. Dường như gã đã sớm quen với những lời như vậy rồi. Tao bảo chứ, mày chửi tao súc vật hoài không thấy nhàm sao?

    “Không, thật ra mày còn thua cả súc vật.”

    “Thua cả mấy con thua súc vật.”

    “Thua cả mấy con thua mấy con thua súc vật.”

    Tóc Vàng Hoe: “…” Okay, chửi giỏi lắm, you win.

     
  8. Lily

    Joined:
    Sep 1, 2015
    Messages:
    54
    Likes Received:
    0
    #28 Lily, Feb 27, 2017
    Last edited: Feb 27, 2017
    Ôi mọe ơi ~ Tui là tui lần đầu tiên đọc một teenfic độc đáo đến như vậy đóa. Truyện của thím đúng là không giống như những teenfic bình thường khác. Không quá tân bốc nhân vật, cũng không có kiểu như nam chính lạnh lùng, bá đạo, rồi gặp nữ chính ngây thơ, bánh bèo, nhí nhảnh con cá cảnh. Hay như kiểu IQ cao ngất cmn ngưỡng, rồi hoàn hảo không tì vết cùng một số nội dung cẩu huyết khác. Rồi hở tí đụng mặt thì ghét cay ghét đắng, sau chúng nó lại yêu nhau. Ôi đờ ka mờ = . = Nói thiệt chứ mỗi lần mà gặp mấy thể loại teenfic xàm nhảm đó là tui phát chán.

    Còn với teenfic này, đúng gu tui luôn *gào rú* Mới mới đầu tui thấy tên đề "Tiểu Duy" nghe ngồ ngộ nên mò vào xem thử. Đâu ngờ không chỉ chính thức lọt hố mà còn phát cuồng vì Hoàng Khanh và Tiểu Duy. Chưa bao giờ tui đọc một chuyện nào mà hài té ghế đến vậy. Sau khi quen dần rồi đọc bỗng thấy cái tên "Hứa Tiểu Duy Duy" vô cùng dễ thương, đã vậy Trịnh Hoàng Khanh còn cực kì dễ thương không kém. :)) Chẳng những thế "vợ chồng chúng nó" cứ liên tục đánh hint tung tóe.

    Ôi trội ôi! Tui bấn couple này quá đi. Bấn bấn bấn quá luôn!!! Nếu mà liệt kê ra tất cả các cảnh của Hoàng Khanh x Tiểu Duy thì nhiều lắm, vậy nên tui đặc biệt kết những cảnh điển hình như:















    Tui còn cười như điên như dại với cách gọi tên bà cô tiếng Nhật của lão hiệu trưởng tự luyến là Midori Shino Trần - chan. Vãi quá sức vãi.=)) Tới chương 10 hai thằng con trai xin phép bà cô ra khỏi lớp. Thím biết sao hôm? Tui đã giãy đành đạch vì mức độ cư tê của "vợ chồng chúng nó" đó.



    Đến đoạn này tui cười sml. =)) Tui ship Hoàng Khanh và Tiểu Duy nhất. Và vâng, Khanh đã chính thức cong mọe nó rồi, đã không thể cưỡng lại sắc đẹp và độ so cute của Tiểu Duy Duy bé bỏng, chưa chi hết mà đầu óc ổng đã suy nghĩ đen tối rồi. Vợ của ổng còn "tờ rinh" thì ổng lo làm qué giề? =)) Đề nghị Tóc Vàng Hoe hãy trong sáng một chút. Đời trai tân của hai đứa tụi bây vẫn còn dài lắm =))

    Pê-ét: Tui thích ảnh bìa của thím, tui đã cày Tiểu Duy suốt cả đêm hôm qua và không thể nào dời mắt được. Tui bận cười đau bụng đến chết, ngay cả nhắm mắt cố ngủ mà đầu vẫn nhớ lại từng lời thoại, từng tình huống, từng chi tiết của Tiểu Duy. Đậu xanh rau má! Truyện giề mà vừa lầy vừa bựa. Chương nào cũng cười đến nỗi chết đi sống lại =)) Thím ăn giề tui cúng? =))
     
  9. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    @Lily: Cúng rổ bún đậu nước tương đi (xía, tui hông măm được mắm tôm í ò). Cảm ơn thật nhiều về sự support nhiệt liệt của bạn cho fic, đối với người đã và đang cầm bàn phím như mình mà nói, đó là cả một nguồn động viên lớn lao và xa xỉ ở cái forum vốn không quá đông người này. Đặc biệt là comment dài và dễ thương như vậy. Tui xúc động ghê *cầm áo chùi nước mắt*

    Teenfic kiểu bạn đề cập nó vẫn còn thịnh hành, nhưng tui thì muốn viết theo góc nhìn của tui hơn là khuôn mẫu được giới xì tin mặc định về teen fic. Thật ra ban đầu ngồi nghĩ tên không ra nên lấy tên nhân vật đặt cho tên fic, tại vừa ngắn vừa đơn giản vừa dễ nhớ nè ahihi (///v///) thiệt, giờ ai cũng cho thuyền Duy x Khanh ra khơi, tui mà thò dây kéo nó vô bờ chắc bị ăn đập quá. Nên hoy, tui ba phải theo số đông, ai ship gì nhiều tui liền cho thuyền đó trường tồn vĩnh cửu vại.

    *bật hiệu ứng echo vọng lại* Lily à, tui sẽ quăng hường ngập mặt, ngập trời, bạn và mọi người hãy chuẩn bị một chiếc ô để đứng hiên ngang giữa muôn trùng vạn thính. Đêm hôm mà quắn không ngủ được vì fic, chọi nghe xong thiệt muốn ôm bạn ghê (///v///)* xem như tui viết cũng đủ làm rung rinh lòng người rồi. Thích dễ sợ. Thương bạn, gửi bạn ngàn chiếc hôn bao la.

    Ảnh bìa tui làm đó, thấy tui hay ghê chưa (///v///)*
     
  10. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    [​IMG]

    11.

    Tiểu Duy mở cửa ngăn đông, vươn bàn tay thộp lấy một khay đá viên ra ngoài. Hắn đem đá lạnh ngâm dưới vòi nước vài giây, sau đó tách đá ra và đặt vào một chiếc khăn mặt. Tiếp theo đi đến cạnh giường – nơi có một thằng ông nội lười chảy thây đang nằm vắt chân chữ ngũ, chợt hắn đứng thừ người đăm chiêu một chút, trong lòng bỗng dâng lên một loại xúc động muốn ấn đầu gã vào bồn cầu nhà vệ sinh.

    Và đắm chìm trong mùi Vim đậm đặc.

    “Duy à, sao mày lại trừng tao chứ?” Tóc Vàng Hoe bỗng ngước cổ lên. Gã giương đôi mắt nai màu khói của mình quan sát cậu thiếu niên đang-cố-kiềm-chế-bản-thân không được hành hung người đối diện.

    Tiểu Duy bực mình liếc gã một cái, sau đó nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường, nâng ngón trỏ ngoắc ngoắc trong không trung: “Mày đưa mặt đây, tao xem.”

    “Gì? Đòi xem á?” Tóc Vàng Hoe lồm cồm bò dậy, trườn nửa thân trước đến gần chỗ người ta, “hì hì, tao không sao mà.”

    Nụ cười trên môi Tóc Vàng Hoe rộ lên như hoa đào trong gió, đối lập hoàn toàn với nốt trầm phẳng lặng nơi đáy mắt Tiểu Duy.

    Tình huống bấy giờ tựa như hoàng tử và nàng Ariel tình cờ gặp nhau trên bãi biển. Nói cho vuông là đến đoạn chàng trai ấy thò tay xách cô em bán khỏa thân về hoàng cung sang trọng để bếp trưởng kịp làm món Tiên cá xào lăn.

    Tiểu Duy bóp trán. Này thằng Trịnh Hoàng Khanh ngu ngốc, tao đang tự hỏi hành động của mày không thể gần giống với nhân loại bình thường ư?

    “Ý mày là mày vẫn ổn?”

    “Thân là đàn ông đàn ang, mấy chuyện này sao làm khó tao…”

    Pưng ~

    Hắn giơ tay chọt vào má phải của Tóc Vàng Hoe một chọt.

    Bụp chíu! Tiếng lòng Tóc Vàng Hoe vỡ tan như bong bóng xà phòng.

    Đậu má con cá… mày muốn giết tao diệt khẩu trong phòng y tế thì nói mẹ đi…

    Tóc Vàng Hoe sợ hãi ôm mặt lùi vào góc giường, khóc chục dòng sông. Gã ngồi đó nấc lên theo từng nhịp --- a hu hu, a hu hu hu…

    Thấy thằng kia làm trò mèo khó đỡ, Tiểu Duy cũng có chút không đành lòng. Hắn bất lực thở hắt ra, tiếp theo tóm lấy gã về phía mình, còn cầm khăn chườm nhẹ lên má gã. Nhìn một mảng bầm rõ ràng thế đấy, nếu bảo không đau thì đúng là thần kinh.

    Cảm giác mát lạnh từ đá viên len lỏi qua những thớ vải dệt, phả nhẹ vào cơn đau nhức đang bướng bỉnh vùng vằng khiến Tóc Vàng Hoe có chút lâng lâng. Hai thái cực vừa đau, vừa sướng va vào nhau cứ phải gọi là không sao miêu tả được.

    Này, tao nghĩ mày đang hạnh phúc.

    Chìm trong một niềm hạnh phúc lưng chừng.

    Lúc đầu, khi Tóc Vàng Hoe choảng nhau với bạn, gã cũng không hề nghĩ mình làm vậy là có nguyên do.

    Không hẳn là bản năng, cũng không hẳn là lý trí. Chỉ đơn giản muốn thì muốn vậy thôi.

    Gã nhướn mắt nhìn cậu thiếu niên đang ngồi kề bên cạnh. Gã cảm thấy sự lạnh mát vốn lây lan trên da thịt nay đã lặng lẽ thấm vào lòng mình. Gã chợt thấy không gian nơi đây dường như thu bé lại, cả thế giới bỗng chốc cũng thu bé vừa bằng một nắm đá viên.

    Chỉ mong thời gian cứ chậm rãi trôi, để phút giây này đừng lụi tàn trong chớp mắt. Gã thật muốn vòng tay kéo hắn vào lòng, sờ cho vài phát, rồi hai thằng vui vẻ ngồi đấy bàn chuyện tầm phơ.

    “Dễ chịu không bro?” Tiểu Duy vừa chầm chậm lăn đá trên vết bầm, vừa điềm nhiên hỏi.

    “Ừ… dễ chịu lắm.”

    “Dễ chịu thì tự cầm con mẹ mày đê, bố đâu có dư hơi ngồi đây mà làm mọi cho mày.” Tiểu Duy cộc cằn ném cho gã trai cái khăn, sau đó xoay người đi đến tủ đựng thuốc.

    Tóc Vàng Hoe ba chấm. Chẳng lẽ mọi chuyện vừa rồi chỉ là một vùng trời hoang tưởng của mình?

    “Sao bọn mày đánh nhau?” Tiểu Duy vừa cầm một khay đựng vài vật dụng cần thiết đặt lên bàn, vừa nhăn mày hỏi.

    Tóc Vàng Hoe nghe xong, im lặng một chút, sau đó chủ động đưa tay về phía Tiểu Duy.

    “Chuyện vặt thôi, mày đừng bận tâm.”

    “Hay mày muốn tao đi hỏi nó?” Tiểu Duy cầm lấy bắp tay gã, dùng khăn ướt nhẹ nhàng lau sơ, “lúc nó vào lớp, người đầu tiên nó trừng mắt là tao.”

    Tóc Vàng Hoe im lặng.

    “Làm vậy đáng không?”

    “Không.”

    Nhưng vì mày thì đáng.

    “Hah.”

    “Mày định đi tìm nó thật à?” Gã thiếu niên chợt quay đầu lại, “nghe lời tao, cái gì cho qua được thì cho qua đi.”

    “Tao cũng không muốn gây sự. Tao biết nó ghét tao. Mà thề là tao cũng chẳng ưa gì nó.”

    Nước muối sinh lý chầm chậm đổ lên khiến Tóc Vàng Hoe xót đến nhổm người. Nhưng ở một góc độ không liên quan mà nói, phòng y tế trường Sen Vàng là chỗ được đầu tư chất lượng cao. Bởi hầu như những gì cần đều có, chỉ có cô y tế khi cần có là không.

    Để rồi một thằng học sinh phải ngồi chăm nom một thằng học sinh nọ.

    “Trước kia mày học ở đâu?”

    “Đừng bận tâm.”

    Tóc Vàng Hoe tỏ vẻ không vui: “Tao rất muốn nghe những chuyện về mày…”

    “Có dịp rồi nói.”

    Tiểu Duy cười, đầu vẫn hạ thấp như cũ. Bấy giờ hắn đang chuyên chú dùng gạc sạch phủ lên những vết thương đỏ au khi đã bôi một ít thuốc, sau đó dán hờ băng keo lại. Đối với những chuyện sơ cứu vặt vãnh thế này, hắn đã sớm quen thuộc từ lâu.

    Lúc Tóc Vàng Hoe quan sát hắn ở khoảng cách gần thật gần, trong lòng gã dường như đang rối loạn. Gã không hiểu vì sao giữa con trai với con trai lại có thể xuất hiện nhiều điều mông lung đến thế. Thề là gã chẳng bao giờ muốn mấy tên đực rựa sáp gần mình, hoặc tiến xa hơn những gì mà bạn bè không thể.

    Gã đang nghĩ sao lông mi nó dài ghê? Hồi nhỏ mẹ nó có dùng kéo cắt lông mi của nó không? Ngón tay nó thon thon, nhìn qua còn bé hơn cả tay mình. Sao da nó nuột thế, sao tóc nó mềm thế, sao xương đòn nó… gợi cảm thế.

    Ê Duy… - Tóc Vàng Hoe hít hà liên tục.

    Gọi tao để?

    Mày không gài nút áo cổ lại đi?

    Gài chi vậy?

    À mà cho tao xin bông gòn luôn.

    Tiểu Duy: ??? Chính thức đéo hiểu vẹo gì. Nhưng vài giây sau…

    Lộp độp, lộp độp.

    Falling in love theo cách bộp chộp.

    Ngồi cạnh bên nhau chưa kịp ấm hơi.

    Hương tàn ngày cũ chưa đầy một hộp.

    Đêm nay mi mắt…


    Đê ma mụ tác giả, đang lúc gay cấn mụ đừng bật nhạc Đen Vâu [1] nữa có được không!

    Rồi gã thấy…

    Vài giọt đỏ thẫm rơi trên xương đòn của cậu thiếu niên mười tám tuổi, dây vào bâu áo vốn sạch sẽ tinh tươm.

    Tóc Vàng Hoe: “…” Bồn chồn đưa tay ôm mặt, quả nhiên tao hết thuốc chữa mẹ rồi!

    Ai đời lại đi chảy máu mũi khi nhìn thấy xương đòn và hõm cổ của con trai…

    Lộp độp, lộp độp.

    --
    [1]: Lời bài hát Mưa trên mái tôn - một ca khúc đến từ Đen Vâu.

     
  11. Pasta

    Joined:
    Sep 14, 2015
    Messages:
    112
    Likes Received:
    3
    #31 Pasta, Mar 2, 2017
    Last edited: Mar 2, 2017
    Chào bạn. Thiệt ra việc mình vào nhầm cái động này là vì mình đã vô tình lả lướt trên mục fiction của 4rum. Lúc đầu mình chỉ có ý định nhìn sơ qua một tẹo rồi lặng lẽ bỏ đi. Nhưng không hiểu vì sao ma xui quỷ khiến nào mà mới nhìn hình bìa thôi mình đã không kiềm chế được, thế là "cuốn theo chiều gió", tiện tay kéo chuột xuống đọc luôn. Rồi sau khi đọc đến chap 7 hay chap 8 gì đó, mình mới phát hiện là hóa ra mình không hề vào nhầm động. :)) Ngược lại còn nghĩ tình cờ ghé vào fic này đúng là một điều may mắn nhất mà mình từng gặp.-ki-calm-down-

    Ưm... mình là một độc giả khá khó tính, rất kén chọn thể loại và hơi phũ với những truyện mà mình không thích. Ở 4rum này, thể loại tình cảm teen, hài hước cũng có khá nhiều. Nhưng đa số họ luôn viết giống nhau theo cùng một khuôn mẫu, một số bộ thậm chí còn hơi lậm ngôn tình, thành ra đọc bộ nào bộ nấy mà cứ thấy na ná nhau, hệt như đang đạo cách viết của nhau vậy. Rất tệ! Ngay cả yếu tố hài hước được họ cố tình viết vào fic, mình cũng méo thấy buồn cười, ngược lại còn nghĩ nó thật vô duyên, lãng xẹt và nhảm nhí. Nhưng khi bước chân vào thế giới của Tiểu Duy, mọi sự nghiêm túc, khắt khe, cố gắng chặt chém và soi lỗi trong mình đều lập tức biến mất, chỉ còn lại một tràng cười thả ga, và mình đã cười như chưa từng được cười.

    Đọc Tiểu Duy mình cảm thấy tâm hồn mình đang trẻ ra, rất dễ chịu và thoải mái. Chưa bao giờ mình cảm thấy thỏa sức khi đọc một câu chuyện teen nào mà lại vui nhộn, dễ thương và bỉ bựa giống như Tiểu Duy. Đến cả ghép đôi nhân vật cũng làm mình rất bất ngờ. Tại mình cứ nghĩ sớm muộn gì chắc tác giả sẽ cho một con bé vai chính nào đó xuất hiện, rồi cặp bồ với Tiểu Duy, làm cảm hóa tính cách có phần nổi loạn của thằng nhóc "xinh gái" này. :)) Ai ngờ bạn lại tạo ra rất nhiều kỉ niệm và khoảnh khắc của "cúp-pồ thần thánh" Duy x Khanh. Ơn trời! Mình còn thấy điều đó thật quá tốt bởi bạn ghép đúng thuyền mình đang chèo - hai anh nam chính mà mình thích nhất suốt từ đầu chap đến giờ đó :))

    Dòng truyện này của bạn khá thú vị và hấp dẫn, lâu lắm rồi mình mới tìm được một teenfic đúng nghĩa tình cảm, hài hước thật sự. Nói thẳng ra là nó có đủ yếu tố để giữ chân mình ở lại, và mình đã đọc một lèo cho đến hết 11 chương. Những đoạn khôi hài không có cảm giác thừa thải, ngược lại còn thấy rất duyên, rất tự nhiên, rất hợp với hoàn cảnh của nhân vật. Giọng văn của bạn còn rất menly, chuẩn với cá tính của nam sinh thời nay. Và dù cho bất kì tính cách nào, cộc cằn, lạnh lùng, ngờ ngệch, hay lâu lâu tỏ ra dịu dàng một chút, thì bạn đều diễn đạt đúng với nội tâm và suy nghĩ của bọn con trai thuộc kiểu giống như Khanh và Duy. Đó chính là điểm thu hút làm mình không chỉ yêu thích tác phẩm này mà còn thích hết tất cả những nhân vật có trong Tiểu Duy.

    E hèm... định làm silent reader rồi, nhưng đối với câu chuyện có tính giải trí cao như thế này, mình thấy không nỡ đọc chùa, thế nên nghĩ lại vẫn thấy nó rất xứng đáng nhận được comt động viên, đồng thời mình muốn ủng hộ để tiếp thêm tinh thần cho bạn. Chưa hết nha, mình quyết định đặt gạch hóng chap tiếp theo chứ không phải đọc xong hôm nay rồi nguẩy mông đi luôn đâu :))

    Chúc Tiểu Duy ngày càng thành công và đông khách. Bạn au cũng phải cố gắng lấp hố nữa nhé! Yêu bạn.
    -ki-love-
     
  12. Lily

    Joined:
    Sep 1, 2015
    Messages:
    54
    Likes Received:
    0
    "Cả cuộc sống bỗng chốc thu bé lại vừa bằng một chàng trai ~ ~ ~"

    Èo ôi ~ Khanh đúng là định mệnh của Tiểu Duy nhà ta mà ~ Tôn trọng Tiểu Duy. Còn vì Tiểu Duy mà quánh nhau cũng thấy đáng nữa kìa ~ ~ ~ Đậu mọa ôi tui quắn quéo quá đi người ơi.


    Này này Khanh, sờ soạn giề đó? Sờ lưng, tay, eo, hay mông của thằng Duy? =))

    Uây da ~ mà thấy Tiểu Duy Duy bé bỏng tự dưng câu dẫn quyến rũ như vại, tui còn muốn chảy cả máu mũi nữa chớ đừng nói giề ông Khanh =)) Nhưng rất tiếc, muốn Tiểu Duy đối xử nhẹ nhàng với mình á? Khanh à, tất cả những giề ông đang nghĩ chỉ là một vùng trời hoang tưởng hoy. Thật là đắng lòng mà =))


    Đọc tới đây tui cười sặc sụa =)) Hai bạn trẻ đang hồi hộp bên nhau, sao thím lại đan tâm phá đám tụi nó vại?

    Cơ mòa Tiểu Duy thả thính kìa ~ á hí hí hí!!! Mới nhìn xương đòn với hõm cổ của người ta thôi đóa, vậy mà "thằng chồng" nó đã nổi cơn... rồi. =)) Khanh ơi Khanh ~ Khổ thân ông bome =))
     
  13. Azure

    Joined:
    Jan 12, 2016
    Messages:
    97
    Likes Received:
    77
    Oizoioi, bà Nữ k báo chương mới nên tuôi k biết, lúc vào thì mới thấy đã có tận 2 chương mới r *lao vào ôm hôn Nữ thắm thiết*

    Mà dạo này đầu chương có ảnh mới nha, nhìn cái ảnh bựa r cái Q& A làm tuôi đã bò ra cười trước khi đọc nội dung chương r=))

    Đấy tuôi bảo mà Nữ, Khanh x Duy là chân lý r, k thể bỏ được đâu. Bạn Duy Duy k thể hợp vs 1 cô gái lạ nào đó tự nhiên xuất hiện đc, chỉ có Tóc Vàng Hoe luôn ở bên Duy Duy thôi=))

    Nghe Tóc Vàng Hoe hỏi như kiểu bọn trẻ con trong show cùng tên hỏi Bố ơi mình đi đâu thế ấy=)). Lại còn kèo trên kèo dưới, mạnh dạn thế là tốt Khanh ơi nhào vô Duy Duy điiiii =)). Bạn Duy Duy thì cứ tỏ vẻ nạnh nùng boy cơ=))


    ngồi r sao làm? =)) Mẹ tao có ba tao làm còn mày làm với tao AAAAAAAA tuôi bị cuồng bạn Khanh r=)) Nói câu nào đều là chân lý đúng đắn hết=)). Chuyên gia làm Duy Duy k nói đc gì chỉ biết chửi mỗi câu súc vật=)) Nhưng mà bạn Khanh k sợ đâu nghe quen r há há=))


    Tuôi đến lạy vì sự tưởng tượng vô cùng trần trụi hiện thực của bạn Nữ=))

    úi trời mới có chạm má tí mà đã làm bạn Khanh xao xuyến =)) Lại còn khóc tu tu thế kia, mất hết cả hình tượng người chồng mạnh mẽ Khanh ơi=))

    Vợ mình mà, k cần phải nghĩ đâu Khanh ơi, túm vào ôm lấy r làm trò con bò hại mắt trẻ e đi nào=)). Ảo tưởng sức mạnh kinh dị xong bị vợ nạnh nùng quát cho=))

    Vợ anh vốn sexy mà=))

    Lại còn chảy máu mũi nữa chết mất=)) Tuôi hóng chờ tình tiết diễn biến chương sau như lào nhá Nữ=))
     
  14. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    207
    Likes Received:
    6
    *đứng dậy* *giơ tay* mình không ship cặp Khanh x Duy đâu nhé, vẫn ủng hộ tình cảm anh em bạn bè hơn =)) với cả mình không tin một thằng con trai thẳng có thể (dễ dàng) bị bẻ cong được =))
     
  15. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80
    @Pasta: Hí hí, bìa là mình tự làm đó nha (///v///)* khoe rồi nhưng vẫn muốn khoe nữa. Chào mừng bạn nhập động lầy với mình một lần nữa. Mình thiệt sự rất vui khi nghe bạn nói đọc được fic là một trong những điều may mắn nhất của bạn nè, chọi oi bạn làm mình xúc động quá đi thôi *ôm bạn quay vòng vòng*

    Ban đầu mình xác định viết truyện teen, nhưng làm như chất teen của mình nó chuyển thành một phạm trù xì tin khác nên mới viết ra nó vầy nè. Lậm ngôn tình trước kia mình cũng bị, khoảng 3 năm trước. Lúc đó mình vô thức viết ra chứ không nghĩ ngợi gì luôn. Ví dụ dịu dàng = ôn nhu, trầm ngâm = âm trầm, lạnh lùng = băng lãnh. Ax ax cho tới khi một người bạn nói M ơi M viết từ này không thuần Việt nè, mình mới nhận ra mình bị ảnh hưởng từ ngữ từ truyện ngôn tình. Tuy vài từ thoy nhưng vẫn khiến mình bị khó chịu (///v///)* giờ mình sửa được rồi đó.

    Mình cảm thấy thật tốt khi "Tiểu Duy" có thể mang lại tiếng cười cho bạn đọc. Tánh mình ngoài đời cũng lầy y chang vậy, cho nên khi truyền tải suy nghĩ thành văn viết nó khá dễ dàng hơn với mình. Mình viết truyện bi không được, cứ vài câu bi là lại chuyển sang cảnh hài T^T đôi khi không deep được cũng buồn gần chết. Duy x Khanh mình cũng thấy là cặp đôi hoàn cảnh, nhưng việc họ đến với nhau thì còn hơi xa, giờ tung hint ngập mặt trận đã. Vui mà, hi hi.

    Thật vui vì có thể giữ chân bạn lại, ngay từ lúc mình đăng Tiểu Duy, mình cũng hơi đắn đo. Mình tự hỏi liệu người đọc có chấp nhận ngôn từ kém trong sáng vầy không =]]] sau đó tiếp tục nghĩ, không thì thoy, Nữ thích thì Nữ viết thoy.
    -ki-star-

    Truyện còn vài tuyến nhân vật phụ nữa, nhưng nhân vật thứ chính sắp xuất hiện đây mình cũng rất cưng ẻm nha (///v///) bật mí nè, là nữ đó. Hẹn gặp lại bạn ở cuối con đường, khi mà mình đã bò đến đích thì nhớ tung bông cho mình nha. Yêu bạn.

    @Lily: Mẹ kế mà, phải trong lúc có vẻ lãng mạn thì cắt bụp cảm xúc mới gọi là mẹ kế chứ muahhha =]]] tui xây dựng cho Hoàng Khanh là điển hình của mẫu tâm sinh lý không bình thường, thường hay nghĩ vớ va vớ vẩn về những chuyện 18 Plus =]]]] bởi 2 mảnh nam châm trái dấu mới hút nhau, một thằng bù một thằng khuyết mới có thể dung hòa mối quan hệ được. Cho nên, Duy x Khanh có lẽ mà là chân lý cuộc đời.

    Nên thoy, cứ để bọn trẻ kề vai sát nách bên nhau vại. Nữ cũng không muốn rẽ truyện đi theo chiều hướng bi kịch đâu (^~^*)

    @Azure: Chuyên mục mới đó Azure =]]] biết sao hongg, Nữ tìm được một kho ảnh dễ thương, mấy cái meme nhỏ xíu cắt ra từ phim hoạt hình hoặc do dân mạng chế ra, Nữ thấy hợp nên đem vô làm mấy mẫu thoại Q&A ngắn ngắn cho vui cửa vui nhà. Rất may hiệu ứng không bị dội ngược. Nữ đây hành tung bí ẩn, nên giữa đêm mới len lén mở cửa mời người vào thoy =]]] cho nên vài hôm Azure đừng quên đi diện kiến Nữ pi sà nghen :))))) không là pi sà phẫn nộ đó -''^''-

    Ế còn nữa, đôi trẻ chưa làm gì quá được đâu nha, cuộc đời từ làm chó chuyển sang làm chồng của Trịnh Hoàng Khanh còn xa xôi lắm =]]] nhưng yên tâm là Nữ ngày nào cũng cho thuyền ra khơi, rải hint đầy biển. *hiệu ứng echo* rồi bông vạn thọ sẽ thành hoa hướng dương dương dương...

    @Philia: Cũng đồng suy nghĩ với mình đó, tại mình thấy quá trình từ bạn bè đi đến tình yêu nó thật dài, nam nữ đã dài, nói gì nam nam. Và còn có thằng nam gần như thẳng. Còn thằng Khanh thì nó cong trong thầm kín, kiểu ủ mầm thoy, giờ gặp được đất tốt nên đã đâm chồi đó =]]]]] truyện này mình vẫn đề cao tình bạn bè nhiều hơn là đi sâu vào tình cảm, mình nghĩ nên cho tình cảm ở mức cân bằng. Tại làm quá thành ra quá lố, hết dzuiiiii -ki-calm-down-

    Không ship Khanh x Duy thì thoy, chèo thuyền nào đây để Nữ còn len lén thả thêm vài thuyền =]]]]] Nhưng hint của 2 tên này văng đầy trời đó, thỉnh thí chủ cẩn thận =]]]]
    [FONT=&amp]

    [/FONT]
     
  16. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    [​IMG]

    12.

    Có thể các bạn sẽ tưởng tượng một chuyện gì đó thật khủng khiếp xảy ra giữa hai người bọn họ.

    Nhưng thực tế chứng minh,

    “Tao xin lỗi vì đã làm dơ áo mày.” Sau khi đã nhét hai cục khăn giấy tròn trịa vào mũi xong, Tóc Vàng Hoe bèn từ tốn nói, “chắc ban nãy bị nện trúng mặt nên giờ chảy cả máu cam.”

    “Mày ngồi đây nghỉ năm mười phút xem khá hơn không.” Tiểu Duy khoanh tay tựa vào thành giường nhìn Tóc Vàng Hoe, ngay cả mày cũng dần cau lại, “đánh đấm con mẹ gì mà để nó tương vào trực diện. Đm bún thiu.”

    “Tao ra nông nỗi này mày còn nặng lời được.” Gã hờn dỗi ôm gối quay mặt đi chỗ khác, giọng nghe ỉu xìu, “nhưng thà tao bị đánh còn hơn. Nhìn mày đánh nhau với nó chắc tao không kìm nổi.”

    Tiểu Duy nghi hoặc: “Không kìm nổi?”

    Ý mày là mày sẽ đau lòng?

    “Thì không kìm được mà vào phang chết mẹ nó chứ gì. Ngay cả cọng lông chân của mày tao còn không dám đụng thì sao nó có quyền làm điều đó.”

    Cậu thiếu niên lặng lẽ kéo ống quần nhìn lông chân: “…” Đm so sánh hay như súc vật.

    Nhưng dù sao…

    “Tao cũng xin lỗi vì đã khiến mày gặp chuyện phiền phức.” Hắn đưa tay gãi gãi trán, điệu bộ bất đắc dĩ vô cùng. “Tốt hơn lần sau mày đừng ra mặt. Nó thích thì tao chiều, sợ làm đéo.”

    Tóc Vàng Hoe lúc này mới ngoảnh đầu nhìn lại: “Vậy thứ tao thích sao mày không chiều?”

    “Mày chê hàng tao không to hay còn nguyên do nào khác?”

    Tiểu Duy: “…” Cục súc bạt tai vào mồm gã. A đu đu con chó, rốt cuộc mày đang biết tao nói cái gì hay không!

    Rồi hắn đưa tay kéo kéo cổ áo, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi, còn mò xuống giường ngửa cổ nốc luôn một ca nước suối. Tóc Vàng Hoe ngồi đó nhìn trộm yết hầu đang chuyển động lên xuống của cậu thiếu niên, chợt gã cảm thấy từng tế bào, mạch máu ẩn trong cơ thể mình rần rần sôi sục.

    Trời hôm nay nóng ghê.

    “Duy Duy…”

    “Gì mày?”

    “Có một bộ phim mà tao rất thích.

    Nhân vật chính tên gọi Tiểu Duy. Đm cất dép vào, đéo nghe xong đã muốn xồn lên hả!”

    Tiểu Duy là hồ ly tinh, nhưng vì muốn được sống như con người nên nàng đã không ngừng đi tìm ai đó tình nguyện dâng trái tim của họ cho nàng. Ấy thế, những gã đàn ông tiếp cận nàng đều muốn nện nàng, vì thế nàng đã moi tim của bọn họ ra.

    “Nội dung phim như sh** mà mày cũng xem à?”

    Sau đó, Tiểu Duy gặp được thằng A. Thằng A vốn là cận vệ của Tịnh công chúa, và em Tịnh rất yêu thằng A. Nhưng do bị gấu vồ banh mặt năm 15 tuổi nên em Tịnh khá hận đời, khi thấy thằng A chết mê chết mệt với Tiểu Duy thì em lại càng ghen ăn tức ở.

    Tiểu Duy vừa nghe vừa che miệng ngáp một tiếng. Hắn vung chân đạp Tóc Vàng Hoe xuống sàn, sau đó quấn chăn nằm dài trên giường bệnh. Lúc này đây hắn cảm thấy mình buồn ngủ quá, mi mắt sắp mở không lên rồi.

    Tịnh công chúa vì muốn chiếm hữu thằng A nên đã làm một giao kèo máu, đó là hoán đổi thân thể cho nhau. Cô ta tình nguyện dâng tim cho Tiểu Duy để nàng trở thành con người, và cô ta thì sẽ sống hạnh phúc bên thằng A bằng lốt da yêu quái xinh đẹp.

    “Hah, tao thấy Tịnh công chúa ngu vãi.”

    Nhưng rồi em Tịnh gặp nguy, thằng A xông pha giải cứu. Rồi nó phát hiện ra người nó yêu là em Tịnh. Còn Tiểu Duy, nó vốn chỉ yêu nhan sắc của nàng.

    Hơi thở của cậu thiếu niên giường trên dần dần trở nên đều đặn.

    Tiểu Duy bị tấm chân tình kia làm cảm động nên đã tự nguyện trả lại trái tim cho công chúa, và nàng thì tan biến thành tro.

    Nhiều năm sau, không còn ai nhắc đến nàng nữa.

    “Tiểu Duy thật ngốc phải không?” Lúc Tóc Vàng Hoe tạm dừng câu chuyện, gã trông thấy Tiểu Duy đã nằm ngủ tự bao giờ.

    Thảo nào không nghe chửi bới gì nữa.

    Nếu hắn ta còn thức, hẳn là sẽ mở mồm đòi tổng nện đoàn làm phim…

    Hắn ngủ thật yên tĩnh. Trông hắn tựa như một con búp bê sứ hoàn toàn được điêu khắc bằng thủ công, tinh xảo và cầu kỳ. Hàng mi cánh quạt thật đen, sống mũi cao, đôi môi mỏng và nước da trắng như trứng gà mới bóc. Tóc Vàng Hoe nghĩ rồi lại nghĩ, có khi nào thằng này là con gái không ta?

    Gã đăm chiêu một tẹo, sau đó chậm rãi trườn lên giường, luồn tay vào trong chăn, sờ bừa vài phát. Quả nhiên không ngoài dự đoán, Tiểu Duy của gã chính là một thiếu nữ đồng trinh!

    Mọi thứ sẽ ổn thôi trừ việc thiếu nữ đồng trinh có cây đinh chính giữa…

    Bỏ mẹ rồi đời.

    Chúa ơi tao cong thật hả! Gã đỏ mặt nhìn về phía hắn, nội tâm gào thét không thôi. Có lẽ tao cóng còng cong cong rồi, từ khi gặp mày tao mới biết giữa đàn bà và tao chẳng còn sự thu hút triệt để như xưa. Nghĩa là mày đổi khẩu vị từ một món này sang một món khác, ví như từ sò huyết sang lạp xường chẳng hạn. Trước đó, tao tự tin rằng mình chỉ thích ăn sò huyết mà thôi. T^T

    Cuộc sống khắc nghiệt vờ lờ.

    Nhưng khoan, tao phải làm gì để kiểm nghiệm chuyện này chứ.

    Nghe đồn nếu mày trót hôn vào má một thằng con trai, dù vô tình hay cố ý và mày cảm thấy thật buồn nôn thì xin chúc mừng, mày vẫn đang thẳng như thước kẻ!

    Ớ mà ai đồn tin này vậy?

    Tóc Vàng Hoe trợn trừng mắt: “Bố đồn.”

    Vốn là người dám nghĩ dám làm, Tóc Vàng Hoe đã dùng sự táo bạo liều lĩnh tích cóp suốt mười bảy năm qua dồn tất vào một nụ hôn kinh dị. Không phải gã chưa từng chủ động hôn môi con gái, nhưng chủ động với một tên đực rựa thì…

    Bờ môi gã chạm vào mặt Tiểu Duy một cái, sau đó vội vàng lui ra.

    Não bộ Tóc Vàng Hoe đùng đùng rối loạn.

    Thấy tởm đi, thấy tởm đi. Gã ôm đầu gào thét. Đậu má sao tao thấy thích vậy trời…

    Đậu má (///v///)*

    ---

    Vậy kết cục Tiểu Duy thế nào, cô ta có được hóa kiếp thành người hay không?

    Đương nhiên là không. Tiểu Duy chẳng còn gì ngoài một nắm tro bụi.

    Ha ha, phim bựa vãi nồi. Mà tao nghĩ có một số chuyện không nên thử.

    Vì ngay từ đầu bản chất nó vốn là như thế. Lúc bắt đầu cũng là lúc cô ta kết thúc. Đừng cố tìm những thứ không thuộc về mình.

    Cảm giác đó không ai chịu nổi đâu.

    Tiểu Duy của bộ phim mày kể,

    Vừa tàn nhẫn, vừa đáng thương. Và có một chút lòng trắc ẩn của loài người. Tao nghĩ vậy.

    Duy Duy…

    Hả?

    À không.

    Tóc Vàng Hoe lắc đầu một cái.

    Không có gì.


     
  17. Lily

    Joined:
    Sep 1, 2015
    Messages:
    54
    Likes Received:
    0
    Kaka! Logic của Tóc Vàng Hoe sao lúc nào cũng chí lí hết vậy? Thiệt héo khô lời... =))

    Tui bị kết cái hình bìa chương của thím. Mới đầu nhìn cái hình thằng ku trắng múp mặc áo yếm đỏ mà tui đã không thể nào nén nhịn được, trong lòng tui bỗng dưng có ý định muốn nhồi nó thành bột đó, nhưng chợt nhận ra đó chỉ là hình ảnh mà thôi =))

    Óa trội ôi ~ Tiểu Duy Duy ngủ kìa má ôi! Càng nhìn càng quắn quéo quá má ôi. Trội ôi là trội, tập này thím làm tui mất máu nhiều quá đi, tui cần ai đó truyền máu cho tui gấp.


    Vâng, tui đã nói zòi mừ. Tiểu Duy của ông vẫn còn "tờ rinh" đóa, là VẪN CÒN ĐÓ! Thằng Duy chưa có ai "ăn" nó đâu. Nhưng Khanh à, dù chưa có ai ăn thì vẫn chưa tới phiên ông "ăn" đâu. Nên thôi... ráng kiềm chế đi nhé ~ Poor Trịnh Hoàng Khanh =))



    Á á á ~ Ôi thần linh ơi! Ông trời ơi! Thím tác giả ơi! Tui đã nhảy cẩng lên sau khi đọc đến đoạn này đó! Tui cuồng quá độ đến mức đêm hôm khuya khoắt mà giãy đạp như điên trong chăn. Tối om tối oắm rồi mà tui vẫn phải cố nén nhịn để không ré lên to tiếng, nếu không má mì lên băm tui chết. Trội ôi... tui mất máu quá thím ơi... mất rất nhiều máu. Đờ mờ bấn loạn vờ lờ =))

    Sao hả Khanh? Hôn má của Tiểu Duy có cảm giác thế nồ? Thấy thích ghê chưa? Muahahaha!!! Cong quá rồi đó Khanh ạ, giờ trong mắt ông chắc chỉ thấy vợ của ông là hấp dẫn nhất thôi phớ hôm? Mòa cũng phải ha ~ một mình Tiểu Duy Duy xinh trai bé bỏng đã cân hết cả đám đàn bà con gái rồi. Nụ hôn lần này cũng là nụ hôn đầu tiên minh chứng cho định mệnh giữa hai chúng nó. Muahahaha!!! :)) Tui yêu thím ghê luôn. Yêu nhất cái nhà fiction này.
     
  18. Azure

    Joined:
    Jan 12, 2016
    Messages:
    97
    Likes Received:
    77
    Chưa đọc nội dung chương mới nhưng đập vào mắt tuôi là cái ảnh cậu bé mặc áo yếm đỏ chảy máu mũi nhé Nữ =)). Cuteo đúng chất bạn Khanh nuôn=)). Xong đọc cái logic của bạn í thì tuôi đã bò lăn ra cười r=)) Quần nhau 3 hiệp liên tiếp cơ đấy, sức lực mạnh mẽ ghê=))

    Tuôi bảo này bạn Duy Duy k còn câu chửi nào khác hay sao, suốt ngày chửi Khanh là súc vật thế hả đáng thương đáng thương=))Lại còn lặng lẽ kéo quần nhìn lông chân mình, hay là bị lời nói của Khanh làm cho cảm động r=))


    Ôi trời ơi nói gì mà vần thế chứ lị=)) Chê "hàng" của Khanh k to hay còn lí do nào khác hả Duy Duy=)) Tuôi nói này, riêng về khoản ăn nói bạn Duy Duy vĩnh viễn k thể đấu lại được người có đầu óc nghĩ 1 suy 3 như Khanh nhé=))

    Mà a đu đu là gì hả bà Nữ, lần đầu tuôi nghe thấy đó=)) Xong bạn Duy Duy còn thả thính kéo cổ áo cơ, bạn Khanh đớp ngon lành, nhìn mà đê mê haha=))

    Này này ai cho sờ loạn Duy Duy thế Khanh=)) Thấy ẻm ngủ nên làm liều hả=)). Vãi cả thiếu nữ đồng trinh với cây đinh chính giữa, tuôi đến chết cười vì sự ví von vô cùng ảo diệu mà tinh tế của Nữ=)). Xong lại sò huyết với lạp sườn nữa, chúa ơi tuôi là tuôi k muốn suy nghĩ đen tối đâu nhưng mờ nó chân thật quá Nữ ợ=)) Khanh cong thật r chứ còn gì nữa Khanh ơi, Duy Duy là định mệnh chân lý đời cậu đấy=))


    AAAAAAA KISS RỒI KÌA !!! KISS RỒI KÌA !!! FIRST KISS ĐÓ!!! Trời ơi đọc đến đây tuôi muốn quằn quéo gào rú như điên dại đây=)) Fan gờ chờ mãi mới hóng được nụ hôn đầu của cặp đôi ấy > v< .Sao mà chạm nhanh thế, phải tiến sâu vào hơn chứ Khanh uôi=)). Thấy thích r kìa thấy thích r kìa=))


    Huhu Nữ cứ cho thuyền Khanh x Duy bung lụa ra khơi thế này mừng quá đi ^///////^. Nhưng mà tuôi tham lam hơn 1 chút có thể để cho bạn Duy Duy cũng nghĩ về Khanh như Khanh nghĩ về Duy k Nữ=)) Tại cứ thấy 1 mình Tóc Vàng Hoe chủ động trong mối quan hệ thấy thương quá à (//// v ////)
     
  19. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    @Lily: Đây đây, tác giả đây =]]] Đoạn này giống kiểu lửa bén vào rơm hay sao mà làm người đọc bị bùng nổ :v đang thấy mình giống như bà tác giả chuyên viết H văn rù quến độc giả nè =]]] mất máu như zậy thôi để tìm cái xô cho hứng nghen \_______/ đang lo sợ nếu Tiểu Duy phát hiện ra mình bị 1 thằng đực hôn trộm thì có khi nào nụ hôn này trở thành nụ hôn cuối không, tại Duy Duy đem chôn sống Tóc Vàng Hoeee rồi xD. Vì người ta là trai gần thẳng mà haha.

    Lần tới đọc nhớ đừng la lớn nha, không mẫu hậu dzô xử trảm vì tội gây rối ban đêm đó. =]]

    @Azure: Bởi ta nói trong truyện teen fic tìm một vài hot scene nó khó hơn lên trời nữa. Bút lực Nữ không đủ để viết, là sự thật. Nên hoy, tiến gần gần hoy, đi xa quá mà hong thấy về là Nữ đi luôn đó -[[ cho nên Nữ tung hường ngập mặt bù dzô. Để coi sau này có ngoại truyện của cặp này, nghĩa là viết lúc tụi nó lớn lên thành đàn ông đàn ang, chắc sẽ đem về wordpress để viết cho ấm cúng :)))))) tại sợ nó ngoại truyện mang nhiều hơi hướm đam mỹ cũng kỳ lắm.

    Ví von câu thiếu nữ đồng trinh là của thằng bạn Nữ nói, thấy mắc cười nên đem vô xài luôn, tại hợp tình huống quá nè.

    Mà chuyện tình cảm song phương chắc phải lâu phải lâu dữ lắm (Tiểu Duy trai gần thẳng mà), hong có cong queo như cha nội Khanh đâu =]]] cho nên về sau đời Khanh còn khổ nhiều. Phận làm con trai, chưa một lần yêu ai; giờ yêu rồi thì quắn hết đường đỡ (///v///) tội nghiệp con tui quá, nhưng thôi kệ nghen.
     
  20. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80
    [​IMG]


    13.

    Sau ngày hôm đó, Tóc Vàng Hoe cảm thấy cuộc đời mình có chút phiền muộn. Gã không hiểu vì sao bản thân lại như thế, nhưng rõ là gã chẳng vui vẻ gì cho cam. Tiểu Duy nói với gã rằng: Đừng cố tìm những gì không thuộc về mình, bởi lúc bắt đầu cũng là lúc kết thúc. Tuy hắn bàn về nhân vật trong bộ phim kia, nhưng Tóc Vàng Hoe thấy có một phần nào giống với tình hình của gã.

    Giống thật.

    “Mày không đi với bọn tao à?” Thông ca nhướn mày nhìn Tóc Vàng Hoe.

    “Thôi hôm nay mệt người, để dịp khác vậy.” Gã đáp, rồi cắm đầu lủi đi.

    Đại Hải xoa xoa cằm: “Cái thằng này bị gì ấy nhỉ?”

    Thông ca: “Bị bạn gái không cho chơi nên buồn.”

    “Con gái muốn lên giường với nó không ít đâu. Tao sợ nó ‘lên’ không được nên buồn.”

    Thông ca: “…” Mày thì hay rồi Hải.

    --//--

    Tối đó, gã ngồi với Vivian trong quán cà phê.

    Gã ngậm chiếc ống hút trong mồm, cắn rồi lại cắn.

    Vậy là gã muốn theo đuổi Tiểu Duy sao? Giống như Tiểu Duy từ hồ ly tinh muốn hóa thành người, còn gã thì muốn từ đàn bà chuyển sang thích đàn ông chẳng hạn. Không đúng, gã nào có thích đàn ông, nhưng vấn đề ở đây Tiểu Duy lại là một-thằng-suýt-thì-đàn-ông.

    Có một câu nói rất hay, tôi không thích con gái, nhưng trùng hợp thay, người tôi thích lại là con gái.

    Giờ Tóc Vàng Hoe cũng đang tự bào chữa rằng: tôi không thích đàn ông, nhưng trùng hợp thay, người tôi thích lại là đàn ông.

    Nghe okay không?

    Nhưng có lẽ là trùng hợp thật. Cái khoảnh khắc vừa trông thấy hắn ở công viên lần đầu, gã đã hơi chú ý đến hắn rồi. Ấn tượng của gã về Tiểu Duy chỉ đơn giản là một cậu thiếu niên xinh trai mặc quần jean đen, áo phông trắng ngồi dưới tán cây dịu dàng xoa đầu con pet, điệu bộ hết sức tao nhã. Tóc Vàng Hoe thầm tặc lưỡi, mẹ thằng âm binh cứ như đang đóng phim truyền hình. Nhưng thẳng tới lúc con pet số nhọ kia bị chủ nhân thộp lấy hai chiếc tai cong vểnh rồi dọa sẽ đem nó ném vào lò điện làm món cầy quay mật ong cho bữa tối đêm mai thì gã mới há hốc mồm. Thằng oắt này trông vậy mà ác chiến vãi ra, chưa kể còn cầm chai Pocari tương vào đầu con pet một cú như trời giáng.

    Vừa tương vừa chửi: “Ngu này, ngu này!”

    Tóc Vàng Hoe: “…” Chẳng lẽ mọi thứ vừa rồi chỉ là mình hoang tưởng thôi sao?

    Tiếp theo, cậu thiếu niên chậm rãi đứng lên, trên tay cầm theo sợi dây để kéo chó đi dạo. Chính xác mà nói là kéo chó đi dạo, còn hành vi dắt chó đi dạo nó đã nằm trong một phạm trù khác rồi.

    Con Husky lông màu nâu đỏ theo như lời Tiểu Duy thường mắng – là cái thứ ‘lì lợm như trâu bò’. Lúc giục nó đi thì nó nằm ườn ra, còn lúc để nó nằm ườn thì nó quẩy như chưa từng được được quẩy.

    Nếu trông thấy cô cún xinh xắn nào lướt ngang qua mắt, nó sẽ cong cẳng đồm độp lao đi, làm hại chủ nhân phải chạy theo chết mẹ. Có khi khổ chủ buộc phải tham gia cuộc đua đường dài với em Benz hơn bảy trăm mét, đơn giản là Benz đuổi theo một cô cún, và cô cún thì đang ngồi sang chảnh trong xe hơi. Đường lộ dài tít tắp, nắng chiều mông lung, một chủ một chó một xe hơi nối đuôi nhau mà chạy. Tiểu Duy vừa lao theo nó vừa gào, Benz, lùi về sau hộ bố... hộc, nó thả bả chó đấy chứ thả thính đéo đâu! Ngu à còn tham đớp đm!

    Cho tới lúc cả chó và chủ thôi không theo nữa, thì chủ nhân của chó mới ngồi bên vệ đường và thở hồng hộc như một con Benz.

    Tiểu Duy siết chặt sợi dây xích trong tay, mệt mỏi vẫy vẫy bác taxi để tống cổ con nghiệt súc về nhà.

    Mày biết không Benz,

    Có cái chết hóa thành bất tử

    Cũng có cái chết hóa thành chết thử.


    Tốt nhất là mẹ nên đem mày đi phóng sinh trước khi tao đưa mày vào lò làm món cầy quay mật ong, Benz ạ. Lại đưa tay gõ đầu nó cốp một tiếng, lần sau còn đòi đi dạo thì mày chết cụ với tao.

    Benz đẹp trai: “…” Nghe xong sợ quên luôn cả sủa. Hu hu cuộc đời khắc nghiệt quá mà.

    Vốn chỉ nghĩ người trong biển người, nhưng chẳng ai ngờ Tiểu Duy lại chuyển đúng vào lớp của Tóc Vàng Hoe. Kẻ vốn đang ngủ gà ngủ gật ở cuối lớp khi nghe tin có học sinh mới chuyển đến bỗng cuống cuồng bật dậy, mở to mắt nhìn về phía trước.

    Vì trong giấc mơ vụt qua của gã, người gã mơ thấy nhiều nhất chính là cậu thiếu niên kéo chó đi dạo hôm nào.

    Quả nhiên, trái đất này cong thật. =]]]

    Tên gì đấy, Duy hả? Tên dễ nghe lắm, Duy Duy.

    Ừm, Hứa Tiểu Duy Duy.

    Tao nhớ kỹ tên mày rồi, bạn mới.

    Chẳng biết nghĩ gì trong đầu mà đến ống hút cũng bị gặm nát luôn. Tới nỗi cô bạn gái có ba vòng nóng bỏng đang ngồi đối diện với gã ta phải nhấc chân khỏi giày cao gót màu đen và đạp nhẹ một phát vào đùi bạn trai mình, giọng đầy nũng nịu: “Anh Khanh, anh có nghe em nói gì không?~”

    “Ơ… hả? Em nói gì?” Tóc Vàng Hoe giật mình, nghệch mặt.

    “Hôm nay anh cứ đơ đơ sao í, làm em buồn ghê.” Cô nàng xoay người đứng dậy, ngồi vào vị trí cạnh gã, còn đưa tay ôm lấy cánh tay gã vào lòng cọ cọ, sau đó chủ động hôn vào môi gã một cái thật kêu.

    “Đêm nay em dùng son Việt Quất.” Vivian cười khẽ.

    Nhưng anh thích ăn chôm chôm.

    Tóc Vàng Hoe ngừng giây lát, rồi cúi đầu trao cho cô gái một nụ hôn dài. Gã vừa hôn vừa vòng tay qua eo cô gái, siết nhẹ, thân thể hai người dán chặt với nhau. Giờ đây Tóc Vàng Hoe chợt thấy, ngực Vivian mềm và to như vậy, chẳng bù với tường thành vĩnh cửu của thằng kia.

    Nơi góc quán thưa người, đôi nam nữ cứ thế âu yếm, quấn quít nhau trong nồng nhiệt. Chốc sau khi cả hai không còn thở nổi, Tóc Vàng Hoe mới chậm rãi buông lơi.

    Cảm giác hiện tại không giống như những thứ đã từng.

    “Vivian, nghe anh nói...”

    Một bàn tay mảnh mai trườn lên ngực gã, cào loạn: “À há, chồng em muốn nói gì đây?”

    “…Bạn anh có một đứa trước kia thích con gái, về sau thích con trai. Nếu em là bạn gái nó, em sẽ làm gì?”

    Cô nàng nghe xong trợn trừng mắt: “Đương nhiên là đá cổ nó rồi, thằng bệnh hoạn!”

    Phản ứng của em mãnh liệt quá, Vivian.

    “Thật sự chỉ đá nó thôi?”

    “Em sẽ tát nó vài phát rồi cắt đứt quan hệ luôn, về sau vĩnh viễn không gặp lại. Trời ơi,” Vivian rú ầm lên, “em không thể tin được bạn anh bệnh hoạn và kinh tởm như thế!”

    Nói xong còn ra vẻ nghiêm trọng dặn dò: “Khanh, em khuyên anh nên tránh xa người kia một chút, cẩn thận nó giở trò bậy bạ với anh!”

    Tóc Vàng Hoe: “…”

    “Mà bạn gái của hắn ta chắc cũng bất hạnh lắm, bởi việc này còn nhục nhã hơn cả việc bị trai cắm sừng. Thề là em không tưởng tượng được cảm xúc của cô ta khi phát hiện ra sự thật ghê gớm ấy. Em chẳng biết cô ta sẽ đau khổ hay tuyệt vọng đây?”

    “…”

    “Cũng may không phải anh, nhỡ mà…”

    “Là anh.” Tóc Vàng Hoe nhẹ nhàng nói.

    Không cần nhỡ. Là anh.
     

Share This Page