Tiểu Duy

Discussion in 'Truyện dài' started by Một Bạn Nữ Giấu Tên, Feb 12, 2017.

  1. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    T I Ể U D U Y

    Người viết:
    Nữ (Just Call Me J)
    Độ tuổi: 15+
    Thể loại: Teen fic
    Cảnh báo:một nùi từ ngữ không tốt
    --
    PROLOGUE

    Gọi tao là Duy.

    [​IMG]


    A/N:

    Hello, it's Nữ. Tui đã quay lại và dỏm hơn ngày xưa :v

    Nói một chút về ảnh bìa đi, nó thực sự không liên quan đến câu chuyện này đâu.

    Dạo này bê tha đổ đốn quá, văn vẻ không cách nào gọt dũa được, cho nên đọc thấy tệ quá thì cũng thông cảm nha :<

    Tên nhân vật nghe có mùi Tàu Tàu, là do tui không thích đặt tên Việt cho cái truyện này.

    Tui không biết đây là cái gì nữa, tự nhiên nửa đêm ngồi viết viết vậy đó :v chắc cũng ngắn để có thể hoàn thành. A hiiii ~
     
  2. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    1.

    Tiểu Duy rất ghét việc bị người khác gọi là Tiểu Duy Duy, đặc biệt là cái tên phát ra từ miệng của một thằng ất ơ nào đó. Cứ mỗi lần nghe đến cái kiểu gọi tởm đời này, hắn sẽ không kìm được mà muốn lao tới nện cho đối phương một trận nhừ đòn xem còn dám gọi thế hay không.

    Hứa Tiểu Duy Duy, mẹ nó, càng nghĩ càng thấy đúng là dở hơi cám lợn mà.

    Ngày đầu tiên chuyển sang trường mới học, cảm giác trong lòng hắn vẫn chán ngán như cũ. Hắn thật không hiểu vì sao mẹ hắn lại có thể chọn lấy cái tên ngu xuẩn này trong muôn vàn cái tên tương đối bình thường khác. Ash, khéo có khi đến một lúc nào đó, hẳn là hắn phải đi làm lại tên họ trong giấy khai sinh một lần nữa. Cho nên từ đó về sau, khi tự giới thiệu về bản thân mình, Tiểu Duy chỉ cộc lốc ném cho người đối diện một câu: “Gọi tao là Duy.”

    Hoặc Z.

    Z Will Bless You là nick name có từ năm lớp mười một của Tiểu Duy. Không phải nghiễm nhiên mà bạn bè thích gọi hắn là Z. Về mặt cơ bản, Z là thành phần chẳng mấy nổi bật trong lớp. Sức học bình thường, gia cảnh bình thường, tính cách bình thường, ngoại hình cũng không phải quá mức đẹp trai. Nhưng chính câu nói ‘Z sẽ ban phước cho mày’ đã làm nên một cú ghi bàn ngoạn mục trong đời Tiểu Duy.

    Hôm đó, cái thằng tưởng chừng như trói gà không chặt lại có thể nện đi tong hai chiếc răng cửa của đối phương cao hơn mình nửa cái đầu. Sau đó vung chân đá cho nó vài đá thừa sống thiếu chết, đến nỗi nếu bạn cùng lớp không can ngăn thì có thể Tiểu Duy sẽ đánh cho nó không thể mở mồm ẳng thêm lời nào nữa.

    “Thằng súc vật đó bảo mẹ tao là con điếm rẻ tiền, chỉ biết chui luồn dưới háng đàn ông để kiếm sống.” Tiểu Duy vừa nói với người cạnh bên, vừa đưa mu bàn tay dính máu chùi chùi vào quần kaki, cười đến sáng lạn. “Cho nên hôm nay tao không đánh chết nó, quả thực tao còn thua cả súc vật.”

    “Tiểu Duy, mày thôi đi!” Khánh lớn tiếng quát, “mày mà còn đánh nữa thì không hay đâu!”

    “Đm, đừng cản tao chứ.” Tiểu Duy dợm bước đi lên, trong đáy mắt của hắn không hề có một tia dao động hay sợ hãi. Nói ai cũng được, chỉ cần đừng động đến bà ấy – người đàn bà mà hắn luôn luôn kính trọng, thì okay, có thể hắn sẽ lẳng lặng bỏ qua. Nhưng còn mày!

    “Duy… mày tha cho tao đi! Tao xin lỗi…” Thằng tóc đỏ lắp bắp trong tuyệt vọng, “tao sẽ… không nói bậy nữa.”

    “Yo! Homie, nghe nói mày là con chiên ngoan đạo. Vậy thề với Chúa là mày sẽ không sủa bậy nữa đi, tao tha cho?” Tiểu Duy đột nhiên đưa ra một lời đề nghị hết sức quái đản. Hắn ngồi xổm xuống nhìn Tóc đỏ đang quằn quại trên đất, máu mồm loang lổ trên bâu áo trắng tinh.

    “Tao… hộc, tao thề với Chúa là tao sẽ không sủa bậy nữa.” Nó gần như ứa nước mắt.

    “Và cầu xin Ngài ban phước lành cho. Nào nào, nói đi Khải?”

    “Xin… xin Chúa ban phước lành!”

    “Ha ha!” Tiểu Duy cười đến hoang dại, “nói hay lắm, biết nghe lời lắm. Nhưng mà Khải, mày phải biết một điều này nhỉ? Kể cả Chúa cũng không cứu được một môn đồ bất hảo như mày.”

    Giờ thì mày xin tao ban phước đi.

    Z will bless you.

    “Aaaaa…”

    Học sinh Nguyễn Văn Khải trường trung học phổ thông Y nhập viện vì bị nam sinh cùng lớp tên Hứa Tiểu Duy Duy đánh gãy tay, chấn thương phần mềm ở bắp chân, gãy hai răng cửa.

    Hội đồng kỷ luật nhà trường đưa ra biện pháp xử lý thỏa đáng bằng cách buộc Hứa Tiểu Duy Duy thôi học một năm và phải bồi thường tiền thuốc men cho nạn nhân Nguyễn Văn Khải.

    Lúc ban chiều khi hay được tin con trai mình xô xát ở trường, mẹ của Tiểu Duy đã không cầm được nước mắt khi ngồi nói chuyện cùng hắn ta.

    “Duy Duy, sao con lại đánh nhau ra nông nỗi này chứ?” Diệp Chi ôm chầm lấy cậu con trai trẻ dại, đáy mắt tràn đầy sự hoang mang.

    “Là do nó gây sự với con trước, con xin lỗi vì đã làm mẹ lo lắng.” Hắn ghì lấy vai bà, nói khẽ.

    “Không sao đâu em. Tuổi trẻ bồng bột là điều không tránh khỏi, nhớ năm đó anh cũng đi đánh nhau với người khác đấy thôi.” Dượng hắn ngồi một bên, nhẹ nhàng trấn an bà.

    Diệp Chi gật gật đầu, quay sang nhìn ông Minh: “Nhưng con nó bị đuổi học rồi phải làm sao hả anh?”

    “Ban chiều anh có vào trường làm việc với thầy hiệu trưởng. Ông ta nói buộc thằng Duy thôi học một năm. Về phần hồ sơ, anh có thể lo được hồ sơ trắng cho con. Nhưng mà em nên biết, có thành tích xấu thì kiểu gì sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến việc học của nó ở trường.” Nói đoạn, Lý Minh quay sang phía hắn, “Duy, con có muốn chuyển trường vào năm sau hay không?”

    Hắn nghe xong ngẩng mặt lên, hỏi: “Chuyển trường à dượng?”

    “Dượng vừa được cấp trên chuyển công tác đến thành phố A. Thực ra chiều nay dượng định hỏi ý kiến hai người, nhưng nay xảy ra chuyện như vậy, dượng nghĩ con nên theo dượng thì tốt hơn.” Lý Minh chậm rãi đưa ra lời khuyên.

    “Duy Duy.” Diệp Chi do dự nhìn con trai mình một chút, “ý con thế nào?”

    Lúc này đây, Tiểu Duy thật sự rất mệt. Hắn không còn hơi sức để nghĩ tới nhiều điều khác nữa. Cho nên chỉ lễ phép gật đầu: “Được ạ.”

    Bốn tháng nữa là hết năm học, mà hắn vốn đã suýt soát trước ngưởng cửa thi học kỳ hai. Tuy rằng lưu ban một năm vì thằng súc vật đó là không đáng, nhưng thôi kệ. Chuyển trường thì chuyển trường, với hắn, học ở đâu cũng chẳng có gì quan trọng. Hah, giờ thì hắn muốn ngủ một lát.

    Thật đau đầu.

     
  3. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    2.

    Tiểu Duy ngồi tựa vào ghế, một tay bấm điện thoại, một tay chống cằm, mắt nhìn đăm đăm vào màn hình di động.

    Giờ ra chơi quả thật rất ồn ào, hắn có cảm giác mình và bọn rởm đời cùng lớp không hề có điểm giống nhau. Suốt mấy năm qua hắn luôn tự hỏi làm thế nào để có thể ngày ngày cười nói như chúng nó, hoặc đơn giản hơn là tận hưởng bữa sáng cùng bè bạn một cách ngon lành?

    Kỳ thực hắn cũng có bạn. Nhưng từ khi chuyển chỗ ở đến giờ, số lần gặp mặt thằng Khánh chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lắm lúc anh em chiến hữu nhớ nhau, hắn đành xách chiếc mô-tô vượt ba trăm cây số liền từ thành phố A đến thành phố F cốt chỉ để ngồi ở một quán bình dân, uống một ly xây chừng với nó, rồi lại phắn về. Hoặc đôi khi cũng nán lại lảm nhảm.

    “Tao nói mày đấy, có dịp lên thành phố A, tao dắt mày đi bay.” Tiểu Duy nói, rồi bình thản nhả một làn khói vào trong hư không.

    “Đéo gì chờ đến thành phố A mới bay được.” Khánh bật cười, “tao có cái này, không quá thắm nhưng đủ để bay.”

    “Gì đấy?”

    “Cần sa.”

    Hắn đưa tay dập tắt thuốc, khẽ nhếch môi.

    “Chơi.”

    Trưa hôm đó, Tiểu Duy và Khánh ngồi một góc trong phòng trọ bé ti của Khánh, cùng nhau quấn cần.

    Thằng Khánh kinh nghiệm đầy mình, một tay nó quấn cho hai thằng hút. Ấn tượng đầu tiên của Tiểu Duy khi nhìn thấy túi cần thì hắn liền mường tượng đến… sh**. Nói ra thì có phần thô thiển, nhưng quả thật tầm nhìn của hắn cũng chỉ được bấy nhiêu.

    Khánh ngắt một đoạn cần, sau đó xé làm ba rồi bỏ vào hộp xay cần, cứ thế ngồi xoay theo chiều kim đồng hồ. Sau khi xay cần vừa nhuyễn, Khánh bèn nhẹ nhàng giải thích: “Mày không nên xay quá nhuyễn, vì khi hút dễ bị tụt mood lắm. Ngoài ra,” nó vừa nói vừa cầm một mảnh giấy quấn cần màu vàng nhạt thoăn thoắt gấp thành tạo hình Zig Zag, “mày chịu khó gấp như vậy sẽ tránh được xác cần bay vào mồm khi hút. Rồi…”

    “Thánh họ bro. Chơi cần mà thành ra cả một nghệ thuật như này thì mấy thằng lôm côm tụi mày cũng tính là có thú vui tao nhã đấy.” Tiểu Duy ngồi một bên vừa hút thuốc, vừa nheo mắt bình phẩm.

    “Shut the f*ck up và dập mẹ điếu thuốc đê.” Khánh vung tay vỗ bộp vào mặt Tiểu Duy, giọng đầy nghiêm nghị “có điều này mày chưa rõ, homie à. Thường mấy đứa hút cần khá là ghét mấy thằng hút thuốc.”

    “Rồi tao hút đấy, làm gì được tao?” Nói đoạn đưa ngón trỏ xoa xoa má trái, “đm mày, đau vãi.”

    “Tao thì làm khỉ gì mày được. Nhưng hút thuốc lá có hại cho sức khỏe, báo đài tuyên truyền mày không hay à? Hơn nữa, khói thuốc cũng chả thơm như mùi cần.”

    Tiểu Duy ‘ha’ một tiếng.

    “Nói chung, bỏ được thuốc lá thì tốt.”

    Dừng một chút, Khánh lại nói: “Chuyển sang chơi cần với tao.”

    “Một người khỏe, hai người vui.”

    “Vui đéo gì hai người thế?” Tiểu Duy hơi tựa người vào thành giường, chợt thấy thằng Khánh này càng ngày càng nhảm.

    “Khi mày đốt cần, thằng kề bên ngồi hít phải cũng sẽ phê tương tự. Còn vì sao vui? Nếu mày không tin cần sa có thể giúp mày ngồi cười từ mười hai trên hai mươi bốn giờ trong ngày, thì tao sẽ cho mày một chiếc gương soi mặt.”

    Quả nhiên, sau khi công đoạn quấn cần kết thúc, thì đốt cần chính là một công đoạn linh thiêng bậc nhất. Trong làn khói mờ nhạt, Tiểu Duy mơ hồ nghĩ tới vị của xoài xanh…

    Đầu óc hắn lâng lâng sau khi vừa rít một hơi thật dài và thở mạnh ra bằng đường mũi và miệng. Hắn cảm thấy cuộc sống chợt mông lung như một trò đùa, và những con vi khuẩn hình dẹp đang rơi rơi trong không khí…

    Tiểu Duy hơi choáng váng, bỗng dưng thèm ăn chút gì đó ngòn ngọt.

    “Phòng mày ấy…” Hắn chợt lẩm bẩm với gã trai bên cạnh “phòng mày còn bánh kẹo hay không?”

    Khánh ngồi im như phỗng. Chỉ cười, chẳng thiết nói năng.

    “Tao bảo, tao thèm kẹo xoài.” Hắn mím môi, nhấc một cánh tay nặng trịch đưa lên đỡ trán, “mày câm à, homie?”

    Cũng không ai trả lời.

    Tiểu Duy lại rít thêm một hơi, tiếp theo sảng khoái ngửa đầu nhả khói.

    “Mẹ nó, à,” hắn chợt ho khùng khục, “mày… câm thật rồi.”

    Cứ như vậy, hai gã thiếu niên xoắn xuýt ngồi cười từ trưa đến lúc nửa đêm.

    Cho đến khi Tiểu Duy lượn chiếc mô-tô trên đoạn đường quốc lộ 1A dài ngoằng tít tắp, hắn mới thử nghiêng đầu nhìn bản thân qua kính chiếu hậu --- rồi bỗng phát hiện ra. Hắn. Vẫn đang cười…

     
  4. Azure

    Joined:
    Jan 12, 2016
    Messages:
    97
    Likes Received:
    77
    Chào bạn Nữ, lâu quá r k thấy bạn xuất hiện nè^^. Hồi xưa mình chỉ làm silent reader fic Của anh thôi í hihi :"> ( vậy nên điều đầu tiên là mình nhìn bạn, sau đó mới nhìn đến tên fic mới này, kiểu fan girl hú hét vì được gặp idol í=)))

    Nữ đã quay lại hoành tá tràng với Tiểu Duy nhỉ :">. Tuy tên nhân vật có hơi chút Tàu Tàu tí nhưng giọng văn vẫn đậm chất Việt. Mình khá thích Tiểu Duy, ngang tàng, bất cần đời, đánh nhau, trốn học... Nhưng cảm giác như ẩn sâu trong đó Tiểu Duy có chút dịu dàng yếu đuối :">

    Lảm nhảm vài lời mong Nữ k giận, và hóng chờ chương của bạn nhé -ki-love-
     
  5. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    Chội ôi Azure, làm sao mà giận được chớ, thương hổng hết mà ♥ thả tim cho bạn. Của anh giờ Nữ chưa viết lại được nữa, động vào có cảm giác thứ mình từng viết ra ko giống như thứ mình thường viết nên văn phong bị rụm nụ ùi ;;___;; Nữ sẽ cố gắng quay lại sớm.

    Hơn nữa, cảm nhận của Azure về nhân vật này giống như Nữ vậy. Thật ra Tiểu Duy là phiên bản lỗi về mặt tính cách của Nữ, ngoài mạnh trong bánh bều, dễ sa ngã a hí hí. Nhưng được cái Nữ chưa hút cần với oánh lộn thoi. Có Azure đọc hả, để Nữ viết tiếp cho mai đăng lên nha.

    P/s: tối nay Nữ pi sà sẽ lật bài gọi Azure ái thiếp dzô tẩm quất nghen.
     
  6. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,874
    Likes Received:
    101
    Mừng Nữ trở lại. Biết gì không Nữ, tôi đã từng đọc không biết bao nhiêu truyện teen, và nhân vật như Tiểu Duy cũng không phải dạng hiếm gì. Cơ mà tôi chưa thấy ai viết về cảnh hút cần sống động và phê pha như Nữ viết cả. Tôi đã phải cảm thán, teenfic gì mới lạ vãi. =))

    Những con vi khuẩn hình dẹp rơi rơi trong không khí... Tôi nghĩ, chả có hình ảnh nào phù hợp và sáng tạo hơn hình ảnh này khi miêu tả trạng thái của một thằng phê thuốc cả. =)) =))

    Vậy thôi, chúc fic đông.
     
  7. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80
    Mỳ à, thiệt xúc động thì lại được Mỳ comment cho Nữ. Biết sao không, tại lúc tui hoa mắt hay thấy mấy cái hình dẹp dẹp rơi trước mắt mình, tui nghĩ đó là vi khuẩn đó =))))) ♥ cảm ơn Mỳ lần nữa, mà khi gặp lại Mỳ lần này, tui phát hiện Mỳ trở thành Mỳ Tô chứ hết còn là Mỳ Ly òi xD
     
  8. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    3.

    Ê, mày biết vì sao nó lấy chữ Z làm biệt hiệu lẫn nick name trong game thay cho cái tên Tiểu Duy của nó hay không?

    Brmm, hmm --- để tao nghĩ đã. Hay lắm, tao biết rồi. Với một người có nội tâm sâu thẳm như nó, hẳn vì Z là ký tự cuối cùng trong hai mươi tư chữ cái. Mà nó thì, vốn chưa từng thích bắt đầu thứ gì cả.

    Tao đánh giá cao suy nghĩ của mày, dear Triển hộ vệ. Bởi lẽ đó là một sự biểu hiện tuyệt vời của việc bên trong đầu mày đang chứa não chứ không hề chứa vật thể gì khác.

    Trời nện mày con chó. Ý mày là đầu tao trước giờ toàn chứa sh** à?

    Uầy ui Triển hộ vệ, mày thông minh như thế sau này còn ai dám chỏ mồm nói chuyện với mày đây? Haizz.

    Đm đúng là logic của súc vật.

    Cơ mà, tao bảo, lý do thằng Duy lấy chữ Z làm đại diện cho con người nó không phải vì Z là ký tự cuối cùng đâu. Về mặt cơ bản mà nói thì năm ngoái nó ngồi chơi game offline, đéo biết chơi kiểu vẹo gì mà ấn bung cả nút Z trên bàn phím laptop của con Hà. Xong con Hà khen nó chơi đỉnh thế, bởi quả lap hai lăm triệu mới coóng vừa tậu về từ Điện Máy Xanh được mười bữa đã bị nó một phát làm hư trong sự sung sướng của toàn thể gia đình Hà.

    Rồi?

    Rồi nó cũng cảm thấy nó đúng là chơi siêu vãi, cho nên quyết định lấy chữ Z làm tên gọi cho nó.

    Ngoài ra còn đền cho con Hà cái bàn phím hai chai…

    Và cả tháng đó tao chỉ thấy nó không xơi gì ngoài nước lọc.

    Về sau tao vô tình nghe nó nói:

    Hay lắm, đm Hà.

    -//-

    Cho nên…

    Không phải ngẫu nhiên bạn bè thích gọi Tiểu Duy là Z.

    “Tôi tên Duy.” Lúc chuyển vào lớp và không hề thấy mặt mũi của giáo viên chủ nhiệm ở đâu, Hứa Tiểu Duy Duy đã mở đầu như vậy. “Học sinh mới của 11C2.”

    Cũng không nói rất mong được mọi người giúp đỡ.

    Sau đó, hắn thản nhiên tìm một bàn còn trống để ngồi vào. Vừa hay, vị trí gần chót lớp.

    “Cái đm vào lớp bọn tao mà đếch biết nói xin chào à thằng âm binh đầu đinh?” Một tên có quả tóc hai mái nhuộm vàng nhảy bật ra khỏi chỗ của mình, nhanh chóng bước tới trước mặt Tiểu Duy, đưa hai tay dằn mạnh xuống bàn ‘rầm’ một phát đầy cường điệu, “ê, mày đấy. Phải rồi, là mày. Tao nói mày đấy, có nghe hay là không?”

    Nghe. Đương nhiên bố nghe. Nhưng mà,

    “Tao chào cờ với mẹ mày thì được, chào mày làm đéo?” Hắn chầm chậm giơ ngón tay giữa lên trước mặt Tóc Vàng Hoe, mỉm cười sáng lạn, “f*ck your mother.”

    Tóc Vàng Hoe nghe xong, đôi mắt bỗng hiện lên một tia kinh hãi: “Đến người đàn bà năm mươi sáu tuổi mà cũng muốn hiếp dâm, mày đúng là thằng bệnh hoạn của xã hội!”

    Một trận cười ầm ĩ vang lên trong lớp.

    Tiểu Duy: “…”

    “Nếu mày muốn chào cờ với tao thì mọi chuyện đã khác rồi.” Tóc Vàng Hoe chợt gợi ý thêm.

    Ai tìm hộ tao cái xô để tao nôn vào phát, thánh họ cả nhà mày. Đm chính mày mới là con bệnh của xã hội. Mặc dù không thích nhưng Tiểu Duy cũng phải thừa nhận, thằng sinh vật lạ này bằng cao, tay lái cứng nên ôm cua gắt vãi ra.

    Trong lúc tang gia đầy bối rối, hắn đột nhiên nhớ tới câu mắng người kinh điển từ thanh niên Triển hộ vệ: “Đm đúng là logic của súc vật mà.” Rồi hắn mắng y chang như vậy.

    Tóc Vàng Hoe nghe xong tiếp tục rú lên: “Đòi f*ck luôn mẹ của súc vật, Duy à mày có còn là con người hay không?”

    Okay, you win.

    Phản đòn hay và sáng tạo lắm, thằng cô hồn.

    Nhưng mà cũng ngu học không kém đâu.

    “Và mày tên Duy phải không?”

    “Ừ.”

    “Mười bảy tuổi phải không?”

    “Mười tám.”

    “Hơn tao một tuổi à. Mà mày cái gì Duy ấy nhỉ?” Tóc Vàng Hoe chống cằm quan sát hắn, năm ngón tay vô thức gõ nhẹ lên cằm gã đều đều.

    Chỉ thấy Tiểu Duy rơi vào trầm ngâm.

    “Tên họ đầy đủ kia.”

    “Nói ra mà cười đánh chết mẹ mày.” Hắn trừng Tóc Vàng Hoe bằng ánh nhìn thật tợn.

    “Ai cười đứa đó làm nghiệt súc.”

    Lại trầm ngâm thêm vài chục giây nữa…

    “Tao tên Hứa Tiểu Duy Duy.”

    “Hmm, tên hay đấy. Nhân tiện, tao là Khanh. Trịnh Hoàng Khanh.”

    Sau đó gã cười ha ha.

    Tiểu Duy đen mặt.

    “Đm tên mày buồn cười vãi nồi. Có cái nồi mới không cười ấy, ha ha ha…”

    Giá mà ngày xưa mẹ mày đi hồ cá sấu và đem mày theo làm mồi câu thì tốt, Khanh ạ.

    Bài học được rút ra ở đây: Đừng nghe những gì nghiệt súc nói, hãy nhìn những gì nghiệt súc làm.

     
  9. Azure

    Joined:
    Jan 12, 2016
    Messages:
    97
    Likes Received:
    77
    Bạn Nữ lại ra chương mới *hú hét quay cuồng*

    Trời ơi, sao tuôi càng ngày lại càng thích cái tính cách bất cần đời của Tiểu Duy kinh khủng thế này=)). Mấy câu chửi bậy để trong đây k bị thô tục mà hợp lý lạ kì=))


    Đọc đoạn này tuôi thề là tuôi cười như điên dại luôn=)). Bạn Tóc Vàng Hoe đáng yêu quá xá, làm Duy Duy k nói lại đc gì há há=)). Tự nhiên lại nghĩ Tóc Vàng Hoe là công còn Duy Duy là thụ=)) *hụ hụ lạc chủ đề r* :">

    Tuôi chính thức là fan của bạn Tóc Vàng Hoe aka Khanh nhé=)). Bắt nạt Duy Duy nữa đi Khanh=)). Tiếng ổng cười haha nghe khoái trá làm sao=))

    Vậy thôi, lót dép hóng chương mới của Nữ-ki-love-
     
  10. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    @Azure: Nữ nói nhỏ nè, hổng chừng cái này là non-love teen fic, tình bạn là chính, tình iu nếu Nữ thấy hợp Nữ sẽ ship vô. Có khi nam mến nam, nam mến nữ cũng hổng chừng. Á hí hí *đưa tay che mẹt* chội có nửa năm trôi qua thôi mà nhân sinh quan của Nữ thay đổi quá chừng chừng :< bạn bè là hủ không nên giờ chắc ít nhiều cũng bị cầu dzồng hóa đó Azure. Cảm ơn Azure nhiều nhiều về những cmt trong fic ♥
    Còn giờ hả, Nữ quăng bom dồn dập nè :3

    ---

    4.

    Trước kia thằng Z là người như thế nào?

    Là người mày chỉ có thể đuổi theo chứ không bao giờ đuổi kịp.

    Cái gì gọi là chỉ có thể đuổi theo chứ không bao giờ đuổi kịp?

    Ranh giới.

    Ranh giới?

    Ừm, ranh giới của nó. Thằng Duy thật khéo léo khi tự vạch ra một ranh giới nhất định cho bản thân. Mày sẽ không thể bước qua, và nó cũng sẽ không bước tới. Bức tường vô hình mà nó dựng lên khiến mày chỉ có thể hiểu những gì nó cho phép mày được hiểu. Hmm, sống mà không cần sự đồng cảm của nhân loại, đứa như nó tao thấy đời hiếm ai.

    Ừm…

    Như kiểu mày và nó chỉ đứng cách nhau một làn xe buýt thật gần. Nhưng chỉ cần mày chớp thôi đã thấy nó không còn đứng bên kia đường nữa. Đến khi mày nhận ra nó chạy biến đi đâu, thì bóng lưng của nó chỉ còn là một chấm nhỏ mờ nhạt.

    Đường sẽ vẫn đông đúc, và mày không có biện pháp băng ngang. Mày vốn không thể đuổi kịp Z.

    Triển hộ vệ nghe xong, tâm trạng bỗng nhiên rối tinh rối mù. Thằng Z sửu nhi này coi vậy mà thâm nho nhỉ. Tuy rằng lời thằng Khánh nói nghe tiếng hiểu tiếng không, nhưng mà, Triển Châu quả thật muốn làm một cái gì đó đối với Z. Ví như, một phép thử chẳng hạn.

    Mùa đông năm nọ, Trần Triển Châu lớp 11C8 đã chính thức ‘đuổi theo’ Hứa Tiểu Duy Duy.

    “Theo tao cái phụ khoa bà ngoại mày à? Còn không mau xéo vào lớp?” Trước cổng trường, Tiểu Duy đã gầm vào mặt Triển hộ vệ như thế.

    Ấy vậy nhưng cậu thiếu niên cao to trên 1m74 vẫn cứ nhiệt tình bám váy Tiểu Duy.

    “Duy, tao biết mày là đứa sống thiên về cảm xúc. Nhưng mày nghe tao một lần đi, đừng cố tỏ ra bất cần đời nữa.” Triển hộ vệ nghiêm túc khuyên răn. “Là con người, ai cũng có tâm sự cần giãi bày mà, phải không?”

    “Phải.” Hắn trừng mắt, “nhưng bây giờ tao không thích giãi bày với mày.”

    Sắc mặt Tiểu Duy đặc biệt khó chịu. Dứt lời, mỗi bước càng bước càng nhanh.

    Cuối đông, cây cối chỉ còn trơ ra cành nhánh, tiết trời đượm buồn hoang hoải, gió đào gió đông thổi sấp mặt lờ. Dưới ánh nắng vàng nhợt nhạt, hai kẻ thiếu niên một trước một sau cứ thế đi trên hành lang tưởng chừng như dài không điểm hẹn.

    “Tiểu Duy, tao rất thích làm bạn với mày. Nhưng thằng Khánh bảo mày là đứa chỉ có thể đuổi theo chứ không bao giờ đuổi kịp, vậy thì hôm nay tao sẽ chứng minh cho nó biết, tao…”

    Triển hộ vệ nói chưa dứt câu thì đã thấy chàng thiếu niên dừng bước. Vài giây sau, Tiểu Duy chậm rãi ngoảnh mặt nhìn về phía cậu ta.

    Rồi nổi điên lên.

    “Đm mày tha cho bố với. Tao đau bụng gấp cần đi vệ sinh mà cũng không yên với mày nữa. Cút đê!”

    Triển Châu: “…”

    “Mày thộn mặt ra y như Canis lupus familiaris. Đù má đừng có ý mò vào trong này đấy, không tao ra đánh chết mẹ mày.”

    Triển Châu câm nín lần hai, chỉ biết xót xa nhìn hắn lạnh lùng quay lưng đi vào nhà vệ sinh nữ.

    Tiểu Duy, này…

    Mày vào nhầm nhà vệ sinh.

    Thẳng cho đến lúc Tiểu Duy ngồi tịnh tâm trong khu toilet nam vắng người, hắn cũng chưa hiểu vì sao mình bị con mập đang đứng cởi áo đồng phục kia vung tay tát cho một phát nổ đom đóm vào mặt, tiếp theo còn bị chửi là thằng súc sinh biến thái.

    Sau đó…

    Đương nhiên có sau đó.

    Tần Khánh, nhận định của mày về Tiểu Duy có lẽ sai rồi.

    Sai thế vẹo nào được?

    Mày nói nó chỉ có thể đuổi theo chứ không thể đuổi kịp.

    Ừ.

    Nhưng cho dù mày đuổi kịp thì mày cũng không thể đuổi theo.

    Tần Khánh bên kia đầu dây điện thoại: ???

    À rồi, tới đây tao xin tuyên bố tao chính thức đéo hiểu gì luôn.

    Cần chi hiểu.

    Mà mày à…

    Triển hộ vệ bỗng chốc băn khoăn.

    Làm sao đấy?

    Cậu ta hơi nhăn mày một tẹo.

    Tiểu Duy nói tao là ‘Canis lupus familiaris’ rốt cuộc có nghĩa gì?

    Canis lupus familiaris,

    Tên khoa học của giống chó Pit Bull.

    Triển hộ vệ: ….

    Allahu Akbar, đúng là logic của súc vật.
    --
    [1] Allahu Akbar: Câu cửa miệng của mọi tín đồ Hồi Giáo. Nghĩa là Thượng đế vĩ đại, được xem như lời ngợi ca Chúa trời.

     
  11. Azure

    Joined:
    Jan 12, 2016
    Messages:
    97
    Likes Received:
    77
    Nữ liên tục quăng bom thế này, tâm hồn fan gơn íu đuối của tuôi phải làm saooo :'(

    Chương này vẫn tiếp tục cười như điên dại=)). Cảm tưởng như trong fic Tiểu Duy k có lấy một nỗi buồn nào, cứ tưng tửng, bực mình như thế, hoặc k thì điều ấy đã được che đậy rất khéo léo, phải đọc kĩ mới nhận ra....

    Bạn Triển Châu Triển hộ vệ mỗi lần đọc đến là tuôi lại nghĩ đến anh Triển Chiêu đẹp trai trong Bao Công=))). Cơ mà tính cách Triển Châu thì đúng là....=)))

    Vẫn là những câu chửi đậm chất vần=))) Đọc đến đây bắt đầu cười hớ hớ lần 1=)))

    hụ hụ, đoạn này hình như là giãi bày nha bạn Nữ :">. Hay là Nữ cố tình viết thế nhỉ??? ' ___ '

    Câu đầu nghe sặc mùi ngôn tình sến súa, tiểu thụ theo đuổi tiểu công hú hú=))). Đến câu sau thì hiện thực phũ phàng đạp tan giấc mơ của thằng bé Triển Châu=)))

    Cái câu Canis lupus familiaris tuôi cũng k hiểu nghĩa là gì, đang định hỏi mà kéo xuống phía dưới cười như điên dại tập 3=))

    Lót dép chờ Nữ tiếp tục quăng bom
    -ki-love--ki-love--ki-love-
     
  12. Song Nhi

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Aug 8, 2014
    Messages:
    173
    Likes Received:
    1
    Chào bạn!!!!!!!!!!!!!!!

    Mình thật sự rất thích. Phải nói VÔ CÙNG THÍCH. Tại vì VÔ CÙNG HỢP. -baifu-22Mình thích thể loại thực tế, bụi bặm, đầu gấu chợ lớn các kiểu như thế này. Mình thích thể loại chính không phải kiểu thánh thiện tốt từ đầu tới chân. Mình thích chính của bạn vì nó thực hơn, sống thực với bạn chất. Mình cũng thích ngôn ngữ của bạn nữa.

    Chỉ có 2 điều tiếc nuối. Chap bạn ra ngắn quá!!! -baifu-18

    Nhớ inbox mình khi có chap nhá! Mà không inbox cũng mặc dày bay qua thôi. Hựa hựa hựa
     
  13. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    @Azure: Chọi ôi Nữ sai chính tả đó ;)) chắc tại đêm hôm viết không kịp check nên nó sai chứ hongg phải có dụng ý đâu ú hu hu hu *đưa tay che mẹt* Azure nói đúng rồi, thiệt ra là cũng có nỗi buồn nhưng nó được Nữ ngụy trang mất chiu, nghĩa là khi đọc sẽ cảm nhận hình như có gì đó buồn buồn thoáng qua hoy chứ hông phải nỗi buồn là chủ đạo mạch truyện >~< Tại giờ dư thời gian với có vài bạn đọc nên viết quá trời viết nè nữa mà bận bận là lặn vài bữa nửa tháng heng.


    @Song Nhi: Cô gái Nhi, Nữ CŨNG RẤT THÍCH BẠN ĐÓ!!!! Rất vui vì truyện Nữ viết ra được bạn đón nhận & cmt cho Nữ. Dài quá Nữ hongg viết được, tại ko nghĩ ra ó :< với cả fic này không có cao trào nên nó cứ bình bình ít chữ hoy, Song Nhi thông cảm ha ♥ Rồi để nữa Nữ sang tường Song Nhi hú nha xD. Mà lâu lâu chừng nào Song Nhi quên sẽ hú cho nhớ nha. Cảm ơn nhiều.

    ^Thể loại này có nhiều từ xì tin ngộ ngộ nên lúc Nữ viết ra cũng sợ hông ai dám đọc đó =)) Nhưng giờ thì thấy hơi ô kê rồi hihi >~<

    Chú thích nhỏ: Chương 5 beta mới khoảng 90% thoy.
    ---
    5.


    Bây giờ thằng Z là người thế nào?

    Người thế nào á?

    Phải.

    Nó thuộc vào hàng súc vật rồi chứ có còn là con người đâu.

    --//--

    Tiểu Duy có nước da rất trắng. Lần đầu tiên gặp Tiểu Duy, rất có thể phần lớn bạn sẽ thắc mắc rằng vì sao hắn là con trai mà da lại trắng như bông bưởi, chấp luôn ngày ngày ra sân phơi nắng thì tác dụng vẫn chẳng rõ rệt là bao.

    Vài năm trước, lúc Tiểu Duy còn học cấp hai, hắn đã từng đi theo Diệp Chi đến lò bánh mì làm việc. Mẹ hắn hoạt động như một thợ bánh mì bán chuyên. Dĩ nhiên những công đoạn nhào bột, chia bột, nặn bột hắn không hề làm, bởi lẽ hắn vốn là đứa vụng về chân tay, đụng đâu đổ đó. Cho nên hắn chỉ có thể giúp đỡ mẹ bằng cách cầm một chiếc dao lam rạch hai ba vệt mỏng trên mặt bánh trước khi có chị gái với thân hình cao to vạm vỡ nhấc từng khay từng khay một bỏ vào lò.

    Khoảng thời gian đó, bàn tay và hai bên túi quần của hắn lúc nào cũng có một ít bột mì bên trên. Bọn bạn hắn thường trêu rằng: “Tiểu Duy là công tử bột.”

    Hắn nghe xong, chỉ cười hiền lắm.

    Nói đoạn hào phóng lấy từ cặp ra nửa cân bột mì ném lung tung trong lớp 7A. Các bạn nam ham vui nên cũng hưởng ứng nhiệt tình, còn mấy đứa gái cũng đâu tránh khỏi việc ‘nằm không ăn đạn’ từ những trò đùa vô học nêu trên.

    “Nghiệt súc!” Thằng Khánh vừa ném vào mặt lớp trưởng lớp 7A vừa gào lên như vậy.

    Tiểu Duy chơi trội, giả vờ vô ý tương hẳn một nắm vào người cô giáo dạy Văn. Hiện trường ngoài hành lang khá là nhốn nháo.

    Sau đó, đương nhiên có sau đó.

    Ngoài bị giáo viên chủ nhiệm phạt đứng dưới cờ và bị nhà trường lập biên bản ra thì Tiểu Duy và đồng bọn còn bị bắt dọn nhà vệ sinh và phòng học 7A trong vòng một tháng. Ấy nhưng, hắn vẫn cứ sừng sững hiên ngang.

    “Dù bị phạt nhưng tao muốn chứng minh với tụi bây một điều: Tao, không phải công tử bột!”

    Bọn trong lớp rú lên đầy kinh khiếp.

    “Mà hãy gọi tao là Bột đại vương.”

    “…”

    Từ đó biệt danh của Hứa Tiểu Duy Duy đã được nâng lên một tầm cao… lạ.

    Còn vì sao da hắn trắng? Ai mà biết đâu. Cũng khi hắn thầm nghĩ, có phải do hắn từng làm ở lò bánh mì nên da lúc nào cũng trắng giống bột mì không?

    Kể cho vui thì vậy, mà nếu nghiêm túc nói thì ngoại hình hiện tại của Tiểu Duy di truyền phần lớn là từ Diệp Chi. Diệp Chi là một người phụ nữ xinh đẹp. Nét đẹp của bà ấy nền nã và dịu dàng, hơn nữa lại còn khéo tay trong việc bếp núc. Và, bà ấy rất thương con.

    Tuy nhiên có một điều khiến Tiểu Duy không hoàn toàn hiểu -- vì sao có một người vợ, người mẹ tốt như thế nhưng gia đình hắn vẫn phải phân ly? Trong khi mẹ hắn đã không hề làm gì sai cả. Ông ấy cũng vậy. Hắn cũng quả quyết rằng bản thân hắn càng không làm gì sai.

    Ông trời sai, chắc vậy.

    Giờ đây nếu có thể gặp lại ông ấy một lần nữa, hắn chỉ muốn mở miệng hỏi một câu: Vì sao ngày trước ba và mẹ lấy nhau?

    Không cần thiết nói nhiều hơn những lời trách móc.

    Buồn không Duy? Cũng không buồn lắm. Dù sao chuyện cũng trôi qua ngần ấy năm rồi. Bây giờ Tiểu Duy chỉ cần mẹ hắn sống hạnh phúc cùng cha dượng là đủ.

    Thường là con người, phân ly là chuyện sớm muộn mà thôi.

    “Ê---!”

    “Ê. Duy, nghĩ gì mà đăm chiêu vậy?” Tóc Vàng Hoe thấy hắn cứ ngồi im như phỗng trong giờ Ngữ Văn trống tiết thì bèn vung chân đạp bừa một phát vào bàn hắn xem sao.

    Cốp.

    À ha, tiếng mô í nhỉ….

    Tóc Vàng Hoe ôm đầu gào thét nội tâm: Thôi bỏ mẹ tao rồi, đời!!!

    Cú đạp của cậu ta thần sầu đến nỗi làm chiếc điện thoại Samsung màu đen trị giá mười triệu chín trăm chín mươi vốn-đang-yên-vị-trong-hộc-bàn bỗng văng thẳng xuống sàn gạch 'cốp' một tiếng thật ngọt.

    Bấy giờ Tiểu Duy mới quay đầu nhìn sang Tóc Vàng Hoe. Tiếp theo, hắn chậm rãi bước khỏi chỗ ngồi, vươn bàn tay thon gầy nhặt lấy điện thoại. Hắn cúi đầu nhìn màn hình tối đen, à ha, chỉ mới rớt một cú rồi văng xa tầm ba mươi xăng ti mét thôi mà đã nứt hẳn một góc bên phải màn hình chẳng khác nào được dán 3D.

    Thì…

    “Tiểu Duy… t-tao, mày biết là tao không hề cố ý.” Tóc Vàng Hoe bỗng dưng phát hoảng. “Dù sao, dù sao thì cũng do tao quan tâm mày quá mà ra…”

    Quan tâm tao?

    Có cái giao hợp mẫu thân tao thèm mượn mày quan tâm ấy, thằng súc vật học. Lý do lý trấu nghe ổn vờ lờ.

    Thế nhưng đó chỉ là câu trả lời mà Tóc Vàng Hoe đang đoán mò. Bởi trên thực tế, Tiểu Duy vẫn chưa nói gì với cậu ta cả.

    Tóc Vàng Hoe chỉ thấy hắn nhẹ nhàng gỡ nắp lưng điện thoại, điệu bộ như đang muốn kiểm tra xem thứ quan trọng nhất của chiếc điện thoại này còn bình yên vô sự nằm bên trong hay không. Tuyệt diệu thay, nó không vấn đề gì. Bấy giờ Tiểu Duy mới thở phào nhẹ nhõm.

    “Yo homie… mày coi gì đấy?” Hung thủ chột dạ giả vờ hỏi han. Đó có phải… là một cái gì thực sự quan trọng với hắn?

    Ánh mắt Tiểu Duy trở nên ôn hòa hơn: “Con Samsung không quan trọng, quan trọng là chiếc thẻ nhớ 64Gb này. Nếu mày hiểu nó chứa rất nhiều điều quý giá đối với tao suốt mấy năm qua, bro ạ.”

    “Có phải là hình ảnh và video liên quan đến người thân hoặc bạn cũ của mày không?” Tóc Vàng Hoe hỏi, gã bất chợt thấy hơi ân hận vì hành động tùy hứng vừa nãy của mình.

    Tiểu Duy chỉ lặng im một chút như ngầm thừa nhận. Sau đó, hắn chợt ngẩng đầu lên.

    “Không. Tao trữ phim sex.”

    Tóc Vàng Hoe: “…” Đù má thằng bệnh!

    “Mày muốn không tao share cho mày?”

    “…”

    “Maria Ozawa xưa rồi diễm. Giờ là thời đại của các nữ thần ngon nghẻ và hàng khủng hơn cơ.”

    “Nhưng vấn đề này bàn sau đã. Quay lại chuyện chính, làm đéo gì mày đạp bàn tao? Nói không xong thì chết mẹ mày với tao nhé thằng súc vật.”

    Tóc Vàng Hoe cười gần như mếu: “Tao vốn định hỏi mày nghĩ gì mà thất thần quá thôi.”

    “Kỳ thực ban nãy tao không nghĩ suy gì cả.” Tiểu Duy lắp nắp lưng vào vị trí cũ, sau đó dùng ngón trỏ ấn nhẹ nút nguồn. “Nhưng từ khi dế của tao bị vỡ do chính tay mày, thì tao bắt đầu nghĩ ngợi từ đây.”

    “Đánh lộn ở chỗ nào thì tốt? Mày học ở đây cũng hai năm rồi, hay là cho tao gợi ý đi Khanh?”

    “Tao không thấy trường mình chỗ nào tốt cả…” Tóc Vàng Hoe nuốt nước bọt rồi đáp, “trên giường tao sẽ tốt hơn nhiều…”

    Tiểu Duy ném cho Tóc Vàng Hoe một ánh nhìn tởm lợm.

    “Quả nhiên tư duy của súc vật và con người không thể như nhau!”

    “Thế mày chưa biết nhân thú là gì rồi. Vậy mà cũng tự nhận là cuồng phim sex.”

    Tiểu Duy: “…”


     
  14. Azure

    Joined:
    Jan 12, 2016
    Messages:
    97
    Likes Received:
    77
    Có chương mới, lập tức bay ngay vào đọc và thăm bạn Nữ luôn hí hí-ki-love--ki-love--ki-love-

    À Nữ ơi, hình như ở đoạn này bị thừa chữ "ở nè, phải không?

    Chương mới, bạn Tóc Vàng Hoe vẫn đáng yêu kinh khủng=)). Chuyên gia bắt nạt Duy Duy khiến cậu chàng k nói lại được câu nào luôn, tuôi thích hahaaha=))

    Vâng Bột Đại Vương cơ đấy=)) càng ngày càng thấy Duy Duy có tố chất tiểu thụ nhé haha=)) Kiểu atsm vênh vênh nhưng vẫn rất là cute=))

    k hiểu sao đọc câu này cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó, Nữ xem lại nha -____-''


    Tuôi đã cười như điên dại ở đoạn này đây=)). "Truất" quá Duy Duy ơi=))

    Ôi trời ơi sao Tóc Vàng Hoe x Duy Duy lại đáng yêu thế này hả trời. Vâng, lại một lần nữa bạn Tóc Vàng Hoe đã khiến Duy Duy câm nín, k thể phản bác lại được lời nào=)) Tuôi là tuôi thích ship cặp này chết đi được, hơn cả bạn Triển Châu yếu đuối ở chương trước nhé=))

    Đặt cục gạch to đùng hóng tiếp nà ~-ki-love--ki-love--ki-love-
     
  15. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    @Azure: Mấy lỗi kể trên Nữ fix ròii nha, tại lúc đó đánh chữ toàn giờ thiêng nên quăng bom rồi đi ngủ hò. Giờ Khanh với Duy Nữ lại tung hường nè Azure, chụp chụp lẹ =]]]] Cho thuyền Khanh x Duy ra khơi trước đi sau đó còn mấy thuyền khác Nữ thả thêm nữa
    -ki-teehee-

    6.

    Duy Duy?

    Duy.

    Tiểu Duy Duy?

    Duy!

    Tiểu Duy?

    Súc vật đéo biết nghe lời.

    Tóc Vàng Hoe chợt cười tỏa nắng.

    Gọi mày là Tiểu Duy súc vật đéo biết nghe lời?

    Ôi con chó ngu, đm…

    Tóc Vàng Hoe bỗng nhích lại gần hơn một tẹo.

    Nhưng homie à, tao cũng thích gọi mày là Duy…

    --//--

    Mười một giờ hai mươi, trời nắng như đổ lửa.

    “Có cái nồi con Samsung A7 của tao mới không quan trọng ấy. Đéo đền tao thay cái màn hình thì mày không xong đâu!” Tiểu Duy vừa nói vừa tọng gáy sách giáo khoa vào đầu thằng Tóc Vàng Hoe một phát. Rõ rởm đời!

    “À ui… đau!” Gã ta ôm trán rú lên, đôi mắt cún con nhìn Tiểu Duy đầy khổ sở, “sao bạn đối xử với mình như vậy, bạn mới?”

    “Xét về phẩm chất mày còn thua cả con Benz nhà tao. Ít nhất tao vẫn chưa phang sách lên đầu nó.”

    Nghe đến đây, hai mắt Tóc Vàng Hoe tỏa sáng long lanh.

    “Vậy Duy à, mày có thể xem tao như chó nhà mày để cư xử cho tốt một xíu có được không?” Dứt lời gã ta còn ngồi xổm trên đất, thè lưỡi thở hồng hộc chuẩn bộ dáng Husky. Đm, quân quái vật! Nếu thằng ôn này có hai tai vểnh lên và một cái đuôi quắn quéo đằng sau ấy thì… không thể không cho nó điểm 10 về khoản cosplay đầy chuyên nghiệp!

    “Má…” Tiểu Duy thốt ra một câu ngoài ý muốn, “tao đến là quỳ lạy mày rồi!”

    Quỳ-lạy-á?

    Quỳ dưới chân tao sao?

    Chẳng biết đã nghĩ ngợi điều gì, Tóc Vàng Hoe bỗng nhiên vùng đứng lên, sắc mặt đỏ ửng: “ Mày cứ quỳ yên đấy. Cho tao 3 giây thôi, tao cởi quần ngay…”

    Tiểu Duy: “…”

    Rốt cuộc khi bọn họ rời khỏi trường thì đã hơn mười một giờ ba mươi. Đường thì vẫn đông, mà trời thì vẫn nắng như cũ. Hai gã thiếu niên đeo cặp chéo bước song song với nhau trên vỉa hè, một tên thì không ngừng liếng thoắng, một tên thì có cho vàng cũng chẳng thèm nói chuyện.

    Bởi căn bản là…

    “Sao mày im vậy Duy?” Tóc Vàng Hoe quay sang nhìn cậu trai thấp hơn mình một cái đầu, chợt băn khoăn hỏi “có tâm sự à?”

    “….Không có.”

    “Chứ sao mày không nói với tao?”

    “Sao tao phải nói?”

    À à…

    “Vậy ở trên giường tao rên cũng được, hiện tại không cần nói đâu.” Tóc Vàng Hoe cười, còn tiện tay bộp vào mông hắn một phát thật tình cảm.

    “Đm thằng bệnh down!” Tiểu Duy nổi khùng. Hắn vung tay ‘gạt’ vào người Tóc Vàng Hoe một cú đau điếng, sau đó túm lấy cổ áo cậu ta, đánh như đánh giặc.

    Bốp! Bốp! Xoảng!

    Suýt thì tương luôn đôi dép lê màu đen size 29 vào mồm Tóc Vàng Hoe.

    “À ui… đau…”

    Tóc Vàng Hoe ôm thân ngồi mọp trên đường, khóc hết nước mắt.

    Tiểu Duy (đứng phủi phủi tay, sắc mặt càng thêm tệ hại): “…” Biểu cảm của mày đừng ra vẻ đang sung sướng hưởng thụ như thế có được không?

    Rốt cuộc sau một hồi vật vã, kẻ đánh và kẻ bị đánh cũng mò tới cửa hàng sửa điện thoại di động trên đường K. Tóc Vàng Hoe vừa đưa ngón tay trỏ trỏ vào người đàn ông mặc áo trắng buộc tóc đuôi gà đứng ở đằng kia, vừa lăng xăng nói: “Tiệm anh tao mở, vào đây ổng thay hàng ngon cho mày.”

    “Okay, thanks. Nhưng giờ mày quit game được rồi.” Tiểu Duy đáp, sau đó lạnh nhạt sải bước vào trong.

    “Ớ ớ…” Tóc Vàng Hoe đuổi theo, “sao tao phải quit cơ?”

    “Chứ mày ở làm gì?”

    “Chịu trách nhiệm chứ gì. Tiền thay màn hình, tao sẽ trả.” Dứt lời còn vỗ đồm độp ngực đúng chất anh hùng, “con trai mà, có chơi có chịu.”

    Tiểu Duy liếc ngang ánh mắt: “Thực ra mày không cần đền. Tiền túi tao đủ dư để trả.”

    “Thôi để tao trả cho.” Tóc Vàng Hoe chặn lời ngay lập tức. “Tao bảo để tao mà. Trước sau gì tiền lương tao cũng đưa cho mày giữ, mày còn khách sáo làm gì, ha ha.”

    Ha ha ha.

    Cái giọng cười bán nước đầy khốn nạn lại văng vẳng trong không gian…

    Tiểu Duy chửi thề một tiếng.

    Đờ cờ mờ!

     
  16. Azure

    Joined:
    Jan 12, 2016
    Messages:
    97
    Likes Received:
    77
    Nữ tung hường hai bạn trỏe đáng yêu, phải chạy vào chụp lẹ=))


    AAAAA Tóc Vàng Hoe đáng yêu kinh khủng í=))). Lúc nào cũng có cách để Duy Duy k nói được câu nào=)). Tuôi là tuôi k muốn suy nghĩ đen tối gì đâu, nhưng bạn Nữ miêu tả chân thực quá, làm tuôi nghỉ đến đủ thứ linh linh haha=)))

    Sao bạn thụ với bạn công lại đổi chỗ cho nhau thế này=))). Bạn Tóc Vàng Hoe cũng thật là, giả vờ đáng thương mắt long lanh, mắt cún con ngây thơ vô số tội=)). Chết mất đọc chương này cứ cách đoạn là lại rú lên như con dồ thế này, bạn Nữ viết chạm trúng nỗi lòng fan girl r=)))

    À, ngoài ra tuôi có thắc mắc 1 tí là, sao Tóc Vàng Hoe lại kêu Duy Duy là homie vậy tuôi k hiểu, kiểu như Hey, buddy phải không? '____'~

    Lót dép chờ Nữ tiếp tục quăng hường phấn ~-ki-love-

    P/s: tuôi là tuôi theo thuyền Tóc Vàng Hoe x Duy Duy đến cùng đấy nhé, chờ xem bạn Nữ cho các thuyền khác ra sao, biết đâu lại là Triểu Châu x Duy Duy=))
     
  17. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80

    @Azure ơi, Nữ quăng hường nhiều quá ròii có bị giời phạt không =]]] hí hí
    -ki-star-sao mà viết cái chiện này thấy nhẹ nhàng ghê luôn, kiểu như gần nửa năm ko viết giờ ngồi gõ chữ thấy cảm xúc dâng trào. Ú hú hú hú. Gần đây hay tưởng niệm thời học sinh đã qua ghê, nên văn chương bay bổng dào dạt :< Thiệt tình tui định hướng cho Duy Duy thương con gái từ đầu òi, mà giờ ship vầy Nữ thiệt cảm thấy chông chênh *(///v///) tim Nữ đang dao động ~~~ Riêng khoản Duy x Triển Châu thì never dồi :< mãi mãi chỉ đuổi theo chứ ko đuổi kịp akakkka
    ---

    7.

    Để tao test thử xem camera còn ngon không mày.

    Điện thoại rơi vỡ màn hình thì liên quan gì đến camera?

    Tao nói liên quan là liên quan.

    Tại sao mày biết nó liên quan?

    Ơ thế mày làm vỡ hay tao làm vỡ?

    Tiểu Duy: “…”

    --//--

    Hắn nằm dài trên giường, cầm con Samsung dốc ngược đầy khó hiểu. Cái the f*ck thật chứ! Trong điện thoại của mình lại đột nhiên xuất hiện bản mặt lờ nó là thế quái nào? Ngoài ra, chỉ với khoảng thời gian vài phút đồng hồ ngắn ngủi mà nó có thể chụp lên đến cả tá bức ảnh trong một lần ư? Hơn nữa mỗi bức còn là một biểu cảm khác nhau. Đù má, cười khóc đăm chiêu mặt ngầu như bồn cầu các kiểu, khó mà tin được giở tới giở lui album ngày 19/08/201x lại ngập tràn dấu răng của nó bên trong. Tiểu Duy dùng ngón cái liên tục kéo hình sang phải, cho đến khi động tác dừng ở bức ảnh cuối cùng, hắn mới sững sờ nhìn đăm đăm…

    Người trong ảnh không ai khác, ngoài hắn.

    Hắn thấy mình mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen như thường lệ. Hắn thấy mình ngồi xổm bên vệ đường, một tay đặt trước đầu gối, một tay chống cằm giương mắt nhìn trời. Dưới tán cổ thụ xanh um mát mẻ, chàng trai tóc nâu mười tám tuổi ngồi đấy, yên lặng và có chút trầm ngâm. Từng vệt nắng trưa xuyên qua nhánh lá, soi xuống con đường tạo thành những bóng tròn loang lổ. Một vài vệt khẽ rơi trên tóc hắn, gương mặt hắn dường như hiền hòa hơn mọi khi. Thế nhưng, đôi con ngươi màu cà phê vẫn thẳm sâu hun hút. Xa xôi, và đầy bí ẩn.

    Sau đó, người trong ảnh xem chừng không bình tâm được nữa, liền cục súc quay sang hỏi đối phương: “Ê đm, trả di động cho bố được chưa?”

    Đối phương cười hì hì nói: “Thì trả. Mà tao lưu tên tao trong danh bạ mày là ‘Chồng em’ nà.”

    “F*ck chết mẹ mày thằng súc vật!”

    Tiểu Duy vừa đòi f*ck vừa nhón chân cởi chiếc dép lê đang mang ra, nhắm ngay Tóc Vàng Hoe mà tương thẳng vào mồm một cú như trời giáng. Tiếp theo đi đến trước mặt nạn nhân đang nằm thoi thóp trên vỉa hè vừa trúng một đòn quá mạng, lạnh lùng đưa tay rút chiếc dép ra.

    “Ấu…” Gã ta rên rỉ, “nhẹ tí, dập môi tao rồi…”

    “Tao đang tự hỏi là,” Tiểu Duy ngạo mạn cười khẩy, “đem dép tao phang vào đầu thằng ngu xuẩn như mày không biết nó có bị lây cái ngu không…”

    Tóc Vàng Hoe: “…” Vừa quằn quại, vừa câm nín.

    Nhưng thôi, tạm bỏ qua chuyện nhảm nhảm ở trên đi. Chúng ta hãy quay lại với chuyên mục bức ảnh cuối cùng được lưu trong album 19/08/201x.

    Tiểu Duy chợt nhíu mày. Thì ra…

    Thì ra đây là trạng thái so deep của hắn khi vô tình bị ai đó bắt gặp hay sao? Trông có tác phong của tài tử vờ lờ.

    Ồ hay, mà biểu cảm hắn cũng chuyên nghiệp lắm chứ.

    Đâu đây bỗng vang vọng âm thanh của Tóc Vàng Hoe trong tiếng gió: “Không đâu Duy, là do đứa chụp hình có tay nghề khủng…”

    Khủng cái lon Pepsi này. Tao mới là nhất, còn mày té đê.

    Vì vậy hắn quyết định đem những tấm ảnh tự sướng đầy vô học của Tóc Vàng Hoe ra đảo khỉ, và giữ lại bức ảnh duy nhất của bản thân. Rồi hắn bỗng nhiên cười đểu một mình.

    Điện thoại của tao đừng hòng chen cái mặt mốc mày vào, thằng ngu.

    Hắn quẳng điện thoại sang bàn học, sau đó trùm chăn nằm ngủ một lát. Thẳng đến khi Diệp Chi vào phòng gọi hắn dậy ăn cơm đã là sáu giờ kém mười.

    “Duy à Duy,” bà ngồi bên giường vỗ vỗ vào má hắn, “xuống nhà ăn tối này con. Giờ mà ngủ thì giờ nào thức?”

    Tiểu Duy nghe tiếng mẹ gọi bèn mơ màng mở mắt ra. Hắn cảm thấy đầu thì lâng lâng, còn đôi hàng mi thì nặng trĩu.

    “Mẹ vừa về?” Giọng lào khào như muỗi kêu.

    “Mẹ về lúc bốn giờ. Chuyển trường mới con thấy ổn không?” Diệp Chi quan tâm hỏi.

    “Không vấn đề. Còn mẹ?”

    “Hôm nay buôn bán cũng được lắm. Nhờ kỷ niệm hai mươi năm ngày cưới mà ông khách kia mua hẳn 99 đóa hoa hồng để tặng vợ. Ôi con biết không, mẹ và chị Liên ngồi gói hoa mà xuýt xoa rằng tình yêu sao mà lãng mạn ghê!”

    “Làm mẹ nhớ ngày xưa thời còn đi học, ông ấy cũng từng tặng cho mẹ 11 hoa h…”

    Nói đến đây, Diệp Chi bỗng dưng im lặng. Bà đưa tay che ngang bờ môi, đôi mắt có chút bồn chồn xen lẫn thảng thốt. Dường như một cái gì đó vừa mới vỡ tan trong tâm trí của bà. Thật khẽ.

    “Mẹ,” Tiểu Duy ngồi dậy nhìn người phụ nữ quá đỗi hiền lành kia, chợt nói, “ăn cơm thôi.”

    Diệp Chi nghe xong, vội vàng gật gật đầu vài cái: “Phải phải, đi ăn cơm nào. Hôm nay mẹ có nấu món con thích, cá nâu kho và canh củ sen. Và mẹ cũng không bỏ ngò vào canh đâu.”

    “Hồi xưa mẹ thường cho ngò vào canh củ sen.” Hắn vừa gãi đầu vừa bước xuống cầu thang, ngáp dài một tiếng, “mẹ nói trẻ em phải ăn ngò mới có thể lớn nhanh được.”

    “Còn lừa con ăn suốt cả nửa tháng.” Tiểu Duy đưa tay vặn vòi nước, vốc từng cơn lạnh mát vào thịt da, “Duy của năm 9 tuổi cũng tin tưởng ăn suốt nửa tháng.”

    “Rồi con mới biết để cao hơn là phải chơi thể thao như bóng rổ hoặc bơi lội…”

    “Nhưng thay vào đó mẹ cho con ăn ngò.”

    Hóa ra vì mẹ thích ăn ngò.

    “Và giờ con chỉ cao được 1m65…”

    Diệp Chi ngồi trên bàn ăn ôm bụng cười ngặt nghẽo.

    “Ha ha… tầm này con còn phát triển nữa, đừng lo.”

    “Mẹ ơi.”

    “Gì đó con trai?”

    “Sao trên đời này biết bao nhiêu thằng chết mà cái thằng bán ngò không chết?”

    Diệp Chi: “…”

    Nghe xong im lặng lấy thìa xới cơm.

    À dượng đi đâu rồi?

    Dượng đi công tác ở tỉnh S vài hôm. Chắc sẽ về nhanh thôi.

    Con có một ý hay.

    Sao Duy?

    Khi về, mẹ nên nấu canh ngò cho dượng ăn mỗi ngày.

    Diệp Chi: ….

     
  18. Azure

    Joined:
    Jan 12, 2016
    Messages:
    97
    Likes Received:
    77
    Quăng tiếp hường của đôi bạn trỏe đi Nữ, k bị giời phạt đâu yên tâm hihi=))

    Bởi vậy tuôi mới bảo, tuôi k thể hình dung ra được Duy Duy với 1 bạn nữ nào đó,k hợp k hợp đâu Nữ ơi=)) Mà nếu có thật, chắc chắn sẽ bị Tóc Vàng Hoe oánh ghen lồng lộn cho mà xem=)). Cứ quăng hường đôi trẻ Khanh x Duy Duy là đc r nhaaaa hihi :">


    Chồng em, là chồng em đó *(///v///). Hoá ra Tóc Vàng Hoe là thụ, Duy Duy của tuôi mới là công saoooo hú hú :"> ( Tuôi tưởng phải ngược lại là Vợ êm chứ nhể=)))



    Duy Duy ơi đừng dối lòng=)) Sao lại nỡ xóa hết mấy tấm tự sướng của vợ cậu thế kiaaaa=)))



    hụ hụ, hóa ra Duy Duy cao bằng mình saooo =)) Nhớ uống thêm sữa Cô gái Hà Lan vào cho cao nha Duy :">



    Duy Duy sao lại bắt nạt mẹ mình thế kia=)). Từng câu từng chữ rất "ân cần" muốn giết thằng bán ngò, lại còn xúi cho dượng ăn nữa, ôi buồn cười chết mất=))

    P/s: Nữ mới thay ảnh bìa fic mới kìa :">. Ảnh trước đậm chất Tàu Tàu nạnh nùng boy Duy Duy, giờ thì thay đổi là Vô Diện đeo tai thỏ Tóc Vàng hoe aka Khanh, làm tuôi cứ nghĩ bạn Khanh là nam chính trong đây chứ haaha=))
     
  19. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    207
    Likes Received:
    6
    “F*ck the shut up và dập mẹ điếu thuốc đê.” -> shut the f*ck up chứ nhỉ?

    Btw, thích cách xây dựng nhân vật và dẫn chuyện của bạn. Chúc bạn viết hoàn fic này nhé.

    -Một stalker thầm lặng cho hay-
     
  20. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80
    @Azure: Ế ề Azure hiểu lầm rồi, Khanh lấy đt Duy lưu vào số Khanh, tên danh bạ là "chồng em." Thì khi mà Duy bấm gọi cho Khanh hiển nhiên sẽ gọi đến cho "chồng em" đó =))))))))) nếu mà lưu đúng thì bên đt Khanh sẽ là "vợ anh" mới đúng haaa ha. Hù.

    Ảnh bìa Nữ tự làm đó, thấy Nữ hay ghê chưa *(///v///) chội ngồi làm hết 20' mới xong đó, mà thấy hợp dữ thần hà (dù nv chính ko có đất ló mặt ra ngoài bìa) đừng cười vội, Duy sẽ còn cao thêm hoặc ... lùn 1m65 mãi mãi luôn =]]]]] tùy vào tình huống của chiện đã ;))

    ú hu hu hu sao lại nhầm ở chỗ này huuuuuuu ;;___;; cám ơn nha mình đi sửa liền. cám ơn bạn đã theo dõi và cmt cho mình heng. ngàn tim cho người bí ẩn lâu lâu xuất hiện ♥
     

Share This Page