Thủ đô Taivas - Lãnh Địa Vĩnh Hằng

Discussion in 'Thủ đô Taivas' started by Moon Sugar, Aug 3, 2016.

  1. tranluu97

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Aug 10, 2014
    Messages:
    644
    Likes Received:
    68
    Waldove, Thủ đô Taivas
    Magnolia 12th, 17:09

    Garcia Maria Rosario | Victor Shadow

    ***

    Năm nay tuyết rơi sớm hơn thường lệ.

    Tuy vậy, thời tiết ở Thủ đô Taivas vẫn vừa đủ mát mẻ dịu dàng. Nhiệt độ không quá thấp, cũng không quá cao, chỉ thoảng qua lãng đãng sương mù và gió lạnh. Hàng quán mở từ sớm bất kể tuyết rơi dày, nhộn nhịp và đông đúc, nhưng lại chẳng quá ồn ào. Hai bên đường phủ rợp những tán cây giăng đèn đủ màu lấp lánh, ấm áp và rực rỡ. Hoa hồng mùa đông nở khắp nơi trên quảng trường, vẫn còn đọng nguyên sương sớm và bụi tuyết, màu sắc có hơi nhạt đi khi phản chiếu bầu trời xanh xám. Thỉnh thoảng, có một cơn gió thổi qua, và những cánh hoa mềm mỏng khẽ rung rinh.

    Garcia rảo bước giữa những tòa nhà xây theo lối kiến trúc châu Âu cổ kính, trên chái nhà có chạm phù điêu hình đầu thú. Những lá cờ của Esthernal phấp phới bay, xen lẫn những tấm vải in gia huy đủ sắc màu. Cô bé luôn ưa thích những buổi sáng trong lành, dù là ở Maar hay Taivas.

    Như mọi lần, vào mỗi cuối tháng, Mikko đưa Garcia lên Thủ đô thăm thú và buôn bán nông sản. Tháng này mọi thứ được mùa, việc buôn bán cũng thuận lợi hơn, nên Garcia có hẳn một ngày để nghỉ ngơi và dạo quanh Taivas. Có rất nhiều nơi cô bé muốn đi, chẳng hạn như Nhà thờ Lớn, hoặc cửa tiệm hoa Lawrence’s, nơi duy nhất có bán những bông hồng đen vĩnh cửu. Garcia cũng muốn tìm một tấm vé đến Nhà hát Bartholomew để xem vở Hồ thiên nga sẽ diễn vào tối nay.

    Nhưng không biết vì lý do gì, cô bé lại chọn đến tiệm sách Waldove đầu tiên.

    Waldove giống như một con cú già thông thái, kẻ luôn ẩn náu trong những cánh rừng u ám mờ sương. Tiệm sách cũng vậy, nó nằm trong góc một con hẻm chật hẹp, gồ ghề, nơi những bậc cầu thang đá cổ xưa dẫn lên một triền dốc vắng bóng người. Garcia có lẽ sẽ không bao giờ biết về sự tồn tại của nơi này, nếu Mikko không giới thiệu. Cậu út nhà Dragonsnap luôn có cách riêng của mình để lăn lộn và săn tìm những món đồ quý hiếm.

    Khẽ lách mình đi trong con hẻm chật hẹp, Garcia đặt chân đến trước cửa Waldove vào lúc xế chiều.

    Ông chủ của Waldove là một người hiểu biết, nhưng có phần khắc kỉ. Lần đầu tiên Garcia đến hiệu sách, ông ta rất nhã nhặn mời cô bé ra ngoài. Vì một lý do nào đó, Waldove chỉ hoan nghênh các quý ông.

    Nhưng Mikko Dragonsnap, bằng điệu bộ lơ đãng mang đầy tính thuyết phục, đã lặng lẽ rút danh thiếp và thẻ tín dụng của mình ra.

    “Để con bé cầm cái này, ông cứ coi con bé là tôi thì được chứ gì? Đảm bảo trăm phần trăm đàn ông đích thực.”

    Và để tăng thêm độ tin cậy, gã còn gỡ cả chiếc kính râm của mình đeo cho Garcia. Không rõ cả hai có giao tình gì từ trước, nhưng ông chủ Waldove sau một lúc cân nhắc, đã đồng ý với lời đề nghị ngớ ngẩn kia. Từ đó, Garcia là vị khách nữ hiếm hoi được đặt chân vào Waldove, dưới danh nghĩa Bá tước Mikko Dragonsnap.

    Hôm nay cũng vậy. Cô bé dùng thẻ của Mikko, lặng lẽ hòa mình vào không gian huyền ảo của tiệm sách cũ trên trăm năm tuổi. Ông chủ tiệm vẫn chỉ ngồi lặng lẽ một góc, thái độ có vẻ hờ hững nhìn xung quanh, nhưng tròng mắt lại sáng lên như loài diều hâu săn mồi. Garcia biết rằng, ông ta vẫn luôn quan sát và ghi nhớ mọi khách hàng của mình.

    Cô bé lướt đi giữa những kệ sách cao vượt đầu người, mùi giấy cũ hòa với trầm hương thoang thoảng. Garcia không định mua thứ gì cụ thể, chỉ định dạo chơi một lúc. Nhưng bất chợt, ánh mắt cô bé bắt gặp một mảng sáng hoàng kim lộng lẫy.

    Cuốn sách nằm lặng lẽ trên kệ, trang nghiêm và tĩnh tại. Những họa tiết tinh xảo được đúc từ vàng ròng, chạm trổ lên gáy và bìa sách bởi một bàn tay nhà nghề. Nó tỏa sáng dịu dàng trong ánh đèn nhàn nhạt, nhưng vẫn đủ rực rỡ và quyền lực.

    Le Morte d’Arthur, ấn bản đầu tiên.

    Garcia vươn tay trong vô thức, đôi mũi giày viền ren xinh xắn có hơi nhón lên. Vào khoảnh khắc năm ngón tay trắng mảnh mai chạm đến lớp hoa văn hoàng kim, Garcia nhận thấy ở đó còn một bàn tay khác. Lạnh lẽo và rắn rỏi, dường như thuộc về một cậu thiếu niên.

    Ánh mắt hai người chạm nhau chỉ trong một thoáng.

    Gương mặt nhợt nhạt của cậu ta như chìm vào ánh đèn và những bìa sách cổ, trở thành một ảo giác xưa cũ mơ hồ. Đôi đồng tử màu xanh lục, cao ngạo và hờ hững.

    Garcia đặt ánh nhìn lên vai áo người đối diện. Vải vóc đều là hàng thượng phẩm, gọn gàng và chu tất, trên ngực áo có một chiếc gia huy tỏa sáng đầy kiêu hãnh. Cô bé không nhận ra nó thuộc về gia tộc nào, nhưng đoán chừng cậu thiếu niên kia cũng thuộc tầng lớp quý tộc. Ít nhất, phải là một Bá tước.

    Thiếu nữ tóc vàng có chút phân vân. Cô bé hít vào một hơi, cẩn trọng lựa chọn từ ngữ, rồi mỉm cười hòa nhã.

    - Le Morte d’Arthur. Ngài cũng hứng thú với nó sao?

    __________________________

    wc: 993
     
  2. shain_shain

    shain_shain Zone Moderator
    Staff Member Zone Moderator

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    1,052
    Likes Received:
    151
    Magnolia, 12th

    17:15

    Tiệm sách cũ Waldove

    Victor Shadow | Garcia Rosario


    “Le Morte d’Arthur. Ngài cũng hứng thú với nó sao?”

    Giọng nữ trong như tiếng chuông bạc vang lên, nhẹ nhàng đưa Victor thoát mảnh ký ức vỡ vụn không tên. Dưới ánh sáng vàng nhạt của tiệm sách, Victor có thể nhìn rõ gương mặt thanh tú của cô gái nọ. Victor Shadow thường không có thói quen nhớ mặt những người lạ, thế nhưng cô gái này lại thành công trong việc gây ấn tượng với ngài.

    Mới vài hôm trước, ngài từng chạm mặt cô gái này khi đi tìm viên đá Nevestone. Cô ta sở hữu một năng lực khá thú vị: điều khiển thực vật.

    Một nụ cười bí hiểm thoáng xuất hiện trên gương mặt điển trai góc cạnh của ngài Bá tước trẻ. Nét mặt vốn luôn điềm tĩnh và khô kiệt cảm xúc lúc này đang xẹt qua một vẻ tò mò xen lẫn nghi hoặc rất khẽ.

    “Tôi khá có hứng thú với những giai thoại về King Arthur.”

    Victor đáp bằng giọng lịch thiệp, không quá lạnh nhạt và vừa phải sự thân thiết. Kèm theo đó là một nụ cười mỉm hoàn hảo tới mức không thể vắt được một tia cảm xúc.

    Nụ cười này, ngài đã thực hiện hàng vạn lần, trong suốt cuộc đời mình.

    Một vài giây ngắn ngủi trôi qua, Victor nhận ra cô gái kia vẫn chưa hề buông tay khỏi quyển sách. Ngài kín đáo nở nụ cười. Đây hẳn là một biểu hiện bướng bỉnh đang diễn ra trong âm thầm.

    Victor tự động buông tay khỏi quyển sách và lách người ra xa cô gái lạ, giữ cho hai người một khoảng cách lịch sự giữa những người lạ mới gặp lần đầu. Rời mắt sang những đầu sách nằm bên cạnh, ngài hỏi bâng quơ:

    “Một cô gái lại có hứng thú với một cuốn sách mà lịch sử và chiến tranh được pha trộn trong màu sắc huyền bí. Hơn nữa...”- Victor bỏ lửng câu nói, khẽ liếc nhìn cô gái tóc vàng một giây rồi lập tức quay lại với cuốn sách đang cầm trên tay- “hơn nữa còn rất trẻ. Thật khiến người ta thấy tò mò và...”

    Những lời phía sau mà Victor định nói đã không được thoát ra, bởi cuộc đối thoại của họ đột ngột bị cắt ngang bởi sự xuất hiện ông chủ cửa hàng.

    Với một dáng vẻ hùng hổ, ông ta rời khỏi quầy tính tiền và lao về phía hai người. Gương mặt già nua đỏ lựng lên đầy phẫn nộ. Ngón tay của ông chủ Waldove run run chỉ vào cô gái tóc vàng, giọng nói đứt quãng trong cơn thịnh nộ:

    “Một đứa con gái mới nứt mắt mà dám đọc sách nói về giai thoại của King Arthur? Thật là một nỗi xấu hổ! Biến khỏi cửa hàng của ta!”

    Hơi nhíu mày trước cơn giận thái quá của ông chủ, thế nhưng, Victor vẫn chọn cách im lặng. Trong một khoảnh khắc, tròng mắt xanh lục của ngài khẽ liếc nhìn cô gái tóc vàng. Nở một nụ cười đầy vẻ mong chờ, Victor hơi tựa người vào kệ sách.

    Cô gái xinh đẹp, và có vẻ thông minh này sẽ làm gì đây nhỉ?

    Wc: 533


     
  3. tranluu97

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Aug 10, 2014
    Messages:
    644
    Likes Received:
    68
    #23 tranluu97, Dec 4, 2016
    Last edited: Dec 5, 2016
    Waldove, Thủ đô Taivas
    Magnolia 12th, 17:09

    Garcia Maria Rosario | Victor Shadow

    ***

    “Một đứa con gái mới nứt mắt mà dám đọc sách nói về giai thoại của King Arthur? Thật là một nỗi xấu hổ! Biến khỏi cửa hàng của ta!”

    Garcia thoáng ngạc nhiên trước cơn giận bất chợt của ông chủ tiệm ngày thường vốn kín tiếng. Cô bé nhấc hẳn quyển sách ra khỏi kệ và cầm nó trong tay. Ánh mắt kẻ già nua đối diện lại càng trở nên dữ dội, nó chất chứa vẻ khinh miệt và cay độc đến tột cùng. Dường như đối với lão, chỉ riêng chuyện Garcia dám chạm tay vào quyển sách vàng ròng kia, đã là một sự phạm thượng không thể dung thứ.

    Cô bé xoay quyển sách trong tay. Cậu thiếu niên nọ vẫn đứng nguyên vị trí cũ, không biểu lộ muốn can thiệp, cũng không tỏ ý muốn rời đi. Garcia mỉm cười, nhẹ nhàng nâng váy, cúi mình một cái, giọng nói vang lên dịu dàng nhưng rành mạch.

    - Xin bác thứ lỗi, bác Waldove. Cháu e rằng mình đã khiến bác hiểu lầm. Dĩ nhiên trong lòng cháu luôn biết rõ, thanh gươm Excalibur không dành cho những kẻ phàm trần.

    Rồi vẫn mềm mại, khoan thai, thiếu nữ tóc vàng ngẩng mặt, cuốn sách trên tay hướng về cậu thiếu niên xa lạ.

    - Cháu chỉ muốn giúp quý ông đây lấy nó thôi.

    Và Garcia lại nở nụ cười, lần này, nó dành cho cậu thiếu niên kia. Ánh sáng hoàng kim hướng về phía Victor Shadow, lặng lẽ và khiêm tốn chờ đợi.

    __________

    wc: 281
     
  4. shain_shain

    shain_shain Zone Moderator
    Staff Member Zone Moderator

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    1,052
    Likes Received:
    151
    Magnolia, 12th

    17:25

    Tiệm sách cũ Waldove

    Victor Shadow | Garcia Rosario

    Victor khẽ mỉm cười liếc nhìn tác phẩm nghệ thuật vô cùng lộng lẫy được cô gái tóc vàng chìa về phía mình. Là một kẻ có biệt tài trong việc đọc vị đối phương, không có nguyên cớ khiến gì Victor không đọc hiểu được hành động nhường sách của cô gái trẻ.

    Trước cơn thịnh nộ của lão Waldove, nếu cô gái kia vẫn giữ nguyên sự bướng bỉnh của mình và tranh đấu cho thứ được gọi là quyền bình đẳng, một kết quả tất yếu là cô sẽ làm cơn giận của lão chủ quán bùng lên. Khi đó, chắc chắn cô sẽ bị xách cổ lẳng ra khỏi cửa hàng cùng một tràng chửi rủa mạt hạng.

    Nhưng cô gái này đã không làm thế. Cất đi sự bướng bỉnh của mình, và hành xử một cách khôn ngoan: đưa cuốn sách cho Victor để đẩy mọi sự phẫn nộ của ông chủ quán ra khỏi người mình.

    Đôi mắt xanh lục hơi nheo lại khi nhìn sâu vào nụ cười tươi tắn kia.

    Cô gái này, hẳn là một bông hồng với những cái gai được ẩn giấu. Một cô gái xinh đẹp mà lại thông minh, luôn luôn tiềm ẩn những nguy hiểm không ngờ.

    Nhưng Victor, thì luôn thấy hứng thú với những điều nguy hiểm đó.

    Nhận lấy cuốn sách từ tay cô gái trẻ, Victor hơi cúi đầu:

    “Cảm ơn vì sự thông minh của cô.”

    Là sự thông minh, chứ không phải hành động nhường nhịn. Nếu là cô gái này, hẳn sẽ hiểu được những gì ngài muốn nói.

    Đưa mắt về phía ông chủ quán, Victor nói:

    “Hãy tính tiền cuốn sách này cho tôi.”

    Dứt lời, Victor lách người qua cô gái lạ mặt để đi về quầy tính tiền. Trong phút chốc đôi mắt xanh lục thoáng lướt qua gương mặt của cô gái nọ, khóe môi của ngài Bá tước khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ và nhanh như một cái chớp mắt.

    Sau khi làm thủ tục tính tiền, Victor rời khỏi tiệm sách. Khi ra đến cửa, sau một hồi đưa mắt tìm kiếm, ngài đã trông thấy một thằng bé hành khất chừng mười tuổi đang co ro trước cửa tiệm. Sau một thoáng suy nghĩ, Victor bước về phía nó.

    Lôi từ túi áo trong một chiếc bút máy, Victor lúi húi viết gì đó vào trang cuối cùng của cuốn sách. Xong xuôi, ngài cẩn thận đóng nắp bút lại, hướng về phía thằng bé ăn mày và gọi:

    “Này cậu bé.”

    Thằng nhóc ngẩng mặt lên, với một vẻ sợ sệt co rúm trên khuôn mặt lấm bẩn:

    “Vâng, thưa ngài?”

    “Đợi ở đây và giúp ta đưa cuốn sách này cho một cô gái tóc vàng bước ra từ tiệm sách Waldove. Có lẽ cô ấy cũng sắp ra rồi đấy.”

    Dứt lời, Victor liền thảy vào tay thằng bé 100 crone kèm theo cuốn sách Le Morte d’ Arthur. Nhìn gương mặt lấm lem trong phút chốc sáng bừng lên bởi vẻ lấp lánh của những đồng crone, Victor chầm chậm cất giọng lạnh lùng, kèm theo đó là tia nhìn sắc như dao phóng ra từ tròng mắt xanh thẫm:

    “Và nên nhớ, đừng bao giờ nghĩ tới việc cầm cuốn sách đó rồi chuồn mất.”

    Giọng nói lạnh lùng vang lên nơi đỉnh đầu dường như khiến da đầu cậu bé hành khất tê rân rân. Và khi cậu ngước mặt lên, vẻ lịch thiệp của một quý ông khi nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng xuyên thấu tỏa ra từ ánh mắt.

    Dưới chút nắng tàn thoi thóp cuối ngày, sự u tối tỏa ra từ quý ông lạ mặt khiến cậu bé tội nghiệp những tưởng người đó là một sứ giả tới từ địa ngục. Một cảm giác áp chế về tinh thần cứ dần dần ép xuống mang theo sức nặng vô hình khiến hai đầu gối của cậu bé run rẩy. Một cách không kiểm soát, cậu ngã phịch xuống nền tuyết lạnh, đáp trong cơn sợ sệt như muốn bóp nát trái tim:

    “Vâng... thưa... ngài...”

    Victor thu lại ánh mắt hăm dọa, liếc về phía cậu bé hành khất một tia nhìn lạnh băng trước khi trở lại xe ngựa.

    Chẳng mấy chốc, xe ngựa đã lăn bánh rời xa tiệm Waldove.

    Trước nhịp quay đều đều của bánh xe, Victor khẽ nhắm mắt, chầm chậm mường tượng lại những gì xảy ra trong tiệm sách, và khẽ mỉm cười hài lòng khi nhớ về dòng chữ mà ngài đã đề tặng cô gái kia ở trang cuối cùng của cuốn sách.
    “Mỗi cô gái đều xứng đáng có một cuốn sách cho riêng mình. Và cô cũng vậy.”


    Wc: 765

     
  5. AndTheStarFell

    Joined:
    Feb 16, 2016
    Messages:
    16
    Likes Received:
    2
    #25 AndTheStarFell, Jan 9, 2017
    Last edited: Jan 9, 2017
    Nhà hát Bartholomew, Thủ đô Taivas
    Maple 9th, 22:34


    Shimaru Cho

    ***


    Vở kịch “Hồ thiên nga” nổi tiếng kết thúc đã lâu, nhưng hầu hết khách xem kịch vẫn ngồi rải rác ở tiền sảnh chính của nhà hát Bartholomew. Có người muốn tranh thủ nhâm nhi vài tách Earl Grey thượng hạng, hay thưởng thức một chiếc bánh croissant bơ ngon lành, trước khi lên đường đến những bữa tiệc đêm cuối tuần dành cho giới quý tộc. Lại có những kẻ muốn chờ đợi đến khi nàng Odette kiều diễm ra về để tán dương, xin chữ kí, hoặc chụp chung vài tấm ảnh kỉ niệm.

    Nhưng phần lớn bọn họ lưu lại vì cơn mưa.

    Thời tiết Taivas vào mùa đông không khắc nghiệt nhưng thất thường. Mới chỉ khoảng giữa ngày trời còn quang đãng và ấm áp, nhưng chỉ vài tiếng sau hoàng hôn, nhiệt độ đã xuống gần không và mưa như trút nước. Trời trở giông đột ngột khiến những nhà quý tộc vốn e ngại thời tiết ẩm ướt không muốn đặt chân ra ngoài, họ đồng lòng ngồi ở tiền sảnh ấm áp và sáng đèn, tán gẫu chuyện trò đến khi mưa tạnh.

    Shimaru cũng là một trong những khán giả kẹt ở nhà hát do cơn bão bất chợt. Hắn ngồi lặng lẽ tại một chiếc bàn trong góc khuất, chiếc headphone tai mèo phát sáng đeo trên cổ có phần lạc lõng so với trang phục Trung Hoa truyền thống và bầu không gian Tây phương cổ điển. Theo lý mà nói, hắn có thể ngừng trận mưa kia ngay lập tức, thậm chí là bước đi trong nó mà vẫn khô ráo chỉn chu. Nhưng vì một vài lý do mà gã trai Trung Hoa vẫn phải chôn chân tại chỗ.

    “Shii-chan, vở kịch thế nào?”

    Giọng nói vui vẻ của thiếu nữ truyền đến qua tai nghe. Shimaru nâng tách trà lên môi, mỉm cười:

    - Tôi nghĩ nó khá hay. Diễn xuất tốt, trang phục ấn tượng, chọn nhạc cũng phù hợp. Đặc biệt ở phân cảnh khiêu vũ còn có một màn rải cánh hoa tươi. Nếu cô chủ ở đó, tôi nghĩ cô sẽ thích.

    “Eh? Nói thế lần tới ta cũng nên ghé Taivas rồi. À, anh có thấy rõ mặt nàng Odette không?”

    - Có chứ, hàng ghế cô chủ đặt mua rất gần sân khấu – Hắn gật đầu với cô gái trên màn hình điện thoại – Nàng xinh đẹp và lộng lẫy hệt như lời đồn, không hổ danh là báu vật của Bartholomew. Có điều tôi thích Odile hơn một chút. Tạo hình của cô ấy khiến tôi nhớ đến cô chủ.

    “Nhớ đến ta?”

    - Cô ấy có một đôi cánh màu đen – Shimaru đáp ngắn gọn, đuôi mắt dịu dàng rũ xuống, hướng về phía camera điện thoại.

    “Ây dà, ta không muốn đóng vai phản diện đâu. Dù sao thì anh đã lấy được thứ đó chưa?”

    Gã trai liếc xuống chiếc túi giấy trên bàn, khe khẽ thở dài khi nhớ tới lý do thật sự khiến hắn đến đây xem kịch.

    - Tôi nhận chúng rồi. Khi nào chúng ta gặp mặt, tôi sẽ đưa cho cô chủ.

    Thiếu nữ bên kia đầu dây nhe răng cười, ngón cái bật lên trước mặt ra vẻ vô cùng hạnh phúc. Shimaru bất giác cũng nở một nụ cười đáp lại. Hắn lướt ngón tay trên hai hộp chocolate “Thiên nga trắng” và “Thiên nga đen” để trong túi giấy, lòng thầm nghĩ công sức cả ngày bỏ ra xem như không uổng phí. Loại chocolate đặc biệt này chỉ dành tặng cho những khán giả mua vị trí vé đắt tiền nhất và chịu ngồi lại đến phút cuối cùng. Vị chủ nhân nghiện đồ ngọt của của hắn yêu thích chúng đến nỗi sẵn sàng vung một đống tiền mua vé, lại còn nài nỉ hắn đi xem kịch giúp, cuối cùng cũng chỉ là muốn đem hai hộp chocolate này về.

    Nhìn cơn mưa ngoài trời vẫn rơi không dứt, Shimaru chỉnh âm lượng nhỏ lại một chút, nói:

    - Cũng không còn sớm nữa, cô chủ sắp tới Địa thành chưa?

    “Để ta xem.. Chắc là tàu sẽ đến ga trong vòng 15 phút. A, ta phải đi thu dọn hành lý, nếu không sẽ lại bị phạt tiền mất. Hẹn mai gặp, Shii-chan. Đừng quên chuyện ta nhờ anh đấy.”

    - Tôi nhớ rồi. Cô chủ, chúc ngủ ngon.

    “Ngủ ngon.”

    Thiếu nữ vẫy vẫy tay trước khi cúp máy. Shimaru cũng đứng lên dọn dẹp đồ đạc vào ba lô, uống nốt tách hồng trà dang dở, rồi men theo hành lang bước đến cửa phụ của nhà hát. Trận bão vẫn không có vẻ gì là suy giảm, ngược lại, những luồng gió giật còn dữ dội và gấp gáp hơn, kéo theo một đợt không khí ẩm lạnh đến run rẩy.

    Gã trai theo lý lẽ thông thường bung dù, dợm bước ra khỏi cửa.

    - Này cậu nhóc, cậu sẽ ướt hết cho xem. Vả lại gió bão như thế không nên dùng ô đâu.

    Shimaru nhìn về phía lão già đang ngồi ở chiếc bàn kê gần cửa phụ, trong một góc tối kín kẽ và lẩn khuất, xem ra cũng là một kẻ muốn tránh ánh mắt người đời. Hắn nghiêng đầu, lịch sự đáp:

    - Cháu không sao. Từ đây ra chỗ đón taxi cũng gần, chỉ cần đi bộ một chút là tới.

    - Ta vẫn khuyên cậu nên đợi đến lúc bão tan. Những đêm mưa gió thế này luôn đầy rẫy nguy hiểm, chúng thường đến với những kẻ độc hành.

    - Cám ơn ông đã quan tâm, nhưng cháu sẽ ổn thôi – Gã trai vẫn đeo trên mặt nụ cười hòa nhã, ánh mắt không mảy may hiện lên dù chỉ một chút bận lòng – Cháu còn có hẹn, xin ông thứ lỗi.

    Lão già cười hắc hắc, nét mặt có phần bí hiểm.

    - Để ta đoán xem.. Là một cô gái, có phải không?

    - Vâng, là một cô gái.

    Shimaru nhẹ nhàng cúi chào tạm biệt rồi bung dù bước đi. Mưa phủ trắng xóa trên tán dù giấy, che khuất đi đôi mắt già nua của ông lão trong nhà hát. Đôi giày vải đế mềm của gã trai Trung Hoa vẫn khô cong dù hắn đang bước đi trên nền đất đầy nước lạnh, cả cây dù che trên đầu cũng không chút ngả nghiêng giữa những trận gió điên cuồng.

    Nhìn lên bầu trời mù mịt mây đen, Shimaru bất giác thở dài.

    Những lời ông già vừa rồi nói không hề sai.

    Nguy hiểm luôn đến vào đêm mưa bão.

    wc: 1137
     
  6. tranluu97

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Aug 10, 2014
    Messages:
    644
    Likes Received:
    68
    Fujiwara Kyousuke | Trần Xảo Vi
    Nhà hát Bartholomew

    Snowdrops 10th, 21:23

    ***

    Kyousuke ngáp dài một cái, đưa chiếc quạt sensu giấy vẽ hoa che ngang miệng, thận trọng không để động tác thừa thãi của mình lọt vào mắt mấy bà cô quý tộc ưa buôn chuyện. Cậu kiểm tra lại vé mời, nhận ra chỉ còn mười lăm phút nữa vở diễn sẽ bắt đầu, liền uống nốt tách trà đen trên bàn rồi thong thả đứng lên tiến vào phòng chiếu. Mái tóc đen xõa dài, cột hờ bằng một dải lụa mềm, kèm theo bộ kimono lộng lẫy thêu hoa đào đỏ rực, thiếu niên xinh đẹp thành công thu hút sự chú ý của kha khá người kể từ khi đặt chân vào rạp hát.

    Phớt lờ ánh mắt của họ, Kyousuke chỉ lặng lẽ bước đi.

    Đột nhiên, cậu bắt gặp một bóng người quen quen đang đứng ở góc tường gần phòng chiếu. Hình như là cô nàng kì lạ chủ nhân Đào hoa viên.

    Cô ta cũng đi xem kịch?
    wc: 181
     
  7. Tranxaovi

    Joined:
    Oct 19, 2016
    Messages:
    19
    Likes Received:
    0
    Trần Xảo Vi | Fujiwara Kyousuke

    Nhà hát Bartholomew

    Snowdrops 10th, 21:23

    ***

    Vì người viết không biết nên giải thích quá trình Xảo Vi lăn tới nhà hát bằng cách nào, lại cũng chẳng biết nên mô tả quá trình ra sao, dù gì mấy chuyện đó cũng không quan trọng, Xảo Vi có bao giờ là người cần phải có lý do để làm gì đó đâu. Mà có thì tốt nhất cũng đừng có nghe, tổn hại sức khoẻ tâm lý lắm. Vậy nên cứ xác nhận Xảo Vi đang ở nhà hát nhé. Tên gì thì cô đã quên ngay sau khi nhìn bảng hiệu, dù cho nó có nằm sờ sờ trên tấm vé đi nữa.

    Xảo Vi không chịu kiếm ghế ngồi giống như những vị khách thanh lịch khác, mà bắt đầu đi loanh quanh nhà hát khám phá mọi ngóc ngách của nó.
     
  8. tranluu97

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Aug 10, 2014
    Messages:
    644
    Likes Received:
    68
    Fujiwara Kyousuke | Trần Xảo Vi
    Nhà hát Bartholomew

    Snowdrops 10th, 21:37

    ***

    Đúng như dự đoán, cô chủ Đào hoa viên không vội xem kịch mà bắt đầu chạy nhảy lung tung. Kyousuke khoanh tay thở dài, định mặc kệ cô ta, nhưng không hiểu cô nàng đi loanh quanh thế nào lại va trúng ngay một nữ quý tộc đứng gần đó. Và người này có vẻ không được hiền lành cho lắm.

    - Cô đi đứng kiểu gì thế hả? Có phải cố tình muốn gây sự không? – Cậu nghe giọng nữ cao vút vang lên, ngón tay mảnh mai chỉ thẳng vào mặt cô nàng – Nói gì đi chứ.

    Thiếu niên xinh đẹp tự trách mình lo chuyện bao đồng, nhẹ nhàng bước đến chỗ hai người đang đứng.

    wc: 135
     
  9. Tranxaovi

    Joined:
    Oct 19, 2016
    Messages:
    19
    Likes Received:
    0
    Trần Xảo Vi | Fujiwara Kyousuke
    Nhà hát Bartholomew

    Snowdrops 10th, 21:23

    ***

    Còn đang loay hoay, một người nữ quý tộc từ trên trời rớt xuống trúng vị trí Xảo Vi đang đứng. Cô còn chưa kịp tỉnh táo để xác định tình hình thì đã nghe âm thanh sống động nổi hết da gà, đính kèm ngón tay chĩa thẳng vào mặt.

    - Cô đi đứng kiểu gì thế hả? Có phải cố tình muốn gây sự không? Nói gì đi chứ.

    Sợ thật, Xảo Vi lùi lại mấy bước, trợn mắt nhìn nữ nhân quý tộc đang xông xáo thét lên.

    - Nhìn thế nào cũng không ra mình gây sự luôn. - Xảo lầm bầm, tưởng cô không biết nói sao mà bảo vậy... Muốn Xảo nói thì Xảo nói. - Cô nương muốn nghe ta nói thì ta nói cho mà nghe. Cô muốn biết ta đi đứng kiểu gì thì bây giờ ta trả lời chính là ta đi kiểu của ta. Nếu cô nương thích thì cứ nói, ta chỉ cho.

    Xảo Vi không thèm đợi nữ nhân quý tộc trả lời đã nắm ngón tay cô ta, nói tiếp:

    - Còn chuyện gây sự thì cô có muốn biết gây sự là sao hông? Ta làm cho cô coi. - Nói xong cô ỷ nhỏ con xông qua ôm eo cô gái, hồn nhiên la lớn. - Ôi, má ơi, sao má bỏ con đi chơi mình ên a~~~ huhu~~ Hông cho má đi đâu uhuhu~~~~



     
  10. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,959
    Likes Received:
    134
    GRAY FOX
    Taivas – Một góc phố cổ kính
    Khuya.

    Đêm càng khuya, trời càng lạnh, trăng càng sáng. Thứ ánh sáng xanh xao, đói khát liếm trọn một góc phố, thè cái lưỡi đầy bợn cào lên những nóc nhà phủ rêu. Có tiếng bước chân êm như mèo, và những nhịp thở lạnh lùng phả. Đọng trên những ô cửa gothic vuông là một cái bóng đang nhẹ nhàng lướt qua.

    Gã từ đâu xuất hiện, dáng hình mập mờ trong bóng tối. Chậm rãi thả từng bước một, gã ngẩng mặt lên, để ánh trăng rửa trôi sự tối tăm khỏi mình.

    Mái tóc xám vuốt ngược gọn ghẻ, khuôn cằm sắc ngọt, nét môi nhạt. Và, đôi mắt xám tro mở to, cảm xúc bị nạo rỗng.

    Gray trơ mắt nhìn vầng trăng bệnh hoạn treo lơ lửng trên đầu mình, nở một nụ cười. Ban đầu là giễu nhại, rồi đột nhiên trở thành sửng sốt. Đưa hai bàn tay rỗng trơn lên trước mặt trăng, gã xòe những ngón trắng bệch, nụ cười trên môi ngả sang bàng hoàng.

    Trở về tay trắng. Một chuyến đi săn thất bại.

    Thất bại?

    Kì thực Gray thấy lạ lẫm ghê gớm. Gã thấy bàng hoàng. Làm sao mà gã có thể thất bại? Làm sao mà gã lại để con mồi vụt thoát khỏi tay mình – trong khi gã là một thợ săn tuyệt đối hoàn hảo?

    Không. Sự thất bại này chỉ khiến gã lạ lẫm, nó không khiến gã ghê tởm hay phát điên. Và gã đâu để con mồi vụt thoát? Gã đã tha cho nó. Gã để nó đi.

    Cái cách mà con bé chạy khỏi nòng súng lỏng lẻo của gã, với ánh mắt cả quyết và thái độ không hề nao núng đó. Dường như nó còn chẳng buồn sợ hãi.

    Nó vẫn tin gã là một người đàn ông vô hại.

    Thất bại không nằm ở chỗ gã không đoạt được tính mạng nhỏ bé của nó. Mà nằm ở chỗ, gã đã do dự.

    Gray chôn ánh mắt kinh ngạc nơi những ngón tay của mình. Chúng đã do dự vào giờ phút chót bằng cách không kéo cò súng. Gã nhìn chúng thật kỹ như đang cố mổ xẻ cái phát hiện mới mẻ của mình.

    Lần đầu tiên, gã – GRAY FOX, không làm đúng như những dự định ban đầu. Vì cái gì chứ?

    Gã thu hai bàn tay lại và vồ lấy trán mình. Mái tóc gã xõa xuống rũ rượi. Đôi môi run run, nét cười khoét rộng đau thương lẫn kinh khoái. Toàn thân gã đau nhức vì sự sửng sốt.

    Chúa ôi, Gray vuốt môi. Gã đã tha cho con bé, bởi…

    Gã sợ tổn thương nó.

    Ánh mắt gã lảo đảo trước vầng sáng lạnh lùng. Gã cảm thấy như viên đạn mà gã định dùng để ghim vào tim con bé đang xoắn quẩy sâu vào tim mình. Cảm xúc ộc lên từng cơn tanh tưởi.

    Gã thấy đau.

    Chúa ôi, Gray bần thần. Gã khẽ khàng chạm tay lên ngực. Gã vừa phát hiện ra, gã vẫn còn có tình cảm. Và trái tim.
     
  11. shain_shain

    shain_shain Zone Moderator
    Staff Member Zone Moderator

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    1,052
    Likes Received:
    151

    Midnight Poison | Nửa đêm

    Spectre | Victor Shadow | Gray

    ~~~

    “Chẳng ai biết gã đến từ đâu. Họ chỉ biết gã giống như một bóng ma dật dờ trong làn sương mù của Chancery Lane, ngày đêm kiếm tìm một nỗi đau dai dẳng đủ lâu, và có vị ngọt ngào.”
    ~~~

    Spectre mở mắt khi tiếng móng vuốt của loài mèo cà vào phiến gỗ vang lên ngay đỉnh đầu. Bao phủ lấy tầm nhìn của gã là một màn tối đen, phả trong không khí có mùi gỗ ẩm trộn với thứ mùi mục ruỗng như sự sống đang phân hủy. Gã khẽ cựa quậy giữa không gian chật hẹp của cỗ quan tài, gương mặt điển trai còn chẳng buồn lướt qua một vẻ kinh ngạc khi nhận ra mình đang bị nhốt trong một không gian rộng chưa đầy hai mét.

    Gã lại lười biếng khép mi mắt, định tiếp tục chìm vào giấc ngủ, hơi thở nhẹ dần như thể chỉ việc hô hấp thôi cũng làm gã mệt nhoài. Gã chủ tiệm mai táng tiếp tục giấc ngủ trong quan tài của gã, thế nhưng ý định ấy chẳng kéo dài được bao lâu, chưa đầy vài phút sau, đôi tai cực nhạy của loài dơi khi bắt được những dải âm thanh siêu nhỏ ngoài kia đã khiến gã mở bừng hai mắt.

    Spectre đưa tay đẩy nắp gỗ, chống khuỷu tay rồi đẩy người đứng dậy, chậm rãi bước ra khỏi không gian bằng gỗ chật hẹp. Từng bước chân êm như ru lướt giữa gian phòng đặt ngổn ngang những cỗ quan tài rỗng. Căn phòng cũng chẳng sáng sủa hơn trong quan tài là mấy, thậm chí mùi mục ruỗng hoang lạnh còn nồng đậm hơn.

    Gã trai trẻ bước tới gần ô cửa sổ đang mở hé để ánh trăng hắt vào, theo ngay sau là vài ba con mèo có bộ lông đen thuần. Gã chẳng buồn lưỡng lự mà nhảy phắt lên bệ cửa sổ gỗ, ngả lưng rồi tựa cả đầu vào một mép tường, cứ thế ngồi lặng im để ánh trăng chảy lên mái tóc bạch kim, dùng đôi mắt nâu sẫm ngắm nhìn đường phố qua những song cửa sổ uốn cong giống như song sắt nhà tù.

    Nhà tù đã giam cầm gã tách biệt với thế giới bên ngoài, gông cùm gã trong những nỗi đau vượt khỏi quy chuẩn thời gian giờ đã không còn thuộc về thực tại, để gã sống cùng thứ bóng tối dịu dàng trong giả dối và mù quáng, dung thứ lại đọa đày.

    Màng nhĩ gã như đang rung lên bởi những bước chân mới xa giờ đang tới gần. Gã mỉm cười hào hứng một cách uể oải. Xuyên qua những dãy nhà cổ nằm im lìm như ngủ, từ phía cuối con đường có một bóng người đang tiến về phía này, vầng trăng trên trời và đêm tối xung quanh, trong phút chốc thoắt khiến hắn như vừa bước ra từ bóng tối thẳm sâu lại cũng giống như được sinh ra từ trăng khuya lành lạnh.

    Spectre nhếch môi cười nhìn bóng dáng thẳng tắp quen thuộc ấy, và đôi tai gã cũng đồng thời cảm nhận được bước chân của một vài kẻ khác đang tiến về phía này. Gã vươn tay để con mèo đen nhảy lên, đoạn lại tiếp tục nhìn về phía cuối con đường với một vẻ mong đợi.

    Nắp quan tài thay cho bàn, đầu lâu trắng thay cho tách, nước nóng đã sôi trên bếp từ rất lâu.

    Liệu rằng đêm nay, trong những vị khách sắp tới đây, có kẻ nào có thể mang tới nỗi đau có vị ngọt ngào mà gã luôn hằng tìm kiếm?
     
  12. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,959
    Likes Received:
    134
    Midnight Poison | Nửa đêm
    GRAY FOX


    Tiếng gót giày bằng gỗ chạm khẽ mặt đường khuya, gã lướt đi giữa sương mù tựa một sinh vật đến từ địa ngục. Đêm bao trùm lấy gã bằng một chiếc áo choàng tĩnh lặng. Những đường nét sắc mảnh, lạnh tanh dần trườn ra khỏi bóng tối, hiện hình dưới ánh trăng.

    Gray Fox tiến sâu vào con hẻm Crimson, những dãy nhà cổ im lìm nằm hai bên cùng ánh trăng lạnh lẽo càng làm con hẻm trở nên âm sâm cực độ. Vạt áo xám phất nhẹ, gã dợm bước tại một cửa tiệm nhỏ nằm phía cuối đường, đôi mắt xám tro khẽ lướt qua tấm biển mục nát đề mấy chữ “MIDNIGHT POISON” và dừng lại trên chiếc đèn sắt han gỉ treo nơi cửa.

    Ngọn lửa trong chiếc đèn như đang mời gọi gã bước vào. Thứ ánh sáng leo lắt đó chậm rãi đỏ bùng lên khi gã đến gần. Màu đỏ quỷ dị tạt lên mắt kiếng rồi luồn sâu vào đáy mắt xám tro trống rỗng của gã.

    Bên tai Gray thoảng qua tiếng gió, nỗi buồn của sương mù và dường như còn có một chất giọng thủ thỉ vọng lại từ quá khứ. Những lời ru ám ảnh thời thơ bé:

    “Đêm buông xuống, lửa cháy thành tro
    Ta hoài thai con bằng tình yêu chân thật
    Nhưng nuôi dưỡng con bằng hận thù, tội lỗi
    Cho đến khi tâm hồn con cũng xám như tro bụi…”



    Ánh mắt gã trở nên mơ hồ, những ngón tay trắng bệch vô thức chạm vào cánh cửa tiệm trà. Ngọn lửa trong chiếc đèn cổ lập tức vụt tắt, rồi một âm thanh kẽo kẹt khô rúm vang lên. Cánh cửa trước mặt gã mở ra, Gray lãnh đạm nhìn vào bên trong. Sự hoang lạnh lùa vào gã. Một cửa tiệm đầy hương vị của cái chết cùng sự ruỗng mục.
     

Share This Page