Đời thường Three days - Diary

Discussion in 'Truyện dài' started by Nowaho Pumi, Jun 16, 2018.

  1. Nowaho Pumi

    Joined:
    Jun 16, 2018
    Messages:
    1
    Likes Received:
    0
    1<Buổi sáng mùa hè ảm đạm>

    -Chẳng lẽ cậu không yêu bản thân mình sao?
    -Không._Tôi nói từ đó ra một cách nhẹ nhàng, không nhấn mạnh, không biểu cảm.
    Đây là lần đầu tiên có người hỏi tôi như thế.
    Cũng lâu lắm rồi tôi mới nói ra suy nghĩ của mình, một suy nghĩ thật sự.
    ***​
    *Tích tắc*Tích tắc*…
    Tôi choàng tỉnh. Đã chín giờ sáng. Căn nhà vắng tanh, yên tĩnh một cách nặng nề. Thậm chí, còn nghe thấy tiếng kim giây chạy, thật u ám. Tôi bước xuống giường, tiến đến cửa sổ và kéo rèm. Ánh sáng tràn vào phòng nhưng chỉ được một nửa.
    Vậy mới là phòng của tôi.
    Dưới nhà tối om. Chắc mọi người đã đi từ sớm và khóa cửa để yên cho tôi ngủ. Tôi đang ở nhà dì ruột, tôi mồ côi bố mẹ từ nhỏ, dì đã nhận nuôi tôi. Họ rất tốt và tử tế nhưng tôi không tài nào mở lòng với họ được.
    Chẳng biết tại sao…
    Dì đã mua sẵn đồ ăn sáng để trên bàn. Tôi mang đĩa bánh mì và hộp sữa lên tầng, bật máy tính onl face, chọn ảnh và đăng một bài thơ lên. Lúc sau, nó đã được 12 like nhưng không một ai comment, cho tới khi cậu ấy online.
    -Lại nữa à!? Fighting!!!_Arena-người bạn duy nhất của tôi. Tôi quen cậu ấy qua mạng, giữa chúng tôi có một sự đồng cảm đến là trùng hợp, tôi không tìm hiểu quá sâu về đời sống riêng tư của cậu ấy, cậu ấy cũng không thắc mắc gì về tôi. Chúng tôi nói chuyện vu vơ, văn học, thơ ca, tiểu thuyết, góp ý cho nhau, chia sẻ những thứ lặt vặt trong cuộc sống như sở thích hoặc những tác phẩm hay hay…
    Nick của cậu em họ tôi hiện ra:
    -Chị ăn sáng chưa?
    -Rồi.
    -Em đến biển rồi, đẹp lắm! Mà sao chị lại không đi chứ? Lãng phí thật!
    -Chị thích ở nhà hơn._Thật ra cũng không hẳn. Lại thế rồi, tôi không thể nói ra suy nghĩ của mình. Tại sao…
    -Haizz~! Em sẽ mua quà về! Chị thích gì?
    -Tùy em._Tôi cũng chẳng biết tôi thích gì nữa.
    -Chị lại như vậy rồi! Thôi em ra biển chơi đây! Bye chị!
    -Bye bye.
    Tôi tắt máy. Lăn lên giường, lấy nó ra, một quyển sách tôi rất thích, khá phù hợp với tâm trạng của tôi tuy không thích hợp với lứa tuổi cho lắm.
    Một “thực đơn” tôi đang cần.
     

Share This Page