Thần thoại hoa liên địa cầu

Discussion in 'Truyện dài' started by fujiwarafuji, Nov 13, 2014.

  1. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Thần Long trả thù - Cái chết của Huyền Long

    MỐI TÌNH OAN NGHIỆT CỦA KHÔNG THỦY

    Phần VII : THẦN LONG TRẢ THÙ – CÁI CHẾT CỦA HUYỀN LONG


    Khi con của Không Thủy và Huyền Long chuẩn bị trải qua tháng thứ sáu trong bụng mẹ, chuyện dữ ập đến địa phận phía Bắc của tộc Rồng ở rừng thiêng. Các con trai của Hắc Long tranh giành với nhau làm thủ lĩnh, căng thẳng nội bộ lên đến mức độ “ta sống ngươi tất phải chết”. Nội loạn vừa dứt thì ngoại xâm tìm đến nơi, như một cơn lốc dữ càn quét tất cả, xóa sổ hết những con rồng sinh sống tại phía Bắc.

    Tất cả đều xuất phát từ cái ngày Huyền Long đầu độc Hắc Long.

    Hắc Long chết vì trúng độc, trong thời gian chỉnh đốn binh mã chuẩn bị tấn công phương Nam; Hắc Long chưa kịp lập kẻ kế vị mình thay thế cho Lư Long đã chết. Ngai báu trống rỗng, các con trai còn lại của Hắc Long đều tự xưng là kẻ kế vị xứng đáng, tranh giành với nhau. Các trưởng lão rồng ở phía Bắc đành dựa theo phép xưa, để dân chúng bầu lấy vua, chọn được Ô Long* làm kẻ kế vị. Cuộc nội loạn trong lòng phương Bắc lắng xuống.

    Nhưng hậu quả việc Huyền Long đã làm chưa hết ở đó, còn một hệ quả nghiêm trọng nữa khiến máu nhuộm đất phương Bắc mãi không phai. Huyền Long kích cho Hắc Long làm tiệc bẫy những con rồng ở phương Nam, giết gần hết con cháu và tướng tài của Xích Long, trong đó có chồng và con trai của Thần Long* – một mãnh long nắm giữ lực lượng ngầm hùng hậu chốn rừng thiêng.

    Nói qua một chút về Thần Long. Đây là con gái của Hoàng Long và Tử Nhãn, chị của Kim Long. Trong thời kỳ nội loạn chốn rừng thiêng, các mãnh long đua nhau đầu quân cho bốn con rồng thì Thần Long đứng ngoài cuộc chiến, an phận sống với bà nội Kim Giác tại vùng đất phủ sương, không giúp cho bên nào cả. Nói vậy, Thần Long được xem như một lực lượng ngầm của cuộc nội chiến.

    Chồng và con trai của Thần Long bị giết oan trong bàn tiệc ở phương Bắc, xác của chúng còn bị dân phương Bắc chà đạp ra cát bụi. Thần Long đau xót chồng con mình, hận phương Bắc đến thấu xương. Nó quyết định bước chân vào chiến trường, đi hội quân cùng Xích Long trả thù phương Bắc.

    Ô Long hốt hoảng, nhờ thuộc hạ đi cầu cứu Thanh Long ở phía Đông nhưng bị từ chối vì Thanh Long muốn cả hai kẻ địch mạnh xuống sức rồi thừa dịp ấy hưởng lợi. Vậy là một mình vùng đất phía Bắc phải đương đầu với hai lực lượng mạnh hợp sức cùng nhau.

    Ô Long bị giết trong trận đầu tiên, toàn bộ quân phía Bắc đều rơi vào tay địch. Xích Long thù phương Bắc làm nhục thi thể các con mình, Thần Long cũng thù phương Bắc hạ sát con trai mình. Liền lệnh xuống giết tất cả quân sĩ phương Bắc, phân thây ra thành ngàn mảnh, vứt khắp nơi. Cuộc thảm sát diễn ra vô cùng ghê rợn, tiếng kêu than vang đến tận trời xanh.

    Huyền Long phơi tơ ngoài sân, nghe tiếng gào thét của đồng tộc, dự cảm có điềm chẳng lành. Nó hỏi những đàn chim thường di chuyển qua lại giữa thế giới các thần và rừng thiêng, được cho hay tình hình hiện tại của quê mình. Huyền Long bủn rủn hết tay chân, nó nào ngờ việc mình đi trả thù lại vô tình giết chết dân mình.

    Nó than vãn với bản thân rằng : “Ôi, phải làm sao đây ? Xích Long hợp lực cùng Thần Long tấn công phương Bắc, mỗi bước chúng đi là mỗi đồng tộc của ta phải bỏ mạng, xác bị băm vằm vứt khắp nơi. Ta rất lo lắng, tuy ta rời rừng thiêng vì những kẻ thù nhưng không phải ở nơi đó chỉ có kẻ thù của ta, còn có những kẻ yêu thương ta nữa. Đứa em trai tài ba của ta, cũng là vua hiện tại của phía Bắc đã chết; phía Bắc như rắn mất đầu, sẽ không chống cự nổi đoàn quân hùng mạnh kia. Dân phương Bắc sẽ bị giết chết như chính vua và những kẻ đã gắng sức bảo vệ họ thôi.”

    Nỗi ám ảnh ăn mòn tâm trí Huyền Long, khiến nó ăn không thấy ngon và ngủ không thấy yên. Không Thủy lo lắng cho chồng, hỏi.

    “Huyền Long, kẻ ta yêu quý nhất trên đời. Sao chàng mặt ủ mày chau, ăn không thấy ngon, ngủ cũng không yên vậy ? Có chuyện gì làm chàng lo lắng hay sao ?”

    Huyền Long ngại Không Thủy đang mang thai, nghe tin dữ sẽ ảnh hưởng sức khỏe nên giấu đi. Nó giả bộ cười nói như bình thường để Không Thủy không để tâm đến nữa. Không Thủy vẫn nghi hoặc nhưng quá mệt mỏi khi suy nghĩ nên tạm thời cho qua.

    Đêm xuống, Huyền Long dỗ Không Thủy đi ngủ, cố ý xông hương mê để nàng ngủ thật sâu; khi nàng ngủ say rồi, Huyền Long lén rời giường; nó hóa thành con quạ, bay lẫn vào những đám mây đen đến rừng thiêng.

    Huyền Long đáp xuống chỗ đóng quân của Thần Long, hóa trang thành Lam Mao*, quân sư thân cận của Xích Long. Nó muốn theo kế cũ, một lúc triệt hạ cả Thần Long lẫn Xích Long; nó mang thịt tẩm độc vào cho Thần Long, nói giả là Xích Long tặng hòng giá tội cho Xích Long, như thế Thần Long và Xích Long sẽ tự giết nhau, dân phương Bắc được an bình. Nhưng Huyền Long quên mất một điều, kẻ nó muốn đối phó là Thần Long và Xích Long chứ không phải Hắc Long và Bích Nhãn.

    Thần Long không tin tưởng Xích Long nên cố ý giữ Lam Mao bên mình để ở thế nắm đằng chuôi. Vì thế nên khi Huyền Long trong lốt Lam Mao mang thịt vào chỗ Thần Long, nó giáp mặt Lam Mao thật bên cạnh Thần Long. Thần Long biết có kẻ giả mạo làm điều mờ ám, lập tức bắt giữ kẻ giả mạo kia giam vào một viên ngọc.

    Viên ngọc ấy có sức mạnh khủng khiếp hơn cả chiếc gương bạc kia, ép cho Huyền Long về nguyên dạng của mình.

    “Là Huyền Long ư ?” Lam Mao giật mình thốt lên.

    Nhờ Lam Mao nói vậy mà trong chốc lát, Thần Long thông suốt mọi chuyện. Nó biết được ai mới là kẻ hại chết chồng và con trai mình. Không dài dòng lôi thôi, Thần Long bóp nát viên ngọc, đồng nghĩa với việc nghiền nát Huyền Long bị nhốt trong ấy.

    Huyền Long chết.

    *Ô Long : rồng đen (Ô : đen, Long : rồng), con trai của Hắc Long

    *Chồng con của Thần Long : Châu Long (Châu : màu đỏ, Long : rồng), con trai Xích Long là chồng của Thần Long; Hùng Long (Hùng : mạnh mẽ, Long : rồng) là con trai nhỏ của Thần Long.

    *Lam Mao : lông màu xanh lam (Lam : màu xanh lam, Mao : lông), vợ của Chu Long, con dâu của Xích Long.
     
  2. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Bắt đầu quãng đời đau khổ của Không Thủy

    MỐI TÌNH OAN NGHIỆT CỦA KHÔNG THỦY

    Phần VIII : QUÃNG ĐỜI ĐAU KHỔ CỦA KHÔNG THỦY


    Huyền Long vốn là một con rồng thông minh nhưng tiếc là không thể địch nổi vòng luân hồi họa phúc chi phối khắp vũ trụ. Những tai họa ập xuống đời Huyền Long đều từ những hành động nhỏ nhặt mà nó ít khi chú ý tới. Chỉ can gián mẹ một câu mà phải chịu mất vị hôn thê Ngân Long và bị truy sát. Chỉ nghĩ hạ độc để trả thù, đồng thời giảm đi một kẻ thù cho lãnh thổ nào ngờ lại trực tiếp kích động thế lực ngầm bước vào cuộc tranh chấp, gây họa cho dân lành và cho bản thân mình. Chỉ nghĩ đây là một chuyến đi ngắn, nào ngờ hóa một đi không trở lại, gián tiếp đẩy Không Thủy vào quãng đời bất hạnh, không gì cứu vãn được.

    Huyền Long đi được một lúc lâu, hương gây mê hết tác dụng, Không Thủy trở mình; nàng thấy bên cạnh mình trống trơn, vội vàng mở mắt. Sống với nhau trong quãng thời gian dài, Không Thủy và Huyền Long như hình với bóng, một bước không rời; hiện tại không có Huyền Long kế bên, đối với Không Thủy nó như cây thiếu nước, như chim thiếu trời. Không Thủy hốt hoảng, muốn bổ đi tìm. Do sơ ý trong lúc vội vã, cộng thêm thân hình nặng nề của nữ thần mang thai lâu ngày, Không Thủy té từ trên giường cao xuống đất.

    Cú ngã ấy rất nghiêm trọng, gây chấn động mạnh đến cái bụng lớn của Không Thủy, máu từ cửa mình của Không Thủy bắt đầu chảy ra. Không Thủy đau buốt, không thể thốt lên bất cứ lời nào; nàng quơ quào cánh tay, mấp máy đôi môi; trong cơn mê loạn, nàng chỉ biết gọi Huyền Long đến cứu mình nhưng Huyền Long không thể nào xuất hiện bên nàng nữa. Máu chảy ra càng lúc càng nhiều, mắt Không Thủy hoa lên, nàng ngất đi.

    Nhưng thật tốt, Không Thủy tỉnh lại được. Điều đầu tiên nàng làm là dáo dác tìm xung quanh xem thử có Huyền Long hay không. Lúc rướn người lên, phần bụng và cửa mình Không Thủy đau buốt, nàng theo phản xạ ôm lấy bụng. Chợt, nàng nhận ra cái bụng của mình đã xẹp xuống. Không Thủy hốt hoảng, thét lên : “Con ta đâu ? Hỡi các thần ! Hỡi Huyền, chồng của ta ! Xin hãy cho ta biết con ta đâu. Xin hãy cho biết con ta đang ở đâu.”

    Không Thủy ngơ ngác nhìn chung quanh. Nàng thấy mình đang nằm trên giường có nệm bằng lụa giống như giường của mình, tuy nhiên giường này không bọc lụa trắng – màu yêu thích của Không Thủy – mà được bọc lụa màu vàng – màu yêu thích của Hổ Phách. Hồ Phách ngồi ở đầu giường, đưa tay ôm lấy nàng.

    “Không Thủy, bạn thân của ta. Có hai việc này ta muốn nói cho nàng biết, một việc, việc ấy sẽ mang lại cho nàng cảm giác như vừa được cứu sống sau khi hụt chân ngã xuống vực sâu, việc buồn ấy sẽ mang lại cho nàng cảm giác như đang dạo chơi trên băng đột nhiên băng vỡ cả người trầm dưới dòng nước lạnh lẽo. Để đối mặt với những cảm xúc ấy, nàng hãy bình tĩnh trước đã.” Hổ Phách nói, đồng thời vỗ về Không Thủy khiến nàng bình tĩnh trở lại. Khi Không Thủy nín khóc, tiếng hít thở cũng đều đặn

    Hổ Phách đưa ra một tảng thịt lớn, phập phồng như đang thở. Hổ Phách bảo đó chính là con của Không Thủy và Huyền Long. Không Thủy bị kích động, còn ngã từ trên giường cao xuống làm động đến cái thai, đứa trẻ chưa hoàn thiện về thể xác bị mất chỗ bám phải rời người mẹ đối diện với môi trường khắc nghiệt bên ngoài; khi được đưa đến đây, đứa trẻ ấy chỉ còn thở thoi thóp. Hổ Phách đã tận dụng mọi cách để khắc phục tình hình, xác định không thể đưa đứa trẻ vào người Không Thủy được nữa là nàng liền tạo một môi trường khác để đứa trẻ sống ở đó. Hiện tại tình hình đứa trẻ ổn định, qua ba tháng nữa sẽ tách cái bọc ấy chào đời.

    Không Thủy nghe xong, hoang mang không biết tin giả hay thật. Hổ Phách dám giơ tay thề nếu có nửa lời gian dối sẽ chịu chết thảm như cha ruột của mình. Không Thủy tin tưởng Hổ Phách khi nàng đã phải sử dụng đến lời thề cấm kỵ mà nàng ghét cay ghét đắng. Không Thủy đã cười và nói lời cảm tạ Hổ Phách. Thật là cảm giác hụt chân ngã xuống vực sâu nhưng may mắn được kẻ khác nắm tay cứu.

    Đến chuyện thứ hai. Hổ Phách ôm chặt Không Thủy trước. Không Thủy run rẩy, vì Hổ Phách thường sẽ làm vậy khi thông báo hung tin có thể khiến cho kẻ nghe tin ấy chết lặng trong lòng. Không Thủy cố hít thở thật sâu để đón nhận hung tin ấy.

    “Huyền Long đã chết rồi.”

    Vì kẻ đưa Không Thủy đến cho Hổ Phách chữa trị là Lưu Tinh và Ngân Diện, tuyệt không thấy bóng dáng Huyền Long nên Hổ Phách ban đầu rất giận, nàng đi vào Mộng cung tìm Huyền Long để trách mắng nó một trận. Đến nơi, Hổ Phách thấy một màu xám xịt, thân ảnh Huyền Long tại cánh rừng thiêng, bị Thần Long bóp chết. Hổ Phách vội ra khỏi Mộng cung, kêu Kim Long đến rừng thiêng gặp Thần Long xác nhận sự thật, Thần Long bảo là đúng.

    Không Thủy nghe xong, chết lặng trong lòng. Không cần Hổ Phách giơ tay thề thốt gì nữa, Không Thủy tin chắc đó là sự thật, vì Huyền Long đã từng nói nó chỉ bỏ mặc nàng khi nó không thể tồn tại trên thế giới này nữa. Không Thủy khóc nhưng không ôm lấy Hổ Phách như mỗi khi, nước mắt của nàng cứ tự nhiên chảy ra thôi.

    Quãng đời đau khổ của Không Thủy bắt đầu từ đấy.
     
  3. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Giữa công và tư

    MỐI BẤT HÒA GIỮA HAI VÙNG LÃNH THỔ

    Sống ở hai vùng lãnh thổ, thể nào cũng xảy ra những mối bất hòa, xuất phát từ những mâu thuẫn cứ âm ỉ mãi trong lòng, gặp điều kiện thích hợp thì vỡ òa, rồi phát triển thành xung đột, bùng nổ thành chiến tranh.

    Mâu thuẫn giữa hai vùng lãnh thổ có sẵn trước cả khi đường ranh giới được thiết lập. Bất hòa cũng đã xuất hiện từ lâu nhưng chỉ ở mức giữ trong lòng, mỗi ta và ngươi biết được chứ chưa hiện rõ cho cả thế giới. Mặt tối trở ra tại ngày mà Không Thủy gần như mất đi tất cả.
    Phần I : GIỮA CÔNG VÀ TƯ

    Chìm đắm trong đau đớn, Không Thủy gục đầu vào vai Hổ Phách khóc nức nở, khóc đến khi lịm đi. Thân thích của Không Thủy bên ngoài, không ai không xót ruột, Không Thủy đã mất đi Huyền Long, sắp tới có thể sẽ xa cả con, vì Hổ Phách nói rằng đứa trẻ ấy chỉ sống được nơi có nhiều dưỡng khí, đó là mặt đất, chỗ của Hổ Phách. Hắc Vũ lập tức xin với Thiên cho mình đến rừng thiêng trừng trị Thần Long, thay Không Thủy trả thù.

    Thiên nể lời Hắc Vũ, cũng thực tâm muốn trừng trị linh thú cả gan gây tang thương cho một vị thần, đã ngỏ lời với Hổ Phách xin hợp binh. Không bất ngờ với các thần dưới đất nhưng bất ngờ với các thần trên trời, Hổ Phách không đồng ý, thậm chí còn ngăn cấm Thiên mang quân đến khu rừng thiêng mà nàng cai quản. Hổ Phách nói rằng cuộc chiến kia là chuyện nội bộ của rừng thiêng, giới thần không thể can thiệp vào.

    Hắc Vũ bất bình, mắng Hổ Phách rất nặng : “Hổ Phách, cái kẻ mang danh là bạn con ta, thực chất là kẻ vô tình vô nghĩa kia. Ngày thường con ta đối tốt với ngươi bao nhiêu, ngươi bị ức hiếp thì nó bênh vực, ngươi buồn rầu thì nó an ủi. Bây giờ có kẻ ức hiếp nó, có kẻ làm nó buồn rầu thì ngươi bình thản như thế sao ?”

    Hổ Phách đáp lại rằng : “Hắc Vũ, bà mẹ yêu con nhất Hoa Liên địa cầu, cũng là bà mẹ cuồng si vì con nhất Hoa Liên địa cầu. Ta khác ngài, trên hai vai ta không chỉ có mỗi ruột thịt thân hữu, khi ta nhấc tay ôm ai đó cũng có thể nghiền nát cánh của chúng trùng. Trong mắt ngài, hiện chỉ có mỗi Không Thủy đau khổ, nhưng trong mắt ta thì khác; Huyền Long đã là thành viên trên trời đến rừng thiêng không qua xin phép, toan hại Thần Long; nếu hôm nay sự tình khác đi, nó gây nên chuyện làm chết Thần Long, ta ăn nói thế nào với Kim Long và Hoàng Long đây ? Vả lại, ta đã dặn trước với nó rồi mà; đã sống với Không Thủy thì tuyệt đối không được phép nhớ về rừng thiêng nữa, nhưng nó không nghe; lĩnh kết cuộc này, là do ai đây hả ?”

    Hoàng Thổ đứng một bên, nhỏ giọng nói với các thần nỗi khó xử của Hổ Phách : “Các thần, tinh hoa của Hoa Liên địa cầu. Không Thủy đúng là bạn tốt của Hổ Phách, Ngân Diện đã chứng kiến nàng vì Không Thủy khổ sở mà lao đao thế nào; nhưng bên rừng thiên cũng có giao tình với nàng, Thần Long là chị của Kim Long – thuộc hạ của nàng, cũng là con gái Hoàng Long – thuộc hạ cũ của cha nàng, chúng ta cũng nhờ Thần Long mà bình ổn được rừng thiêng, ngăn không cho cuộc chiến lấn ra ngoài thế giới. Bây giờ các thần kéo quân đến trừng trị Thần Long, Hổ Phách biết làm thế nào ? Một bên là bạn nàng, một bên là dân sinh nhờ nàng bảo bọc, nàng tính ra sao đây ?”

    Còn Thiết Diện thì nói cứng rắn hơn, dùng lý lẽ của Hổ Phách là chính : “Các thần Hoa Liên địa cầu. Xưa kia, Nguyên Thủy đã hứa một lời cùng Kim Giác rằng giới thần tuyệt đối không can thiệp nội bộ rừng thiêng bây giờ mang quân đến dẹp một thế lực nơi ấy là ý gì ? Còn nữa, Huyền Long là kẻ trên trời của các thần nhưng lại lén xuống rừng thiêng, thế là các ngài đã phạm luật rồi; các ngài còn muốn kéo quân xuống mặt đất ư ?”

    Ba kẻ giỏi lý lẽ nhất liên tục nói như vậy, các thần trên trời dù bừng bừng ý chí cũng phải dập tắt đi. Thiên gửi gắm Không Thủy cho Hổ Phách trị liệu, đưa các thần của mình trở lại vùng trời. Các thần ai cũng có vẻ nguôi nguôi, chỉ có Hắc Vũ thì không, điều ấy không qua được mắt Hổ Phách.

    Hổ Phách biết Hắc Vũ sẽ giở trò, giống ngày xưa bà ta đã làm điều tồi tệ với nàng và Nghê Vũ, chỉ là không phải lúc này, bà ta có thể chờ khi tất cả đều lơ là chuyện xưa liền trả thù. Hổ Phách sẽ ghi nhớ kỹ điều đó để đề phòng.
     
  4. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Lưu Tinh phẫn hận

    MỐI BẤT HÒA GIỮA HAI VÙNG LÃNH THỔ

    Phần II : LƯU TINH PHẪN HẬN


    Lùi lại một vài khắc để giải đáp một điều mơ hồ, làm sao Không Thủy có thể đến chỗ Hổ Phách kịp thời như thế ? Là do Hổ Phách linh tính có điềm không lành nên sai thuộc hạ mang Không Thủy đến sao ? Không, Hổ Phách không quảng đại đến như vậy, linh lực của nàng vẫn còn rất yếu, vả lại nếu có chuyển đi thì cũng đến Vô Hình rồi mới tới lượt nàng. Vậy thì ai mới là kẻ đưa Không Thủy đến chỗ Hổ Phách ? Xin được trả lời, đó là Lưu Tinh, đứa con gái Hổ Phách nhận nuôi. Lưu Tinh đã làm theo lời nhờ vả của Khiết Y, giữa đêm mang Lưu Tinh đến chỗ Hổ Phách do giữa đêm đó Khiết Y có linh cảm không hay về con gái mình.

    Nói đến đây lại nảy sinh một điều khác, tại sao Lưu Tinh có thể gặp gỡ Khiết Y vào giữa đêm và kẻ Khiết Y nhờ vả đầu tiên lại là Lưu Tinh mà không phải các thần khác như là Hồng Y hay Vô Hình. Đã lờ mờ ra rồi đấy, một mối gian tình giữa Khiết Y và Lưu Tinh. Phải, Khiết Y và Lưu Tinh là một đôi thực sự, một gia đình mới tại vùng lãnh thổ do Hổ Phách cai quản.

    Mối quan hệ này bắt đầu sau khi Lưu Tinh chính thức bước chân vào hàng ngũ các thần không bao lâu. Lưu Tinh có đầu óc đơn giản, non kinh nghiệm nên Hổ Phách sắp xếp nàng công việc gần với Khiết Y – vị thần giàu kinh nghiệm, Hổ Phách khuyến khích Lưu Tinh nên thường xuyên qua chỗ Khiết Y học hỏi; Lưu Tinh rất nghe lời Hổ Phách, thường đến chỗ Khiết Y mỗi lúc rảnh rỗi, mang theo quà, Khiết Y cũng không hẹp hòi gì, chỉ bảo Lưu Tinh tới nơi tới chốn. Một vị thần kỳ cựu Hoa Liên địa cầu cùng cô bé ngây thơ cứ quấn quýt bên nhau như thế, lâu ngày sinh tình là chuyện bình thường.

    Khiết Y ngỏ lời trước, Lưu Tinh gật đầu chấp nhận. Cả hai đến với nhau rất tự nhiên, không cần ai đứng ra làm chứng. Họ dành cho nhau những ngày đầy nắng ấm, họ chia sẻ nhau những đêm ngọt ngào, bình bình, tĩnh tĩnh như thế. Trong đêm nọ, Khiết Y và Lưu Tinh chuẩn bị có với nhau đứa con đầu tiên, dự định sẽ tìm dịp tốt để nói cùng tất cả các thần, trên trời lẫn dưới đất và dọn về sống cùng nhau.

    Nhưng nạn của Không Thủy đã cắt ngang dự định đó.

    Vì Không Thủy hiện tại gần như mất đi tất cả, Khiết Y không thể bất ngờ bảo với con gái rằng mình đang có tất cả, Khiết Y xin Lưu Tinh nán lại một thời gian, đợi Không Thủy khỏe hơn rồi hãy công bố cùng các thần. Lưu Tinh rất mất hứng, đã phản đối nhưng Khiết Y dỗ ngọt cũng bằng lòng xuôi theo.

    Không Thủy đã được cứu qua cơn hiểm nghèo, Hổ Phách giao nàng lại cho Ngân Diện để tập trung lo việc chính của mình. Với y thuật cao siêu, Ngân Diện nhanh chóng chữa dứt vết thương ngoài da cho Không Thủy nhưng tinh thần nàng còn bất ổn, có cố đến bao nhiêu vẫn có những lúc ăn không trôi, nửa giấc bỗng choàng tỉnh, nước mắt đầm đìa. Điều ấy làm gia đình cùng bạn bè nàng rất khổ tâm.

    Khiết Y là kẻ lo nhất, không chỉ vì mang vai trò phụ thân mà còn do sống xa con gái lâu ngày, nỗi lo chất chồng nỗi lo. Mỗi ngày Khiết Y rút quỹ thời gian nghỉ ngơi đi thăm con gái. Công việc Khiết Y chất đống, lại sắp có con mà quỹ thời gian nghỉ ngơi cứ cạn dần khiến cơ thể chàng dần suy yếu. Lưu Tinh thấy mà thương, tối tối đều khuyên chàng nên dành ít thời gian để lo cho bản thân và cái bụng. Khiết Y có để trong lòng, nhưng chỉ là mặt tình cảm còn ý chính trong lời khuyên thì vứt xó.

    Một hôm nọ, Ngân Diện bận việc đi vắng, Không Thủy bảo với Khiết Y rằng nàng muốn sang vùng đất rừng thiêng, đến nơi chồng mình đã chôn thân. Khiết Y luôn chiều ý đứa con gái này, lập tức đưa nàng đi. Nhưng tại cửa rừng thiêng, hai cha con bị đoàn tuần tra biên giới của Lưu Tinh chặn lại, đòi tín vật thông hành của Không Thủy theo luật lệ lãnh thổ mặt đất : các thần vùng trời muốn đến nơi nào ở mặt đất phải có tín vật thông hành do Hổ Phách cấp, nếu không thì cần đứng chờ đó để đội tuần tra xin phép. Khiết Y biết rõ Hổ Phách tuyệt đối không để Không Thủy bước chân vào rừng thiêng, để chiều ý con gái chỉ có thể nài nỉ Lưu Tinh làm lơ cho lần này. Khiết Y kéo Lưu Tinh ra một góc riêng, thì thầm vào tai nàng rằng :

    “Lưu Tinh, nữ thần yêu dấu của ta. Không Thủy, con gái ta rất đau buồn vì cái chết của chồng nó, nó muốn tìm đến nơi Huyền Long bỏ mạng để tưởng nhớ, tuyệt đối không gây rắc rối gì. Chỉ một lần này thôi.”

    Lưu Tinh nghe qua, thấy mủi lòng, tuy nhiên nàng vẫn cứ khăng khăng không cho qua, mặc Khiết Y nài nỉ, thậm chí lấy cả mạng sống ra cam đoan. Nàng bảo với Khiết Y rằng :

    “Khiết Y, vị trí giả ta quý nhất Hoa Liên địa cầu. Ngài thấy chúng ta đang canh gác rừng thiêng, ngài có để ý thấy bầy nhện dệt trời chăm chăm quan sát từng động thái của chúng ta không ? Nếu ta tự tiện để ngài cùng Không Thủy vào rừng thiêng, bầy nhện dệt trời sẽ báo ngay về cho Hổ Phách, chúng ta bị phạt theo luật là điều không thể tránh khỏi, ngài quá hiểu tính Hổ Phách rồi. Nhẹ nhất là ba mươi roi, nặng nhất thì không dám nghĩ, không ai thay thế được. Khiết Y, vị thần ta kính yêu. Ngài vì muốn chiều ý con gái, sẵn lòng nhìn ta chịu đòn, phải không ?”

    Những lời Lưu Tinh nói ra là bao nhiêu ấm ức nàng chịu đựng trong quãng thời gian gần đây. Khiết Y vì quá chăm lo cho con gái, bỏ mặc nàng một mình rất nhiều lần, nhưng nàng cũng vì thương cha của con mình mà bỏ qua. Có điều lần này thực sự vượt giới hạn chịu đựng của Lưu Tinh.

    Khiết Y vốn tinh ý, hiểu được Lưu Tinh muốn ám chỉ điều gì. Chàng cảm thấy chua xót, tự trách bản thân quá vô tâm. Chàng xin lỗi Lưu Tinh, hứa sẽ không làm khó nàng nữa.

    Nhưng Khiết Y không vì thế mà làm Không Thủy thất vọng. Khiết Y dẫn con gái vào rừng thiêng bằng một con đường khác đó là những mạch nước ngầm dưới lòng đất. Khiết Y ôm Không Thủy lặn xuống mạch nước ngầm đổ ra từ rừng thiêng. Khi hai cha con lên được mặt đất, ba dây leo trồi lên quấn chặt lấy thân. Đấy là hàng rào phòng thủ, ngăn ngừa các thần trên trời đến báo thù mà Hổ Phách giúp Thần Long thiết đặt, đã cảnh báo trước với các thần trong đó có Khiết Y.

    Không Thủy chưa hồi phục được bao nhiêu sức khỏe, khó lòng vùng vẫy, một mình Khiết Y phải chật vật cứu thoát cả hai. Đây là bẫy do Hổ Phách thiết lập ra, tự mình cứu thoát đã tốn rất nhiều sức lực chứ đừng nói đèo bòng thêm ai khác, Khiết Y vốn nên để yên cho Hổ Phách đến gỡ sẽ tránh rắc rối về sau. Nhưng Khiết Y sợ Hổ Phách tìm đến sẽ trách phạt chàng, đồng thời gây khó dễ cho Không Thủy nên ráng sức bứt dây. Thân Khiết Y đang trong giai đoạn chọn lọc, gắng sức như thế, vượt quá giới hạn cơ thể hiện tại, toàn bộ thai nhi ở bụng chàng đều bị bứt ra ngoài.

    Đoàn tuần tra của Lưu Tinh nghe tiếng động lớn, chạy đến bắt kẻ xâm nhập trái phép chỉ trong tích tắc sau đó, Lưu Tinh đến đầu tiên. Nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng nàng chỉ có cảm giác phẫn hận. Tuy nhiên, Lưu Tinh vẫn nén lại, đưa Khiết Y và Không Thủy về chỗ Hổ Phách, kẻ duy nhất cứu chữa được Khiết Y trong tình trạng ngặt nghèo này. Thân thể Khiết Y được cứu còn mối quan hệ giữa chàng và Lưu Tinh đang đến hồi nan giải.

    Khi Khiết Y tỉnh dậy, đập vào mắt chàng là gương mặt đầy phẫn hận của Lưu Tinh. Nàng không khách sáo nói lên tất cả bất mãn của mình trong thời gian vừa qua.

    “Khiết Y, vị trí giả Hoa Liên địa cầu. Tại sao ngài lại lấy con của ta hy sinh con của ngài ? Ngài cho nó ở trong vòng bí mật, khiến nó chịu thiệt thòi không được săn sóc chu đáo, để con ngài không phải đau buồn. Ngài khiến nó mệt mỏi để con ngài khỏe mạnh. Ngài khiến nó bỏ mạng để con ngài vui. Khiết Y, vị trí giả Hoa Liên địa cầu. Bỗng dưng ta có cảm giác đứa trẻ ấy thật may mắn khi đứa trẻ này không chào đời, vì khi nó chào đời rồi thì ngài sẽ còn đày đọa nó nữa để phục vụ cho những đứa con trên trời của ngài. Khiết Y, bạn lữ của ta. Ta tuyệt giao với ngài. Ta không muốn con ta là vật hy sinh cho bất cứ cá nhân ích kỷ nào cả. Từ nay về sau ta cùng ngài không duyên không phận, ngài là kẻ ta hận nhất thế giới này.”

    Lưu Tinh quay đi, không một lần nhìn lại.

    Khiết Y chợt ngộ ra mình đã gây ra sai lầm vô cùng lớn. Chàng quá chú tâm đến nỗi khổ của Không Thủy, đứa con bấy lâu nay mình luôn yêu chiều mà quên mất những kẻ thân cận bên cạnh; chàng nghĩ đó là tấm lòng hy sinh nhưng thực chất đó chỉ là sự ích kỷ. Chàng bỏ mặc Lưu Tinh và đứa trẻ suốt thời gian qua, tự tay thiêu rụi niềm hạnh phúc lớn lao bao lâu nay mới tìm được. Khiết Y vô cùng hối hận, muốn dùng mọi thứ mình có để tạ tội với Lưu Tinh nhưng không biết làm cách nào vì Lưu Tinh đã nói lời hận chàng rồi, chàng đã làm Lưu Tinh tổn thương quá sâu sắc.

    Về phần Không Thủy, nàng cực kỳ hối hận với sự nông nổi của mình hôm nay. Nàng đã hiểu trong thời gian qua bản thân chỉ chăm chăm vào nỗi đau khổ của mình mà không để tâm đến những kẻ xung quanh. Nàng nói lời xin lỗi với gia đình, với Khiết Y, với Hổ Phách. Nàng cũng gửi lời xin lỗi tới Lưu Tinh nhưng chỉ nhận lại tia nhìn chết chóc từ nàng.

    Có lần Lưu Tinh đã nói thẳng sẽ không bao giờ tha thứ cho hai cha con Không Thủy. Sự việc này đã rạch một vết thương lớn, góp phần gây nhức nhối mối quan hệ giữa hai vùng lãnh thổ Hoa Liên địa cầu. Các thần trên trời, đặc biệt là anh chị của Không Thủy cảm thấy mặc cảm khi đối diện với các thần dưới mặt đất. Các thần dưới mặt đất dần xem các thần vùng trời là một mối phiền phức.

    Một thời gian không lâu sau đó, Ngân Diện bảo với Không Thủy sức khỏe của nàng đã ổn định. Không Thủy lập tức xin với Hổ Phách cho mình và con được về trời, nàng không dám đối diện với các thần ở dưới mặt đất nữa. Hổ Phách đồng ý để Không Thủy trở về, nàng gọi thuộc hạ lên báo với gia đình Không Thủy đón nàng ta về. Nhưng với đứa trẻ kia thì Hổ Phách một mực giữ lại.

    “Không Thủy, bạn tốt của ta. Hiện tại sức khỏe nàng đã ổn định, có lẽ tinh thần cũng nhờ đó mà vững vàng hơn nên ta muốn nói rõ với nàng một điều. Đứa trẻ ấy, con của nàng và Huyền Long ra đời trong hoàn cảnh ngặt nghèo nên không thể phát triển tốt như những đứa trẻ khác, nó phải được nuôi ở mặt đất mới sống tốt, đặc biệt là để nó sống với Khiết Y thì sẽ càng tốt hơn nữa vì nó là con trai, mang linh lực nước. Không Thủy, bạn tốt của ta. Nàng định an bày mọi chuyện như thế nào ?”

    Ngân Diện là thầy thuốc, cũng đang chịu trách nhiệm săn sóc đứa trẻ chưa ra đời ấy nên hiểu được điều Hổ Phách nói chỉ mang ý thuật lại sự thật. Tuy nhiên, những thành viên còn lại trong gia đình Hắc Vũ không biết được điều đó, Hắc Vũ nghĩ Hổ Phách giữ đứa trẻ lại làm con tin, không cho gia đình bà làm tổn hại Thần Long ở rừng thiêng, và Hắc Vũ nói ra suy nghĩ của mình cho Hổ Phách hay. Bà bảo :

    “Cháu ta được gửi ở chỗ nàng sẽ an toàn thực sự chứ ?” Hắc Vũ cố ý để giọng điệu nghi ngờ lộ rõ ra ngoài khiến các thần mặt đất vô cùng tức giận, chờ câu trả đũa của Hổ Phách. Bất ngờ thay, vị thần lên tiếng là Lưu Tinh.

    “Hắc Vũ, nữ thần vĩ đại của Hoa Liên địa cầu. Ngài cứ an tâm đi. Các thần ở đây được sự giáo dục rất tốt, sẽ không vô cớ trút giận lên những kẻ không liên can.”

    Lưu Tinh vốn đơn thuần, hôm ấy lại nói lên lời sâu cay như vậy. Các thần, kể cả Hổ Phách cảm thấy chấn động toàn thân.

    Mâu thuẫn lại được đào sâu thêm một tầng.
     
  5. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    #105 fujiwarafuji, Dec 31, 2015
    Last edited: Jan 2, 2016
    Lễ cưới đầu tiên trên Hoa Liên địa cầu

    MỐI BẤT HÒA GIỮA HAI VÙNG LÃNH THỔ

    Phần III : LỄ CƯỚI ĐẦU TIÊN CỦA HOA LIÊN ĐỊA CẦU


    Vì Khiết Y mà Lưu Tinh mất con, nàng hận chàng đến tận xương tủy, quyết không gặp mặt, không nói chuyện với nhau nửa lời. Khiết Y hối hận tột cùng, nguyện làm mọi chuyện để bù đắp cho nàng nhưng nàng không lưu một cơ hội, không biết làm sao. Mỗi ngày, các thần cứ thấy cảnh Lưu Tinh đi nhanh về trước, Khiết Y đi từng bước theo sau nói những lời tạ lỗi cho gió mây. Họ rất xót, mong sao hai thần có thể tái hợp, thật tiếc nếu mối tình này đứt đoạn.

    May mắn thay, tại mặt đất có Hổ Phách là kẻ đa sự.

    Vừa băng bó cầm máu cho Khiết Y, Hổ Phách liền giao cho Mộc Phương giữ tình hình rồi đến rừng thiêng thu thập tất cả bào thai, nuôi trong máu, kịp thời cứu sống tất cả khỏi cơn ngặt nghèo. Cứu sống được rồi, nàng tiếp tục nghĩ cách nuôi lớn chúng thành hình dạng giống thần, đi theo hướng đã tạo hình cho Thổ nhưng khác một chút là dùng máu của Khiết Y và Lưu Tinh tạo hình, nàng đã thử, qua mấy tháng thì thấy thành công, liền báo tin mừng cho Khiết Y và Lưu Tinh hay.

    Hai vị thần biết con mình được cứu, vui mừng khôn xiết, liền đến dập đầu bái tạ, dâng cho nàng những món lễ vật quý. Hổ Phách nhận hết, đồng thời trả những đứa trẻ về cha mẹ chúng. Nàng nói với hai thần rằng : “Hai đứa con của ta. Đây là con của các con, trách nhiệm thuộc về hai con, phải chăm sóc cho chúng. Những đứa trẻ này do ta khổ cực cứu sống được, tuyệt đối không được phép bạc đãi chúng.” Hai thần kịch liệt hứa với nàng sẽ cố gắng săn sóc các con. Thế là Hổ Phách đề cập đến một vấn đề nữa : “Những đứa trẻ này cần được tiếp máu cha, mẹ liên tục, hai con phải ở cùng một chỗ mới tiện được. Ta không cần biết hai con có oán hận gì với nhau, nhưng phải đến cùng lúc cho ta. Nếu không thì cứ chịu mất con lần thứ hai.” Hổ Phách dọa như thế, hai vị thần không dám làm sai, Lưu Tinh giận Khiết Y cỡ nào cũng vì con mà bấm bụng dọn qua nhà chàng ở.

    Đây là cơ hội vàng của Khiết Y, sớm hôm kề cận Lưu Tinh, luôn miệng nói lời xin lỗi, cũng tận lực chăm sóc các con, không tiếc máu nuôi con. Lưu Tinh không nghe, bịt tai lảng đi nhưng nhìn rất kỹ cách Khiết Y lo lắng cho các con. Có lúc Khiết Y thức trọn một ngày, quên cả ăn ngủ. Theo lẽ thường, các bào thai sẽ trải qua giai đoạn chọn lọc rồi mới thành hình, nhưng Hổ Phách nuôi chúng bên ngoài, không trải qua giai đoạn chọn lọc, nên tất cả đều được thành hình. Có tổng cộng ba nghìn bào thai, qua chín tháng mười ngày, ba nghìn đứa trẻ phá kén ra ngoài. Lưu Tinh luống cuống, dùng cả hai chân hai tay đều thấy thiếu còn Khiết Y vẫn tỉ mỉ lo lắng từng đứa, tối ngủ không an giấc. Một ngày nọ, Lưu Tinh đỡ Khiết Y lên giường, khen chàng là một vị phụ thân tốt. Khiết Y liền đem tâm sự bấy lâu nay bộc bạch với nàng.

    “Lưu Tinh à. Đối với chuyện con cái, trước giờ ta luôn vụng về. Ba đứa con đầu sinh ra chỉ có mẹ bên cạnh, vì ta không có chút tình nào cho sinh mẫu của chúng. Nay ta đã tìm được nàng rồi, chỉ có thể gắn bó cùng nàng, khó lòng ở cạnh ba đứa trẻ ấy nữa. Ta đã nghĩ rằng chỉ lần này thôi, đến khi con của chúng ta sinh ra, sẽ toàn tâm toàn ý cho gia đình dưới mặt đất, nào ngờ lại tạo ra họa này. Nàng phải nói ta là vị phụ thân tệ hại mới đúng.”

    Lưu Tinh nghe hết tất cả, đã ôm chầm lấy Khiết Y, nói rằng : “Khiết Y. Chàng có biết vì sao chàng muốn chu toàn mọi việc mà làm hỏng mọi việc không ? Là vì chàng quá chu toàn đó. Từ nay về sau đừng thế nữa.”

    Khiết Y nghe vậy, biết Lưu Tinh đã tha thứ cho mình, hạnh phúc khôn tả. Chàng cũng ôm Lưu Tinh, bảo rằng : “Lưu Tinh, nữ thần mà ta yêu thương nhất. Ta còn nợ nàng một lời công bố với các thần về chúng ta. Ta nhất định sẽ công bố xa gần, không chỉ cho các thần mà cho cả thế giới này đều biết.”

    Khiết Y nói và giữ lời. Chàng chọn ngày đẹp trời, mở tiệc lớn, mời tất cả các thần đến dự, bản thân mình cùng Lưu Tinh ăn mặc thật đẹp, còn trang điểm. Trước mặt tất cả các thần, Khiết Y cầm tay Lưu Tinh, thông báo cho họ hay về gia đình mới của mình. Các thần biết về mối quan hệ này từ trước, không bất ngờ, nhưng hiểu là đôi bên đã giảng hòa với nhau, đều vui mừng khôn xiết, chúc phúc cho hai thần.

    Mở tiệc lớn, mời thân thích đến dự, giới thiệu cho họ bạn lữ của mình. Có thể coi đó là lễ cưới đầu tiên trên Hoa Liên địa cầu. Về sau, các thần muốn tìm được đối tượng của mình, trước khi đưa về chung sống đều mở tiệc công bố cùng thân thích.

    Trong tiệc vui ấy, Khiết Y với Lưu Tinh đặc biệt cảm tạ Hổ Phách đã cứu chữa các con của mình. Hổ Phách cười nhạt, không nhận công, bảo rằng nhờ máu của hai vợ chồng mấy đứa trẻ mới sống. Khi ấy, Thiết Diện và Thổ bật cười, tố cáo Hổ Phách nói dối, thật ra chỉ cần dùng máu nuôi là được, không phiền đến cả hai vợ chồng, nhưng Hổ Phách cố tình nói vậy để kéo hai thần lại gần nhau hơn, cứu vãn mối duyên đẹp trên đà tan vỡ.

    Bí mật mình cố tình giấu bị phơi bày, dù mang tiếng tốt lại cho mình nhưng vẫn làm Hổ Phách bực. Nàng trừng mắt đe dọa Thiết Diện với Thổ, tưởng sẽ mắng cho hai thần ngẩng mặt lên không nổi, vậy mà hai thần lựa lời nói thế nào khiến nàng cười xòa, trở về cuộc vui.

    Mộc Phương trên đà cao hứng, đã gọi Thiết Diện với Thổ đồng một tiếng “cha”. Cả bàn tiệc vui bỗng dưng trầm lại.
     
  6. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    #106 fujiwarafuji, Jan 26, 2016
    Last edited: Apr 3, 2016
    Cắt đứt tơ lòng

    CẮT ĐỨT TƠ LÒNG

    Thiết Diện và Thổ được Lưu Tinh đồng gọi một tiếng “cha” làm các thần kinh động. Tuy chỉ là những đứa con nuôi nhưng Hổ Phách vẫn dạy dỗ chúng nghiêm khắc, chẳng tùy tiện nhận bừa ai là thân thích, dù các nam thần đối xử với họ tốt đến mấy cũng chỉ được phép gọi là “ngài”, tiếng thân tình trong gia đình không được ban phát lung tung. Hổ Phách từng ở trước mặt Thiên bảo các con chỉ được phép gọi vị thần nàng lấy làm chồng là cha. Thiết Diện và Thổ với nàng tuy nặng tình nặng nghĩa nhưng chưa từng được công nhận.

    Sau buổi tiệc ấy, Thổ đã gọi Lưu Tinh nói chuyện riêng một lát. Khi Thổ rời đi, Lưu Tinh mặt đầy nước mắt, chạy đến chỗ Hổ Phách khóc nức nở, bảo muốn xin lỗi. Hổ Phách trầm giọng hỏi con gái có phải Thổ mắng nàng chuyện trong tiệc không. Lưu Tinh gật đầu, khóc càng to hơn :

    “Con ngu dốt quá, mẹ tha cho con. Bởi vì con nhớ mẹ bảo rằng chúng ta, có cả Thiết Diện và Thổ là một gia đình, con nghĩ hai ngài ấy không có quan hệ huyết thống với mẹ nên chỉ còn tiếng cha mới hợp. Con đâu biết chỉ có chồng của mẹ mới được gọi cha. Con xin lỗi mẹ ạ.”

    Hổ Phách không bàn luận gì thêm, dỗ Lưu Tinh nín khóc rồi trả về chỗ Khiết Y. Vô Hình đứng sát vách, nghe hết, mệt mỏi thay cho em gái. Tình tay ba giữa Hổ Phách với Thiết Diện và Thổ luôn là chuyện đau đầu ở Hoa Liên địa cầu.

    Cả Thiết Diện và Thổ đều đem lòng yêu Hổ Phách sâu đậm, đứng ngoài nhìn một chút là thấy ngay. Hai vị nam thần lúc nào cũng lo lắng cho vị nữ thần kia, từ miếng ăn giấc ngủ đến công việc nặng nhọc nàng đang gánh vác trên đôi vai rồi lo sang cả thân thích của nàng. Không chỉ dừng lại ở đó, họ còn cực kỳ chung thủy, một lòng một dạ với nàng, trái tim chỉ biết hướng đến nàng. Tình yêu ấy còn độ lượng đến mức sẵn sàng nhượng bộ tình địch, chỉ cần kẻ ấy đối tốt với nàng là được, rất hiếm có.

    Còn Hổ Phách đối với Thiết Diện và Thổ như thế nào ? Trước giờ nàng chưa từng nói lời yêu thương với hai thần ấy, ngoài mặt thì như là đối với các thần khác, biết bao nhiêu năm nàng cứ dửng dưng như không biết không hay. Nhưng cái cách nàng lo lắng từ xa, sẽ đến kịp những lúc họ cần chưa ai bì kịp. Tạm thời xem tình nàng nhạt, tuy nhiên các thần phải công nhận nàng là vị thần duy nhất phù hợp trở thành bạn đời của Thiết Diện và Thổ, chỉ có nàng mà thôi.

    Bảo kẻ thứ tư đứng ngoài xử, sẽ không biết xử thế nào. Lượng tình mà chọn một nam thần cho Hổ Phách thì vô cùng khó khăn, thể nào cũng thấy bất công đối với kẻ còn lại. Nhưng kêu mỗi bên đều buông bỏ, tìm kẻ khác định ước chung thân thì không hề thấy tương xứng. Đã có lúc, các thần muốn phá vỡ định kiến về một gia đình hoàn mỹ như cha mẹ mình đi, nhận cả hai nam thần làm chồng mình. Kẻ ngoài cuộc đã rối tinh rối mù thế, kẻ trong cuộc chắc chỉ có rối hơn, nếu không thì chuyện tay ba kia đâu có dằng dai mãi.

    Nhưng các thần đã lầm, mối quan hệ lằng nhằng này kết thúc không lâu sau đó.

    Đêm hôm ấy, Thiết Diện và Thổ đi dỗ Hổ Phách ngủ ngon rồi bí mật gặp nhau tại cây Liên Tâm. Vô Hình lòng dạ rối bời, không ngủ được, trông thấy hai nam thần thân thiết lần đầu tiên gặp riêng nhau, sinh lòng hiếu kỳ, bám theo. Thiết Diện và Thổ nói với nhau những lời rất khẽ, Vô Hình phải nín thở mới nghe được.

    “Ta và ngươi, đều triệt để thua hai kẻ đó.”

    Tại đây, Vô Hình nghe được giao ước giữa Hổ Phách, Thiết Diện và Thổ; còn có một giao ước nữa giữa hai vị thần này với một vị thần tưởng như đã chết – Hoa Liên.

    Ta nói về giao ước của Hổ Phách trước, nó liên quan đến chuyện ái tình của nàng.

    Thực chất Hổ Phách không ngần ngại đón cả Thiết Diện và Thổ vào nhà, nhận làm chồng mình nếu trong lòng nàng yêu thương cả hai bằng nhau và cả hai cũng nguyện ý một lòng với nàng. Tuy nhiên, nàng không làm thế. Bởi vì nàng không yêu thương hai nam thần ấy như là một nửa của mình. Từ sâu trong lòng mình, nàng rõ bản thân yêu thương một nam thần khác – Hoa Liên.

    Hổ Phách năm lần bảy lượt từ chối tình cảm của hai nam thần, thậm chí giữ khoảng cách nhưng hai thần cứ kiên trì, thế là nàng ra một giao ước : Nếu Thiết Diện, hoặc Thổ, hoặc là cả hai khiến nàng rung động trước khi Hoa Liên quay lại, nàng sẽ chấp nhận thay lòng.

    Giao ước trên đề cập đến một vấn đề quan trọng : Hoa Liên sẽ trở lại.
     
  7. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    #107 fujiwarafuji, Mar 14, 2016
    Last edited: May 29, 2018
    Hoa Liên trở lại và quyết định bất ngờ của Hổ Phách

    CẮT ĐỨT TƠ LÒNG

    Phần II : HOA LIÊN TRỞ LẠI VÀ QUYẾT ĐỊNH BẤT NGỜ CỦA HỔ PHÁCH

    Thực chất Hoa Liên vẫn còn sống, tồn tại độc lập với Thiết Diện và Thổ. Khi Nguyên Thủy tách linh hồn Hoa Liên ra làm hai, thực chất đấy chỉ là tách đi ký ức và nhận thức của chàng gắn vào hai linh hồn khác. Linh hồn thực sự của Hoa Liên đang ở một nơi nào đấy ngoài đây. Hổ Phách biết điều đó và đã cố gắng đi tìm linh hồn Hoa Liên đưa trở về đây. Và nàng đã tìm được.

    Cách đó có mấy ngày thôi.

    Hoa Liên thực sự chẳng ở đâu xa cả, ngay bên cạnh nàng – chính là hoa sen vàng ẩn trong trái tim Thổ. Hoa Liên luôn ngủ say nơi đó, đến khi Thổ và Thiết Diện tiếp xúc, hàng loạt ký ức thiện – hung hòa trộn vào nhau, đánh thức Hoa Liên tỉnh dậy. Hai linh hồn cùng thông qua một trái tim để bộc lộ cảm xúc, khiến nó bị quá tải. Thổ không biết nguyên nhân, cứ nghĩ là do bệnh, hoặc áp chế cảm xúc quá độ nên cố chịu đựng, tìm cách tự trấn áp.

    Cho đến ngày cưới của Lưu Tinh và Khiết Y, Thổ tức giận vì câu nói ngây ngô của Lưu Tinh còn Hoa Liên lại hân hoan vì tái ngộ Khiết Y. Hai cảm xúc trái chiều đến cực hạn lại phải bộc lộ qua một trái tim khiến nó chịu áp lực quá lớn, làm Thổ bị đứng tim, ngất xỉu trên đường về. Kỳ Lân hốt hoảng vội mang sang chỗ Hổ Phách chữa trị.

    Hổ Phách là kẻ già dặn kinh nghiệm trong Mộng cung, biết ngay vấn đề của Thổ. Nàng vội vội vàng vàng lấy hoa sen vàng ra khỏi lồng ngực của Thổ, để trái tim cũ của chàng vào*, cứu chàng khỏi cơn hiểm nghèo, đồng thời giải phóng Hoa Liên trở về thế giới thực.

    Vào cái đêm hai nam thần Thổ và Thiết Diện trò chuyện về giao ước trước đó, Hổ Phách ở trong nhà đưa thân thể cho Hoa Liên. Thực ra nàng chẳng làm gì to tát giống lúc tạo thân thể cho Thổ, chỉ cần kích vào linh hồn Hoa Liên, kêu thức tỉnh, hoa sen vàng lập tức tập hợp tinh hoa trên Hoa Liên địa cầu lại đây, trong phút chốc tạo thành thân thể giống với Hoa Liên ngày trước.

    Hoa Liên mở mắt, trông thấy Hổ Phách ngay trước mặt. Đó chính là nữ thần mà chàng vẫn luôn chờ đợi, kiên nhẫn mỗi ngày mang đến cánh đồng Tao Ngộ một bông hoa đúc bằng vàng để nàng không lạc bước. Hoa Liên vung hai cánh tay, kéo Hổ Phách vào lòng, ôm nàng thật chặt. Hổ Phách cũng mỉm cười, vỗ lưng chàng.

    Ở đằng xa, Thiết Diện, Thổ, Vô Hình trông thấy tất cả, mỗi bên một tư vị. Thiết Diện nở nụ cười buồn, bỏ đi nơi khác. Thổ mặt không biểu tình, đứng như chôn chân tại cửa. Vô Hình khấp khởi vui mừng, chạy đến tận hưởng cuộc đoàn tụ với anh trai thân thương bấy lâu nay cách xa.

    “Hoa Liên, anh trai thân yêu của em. Em không biết tìm được từ ngữ gì để diễn tả nỗi vui mừng này. Anh có biết lúc cha báo anh đã chết, em như đứt từng đoạn ruột vậy. Không ngờ anh vẫn có thể trở về.” Rồi Vô Hình chợt nhớ ra rằng cha chàng đã giết Hoa Liên một lần, hơi e dè. “Có lẽ anh rất hận cha về việc ngài đã làm với anh trước đó. Nhưng anh trai của em à. Cha đã chết rồi. Gia đình chỉ còn những kẻ yêu thương anh, mong anh trở lại mà thôi. Vậy nên có thể quên đi mối hận, vui vẻ mà sống không ?”

    Hoa Liên nhớ lại lúc Nguyên Thủy lừa mình uống trà, không ngần ngại giết chết kẻ mà ngài luôn gọi là con, chàng đương nhiên hận. Nhưng chàng nhìn qua Hổ Phách, nữ thần đã được định sẵn sẽ là vợ chàng, cũng đã cứu chàng khỏi vòng kiềm tỏa của linh hồn Thổ, cơn giận nguôi dần. Hoa Liên mỉm cười, đáp lại Vô Hình rằng :

    “Vô Hình, em trai yêu quý của anh. Như em nói đấy. Dù anh có hận cha thế nào đi chăng nữa thì ngài cũng đã an nghỉ tại thế giới khác. Anh cũng không muốn tiếp tục hận ngài. Hơn nữa chung quanh anh đầy ắp những kẻ yêu thương anh, anh phải sống vui vẻ vào.”

    Vô Hình nghe xong, lập tức dẹp bỏ lo lắng, hối hả dẫn Hoa Liên bay đến giữa vùng trời hét lên thật to, báo với tất cả các thần anh trai mình đã trở về. Đây là tin chấn động của Hoa Liên địa cầu. Các thần, đặc biệt là các thần quen biết với Hoa Liên vô cùng kinh ngạc, cứ tưởng Vô Hình lừa gạt, nhưng trước giờ Vô Hình chưa từng gạt ai nên phải đi chứng thực. Và sự thật đúng là như vậy. Không gặp mấy mươi năm, phong thái ấy vẫn chẳng thay đổi.

    Hồng Y, Khiết Y là hai thần vui nhất, chỉ sau Vô Hình. Hai thần luôn mang mặc cảm chính mình đã gián tiếp hại chết Hoa Liên, giờ chàng sống lại, coi như Hổ Phách đã rửa sạch tội lỗi luôn đeo mang trên người hai thần.

    Hắc Vũ cùng các con của thần cũng vui. Hồi Hoa Liên còn nhỏ, Hắc Vũ cùng Bạch Vũ luân phiên săn sóc chàng, như là mẹ. Các con của Hắc Vũ luôn chơi đùa cùng Hoa Liên, mặc định chàng chính là anh cả.

    Các thần trẻ thì xúm xít bên vị thần nổi danh này xem thử có giống lời đồn hay không. Quả đúng là phần thiện của Thổ và phần hung của Thiết Diện ghép lại.

    Con gái cả của Thiên khẽ hỏi Hoa Liên chàng sẽ chọn vùng đất nào để sống, vị vua nào để phục vụ. Nàng rất hy vọng Hoa Liên sẽ đến vùng trời phục vụ cho Thiên.

    Hầu hết các thần đều cho rằng điều ấy là bất khả thi. Bởi vì Hoa Liên vốn được phân công săn sóc mặt đất, nhà chàng chính là dãy núi cao nhất, tọa lạc tại mặt đất. Tại mặt đất này có bạn của Hoa Liên rất nhiều : Hồng Y, Khiết Y, Vô Hình. Và Hổ Phách chính là vợ được định sẵn của chàng.

    Nhưng, vào ba tháng sau, Hoa Liên lại lên trời xin Thiên được gia nhập hàng ngũ các thần trên ấy. Có rất nhiều lý do.

    Lý do thứ nhất :

    Sau khi Hoa Liên trở về, Hổ Phách đột ngột nói với Vô Hình rằng nàng muốn lập gia đình. Nhưng vị thần nàng muốn nên duyên lại không phải Hoa Liên - vốn có duyên nợ trăm năm, mà lại là Hoàng Thổ.
     
  8. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    HÔN SỰ CỦA HỔ PHÁCH

    Trong thần sử của Hoa Liên Địa Cầu, đệ nhị Đế Thần Nguyên Tử (còn có tên khác là Hổ Phách) chưa bao giờ thôi làm những kẻ chung quanh thôi bất ngờ. Trong đó tính cả chuyện hôn nhân của nàng.

    Hổ Phách được cho là có duyên tiền định với Hoa Liên, bởi vì khi nàng cùng chàng gặp nhau trong kẽ nứt thời gian, trao hoa cho nhau thì hai đoá hoa kia hoá vàng, biểu thị cho tình cảm gắn kết chặt chẽ, làm vợ chồng cả đời. Khi Hoa Liên trở về, ai cũng dám chắc rằng chàng sẽ nhanh chóng hỏi cưới Hổ Phách về làm vợ. Nhưng sau đó nàng không cưới Hoa Liên mà là một kẻ khác.
    Phần I: LỜI KHUYÊN CỦA HOÀNG THỔ

    Sau đêm đoàn tụ kia, Hoa Liên ngay lập tức ngỏ lời cầu hôn với Hổ Phách trước mặt các thần. Chàng thâm tình nói với nàng rằng:

    “Hổ Phách, một nửa định mệnh của ta. Kể từ lúc đoá hoa sen nàng trao cho ta hoá vàng, ta đã biết chúng ta đã được định sẵn sẽ ở bên nhau suốt cả cuộc đời này. Ta đã yêu nàng từ giây phút đó, ta mong được sống cùng nàng đời đời kiếp kiếp. Xin hãy sống bên ta cả cuộc đời này như Nguyên Thuỷ và Nghê Vũ.”

    Các thần vô cùng tán thưởng mối lương duyên này. Còn gì tốt đẹp hơn là một cặp đôi có sự gắn kết với nhau bởi định mệnh, cả hai cũng là con của Nguyên Thuỷ, xét về vai vế là cực kỳ xứng đôi.

    Duy chỉ có hai vị thần chứng kiến một màn tình cảm lãng mạn kia là không vui. Vị thần thứ nhất là Thiết Diện, đã bỏ đi ngay lúc đó. Vị thần thứ hai là Hoàng Thổ, yên lặng quan sát và không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì.

    Hổ Phách tiếp nhận lời cầu hôn đó với một thái độ vô cùng bình thản, như bản tính của nàng thường ngày. Nàng bảo rằng:

    “Hoa Liên, vị thần được yêu quý bởi toàn thế giới của ta. Ta thực hân hạnh vì được chàng ngỏ lời. Nhưng hiện tại đã tối trời, và đây là chuyện lớn, ta cần phải sắp xếp lại một chút. Ta hy vọng chàng sẽ cho ta ba ngày để chuẩn bị. Có được hay không?”

    Vì Hổ Phách tiếp nhận với một thái độ vô cùng bình thản, nụ cười nở trên môi nàng, không có điều gì bất thường cả. Hoa Liên nghĩ nàng cần ba ngày để trò chuyện với anh trai, hoặc là sắp xếp thời gian để dọn về cùng nhà với chàng. Chàng đã chấp nhận cho nàng ba ngày.

    Vào nửa đêm của chính ngày Hổ Phách nhận được lời cầu hôn, nàng hẹn Hoàng Thổ ra bờ sông Ngân nói chuyện.

    “Hoàng Thổ, bạn thân thiết nhất của ta. Lúc Hoa Liên ngỏ lời cầu hôn với ta, trông anh không có biểu tình gì, vui mừng cũng không, tức giận cũng không. Hoàng Thổ, bạn thân thiết nhất của ta. Ta quen anh đã lâu rồi, ta biết biểu tình ấy là khi anh cảm thấy có điều gì đó không thích hợp. Anh cảm thấy cuộc hôn nhân này giữa ta và Hoa Liên không tốt sao?”

    Hoàng Thổ thành thật gật đầu.

    “Hổ Phách, nữ thần tôi yêu quý nhất. Tôi thực sự cảm thấy cuộc hôn nhân này không ổn. Tôi cảm thấy Hoa Liên không phù hợp với nàng.”

    Hổ Phách nghe Hoàng Thổ thẳng thắn như thế thì bật cười, bảo rằng:

    “Hoa Liên là vị thần toàn mỹ. Hơn nữa duyên số đã chọn chàng cho ta, cớ gì anh lại bảo là không hợp?”

    Hoàng Thổ đã đáp lại rằng:

    “Có những định mệnh là được chọn. Như cha nàng chọn giữ hay bỏ nàng khi còn là bào thai. Như nàng chọn ở lại Mộng cung với Thiết Diện hay quay trở về đây. Hoa sen hoá vàng mà nàng kể thực ra cũng chỉ là một sự cam đoan bền vững nếu nàng chọn Hoa Liên mà thôi.

    “Bạn của ta. Khi kết hôn, không phải chú trọng vào sự bền vững sao?” Hổ Phách hỏi.

    “Tuỳ thôi, nữ thần thân thiết nhất của tôi. Đại thụ xanh lá nhưng không hoa, rùa cạn sống lâu nhưng chậm chạp, Thiên và Mộc Thương đã có với nhau đứa con thứ ba. Trong mắt tôi, nàng sẽ không thích kiểu bền vững như vậy.”

    Hoàng Thổ nói vậy, làm Hổ Phách ôm bụng cười ngất. Nàng hỏi chàng có phải đang ghen hay không, chàng trả lời rằng hoàn toàn không. Hổ Phách thách chàng nêu ra những lý do nàng không nên cưới Hoa Liên. Hoàng Thổ từ tốn nêu ra rất nhiều lý do, trong đó có ba lý do chính Hổ Phách không thích hợp sống chung với Hoa Liên.

    Thứ nhất. Hoa Liên tiếp nhận những lời tiên tri, các quy luật quá dễ dàng, chỉ cần thấy là lập tức chấp nhận, như việc dễ dàng chấp nhận Hổ Phách sẽ là vợ mình với một đoá hoa sen vàng. Trong khi đó, Hổ Phách lại thường sẽ chất vấn các quy luật và tìm thấy những kẽ hở để vận dụng hoặc bác bỏ theo hướng có lợi cho mình.

    Thứ hai. Hổ Phách tiếp nhận những chuyện đại sự như hôn nhân theo một cách rất lý tính, như xem thử vị thần này như thế nào, có hợp nhau không, có hợp với gia đình nàng không. Hoa Liên tuy ôn hoà nhưng xử sự thiên về tình cảm hơn, bởi chàng ra đời trong một gia đình có xuất phát điểm từ rất lâu và chung sống với nhau cực kỳ hạnh phúc.

    Thứ ba. Hổ Phách bám Hoàng Thổ quá nhiều, có thể nói là cực kỳ nhiều, Hoa Liên địa cầu quay một vòng quanh đôi cánh của Bạch Vũ là trọn một ngày, ba phần năm vòng kia đã được nàng dành cho Hoàng Thổ rồi, từ việc trò chuyện cho đến tư vấn, như hiện tại nàng mang chuyện hôn nhân của bản thân đi hỏi chàng. Rất khó để có một nam thần nào chấp nhận mối quan hệ thế này. Đây là lý do khó nhất.

    Hổ Phách tiếp nhận lời khuyên của Hoàng Thổ một cách chân thành. Nàng về nghiền ngẫm những điều đó suốt ba ngày. Ba ngày sau, Hổ Phách trả lại sính lễ, bảo rằng nàng và Hoa Liên không hợp nhau, không thể kết đôi được.

    Thái độ của Hổ Phách đột ngột thay đổi như vậy khiến ai nấy đều bất ngờ. Và ba tháng sau, nàng lại cầu hôn Hoàng Thổ.
     
  9. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    HÔN SỰ CỦA HỔ PHÁCH

    Phần II: LỜI LY GIÁN CỦA HẮC VŨ
    Chuyện hôn sự giữa Hổ Phách và Hoa Liên, Hoàng Thổ không phải là vị thần duy nhất không hài lòng, tại lãnh địa trên trời do Thiên cai quản, Ngân Diện cũng cảm thấy chẳng ổn. Tuy nhiên, nếu Hoàng Thổ là vì muốn tốt cho Hổ Phách thì Ngân Diện là vì tình hình chính trị.

    Ngân Diện đã nói chuyện này với mẹ mình là Hắc Vũ, rằng:

    “Thưa mẹ kính yêu. Con thấy rằng nếu như Hổ Phách thực sự cưới Hoa Liên, thế giới của chúng ta sẽ chuyển biến lớn. Thưa mẹ kính yêu. Con có cảm giác hai cực hiện tại, sau cuộc hôn nhân này, sẽ sớm hoà làm một.”

    Hắc Vũ hốt hoảng, bảo:

    “Ngân Diện, đứa con tinh tường nhất của ta. Con đã nhận ra được điều gì quan trọng trong cuộc hôn nhân này, con hãy nói cho ta biết đi.”

    Ngân Diện trình bày rõ tình hình hiện tại của Hoa Liên địa cầu, rằng tuy thế giới chia làm hai nửa do hai vị vua cai trị, nhưng mức ảnh hưởng của Hổ Phách hoàn toàn nuốt trọn Thiên. Hổ Phách nắm giữ những vị thần kỳ cựu của thế giới, đang thông qua Hoàng Thổ mà gián tiếp giữ hoa sen vàng quyền năng, lại còn cai quản cả rừng linh thú, bản thân Hổ Phách là một vị thần giỏi cai trị. Hiện tại hai nửa thế giới yên bình, lời của Hổ Phách có trọng lượng hơn, nếu giao tranh, Hổ Phách chắc chắn nắm phần thắng.

    Ngân Diện lại tiếp tục trình bày tình hình của Hoa Liên địa cầu nếu Hổ Phách kết hôn cùng Hoa Liên. Hoa Liên là một vị thần có uy tín, vì gia đình và tin vào sự sắp đặt của định mệnh. Nếu chàng biết về lời tiên tri ngày xưa, tất sẽ tìm cách thuyết phục các thần giao cả bầu trời cho Hổ Phách.

    Thực ra Ngân Diện thấy Hổ Phách nhận cả bầu trời không phải chuyện xấu với Hoa Liên địa cầu, nàng thông minh, khéo léo, cai trị tốt. Nhưng với Hắc Vũ, đó là chuyện cực xấu.

    Đương nhiên là khi Hắc Vũ nghe được những lời trên, lòng như bị lửa đốt. Bà không hề muốn Hổ Phách trị vì thế giới này, nói chính xác là bà không muốn Hổ Phách ngồi trên đầu mình.

    Hắc Vũ vội hỏi Ngân Diện cách chia rẽ Hổ Phách và Hoa Liên. Ngân Diện bảo rằng, không gì tốt hơn là nói cho Hoa Liên biết về Hoàng Thổ, không phải bất cứ vị thần nào khác, là Hoàng Thổ, vị thần có tầm ảnh hưởng rất lớn với Hổ Phách. Ngân Diện dám chắc rằng, trừ Thiết Diện ra, chẳng vị nam thần nào yêu Hổ Phách mà chịu nổi việc nhìn nàng thân thiết một cách lạ thường với Hoàng Thổ cả.


    Hắc Vũ cho là hay, bà bí mật bay xuống mặt đất gặp Hoa Liên. Lúc này Hoa Liên đang rất háo hức, chờ được đón Hổ Phách về, đã bắt đầu sửa soạn nhà cửa rồi.

    Hắc Vũ trước tiên cất lời chào hỏi Hoa Liên, chúc mừng chàng gặp được duyên trăm năm, lời rằng:

    “Hoa Liên, vị nam thần mà tất cả các nữ thần luôn ao ước lấy làm chồng. Nhớ năm xưa con được các con gái của ta để ý, thậm chí Bạch Vũ cũng từng để ý đến con, nhưng con một mực chối từ. Hoá ra là con đã có kẻ trong mộng từ lâu, đó là Hổ Phách đấy.”

    Hoa Liên gật đầu, hạnh phúc nói rằng:

    “Hắc Vũ, nữ thần hiền dịu như mẹ thứ hai của con. Hổ Phách là một nửa định mệnh con luôn chờ đợi. Không ngờ biến cố xảy ra, khiến con ngủ sâu gần trăm năm có hơn, tưởng đâu đã lạc mất nàng. Nhưng số mệnh vẫn thương cho con, để con gặp nàng, con liền cầu hôn nàng, bởi vì con không muốn lỡ mất nàng lần nữa.”

    Hắc Vũ cố nén sự chán ghét Hổ Phách vào lòng, ngọt ngào nói rằng:

    “Kết đôi, sinh con là việc lớn, cần chú tâm nhiều. Sau này sống chung với Hổ Phách, con nên cẩn thận một chút, nó có nhiều cái mà con không thể nắm bắt được ngay từ lần gặp đầu tiên.”

    “Xin ngài chỉ dạy.” Hoa Liên lễ phép nói.

    “Hổ Phách là con gái của Nguyên Thuỷ, được ngài hy sinh cả tính mạng để đổi lấy sự ra đời của nó. Cả địa cầu này đều yêu quý nó, cưng chiều nó. Cho nên tính khí của Hổ Phách có chút tự tung tự tác, ít nghe lời ai. À, trừ Hoàng Thổ, nó chịu nghe lời Hoàng Thổ lắm. Nếu sau này vợ chồng có gì bất hoà, con nhờ Hoàng Thổ nói vào vài câu. Mà Hoàng Thổ cũng cực kỳ hiểu nó, như chẳng có rào cản gì giữa hai kẻ đó vậy, nếu vợ con có gì thất thường, cứ qua mà hỏi Hoàng Thổ.”

    Sau đó, Hắc Vũ còn nói thêm vài câu dặn dò về chuyện sinh con, chăm sóc con cái nhưng Hoa Liên không để vào tai được. Hắc Vũ biết mình đã thành công, bà chào tạm biệt Hoa Liên, trở về cung điện.

    Tiễn Hắc Vũ về rồi, Hoa Liên lập tức lấy gương thần ra tìm kiếm Hổ Phách để chứng thực. Và chàng bắt gặp hình ảnh nàng ngồi nói chuyện với Hoàng Thổ bên bờ sông, cả hai nói với nhau rất nhiều điều, gần như quên cả trời đất, kẻ này vừa mở miệng, kẻ kia liền đoán được ý, như thể một khối gắn kết không rời.
     
  10. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    HÔN SỰ CỦA HỔ PHÁCH

    Phần III: CÂU HỎI CỦA HỔ PHÁCH

    Sau ba ngày suy nghĩ về hôn sự giữa bản thân và Hoa Liên, Hổ Phách quyết định từ hôn. Tuy nhiên, nàng nói trước với Vô Hình về ý định này.

    Lúc Hổ Phách trình bày chuyện này cho Vô Hình, đã bị anh trai mắng té tát một trận:

    “Hổ Phách, em gái của anh. Em là một nữ thần làm bằng băng hay sắt? Sao em có thể thoả thích đùa giỡn trên tình cảm của kẻ khác như thế cơ chứ? Khi Thiết Diện và Hoàng Thổ ngỏ lời, em không ưng thuận, chẳng phải vì Hoa Liên hay sao? Khi Hoa Liên trở về, ngập tràn hy vọng về một cuộc sống đầy hứa hẹn trong tương lai, em lại trở mặt từ hôn. Rốt cuộc trong đầu em có suy tính gì vậy?”

    Hổ Phách để yên cho anh trai nói hết lời, sau đó lên tiếng phản biện:

    “Vô Hình, anh trai yêu quý của em. Em là em gái cùng cha, cùng mẹ với anh, đương nhiên sẽ chẳng thể làm bằng băng hay sắt. Em đã nghe hết những lời của anh vì tôn trọng anh, dù nó không phải là sự thật. Anh bảo bao nhiêu năm qua em đùa bỡn tình cảm của kẻ khác, trong khi những gì em làm suốt bao nhiêu năm qua là tập trung vào làm việc, mang Hoàng Thổ về, thu Thiết Diện, phục sinh Hoa Liên, tất cả là để bù đắp những gì cha chúng ta đã nợ ba vị thần đó, em chưa có một khắc nào suy nghĩ chuyện riêng của mình. Tới nay, mọi việc đều được an bày thoả đáng cả, em mới tính đến hôn nhân cho bản thân. Vô Hình, anh trai yêu quý của em. Yêu em là quyền của họ, em chưa hề khuyến khích hay cấm cản, và em cũng có quyền chọn một vị thần để chung sống.”

    Hổ Phách lại nói tiếp:

    “Về việc từ hôn Hoa Liên, bản thân em cũng chỉ mới nghĩ đến, là Hoàng Thổ nhắc cho em mặt lợi, mặt hại của hôn sự này. Vô Hình, anh trai yêu quý của em. Lần đầu tiên em gặp chàng là tại đồng hoa Tao Ngộ của hơn trăm năm trước, hình ảnh chàng an ủi em, em vĩnh viễn không quên. Em biết chàng cũng quý em từ lúc ấy, chờ em từ lúc ấy. Nhưng anh trai của em, đã trải qua hơn trăm năm rồi, em đã không còn là em ngày ấy nữa, em có ba đứa con nuôi, hai kẻ vẫn còn đơn phương em và vô số mối quan hệ khác, cách sống của em là cách sống của vị thần ở trên mặt đất do em trị vì, không phải kiểu của thế giới này khi cha vẫn còn sống. Vô Hình, anh trai yêu quý của em. Anh chờ một bông hoa chớm nở suốt cả trăm năm, nhưng khi chờ được thì nó đã bị chuyển màu, anh cảm thấy thế nào?”

    Vô Hình thở dài, nói rằng:

    “Hổ Phách, em gái yêu quý của anh. Em không nên nói chuyện hôn nhân theo kiểu lý tính như thế. Em bảo rằng thời gian sẽ thay đổi, vậy thì Hoa Liên cũng có thể thay đổi theo cách sống của em cơ mà, Hoa Liên cũng có thể sẽ thích em của hiện tại.”

    “Nhưng anh trai yêu quý của em, Hoa Liên cầu hôn em ngay lúc này, chứ không phải sau này.”

    “Hổ Phách, em gái yêu quý của anh. Em hãy cho Hoa Liên một cơ hội đã.”

    Vô Hình nói vậy, Hổ Phách bằng lòng, nàng bàn bạc với Vô Hình trước cũng vì muốn cho hôn sự này một cơ hội. Hổ Phách đã nhờ giúp nàng Vô Hình hỏi Hoa Liên một câu hỏi, rằng:

    “Hiện tại nàng đang yêu một lúc hai vị nam thần, nhưng mà nàng chẳng ngại cưới cả anh, anh thấy như thế nào?”

    Đương nhiên, Hoa Liên đã rất tức giận, nói rằng:

    “Vô Hình, em trai của anh. Đó là chuyện không thể chấp nhận được. Một vợ một chồng là thiên kinh địa nghĩa, trong lòng không được chứa chấp bất cứ ai ngoài bạn lữ của mình, nếu không chỉ gây ra hoạ. Em chẳng thấy gương của Hắc Vũ đấy sao? Nàng ấy không thể dung dưỡng suy nghĩ ấy được.”

    Sau đó, Hoa Liên còn nói rất nhiều, rất nhiều nữa, nội dung đều là phê bình Hổ Phách. Đương nhiên là cách phê bình của Hoa Liên vẫn rất nhẹ nhàng so với đa số các vị thần khác nhưng Vô Hình lại ôm tâm sự về nhà. Đột nhiên, Vô Hình tạt qua nhà Hoàng Thổ và Thiết Diện, hỏi hai vị nam thần cùng một câu hỏi trên.

    Thiết Diện trả lời rằng:

    “Nếu nàng ấy thấy như vậy là tốt, thì cứ theo nàng ấy.”

    Hoàng Thổ thì trả lời rằng:

    “Không có chuyện đó đâu, nàng ấy không phải kiểu như thế.”

    Thế là Vô Hình về nhà, bảo với em gái rằng chàng ủng hộ nàng từ hôn với Hoa Liên.

    Và như đã nói trước đó, ba ngày sau, theo như lời đã hẹn, Hổ Phách từ hôn với Hoa Liên. Mà Hoa Liên cũng không quá bất ngờ, chỉ nhìn sang bên Hoàng Thổ, đầy nghi ngờ.
     

Share This Page