Thần thoại hoa liên địa cầu

Discussion in 'Truyện dài' started by fujiwarafuji, Nov 13, 2014.

  1. Bích Huyết Trân Tình

    Joined:
    Oct 29, 2014
    Messages:
    127
    Likes Received:
    0
    :))
    Nàng Hổ Phách này thú vị dễ sợ.
     
  2. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Một trong những nhân vật mình tạo ra mà mình yêu thích nhất đấy bạn.
     
  3. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    #63 fujiwarafuji, Feb 5, 2015
    Last edited: Feb 5, 2015
    Thiết Diện bênh vực - Hoàng Thổ giúp đỡ

    THIẾT DIỆN BÊNH VỰC – HOÀNG THỔ* GIÚP ĐỠ

    Hổ Phách đi chu du Hoa Liên địa cầu, ngoài Cận Hải là bạn đồng hành còn có hai kẻ luôn theo sát nàng trên từng bước đường : đó là Thổ (Thổ thật chứ không phải là Thiên mà các thần gọi là Thổ đâu) và Thiết Diện.

    *Hoàng Thổ : là tên Hổ Phách đặt cho Thổ thực sự ở những chuyện sau.


    Phần I : THIẾT DIỆN BẮN MỘC THƯƠNG – THIÊN TRONG MỘNG

    Từ lúc Hổ Phách về Hoa Liên địa cầu, Thiết Diện liền bắt được tin tức của nàng thông qua các sinh linh trong Mộng cung. Khỏi phải nói cũng biết Thiết Diện vui sướng như thế nào, vui đến mức quên bẵng việc làm loạn Hoa Liên địa cầu.

    Thiết Diện rất muốn giáp mặt Hổ Phách nhưng Vô Hình đã gặp nàng trước hắn, đưa nàng trở về sống với các thần; Thiết Diện nghĩ Vô Hình có thể đã kể về hắn cho nàng nghe, hắn đoán nàng thù ghét hắn nên không giáp mặt nữa. Thiết Diện trở về như ngày xưa, luôn dõi theo bước chân Hổ Phách, giúp đỡ nàng những lúc khó khăn, xử lý những kẻ ức hiếp nàng.

    Thời gian Hổ Phách trả đũa Hắc Vũ, Thiết Diện giúp cho nàng một phần. Hắn tìm vào giấc mơ của Hắc Vũ, gợi lại trong bà những ký ức không hay ngày xưa khiến Hắc Vũ mất ngủ mấy đêm liền.

    Chuyện tình cảm phức tạp giữa Hổ Phách, Thiên và Mộc Thương làm cho Thiết Diện tức điên lên. Thiên dám có tình cảm với nàng đã chọc đến hắn rồi nhưng hắn bỏ qua vì Thiên đối xử với nàng khá tốt. Thế mà cả Thiên và Mộc Thương liên kết với nhau làm khó nàng, hắn tuyệt đối không tha. Hổ Phách bị Thiên tát tai, sự nhẫn nại của hắn đạt đến cực hạn.

    Vào cái đêm Hổ Phách rời gia đình đi chu du thế giới, Thiết Diện xách cung tên tìm đến giấc mơ của Thiên và Mộc Thương. Hắn kéo căng dây cung, nhắm thẳng đôi vợ chồng đang âu yếm nhau và bắn; một mũi tên cắm vào bàn tay đã tát Hổ Phách, hai mũi nhắm vào đôi mắt đã không nhìn ra mặt chân giả của vấn đề, một mũi xuyên qua chiếc lưỡi liên tục liến thoắng làm khổ nàng.

    Những mũi tên ấy được bắn trong Mộng cung, không gây hại gì cho thể xác nhưng không phải không có hại; vết thương được gây ra trong Mộng cung sẽ tạo cho chủ thể cảm giác đau đớn y như lúc thể xác bị thương tổn vậy, chỉ khi nào rút hung khí ra mới không còn đau nữa. Những vết thương này còn có tác hại hơn vết thương trên thể xác vì vết thương trên thể xác có thể được nhìn thấy còn vết thương này ngoài những kẻ rành về Mộng cung thì chẳng ai nhìn ra, kể cả chính kẻ thọ thương.

    Thiên chịu một mũi tên vào bàn tay và hai mũi vào đôi mắt nên bàn tay của Thiên đau rát, hai mắt tối tăm không nhìn thấy ánh sáng nữa. Mộc Thương bị bắn vào lưỡi nên không thể thốt được lời nào, phải chịu câm lặng.

    Thiết Diện trừng phạt xong đôi vợ chồng này, lập tức đi theo Hổ Phách, một bước không rời.


    THIẾT DIỆN BÊNH VỰC – HOÀNG THỔ GIÚP ĐỠ

    Phần II : HOÀNG THỔ CHIẾU CỐ HỔ PHÁCH TRÊN ĐƯỜNG ĐI


    Thổ biết Hổ Phách đã trở về Hoa Liên địa cầu từ những đàn chim di trú lướt qua nhà Vô Hình. Thổ miệt mài đi tìm nàng trong Mộng cung đã được ba mươi năm, hiện nàng đã trở về thì mừng vui khôn xiết. Chàng giữ lời hứa với Nguyên Thủy, chiếu cố nàng bằng tất cả khả năng mình có.

    Thổ đang mang thân xác là một bộ giáp sắt, nghĩ thẹn cho thân nên không ra mặt với nàng mà âm thầm giúp đỡ sau lưng. Thổ nhờ những đàn chim di trú nói cho chàng nghe tin tức về nàng, xem xem nàng cần gì thì giúp nàng cái ấy.

    Lúc Hổ Phách muốn tìm hạt giống bông vải để trồng lấy nguyên liệu luyện tập, Thổ đã dày công tìm và chọn ra những hạt giống tốt nhất, có sức sống tốt nhất; chàng nhờ những chú chim dẫn đường Vô Hình đến chỗ có hạt giống tốt để Vô Hình mang về nhà trồng.

    Lúc Hổ Phách muốn rèn vũ khí, Thổ mất mười mấy ngày tìm cho nàng nguyên vật liệu tốt nhất, để trước mỏ nguyên liệu để nàng sớm tìm thấy.

    Trên đường chu du của Hổ Phách, thuộc địa phận quen thuộc của Thổ suốt mấy mươi năm qua, chàng càng giúp đỡ nhiệt tình hơn. Hổ Phách dừng chân nghỉ ngơi ở gốc cây nào, cây ấy liền mọc trái mặc dù nó là đại thụ không hoa không trái rồi tự nhiên có gáo nước để sẵn; Hổ Phách hay Cận Hải mà có bị thương thì lập tức có thuốc cứu tiếp viện; đôi lúc Hổ Phách cao hứng bảo muốn uống mật ong với sữa, cũng có mật ong với sữa để chiều nàng. Nói chung là Hổ Phách cần gì thì Thổ đều đáp ứng.

    Cũng như Thiết Diện, Thổ cũng bám sát Hổ Phách không rời nửa bước. Cứ sống như thế trong vòng mười năm cho đến khi bị Hổ Phách bẫy phải thò đầu ra.
     
  4. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    #64 fujiwarafuji, Feb 6, 2015
    Last edited: Feb 6, 2015
    Sự liên kết giữa hai nửa linh hồn

    THIẾT DIỆN BÊNH VỰC – HOÀNG THỔ GIÚP ĐỠ

    Phần III : SỰ LIÊN KẾT GIỮA HAI NỬA LINH HỒN


    Thuở xưa Nguyên Thủy dùng quyền năng của mình chia linh hồn Hoa Liên thành hai nửa thuần thiện, thuần ác, tuy vẫn còn sự liên kết để có một sự thuần thiện, thuần ác tinh khiết nhất nhưng sống tách biệt nhau một thời gian dài khiến hai nửa linh hồn kia gần như thành hai bản thể riêng biệt. Vậy mà mấy mươi năm sau lại có một mối liên hệ khá thú vị giữa hai nửa linh hồn này : cả hai đều yêu một nữ thần.

    Khỏi phải mất công suy nghĩ cũng đoán được vị nữ thần ấy chính là Hổ Phách. Thiết Diện yêu Hổ Phách từ khi nàng còn nhỏ xíu, việc này ai cũng biết rồi nhưng Thổ cũng yêu Hổ Phách, tình yêu của chàng tuyệt đối không thua kém tình cảm Thiết Diện hay Thiên dành cho nàng.

    Như đã nói, từ ngày Hổ Phách trở về Hoa Liên địa cầu, Thổ đã để mắt đến từng đường đi nước bước của nàng rồi. Thời gian Thổ quan sát, trông chừng Hổ Phách có thể kém Thiết Diện nhưng tuyệt đối hơn cả Vô Hình – anh trai nàng. Và một lẽ dĩ nhiên dành cho chàng trai nào đó chịu khó để ý đến nàng là đem lòng yêu nàng.

    Hai nửa của một linh hồn vốn sống tách biệt nhau hiện tại lại cùng yêu một vị thần, dẫn đến một hệ quả rất thú vị. Sức mạnh của mỗi bên không chỉ phụ thuộc vào bản thân Thiết Diện hay Thổ nữa mà còn phụ thuộc vào tình trạng của Hổ Phách. Trong những sự việc khác, một bên linh hồn có mạnh lên hay yếu đi thì nửa còn lại không hề liên quan đến nhưng nếu là việc của Hổ Phách, nếu có một bên linh hồn mạnh lên thì bên còn lại sẽ yếu đi và ngược lại.

    Hệ quả này được giải thích như sau. Hai nửa linh hồn ấy vốn là một, vốn dĩ có bản chất át chế nhau, một bên mạnh lên thì bên còn lại tất phải yếu đi. Nhưng trước giờ chưa xảy ra việc này vì hai nửa linh hồn chưa từng cùng chú mục vào cùng một sự vật do sự khác biệt về nơi sống và bản chất; Thiết Diện là phần hồn thuần ác, sống ở Mộng cung nên chỉ chú mục vào những việc chém giết, hại kẻ khác; Thổ là phần hồn thuần thiện, sống ở thế giới thực nên chỉ chú mục vào việc thiện, cứu giúp kẻ khác. Nay, cả hai cùng yêu Hổ Phách, tức là đã cùng chú mục vào cùng một sự vật nên sự át chế lẫn nhau được khơi dậy.

    Nói tình yêu dành cho Hổ Phách là sợi dây kết nối giữa hai nửa linh hồn nghe qua có vẻ hơi quá nhưng thực chất không sai. Tình yêu vốn có hai mặt vấn đề, rất giống với bản thể một sinh linh, tình yêu ấy chia đều cho hai nửa linh hồn, mỗi bên sẽ thể hiện một mặt. Thiết Diện là phần hồn thuần ác nên hắn yêu Hổ Phách bằng cách trừng trị những kẻ làm tổn hại đến nàng, bảo hộ cho nàng. Thổ là phần hồn thuần thiện nên chàng yêu Hổ Phách bằng cách lo lắng cho nàng, chiếu cố nàng. Nói Thiết Diện bênh vực, Hoàng Thổ chiếu cố chính là ý đó; khi Hổ Phách bị ức hiếp thì Thiết Diện sẽ mạnh lên và Thổ sẽ yếu đi; khi Hổ Phách cần ai đó chăm sóc thì Thổ sẽ mạnh lên và Thiết Diện sẽ yếu đi.

    Nghĩ mà thấy hay, cả hai nửa linh hồn của Hoa Liên đều đem lòng yêu Hổ Phách, mối duyên này đã được ấn định từ trước rồi.
     
  5. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Hổ Phách tương ngộ Hoàng Thổ

    HỔ PHÁCH TƯƠNG NGỘ HOÀNG THỔ

    Hổ Phách biết rất rõ về kẻ hay đi sau lưng, giúp đỡ cho nàng những khi nàng cần. Nhưng nàng để mặc đó vì nàng muốn thử xem kẻ ấy có bao nhiêu kiên nhẫn, từ đó suy ra khả năng hình thành một mối quan hệ và Thổ đã đi theo nàng suốt mười năm. Thổ sẽ mãi chỉ là cái bóng đi theo Hổ Phách suốt cả cuộc đời nàng nếu Hổ Phách không mất kiên nhẫn, bày kế nhử chàng ra mặt.

    Một ngày nọ, Hổ Phách và Cận Hải lên đỉnh núi Kim – đỉnh núi cao nhất Hoa Liên địa cầu – để thăm ngôi nhà cũ, ngôi nhà mà ngày xưa Nguyên Thủy cùng Nghê Vũ cư ngụ. Ngôi nhà này hiện tại đã được các thần cho đóng băng để giữ nguyên kỷ niệm.

    Hổ Phách và Cận Hải đi thăm thú khắp nơi. Chợt, Hổ Phách muốn lên nóc nhà chơi, thử cái cảm giác đứng từ nơi cao nhất nhìn xuống toàn thế giới thú vị thế nào. Cận Hải nghe qua cũng ngọt tai, đồng ý đi cùng. Hai nàng trèo lên trên nóc nhà nhìn xuống. Bỗng, Hổ Phách bị trượt băng trên nóc nhà ấy, muốn té xuống dưới.

    Thổ nấp ở một nơi gần đấy hốt hoảng, vội lao ra giang tay toan đỡ lấy nàng. Không ngờ khi ấy Hổ Phách lại xòe cánh, lộn người lại và quan sát cái kẻ đã bám theo mình từ bấy đến giờ; Thổ lúc bấy giờ vẫn lấy bộ giáp sắt là thân xác tạm bợ nên đã khiến cho Hổ Phách khá ngạc nhiên.

    “Hổ Phách ! Mau lui lại đi ! Đó là con quái vật đã từng ăn thịt Thổ đấy !” Cận Hải la toáng lên.

    Thổ biết mình đã bị nàng lừa, vội vã chạy đi. Bộ dạng của Thổ khá nặng nề nên lâu lắm mới chạy được đến xuống núi.

    “Bộ dạng nặng nề thế này lại có thể làm ra những việc phi thường sao ?” Hổ Phách nói.

    Hổ Phách đã thành công kéo Thổ ra mặt nhưng nàng không đuổi theo dù với đôi cánh đó, nàng dư sức bắt kịp. Vì nàng cho rằng mục đích chính của chuyến du ngoạn này là tìm hiểu thế giới chứ không phải tìm hiểu về Thổ. Hổ Phách tự nhủ rằng nếu đôi bên có duyên, tất sẽ gặp lại.

    Hổ Phách và Cận Hải tiếp tục cuộc hành trình.

    Tởn đời từ lần ấy, Thổ không dám tự tiện xuất hiện nữa, nàng có bị nạn thì phải suy tính thật kỹ xem thử nàng có bị nạn thật hay không mới ra tay cứu. Còn một kẻ khác cũng hoảng hốt không kém là Thiết Diện, cũng dõi theo Hổ Phách trên từng bước đường từ bấy đến giờ, hắn quyết không ra mặt nữa, chỉ theo dõi nàng qua mắt của Thổ, nếu nàng gặp nạn sẽ mượn tay kẻ khác cứu giúp. Hổ Phách dẫu có bày trò, cả hai đều không ra mặt nữa.

    Nhưng Hổ Phách vẫn cứ gặp được Thổ, mặc dù nàng không hề bày trò gì. Thế thì lần gặp gỡ này chỉ có thể là do duyên phận.

    Hổ Phách tương ngộ Thổ tại đồng hoa Tao Ngộ, chính là cánh đồng hoa Hoa Liên đã trồng trong khoảng thời gian chờ gặp lại Hổ Phách. Hoàn cảnh đưa đẩy đến việc này là do trên đường đi, Hổ Phách có tâm sự với Cận Hải về Hoa Liên – một vị thần cho nàng cái ấn tượng rất tốt dù chỉ một lần gặp mặt – và bày tỏ sự tiếc nuối vì chàng qua đời quá sớm theo như Vô Hình đã kể; Cận Hải liền rủ nàng đến thăm cánh đồng hoa. Và tại đây, Hổ Phách tương ngộ Thổ.

    Thổ được tách từ Hoa Liên mà ra nên chàng có rất nhiều thói quen của Hoa Liên, trong đó có thói quen ngày ngày ra cánh đồng Tao Ngộ săn sóc những bông hoa rồi ngồi bệt xuống đất gảy đàn bảy dây trong vòng nửa giờ, chờ ai đó xuất hiện ở đây.

    Hôm ấy cũng như vậy. Thổ đến cánh đồng hoa kia săn sóc những bông hoa hồng khoe sắc giữa trời xuân rồi ngồi bệt xuống đất gảy đàn. Tiếng đàn vọng vào tai Hổ Phách khiến nàng tò mò, đi xem thử là ai và phát hiện cái bộ giáp sắt hôm nọ là kẻ gảy đàn. Nàng lấy làm thích thú.

    “Bộ dạng nặng nề thế này mà gảy ra được những âm thanh thánh thót, bay bổng như thế.”

    Hổ Phách bước thật nhẹ, đi vòng ra sau lưng Thổ, canh vào lúc chàng say sưa với dòng cảm xúc thì ôm chầm lấy chàng. Thổ giật mình, buông rơi cây đàn muốn vùng bỏ chạy. Nhưng sao tay chân chàng bủn rủn, không làm gì được, cứ để yên cho Hổ Phách bám lấy cổ mình.

    “Hỡi kẻ có linh hồn cao thượng ẩn nấp trong bộ giáp sắt khô khan. Đừng vội chạy đi. Hãy nghĩ thử xem, lần gặp gỡ này không phải do ta tính kế, cũng không phải do ngươi cố tình lộ diện mà vì đoạn đường hai chúng ta đi có điểm cắt nhau. Duyên phận định sẵn hai ta phải gặp gỡ, cớ sao lại cố trốn tránh mà không cùng song hành ?” Hổ Phách thì thầm vào tai Thổ. “Hay là ngươi mang lòng những kẻ hẹp hòi mà so với ta, cho rằng ta sẽ vì hình dạng của ngươi mà kinh tởm ? Không đâu, ngươi lầm rồi. Ta sống trong Mộng cung bao lâu nay, không hề có sự rung cảm trước vẻ bề ngoài của bất cứ ai vì nó chỉ là thứ tạm bợ như sương như khói, có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Ta chỉ rung cảm trước vẻ đẹp từ sâu bên trong tâm hồn, vẻ đẹp vĩnh hằng, bền vững như rễ cây cổ thụ cắm sâu vào lòng đất. Hỡi kẻ có linh hồn cao thượng ẩn nấp trong bộ giáp sắt khô khan. Lời ta đã cạn tỏ, ngươi còn muốn đi không ?”

    Hổ Phách mà Thổ yêu thương đã thốt nên lời như thế, Thổ không có biện pháp nào khước từ, chấp nhận làm bạn đồng hành với nàng. Hổ Phách rất hài lòng. Nàng hỏi tên chàng. Thổ bối rối, từ lúc mang thân này đến giờ chưa có ai hỏi tên chàng cả, giờ tìm một cái tên rất khó khăn.

    “Thổ, đúng không ?” Hổ Phách có nhanh chân đi vào suy nghĩ của chàng đọc trộm một chút, tìm ra cái tên ấy. “Nhưng ở chỗ ta cũng có một kẻ mang tên Thổ, vậy thì để phân biệt, ta gọi ngươi là Hoàng Thổ vậy, kẻ kia sẽ là Hồng Thổ.”

    Hoàng Thổ gật đầu. Cái tên Thổ vốn quen thuộc với chàng rồi, giờ được nhắc lại thì không gì vui sướng hơn, dù phải trùng lặp nên tăng thêm một tên cũng được.

    Hổ Phách dẫn Thổ đến giới thiệu với Cận Hải, nói rằng kể từ giờ phút này chàng sẽ là bạn đồng hành với cả hai. Cận Hải lập tức phản đối.

    “Hổ Phách, bạn thân của tôi. Tuyệt đối không được ! Đừng hiểu lầm là tôi kinh sợ hình dáng của kẻ kia, tôi chỉ kinh sợ về quá khứ của hắn. Nghe kể rằng chính hắn đã ăn thịt Thổ, khiến Thổ phải chịu nạn hóa nhỏ, mất hết trí nhớ. Lỡ như hắn làm gì nàng thì sao ? Hổ Phách, bạn thân của tôi. Nghe lời tôi đi, nhất định không được đến gần kẻ này.”

    Hổ Phách cười, đáp lại Cận Hải rằng : “Cận Hải, bạn thân của ta. Nàng tính oán giữa hắn và Thổ, sao không kể ân hắn đối với chúng ta ? Giữa đường đói cơm khát nước, là hắn tương trợ; gặp cơn nguy biến, là hắn săn sóc; theo bên chân chúng ta đã mười năm nay. Cận Hải, bạn thân của ta. Ta cũng từng nghe chuyện bộ giáp sắt ăn thịt Thổ, nhưng chắc gì là bộ giáp này ? Vả lại, ngoài chuyện đó ra, hắn có gây ra chuyện gì nữa đâu; hiện giờ Thổ sống rất hạnh phúc bên vợ hiền, sao ta không bỏ qua cho rồi. Cận Hải, bạn thân của ta. Nàng sợ hắn làm gì ta sao ? Nếu muốn, hắn liền hạ thủ giữa đường rồi, hoặc bỏ mặc hai ta gặp nạn mà không cứu, cần gì phải giả nhân giả nghĩa chứ.”

    Hổ Phách thuyết phục Cận Hải một hồi lâu, Cận Hải đành xếp giáo quy hàng, chấp nhận cho Hoàng Thổ đồng hành cùng hai nàng.

    Có Hoàng Thổ cùng đồng hành, việc du ngoạn Hoa Liên địa cầu thuận lợi hơn vì Hoàng Thổ biết nhiều về các địa danh trên Hoa Liên địa cầu, dẫn hai nàng đến và giới thiệu chi tiết.

    Cận Hải vô cùng khó chịu khi có Hoàng Thổ đồng hành. Đồng ý là có Hoàng Thổ thì du hành thuận lợi hơn, được bảo hộ tốt hơn nhưng Cận Hải thấy Hổ Phách càng lúc càng bị hút về Hoàng Thổ. Đến một địa danh mới nào đó là Hổ Phách quấn lấy Hoàng Thổ, hỏi về những điều mới lạ, gần như là đẩy Cận Hải qua một bên; tới bữa ăn, Hoàng Thổ đưa cho hai nàng hai phần như nhau nhưng thấy rõ sự thiên vị, cả hai thủ thỉ với nhau nhiều hơn là với nàng; về đêm, Hổ Phách vốn thường leo lên cây ngủ một mình nhưng đi với Hoàng Thổ rồi, Hổ Phách thường ngả đầu lên ngực chàng mà ngủ. Cận Hải biết có điều mờ ám giữa hai kẻ này, không thể chen vào được nên cả ngày nàng ta cứ lèm bèm. Mãi cho đến một ngày kia.
     
  6. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Hổ Phách thu nhận Mộc Phương, Lưu Tinh, Kim Hoàng

    HỔ PHÁCH THU NHẬN MỘC PHƯƠNG, LƯU TINH, KIM HOÀNG

    Từ lúc có Hoàng Thổ cùng đồng hành, Cận Hải cứ luôn than phiền với Hổ Phách về việc nàng hay cuốn quýt lấy chàng mà quên đi nàng ta; Hổ Phách tự kiểm điểm bản thân cũng nhận ra nàng đôi lúc vì quấn lấy Hoàng Thổ mà không để tâm đến Cận Hải. Nhưng vốn hiểu biết của Hoàng Thổ rất rộng, điều đó cuốn hút nàng, khiến nàng khó dứt ra được. Hổ Phách nghĩ nàng nên tìm thêm một bạn đồng hành để an ủi Cận Hải, tốt nhất là một đứa trẻ vì Cận Hải rất thích trẻ con.

    Dự tính ban đầu của Hổ Phách là tìm một con thú con mất mẹ hay là con chim non mồ côi nhưng cuối cùng lại tìm được một đứa trẻ là tinh linh.

    Hổ Phách, Cận Hải và Hoàng Thổ đi dạo qua vùng núi nổi tiếng về trầm hương và hổ phách tích tụ trong thân cây. Chợt, Cận Hải nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ nào đó, chạy đi xem. Ở bên một cây đại thụ thơm mùi trầm có một đứa bé gái sơ sinh tóc màu lục, Cận Hải biết ngay là đồng tộc, vội bế đến khoe với Hổ Phách và Hoàng Thổ.

    “Hổ Phách, Hoàng Thổ, bạn thân thiết của tôi ơi. Đến mà xem đây này. Tôi lại có thêm một đồng tộc vừa được thành hình nữa rồi. Trông mắt mũi, chân tay này, thấy yêu chưa ? Tóc lại có mùi thơm phức nữa chứ.”

    Hổ Phách liền nhân cơ hội đó mà nói : “Cận Hải, bạn thân thiết của ta. Nàng xem trọng đứa trẻ này như vậy, chi bằng nàng hãy mang nó cùng đi, chăm sóc cho nó, không để thú dữ nơi này ăn thịt.”

    Cận Hải vốn rất thích trẻ con, ham chốn đông vui nên đồng ý ngay. Cận Hải bảo sẽ nhận đứa trẻ này làm con nuôi. Nàng ta nhờ Hổ Phách may áo, may hài cho đứa trẻ; vòi Hoàng Thổ mang sữa, trái cây đến nuôi đứa trẻ.

    Ngày đứa trẻ tròn một tháng, Hổ Phách kêu Cận Hải đặt cho nó một cái tên. Cận Hải thấy đứa bé này thuộc tính là thảo mộc, tính tình hiền dịu, mùi tóc lại thơm phức nên đặt tên Mộc Phương*, một phần để gợi nhớ về Mộc Thương đã cưu mang nàng thuở trước.

    Từ khi Mộc Phương xuất hiện trong đoàn du hành, Cận Hải cứ quấn quýt bên bé mà quên mất nỗi tủi thân bị Hổ Phách bỏ rơi, đôi lúc Hổ Phách cảm thấy mình bị Cận Hải bỏ rơi.

    Rồi cả ba lại lên đường và gặp đứa trẻ thứ hai.

    Mấp mé hang động của một bọn quỷ chuyên lấy máu sinh linh vừa chào đời tu luyện thành tinh. Chúng đi khắp nơi săn mồi và nhắm vào Mộc Phương trong đoàn du hành của Hổ Phách. Hổ Phách đánh hơi được sát khí, nàng dùng chiếc kẹp tóc anh trai cho tạo thành lớp chắn cho Cận Hải, Mộc Phương và Hoàng Thổ, một mình nấp trên ngọn cây chờ bọn quỷ đến (Hoàng Thổ có thể cùng xuất kích nhưng chàng sợ chuyện giao tranh).

    Bọn quỷ đến tấn công Mộc Phương, bị khiên chắn ngăn cản phải loay hoay, Hổ Phách nấp ở trên cây giương cung bắn hạ hết, chỉ sót lại một con có tốc độ cực nhanh mà từ trước giờ nàng chưa từng thấy được.

    Con quỷ duy nhất còn sót biết có kẻ phục kích trên cây, phóng lên ấy đánh vào ngực Hổ Phách, nắm đấm khá mạnh, khiến nàng xây xẩm cả mặt mày.

    Con quỷ ấy định giáng thêm đòn thứ hai, may mà có Thiết Diện lo lắng ở từ xa, thông qua Hoàng Thổ tóm lấy con quỷ, khóa chặt trong lòng, bảo Hổ Phách dùng kiếm kia mà chém. Hổ Phách định tĩnh thần trí, rút kiếm chuôi hoa sen vàng chém con quỷ, nhưng không ngờ lưỡi kiếm vừa chạm vào da thịt nó liền gãy đôi.

    Con quỷ ấy thấy Hổ Phách có phần kinh ngạc, nghĩ sẽ để sơ hở nên cố vùng thoát. Nhưng Hổ Phách nhanh chóng định thần, rút thanh kiếm thứ hai chém nó; thanh kiếm này xuyên qua sự vật để chém linh hồn, ép cho linh hồn rời khỏi thể xác. Hồn con quỷ rời khỏi thể xác, thân thể trở về nguyên hình ban đầu, nó là một tảng đá.

    Sinh lòng hiếu kỳ, sau khi di dời về nơi an toàn, Hổ Phách nhờ Hoàng Thổ trông chừng đoàn còn nàng tiến nhập Mộng cung để điều tra về tảng đá kỳ lạ này. Thì ra nó là một trong những ngôi sao băng rơi xuống Hoa Liên địa cầu vào năm ấy, giết đi Nguyên Thủy; năm qua tháng lại, tảng đá hấp thụ tinh hoa đất trời hóa thành tinh linh, được bọn quỷ nhặt về làm tay sai đi săn mồi cho chúng.

    Hổ Phách biết được đầu đuôi câu chuyện rồi thì đi gặp linh hồn tảng đá kia, nó là linh hồn vất vưởng mới vào Mộng cung nên bị các ác linh vây bắt, Hổ Phách giúp nó đuổi các ác linh đi, cứu chữa cho nó.

    “Sao ? Cảm giác bị săn như thế nào ?” Hổ Phách giễu cợt hỏi nó.

    Không ngờ tảng đá trả lời rằng : “Ta săn để sống, các ác linh kia cũng săn để sống; con mồi ta săn dãy dụa để sống, ta bị săn cũng phải dãy dụa để sống. Săn và bị săn cũng như nhau thôi.” Lời nói chắc chắn, kiểu dám làm dám chịu khiến Hổ Phách thích thú, nảy ý muốn thu nhận.

    “Ngươi trả lời không sai. Nhưng ngươi dùng sai trường hợp. Ngươi vốn không cần săn mồi lấy máu để sống. Bọn quỷ kia chỉ lợi dụng ngươi mà thôi. Có phải những lần chúng đưa máu cho ngươi, ngươi đều thấy nhợn, uống vào chẳng ích lợi gì, đúng không ?”

    Linh hồn tảng đá ngạc nhiên, Hổ Phách nói đúng hoàn toàn.

    “Nếu chỉ để sống, bản thân ngươi đã thành tinh linh có thể ăn trái cây, uống nước cũng sống được; máu kia là để thành tinh linh. Ngươi đã thành tinh linh rồi, cần gì máu nữa.”

    “Vậy thì tại sao đồng tộc tôi lại nói khác ?” Linh hồn tảng đá hoang mang.

    “Để lừa ngươi săn mồi về cho chúng chứ làm gì. Ngươi không thấy bản thân mình săn mồi rất nhiều sao ? Nhưng sau đó chỉ nhận được vài giọt, đúng không ?”

    Linh hồn tảng đá ngẫm nghĩ lại và nhận ra rằng Hổ Phách nói đúng. Hổ Phách thấy tức cười với cái kẻ đơn giản hết mức này, đúng là “đầu đá”. “Đầu đá” nhưng dũng mãnh, Hổ Phách thuyết phục linh hồn này gia nhập đoàn du hành của nàng.

    “Ta nghĩ bao năm nay ngươi vì nghĩ mình cần sinh tồn mà cứ gắn chặt cuộc đời với lũ quỷ đó, không nghĩ đến tự do; giờ đã ngộ ra rồi thì nên theo ta, cùng ta đi đây đi đó, làm những gì bản thân mình thích.”

    Linh hồn kia vốn “đầu đá”, nghe Hổ Phách nói thấy bùi tai nên đồng ý.

    Hổ Phách đưa linh hồn ấy về thể xác cũ, tảng đá hóa hình trở lại, nó mang hình hài nữ. Hổ Phách thấy tảng đá này thành tinh linh đã lâu, vóc dáng cao hơn cả nàng nên hỏi tên; tảng đá cười ngượng nghịu, lắc đầu bảo không biết. Hổ Phách bèn đặt cho nó một cái tên là Lưu Tinh*, theo nguồn gốc ra đời của nó và tỉa tóc tai, rửa mặt mày, mặc y phục mới cho nàng ta

    Còn với bọn quỷ hút máu dám tấn công đoàn du hành, Hổ Phách tìm lên sào huyệt chính của bọn chúng nhưng chưa kịp làm gì thì bọn quỷ ấy đã nằm ngổn ngang khắp hang động, bị rút mất răng nanh và móng vuốt. Khỏi nói cũng biết ai làm.

    Thiết Diện sai thuộc hạ tính sổ bọn quỷ hút máu cho nàng, còn kêu thuộc hạ lấy thanh kiếm đã gãy của nàng đi rèn lại. Hổ Phách trở lại chỗ đoàn lữ hành nghe Cận Hải và Mộc Phương bù lu bù loa lên về việc thanh kiếm gãy của nàng biến mất rồi được Hoàng Thổ mang về, biến hình thành một đứa con trai.

    “Hổ Phách, nữ thần thông minh và bản lĩnh tôi từng biết. Tôi tìm được thanh kiếm gãy và mang đi rèn, tự nhiên nó biến thành đứa bé trai thế này, chắc là do lúc rèn thanh kiếm đã hấp thụ tinh hoa và thành hình. Nàng có thể dung chứa nó chứ ?” Hoàng Thổ e dè hỏi.

    Hổ Phách phì cười. “Ngươi làm gì mà sợ hãi như thế ? Hóa hình thì đã hóa hình rồi, thêm bạn đồng hành thì tốt lên chứ sao.”

    Tới ngày đứa bé trai tròn tháng, Hổ Phách đặt tên nó là Kim Hoàng*, đối xử với nó không khác gì Mộc Phương hay Lưu Tinh. Nhưng từ ngày thu nhận Kim Hoàng, trong mắt Hổ Phách luôn có chút buồn bã phảng phất.

    *Mộc Phương : mộc – cây, phương – mùi hương, cây có mùi hương.

    *Lưu Tinh : sao băng

    *Kim Hoàng : kim – kim loại, được dùng như một họ, hoàng – màu vàng vì chuôi kiếm của Hổ Phách là hoa sen vàng.
     
  7. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Nguồn gốc ra đời của Kim Hoàng - Thiết Diện tái ngộ Thổ

    NGUỒN GỐC RA ĐỜI CỦA KIM HOÀNG – THIẾT DIỆN TÁI NGỘ THỔ

    Hổ Phách dùng thanh kiếm chuôi hoa sen vàng chém vào da thịt của Lưu Tinh, da thịt của nàng quá cứng khiến lưỡi kiếm Hổ Phách gãy đôi. Hổ Phách nghĩ sẽ rèn lại sau khi đi thu nạp Lưu Tinh nên gửi thanh kiếm gãy cho Hoàng Thổ giữ, không ngờ cả Hoàng Thổ và Thiết Diện đều có ý định sẽ rèn cho nàng một lưỡi kiếm hoàn toàn mới, tốt hơn trước.

    Hoàng Thổ cầm lưỡi kiếm ngồi suy nghĩ về vật liệu mới, Thiết Diện sai một con rắn bất thình lình xông ra cướp lấy thanh kiếm mang về chỗ hắn. Hoàng Thổ biết mình chạy không kịp bèn nắm lấy đuôi rắn, để nó kéo lê thân mình đi; Thiết Diện sai con rắn trườn đến những nơi gồ ghề, hiểm trở làm khó chàng, chàng vẫn không buông tay. Cả hai có chung bản chất với Hoa Liên – kiên trì và cứng đầu – nên có khả năng kéo dài cuộc rượt bắt này nếu như Thiết Diện không phát hiện Hổ Phách sắp về. Để kết thúc trò đùa vô vị này, Thiết Diện đành cho con rắn dừng lại và xuất hiện trước mặt Hoàng Thổ.

    Lâu rồi Hoàng Thổ không tận mắt nhìn thấy kẻ độc ác đã giết chàng, ép chàng rời khỏi thân xác của mình; giờ gặp lại, trông tướng mạo hắn vẫn không thay đổi, Hoàng Thổ không khỏi giật mình sợ hãi. Nhưng nỗi sợ hãi ấy chỉ tồn tại trong phút chốc, khi thấy Thiết Diện định nhặt hai mảnh kiếm của Hổ Phách mà con rắn kia vừa nhả ra, Hoàng Thổ liền chạy đến dùng thân mình phủ lấy. Thiết Diện khá là ngỡ ngàng vì phần hồn thuần thiện kia đã biết hành động khước từ ai đó. Hắn mỉm cười.

    “Chúng ta đều thay đổi rồi.”

    Thiết Diện dùng phép xuyên thấu, có thể đưa tay xuyên qua người Hoàng Thổ để lấy hai mảnh kiếm kia, nhưng hắn không lấy mà dùng hoa sen vàng trấn giữ Hoa Liên địa cầu chạm nhẹ vào hai mảnh kiếm ấy rồi biến mất. Thổ bật dậy, thấy thanh kiếm đã trở nên nguyên vẹn, lưỡi còn tốt hơn lúc trước. Nhưng Thổ vẫn thấy chưa vừa lòng, thổi thêm một hơi nữa để thanh kiếm được trọn vẹn hơn.

    Phép màu của hai nửa linh hồn Hoa Liên – vị thần mạnh mẽ bậc nhất Hoa Liên địa cầu – thâm nhập thanh kiếm kia, khiến nó hội đủ duyên, biến thành hình giống thần. Thanh kiếm ấy biến thành đứa trẻ, chính là Kim Hoàng, tinh linh cuối cùng nhập hội chu du Hoa Liên địa cầu.

    Hoàng Thổ e ngại Hổ Phách tiếc thanh kiếm do công sức mình rèn ra mà ghẻ lạnh với Kim Hoàng nên hết lời nài nỉ nàng mở lòng bao dung, đương nhiên Hổ Phách sẵn lòng, không hề trách cứ gì đứa trẻ. Nhưng kể từ lúc ấy, Hổ Phách thường tỏ vẻ buồn rầu.

    “Hổ Phách, vị thần thông minh và bản lĩnh nhất tôi từng biết. Sao nàng lại ra chiều buồn bã như vậy ? Có điều gì phật lòng nàng chăng ?” Trong một đêm, Hoàng Thổ hỏi.

    Hoàng Thổ cùng Hổ Phách thường tâm sự, Hoàng Thổ nói chuyện rất khéo nên Hổ Phách dễ dàng thổ lộ nỗi lòng.

    “Hoàng Thổ, bạn đồng hành của ta. Ta đang tự trách mình. Thanh kiếm gãy của ta biến hình, cũng là lấy mất đi một thứ quan trọng của ta. Bông hoa sen vàng Hoa Liên, một kẻ đã khuất, tặng ta trong Mộng cung đã biến mất, hóa thành một phần cơ thể của đứa trẻ. Hoàng Thổ, bạn đồng hành của ta. Ta vốn rất thích bông hoa ấy nên để trên chuôi kiếm, vật bất ly thân, nào ngờ kiếm gãy, ta vừa xa một lúc rồi thành xa vĩnh viễn. Nếu thời gian quay ngược trở lại, ta nghĩ ta sẽ để nó làm cài tóc, ngày ngày đêm đêm không rời xa. Nhưng thôi, cái gì đã qua đi thì chẳng níu kéo được nữa, đôi lúc suy nghĩ bông hoa ấy mất đi thì lại hay, để nó trở thành hoài niệm sẽ khiến nó đẹp và bền vững hơn nhiều.”

    Hoàng Thổ nghe qua, dù rất thông cảm với nàng nhưng trong lòng có chút khó chịu, chuyển qua cho Thiết Diện. Thiết Diện thấy lồng ngực nhói nhói vì ghen tức thì bật cười ha hả, hắn đã được chứng kiến màn hài kịch hay nhất từ trước đến giờ, có một kẻ đi ghen với chính bản thân mình. Ngày ngày Thiết Diện thấy Hổ Phách thân mật cùng Hoàng Thổ, theo tâm lý một kẻ đang yêu, Thiết Diện nên ghen lồng lộn lên nhưng hắn không có, vì Hoàng Thổ là một mặt khác của chính hắn; Hổ Phách có cảm tình với Hoàng Thổ, cũng là yêu một phần khác của hắn.

    Thiết Diện nghe được tâm sự của Hổ Phách qua Hoàng Thổ, biết rằng nàng dù chỉ gặp Hoa Liên có một lần nhưng ấn tượng sâu sắc, yêu quý bông hoa sen Hoa Liên tặng như báu vật, trong lòng Thiết Diện cảm thấy ấm áp. Cảm giác yêu thương ấy được truyền cho Hoàng Thổ. Hoàng Thổ nghe Hổ Phách tâm sự xong đã kéo nàng vào lòng, để nàng tựa đầu trên ngực mình mà ngủ.
     
  8. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    #68 fujiwarafuji, Feb 13, 2015
    Last edited: Mar 1, 2015
    Cái chết của Cận Hải

    CÁI CHẾT CỦA CẬN HẢI

    Sự việc đau lòng xảy ra trên bước đường trở về từ chuyến du ngoạn của Hổ Phách.

    Giữa trưa, mặt trời lên cao đến đỉnh đầu, tất cả đều thấy khát khô cổ họng. Hoàng Thổ đề nghị nghỉ chân, tất cả đồng tình với chàng. Cận Hải nghe thấy có tiếng thác đằng xa, tình nguyện cầm gáo lấy nước cho cả đoàn. Hổ Phách đưa gáo nước cho nàng ta cùng chiếc kẹp phòng vệ, dặn dò nên đi sớm về sớm.

    Cận Hải mang gáo nước ra ngoài thác múc nước cho cả đoàn. Nàng ta thấy dòng nước trong, mát lạnh, bốn bề yên tĩnh thì nảy ra ý nghĩ muốn tắm mát* bèn cởi bỏ y phục, để chiếc kẹp phòng vệ trên bờ suối. Bất hạnh đã ập xuống đầu Cận Hải như chính dòng thác ở thượng nguồn ập xuống những phiến đá lót dưới chân thác.

    Sau này dòng thác ấy được đặt tên là Long Hống*, bởi đây là nơi giao tranh giữa các mãnh long chốn rừng thiêng.

    Thanh Long, Bạch Long, Xích Long đánh nhau kịch liệt ở thượng nguồn con suối. Xích Long bị thương nặng, mất máu khá nhiều bèn sai thuộc hạ của mình là Kim Long* bổ đi tìm nguồn cứu viện; Kim Long bắt gặp Cận Hải tại con suối, da dẻ mịn màng, mặt mày hồng hào, trông rất ngon miệng; nó há miệng nhe răng ra, cắn Cận Hải. Cận Hải có phản ứng lại, cầm lấy chiếc kẹp chống cự nhưng không kịp, bị Kim Long cắn chết, mang đi tiếp viện cho Xích Long ở thượng nguồn.

    Chiếc kẹp có dính máu Cận Hải rơi xuống dòng suối, trôi về hạ nguồn, vào tay Hổ Phách.

    Hổ Phách thấy Cận Hải đi lâu quá không về, nghĩ rằng nàng ta mê tắm mát mà quên bè bạn bèn giao đám trẻ cho Hoàng Thổ, xòe cánh đi tìm nàng ta. Tại hạ nguồn, Hổ Phách thấy chiếc kẹp có dính máu của bạn. Bàng hoàng, nàng bay theo hướng thượng nguồn, thấy Xích Long cùng Kim Long đang gặm cổ bạn mình, say sưa hút máu, bảo là ăn mừng chiến thắng*.

    Cơn giận xông lên não Hổ Phách, nàng lặng lẽ lắp tên độc vào chiếc cung vàng, nhắm vào đôi mắt của Kim Long và Xích Long mà buông dây. Mắt vốn là phần mềm của Rồng, Xích Long lập tức bị trọng thương nhưng mắt của Kim Long là đặc biệt, nó là con của Hoàng Long, đôi mắt này vốn dĩ do ngọc lưu ly biến thành nên rất cứng, tên không xuyên qua được. Kim Long phát hiện có kẻ ám tiễn từ bầu trời, liền bay lên tấn công; Hổ Phách không hoảng sợ mà nắm lấy sừng của nó quật mạnh xuống dòng thác, kích điện làm toàn thân Kim Long tê liệt. Hổ Phách cũng làm tương tự với Xích Long.

    Hổ Phách không giết Xích Long và Kim Long vì theo quy luật, hai con rồng này săn Cận Hải làm mồi là không sai; nhưng không có nghĩa là nàng bỏ qua hoàn toàn cho hai con rồng này tội làm đau bạn nàng.

    Hổ Phách đập hai con rồng tỉnh dậy nhưng vẫn làm tê liệt tay chân chúng. Nàng bắt đầu ra tay. Bắt đầu từ Xích Long vì nàng nghe mùi máu của Cận Hải ở chỗ Xích Long nhiều hơn. “Ngươi đã hút máu bạn ta, thì trả máu lại đây.” Hổ Phách rút hết gân trong người Xích Long ra. Đến phiên Kim Long, Hổ Phách không nghe mùi máu nồng nặc như bên Xích Long nên hình phạt nhẹ nhàng hơn – Hổ Phách lấy dao khoét mắt Kim Long. “Đây là đền cho cái tội dính mắt đến những thứ không nên dính mắt.”

    Hai con rồng bị hành hạ khi đầu óc vẫn còn tỉnh táo, thống khổ vô cùng, đã gầm lên những tiếng thê lương, rất đáng thương. Nhưng nó không là gì với Hổ Phách, nếu so với kẻ câm lặng đang nép trong lòng nàng. Hổ Phách vác gân của Xích Long trên vai, để mắt của Kim Long vào túi áo rồi bế xác Cận Hải đi.

    *Tắm mát : Sở thích của các tinh linh thảo mộc.

    *Long Hống : Long – rồng, hống – gầm = rồng gầm

    *Kim Long : Rồng vàng kim. Con trai của Hoàng Long

    *Chiến thắng : Trong trận chiến này, bên Xích Long đã cắn trọng thương Thanh Long, làm Bạch Long phải tháo chạy về rừng thiêng.
     
  9. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    #69 fujiwarafuji, Feb 16, 2015
    Last edited: Feb 16, 2015
    Tính đường trở về - Tái ngộ Vô Hình

    ĐOÀN DU HÀNH TRỞ VỀ - THỔ TÁI NGỘ CÁC THẦN

    Phần I : TÍNH ĐƯỜNG TRỞ VỀ - TÁI NGỘ VÔ HÌNH


    Mất đi Cận Hải là một tổn thất vô cùng lớn với đoàn du hành Hoa Liên địa cầu; Cận Hải là bạn thân của những kẻ lớn tuổi trong đoàn, là mẹ của những kẻ nhỏ tuổi trong đoàn.

    Khi Hổ Phách bế xác Cận Hải về, Hoàng Thổ và những đứa trẻ đã vô cùng bàng hoàng, không tin được những gì đang xảy ra trước mắt; khi họ đã tin được thì những kẻ khóc được đã òa khóc nức nở, kẻ không thể khóc được là Hoàng Thổ (bộ giáp sắt không có tuyến lệ) đã bày tỏ sự tiếc thương bằng cách mặc y phục đẹp cho Cận Hải và trân trọng đặt nàng giữa đống cỏ thơm; có một kẻ đặc biệt là Hổ Phách, khóc được nhưng không khóc.

    Không phải Hổ Phách không đau lòng, Cận Hải là bạn thân của nàng, đồng hành cùng nàng hai mươi năm nay, Cận Hải mất đi thì nàng là kẻ đau lòng nhất. Nhưng nàng không khóc, vì nàng sống trong Mộng cung từ nhỏ, có thói quen kiềm nước mắt và tiếng thở dốc khi đau buồn. Khi nàng đau buồn, nàng thường làm cái gì đó để giải tỏa, thường là hát.

    Cận Hải chết đi, thân trở về bản thể nguyên thủy là một cây dâu. Hổ Phách ôm cây gỗ dâu vào lòng, cả ngày không rời. Ngày ngày Hổ Phách nhìn vật mà nhớ về bạn, bỏ ăn bỏ ngủ, nàng chỉ biết hát và hát đến khi kiệt sức thì ngã vào lòng Hoàng Thổ mà thiếp đi.

    Tiếng hát thống thiết của Hổ Phách vang lên khắp Hoa Liên địa cầu, lôi kéo những đàn chim, những đàn thú đến lắng nghe. Vô Hình đang đi theo đàn chim di trú đi tuần tra bầu trời, cũng được dẫn đến nơi ấy.

    Bắt gặp cái bộ giáp sắt ngày xưa đã ăn thịt Thổ đang ôm lấy em gái mình, Vô Hình giận sôi gan muốn cầm vũ khí xông đến băm nát nó ra ngay; chợt, Vô Hình khựng lại vì chàng bắt gặp một động tác vô cùng quen thuộc. Hoàng Thổ đưa tay vuốt tóc Hổ Phách theo kiểu các ngón tay chạy dọc đường khuôn mặt, một động tác rất giống với Thổ ngày xưa khi ru Mộc Thương ngủ; nếu ở trong thân xác xưa, Hoàng Thổ sẽ còn lắc lư cả người như một chiếc nôi để dỗ cho Hổ Phách ngủ sâu hơn cơ. Lòng đầy ẩn khuất, Vô Hình hóa vô hình, lặng lẽ quan sát.

    Hổ Phách ngủ được một giấc ngắn thì tỉnh dậy. Hoàng Thổ ngọt ngào dỗ nàng ngủ thêm chút nữa cho lại sức, ngày mai tiếp tục lên đường trở về; Hổ Phách lắc đầu, bảo rằng muốn sắp xếp mọi việc an ổn rồi lên đường.

    Hổ Phách dự tính nhận cả ba đứa trẻ kia làm con mình, sắp xếp chúng một chỗ ở, dạy dỗ chu đáo cho đến lúc trưởng thành; Hoàng Thổ cho đó là ý hay. Rồi Hổ Phách rủ Hoàng Thổ cùng về với mình, ra mắt các thần; Hoàng Thổ hơi e ngại về chuyện ngày xưa, chàng đã từng xin nàng đừng nói về chàng trong giấc mơ với Vô Hình; nhưng Hổ Phách tha thiết cầu xin chàng cùng về với mình. “Hoàng Thổ, bạn đồng hành thân thiết của ta. Cận Hải đã mất, ta không muốn mất cả ngươi. Ta không cần biết ngươi đã làm gì với Thổ ở quá khứ nhưng ngươi đừng áy náy nữa, Thổ hiện tại đang sống rất hạnh phúc bên Mộc Thương, họ còn vừa sinh một đứa con gái rất đáng yêu nữa. Trở về đi, ta đảm bảo ngươi sẽ không chịu thiệt thòi đâu.” Thực ra Hổ Phách không cần bảo đảm Hoàng Thổ không chịu thiệt thòi hay không, chàng nghe hai câu đầu cũng quyết tâm cùng trở về với nàng rồi.

    Dứt lời, Hổ Phách lại nép vào lòng Hoàng Thổ ngủ tiếp tục; bọn trẻ cũng gối đầu lên chân Hoàng Thổ mà say giấc. Hoàng Thổ ôm lấy nàng, xoa đầu bọn trẻ, lẩm bẩm những lời ru ngày xưa Nghê Vũ hay hát cho chàng nghe. Vô Hình nép ở bên, đã bàng hoàng còn bàng hoàng hơn, chàng bay về căn nhà xưa, lục tìm một bảo bối liên quan đến Mộng cung Nguyên Thủy cất giữ sâu trong đáy rương quý.

    Sáng hôm ấy, đoàn du hành của Hổ Phách lên đường trở về. Hổ Phách xuất phát tại mộ của cha mẹ thì cũng trở về tại mộ cha mẹ, nàng không báo cho Vô Hình biết trong Mộng cung để tạo sự bất ngờ cho anh trai; nhưng Vô Hình lại làm nàng bất ngờ khi đứng chờ ở đấy và khi gặp nhau, Vô Hình chỉ ôm nàng qua quýt, mục quang chỉ chú ý đến Hoàng Thổ rồi Vô Hình cầm một chiếc gương soi chiếu về phía chàng.

    Gương soi này là bảo bối của Nguyên Thủy, thuộc về Mộng cung, dùng để phân biệt thật giả. Chiếc gương soi có khung làm bằng vàng, mặt gương kết tinh từ sương hoa trong Mộng cung. Khi chiếu nó vào ai nó sẽ làm hiện diện ký ức xưa của mình với kẻ đó, từ đó phân biệt được thật và giả.

    Dĩ nhiên khi gương soi chiếu vào Thổ, nó sẽ hiện lên ký ức xưa của chàng với Vô Hình.

    “Thổ.” Vô Hình hướng về Hoàng Thổ mà gọi như vậy. “Tại sao em lại như vậy ? Tại sao em lại phải chịu im lặng, rước khổ sở vào người trong suốt bao nhiêu năm chứ ?”

    Hoàng Thổ không nói gì vì Vô Hình sẽ tự hiểu rằng chàng không muốn các thần giết Thiên để trả xác lại cho chàng. Vô Hình hiểu nên đã ôm chầm lấy Hoàng Thổ, nức nở nói lời xin lỗi.

    “Vô Hình, anh trai của em. Vậy anh sẽ nói sự thật với các thần khi Thổ về ư ?” Câu hỏi của Hổ Phách đánh thức Vô Hình và Hoàng Thổ khỏi giấc mộng đoàn tụ.
     
  10. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Thổ tái ngộ các thần - Hổ Phách hạ mình cầu xin

    ĐOÀN DU HÀNH TRỞ VỀ - THỔ TÁI NGỘ CÁC THẦN

    Phần II :THỔ TÁI NGỘ CÁC THẦN – HỔ PHÁCH HẠ MÌNH CẦU XIN


    Hổ Phách hỏi Vô Hình và Hoàng Thổ có muốn tiết lộ sự thật trong lần hội ngộ tới hay không, trong khi Vô Hình mải suy nghĩ Hoàng Thổ liền xin nàng đừng làm thế.

    “Hổ Phách, vị thần thông minh và bản lĩnh nhất mà ta từng biết. Xin nàng đừng làm thế. Trật tự bao lâu nay vốn đã như vậy rồi, đổi đi sẽ cảm thấy khập khiễng và khó xử. Thử nghĩ mà xem, nếu công bố trước bao nhiêu thần tôi là Thổ ngày xưa, các thần sẽ nhìn Thổ hiện tại bằng đôi mắt khác biệt, khó mà yêu thương như trước nữa; còn Mộc Thương nữa, nàng ấy sẽ cảm thấy áy náy, làm gia đình không còn êm đềm như xưa nữa. Hổ Phách, bạn đồng hành của tôi. Tôi trở về cùng nàng cốt để làm tròn lời hứa cùng đi trọn con đường với nàng chứ không phải để giành lại thân phận xưa.”

    Hổ Phách đáp lại rằng : “Hoàng Thổ, bạn đồng hành của ta. Ta không biết chuyện xưa như thế nào, Thổ trước đây ra sao. Với ta ra sao cũng được, dẫu ngươi là Hoàng Thổ hay Thổ ngày xưa, trong mắt ta vẫn là ngươi. Nhưng ta nghĩ nếu anh trai đã nhận ra, thể nào các thần khác cũng nhận ra.”

    Hoàng Thổ nói rằng : “Sẽ không. Vì thuở trước tôi ở dưới mặt đất với các sinh linh là nhiều, ngoài Vô Hình và Mộc Thương thân thiết cùng tôi thì không ai biết rõ tôi nhiều; Mộc Thương vốn kinh tởm thân thể này, sẽ không để ý đâu.”

    Chợt, Vô Hình hứa sẽ không tiết lộ thân phận Hoàng Thổ; bởi vì chàng nghĩ đến chuyện của Mộc Thương và Thiên cùng đứa trẻ vừa ra đời, nếu đưa Thổ thật ra sợ là chuyện rắc rối hai mươi năm trước giữa Hổ Phách – Thiên – Mộc Thương sẽ tái diễn.

    Cả ba đều nhất trí sẽ giữ kín chuyện này rồi cùng bọn trẻ về nhà. Trên đường đi, cả ba nói với nhau rất nhiều chuyện nhưng hãy tạm lướt qua.

    Trở về rồi phải trình diện các thần. Hổ Phách ăn mặc thật đẹp, chải đầu gọn gàng; nàng sửa soạn cho cả ba đứa trẻ; rồi nàng lau chùi ngoài “người” Hoàng Thổ thật bóng loáng. Nàng dặn dò chàng rằng : “Đến đó, mặc kệ tình hình thế nào, đừng nói gì hết, mọi chuyện cứ để ta lo.” Hoàng Thổ hứa với Hổ Phách sẽ làm y như lời nàng dặn dò trước.

    Vô Hình đi loan tin Hổ Phách trở về, các thần nườm nượp kéo đến chào mừng nàng trở về. Hiểu lầm ngày xưa – chuyện Hổ Phách dùng kiếm cắt hồn đâm Mộc Thương – đã được giải thích, các thần mong ngóng ngày Hổ Phách trở về để nói một lời xin lỗi. Hổ Phách đã cười, bảo rằng nàng quên sạch chuyện xưa rồi.

    Hổ Phách giới thiệu đoàn du hành của mình với các thần, có thêm, có bớt. Nàng bảo rằng Cận Hải đã ra đi; vị thần nào cũng ngậm ngùi, tiếc cho một tinh linh năng nổ, đáng yêu. Nàng bảo rằng trên đường đi đã nhận nuôi ba tinh linh; vị thần nào cũng thấy vui vì Hổ Phách không cô độc sau khi Cận Hải ra đi, đều khen bọn trẻ đáng yêu, ngoan ngoãn. Nàng giới thiệu bạn đồng hành thân thiết của mình – Hoàng Thổ; vị thần nào cũng sừng sộ, đòi Hổ Phách đuổi chàng đi.

    Hổ Phách đứng chắn cho Hoàng Thổ : “Kẻ này ở lại đây với ta.”

    Mộc Thương là vị thần lớn giọng muốn đuổi Hoàng Thổ đi nhất : “Hổ Phách, vị thần khôn ngoan và sáng suốt. Nàng cần đuổi tên này đi. Ngày xưa hắn đã ăn thịt Thổ, khiến chàng từ một vị thần phương phi thành một đứa trẻ.”

    Hổ Phách vẫn cứng cỏi, quyết bảo vệ Hoàng Thổ đến cùng. “Mộc Thương, vợ hiền của Thổ. Chuyện đó ta đương nhiên biết, Cận Hải đã kể cho ta hay rồi. Chuyện xưa đã qua, hiện giờ hắn đã thay đổi, sẽ không gây hại gì đến các thần nữa đâu. Các thần, tinh hoa Hỗn Mang ban tặng cho Hoa Liên địa cầu. Suốt thời gian ta đi du ngoạn Hoa Liên địa cầu, Hoàng Thổ đây là bạn thân thiết của ta, lo cho ta từng chút một, cùng ta san sẻ niềm vui nỗi buồn, săn sóc và dạy dỗ ba đứa trẻ này tận tình nên ta mới tin tưởng đưa hắn về đây. Các thần, tinh hoa Hỗn Mang ban tặng cho Hoa Liên địa cầu. Một khắc lướt nhìn thì đáng tin còn mười năm ta đồng hành với hắn không đáng tin hay sao ?”

    Lời của Hổ Phách đánh động đến các thần Hoa Liên địa cầu nhưng có kẻ vẫn cứng đầu không muốn. Vô Hình định nói ra sự thật nhưng Hổ Phách ngăn cản.

    “Anh trai của em. Chúng ta đã hứa sẽ giữ kín thân phận của Hoàng Thổ, chúng ta phải giữ lời. Chúng ta đã hứa sẽ để Hoàng Thổ ở đây, chúng ta sẽ giữ lời. Chỉ cần thành tâm thôi anh.” Hổ Phách rời miệng khỏi tai Vô Hình thì quỳ xuống cầu xin, nói rằng. “Nếu các thần không chấp nhận, ta quyết không đứng lên.”

    Lần đầu tiên Hổ Phách chịu hạ mình như vậy, khiến các thần vô cùng bất ngờ. Hắc Vũ đành chấp nhận lùi một bước, để Hoàng Thổ ở lại đây nhưng với điều kiện là không can thiệp vào việc các thần trong một thời gian; sau một thời gian quan sát xem lành hay dữ, sẽ tính sau.
     
  11. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    #71 fujiwarafuji, Feb 27, 2015
    Last edited: Mar 1, 2015
    Nhắc về khởi nguồn cơn loạn lạc

    CƠN LOẠN CHỐN RỪNG THIÊNG

    Hổ Phách trở về, kể cho các thần nghe về cái chết của Cận Hải; các thần ai cũng nghiến răng căm giận, bảo rằng Hổ Phách trừng phạt hai con rồng kia như thế là đúng. Sẵn đó các thần kể cho Hổ Phách nghe về cơn loạn lạc chốn rừng thiêng và những việc đã xảy ra trong cơn loạn lạc ấy.

    Loạn lạc bắt nguồn từ trận sao băng kia, trận sao băng ấy không chỉ giết chết Nguyên Thủy còn gây tang tóc cho rừng thiêng. Trong vô số ngôi sao băng lao xuống mặt đất Hoa Liên địa cầu, có một ngôi sao băng cắm vào đầu Ngũ Sắc Long – vua của loài Rồng.

    Ngũ Sắc Long không chết nhưng phải chịu đựng cơn đau đầu hết ngày này qua ngày khác, không thể làm được việc gì trọn vẹn. Việc chung của tộc phải nhờ cậy vào bốn con Rồng có uy tín trong tộc là Thanh Long, Bạch Long, Xích Long, Hắc Long. Đấy là khởi đầu của loạn lạc.

    Bốn con rồng Thanh Long, Bạch Long, Xích Long, Hắc Long thường đề xuất ra những ý kiến trái chiều nhau, không ai chịu ai vì cả bốn đều ngang nhau về địa vị cũng như sự cứng đầu. Tranh chấp xảy ra liên miên mà không có kẻ đứng ra hòa giải, thống nhất ý kiến; hệ quả xảy ra sau đó chỉ có thể là sự phân tách. Trong nội bộ tộc Rồng có chiều hướng phân ra thành bốn lực lượng trấn giữ ở bốn phương : Thanh Long ở phương Đông, Bạch Long ở phương Tây, Xích Long ở phương Nam, Hắc Long ở phương Bắc.

    Các trưởng lão tộc Rồng nhận thấy sự bất ổn khi tộc Rồng thiếu đi một thủ lĩnh, đã khuyên Ngũ Sắc Long nên học theo Kim Giác, thoái vị dưỡng bệnh và chọn một thủ lĩnh mới. Nhưng Ngũ Sắc Long không nghe, nó cố tình duy trì ngôi vị như vậy để chờ con mình lớn lên kế thừa. Điều này khiến các thành viên tộc Rồng cảm thấy bất mãn, cho rằng vua tham quyền cố vị, vì bản thân mà không vì dân. Sự việc trở nên vô cùng tồi tệ.

    Xích Long – con rồng nóng tính nhất tộc Rồng – tuyên bố ly khai tộc Rồng, lấy vùng lãnh thổ phía Nam làm nơi cát cứ. Ba con rồng kia cũng học theo Xích Long, chiếm đất và dắt dân đi. Tộc Rồng bị chia thành bốn vùng cát cứ. Giá như tất cả đều dừng lại ở đó.

    Ngũ Sắc Long không muốn tộc Rồng bị phân lập, đã xuống lệnh nhường ngôi, tập hợp các thành viên tộc Rồng lại để bầu ra một thủ lĩnh mới. Bi kịch bắt đầu ở chỗ ấy.

    Trong bốn ứng cử viên tranh ngôi tộc trưởng, Thanh Long được nhiều sỏi bầu nhất; nhưng kết quả ấy không thỏa lòng tất cả các thành viên tộc Rồng giống những lần bầu trước; ba ứng cử viên kia nói rằng thời gian vừa rồi hai vùng Tây và Nam gặp dịch bệnh, nhiều Rồng chết nên số sỏi của hai bên ấy mới không bằng phía Đông, Xích Long còn nghi rằng Thanh Long đã giở trò với dòng suối nên hàng loạt thần dân của Xích Long phải thiệt mạng*. Bốn bên tranh cãi dữ dội, từ xung đột từ ngữ dẫn đến xung đột hành động, bên của Xích Long đã cắn nát một bên mắt của Thanh Long.

    Thế là ngọn lửa chiến tranh vốn âm ỉ sâu trong lòng rừng thiêng bùng cháy.

    Bốn con Rồng Thanh Long, Bạch Long, Xích Long, Hắc Long kéo bè kéo cánh, đánh nhau liên miên, gây đồ thán sinh linh. Ngũ Sắc Long muốn ngăn cản nhưng lực bất tòng tâm.

    *Bên Xích Long đông dân nhất nhưng trong thời điểm đó lại đột ngột mắc phải dịch bệnh, chết hàng loạt nên đâm ra nghi ngờ Thanh Long đã đầu độc ở phần hạ nguồn con suối.
     
  12. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Hổ Phách chữa bệnh cho Thiên, Mộc Thương

    HỔ PHÁCH CHỮA BỆNH CHO THIÊN, MỘC THƯƠNG

    Khi trò chuyện với Hổ Phách, các thần cũng nói về bệnh tình của Thiên và Mộc Thương; cả hai bị Thiết Diện bắn trong Mộng cung, Thiên bị bắn ở mắt nên không thể thấy rõ, Mộc Thương bị bắn ở cổ nên không nói được phải nói bằng phương pháp đặc biệt. Sự việc xảy ra ngay sau khi Hổ Phách ra đi nhưng Vô Hình không nói vì khi ấy Thiên và Mộc Thương còn giận nàng, ép chàng không được nói cho Hổ Phách. Không một vị thần nào biết rõ nguồn gốc căn bệnh ấy, không một vị thần nào chữa được. Hổ Phách đứng ra nhận việc điều trị.

    Hổ Phách dĩ nhiên biết nguyên nhân từ đâu nên nàng chữa được. Nhưng nàng lại đưa ra một đề nghị vô cùng oái oăm : “Công tác trị liệu không lấy bằng hiện vật, chỉ cần một lời hứa từ Thổ là sẽ nghe theo lời ta một lần, lúc mà ta cần.” Lời đề nghị quá là vô tình và vô cớ, các thần đòi Hổ Phách giải thích nhưng nàng chẳng hé răng một chút, còn nói lẫy “Không chấp nhận thì thôi.”. Rồi Hổ Phách đi nói về đứa con mới sinh của Thiên và Mộc Thương, nàng bảo trẻ con như vậy cần cha mẹ lành lặn để săn sóc thì tốt hơn; Hổ Phách cứa vào nỗi lòng của hai vợ chồng kia, họ đành xếp giáo quy hàng, nhận điều kiện để chữa trị.

    Trước mặt các thần, Thiên thề độc rằng : “Để trả công Hổ Phách đã cứu chữa vợ chồng ta, ta hứa sẽ nghe theo lời nàng một lần, lúc mà nàng cần. Nếu ta sai lời, xin chịu nghe các thần phỉ nhổ.” Hổ Phách gật gù hài lòng.

    “Hãy bịt mắt, tự trói tay mình lại và bước vào phòng. Trong quá trình trị liệu chỉ có ta và hai kẻ ấy thôi, không ai được bước vào phòng.” Một điều quá vô lý mà Hổ Phách cũng nói ra được.

    Các thần phản đối, Hổ Phách nạt rằng : “Nếu các thần sợ ta giở trò thì quá hồ đồ rồi đấy. Nếu giở trò thì ta không đặt điều kiện làm gì.” Bị nạt như một đứa trẻ, các thần nín re, để yên cho Hổ Phách muốn làm gì thì làm; các thần cảm thấy càng ngày Hổ Phách càng giống với Nguyên Thủy.

    Hổ Phách bịt mắt, trói tay Thiên và Mộc Thương, dẫn họ vào một căn phòng tối trong nhà Vô Hình. Nàng đóng chặt cửa, không cho ai vào. Nàng để hai vợ chồng kia nằm trên giường. Khi tất cả đã chuẩn bị xong, Hổ Phách tắt cả nến, đi vào Mộng cung và nhổ những mũi tên kia ra.

    “Xong rồi đấy !” Hổ Phách đẩy hai vợ chồng kia ra ngoài, gỡ trói và băng mắt cho cả hai.

    Hổ Phách đã làm một chuyện thần kỳ mà hai mươi năm qua không ai làm được. Mắt Thiên đã thấy được bình thường, tay không còn đau đớn nữa; Mộc Thương cũng nói chuyện bình thường được. Các thần nói lời cảm ơn nàng.

    “Khỏi, miễn là nhớ lấy lời hứa là được.” Hổ Phách lạnh lùng nói. Nàng khiến các thần rất buồn, anh chị em giúp đỡ nhau mà cần điều kiện; xem ra Hổ Phách đã xem tình nghĩa với Thiên và Mộc Thương thành cát bụi rồi. Nhưng các thần nào biết Hổ Phách có nỗi khổ tâm riêng, điều kiện ấy nàng cần để trả ơn một kẻ khác nữa.
     
  13. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Cuộc sống mới của Hổ Phách

    CUỘC SỐNG MỚI CỦA HỔ PHÁCH

    Hổ Phách trở về, Vô Hình vui mừng khôn xiết vì có thể được ở bên em gái lần nữa nhưng mừng chưa kịp đến thì tin buồn ập về.

    Hổ Phách bảo rằng nàng muốn tìm một công việc mới để cuộc sống bớt đi sự nhàn rỗi nhưng tránh các công việc đã có thần đảm nhiệm rồi, nàng không muốn cạnh tranh; tất cả các công việc chúng thần đề ra đều bị nàng bác đi hết. Các thần chịu thua, bảo nàng tự tìm nghề cho mình; Hổ Phách bảo nàng muốn đi đuổi các linh thú làm loạn lấn đất sang rừng thiêng. Ban đầu Vô Hình kịch liệt phản đối bảo rằng rất nguy hiểm nhưng Hổ Phách đưa cho anh trai xem mắt Kim Long và gân của Xích Long làm bằng, các thần câm nín không phản đối nữa.

    Vì cái nghề mới mẻ mà Hổ Phách đã chọn kia cần hoạt động ở dưới tầng mây nhiều hơn nên Hổ Phách đi tìm nhà mới cho thuận tiện đi làm việc, nghỉ ngơi. Lần này Vô Hình phản đối kịch liệt ở tất cả các giai đoạn. Lúc đó Hoàng Thổ đứng ra can thiệp, chàng khuyên Hổ Phách nên “chia lịch” ra, sáng và tối ở nhà Vô Hình còn giữa ngày thì ở nhà kia. Mọi việc xem như tạm ổn.

    Vô Hình hỏi Hổ Phách thích chọn nhà ở đâu, Hổ Phách không ngần ngại trả lời là nhà cũ của Hoa Liên. “Ngôi nhà” ấy là một cung điện bằng vàng dưới lòng đất, nằm ở khoảng giữa thác nước Thủy Liêm ở ngọn Viễn Sơn và ngọn Hỏa Diệm cách nhau phần tư vòng đường kính Hoa Liên địa cầu. Bên trong cung điện rất sáng sủa, rộng rãi, chỉ có một cái là không trang bị nhiều nội thất nhưng cái đó không cần lo, Hổ Phách sẽ tự biết sửa. “Ngôi nhà”có hai cửa, một cửa là thác nước Thủy Liêm, một cửa là dung nam Hỏa Diệm, vách nhà là đá cứng, vô cùng an toàn.

    Vô Hình rất ngạc nhiên, ngôi nhà ấy đã bị quên lãng từ lâu vì chủ nó không còn nữa và chỉ duy nhất chủ của nó biết cách đi vào nhà. Chàng hỏi em gái có sảng không, Hổ Phách trả lời rằng nàng vô cùng bình thường đồng thời nói luôn là nàng biết cách mở cửa, cả hai cánh cửa. Nàng dẫn Vô Hình đến “nhà mới” và “mở cửa” bình thường cho Vô Hình xem.

    “Thật đáng ngạc nhiên, em gái. Làm sao mà em có thể thông thuộc như thế ?” Vô Hình không thể kinh ngạc hơn. Hổ Phách cười tủm tỉm : “Em không nói. Em không thích ai làm phiền lúc mình đang nghỉ ngơi.” Sau này Hổ Phách cũng không nói cách mở cửa với bất cứ ai, kể cả các con của mình, nàng sinh và nuôi nấng chúng ở một chỗ khác, khi chúng lớn rồi thì trở về nhà cũ.

    Vô Hình làm khó, hỏi rằng Hổ Phách không nuôi bọn trẻ ở nhà ấy hay sao, Hổ Phách bảo rằng nàng gửi bọn trẻ và Hoàng Thổ sống tại nhà Vô Hình vì Hổ Phách cho rằng trẻ nhỏ cần ánh mặt trời để phát triển, sáng và tối sẽ cùng chăm chúng.

    Cuộc sống mới của Hổ Phách được sắp xếp như thế. Giữa ngày nàng đi làm việc rồi về ngủ nghỉ ở “nhà riêng”, buổi tối và ban sáng sinh hoạt tại nhà anh trai với Vô Hình, Hoàng Thổ và bọn trẻ.

    Đến giờ “hành chính” thì đi làm, ở nhà thì săn sóc cho bọn trẻ, Hổ Phách khá là bận rộn nên nàng đã tìm mọi cách để làm giảm đi sự bận rộn ấy, làm triệt để đến mức giống như nàng vô công rồi nghề trở lại, thế là nàng lại tìm cách cho mình bận rộn. Quá trình ấy khá là lằng nhằng nên chúng ta sẽ nói sau.
     
  14. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    #74 fujiwarafuji, Mar 5, 2015
    Last edited: Jun 25, 2015
    Mối duyên tránh không được

    HỔ PHÁCH THU PHỤC KIM LONG

    Hổ Phách được Hắc Vũ giao cho nhiệm vụ đuổi những linh thú vượt khỏi phạm vi rừng thiêng. Hổ Phách làm rất tốt, những cuộc rượt bắt ban đầu hoàn thành suôn sẻ. Nàng nhờ đàn nhện dệt trời quan sát giùm, xem thử có linh thú nào vượt rừng thiêng, phạm đến lãnh địa các thần thì báo cho nàng, nàng sẽ đích thân đến đấy đánh roi nó rồi đuổi nó về rừng. Hổ Phách làm khá tốt việc ấy mặc dù hơi bận rộn một chút.

    Nhưng Hổ Phách không công nhận vinh quang ấy, nàng bảo mấy cuộc rượt đuổi suôn sẻ là do các linh thú vốn sợ nàng về chuyện của Xích Long và Kim Long nên không ra ngoài rừng thiêng.

    Hổ Phách bảo những ngày đầu giống như cầm chổi quét bụi lượt cuối cùng, tức là chỉ đi đi lại lại tìm những hạt bụi còn sót lại; nàng không đối đầu với những mãnh thú ở rừng thiêng. Nếu không biết thì sẽ bảo nàng bốc phét theo kiểu khiêm tốn, nhưng biết thì thấy nàng nói đúng.

    Phải cách đấy ba tháng nữa Hổ Phách mới có cơ hội giáp mặt với mãnh thú rừng thiêng đầu tiên. Bất ngờ thay, đó lại là Kim Long.


    Phần I : MỐI DUYÊN TRÁNH KHÔNG ĐƯỢC

    Một ngày nọ sau khoảng ba tháng Hổ Phách “đi làm”, Hoàng Long đến chỗ Mộc Thương cầu xin nàng giúp chữa đôi mắt cho con trai của nó – Kim Long.

    Nhắc đến một chút về Hoàng Long. Sau khi Nguyên Thủy tử nạn trong trận sao băng, Hoàng Long đã trở về rừng thiêng sống với các linh thú cùng Kim Giác săn sóc các con. Kim Long là đứa con trai mà nó thương yêu hết lòng hết dạ.

    Mộc Thương và Hoàng Long có giao tình với nhau, nàng lại giàu lòng từ nên chịu khám mắt cho Kim Long. Nàng thấy nhãn cầu con rồng đã bị khoét ra, phải có mắt khác lắp vào. Mộc Thương đi hỏi Ngọc Diện – vị thần tích trữ đá quý Hoa Liên địa cầu – xin một cặp đá làm mắt cho Kim Long, nàng định bí mật xin Ngọc Diện thôi nhưng lúc ấy có Hổ Phách đến chơi nhà bạn.

    “Ta có hai viên ngọc lưu ly màu xanh rất đẹp đây, cầm lấy đi.” Hổ Phách đặt vào tay Mộc Thương đôi mắt của Kim Long.

    Mộc Thương khá là ngỡ ngàng; nhưng Hổ Phách giục lấy thì nàng lấy, làm mắt cho Kim Long. Kim Long lành mắt rồi, Mộc Thương đã dặn kỹ rằng : “Mắt đã lành, hãy ở yên trong rừng thiêng đừng tranh đua gì kẻo lòng tham lôi kéo bàn chân ngươi vượt khỏi rừng thiêng gây họa cho bản thân mình.”

    Tuy khá giống Hoàng Long về ngoại hình nhưng Kim Long có một chút giống mẹ về bản tính, nó biết nhận ra sai sót và rút kinh nghiệm. Vả lại chính Hổ Phách đã ra tay cứu nó, không biết là vô tình hay cố ý nhưng cũng là cứu, nó cũng không muốn kết oán với kẻ đáng sợ ấy nữa.

    Tiếc thay, duyên phận giữa Kim Long và Hổ Phách vẫn chưa kết thúc. Nó chính là mãnh thú đầu tiên Hổ Phách chế ngự khi trở về sống cùng các thần.

    Việc Kim Long được Hổ Phách chữa mắt gây xôn xao dư luận trong nội bộ vùng đất phía Nam của tộc Rồng; các thuộc hạ của Xích Long cho rằng Kim Long thông đồng cùng giới thần triệt hạ Xích Long âm mưu đoạt quyền, Xích Long có ý nghi ngờ từ lâu và Kim Long cũng có ý đoạt ngôi từ lâu, đây chỉ là chi tiết dẫn đến cao trào mà thôi. Có con Rồng nói rằng Hổ Phách nuôi thù giết Cận Hải với tộc Rồng, phải nể Hoàng Long lắm mới nhận chữa mắt cho Kim Long; giả thuyết ấy hợp lý nên dư luận tạm thời lắng xuống. Nhưng vận số Kim Long lúc ấy khá là xui xẻo, khi Xích Long trở bệnh nặng, Chu Long* đã liều chết đến nhà Hổ Phách cầu xin nàng nối lại gân cho Xích Long, Hổ Phách đồng ý rất dễ dàng, còn đích thân đến rừng thiêng nối gân cho Xích Long, đổi lấy mấy tấm da thú làm trống cho bọn trẻ. Mối nghi ngờ xưa lại trỗi dậy trong lòng Xích Long.

    Vốn là chỗ thân thiết với Kim Long*, lại thẳng tính, trong một buổi chầu, Xích Long đã yêu cầu Kim Long chứng tỏ sự trung thành của mình, lệnh cho Kim Long trong vòng một ngày phải đưa Hổ Phách đến đối chất chứng thực rằng hai bên không thông đồng với nhau. Kim Long vô cùng tức giận, đùng đùng bỏ đi khỏi rừng thiêng để không phải bực mình mà trút giận lên đồng tộc; nó tìm đến nhà Vô Hình để cùng Hổ Phách phân trần phải trái.

    *Chu Long : chu – đỏ + long – rồng = rồng đỏ, con trai của Xích Long

    *Xích Long là chỗ thân thiết với Kim Long : chị của Kim Long là con dâu của Xích Long
     
  15. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Hổ Phách thu phục Kim Long

    HỔ PHÁCH THU PHỤC KIM LONG

    Phần II : HỔ PHÁCH THU PHỤC KIM LONG, MỞ ĐẦU TRÀO LƯU THUẦN LINH THÚ


    Kim Long đến lúc giữa trưa, giờ ấy Hổ Phách không ở với Vô Hình mà về “nhà riêng” tại Viễn Sơn; Kim Long đập cửa gọi Hổ Phách ra nói chuyện, Vô Hình bảo em gái không có ở nhà nên miễn tiếp khách. Kim Long không tin, cứ gọi mãi không thôi, to tiếng làm phiền giấc trưa của bọn trẻ cùng các thần ở gần nhà Vô Hình; các thần còn ghét Kim Long đã xuống tay với Cận Hải nên đuổi nó đi. Kim Long bỏ qua những lời chửi mắng, cứ ở lì trước nhà Vô Hình; Vô Hình không còn cách nào khác là bảo Kim Long tìm Hổ Phách tại Viễn Sơn.

    Lạ lùng thay, hôm ấy Hổ Phách không rời Viễn Sơn, hạn một ngày đã qua. Xích Long cử sứ giả đến thế giới các thần đưa Kim Long trở về. Thực ra đây là một cái bẫy của Xích Long; nếu Kim Long đưa được Hổ Phách về thật thì có nghĩa là Kim Long thực sự thông đồng cùng Hổ Phách, lúc ấy Xích Long sẽ âm thầm hạ thủ; còn nếu không mời được, nghĩa là Kim Long vô tội, Xích Long chỉ phạt lấy lệ và tiếp tục dùng Kim Long. Nhưng Kim Long không nghĩ sâu như thế, Kim Long nghĩ mình bị oan, không thể chịu tội nên đã đánh trọng thương các sứ giả rồi tẩu thoát, tự biến mình thành tội đồ trong mắt Xích Long.

    Xích Long hạ lệnh truy đuổi Kim Long vô cùng gắt gao, sai tám cận vệ giỏi nhất bắt sống Kim Long về chịu tội; Xích Long còn ra lệnh giam lỏng Hoàng Long tại nhà gây áp lực cho Kim Long. Giữa tình cảnh rối ren ấy, Thần Long* đã mang theo một chiếc gương bạc, rời lãnh địa đi đến Viễn Sơn, dùng sức băng qua thác nước để vào trong gặp Hổ Phách. Hổ Phách vô cùng ngạc nhiên, hỏi Thần Long đến đây có việc gì; Thần Long kể lại mọi việc cho nàng nghe.

    “Thưa Hổ Phách, vị thần thông tuệ của các thần. Nếu nàng quả thật là hậu duệ của Nguyên Thủy dũng mãnh, hãy thu nạp em trai của tôi như ngày xưa Nguyên Thủy thu nạp cha tôi làm thuộc hạ để bảo toàn tính mạng cho nó. Bây giờ nó đi đâu cũng gặp nguy hiểm cả; về nhà thì bà Kim Giác của tôi sẽ không dung chứa; trở về với Xích Long thì càng dễ chết hơn; đi đến đầu quân cho ba lãnh chúa còn lại cũng không được; tôi cũng không có khả năng đón nó; nó chỉ có thể ở với nàng là an toàn. Hổ Phách, vị thần thông tuệ của các thần. Xin nàng hãy giúp cho, nếu được xin dâng tặng tấm gương bạc mầu nhiệm có thể thu vạn vật vào bên trong nó.”

    “Thần Long, mãnh long rừng thiêng, đứa cháu cưng của cựu tộc trưởng Kim Giác. Em ngươi đã xuống tay với Cận Hải bạn ta, ngươi giao nó cho ta không sợ ta đày đọa nó sao ?”

    Thần Long thật lòng lắc đầu. Hổ Phách đã bật cười, nhận lấy chiếc gương thần bằng bạc, tức là đã chấp nhận chiếu cố cho Kim Long. Thần Long cúi đầu, trở về rừng thiêng.

    Hổ Phách cầm cây roi được tết từ thân thể cũ của Cận Hải, rời Viễn Sơn. Tám con rồng thuộc hạ của Xích Long thấy bóng nàng từ xa lập tức bỏ chạy, Kim Long mệt mỏi quá nên không để ý. Hổ Phách lén bám theo Kim Long. Kim Long đã ghé một hồ nước trên đảo nghỉ ngơi lấy sức trước khi trở về rừng thiêng phân trần cùng các thần dân phía Nam tộc Rồng. Hổ Phách nấp trong một bụi cây gần ấy, chờ đến lúc Kim Long lại sức, đứng thẳng dậy thì quăng dây được kết từ tơ nhện dệt trời ra siết lấy cổ Kim Long rồi ngồi lên người nó.

    Hổ Phách hành động chớp nhoáng khiến cho Kim Long vô cùng bất ngờ, rống lên, lồng lộn lên để hất nàng xuống nhưng Hổ Phách ngồi trên lưng nó rất vững. Hổ Phách cầm chặt dây tơ hướng phải hướng trái, Kim Long vì bị đau nên chạy qua phải qua trái; bất chợt nó nhận ra rằng Hổ Phách muốn điều khiển nó theo ý mình, giống như con người cưỡi ngựa. Bản tính vốn quật cường, Kim Long không chấp nhận điều đó, nó làm trái ý của Hổ Phách; Hổ Phách liền dùng đến roi, một lần con rồng làm trái ý là phải lĩnh một roi.

    Chợt, lúc đó Hổ Phách đòi đánh cược. “Kim Long, mãnh long rừng thiêng. Ngươi nghĩ ngươi có đủ bản lĩnh chống chọi mãi không ? Nếu ta điều khiển được ngươi thì ngươi phải theo ta về, làm thuộc hạ cho ta giống như cha ngươi và cha ta ngày xưa. Nếu không, tức là ta rời lưng ngươi trước thì ta cho ngươi thịt của ta. Dám không, Kim Long ?” Bị khích bác, Kim Long liền nhận lời.

    Cả hai thi gan với nhau mãi, nghĩ đã đến lúc phải dứt điểm. Kim Long bay đến núi lửa, vào sâu bên trong lòng núi lửa, bay vòng vòng trên hồ dung nham, nó nghĩ Hổ Phách chịu nóng không được sẽ bỏ cuộc; nhưng Hổ Phách không bỏ, còn nhờ sức nóng ấy mà mạnh thêm. Hổ Phách thấy mình cũng nên thật lòng với con rồng; nàng hấp thụ sức nóng của dung nham, chuyển hóa thành năng lượng của mình siết chặt cổ Kim Long, quất roi vào sâu trong linh hồn của Kim Long.

    Hai bên giằng co nhau một lúc lâu nữa. Hổ Phách đã mất kiên nhẫn, nàng phóng điện làm tê liệt Kim Long, cầm dây tơ kéo mạnh, bắt Kim Long phải bay ra ngoài.

    “Đã chịu thua chưa ?” Hổ Phách trêu con rồng đáng thương, dù nàng biết kết quả đã ngã ngũ. Kim Long đã bị thuần dưới tay nàng, nó ngoan ngoãn theo nàng trở về Viễn Sơn.

    Từ đó, Kim Long trở thành thuộc hạ của Hổ Phách, ngày ngày biến thành ngựa chở nàng đi tuần; cũng từ đó, bất cứ linh thú nào rời rừng thiêng, Hổ Phách đều bắt về, hoặc để phục vụ mình hoặc chờ thân thích linh thú ấy đến chuộc. Các thần đã học theo Hổ Phách, tìm và thuần những linh thú cho riêng mình. Nhờ vậy mà các linh thú không dám càn rỡ, rời khỏi rừng thiêng nữa cho đến một ngày nọ.

    *Thần Long : thần – thần linh + long – rồng = rồng thần, chị gái Kim Long, đây là mãnh long ưu tú trong các mãnh long ưu tú của tộc Rồng.

    *Hổ Phách không rời Viễn Sơn vào tối ấy : sẽ giải thích ngay ở tích sau

    **Dị bản : Có dị bản kể lại rằng Hổ Phách thu phục Kim Long vào ba ngày sau khi Cận Hải mất để trả thù cho bạn, từ đó có sản sinh ra tục lệ lấy tóc của nạn nhân thắt cổ kẻ thù.
     
  16. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    #76 fujiwarafuji, Mar 9, 2015
    Last edited: Mar 10, 2015
    Vô Hình kể cho Hổ Phách nghe về Thiết Diện - Hổ Phách đấu vật tay với Hồng Y, Khiết Y

    TRUY BẮT THIẾT DIỆN

    Phần I : VÔ HÌNH KỂ CHO HỔ PHÁCH NGHE VỀ THIẾT DIỆN
    HỔ PHÁCH ĐẤU VẬT TAY VỚI HỒNG Y, KHIẾT Y GIÀNH MẶT NẠ VÀNG



    Thiết Diện là một ác ma nổi tiếng Hoa Liên địa cầu về những chiêu trò tinh quái chọc ghẹo các thần, đặc biệt vào lúc sau khi Hổ Phách chào đời; nhưng Hổ Phách không biết một chút gì về Thiết Diện khi trở về Hoa Liên địa cầu mặc dù nàng rất nhiễu sự. Sở dĩ như vậy vì Vô Hình sợ cái tính nhiễu sự của em gái sẽ khiến nàng rước họa vào người, trước đây đã có biết bao nhiêu vị thần thê thảm dưới tay hắn trong Mộng cung và ngoài đời thực, Vô Hình giấu Hổ Phách chuyện Thiết Diện; còn có một nguyên nhân nữa là do Thiết Diện không còn quậy phá các thần từ sau khi chuyên tâm nuôi nấng Hổ Phách, các thần mệt mỏi chuyện giao tranh nên không nhắc đến nữa.

    Hổ Phách bắt đầu tìm hiểu về Thiết Diện trên Hoa Liên địa cầu sau khi chữa bệnh phát hiện những mũi tên cắm trên linh hồn của Thiên và Mộc Thương. Nàng thấy những mũi tên ấy giống hệt những mũi tên ngày xưa đã bảo vệ nàng khỏi bọn ác linh Mộng cung thì biết là do Thiết Diện làm, nàng cứu hai vợ chồng kia và không truy cứu tới cùng, giữ mấy mũi tên ở giấc mơ của mình làm kỷ niệm. Nhưng độ một tháng sau, những mũi tên phát ra uế khí sợ hãi ở Mộng cung của nàng, nàng nhận ra rằng chủ nhân của những mũi tên gieo rắc sự sợ hãi cho Mộc Thương từ rất lâu chứ không phải lúc mới bị bắn.

    Hổ Phách hỏi anh trai về một kẻ nào đó đã từng làm náo loạn Mộng cung của các thần. Vô Hình ngập ngừng rồi đột nhiên nói với nàng rằng : “Hổ Phách, em gái thân yêu của anh. Có một chuyện mà anh đã giấu kín từ lúc em về đây để bảo vệ sự an toàn của em, chỉ khi nào em thực sự mạnh mẽ, anh mới dám nói. Hãy thử đấu vật tay với Hồng Y và Khiết Y, nếu em thắng thì anh sẽ nói tất cả cho em biết.”

    Hổ Phách hiểu đây là một việc hệ trọng, bèn nhờ hai cô bạn thân của mình là Ngọc Diện và Không Thủy mời hai cha của họ đến đấu vật tay.

    Hồng Y, Khiết Y nghe qua lời mời mà cười lăn lê, lê cả xuống sàn; họ không dám tin rằng một đứa trẻ nổi tiếng yếu ớt như Hổ Phách mà đi mời hai vị thần kỳ cựu của giới thần thánh. Họ cười cợt, cho rằng Hổ Phách bị điên, còn nói rằng : “Hổ Phách, nữ thần mang dòng máu cao quý của vị vua cao quý. Nếu nàng đã bày trò vui thế này thì hãy vui đến cùng đi, hãy thử cá cược đi.” Hổ Phách bình thản đáp lại : “Hồng Y và Khiết Y, cặp song sinh quyền lực của thế giới. Được, ta cũng muốn vui một chút nên hãy cược với nhau. Nếu ta thua thì ta sẽ là con của con các vị, nếu ta thắng thì các vị là con ta.” Hai bên giao hẹn với nhau như vậy, bàn về luật chơi luôn là chỉ cần vật tay đối phương xuống bàn.

    Hai bên chiến đấu với nhau, kết quả là Hổ Phách thắng. Điều này bất ngờ với các thần nhưng với gia đình của Hổ Phách thì bình thường; sức tự nhiên của Hổ Phách tuy không bằng hai vị thần kia nhưng nàng có cái đầu. Khi giao đấu, Hổ Phách không chỉ vật tay mà còn nói, cười, khóc gì gì đó và sử dụng tuyệt chiêu chuyển nhượng năng lượng khiến Hồng Y và Khiết Y đành cam thúc thủ.

    Giữ đúng lời giao ước, Hồng Y và Khiết Y nhận Hổ Phách làm mẹ, như thế đã buồn cười rồi; Hổ Phách làm mẹ hai vị thần kia, kêu họ bằng con nhưng kêu con của họ là “anh”, “chị” hoặc là “ngài” khiến mọi việc còn buồn cười hơn. Tuy nhiên hãy tạm gác việc ấy tại đây.

    Hổ Phách đã thắng cả Hồng Y lẫn Khiết Y, Vô Hình đã kể cho nàng chuyện của Thiết Diện hơn ba mươi năm về trước và nhờ Hắc Vũ giao cho Hổ Phách một chiếc mặt nạ bằng vàng. Hắc Vũ chần chừ, Vô Hình nói rằng : “Hắc Vũ, nhiếp chính tận tụy của Hoa Liên địa cầu. Hiện giờ ra vào Mộng cung chỉ có em gái tôi là làm được và em gái tôi đã bảo đảm về sức mạnh ở thế giới bên ngoài, đánh thắng các linh thú và Hồng Y với Khiết Y còn gì.” Hắc Vũ không còn cách nào khác là trao mặt nạ vàng cho Hổ Phách.

    Hổ Phách về Viễn Sơn rồi mang mặt nạ vàng, nàng được đưa ngay đến chỗ Thiết Diện. Thiết Diện ban đầu khá là vui vì lâu lắm mới có kẻ dám đến thách đấu giành hoa sen vàng nhưng sau đó lập tức tắt đi nụ cười. Hổ Phách cùng Thiết Diện đối diện nhau trong Mộng cung, dù hình dạng có thay đổi, dù đối phương có mang mặt nạ họ vẫn nhận ra nhau. Lần đầu tiên hai kẻ mang mặt nạ trong Mộng cung không giao đấu với nhau mà bỏ chạy về cõi thực.*

    *Đấy chính là cái ngày Hổ Phách không rời Viễn Sơn được đề cập ở tích trước
     
  17. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Nỗi trăn trở của Hổ Phách - Thiết Diện trao trả hoa sen vàng

    TRUY BẮT THIẾT DIỆN

    Phần II : NỖI TRĂN TRỞ CỦA HỔ PHÁCH
    THIẾT DIỆN TRAO TRẢ HOA SEN VÀNG


    Hổ Phách mang mặt nạ vàng đi bắt Thiết Diện, Vô Hình ở nhà trông ngóng chờ tin. Ngày ấy Hổ Phách về rất khuya, không mang theo hoa sen vàng, Vô Hình thất vọng nhưng khi chàng thấy trên người Hổ Phách có vô số vết ẩu đả từ cuộc ẩu đả với Kim Long, Vô Hình nghĩ là do Thiết Diện gây ra nên không trách lấy một lời. Tuy nhiên, Vô Hình không giấu được vẻ mặt thất vọng của mình.

    “Anh trai yêu quý của em. Anh thất vọng khi em không bắt được Thiết Diện về đây. Cần thiết phải bắt hắn hay sao ? Nếu không bắt được, anh sẽ buồn sao ?” Hổ Phách hỏi Vô Hình.

    Vô Hình mỉm cười, thật lòng nói với nàng rằng : “Hổ Phách, em gái yêu quý của anh. Em đã nghe chuyện về Thổ - Hoàng Thổ rồi đấy, Thiết Diện đã làm ra điều tệ hại với em ấy, cướp mất trái tim còn hủy đi thân xác khiến Thổ sống dở chết dở trong lốt bộ giáp sắt. Hơn nữa, Thiết Diện còn cướp mất hoa sen vàng, trái tim của Hoa Liên, anh trai anh mà anh yêu quý; anh ấy mất đã lâu, bị các thần quên lãng, di vật cũng bị thời gian bào mòn, chỉ có hoa sen vàng ấy là còn. Anh rất muốn mang hoa sen vàng trở về, chỉ tiếc là anh không giỏi trong Mộng cung.”

    Lời nói của Vô Hình khiến Hổ Phách cảm thấy khó xử. Hoa Liên, Vô Hình, Hoàng Thổ đều có địa vị là anh trai của nàng; Thiết Diện đắc tội đến cả ba anh trai của nàng, cần bắt hắn về đòi công đạo cho họ. Nhưng Thiết Diện là kẻ nàng mang ơn, đã nuôi nấng và dạy dỗ nàng từ nhỏ, còn ra mặt bênh vực cho nàng; nàng không thể vong ơn. Giữa tình gia đình và nghĩa, nàng không muốn chọn hẳn một con đường.

    Nửa đêm, Hổ Phách lẻn rời nhà trở về Viễn Sơn rồi tham nhập Mộng cung, cố tình tỏa mùi. Thiết Diện nghe mùi của nàng ở đằng xa, lập tức đến; hắn sợ nàng sẽ cắt tay lấy máu như lần trước để dụ hắn đến. Hổ Phách vừa mở miệng định nói, Thiết Diện đã cướp lời : “Hổ Phách, kẻ giữ đôi hổ phách ta trân trọng nhất trên đời. Ta biết nàng đến đây làm gì. Ta sẽ làm tất cả những gì nàng muốn.”

    Thiết Diện lấy đóa hoa sen vàng hắn cất giữ mấy mươi năm nay, không cho ai chạm vào; bây giờ hắn trao hoa sen vàng ấy cho Hổ Phách. Chỉ có cách ấy là giúp nàng tròn vẹn cả hai con đường, tránh cho Thiết Diện một trận can qua với nữ thần mà hắn yêu. Khi trao hoa sen vàng cho Hổ Phách, Thiết Diện đã nói rằng : “Hổ Phách, kẻ giữ đôi hổ phách ta trân trọng nhất trên đời. Ta làm điều này chỉ vì nàng. Ta không quan tâm đến những tên thần chỉ biết lợi cho mình, không biết nghĩ cho kẻ khác, phủi bỏ ân nghĩa xưa như phủi bụi. Trao hoa sen vàng này cho nàng, quan hệ giữa ta và Hoa Liên địa cầu xem như chấm dứt.” Thiết Diện dứt lời liền bỏ đi.

    Hổ Phách nhận hoa sen vàng, quay trở về thế giới thực đưa cho Hắc Vũ. Hắc Vũ rất bất ngờ, có phần sợ hãi vì Hổ Phách trở về mà không bị thương. Ngân Diện bèn nhắc lại lời hứa xưa, Hắc Vũ gạt đi, nói là Hổ Phách không mang Thiết Diện về.

    “Hổ Phách, kẻ kế vị năng lực của vị vua đáng kính Nguyên Thủy. Không phải ta xử ép ngươi, tại vì ngươi không làm tròn bổn phận; ta bảo ngươi mang hoa sen vàng lẫn Thiết Diện về nhưng ngươi chỉ mang hoa sen vàng về mà thôi. Nếu cần phần thưởng là ngai vàng, ngươi nên tìm bắt cả Thiết Diện về đây.”

    Hổ Phách liền chối từ bằng cách nói rằng : “Thiết Diện đã đến một chỗ khác của Mộng cung rồi, ta không bắt. Ta không thích ngôi vị được trao bằng cách bắt một ai đó về là xong, thật vô vị.” Hổ Phách lạnh lùng nói : “Phận sự của vị thần, ta đã làm xong. Cáo từ.”

    Hổ Phách từ chối bắt Thiết Diện thẳng thừng như vậy, các thần ai cũng nhận ra nàng có quan hệ đặc biệt với Thiết Diện, nếu có ai dám làm gì với Thiết Diện, Hổ Phách sẽ liều mạng với kẻ đó để cứu hắn.
     
  18. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Hoa sen vàng tan hợp - Hoàng Thổ trở lại làm thần

    TRUY BẮT THIẾT DIỆN

    Phần III : HOA SEN VÀNG TAN HỢP – HOÀNG THỔ TRỞ LẠI LÀM THẦN


    Hổ Phách giao hoa sen vàng và mặt nạ vàng cho Hắc Vũ rồi ra về, không đòi hỏi bất kỳ phần thưởng gì. Nàng về nhà, thấy Hoàng Thổ đang đùa cùng bọn trẻ, chợt giật mình rồi bấm tay đếm.

    Đột nhiên Hổ Phách đòi Hoàng Thổ đi với nàng đến Viễn Sơn, Hoàng Thổ hỏi nguyên do thì nàng chỉ nhướng nhướng mày chứ không nói gì. Hoàng Thổ yêu chiều Hổ Phách từ lâu nên theo nàng về Viễn Sơn mà không thắc mắc gì nữa. Hổ Phách vén rèm thác, dẫn Hoàng Thổ vào trong; Hoàng Thổ thấy có một quả trứng rất to trong ấy.

    Hổ Phách đoán ý chàng muốn hỏi, liền nói ra gốc tích và công dụng của quả trứng này : “Ta luyện quả trứng này từ hồi chúng ta còn du ngoạn thế giới cơ. Quả trứng này được làm từ những mẩu xương thịt của tất cả các loài trên Hoa Liên địa cầu này. Nếu anh bước vào đấy, chờ chín tháng mười ngày rồi phá vỏ đi ra, anh sẽ có cơ thể da thịt như các thần.”

    Hoàng Thổ nghe được thành ý của Hổ Phách, vô cùng cảm động. Chàng cũng rất muốn chóng lấy lại hình dạng thần để được cảm nhận vị ngọt của trái, hơi ấm của vòng tay; nhưng hóa hình rồi vẫn có điều khiến chàng e dè. “Hổ Phách, bạn đồng hành của tôi. Tôi cũng rất muốn hóa hình nhưng chỉ là một nửa. Bởi vì khi hóa hình rồi thì trở lại hình dáng một đứa trẻ và mất đi toàn bộ ký ức, tôi không muốn phiền nàng với anh trai và không muốn quên.”

    Hổ Phách nghe vậy thì cười, nói rằng : “Thì đã sao. Anh có là đứa trẻ thì ta chăm sóc đến lớn như xưa kia anh chăm sóc Mộc Thương và ngày nay là bọn trẻ. Anh có quên thì có chúng ta nhớ là được rồi.” Thấy Hoàng Thổ vẫn chần chừ, Hổ Phách lại nói rằng : “Thực ra ta cũng không muốn anh quên ta đâu nên ta đã tìm hiểu rất nhiều cách để anh không phải quên, lúc về ta đã tìm ra rồi. Ta sẽ lấy tấm gương của cha chiếu vào anh, như thế sẽ giúp anh nhớ tất cả những ký ức kể từ lúc anh được sinh ra trên Hoa Liên địa cầu. Tin ta đi.”

    Hoàng Thổ tin. Hổ Phách dùng thanh kiếm không đứt đưa linh hồn chàng vào trong trứng. Sau đó nàng chiếu chiếc gương có quyền năng về Mộng cung Nguyên Thủy để lại về phía trứng, nàng bốc một nắm đất rải lên gương tức là đặt mốc thời gian gợi nhớ là từ lúc Hoàng Thổ được sinh ra trên Hoa Liên địa cầu.

    Quả trứng bắt đầu sáng lên, báo hiệu rằng nó đang tạo hình cho Hoàng Thổ ở bên trong. Hổ Phách định bụng tối nay sẽ ngủ ở đây và rủ cả Vô Hình cùng bọn trẻ tới ngủ cùng.

    Lúc ấy, đang xảy ra một chuyện trọng đại : đóa hoa sen vàng bị tan rã.

    Khi Hổ Phách rời đi, Hắc Vũ đã trao hoa sen vàng lại cho Thiên – lúc này được cho là Thổ, chủ cũ của hoa sen vàng – và bảo chàng thi triển năng lực. Nhưng Thiên vừa cầm chưa được bao lâu, đóa hoa sen vàng ấy tan rã, tự bứt từng cánh còn đài sen hóa thành bụi và tung mình trong gió.

    Các thần cho rằng Thiết Diện đã giở trò với nó. Hắc Vũ tức giận, mắng Hổ Phách : “Thật là một đứa trẻ có suy nghĩ đơn giản. Đã bảo phải bắt Thiết Diện mọi chuyện mới yên mà.” Đến Vô Hình cũng thấy bất bình với Hổ Phách, quyết sẽ rầy la em gái khi về đến nhà.

    Các thần muốn gọi Hổ Phách đến để bắt Thiết Diện một lần nữa nhưng Thiên cản lại, nói rằng : “Hổ Phách đã có ý bênh vực cho hắn, bảo nàng ta đi thì kết quả cũng chỉ đến thế. Chi bằng hãy để tôi đi thôi, tôi vốn chưa có dịp đọ sức trực tiếp cùng hắn, ai biết nếu đấu đường đường chính chính hắn sẽ thế nào.” Hắc Vũ tin tưởng, giao cho Thiên mặt nạ vàng cùng lời hứa về ngai vàng; Thiên nhận mặt nạ vàng và lên đường tiến nhập Mộng cung.

    Rồi các thần đi tìm Hổ Phách trách phạt, Vô Hình về nhà mình tìm em gái để truyền lệnh nhưng không thấy Hổ Phách, bọn trẻ bảo nàng đã đến Viễn Sơn. Bỗng, nhện dệt trời sà xuống chuyển lời nhắn cả gia đình cùng đến Viễn Sơn. Vô Hình nhận lời, mời cả các thần cùng đi, chàng bảo bọn trẻ nên ở nhà để tránh nghe những lời không hay khi những kẻ đã trưởng thành tranh luận.

    Trên đường bay đến Viễn Sơn, các thần thấy những cánh hoa sen vàng cùng đài sen cũng bay đến đó, chúng sáng lấp lánh lạ thường. Đến trước rèm thác của Viễn Sơn, các cánh hoa sen cùng các hạt bụi kết lại thành hình dạng trước đây; nó nhấp nháy mấy cái, cửa rèm nước tự mở. Các thần vô cùng ngạc nhiên, Hổ Phách ở bên trong cũng vậy. Hoa sen vàng bay vào trong, đáp xuống quả trứng khổng lồ hiện đang chứa Hoàng Thổ, tự xoay một cái; vỏ trứng lóe sáng rồi biến mất, để lại một kẻ.

    “Thật thần kỳ làm sao !” Hổ Phách thốt lên. Hình dáng của Hoàng Thổ không phải là đứa trẻ nhơ nhớp những dịch thể mà là một chàng thanh niên cao to vạm vỡ, sạch boong. Hổ Phách đến bên chàng, cởi áo khoác đắp lên thân thể trần trụi rồi vỗ má chàng hai cái. Hoàng Thổ mở mắt, nhìn Hổ Phách đầu tiên; Hổ Phách sợ chàng đã quên bèn hỏi mình là ai và các thần là ai, Hoàng Thổ gọi tên nàng và các thần vô cùng chính xác. Lúc ấy Hổ Phách mới yên tâm giới thiệu với các thần đây là Hoàng Thổ vừa có hình dáng giống thần.

    “Các thần, đây là…”

    “Thổ.” Các thần nói vậy bởi vì hình dáng ấy so với Thổ ngày xưa chẳng khác một chút gì.

    Lúc ấy, Vô Hình quyết định công bố sự thật : “Các thần của Hoa Liên địa cầu. Hoàng Thổ thật ra chính là Thổ ngày xưa. Có phải vậy không, Thổ - em trai của ta ?”

    Thổ hơi ngập ngừng nhưng sau đó gật đầu : “Đúng.”
     
  19. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Thổ trở về thế giới thần thánh - Thiên đả bại Thiết Diện trong Mộng cung

    TRUY BẮT THIẾT DIỆN

    Phần IV : THỔ TRỞ VỀ THẾ GIỚI THẦN THÁNH
    THIÊN ĐẢ BẠI THIẾT DIỆN TRONG MỘNG CUNG


    Các thần nửa tin nửa ngờ khi Vô Hình nói rằng Hoàng Thổ chính là Thổ của ngày xưa; họ đòi Hoàng Thổ chứng minh bằng cách trả lời họ về những việc ngày xưa, Hoàng Thổ nói ra rất chính xác, thêm vào đó hoa sen vàng cũng tụ tập bên chàng; chứng tỏ rằng Hoàng Thổ thực là Thổ của ngày xưa.

    “Hỡi chư thần của Hoa Liên địa cầu. Vậy Thổ đã sống với chúng ta mấy mươi năm qua là ai ?” Mộc Thương bàng hoàng.

    Các thần hỏi Thổ, Thổ thành thực kể lại câu chuyện ngày xưa. Nghe xong, các thần bật khóc, quỳ bên gối chàng xin lỗi; riêng có Mộc Thương câm nín, không biết nên nói gì. Hổ Phách đứng một bên xem cảnh sướt mướt được hồi lâu thì xin phép chư thần đưa Thổ trở về nhà.

    “Nhà nào ?” Hắc Vũ hỏi câu ấy, khơi dậy tranh cãi giữa các thần; một bên bảo Thổ trở về nhà của Vô Hình với Hổ Phách vì đó là nơi cư ngụ của Thổ kể từ lúc trở về, một bên bảo Thổ trở về nhà cũ tức là nhà của Mộc Thương và Thiên hiện tại – vốn dĩ là nhà do Thổ tự tay xây nên. Mấy bên cãi nhau ghê gớm, ầm ĩ khắp nhà Hổ Phách khiến nàng bực mình, quát đuổi tất cả ra khỏi nhà rồi đóng rèm thác lại, không cho ai vào.

    Các thần bị đuổi khỏi Viễn Sơn ấm ức vô cùng, chợt nhớ ra mình vẫn chưa trách phiền nàng về việc của Thiết Diện, đã ức còn ức hơn; nhưng không ai có quyền năng vén rèm thác trừ Hổ Phách và Hoa Liên đã khuất, các thần đành mang ấm ức ra về.

    Hổ Phách bảo Hoàng Thổ ngủ lại với mình đêm nay, sáng mai lặng can qua thì trở về; Hoàng Thổ gật đầu. Chợt, Hoàng Thổ ngượng ngùng bảo nàng quay đi chỗ khác, Hổ Phách hiểu rằng chàng đang trần trụi nên không tiện nhìn; nàng trêu chàng vài câu rồi bỏ đi đến phòng nghỉ trước. Hoàng Thổ đợi nàng đi khuất liền tìm nam trang vận vào sau đó đến phòng nghỉ nằm cùng Hổ Phách.

    Cả hai trở về như những ngày cùng đồng hành, Hổ Phách ngả đầu lên ngực Hoàng Thổ còn Hoàng Thổ vòng tay ôm nàng vào lòng, họ tâm sự với nhau đến khi mệt mà thiếp đi.

    Đêm ấy, chỉ có Hổ Phách và Hoàng Thổ (có thể có cả bọn trẻ) là ngủ ngon, tất cả các thần đều mất ngủ, không vì suy nghĩ về Thổ và Thiên cũng là thức trắng đêm bắt Thiết Diện.

    Thiên mang mặt nạ vàng lên, được đưa ngay đến chỗ của Thiết Diện. Thiết Diện khá bất ngờ vì vẫn có thần đến khiêu chiến dù hắn đã trao trả hoa sen vàng, nhưng hắn chấp nhận lời khiêu chiến. Hai bên cầm chặt binh khí, lao vào nhau.

    So với các đối thủ trước của Thiết Diện, trừ Hổ Phách ra, Thiên là kẻ khó xơi nhất; chàng không bị choáng váng trước những đòn tấn công tâm lý của hắn bởi bản tính kiên cường, dũng cảm. Dù vậy, xét tổng thể thì Thiên vẫn không có cơ hội thắng Thiết Diện, kẻ quá thông thuộc Mộng cung. Thế mà Thiên lại thành công chém rớt mặt nạ của Thiết Diện, đâm vào vai trái hắn một nhát kiếm.

    “Không thể nào. Ta có thể làm được điều đó sao ?” Thiên không tin vào mắt mình. Trong lúc giao đấu, Thiết Diện bỗng dưng run tay, tạo cơ hội cho Thiên tấn công.

    Thiết Diện quằn quại, tay phải ôm chặt vai trái, tay trái ôm chặt ngực, một lúc sau ngất đi. Thiên bắt trói hắn mang về thế giới thực nạp cho các thần. Các thần vui mừng khôn xiết, muốn quên cả chuyện đêm qua; Hắc Vũ lệnh gọi tất cả các thần đến điện của mình mở tiệc ăn mừng.

    Lúc ấy là tờ mờ sáng.

    Hổ Phách thức giấc, đưa tay lay gọi Hoàng Thổ dậy nhưng chàng không dậy; Hổ Phách thấy linh hồn của chàng bị đâm một nhát rất sâu. Nàng hoảng sợ, vội đi vào Mộng cung cứu chữa. Chợt, có một cánh hoa hồng bay lướt qua nàng, mang theo mùi máu của Thiết Diện.
     
  20. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Đã đến thời kỳ cao điểm, sắp thi tới nơi. Mình xin phép các độc giả được cắt giảm một số fic, gồm "Thần thoại Hoa Liên địa cầu", "Kim Vân Kiều tân truyện" và "12 chòm sao của bầu trời Hoàng Đạo" để tập trung ôn tập. Mong quý độc giả thông cảm chờ cho đến hết tháng 7.
     

Share This Page