Tesp - [110.3.]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by Tesp, Jun 17, 2017.

  1. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45



    Từ năm ngoái thì phải, mỗi lần mưa gió là mình lại bị buốt hai cái bắp chân. Nhiều lúc buốt đến nỗi không bước nổi. Cứ bảo đi khám mà lười, rồi thành quên luôn, còn cái quả đau tim nữa. Ôi cái thân lắm bệnh tật này.


     
  2. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45
  3. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45
    Mình chỉ muốn, được chạy trốn
     
  4. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45
    Mình sợ lắm. Mình đã nghĩ lẽ ra mình không nên nuôi Tôm. Mình sợ một ngày nào đó nó sẽ bỏ mình lại. Mình sợ nó sẽ bị giết mất nếu như nó lỡ làm gì dại dột, bởi nó có biết gì đâu. Nó không biết gì cả, giống như mình của ngày trước vậy. Lẽ ra nó sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn, nếu nó không gặp mình. Vì ngay cả chính bản thân mình, mình cũng chẳng thể bảo vệ được.




    Nếu đã có lần một, thì tất yếu sẽ có lần hai, lần 3. Mình sợ mình không chịu nổi thêm một năm nữa. Mình muốn rời khỏi đây. Rời khỏi và không quay trở lại nữa. Mình quá ngu ngốc khi nghĩ rằng họ đã thay đổi, họ thấy hối hận vì việc mà họ đã làm. Mình quá ngu. ​


     
  5. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45


    Trời đụ. Tui chỉ muốn bóp chết cái lũ phrasal verbs và đồng bọn idioms của nó ヾ(❀╹◡╹)ノ゙ Chắc tui chớt...​
     
  6. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45
    [​IMG]



    Nước mắt em rơi​
    Trò chơi kết thúc​

     
  7. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45
    #27 Tesp, Aug 7, 2017
    Last edited: Aug 7, 2017
    Dạo này có một số chuyện làm mình cảm thấy hết sức phiền muộn. Thứ nhất là việc mình phát hiện ra các anh chồng đã phản bội mình và đi theo người khác ;;-;; Và một hiện tượng vô cùng kinh hoàng nữa là dạo này mình rất dễ đỏ mặt ヾ(❀╹◡╹)ノ゙ Kiểu lúc nào cũng như một quả cà chua di động vậy. Mình buồn lắm. Hình tượng cô bé lạnh lùng mà mình gìn giữ bấy lâu nay giờ đã tan tành mây khói. Nghe có đớn đau không cơ chứ ヾ(❀╹◡╹)ノ゙

    Tất cả những gì mình chờ đợi là một lời xin lỗi. Mình đã đợi một lời xin lỗi từ rất lâu rồi. Lâu đến nỗi mình chẳng còn nhớ điều mình từng mong muốn ở nó nữa. Và chỉ cần thế thôi, mình sẽ không kìm được mà oà khóc. Chỉ cần thế thôi là mình sẽ bỏ qua tất cả mọi lỗi lầm.​




     
  8. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45
    #28 Tesp, Aug 8, 2017
    Last edited: Aug 8, 2017
    Trong một ngày vô cùng đen đủi, thíu nữ đáng yêu đã phát biểu một cách vô cùng hùng hồn rằng nếu đêm nay được chuỗi thắng thì bạn sẽ dậy vào lúc 7h sáng và cày nát đống đề. Bạn tự nhủ với những người đồng đội ngốc nghếch này thì chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra, trừ khi có kỳ tích. Và kỳ tích đã đến thật ヾ(❀╹◡╹)ノ゙ Thiệc là pee kịch ヾ(❀╹◡╹)ノ゙


    Bái hát của ngày hè, và những câu đùa nhạt nhẽo.​


     
  9. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45

    Thay điều muốn nói​
     
  10. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45

    Yayyyy yayyyy yayyyyyyy

    Từ hồi cấp hai rồi giờ mới lại được đi công viên nước. Trời đụuu phê dã man mỗi tội leo muốn bể cái chân.

    Ăn nhiều đồ nướng quá giờ cảm giác như não mình đang phải ngụp lặn trong một bể mỡ. Ăn váng cả óc sợ thật.


     
  11. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45
    Awwwwwwwwww

    [​IMG]



     
  12. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45
    #32 Tesp, Aug 10, 2017
    Last edited: Aug 11, 2017

    ong
    Mình không hợp với mấy cái vụ du lịch - khách sạn. Mình biết mà. Mình biếttttt màaaaa​



    "I see him. He does not see me, i'm da sneaky mannn" =)))))))))))))​

    Ôi mẹ ơi vậy là từ mai tui đã là học sinh cấp 3 rùi huhu. Không biết có làm quen được với các bạn mới không hồi hộp qué.​

    Đm màn hình cảm ứng :)
     
  13. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45
    Ngay giây phút tôi đặt tay xuống để đánh ra những dòng chữ này, nó thật sự vô cùng khó khăn. Bởi giờ đây tôi vẫn đang cảm thấy vô cùng hoang mang và sợ hãi, những ngón tay của tôi vẫn không ngừng run rẩy. Tôi đã băn khoăn rất lâu để có thể đưa ra quyết định kể cho các bạn nghe về câu chuyện này. Nó thật sự khủng khiếp đối với tôi. Có thể các bạn nghĩ rằng đây chỉ là một trò đùa, hay câu chuyện nhảm nhí mà tôi tự tạo ra. Nhưng tất cả những gì tôi sắp nói với các bạn đều là sự thật... Chuyện là gần đây tôi bắt đầu ăn nhiều trở lại. Điều đấy sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như mỗi lần tôi chuẩn bị ăn một cái gì đó, tôi cứ luôn cảm giác như có ai đang nhìn chằm chằm vào tôi vậy. Nó thật sự tệ khi tôi thường xuyên ở nhà một mình, và tần suất tôi bị theo dõi đang ngày càng tăng lên. Tôi đã kể cho mọi người nghe nhiều về điều này, nhưng họ chỉ cười mỗi khi tôi nhắc đến nó. Thế nên tôi bắt đầu phải tập ăn một cách lén lút. Nhưng dù làm thế nào thì tôi vẫn sẽ bị tìm ra. Ban đầu ''nó'' chỉ đứng nhìn tôi từ xa. Nhưng dần dần ''nó'' lại có những hành động dã man hơn khi đòi tôi phải chia sẻ đồ ăn cho ''nó''. Cũng từng có lần tôi dũng cảm kiên quyết từ chối. Và thật khủng khiếp khi ngay sau đó ''nó'' vồ vập lấy tôi, rồi khiến thân xác tôi tan tành trước bộ móng sắc nhọn, bẩn thỉu của ''nó''... Sau những ngay tháng nỗ lực tưởng chừng như vô vọng, cuối cùng thì tôi cũng đã tìm ra được chút ít thông tin. Con quái vật to béo ấy tên là Tôm, hay còn được người đời ưu ái gọi là Tôm Điên. Tôi vẫn chưa rõ về pháp thuật của con yêu quái này, nhưng có vẻ như nó có thể đánh hơi được bất cứ cái gì tôi định bỏ vào mồm. Hiện giờ tôi đang dốc hết sức lực để tìm cách tiêu diệt con Tôm yêu tinh, tình hình tôi sẽ cập nhật cho các bạn sau.
     
  14. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45

    Mình đã định không nghe lại bài này rồi, xong tự nhiên lại mò vào. Đến giờ phút này thì buồn lòng thật sự. Kiểu cũng méo hiểu có phải do mình ăn ở không tốt hay gì không, mà mình nào dám động chạm đến bạn nào đâu. Đối xử với các bạn, mẹ nó, tốt vãi linh hồn. Đến cả cái thời khắc thiêng liêng coi như là từ mặt nhau rồi. Mà trước mặt người ngoài mình vẫn giữ thể diện cho, lỗi lầm thôi thì không phải của mình mình cũng vơ hết. Tiếng xấu gì thì mình cũng nhận mn luôn, vì căn bản là mình không chơi với mấy bạn đấy, nên mình cũng chẳng quan tâm. Về sau còn ib nhận lỗi các kiểu với mình, thì đm nhân danh sức mạnh của một tâm hồn thánh cmn thiện mình cũng bỏ qua tất. Họp lớp còn ngồi chung cùng nhau bàn về sự đời bình cmn thường. Ấy thế mà, méo thể hiểu nổi đang yên đang lành tự nhiên lại chu cái mõm buông lời vàng ý ngọc về mình cho cả thế giới nghe. Đáng sợ vcl.​
     
  15. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45
    #35 Tesp, Aug 16, 2017
    Last edited: Aug 16, 2017
    Tiếng mưa luôn làm mình cảm thấy



     
  16. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45

    -Tại sao mày phải khổ như vậy?​
    -Vì tao cần tiền.​
     
  17. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45
    Mình nhận ra rằng, cái chết là một điều vô cùng nhàm chán. Nó chẳng có gì ngoài sự nhàm chán.
     
  18. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45
    Mình đã có ý định không vào đây nữa thay vào đó là chuyên tâm vào việc học hơn. Bởi mỗi lần viết nhật ký lại lấy đi của mình khá nhiều thời gian chỉ để cho những suy nghĩ tiêu cực. Dù sao thì cuối cùng mình lại mò vào rồi. Mình không chắc liệu đầu mình có nổ tung nếu mình không viết những lời làm nhảm ngớ ngẩn này ra. Mình cũng không rõ việc mình đang cảm thấy như thế nào. Mình đang làm cái gì. Mình bị gì. Mình chẳng muốn tìm hiểu nữa. Mình sợ. Thật đáng sợ khi những suy nghĩ về cái chết cứ lởn vởn quanh đầu mình. Như thôi thúc mình tìm đến sự giải thoát. Liệu đấy có phải điều mình mong muốn? "Nếu biết rằng vui rồi sẽ buồn, vậy thì vui làm cớ gì?" "Nếu biết rằng mọi nỗ lực rồi sẽ dẫn đến cái kết là phải chết, vậy thì sao không chấm dứt cuộc đời ngay từ bây giờ?" Liệu có phải sau khi chết đi, mọi thứ sẽ kết thúc không. Không còn mỏi mệt. Không còn đớn đau. Không còn sợ hãi. Không còn những cơn ác mộng. Không còn gì cả. Cái mình nhận được sau những cố gắng là gì? Và cái giá mình phải trả cho nó là gì? Điều đang đợi mình ở phía trước, sẽ làm cuộc đời mình bước sang một trang mới tốt đẹp hơn, hay là ác mộng nối tiếp ác mộng? Có trời mới biết. Chỉ có trời mới biết.
    Xin đừng lấy nỗi đau để so sánh với nỗi đau.
     
  19. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45

    Mình hạnh phúc khi có thể giúp họ cảm thấy vui vẻ hơn. Và đấy là lí do mình làm những việc này, đơn giản vậy thôi.​
     
  20. Tesp

    Joined:
    Mar 30, 2017
    Messages:
    105
    Likes Received:
    45


    Liệu cậu có từng lắng nghe lời thì thầm của gió
    Làm sao cậu có thể biết là đúng hay sai nếu cậu chưa thử
    Sao cậu có thể biết được, điều gì đang chờ cậu ở phía trước
     

Share This Page