Viễn tưởng Tận thế

Discussion in 'Truyện dài' started by choufleur, Apr 17, 2018.

Tags:
  1. choufleur

    Joined:
    Sep 3, 2015
    Messages:
    253
    Likes Received:
    112
    #1 choufleur, Apr 17, 2018
    Last edited: Apr 17, 2018
    [​IMG]

    tận thế
    viết bởi choufleur
    độ tuổi 13
    thể loại giả tưởng, siêu nhiên, tình cảm
    giới thiệu những câu chuyện về những con người ở thời tận thế

    ghi chú:
    . truyện viết thử nghiệm, giải trí, dạo này đọc một đống truyện về tận thế, bị u mê thật sự nên dù không giỏi thể loại hành động chiến đấu kinh dị tương tự vẫn cố viết ra cho nhẹ đầu -3-
    . ai cũng thích thể loại này muốn viết cùng, hãy thoải mái nhào vô đi! không cần tương tác với tớ đâu, lấy bối cảnh ở nơi khác hay thế nào cũng được miễn là tận thế (mà muốn tương tác cũng chơi luôn dù tớ không có kinh nghiệm viết tương tác lắm, khuyến khích tạo loveline hí hí). tớ chỉ cần đọc truyện miễn phí xD

     
    Lynn likes this.
  2. choufleur

    Joined:
    Sep 3, 2015
    Messages:
    253
    Likes Received:
    112
    #2 choufleur, Apr 17, 2018
    Last edited: Jun 6, 2018
    [​IMG]

    1.

    Tôi vẫn nhớ rất rõ, hôm ấy là một ngày đẹp trời.

    Nắng tháng sáu nhè nhẹ xuyên qua những tán lá. Gió lướt qua thổi bay sợi tóc mai. Bộ chăn gối mẹ vừa phơi đã sắp khô rồi.

    Một ngày đẹp trời như vậy.

    Mà tận thế lại ập xuống thế giới này.


    2.

    Những con quái vật được gọi là xác sống xông đến cắn nát cổ họng của ba mẹ.

    Tôi nhỏ bé của năm 6 tuổi chỉ biết để mặc anh ba bế tôi chạy đi.

    Những kí ức run rẩy vụn vỡ.

    Tôi không biết phải gắn lại thế nào.

    Sau đó.

    Chúng tôi leo lên một chiếc xe cơ động.

    Trải qua những ngày mải miết kiếm tìm lương thực, nước, xăng, và vũ khí.

    Đến ngày thứ tám, xe cuối cùng cũng không thể chạy nổi nữa.

    Chúng tôi cũng không thể chạy nổi nữa.

    Những con xác sống hung hăng cào xước cửa xe bên ngoài. Vây lại. Chật kín. Nghẹt thở.

    Đại ca ôm lấy tôi chặt thắt. Tôi lấy từ trong túi ra một lát bánh mì trộm được ở siêu thị đã hết đát, nhưng vẫn không nỡ ăn, đưa cho anh. Bảo đại ca đừng sợ mà. Em vẫn còn rất nhiều bánh mì. Chúng ta có thể ở trong xe.

    Đại ca mỉm cười hôn lên trán tôi rồi bế tôi lên ghế của anh hai.

    Anh lấy từ dưới chân ghế một cái bình cứu hỏa. Mở cửa xe. Và xông ra ngoài.

    Tôi chưa bao giờ khóc lớn như vậy.

    Anh ba và anh hai vội vã ôm tôi đi ra từ cửa ghế trên. Chạy thục mạng.

    Nhưng vẫn không kịp.

    Tôi bị một xác sống kéo giựt tóc lại ngã về phía sau.

    Khoảnh khắc thứ da thịt thối rữa chuẩn bị chạm vào người thì bỗng một luồng ánh sáng chói mắt chợt lóe lên. Một nguồn lực mạnh đến không ngờ chợt hất tung tất cả những xác sống xung quanh tôi ra ngoài phạm vị 10m.

    Bỗng chốc như có một bức tường đồ sộ vô hình đang bao bọc lấy tôi, anh hai và anh ba.

    Chúng tôi nhìn về nơi ánh sáng lóe lên giờ chỉ còn lại dặm khói mờ mịt.

    Chiếc bình cứu hỏa lăn lóc, cùng đại ca và đôi mắt màu xám xa lạ lê bước về phía chúng tôi.

    Rất lâu về sau, chúng tôi mới biết, khoảnh khắc ấy, điều chúng tôi nhìn thấy, là sự thức tỉnh của một Dị Nhân thuần chủng phái Bảo Hộ hệ tinh thần.


    3.

    Đánh liên tục hai cú thật mạnh vào đầu một xác sống. Lê Khải chán ghét vứt cây gậy bóng chày lỏng lẻo đã nứt một nửa xuống đất.

    Đang chuẩn bị rút từ ba lô ra một thanh sắt thì “pằng”, kẻ thù trước mặt đã bị hạ gục nhanh gọn bởi một viên đạn chuẩn xác giữa não.

    Người phụ nữ được hộ tống bởi đoàn người áo đen chầm chậm đi tới, cầm chiếc khăn tay lau nhẹ những vệt máu trên khuôn mặt của Lê Khải rồi trên bộ đồng phục học sinh trung học vẫn còn vương mùi mực.

    “Dị năng đâu? Sao không dùng?”

    Lê Khải hờ hững liếc nhìn mấy chồng núi xác sống sau lưng, nhởn nhơ đáp: “Đáng?”

    Người phụ nữ hắng giọng: “Chọn cách giải quyết lề mề như vậy, Giáo Đoàn còn tưởng con có chuyện rồi. Thiên Niên Kỷ đâu?”

    Lê Khải cúi người xuống để cho người trước mặt dễ dàng lau đi những vệt máu trên trán. Được một lúc, lại dụi dụi đầu vô chiếc khăn giống như một chú mèo nhỏ vô hại đang làm nũng: “Mới 17 phút thôi. Có chuyện thế nào được. Con gặm rồi. Đói quá.”

    Người phụ nữ chẳng thèm để ý, lấy mảnh ngọc đỏ như máu trong túi áo Lê Khải ra đưa cho một người áo đen.

    “Tận thế đến sớm hơn dự kiến. Nhiều chuyện ngoài ý muốn có thể xảy ra. Lần sau không được liều lĩnh như vậy nữa. Lên xe đi. Trực thăng đã được chuẩn bị rồi. Mẹ sẽ về Giáo Đoàn sau.”

    “Có chuyện quan trọng đến mức mẹ phải ở lại cơ à? Hơn con nữa á?”

    Người phụ nữ bật cười trước cái dáng vẻ trẻ con ghen tỵ của Lê Khai rồi vỗ vỗ nhẹ lên má cậu con trai đối diện: “Hơn. Đi đón dị nhân mới thức tỉnh, không chậm trễ được.”
     
    Dương, Lynn and cuckoo. like this.
  3. dinhdunghs

    Joined:
    Sep 1, 2017
    Messages:
    1
    Likes Received:
    1
  4. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    312
    Likes Received:
    21
    Eyo tớ bay vô ủng hộ tinh thần Chou nè :">
    Từ chương đầu đã nghe mùi máu nước mắt và rất nhiều tò mò rồiii, mà, có lẽ đã đọc quen phong cách nhẹ nhàng của Chou rồi nên qua đây hơi lạ lẫm tí.
    Mau viết chương mới nhok!
     
    choufleur likes this.

Share This Page