Sâu - [Satisfaction]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by yakult, Apr 12, 2016.

  1. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Đùa chứ hôm nay mới phát hiện gu thẩm mĩ của mình có vấn đề, kiểu không bị ấn tượng, thậm chí là không có thiện cảm với mấy anh đẹp trai. Dude, hôm nay có một anh khách siêu đẹp trai, là Việt kiều, cao chừng mét tám, tóc tai đồ undercut rất là phong cách, dễ cười, dễ tính, nói tiếng Anh rất hay, lại còn half-naked nhảy xuống hồ bơi tắm. Mấy bà chị phát cuồng, đi ra đi vô ngắm cười tủm tỉm (lạy hồn), riêng mình đứng hướng dẫn các thứ các thứ cho anh mà không hề cảm thấy gì hết luôn á, thậm chí còn không nhớ nổi (không nhìn đúng hơn) xem anh có… sáu múi không =)) Có lẽ vì não mình bây giờ còn mãi bận nghĩ đến một ông anh vừa già vừa xấu vừa vô cùng chảnh. Vãi thật =))
     
  2. blue_cat1201

    Joined:
    Jul 26, 2014
    Messages:
    214
    Likes Received:
    12
    Cảm hứng đến cuộn trào như sóng, nhựng hôm nay em lại không có thời gian HA HA,

    HA HA...

    HU HU

    Sắp tới sẽ viết một cái ngoại truyện thật trẻ trâu =))

    Mới đó mà 3 tháng sắp sửa trôi qua rồi, chuẩn bị chuyển trọ, chuẩn bị đi chơi, chuẩn bị đón kết quả một cuộc thi kinh dị (tại sao nó không loại mình ngay từ đầu nhỉ, đợi chờ tuy hơi vui vui nhưng cũng thật là kinh khủng).

    Btw, vẫn nhớ đến anh ấy =))

    Bữa soái ca ghé qua hồ bơi chơi, mấy chị em lại bay ra hóng, riêng mình ngồi bình thản lẩm bẩm: "Em không thích mấy người đẹp trai.". N-san lập tức nói: "Ừ, vì em chỉ thích người như anh Nguyên thôi.". Vãi, chị đọc được suy nghĩ của em từ bao giờ vậy =))

     
  3. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Ngày nào cũng trong tình trạng đang viết nhưng không hoàn nổi 1 chap...

    Dạo gần đây bỗng dưng mình có một chút tình cảm với chị H, kiểu hiểu chị hơn, và dude, thế có nghĩa là mình sẽ khó mà rời khỏi nơi này. Ý là, mình sợ mình không nỡ đi. Mình không còn ở lại vì FBM, dù nghe nhạc phát ra từ bên nhà hàng đám cưới vẫn thấy hơi buồn.

    "Em không hợp với ổng đâu. Ông ấy mệt lắm, nhìn ổng là chị thấy nhức đầu rồi." said N-san.

    Mình cười nôn ruột.

    FBM phức tạp quá đi mất, không thể nào mà hiểu nổi, vậy nên dừng cuộc chơi ở đây, I'll set U free, dù mình chả có tư cách gì. Cảm ơn quá nhiều vì đã làm cuộc sống của mình thêm vui, vì đã động viên, gợi ý cho mình nhiều thứ. Farewell, Hack Não-san =)) Anh nhất định phải sống thật tốt.

    Đang nghe lại một bài nhạc cũ để lấy cảm hứng...

    Đùa chứ mình rất thích đặt tên nhân vật theo kiểu Unisex, thấy rất cá tính. Hoàng Anh, Vương Anh, Nguyên, Phương, Thanh, ...

    Cơ mà nhân vật tâm đắc nhất từ lúc bắt đầu viết truyện đến giờ có lẽ là Nguyên hoặc là Hoàng Anh trong fic "Vật vờ vất vưởng", vì ở bọn nó có cái mà những đứa khác không có, kiểu như sự kiên định, vững vàng, không bao giờ hối hận vì những việc mình đã làm =)) không đặt nặng tình cảm lên trên lý trí, cực kì lạnh lùng luôn ấy, đôi khi tàn nhẫn ngay cả với chính bản thân.

    Tuy nhiên, đến thời điểm hiện tại thì nhân vật mình thích nhất vẫn là Simsimi aka Phương :v Wth is sim? Sim is nothing :))) trong "Đại gia của tôi" lẫn "Thời trẻ trâu của Su", phần lớn là thương (hại) =)) vì cháu nó có quá nhiều vấn đề, quá nhiều tổn thương, kiểu luôn ôm đồm, luôn sống vì người khác nhưng dường như càng cố càng phản tác dụng =)) tóm lại là nó bị thần kinh =))
     
  4. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6



    nơi con tim anh đang thét gào, tự vùi mình vào dòng chiêm bao
    tự cảm nhận cuộc đời mông lung, trong bóng đêm góc tối tận cùng
    để rồi nhìn theo em, để bỏ chạy cùng em~

    Phải change cái vote vì lượng vote cho bạn Animal nhiều hơn bạn Sim, vãi cả mình :V

    Vẫn đang viết với tốc độ rùa bò...
     
  5. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Kế hoạch cuối tháng 7

    - Get a new job :v

    - Chăm chỉ học tiếng Anh :v

    - Mua 1 cái máy quạt nhỏ để vác lên nóc nhà ngồi ngắm gà @@

    - Gửi tiền cho má =))

    - V...v... viết tiếp truyện, hic :'(

    - Cai trà sữa (cái khó nhất luôn. Haha)

    Haha~~~
     
  6. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Rất thích những bản cover giật cục, ngẫu hứng, kiểu không hay như bản original nhưng rất có phong thái nghệ sĩ =))

    btw, chuẩn bị nghỉ việc nên hơi bị tửng, hứa hẹn viết được nhiều nhiều.

    Hài thật, vẫn luôn nghĩ bản thân sẽ cố gắng đến cùng, nhưng không hiểu sao lại là đứa dứt áo ra đi trước tiên, hm..., giống hệt như cái cách mình tỉnh bơ phắn khỏi Huế vậy :v
     
  7. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    co rat nhieu dieu muon noi nhung khong biet phai noi gi,
    #loserteam​
     
  8. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    G quyết định sẽ nam tiến. Mình không cản, cũng không quá buồn, chỉ có một câu hỏi: tại sao những đứa muốn ở Huế nhất lại bỏ đi hết vậy? Tiêu biểu là mình, đứa chưa bao giờ nghĩ sẽ phải ra đi, nhưng rồi một ngày lại xách balo biến mất. Sau đó, X đi, Đ đi, giờ đến lượt G.
    Không dám thừa nhận nhưng, có vẻ như, mình là đứa nắm sợi dây liên kết cả bọn lại với nhau. Dây đứt rồi, bọn mình cũng bay lung tung mỗi đứa một phương trời.
    "T không thể tin được t đã sống qua 4 tháng không có bọn m." said G.
    Mình rất rất rất muốn nói, ừ, t cũng vậy m ạ, t cảm thấy giờ t không còn là t trước kia nữa rồi, nhưng cuối cùng chỉ cười.
    Bọn mình đã sống như thế nào vậy? T cũng không nhớ nổi nữa. Có quá nhiều thứ khiến não t từ chối chức năng ghi nhớ, cứ phớt lờ mọi thứ mà điềm nhiên bước đi, cái gì sốc quá t sẽ giả vờ không hiểu. Nhẹ nhõm, trống rỗng đến ngơ ngáo.
    ________
    Hôm qua đi phỏng vấn, đúng kiểu kiệt cmn sức. Lần đầu tiên mình thấy tức giận rõ ràng vì cái cách làm việc của 1 công ty, đường đường là 1 group danh tiếng, tại sao lại ứng xử như hạch vậy? Quá thất vọng về GM, kiểu người nước ngoài mà bất lịch sự kinh luôn, tự hỏi làm thế quái nào leo lên được chức GM? Khinh thường người khác quá đáng. Không còn gì để nói.
    Nhức đầu. Dạo này mình toàn gặp phải mấy chuyện điên khùng gì đâu.
    Thôi yên lặng, không muốn nghĩ nhiều! =))
    Từ bao giờ mình lười suy nghĩ vậy?
    [/COLOR]
     
  9. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Nhờ ơn mấy thằng biến thái mà tau không thể đi ngủ nếu thiếu con dao, ra đường cũng phải nhòm vô cái hộc trước xe coi có con dao cắt giấy không mới yên tâm. Đi ăn mì cay, tau xách dao vô quán mà thằng phục vụ khiếp cả hồn :rolleyes::rolleyes::rolleyes:
     
  10. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Được ăn tối với thuốc lắ, nhầm, khoai lang lắc và trà sữa thặc là hạnh phúc đó mà, bonus nhạc hay :x
     
  11. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Đùa chứ trong mình có đến 2 con người tính nết ngược nhau điều khiển cơ thể: 1 đứa siêu tích cực, mạnh cmn mẽ, chăm chỉ và đầy tham vọng; 1 đứa lại vô cùng vô cùng tự kỉ, căm thù thế giới, lười, yếu đuối và thất vọng bản thân. 2 đứa liên tục mâu thuẫn, bốp chát nhau để chiếm quyền thể hiện thú, nhầm, cá tính. Đứa thứ nhất thường đưa ra những quyết định táo bạo, tuy nhiên thời điểm đến thì lại bỏ chạy đi núp, để chuyện phía sau cho đứa kia giải quyết. Thế là đứa thứ 2 vừa cố lê thân già làm vừa chửi bản thân: "mày đã làm cái gì vậy hả?" . khổ quạ :((((
    Hiện tại thì người gõ cái này là đứa thứ nhất ahahahaha moah love the whole world =)))
    P/s: kiểu gì chiều nay hay mai cũng sẽ bị con kia chửi cho nát mẹt hic
     
  12. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    yo.

    Mài không hợp làm mấy chuyện khó khăn đâu cún ạ, vậy nên để cái gánh nặng này cho tao đê, chỉ có người căm thù cuộc đời như tao mới đủ sức mạnh để làm =))))). Việc của mài là phởn và giữ cái tinh thần đó đến lúc chúng ta thành công.


    Cố lên cún, vì cái bếp và nồi cơm của chúng ta =)))
     
  13. yakult

    Joined:
    Apr 12, 2016
    Messages:
    109
    Likes Received:
    1
    nói sao nhỉ, cái chuyện nghỉ nghề tay phải ấy, mình đã định là sẽ viết một cái nhật kí, kiểu, ừm, tổng kết suy nghĩ của mình sau từng ấy kỉ niệm, cơ mà hình như không được rồi, vì bây giờ mình đã... mất hết cảm xúc @@, kiểu không còn nhớ cái gì nữa ấy. điên vãi =))

    chỉ nhớ đêm cuối cùng làm việc, bé N vừa nghe tin bọn mình nghỉ liền bỏ ra phòng relax ngồi khóc hu hu. mình không nghĩ là nó sẽ buồn đến thế, thành ra ngồi vừa cười vừa lấy khăn giấy đưa nó. ẹc, nó khóc một cách tức tưởi, vì nó là người cuối cùng biết tin, trong khi nó là đứa thân nhất với bọn mình, ờ, không phải hoàn toàn vì mình (nó trách N-san nhiều hơn), cơ mà N-san về từ chiều rồi nên mình phải ngồi dỗ nó, vừa dỗ vừa thầm trách Người-nào-đó-sống-như-cái-nồi-không-tiện-nhắc-tên, tại sao lại phụ lòng tin của bọn mình, để bọn mình ra đi trong yên lặng cũng không được.

    đến đây, em hiểu chúng ta hết tình hết nghĩa thật rồi, mọi điều chị nói và làm đều là giả dối thôi. có điều, chị diễn tệ quá, thực sự rất tệ chị biết không?

    bé à, chị xin lỗi. chị biết em lo cho bọn chị, em rất buồn khi chị đi, nhưng mà bọn chị không còn cách nào khác, con đường này chật hẹp quá, không biết vì sao N-san ra đi nhưng với chị, chị đã mệt rồi. mà thôi đừng nói đến dòng đời đen bạc, có thể nhìn thấy em khóc như vậy tiễn chị đi, là chị thấy vui lắm rồi =))))))))

    cảm xúc trong mình chỉ còn lại bấy nhiêu, còn lại chẳng có gì sâu đậm nữa. điên cmnr :v

    farewell~ cảm ơn quá nhiều vì tất cả :)

    p/s: không liên quan nhưng mới đào được quả ảnh trẻ trâu này nhân dịp search về ZF, tự nhiên cười không nhặt được mồm =)))))

    [​IMG]
     
    Na Na likes this.
  14. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    [​IMG]

    Quỳ =))

    Bọn nó nói đi cái là đi luôn, nể, chả ù lì cả lờ đờ như mình, thiệt, giờ đói bụng gần xỉu mà cũng lười đi mua cơm nữa =))
     
  15. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Mấy ngày cứ hay suy nghĩ nhiều, may mà không đến nổi kinh khủng như hồi trước. Não hoạt động dễ dãi, lảng tránh những thứ mình không muốn nhớ, chỉ giữ lại những chuyện vui vẻ, hoặc là mình quen với mấy cái điều tồi tệ rồi nên không chấp nữa.

    Nói vậy chứ vẫn lăn tăn quá.

    Bước vào đời, nhìn bạn bè vững vàng và kiên cường mà mình thì cứ vật vờ bước đi trong niềm hoang mang vô tận, tự nhiên thấy thất vọng bản thân ghê gớm, tự dằn vặt mình để rồi tự thấy phải xin lỗi bản thân quá nhiều, cuối cùng là tự cho phép mình vui vẻ.

    Hey you, rốt cuộc you đã sống như thế nào suốt thời gian qua vậy?

    Suy nghĩ nát óc cũng chỉ đi đến một kết luận: vì mình quá mâu thuẫn! Vui buồn chán nản hay phởn đời luân phiên trôi qua nhanh đến chóng mặt, phát hiện ra để thể hiện cảm xúc thôi cũng cạn sạch calo trong người. Không có ý nói mình đặc biệt, nhưng thực sự thấy sợ, cảm xúc của mình nhiều gấp đôi người bình thường, mà đời thì buồn nhiều hơn vui.

    Một đứa nói chuyện dở ẹc, tiếng Anh trầy trật, lúc nào cũng cảm thấy không an toàn, antisocial lại đi làm cái nghề tiếp xúc trực tiếp khách hàng, mấu chốt là phải dẻo mỏ =)), cười từ sáng đến tối, tự tin vui vẻ hoạt bát khéo léo các thứ. Nhưng mà biết sao được, vì mình cũng chính là cái loại không thể ngồi im một chỗ hay quanh quẩn trong văn phòng đối diện với cái máy tính hay là sách vở tài liệu. Không hiểu những người khác thế nào chứ mình ngửi được trong mấy cái văn phòng một thứ mùi khó chịu đến ám ảnh, mùi giấy in hay là mùi gỗ? Kể cũng lạ, đối với một đứa sống để viết lách (viết xong xóa) như mình mà nói =)))))

    Sếp cũ nói, em có bao giờ nghĩ sẽ chọn một nghề khác không? Đồng nghiệp cũ từng chơi thân thì lại ủng hộ mình.

    Bạn thân bảo rằng mình là người hướng nội, sâu sắc mà tự kỉ, bạn mới lại nghĩ mình hướng ngoại, vui vẻ, tăng động. Bọn nó không biết là mình chỉ đang chiều lòng bọn nó, kiểu nó nghĩ mình là người như nào thì mình là như thế ấy.

    Mệt nhỉ?

    Tóm lại vẫn không hiểu bản thân muốn gì.

    Chỉ là, cảm thấy cuộc đời này quá ngắn, nỗi buồn đau lại quá dài, dù ngày mai hạnh phúc vui vẻ cỡ nào, mong ước của hiện tại cũng chỉ là ngủ một giấc không tỉnh lại. Mình quá mệt rồi.

    Đùa đấy, ngủ miết lấy gì ăn má? *lật bàn*

     
  16. yakult

    Joined:
    Apr 12, 2016
    Messages:
    109
    Likes Received:
    1
    [​IMG]

    Ôi ngày xưa ấy nay còn đâu =)))
    Deathfag cắm phất phơ trên đầu dân chúng :v

    Đu theo TG đã hơn 2 năm rồi nhỉ? Thành fan của bé Suzuya cũng từng đó thời gian, hic chưa bị cuồng char nào kinh vậy luôn (chắc còn cuồng hơn bé Kei trong Ajin) =))) "Tự hỏi lòng có thể thấy một cánh bướm trắng khoảnh khắc điêu tàn?"
     
  17. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    giờ thì đến can đảm xem đến tập cuối của một bộ phim mình cũng không có nữa rồi =)))))

    không phải vì sợ đối diện với cái kết của các nhân vật, mà sợ cảm giác ly biệt, ý là phải chia tay bộ phim đó mà. cái cảm giác đó rất lạ, kiểu dù trên thế giới còn vô tận số phim, nhưng không gì lấp được nỗi trống rỗng khi xem đến tập cuối cùng của một trong số đó.
     
  18. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    không còn muốn uống trà sữa nữa
    không còn thích đi chơi nữa
    không nói chuyện được với ông bà già hay mấy ông anh nữa
    nghe bao nhiêu nhạc cũng không hết buồn được nữa
    đi qua các ngả đường chỉ để thấy bản thân trống rỗng
    t nhớ m, nhớ m, nhớ m rất rất rất nhiều
    nhớ hơn cả nhớ bản thân t ngày xưa
    không hiểu sao gặp n người rồi t vẫn nhớ được m sâu cmn đậm
     
  19. yakult

    Joined:
    Apr 12, 2016
    Messages:
    109
    Likes Received:
    1
    bão lũ triền miên, mình cũng sắp ốm rồi
    mấy ngày này điên vãi, một đống việc phải làm mà chả muốn làm gì, cứ nhìn vvào quá khứ đáng sợ miết thôi.


    có thể mạnh mẽ vực dậy luôn không?
     
  20. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Ước mơ của bạn là gì?
    Câu này cứ repeat trong đầu mình mãi :(
     

Share This Page