Sâu - [Satisfaction]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by yakult, Apr 12, 2016.

  1. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Đang tắm dây điện xẹt lửa một tia dài rồi cháy. Đúng kiểu sợ đến văng tim ra ngoài. Đầu óc nghĩ ngay đến cảnh mình chết cháy như phim kinh dị luôn. Hic.
     
  2. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Được về sớm mấy tiếng mà cười sung sướng như con khùng, cơ bản là vì bộ phận mình chưa đi vào hoạt động nên không có khách để tiếp, ngồi quầy ngắm lá rơi buồn ngủ đến ríu cả mắt :'(

    Hôm qua mãi mới được off mà phải dậy sớm từ 5 giờ để đi giúp bên nhà hàng, đứng cặm cụi lau bát cạnh ông sếp đẹp trai đang chăm chú rửa bát, vâng, ông sếp người Nhật tóc bạc mặt lạnh lùng ạ, thấy vui vãi chưởng =)) Người Nhật làm việc nghiêm túc và cống hiến một cách hết mình, vô cùng có trách nhiệm, là sếp hay nhân viên bình thường thấy lá rụng vẫn sẽ cúi xuống nhặt để giữ gìn view, trời mưa sẽ không ngại chạy ù ra dọn dẹp đệm lót ghế nằm vào cho khỏi ướt. Sếp làm việc nhiều gấp đôi, gấp ba nhân viên bọn mình. Nể kinh khủng.


    Không liên quan nhưng hôm qua đi Vincom mua mì gói (vầng, em phải ăn mì gói sống qua ngày đoạn tháng các mẹ ạ) gặp ông người Nhật cũng đang lựa phở, miến các thứ, hình như tưởng mình là người Nhật (thật hả trời?) nên gọi lại hỏi chuyện như đúng rồi =)) mỗi tội hiểu chết liền :v


     
  3. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Sắp tới có lẽ mình sẽ lặn một thời gian, cũng có thể là lặn luôn, nếu may mắn thì sau khi hoàn thành cái fic cuối cùng ấy.

    Công việc của mình đòi hỏi sống hòa nhập cộng đồng, phải làm người thật bình thường, mà sống như vậy mình sẽ mải vui, mải học hỏi nhiều thứ mới lạ, hướng ra bên ngoài nên chẳng thể viết được gì cả, kiểu nội tâm mất dần sự phong phú, hứng thú ấy. Cứ tưởng biết nhiều thứ sẽ dễ viết hơn, nhưng hóa ra antisocial đóng cửa lại với thế giới mới là tình trạng tốt nhất để viết.

    Đúng là khôngtthể ôm đồm sống một lúc hai thế giới. Hic.

    Btw, mục tiêu trong năm tới là giao tiếp được bằng tiếng Nhật và bắt đầu lấn sang học tiếng Trung :v, vâng, trong khi tiếng Anh còn chưa ra cái quần gì. Mình cứ thích đâm bang nhỉ?
     
  4. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Mới đi làm được mấy bữa mà sút 1 cân rưỡi @@ trong khi ngày nào mình cũng ăn như hạm đội và uống không caramel thì trà sữa đến tán gia bại sản thế là thế nào ối giời ơi :v

    Đùa chứ sút cân bất thường là dấu hiệu bạn sắp nghẻo =))
     
  5. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Rằng những năm tháng ấy, chúng tôi đã bước vào nơi đó với lòng yêu quý manager thứ nhất, đã cố gắng làm việc hết mình chỉ để nhìn thấy nụ cười ngố tàu của manager thứ hai, đã bình yên nói cười giữa phong ba bão táp, bom bay đạn lạc mà hai người giang tay ra che chắn. Qua ngày tháng, những hào nhoáng ban đầu dần lụi tàn, tuy nhiên tôi hi vọng đàn chim này chỉ có đông hơn chứ không ít đi, mạnh mẽ và hiên ngang bay giữa bầu trời.

    Deep vch haha =))
     
  6. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    #1.

    Lu vẫn còn sống sau ba ngày 6 giờ kém vừa chạy xe 70km/h vì sợ trễ giờ làm, một tay cầm lái, tay kia cầm cổ áo che lại kẻo trúng gió, mắt thì vừa nhìn đường vừa ngắm bình minh trên biển, thiệt, cảnh đẹp dã man con ngan, nếu mà lụi phải ông bà già nào đi tập thể dục buổi sáng thì còn đẹp cmn đời hơn =)) (tự dưng thấy căm ghét người già).

    #2.

    Sáng nay mới gặp cái mẹt bọn mình, sếp đã cười thân thiện hỏi: "Nghĩ lễ vui không?", mặt tỉnh như ruồi, sau hai ngày lễ bọn em đi làm quần quật ạ, vầng, dễ thưng quá cơ :v

    #3.

    Trưa ngồi ăn cơm, T-san hỏi: "Holiday em sẽ đi xem..." nói tiếng Việt một cách chậm chạp rồi tay làm động tác tay nở hoa.

    Mình: "Firework?"

    T-san: "Yes, firework."

    "No."

    "Why?"

    "Because the road will be crowded and it will become complicated. And we need more sleep for work."

    "Yeah, yeah."

    "Will you go?"

    "No. I'll be working. I want to go but. Rất muốn đi nhưng..."

    Mặt buồn hiu, lại xài tiếng Việt mới bập bẹ học. Vãi.

    "Rất muốn nhưng không thể đi."

    Poor us, T-san :(

    #4.

    Hôm nay nhảy vào trong đo cân nặng, phát hiện xuống thêm mấy lạng, lại còn than vãn không hiểu tại sao. Xong chị N thò đầu ra hỏi:

    "What will you eat tonight?"

    Mình đáp ngay: "Milktea."

    Đã thấy sự liên quan chưa?

    #5.

    Mới đọc được mấy cái truyện ngắn siêu cute, và đang cố tìm lại cảm hứng viết.

    Tự nhiên thấy bải hoải rã rời, muốn quay lại thời trẻ trâu, muốn chạy tới ăn vạ X mỗi lúc có biến. Muốn khóc dưới mưa như ngày xưa.

    Mọi thứ bỗng nhiên chìm vào yên lặng đến gai người, chỉ có một thứ đáng sợ hơn cả cái chết rượt đuổi sau lưng mình.
    Feeling puzzled.

     
  7. WindSw

    Joined:
    Aug 29, 2016
    Messages:
    46
    Likes Received:
    5
    Fighting my bro, =))

    Tính không động đến cho bạn già thoải mái show hàng nhưng mà thấy gần đây bải hoải quá vào tiếp thêm cho ít Sting vàng cho tràn đầy năng lượng comeback with fam =))
     
  8. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    tinh thần phơi phới mà thời gian không có thôi bạn trẻ ạ =))
     
  9. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Những kỉ niệm phai tàn thật nhanh...​


     
  10. WindSw

    Joined:
    Aug 29, 2016
    Messages:
    46
    Likes Received:
    5
    Dạo này tôi rảnh vler bạn già ơi, bị đuổi việc đây nè =))
     
  11. yakult

    Joined:
    Apr 12, 2016
    Messages:
    109
    Likes Received:
    1
    Còn đi học mà làm gì mệt bé ơi, chơi bời đi =))
     
  12. yakult

    Joined:
    Apr 12, 2016
    Messages:
    109
    Likes Received:
    1
    T-san về nước rồi, sau này không biết mình có còn gặp lại cô ấy không nữa. Hơi buồn.

    Bé K nghỉ việc, chẳng còn nói chuyện linh tinh với mình nữa. Mà cho đến hôm qua chị cũng đã hiểu tại sao rồi em. Dường như có một ngườissếp giỏi giang và công bằng thôi là chưa đủ.

    Dạo này sếp và cả chỉ H chơi trò vừa đấm vừa xoa, mệt mỏi dã man. Kiểu vừa làm mìnhkkhó chịu xong cái lập tức quay ra kiểu quan tâm, giúp đỡ một cách hồn cmn nhiên, mình khôngtthể ghét được họ luôn á. Cụ thể là bình thường mìnhvvẫn đi lượm lá cây rụng trước hồ bơi, tự dưng hôm đó anh tưới cây trèo lên bứt bớt lá xuốngdđể hốt một lần cho khỏe. Sếp chẳng biếtnnghĩ gì tự nhiên chạy vào nói đểu mình: "MMày bảo ổng trèo lên hái bớt chứ gì?". Mình: "Đâu có đâu @@". Xong cái bả cầm cái bao rác đi ra giúp mình dọn lá.
     
  13. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Nhớ bọn nó quá :(
     
  14. yakult

    Joined:
    Apr 12, 2016
    Messages:
    109
    Likes Received:
    1
    Đủ thứ chuyện xảy ra trong mấy ngày gần đây.

    - Mình liên tục phạm lỗi, cảm thấy bản thân thiếu sót vô cùng nhiều, lúc nào cũng cảm thấy brain nát nát. Cố lên huhu :'(

    - Chị N nói có lẽ tháng 7 chị sẽ rời đi, mình không quá thất vọng nhưng thấy kiểu hơi buồn í. Ừ thì rồi ai cũng phải nghĩ cho bản thân mà. Ngay cả mình, mồm nói yêu Huế, thương mẹ, không nỡ xa bạn bè, nhưng một ngày đẹp trời lại tỉnh bơ cuốn gói ra đi. Không phải vì không muốn hay đã thay đổi, chỉ là, cuộc sống này quá khắc nghiệt. Mình đã bị dồn đến chân tường rồi.

    - Hôm qua mới bị bà chụy đồng nghiệp (gọi vậy vì bả chưa phải cấp trên mình, cũng hi vọng sau này không phải) ca cho một bài dù bả chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, kiểu lanh chanh xong tìm người trút giận hay sao đó. Mình hơi cười, không cãi. Ok fine, bả là người quen của sếp, chỉ vì thế thôi. Trên danh nghĩa bả là kẻ training mình và chị N, nhưng thực sự thì mình có học được mẹ gì đâu, tất cả là nhờ mấy chị ở C dạy đấy chứ. Vậy mà lúc nào cũng tỏ ra hiểu biết, giỏi giang các thứ, thích chúi mũi vào việc người khác để thể hiện. Bé N hỏi mình thì mình chỉ, mắc gì bả xen vô rồi chê mình mệt này nọ. Sao không tự hỏi bản thân lý do gì khiến bé N ngồi ngay cạnh bả không hỏi bả mà vào tận trong kia để gọi mình ra hỏi? =))

    - À, nhắc đến hôm qua có nhiều chuyện rất thốn: mất tượng thánh giá mà mình đeo ở sợi dây chuyền từ hồi cấp hai đến giờ, hic, kiểu lúc phát hiện ra bị choáng luôn ấy, nhưng sau đó không đi tìm, vì biết rồi sẽ thấy lại thôi (hay là vì biết không thể tìm ra nữa?). Mấy đứa nhỏ order trà sữa và bánh tráng trộn, thế quái nào lại hết trà sữa của mình @@ xong lúc nửa đêm tan giờ làm lò mò đi mua, em phục vụ lại bỏ nhầm li. Đắng. Chưa hết đâu, nửa đêm đang ngủ, cái sạc đt bị cháy. Vãi cả một ngày.

    - Điều dễ chịu nhất hôm qua có lẽ là sếp bỗng dưng chạy lại nắn nắn cổ mình cho đỡ mỏi, tự nhiên có cảm giác mình là... con của bả :v Trong đầu lúc đó lặp đi lặp lại đúng một suy nghĩ: "dude, đời này em không sợ những kẻ dữ dằn hay đâm thọc, chỉ sợ những người chơi trò vừa đấm vừa xoa."

    Tóm lại là dù sao cũng phải cố lên. Chỉ còn mười mấy ngày nữa thâu là thoát rồi. Huhu God plz help me.
     
  15. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    vãi cả mấy thanh niên trở lại cày Tokyo ghoul vì nghe đồn có cảnh nóng :)))) cười không nhặt được mồm hic :)))))) PR mạnh vãi quá vãi
     
  16. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Đợi chờ trong hoang tưởng so với sống bình yên trong tuyệt vọng, cái nào đỡ nát hơn nhỉ?
    BTW, rip điện thoại, hư đúng lúc anh mày đang hóng cùng lúc 2 cuộc gọi *khóc*
    ok anh ổn
     
  17. yakult

    Joined:
    Apr 12, 2016
    Messages:
    109
    Likes Received:
    1
    Chuyện thắt cà vạt (để đi làm culi cho bên nhà hàng ạ)

    Sếp *chống nạnh*: "Đeo tạp dề xong mới mặc cái áo gile! Mấy cái con nhà quê!"

    Bọn mình quay ra: "Chị biết thắt cà vạt hông?"

    Sếp trợn mắt: "Khồng! Cuộc đời tao khồng dính tới cái cà vạt!"

    Ủa thế chị không thắt cà vạt cho chồng bao giờ sao nhỉ? @@ Không có ý gì đâu, nhưng mình thấy lạ.

    Con M và mình chạy ra chỗ chị Y.

    "Chị Y biết thắt cà vạt không, thắt dùm em!"

    Okay, chị Y đứng thắt cho con bé M ngon lành, xong tới lượt mình, tự dưng thắt xấu vãi, lỏng la lỏng lẻo, nhưng thôi kệ, mình đi qua bên nhà hàng.

    Đứng tập đón khách một hồi, mình đã quên mất cái cà vạt, tự nhiên chị phiên dịch lại để ý.

    "Em thắt cái cà vạt lại cho sát cổ kìa!"

    Mình mặt đau khổ: "Em không biết thắt cà vạt."

    "Chị cũng không biết."

    Vãi.

    Chị chỉ vào bé T.

    "Nó cũng không biết đâu chị, mới nhờ mấy bạn thắt đó."

    Chị *vẫy vẫy anh manager F&b*: "Anh Ng ơi, anh biết thắt cà vạt không thắt dùm cho con bé."

    Anh ấy bước lại, chị TIẾP TỤC gọi, vầng, gọi cái thằng bệnh đứng gần đó: "H biết thắt cà vạt không, thắt dùm bạn nè!"

    Chị bị tăng động à chị? Mình chuẩn bị tư thế xách dép bỏ chạy, vì thấy cái thằng đó hơi ghê ghê, không phải ý bảo nó xấu, nó đẹp trai nhất cái nhà hàng đó rồi, nhưng bị điên nên mình hơi hãi (thật đấy), nghĩ tới cảnh đứng gần nó đã thấy sợ rồi, chả hiểu sao.

    "Thôi chị ơiiiii, em tự chỉnh cũng được mà!"

    Hình như mình đã lùi lại và nói thế. Và nó định giúp nhưng tự ái thì phải, bảo: "Có anh Ng kìa!"

    Dù nó không nói thì anh Ng cũng thắt giúp mình luôn, ảnh nhiệt tình mà, vả lại đường đường là manager,chả lẽ không biết thắt cà vạt. Hic, cảm ơn anh đã cứu em.

    Mà nghĩ cũng tội ảnh quá, bên nhà hàng toàn bọn bệnh hoạn, trẻ trâu gì đâu không, bọn vào sớm thì ranh ma xảo quyệt, vào trễ thì ngơ ngác chả hiểu gì. Mà thôi kệ đi.

    Tóm quần lại, cái đám cưới ngày hôm qua (mà mình phục vụ) kết thúc bằng một câu nói của chủ thợ ảnh: "Chú đi khắp Đà Nẵng nhưng chưa thấy khách sạn nào hiếu khách như khách sạn này."

    Chú ấy nói với mình và bé Nh, xong bé ấy kêu anh supervisor (cũng tên Ng, quản lí nhà hàng là double Ng) lại nghe, chắc anh ấy sẽ kể với anh manager.

    Double Ng sướng nhé, còn gì sướng hơn làm việc xong mà nhận được lời khen? Đến mình chỉ là một đứa support thôi mà vẫn cảm thấy hạnh phúc lây.
     
  18. yakult

    Joined:
    Apr 12, 2016
    Messages:
    109
    Likes Received:
    1
    Mong cho cơn say nắng này chóng qua, vì bây giờ mình quá mệt để yêu ai đó, cảm giác đúng kiểu bải hoải rã rời.
    Sụp đổ hình tượng dùm cái anh ei, em mệt tim lắm rồi hic.

    The more open we were, the more vulnerable, which after a while weren't fun at all.
    Where do we go from here?

    Vãi cả mình, chẳng biết lòi đâu ra can đảm hỏi chị ấy: "ảnh có vợ chưa chị?", xong chị đáp: "hình như là chưa" cái vừa thấy buồn cười vừa phẫn nộ, haizz...

    Btw, bể kèo đi chơi với chị N rồi huhuhuhuhuhu :saokhongcoiconmatkhocnhi:


     
  19. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    Tháng 7 chị N đi, FBM của mình (của mình?) thì không biết lúc nào nghỉ. Buồnnnnnnn vãiiiiii.

    Hôm qua anh C đi ngang qua, tự nhiên N-san ngứa mồm bảo: "Chị thích ảnh ghê! Ảnh đẹp trai mà hiền nữa!"

    Mình phát cuồng: "Add friend liền chị, có số đt nè!"

    N-san lôi đt ra lướt lướt, thì vãi, ảnh đã có vợ, facebook đầy ảnh cưới. Phải nói là đắng lòng. Ôi sao anh cưới sớm vậy anh huhu. Hai đứa rảnh ngồi buồn mất mấy phút. Xong, chả biết bị nỗi buồn của chị ấy làm cho mình nổi cơn điên, ngồi an ủi miết, còn nói: "Buồn chứ, nghe FBM sắp đi em cũng buồn lắm."

    N-san phá ra cười: "Tỉnh quá bé, làm sao buồn bằng chuyện anh C đã có vợ! Ông kia chuyển chỗ rồi vẫn gặp được mà!"

    Không biết tình cảm của chị dành cho anh C có lớn không, nhưng hình như mình tiếp tục ở lại cái công ty này chỉ là vì FBM.

    Inbox hỏi con bạn: "Ê mài, thích một người chỉ vì ổng thắt cái cà vạt cho mình thì có điên không?"

    Nó: "Chỉ vậy thôi cũng đủ chết rồi."

    Mình: *ngồi rủa chị phiên dịch của sếp, tại sao ngày hôm đó tự dưng lại gọi anh ấy thắt cà vạt cho mình* Tất cả là tại chị!

    Sau đó chat với nó tới khuya mà đau ruột vãi, cảm giác như khi nói chuyện với senpai nào dày dặn kinh nghiệm ấy, đau ruột vãi chưởng =))

    X thì bảo rằng, cái cảm giác của mình chỉ là crush thôi, vài ngày là hết. Okay, mình cũng hy vọng nó nói đúng, thực sự hy vọng thế. Có khi, mình chỉ thích con người của anh Ng trong những cái khoảnh khắc đó, khi anh hết mình vì công việc, luôn vui vẻ chỉ bảo cho cấp dưới, chu đáo với khách hàng. Điềm tĩnh, hiền hòa, thân thiện, đôi khi hơi khó tính không hợp hoàn cảnh nhưng thôi kệ đi.

    Tóm lại là điện thoại bị bể, vâng, bể ạ, mà mình thì vẫn đang chờ 2 cuộc gọi.

    P/s: Hôm qua tự dưng bà chị (từng chửi mình) ngứa mồm khen: "Sao bữa nay thấy N đẹp ghê bây!" làm mình shock tới mức suýt đập đầu xuống quầy, lẩm bẩm bảo: "Sảng nữa chị!" (may mà không phải là "Chị uống nhầm thuốc à chị?", bả vẫn làm mặt nghiêm túc nói: "Thật! Tự nhiên thấy đẹp hơn mấy bữa trước!". Chị học được skill vừa đấm vừa xoa của sếp từ bao giờ thế chị?
     
  20. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    200
    Likes Received:
    6
    ### những ngày dài điên khùng
    ## điên khùng điên khùng điên khùng
    # crazy days


    [​IMG]

    1. Search google dịch như một con điên để xem chữ E trong tiếng Trung Quốc có phải là # không (wtf), brain đau như có chục con giòi quẩy ở bên trong, kết cuộc là phát hiện chữ hao hao giống # đó không phải chữ gì hết, chỉ là một kiểu đánh số mà khách Trung dùng (để hack não mình chăng?) @@

    2. Khách đông chóng cả mặt, kiểu không có thời gian ngồi thở luôn í, chạy quanh như một con khùng, đã vậy khách tỉnh rụi nói tiếng Trung dù mình nghe chữ được chữ mất, may mà có những vị khách tốt bụng dịch sang tiếng Anh giùm hic hic -_- chắc phải mua quyển từ điển tiếng Trung N-san nói về học quá.

    3. Ghi nhận một số câu nói "đau khổ" của đội ngũ "mặt tiền" bệnh hoạn:
    -Sững-san *mặt hoang mang* : "Tính như thế nào hả em?"
    "Hả? Anh không biết đâu em." *mặt tiếp tục hoang mang*
    -L-san: "Sorry I don't understand Japanese."
    Mình: "Bả nói tiếng Trung Quốc chị ơi!"
    L-san: "Ah, sorry I dont understand Chinese."
    Mình: ...
    -H-san *mặt hoang mang*: "Hả? Bữa nay tính tiền mặt được hả?"
    -Robot-san *mặt nhăn như khỉ*: "Có mỗi hai tờ tiền lẻ mà em lấy rồi anh lấy gì thối cho khách đây?"
    -U-san *một chuỗi hành động trợn mắt, đi gấp gáp, dập điện thoại, cười, ... như bị tăng xông*
    Cho hỏi cái tuần này là tuần gì mà mọi người bị tưng hết vậy? Chắc trong #team còn mỗi D-san là bình thường thôi hic =)))))))))


    4. Phát hiện nói chuyện với FBM rất nhức đầu, kiểu không biết lão muốn gì ấy, và còn nữa, anh chảnh, chảnh một cách kinh khủng ấy =))))))
    Nghĩ lại thì N-san rất có mắt nhìn người, chị nói không hề sai về FBM: "Ảnh hiền nhưng hơi khó hiểu."
    Hoy nếu keo này thua, em sẽ không làm phiền anh nữa, em đã cố gắng hết khả năng rồi, việc còn lại tự anh phải làm thôi.


    5. Đột nhiên muốn lái xe chạy dọc Phan Chu Trinh rồi đến Bùi Thị Xuân của Huế, để ngửi mùi nắng buồn man mác một thời mình từng đi qua. Lại tự kỉ rồi mài.

    6. Mạnh miệng ủng hộ N-san đi phỏng vấn, cỗ vũ nhiệt liệt, mặc dù trong lòng buồn kinh khủng khi chị quyết định đi. Những ngày không có chị, em biết tâm sự những câu chuyện hại não với ai đây huhu :'(
    Nhưng thôi, chị vui mới là trên hết. Kèo đi chơi tháng 7 của chúng ta không bị bể, với em thế là quá đủ rồi =))))


    7. Không thích cảm giác bị những đứa nhỏ hơn xem mình như... em (wth), kiểu chăm sóc cho mình một cách creepy, gắp đồ ăn cho, lại còn mắng: "Ăn cái kiểu gì thế? Ăn cho nhiều vào!". Biết là nó không có ý hỗn, nhưng nhìn chung mình khá khó chịu, kiểu mình hơi gay gay nên khá nam tính, mình không thích bị xem như con bánh bèo, sẽ lên tiếng nếu còn bị đối xử kiểu thế.

    8. Thấy creepy vì chị chửi mình ấy bỗng nhiên quay lại nói chuyện, đùa giỡn, quan tâm mình hệt như những ngày đầu tiên chị mới bước vào công ty, dù không biết mục đích của chị là gì nhưng dù sao cũng cảm ơn vì giúp mình thấy đỡ chán. Nhưng vì chị cung Song Tử nên chắc mình sẽ không kết thân đâu, mình không muốn lặp lại sai lầm trong quá khứ.

    9. Đọc chuyện bạn Hemi khóc sau khi chat với bạn-thân-cũ, đột nhiên cũng thấy buồn dã man, có điều mệt mỏi quá nên nỗi buồn này đã chìm sâu, không thể nặn thành nước được. Đành cười vậy. Ha ha, bạn thân cũ.
    Bạn thân cũ của mình giờ sống vui không nhỉ? Đầu mình vẫn còn văng vẳng câu nói của nó.


    10. Cảm hứng chập chờn như một gã troll, lúc tràn đầy tưởng vỡ tung não thì không có thời gian, mà lúc mình rảnh rỗi ôm tab ngồi gõ thì nó bay đâu mất không chịu tới dù chỉ một tẹo. Ôi cái nghiệp viết truyện của emmmmm!!!
     

Share This Page