Sâu - [Satisfaction]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by yakult, Apr 12, 2016.

  1. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    204
    Likes Received:
    6
    khuôn mặt người đó ngày càng xa lạ quá đỗi
    không còn là người trong kí ức của mình nữa rồi
    kinh khủng
    hahahahaha
    đã quên chưa mài?
     
  2. blue_cat1201

    Joined:
    Jul 26, 2014
    Messages:
    214
    Likes Received:
    12
    Rất sợ cảm giác một ngày nào đó fiction cũng như zf, sập bất thình lình mà không nói điều gì =)) bao nhiêu kỉ niệm, tin nhắn quý giá bay mất như chưa từng tồn tại, người quen cũ cũng mất liên lạc, riết không biết họ có còn nhớ mình, thậm chí có còn sống không =))
    Dù chẳng biết cái forum này có sập không nhưng thôi mình... dọn nhà đi trước vậy =)) nhà vắng quá tự kỉ mãi cũng buồn :(

    Bye bye hu hu, xúc động chẳng biết nói gì.
     
  3. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    204
    Likes Received:
    6
    Về MCMT và VVVV

    Đùa chứ viết MCMT được mấy miếng tự dưng phát hiện có nhiều nét giống 4V dã man @@ dù mình không hề cố ý, cũng chẳng bao giờ nghĩ sẽ xây dựng nhân vật giống nhau. Đầu tiên là cách đặt tên: Van Gogh, Picasso, Thần Cupid tương tự Peter Pan, Wendy, Tinker Bell, Thuyền trưởng Hook. Tiếp theo là sự trùng hợp: thằng Toàn vì em Pi mà thành một thằng bệnh, giống như thằng Hoàng Anh vì Gấu mà ra vô cảm, bé Pi cũng trẻ trâu giống hệt thèng Gấu nữa (khác cái là thèng Toàn chơi ngu hơn Hoàng Anh trong khi con Pi lại không điên bằng thằng Gấu). Van Gogh thì không giống Peter Pan, nếu mà phải so sánh thì bạn này giống... thằng Hoàng trong ĐGCT (bạn trẻ này mình lấy cảm hứng từ Hoàng thật hahaha). Thằng Cupid tuy tên Cupid nhưng không lấy cảm hứng từ Su (Su là thế hệ đàn em rồi), nhưng gì thì gì, bạn ấy lại có nét giống Nguyên trong 4V, kiểu wikipedia rởm, chuyên đầu độc tâm hồn trẻ em ấy =)) Mỗi tội, Cupid này sâu sắc hơn, tốt hơn, tỉnh táo hơn và đời không nát như Nguyên (thật ra cái này cũng không chắc, mức độ nát tùy vào cái nhìn của mỗi người).


    Tóm lại là đôi khi mình có cảm giác như đang lạc về thế giới của 4V. Vi diệu vãi =))

    P/s: tự nhiên đọc lại TTTCS cái mất mẹ cảm giác với MCMT, kể cũng lạ, mỗi khi chuẩn bị viết truyện mới mình đều nghĩ nó sẽ không hay bằng truyện cũ, có điều thử viết coi sao, nhưng lúc bắt đầu viết, ý tưởng cứ liên tục đập vô óc, rồi mình hăng hái viết vì thấy nó rất thú vị, viết được một chặng phát hiện truyện mới bao giờ cũng hợp lý hơn truyện cũ, kiểu như đàn anh ấy, nhân vật có chiều sâu và được đầu tư ngoại hình hơn, plot cũng lầy hơn (?), tuy nhiên có một thứ truyện mới không bao giờ vượt qua được truyện cũ: "chất", cái sự chất mà chính mình - người viết - cũng không thâu tóm, níu kéo lại được, đó gọi là "sức sống của tuổi trẻ". Mình già rồi =))
     
  4. yakult

    Joined:
    Apr 12, 2016
    Messages:
    110
    Likes Received:
    1
    Đùa chứ nhìn lại 2 fic "Đại gia của tôi" lẫn "thời trẻ trâu của Su" mình thấy vẫn còn thiếu sót và chưa thỏa mãn, tự nhiên muốn viết lại ghê gớm. Có nên viết lại không ta? Gộp chung hai cái vào một và để Simsimi làm người dẫn chuyện =)) thấy cũng tội, truyện nào nó cũng là main nhưng mình không thể để nó kể chuyện vì mình không đủ trình hóa thân =)) kiểu không tự tin. Không ngầu như Su hay bao dung như Tiến, Simsimi ở 1 đẳng cấp khác, không phải con người nữa rồi =))
    Bây giờ mình đã đủ trình nhập vai chưa nhỉ? Nếu viết lại nữa thì mình sẽ là con au nhây nhất lịch sử =))
     
  5. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    204
    Likes Received:
    6
    Tự nhiên ngẫm về đời mình, có khi nào sai lầm là do chơi với toàn con nhà giàu hông nhỉ, không hẳn là con nhà giàu nhưng kiểu giàu hơn mình rất rất nhiều ấy, thành ra bây giờ xa bọn nó mình không thể thân với những người khác được. Không phải lối sống tụi bạn mình quá sang chảnh hay gì, là tư tưởng sống ấy, kiểu, chỉ cần người khác nghe một bài nhạc sến là đủ để bọn nó hiểu đẳng cấp mà tự động né rồi, chẳng phải làm cao hay kênh kiệu, đơn giản là biết người đó không ở cùng đẳng cấp nên không chơi được. Mình bị nhiễm lối sống ấy của bọn nó, thành ra kết thân với những người không cùng đẳng cấp khác quả là khó khăn, dù họ giàu hơn cả bọn nó về kinh tế, nhưng không giàu trong tâm hồn. Bạn hiểu không? Mệt quá đi. Đôi khi ngồi tâm sự với bạn mới mà nó cũng chẳng hiểu mình nói cái quần què gì, cũng không thèm tin đâu dù mình móc tim móc phổi ra nói =))
     
  6. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    204
    Likes Received:
    6
    Bị cả sếp lẫn khách chửi sấp mặt mà chẳng cảm thấy buồn hay tức giận hay sợ hãi như mình đã nghĩ, mình nhây quá rồi, hay là do nhìn thấy vấn đề quá nhỏ bé đến mức vô lý nên thôi không quan tâm?
    Sếp mình hình như ghét thằng crush của mình - nhầm, không phải của mình =)) - kinh khủng, kiểu nó nói gì là lên giọng bắt bẻ lại ngay, ông kia hỏi thì liền bật ngay: "Không biết! Dont care, không quan tâm!". Tội nghiệp thằng crush, mặc dù nó hơi xấu tính và ranh ma nhưng cũng chỉ là một đứa bằng tuổi mình mà thôi, nhỏ hơn ông sếp nhiều lắm. Nhìn nó mon men đi ra nhòm ông sếp nhây mặt cười mà mình thấy nó vừa tồi tội vừa điên không chịu nổi =)) Mình tự hỏi nó đã làm gì ông mà ông ghét nó, hay do nó lăn ra ngủ trong phòng làm việc? =))
    P/s: cái giọng ngái ngủ của thằng crush, ôi trời, bonus quả mặt zombie đầu bù tóc rối vì làm việc quá nhiều, hay cái giọng nghẹt mũi vì bị cảm mà vẫn tán khách được của nó dễ thương không chịu nổi =))
     
  7. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    204
    Likes Received:
    6
    Tối hôm qua mới lên công ty đã gọi crush hỏi ngu, nghe giọng nó khó chịu vãi, hình như đang ngủ bị mình lôi đầu dậy -_-. Mình chuẩn bị tinh thần nghe chửi, ấy mà không, nó vẫn tỉnh tỉnh đi ra hỏi gọi sếp okay chưa, mặt hiền hiền dễ thương. Hic, sorry mài nhiều nhiều crush :((
    Mài có biết chị khách hỏi tao mài có phải quản lý không đấy không, ôi trời chị bé ấy nói chuyện dễ thương khiếp luôn =)) she really made my day <3
     
  8. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    204
    Likes Received:
    6
    Crush bị tưng tưng, chiều chưa gì đã quấn băng rôn, dán cờ với chái tym đầy mặt lượn ra lượn vào. Hội chụy em bạn dì kéo nhau ra cà phê coi đá bóng, còn một mình mình bao quầy khách sạn, hình như nó thấy mình tội quá nên cầm 2 miếng lá cờ với quả tim đỏ sao vàng tí tởn chạy lại bảo: "Bé, cho em này!" xong bắt mình dán lên mặt, mình cầm nhưng làm lơ không định dán, cũng không định xem (vì mình vô cảm với bóng đá okay?), nó dọa: "Em không dán, lát VN mà thua anh đốt quầy luôn đấy!", mình: :v okay tao sợ quá, giả vờ làm mặt tội nghiệp dụ dỗ nó: "Cho em đi coi cùng với!", thằng bé (thanh niên cứng) bảo: "Bật máy tính mà coi!" =)). Vãi cả nó, sống ảo hơn cả con gái, trước khi đi còn bắt mình chụp cho một đống ảnh, phần mềm chỉnh sửa rồi chế độ 3d như đúng rồi. Quỳ! :)

    Vì nó mà lâu lắm rồi mình mới xem lại đá bóng, tự dưng xúc động ghê gớm, thấy mình cũng là người bình thường như ai, thấy mình có thể vui chung với mọi người - trừ mấy thằng điên đi bão okay? - tự dưng nhớ bro, nhớ những ngày còn nhỏ ba anh em đi xem ké TV hàng xóm, toàn đá bóng đồ không.

    By the way, i love U23 Việt Nam.
     

Share This Page