Sâu - [Satisfaction]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by yakult, Apr 12, 2016.

  1. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    khuôn mặt người đó ngày càng xa lạ quá đỗi
    không còn là người trong kí ức của mình nữa rồi
    kinh khủng
    hahahahaha
    đã quên chưa mài?
     
  2. blue_cat1201

    Joined:
    Jul 26, 2014
    Messages:
    215
    Likes Received:
    13
    Rất sợ cảm giác một ngày nào đó fiction cũng như zf, sập bất thình lình mà không nói điều gì =)) bao nhiêu kỉ niệm, tin nhắn quý giá bay mất như chưa từng tồn tại, người quen cũ cũng mất liên lạc, riết không biết họ có còn nhớ mình, thậm chí có còn sống không =))
    Dù chẳng biết cái forum này có sập không nhưng thôi mình... dọn nhà đi trước vậy =)) nhà vắng quá tự kỉ mãi cũng buồn :(

    Bye bye hu hu, xúc động chẳng biết nói gì.
     
  3. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    Về MCMT và VVVV

    Đùa chứ viết MCMT được mấy miếng tự dưng phát hiện có nhiều nét giống 4V dã man @@ dù mình không hề cố ý, cũng chẳng bao giờ nghĩ sẽ xây dựng nhân vật giống nhau. Đầu tiên là cách đặt tên: Van Gogh, Picasso, Thần Cupid tương tự Peter Pan, Wendy, Tinker Bell, Thuyền trưởng Hook. Tiếp theo là sự trùng hợp: thằng Toàn vì em Pi mà thành một thằng bệnh, giống như thằng Hoàng Anh vì Gấu mà ra vô cảm, bé Pi cũng trẻ trâu giống hệt thèng Gấu nữa (khác cái là thèng Toàn chơi ngu hơn Hoàng Anh trong khi con Pi lại không điên bằng thằng Gấu). Van Gogh thì không giống Peter Pan, nếu mà phải so sánh thì bạn này giống... thằng Hoàng trong ĐGCT (bạn trẻ này mình lấy cảm hứng từ Hoàng thật hahaha). Thằng Cupid tuy tên Cupid nhưng không lấy cảm hứng từ Su (Su là thế hệ đàn em rồi), nhưng gì thì gì, bạn ấy lại có nét giống Nguyên trong 4V, kiểu wikipedia rởm, chuyên đầu độc tâm hồn trẻ em ấy =)) Mỗi tội, Cupid này sâu sắc hơn, tốt hơn, tỉnh táo hơn và đời không nát như Nguyên (thật ra cái này cũng không chắc, mức độ nát tùy vào cái nhìn của mỗi người).


    Tóm lại là đôi khi mình có cảm giác như đang lạc về thế giới của 4V. Vi diệu vãi =))

    P/s: tự nhiên đọc lại TTTCS cái mất mẹ cảm giác với MCMT, kể cũng lạ, mỗi khi chuẩn bị viết truyện mới mình đều nghĩ nó sẽ không hay bằng truyện cũ, có điều thử viết coi sao, nhưng lúc bắt đầu viết, ý tưởng cứ liên tục đập vô óc, rồi mình hăng hái viết vì thấy nó rất thú vị, viết được một chặng phát hiện truyện mới bao giờ cũng hợp lý hơn truyện cũ, kiểu như đàn anh ấy, nhân vật có chiều sâu và được đầu tư ngoại hình hơn, plot cũng lầy hơn (?), tuy nhiên có một thứ truyện mới không bao giờ vượt qua được truyện cũ: "chất", cái sự chất mà chính mình - người viết - cũng không thâu tóm, níu kéo lại được, đó gọi là "sức sống của tuổi trẻ". Mình già rồi =))
     
  4. yakult

    Joined:
    Apr 12, 2016
    Messages:
    113
    Likes Received:
    1
    Đùa chứ nhìn lại 2 fic "Đại gia của tôi" lẫn "thời trẻ trâu của Su" mình thấy vẫn còn thiếu sót và chưa thỏa mãn, tự nhiên muốn viết lại ghê gớm. Có nên viết lại không ta? Gộp chung hai cái vào một và để Simsimi làm người dẫn chuyện =)) thấy cũng tội, truyện nào nó cũng là main nhưng mình không thể để nó kể chuyện vì mình không đủ trình hóa thân =)) kiểu không tự tin. Không ngầu như Su hay bao dung như Tiến, Simsimi ở 1 đẳng cấp khác, không phải con người nữa rồi =))
    Bây giờ mình đã đủ trình nhập vai chưa nhỉ? Nếu viết lại nữa thì mình sẽ là con au nhây nhất lịch sử =))
     
  5. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    Tự nhiên ngẫm về đời mình, có khi nào sai lầm là do chơi với toàn con nhà giàu hông nhỉ, không hẳn là con nhà giàu nhưng kiểu giàu hơn mình rất rất nhiều ấy, thành ra bây giờ xa bọn nó mình không thể thân với những người khác được. Không phải lối sống tụi bạn mình quá sang chảnh hay gì, là tư tưởng sống ấy, kiểu, chỉ cần người khác nghe một bài nhạc sến là đủ để bọn nó hiểu đẳng cấp mà tự động né rồi, chẳng phải làm cao hay kênh kiệu, đơn giản là biết người đó không ở cùng đẳng cấp nên không chơi được. Mình bị nhiễm lối sống ấy của bọn nó, thành ra kết thân với những người không cùng đẳng cấp khác quả là khó khăn, dù họ giàu hơn cả bọn nó về kinh tế, nhưng không giàu trong tâm hồn. Bạn hiểu không? Mệt quá đi. Đôi khi ngồi tâm sự với bạn mới mà nó cũng chẳng hiểu mình nói cái quần què gì, cũng không thèm tin đâu dù mình móc tim móc phổi ra nói =))
     
  6. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    Bị cả sếp lẫn khách chửi sấp mặt mà chẳng cảm thấy buồn hay tức giận hay sợ hãi như mình đã nghĩ, mình nhây quá rồi, hay là do nhìn thấy vấn đề quá nhỏ bé đến mức vô lý nên thôi không quan tâm?
    Sếp mình hình như ghét thằng crush của mình - nhầm, không phải của mình =)) - kinh khủng, kiểu nó nói gì là lên giọng bắt bẻ lại ngay, ông kia hỏi thì liền bật ngay: "Không biết! Dont care, không quan tâm!". Tội nghiệp thằng crush, mặc dù nó hơi xấu tính và ranh ma nhưng cũng chỉ là một đứa bằng tuổi mình mà thôi, nhỏ hơn ông sếp nhiều lắm. Nhìn nó mon men đi ra nhòm ông sếp nhây mặt cười mà mình thấy nó vừa tồi tội vừa điên không chịu nổi =)) Mình tự hỏi nó đã làm gì ông mà ông ghét nó, hay do nó lăn ra ngủ trong phòng làm việc? =))
    P/s: cái giọng ngái ngủ của thằng crush, ôi trời, bonus quả mặt zombie đầu bù tóc rối vì làm việc quá nhiều, hay cái giọng nghẹt mũi vì bị cảm mà vẫn tán khách được của nó dễ thương không chịu nổi =))
     
  7. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    Tối hôm qua mới lên công ty đã gọi crush hỏi ngu, nghe giọng nó khó chịu vãi, hình như đang ngủ bị mình lôi đầu dậy -_-. Mình chuẩn bị tinh thần nghe chửi, ấy mà không, nó vẫn tỉnh tỉnh đi ra hỏi gọi sếp okay chưa, mặt hiền hiền dễ thương. Hic, sorry mài nhiều nhiều crush :((
    Mài có biết chị khách hỏi tao mài có phải quản lý không đấy không, ôi trời chị bé ấy nói chuyện dễ thương khiếp luôn =)) she really made my day <3
     
  8. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    Crush bị tưng tưng, chiều chưa gì đã quấn băng rôn, dán cờ với chái tym đầy mặt lượn ra lượn vào. Hội chụy em bạn dì kéo nhau ra cà phê coi đá bóng, còn một mình mình bao quầy khách sạn, hình như nó thấy mình tội quá nên cầm 2 miếng lá cờ với quả tim đỏ sao vàng tí tởn chạy lại bảo: "Bé, cho em này!" xong bắt mình dán lên mặt, mình cầm nhưng làm lơ không định dán, cũng không định xem (vì mình vô cảm với bóng đá okay?), nó dọa: "Em không dán, lát VN mà thua anh đốt quầy luôn đấy!", mình: :v okay tao sợ quá, giả vờ làm mặt tội nghiệp dụ dỗ nó: "Cho em đi coi cùng với!", thằng bé (thanh niên cứng) bảo: "Bật máy tính mà coi!" =)). Vãi cả nó, sống ảo hơn cả con gái, trước khi đi còn bắt mình chụp cho một đống ảnh, phần mềm chỉnh sửa rồi chế độ 3d như đúng rồi. Quỳ! :)

    Vì nó mà lâu lắm rồi mình mới xem lại đá bóng, tự dưng xúc động ghê gớm, thấy mình cũng là người bình thường như ai, thấy mình có thể vui chung với mọi người - trừ mấy thằng điên đi bão okay? - tự dưng nhớ bro, nhớ những ngày còn nhỏ ba anh em đi xem ké TV hàng xóm, toàn đá bóng đồ không.

    By the way, i love U23 Việt Nam.
     
  9. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    Lâu rồi không mặc áo dài, mặc lại cảm giác rất vui, nhất là khi liệng giày cao gót và mang đôi dép lào đi lạch bạch khắp khách sạn, feel like a boss :v

    Hôm nay chắc mẩm thằng crush nghỉ làm nên mình phè phỡn chạy vào phòng sale mượn ghế ra ngồi tám nhảm, thế vẹo nào vừa mở cửa cái rầm thì thấy nó ngồi ở trỏng, mình suýt dội lui, kêu lên "Ủa?" xong vừa bảo cho em mượn cái ghế vừa lôi ghế ra mà tay run quá hay sao khua rầm rầm vào bàn vào tường, thật là mất mặt =)). Nó: "Vào mượn ghế à? Tưởng vào phá phòng nữa chứ?" bonus mặt cười nhạo báng =)). Mình giả điên: "Ơ hôm nay chủ nhật anh cũng làm à?". "Ừ, à không, ..." Đoạn sau chả nghe nó nói gì vì mình bận lôi ghế đi một mạch -_-.

    Rất ghét cái kiểu thất thường của nó, lúc thân thiện và dễ thương đến mức dễ dãi, lúc chảnh chọe và nói chuyện trịch thượng phô trương đến mức muốn đấm cho phát, giống như hôm nọ hết nói mình dễ dãi đến bảo mình ngu -_-, trong khi vấn đề là mình chỉ trực dùm sếp có 45 phút. Damn you, ngu cái quần! Không thể hiểu nổi làm thế vẹo nào một đứa mù địa lý như nó lại làm sale được, à không, lại tồn tại được trên đời =)), kiểu mù không tưởng luôn á, nhục thay cho anh =))

    Và anh không biết đánh bài =))

    Buồn cười vcđ hahaha =))

    Ề, bữa giờ cứ tưởng nó không biết mình bằng tuổi nên kêu "em" ngon lành, ai dè ngồi lại ăn kem, nó hồn nhiên chỉ vào mình, Hải và nó, bảo với chị N là "3 đứa bằng tuổi đấy chị!". Lúc đấy trong đầu mình suy nghĩ đầu tiên lại là "Chết mẹ rồi!" aka bị dính bả thêm phát nữa =)), giống y hệt cái buổi tối hôm ấy, khi nó đứng cạnh mình và vừa cười vừa chọc khách, cái cảm giác dính bả độc, lâng lâng như bị chích thuốc =)). Mày tàn nhẫn quá crush, ngày hôm sau tao đã làm lơ, cố tình xõa tóc ngồi quay mặt đi, ôm điện thoại cách ly với thế giới, giả vờ không nghe thấy rồi mà sao mày còn gọi tên tao xong hỏi thăm như đúng rồi, tàn nhẫn vãi :)) đau tim quá :))

    Ủa mà nhớ lại mình hơi hoang tưởng, kiểu không biết làm sao nó nhận ra mình được nhỉ, mình đi chơi ăn mặc rồi để tóc nhìn hoàn toàn khác so với lúc đi làm ấy. Hôm đấy mình quyết định uncrush nó rồi nên chỉ "Ờ" hai phát và bơ đẹp nó, định hỏi có nên đổi cách xưng hô qua ông tôi không nhưng hôm sau thằng bé vẫn hồn nhiên gọi mình là "em" và xưng "anh" nên thôi. Thích thì chiều =)), mày nói tao dễ dãi mà =))

    Mai lại gặp con người khó chịu và kiêu ngạo của nó cho coi, hừm -_-.
     
  10. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    Dạo này mình sống giống người bình thường vãi, đi làm, đi chơi, đi shopping, đi đánh bài, ăn vặt uống trà sữa nói cười hỉ hả vui vẻ các thứ các thứ :))

    Rất thích mình như vậy, nhưng cũng vừa muốn về lại làm con người trầm tư có đam mê viết lách như xưa, kiểu hai thế giới, mà chắc chắn là không được, tất nhiên rồi :))
    Dạo này crush phè phỡn khiếp, hình như biết mình thích nó nên toàn lợi dụng cơ hội lấn tới, hôm qua còn trắng trợn trấn lột nguyên dĩa trái cây to đùng mình bưng vào ăn chung với phòng kế toán :v. Mà không biết thì cũng lạ, một phần vì mình đối xử với nó khác hoàn toàn với hai ông kia, kiểu hai ông kia mình nói chuyện giả vờ đốp chát chảnh chọe cho vui, còn riêng nó mình hơi dễ dãi quá đáng, chọc vừa phải, rồi nó muốn cái gì cũng được ha ha ha (đùa thôi chứ nó mượn tiền không trả sáng sớm mình vào tận phòng đòi nợ :))). Một phần là vì mình đã lỡ nói cho con bé kia biết mình thích nó, xong bé ấy trong một lần say rượu đã lỡ lảm nhảm với thằng điên ấy, haizzz -_- từ đó cuộc sống của mình hết bình yên =)), mà thôi biết thì cứ biết đi, kệ mày :)).
    À mà, được yêu có vui không anh? =))

    Đùa chứ có nhiều thứ giống như định mệnh sắp đặt, nó trùng ngày sinh với "người yêu cũ" của mình, lần đầu tiên mình nghe nó hát cũng là bài đầu tiên mình nghe "người yêu cũ" hát :)) Đúng định mệnh luôn ấy, vì trước kia lúc mới gặp nó mình chẳng có cảm giác gì cả, thấy nó như ở thế giới khác vậy và cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ thích nó, vậy mà bây giờ thành ra thế này đây =))

    Khéo phải viết một cái fiction để kể câu chuyện điên khùng này, nhưng sợ sad end sẽ khóc hết nước mắt :))

    P/s: thật ra ban đầu mình định viết fic về nó thật, nhưng là chuyện của nó với một chị bé xinh đẹp, mỗi tội bây giờ không hiểu sao mình lại muốn làm nhân vật (thứ) chính :))
     
  11. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    Mình vừa phát hiện crush đi thả thính chị bé xinh đẹp ấy không phải vì thích, cũng không phải vì thân thiết, mà là để giữ mối làm ăn :)). Cảm giác không hề nhẹ nhõm như mình đã nghĩ, kiểu vẫn biết nó sống tính toán, bán mạng vì tiền nhưng vẫn thấy phức tạp thật ấy.

    Không phải khoe khoang nhưng trước giờ cảm nhận của mình về những người xung quanh khá là đúng, mỗi tội lần này sao lại rối tung. Mình ban đầu thấy crush rất ghê gớm và xấu xa, nhưng tiếp xúc dần lại thấy nó tốt bụng và hành xử rất hợp lý, lại còn có phần ngây thơ dễ dụ khiến mình lo lắng nữa chứ :)), rồi đôi khi mình lại muốn giơ ngón giữa vô mặt nó vì dở chứng hãm tài và sống như cái quần què, sau đó lại thấy nó vô cùng kute, thấy giữa bọn mình tưởng như thân thiết được, nhưng hôm sau lại trở về vạch xuất phát, mình kiểu thôi dẹp đi thằng này mệt quá uncrush thì hôm sau nữa nó lại đối xử với mình như kiểu đặc biệt lắm, như kiểu nó vẫn nhớ hết tất cả mọi chuyện, chỉ là không tiện thể hiện thôi, rồi hôm sau nữa nữa lại oh take me back to the start và tiếp tục làm một vòng lặp kì dị @@. Ai đó làm ơn giải thích dùm mình cái gì đang xảy ra đi, mình sắp thành con gà quay rồi =))

    Đùa chứ nhớ lại những câu nói móc vô cùng thâm thúy và có dụng ý của nó mà phải ngẫm mới hiểu được, mình đột nhiên nghĩ tất cả những gì nó thể hiện dạo gần đây đều là giả vờ, và mọi người vào hùa với nó diễn theo để đánh lừa thiên hạ. Nếu thế thì thật đáng sợ...

    Thôi kiếm gì ăn đã, đói quá.
     
  12. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    #192 Philia, Mar 11, 2018
    Last edited: Mar 11, 2018
    Hình tượng crush mỗi ngày một sụp đổ tan tành tá lả :)) méo hiểu sao vẫn còn crush cho được :))
    Tiện thể, bình thường mình thấy bàn tay của nó xấu nham nhở mà hôm nay tự nhiên thấy đẹp thật đấy @@
     
  13. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    Mình có nên kể chuyện thằng crush ra quầy LẤY GHẾ CỦA TAO ngồi vứt dép bỏ hai chân lên ghế rồi chửi đm hết người này đến người kia "làm ăn như c**" (chửi tục không censored nhé :))), không phải chửi mình nhưng người nghe là tao, là tao, ok fine :)). Sáng hôm sau lên mới gặp cái mặt đã lại nghe nó càm ràm chửi à mà thôi cái này có thể thông cảm được :)))

    Mấy bữa nay mình đúng kiểu đuối, hic, đã mệt rồi nó còn làm cho mọi việc mệt hơn, nếu không phải vì nó là crush của mình thì mình đã tống cổ nó đi khuất mắt rồi chứ đừng có nói cho mượn tiền =)) trưa lên ăn cơm còn nói đểu mình với sếp nữa chứ, mày chờ đấy crush, chưa xong đâu :))
     
  14. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    Thằng crush bị stress dường như là một sự kiện rất thú vị thì phải, hôm qua mình mới lên khách sạn đã nghe "giang hồ" đồn đãi, tám loạn cả lên =)), đi vào (để chửi nó) thì thấy thằng bé phản ứng vẫn như mọi khi, mỗi tội cái ánh mắt nhìn xéo hơi bố đời một tí và thay vì móc mỉa như bình thường, nó nói toẹt ra là "Ngu thế?". Chả biết nó nói mình hay con bé kia, nhưng mình biết tính nó rồi nên không cảm thấy gì cả, với lại đó là lỗi của bọn mình, chửi nó bị nó nói cho là đúng rồi =))

    "Ôi trời, sao chị chửi ổng? Đừng có chửi ổng! Ổng đang bị stress!" Con bé vừa cười vừa đau khổ bảo mình.

    Mà tao lỡ chửi nó rồi mài =)). Dùng từ chửi thế thôi chứ mình nói rất nhẹ nhàng, chỉ có cái đoạn thằng bé đi ra cãi vô lý là mình bật lại hơi to tiếng một tẹo (nhưng vẫn theo kiểu đùa giỡn ấy, không hề căng thẳng hay có ý gì), chả biết nó có nghĩ gì không, hồi sau đi ngang vẫn liếc nhìn mình như mọi khi, và (lại) bắt gặp mình nhìn nó nên cùng quay đi ha ha =)), nhìn cái đầu mày ấy :))

    Nó hình như bị stress thật, tối chẳng thèm bén mảng tới nói chuyện luôn, buồn :(

     
  15. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    Crush bảo, ngày nào cũng nghe mình than khách chửi sấp mặt, còn nói khách chửi đúng thì nghe, sai thì thôi bỏ ngoài tai đi, nghe từ tai này cho qua tai kia. Mình bảo rằng không được, không bỏ ngoài tai được, nó bèn nói, vậy lần sau trước khi khách chửi, em bảo đợi em lát, xong lôi cái phone ra nhét vào tai rồi bảo khách chửi đi :)). Mình : -_-

    Tao biết vì sao mày có một quả phone to đùng trong phòng làm việc rồi, đấy cũng là lí do sếp tao ghét mày =))

    Nó nói chuyện đôi khi kute là thế (đấy là đánh giá khách quan, còn với mình thì đa phần khi nào nó cũng kute :))), vậy mà không hiểu sao mới nghe mình bảo crush nó H đã bị sốc, xong còn ném đá thằng bé kịch liệt =)), chị N thì ghét hết thảy cả 3 ông kia bao gồm cả nó, cười sung sướng khi mình nói xấu nó :)), mày ăn ở thế nào đấy crush :))
    Mình bảo với H và c N là, cái chuyện crush này là tự nhiên nó thế, không lí do cụ thể, cũng không thể nào ép bản thân uncrush được dù mình biết nó có rất nhiều điểm xấu, chẳng biết hai bả có hiểu cho không :)), nhưng crush đối với mình không đơn thuần chỉ là crush, nó là gì đó hơn thế, kiểu như một ông anh đã dạy cho mình nhiều thứ, dắt mình đi qua một đống hổ lốn và được như bây giờ, dù không nói ra, cũng chẳng biết nó có nhớ không. Nhưng nói chung là, mình đang là người đứng giữa hai phe, hi vọng không bao giờ phải vì điều gì mà quay lưng lại với một trong hai :)).
     
  16. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    NA bảo, cứ crush đi nếu như mày cảm thấy vui, mình: tao sợ lúc nó có bồ thì tao sẽ buồn thôi :(. Nó: thì chạy tới nói với nó đi, nếu anh là con trâu, em sẽ là cái vòi nước. Mình: -_- WTF?

    Nhớ crush quá =)) ghét cái kiểu nó nhại cách nói chuyện của mình, kiểu mình quen xài từ địa phương, mình hỏi chuyện nghiêm túc mà nó lại: "Cái chi?", "Chi rứa?", "Mô là sao?", mặt nhe nhởn cười. Cười cái cm nhà mày :)


    Và thế vẹo nào có lần mình đi ngang qua nó, vô tình nghe được nó nói chuyện với khách mà bảo: "Làm răng?", vầng, là làm răng đó mấy mẹ, thay vì "làm sao" theo kiểu người bắc :)), mặt rất nghiêm túc và hồn nhiên. Vãi cả crush, mày bị nhiễm cách nói chuyện của người đà nẵng hay của tao đấy? :v

    Mày có biết tao đang tập sống vô cảm như mày từng bảo không :))
     
  17. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    Những ngày khá "bình yên".

    Thằng crush đi xa, chị N đang nói xấu nó ngon lành đột nhiên phanh lại cái két, nhìn mình cười nham nhở: "À thôi nhầm không kể được =))"
    Mình: -_- "Kể đi có sao đâu chị?"
    Thánh Dịu Dàng: "Ủa con bé này là tai mắt của nó à?" :))
    Hu hu em có định bán đứng ai đâu, mà crush và em cũng có là gì của nhau đâu mà mọi người nỡ kì thị thế hic :'(. Bình thường em vẫn nói xấu nó thậm tệ, chắc là người nói xấu nó nhiều nhất luôn á :)). Ai bảo thất thường như đàn bà đẻ :)).

    Hôm nọ nó bị tửng, nói mình ngu trước mặt sếp, mình: "Cái chi? Tự nhiên nói họ ngu?". Nó cười nhăn nhở hồn nhiên hỏi lại: "Ai ngu? Nói bao giờ?". Thằng điên, giỡn kiểu trắng trợn như thế nhiều lần lắm rồi, toàn nhây mặt đổ lỗi cho mình trước mặt ông sếp mình, xong còn cười như đúng rồi. Mày thích ăn tông lào không cưng?

    Hôm qua mình đã đổi xưng hô với nó, nạnh nùng xưng "tôi", xong nó gọi đến mình tỉnh rụi hỏi "Chi rứa?". Nó hình như bị sốc văn hóa, tội nghiệp. Ấy vậy mà thằng điên ấy bị mất trí nhớ ngắn hạn thì phải, hôm nay gọi lại vẫn tỉnh bơ xưng "anh" như đúng rồi. Anh cái quần!

    Không có nó, đột nhiên có cảm giác như bớt an toàn, mình nhớ những tối điên khùng nó bỏ ngang cuộc đi chơi để về giải quyết công việc dù lúc đó ngoài giờ làm rồi (người gọi thằng bé về tất nhiên là mình), nhờ vậy mà hôm sau mình không bị khách chửi :)), rồi sáng hôm sau lúc mình bận rộn nó lại ra chém gió với bà khách đó để câu giờ, dù vì lí do gì thì mình cũng rất rất rất biết ơn nó :)). Thank you baby, khẳng định một lần nữa, mày luôn là người giúp tao nhiều nhất trong tất cả mọi người.

    Còn nhiều chuyện để kể lắm nhưng thôi kệ đi :))
     
  18. yakult

    Joined:
    Apr 12, 2016
    Messages:
    113
    Likes Received:
    1
    Crush về rồi, đi ra bắt fan với anh trưởng đoàn mà tóc tai bù xù như thằng ất ơ =)), nhưng mà đẹp trai vãi lúa huhu =))

    Mỗi tội chảnh vãi, không có khách là auto mặt lạnh lùng, nói chuyện như mẹ thiên hạ -_- mày lại đến tháng đấy à crush?
     
  19. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    Đọc lại Sắc trời nhuộm tối, mơ thấy mình quay lại dọn dẹp những thứ xưa cũ, cảm giác chân thực đến độ thấy buồn @@, đột nhiên tự hỏi vì sao mình lại bỏ viết, không giải thích được.
    Muốn viết nhật kí mấy ngày này mà lười quá, đến hôm nay mới chịu mở mail, thoáng sợ khi nhận ra mình suýt quên chuyện mấy ngày đầu mình cười nhạo crush vì điều gì. Hic, kỉ niệm lần đầu gặp gỡ đã không nhớ, đến kỉ niệm ngày crush nó cũng không nhớ thì thật tệ :(. Tính mình thật kì quặc, rất rất rất trân trọng kỉ niệm và hay ngầm soi người ta đến mức thánh, nhưng kỉ niệm với những người đặc biệt nhất lại không nhớ, không bao giờ nhớ. Kể cả "người yêu cũ" cũng vậy, mình không thể nhớ lần đầu tiên gặp như thế nào luôn @@. Lục lọi kí ức, cố phân tích lí do rồi kết luận là do bản thân quá nhọ hay hai người đó quá nguy hiểm :)), không nên tự trách mình quá nhiều.
    Thánh Dịu Dàng đi ăn trưa, thấy mình ngồi một mình trong bếp (cho tiện chạy xuống sảnh nếu có khách) thì ngồi lại ăn cùng luôn mà không thèm lên nhà hàng. Mình hơi hơi vui, hỏi: "Ủa anh ngồi đây luôn à?". Thánh: "Ờ, ngồi đây với người đẹp chứ qua bên kia làm gì?". Mình: "Người đẹp gì chứ? Em có đẹp đâu?". Thánh im lặng cười nguy hiểm, ăn mấy miếng lại nhìn mình khen (đểu?): "Em ngày càng đẹp nhỉ.". Mình: :v "Không, em vẫn thế mà đẹp gì đâu.". Thánh cười dịu dàng: "Anh nói thật, em không nhận thấy điều đó à?". Mình thấy hơi đáng sợ, nhưng hôm bữa nghe chị N khen rồi nên cũng chả bận tâm mấy, lẩm bẩm: "Chắc do em cười nhiều hơn.". Thánh tiếp tục: "So với những ngày đầu thì em đẹp hơn này, cái gì cũng biết hết.". Mình nghĩ cha này chỉ nói vu vơ, ai dè đến lúc hết giờ làm xuống dưới ngồi tám, chả lại bảo chị N: "Nãy anh khen nó đẹp hơn mà nó không tin.", mặt ấm ức. Chị N: "Đẹp thiệt mà, biết yêu rồi có khác.". Vãi. Bé H và chị N ngồi cười nguy hiểm. Thánh Dịu Dàng ngó mình ngờ vực: "Hả? Em biết yêu rồi à?". Mình không thèm chối, thản nhiên ừ. Thánh: "Ai vậy?". Mình : "Anh đó, mà anh có vợ rồi. Buồn!". Thánh cười.
    Đoạn sau, mình đang ngủ phè phỡn trong phòng kế toán, nghe loáng thoáng giọng crush, theo phản xạ cựa quậy. Nó đang nói chuyện với N và H đột nhiên hỏi: "Ai thế?", á đù, có cần phải thế không crush, tao nằm chỗ có thể nói là khuất và chỉ nhúc nhích có một tí thôi mà :)), soi đến thế là cùng =)). Chị N: "Nó đang đợi trà sữa đấy :))". Crush phán một từ nhạo báng: "Rảnh!", giọng điệu như kiểu vẫn còn cay cái vụ mình bảo nó rảnh cái hôm lên gg search phân biệt hai loại đồ ăn :)). Nhỏ nhen quá chú :)). Ấy thế mà rồi nó vẫn nhe nhởn vào gặm hai quả xoài mình trộm về, mình: "Xoài ăn trộm đấy.". Nó: "Ăn trộm của khách hả? Thôi không ăn nữa!". Mình : "Vậy nôn ra, nôn ra hết đi.". Nó cười cười, không ăn nữa vì... hết rồi =)).
    Crush bị thần kinh, không biết dạo này có gì vui mà bật nhạc Công chúa bong bóng, vầng, là công chúa bong bóng đấy các mẹ ạ :)). Biến thái -_-. Rõ ràng mình gọi nó bằng tên/ông và xưng tôi, vậy mà nó vẫn hồn nhiên gọi hết em rồi bé, bé cái quần què! Xong nó ngồi cười như kiểu chưa uống thuốc lúc mình vào hỏi Thánh Nhây vụ booking của khách, dù chẳng có gì đáng cười -_-. Mình rất muốn hỏi nó 1 câu, anh đẹp trai mà sao điên vậy anh?
    Vẫn đang nỗ lực nhấn nút uncrush, mà cái nút này bị liệt hay sao ấy :))
     
  20. Philia

    Joined:
    Jan 4, 2016
    Messages:
    216
    Likes Received:
    6
    quá nhiều thứ để kể nhưng quá lười để viết nhật kí nên mình tạm quên hết rồi @@

    nói chung nếu mà nhớ được thì sẽ xem như những kỉ niệm đẹp giữ riêng mình.

    vậy thôi :))
     

Share This Page