Potato - [Life in a sack]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by Potato Sack, Oct 8, 2017.

  1. Potato Sack

    Joined:
    Sep 30, 2017
    Messages:
    16
    Likes Received:
    16
    Hello, bạn có thể gọi mình là Potato hoặc Khoai (Lang hay Tây đều được, mình thích cả hai)

    Đây là lần đầu tiên mình post trên forum nên rất run, mong là không phạm phải rule gì của forum, nếu không thì ngại nắm =)))

    Welcome to the story of my life as a potato in a sack
    or a sack of potatoes XD
     
  2. Potato Sack

    Joined:
    Sep 30, 2017
    Messages:
    16
    Likes Received:
    16
    Mình hiện tại đang sinh sống ở Úc. Sang đây từ rất nhiều năm trước, nhiều đến mức giờ vốn Tiếng Việt đã tạm dừng ở lớp 4 =)). Nên cả nhật ký của mình, nếu có ai đó rảnh chơi qua đọc, thì thông cảm cho lỗi sai chính tả, ngữ pháp gì đó nha. Thực ra mình thấy mình không viết sai nhiều, chủ yếu là văn phong thôi, bảo mình viết tràn ngập cảm xúc như nhiều người khác thì mình chịu :v

    "Một chiếc lá vàng khô rơi xuống bề mặt nước, tạo ra những nhịp sóng nho nhỏ."
    Đây là câu mà mình đã viết, mọi người đọc thấy hay thì khen nha =))) (đùa thôi)


    Mình thấy bản thân rất may mắn khi có được cơ hội theo bố mẹ sang nước ngoài, nhưng mình cũng thấy rất buồn khi phải xa đất nước mẹ đẻ của mình. Tất cả đều có cái giá của nó. Lần về Việt Nam mà gặp lại những người thân hơn ba năm không gặp của mình mà chảy nước mắt. Mình nhớ khung cảnh nhộn nhịp của Việt Nam, người hàng rong đi dạo phố reo bán, nhóm bạn dắt tay nhau đi ăn hàng ngoài đường, những gương mặt và giọng nói thuần Tiếng Việt. Mình thèm những món như ốc luộc, nem chua rán,... (ai ăn giỏi thì chỉ cho mình nhiều món nữa với, mình chỉ biết ăn hai món trên thôi à).

    Mình nhớ khi mới sang, tiếng Anh mình chỉ biết nói vài câu như "hello" "good bye" "sorry" "thank you". Tóm lại là tiếng Anh rất dở. Mỗi khi đến trường là một lần phải giả ốm nghỉ học để khỏi ngồi lớp với đống bạn bắt nạt vì không biết nói tiếng Anh. Đấy là mãi đến lớp 7 mới có thể nói thuần thục hơn và đến lớp 8 để nói mà không còn bị ngọng. Quá trình học tiếng Anh của mình thực ra rất gian khổ, đến lớp mình không dám nói chuyện với ai để không bị trêu, may mà còn có một bạn người Việt sinh ra ở Úc tốt bụng làm bạn với mình để dạy mình tiếng Anh. Đến nay, mình đã có rất nhiều bạn mới, gốc Châu Á là đông nhất và vài bạn người Tây (lạc loài), rất tiếc là bạn thân người Việt của mình đã cắt liên lạc với mình nên giờ hai người chúng mình không còn nói chuyện với nhau nữa.

    Vài năm về trước, thỉnh thoảng mình có viết lách một chút trên Zingforum, khi nó bị đóng cửa mình đã rất buồn trong một thời gian dài bởi mình không tìm được một forum nào như vậy nữa. Vậy là mình bỏ nghiệp, chuyển sang đọc truyện là chính. Lúc đó mình mê mệt truyện ngôn tình, Phỉ Ngã Tư Tồn, Đường Thất Công Tử, Cửu Lộ Phi Hương, vân vân, là mình đọc hết. Sau đó lại bắt đầu mê mệt đam mỹ, đọc đủ thứ. Về sau không biết làm sao mình bỏ, rồi đầu năm kia mới bắt đầu đọc lại. Thực ra đối với cách hành văn rất đậm mùi Hán Việt của truyện dịch từ tiếng Trung, mình hơi sợ mình sẽ bắt đầu nói chuyện hoặc viết theo lối đó mà không còn gốc Việt nữa :(.

    Bình thường ở nhà, gia đình mình nói chuyện bằng tiếng Việt, thỉnh thoảng lại bỏ vài từ tiếng Anh vào cho nó máu =)). Nhưng chắc là do không trao đổi và học tiếng Việt nhiều, mình bắt đầu nói chậm hơn (thực ra đã bao giờ nói nhanh đâu, nhớ ngày xưa mỗi lần kể chuyện là bố mẹ ngáp ngắn ngáp dài :v) và thỉnh thoảng nói lắp, nhiều khi không nghĩ ra từ mà nói. Khi về Việt Nam ai cũng bảo "ây, đi có vài năm sao đã nói ngọng vậy, sửa lại đi nhanh, kẻo mai sau lại quên mất tiếng mẹ đẻ thì chết", khiến mình rất buồn. Đây thực ra cũng là lý do tại sao mình đã vào forum này để tập viết tiếng Việt. Mình mong là sau khi đọc và trao đổi với nhiều người khác, vốn tiếng Việt của mình sẽ được cải thiện.

    Cảm ơn mọi người đã bỏ thời gian ra đọc đến đây :) (nếu có ai đọc :v)
     
    cuckoo. and Lucrezia like this.
  3. Potato Sack

    Joined:
    Sep 30, 2017
    Messages:
    16
    Likes Received:
    16
    Thực ra mình rất run khi post bài nhật ký vừa rồi, bởi vì đây là lần đầu tiên viết nhật ký online, với cả mình sợ mọi người sẽ nghĩ "viết kém thế, ai mà đọc nổi", hoặc đủ thứ không hay lắm. Nhưng cuối cùng thì mình lại nghĩ, viết nhật ký là cho bản thân mình chứ cho ai đâu mà mình lo nghĩ quá vậy =)).

    Thứ ba mình vừa mới bắt đầu nhập học lại sau hai tuần nghỉ. Thực sự chán học quá rồi TT-TT. Một đống bài mà mình cố gắng trốn tránh để khỏi làm trong thời gian được nghỉ bây giờ sẽ trở về ám mình.

    Ngày nghỉ lúc trước mỗi ngày lại lên forum chơi một lần, giờ chắc là vài ba ngày hoặc một tuần mới lên một lần, xem truyện mà mình hóng suốt đã được update chưa thôi sau lại tiếp tục học. Bây giờ mình thực ra phải viết lại bài báo cáo Vật Lý cho cô giáo xem để duyệt mà cho mình tiếp tục nghiên cứu của nhóm mình, buồn ing =((. Mình ở trong lớp Khoa Học đặc biệt, đến ngày thì trình bày cho cả lớp xem. Thời gian từ đầu kỳ đến ngày diễn trình là khoảng thời gian khó khăn nhất.

    Hôm nay mình nói chuyện với cô giáo dạy Tiếng Anh để xem lại bài mà mình đã viết, một chương tiếp nối (kiểu fanfic =))) của một quyển sách mà lớp đã đọc kỳ trước. Mình bình thường rất lo nghĩ, nên cô giáo đã bảo là mình nên "ease back and relax and enjoy the fact that you're so capable". Được cô giáo khen là viết hay hơn nhiều anh chị lớp trên, khiến mình rất vui. Cũng may là ngày xưa mình viết nhiều, cũng đọc nhiều, rồi học dần học dần đến khi mình viết khá hơn.

    Đêm trước khi vào học lại, mình cùng bạn thân (Julie) của mình nói chuyện hơn 3 tiếng về nhiều vấn đề khác nhau. Một vấn đề mà chúng mình đã nói về là việc học của mình. Mình đã nói với Julie là mình cảm thấy bản thân chỉ trung bình trên mọi mặt, và việc mình nhận được nhiều certificate là do các bạn cùng khối quá ngốc =)), và thực sự mình cảm thấy như thế thật, mặc dù hơi mean. Nếu mình chuyển vào một trường dành cho những học sinh cực kỳ thông minh hoặc học rất giỏi, mình sẽ chỉ nằm trong phần trung bình của lớp, có thể mình sẽ chỉ nhận được B hoặc C thôi instead of A hiện tại. Julie đã nói với mình là bạn ấy từng ngưỡng mộ mình, nhưng sau khi hai đứa thân hơn, bạn ấy mới biết mình đã rất cố gắng để đến được như bây giờ. Nhưng nhiều khi mình cảm thấy mình không cố gắng đủ, và lại đặt bản thân dưới nhiều áp lực hơn và bị stress.

    Thực ra mình rất sợ phải về Việt Nam học. Với sự khác biệt của hai chương trình học và lực học hiện tại của mình là bị thua các bạn ở nhà, và vấn đề ngôn ngữ, mình cảm thấy mình sẽ rất khó để hoà nhập được với mọi người và sẽ gặp khó khăn khi học. Mình cảm thấy mình sẽ không theo kịp chương trình học ở Việt Nam và bởi vì lượng bài tập và bài thi lớn hơn hiện tại rất nhiều, mình sẽ bị rất stress, mà mình thường không chịu nổi stress.

    Mình mong là mình sẽ nhận được kết quả mà mình muốn bằng cố gắng của bản thân.
     
    Lucrezia and cuckoo. like this.
  4. Potato Sack

    Joined:
    Sep 30, 2017
    Messages:
    16
    Likes Received:
    16
    #4 Potato Sack, Oct 12, 2017
    Last edited: Oct 12, 2017
    Ách đọc xong hai bài nhật ký vừa rồi mà thấy dở tệ à, sao mình viết kém vậy TT_TT. Thực sự vô cùng ngưỡng mộ những bạn có năng khiếu văn chương, viết truyện vô cùng hay, văn phong trôi chảy, nhân vật được miêu tả một cách sống động, khung cảnh của truyện cũng được tả rất chi tiết, giúp người đọc có thể hoà mình vào tác phẩm.

    Mình nhớ hôm trước (tức ba tháng trước =))), lớp mình đã được xem hai bộ phim với chủ đề khác nhau nhưng chủ yếu là dành cho trẻ em khoảng từ 5-7 tuổi đến khoảng độ tuổi teen. Mình xem xong mà cảm xúc dành cho hai bộ phim khác nhau hoàn toàn.
    Bộ phim đầu tiên tên là Paper Planes, nói về một cậu bé cố gắng để dành được giải Junior Paper Plane Championship toàn thế giới (tóm tắt chung chung). Trong lúc xem mình thực sự chỉ muốn tua đến đoạn cuối, bởi vì bộ phim chán ngắt, nhiều chi tiết rất cliche và cũ, mình xem xong đoạn đầu mà đã đoán được 50% của đoạn tiếp theo rồi. Nhưng thực ra bộ phim cũng không tệ đến mức thế, bởi vì có khá nhiều chi tiết mình thấy được làm rất tốt, ví dụ như mối quan hệ của hai bố con trong phim, mình thấy rất cảm động và những cảnh hài hước để làm bớt đi vẻ buồn rầu và làm cho phim thú vị hơn cho trẻ nhỏ.
    Bộ phim thứ hai gọi là Stand by Me, được chiếu vào năm 1983, kể về một nhóm bạn thân đi vào rừng để tìm một xác chết. Đoạn miêu tả nghe có vẻ rất lạ lùng, lại có phần ghê sợ, thế nên mình cũng không mong đợi gì nhiều từ bộ phim này. Nhưng xem xong mình mới thấy Stand by Me được sản xuất công phu như thế nào. Những chi tiết nhỏ tưởng chừng như được cho đại vào phim, khi ngẫm nghĩ lại mình mới hiểu ra được ý của những người làm phim. Từng nhân vật trong phim, mặc dù hai nhân vật chính vẫn được nhiều cảnh và đối thoại hơn, được xây dựng rất chi tiết và khiến cho người xem có thể đồng cảm với họ. Mình đặc biệt thích cách nhân vật chính, tức người dẫn chuyện (?) người thuật lại (??) người thuyết minh (???) (người kể lại câu chuyện @@), trưởng thành sau một thời gian ngắn ở trong phim. Những gì cậu bé trải qua đã giúp cậu bé có thể tìm hiểu được bản thân và giữ được đam mê của mình mặc dù bị những người khác chê bai. Chiếc xác chết thực ra chỉ chiếm được chưa đến 10% thời gian của phim, nhưng đấy lại là chủ đề của bộ phim và một thứ để giúp nhân vật chính tìm lại được sự hoà bình (???) trong bản thân. Mình xem xong mà khóc ra một đống nước mắt. Stand by Me là một bộ phim rất hay, và mặc dù được hướng cho độ tuổi trẻ hơn, mình nghĩ những bạn (anh chị =))) nào hơn 20 tuổi vẫn có thể xem và thưởng thức được.
    BONUS: tình bạn giữa hai nhân vật chính, Chris và Gordie, cũng rất đáng yêu nữa, một đống hint bắn ra khắp nơi mỗi lần hai bé ở với nhau TTvTT

    Mình viết đến đây là cạn rồi nên mình xin kết thúc nhật ký của ngày hôm nay. Một bài nhật ký hoàn toàn là để miêu tả hai bộ phim XD.

    Lại nói nữa, mình đã viết nhật ký liên tiếp 2 ngày rồi! Mong bài vở không ngộp mình đến nỗi không có thời gian lên forum mà viết nhật ký TT-TT.
     
    Lucrezia likes this.
  5. Potato Sack

    Joined:
    Sep 30, 2017
    Messages:
    16
    Likes Received:
    16
    Hiện giờ là đêm thứ Bảy/sáng (rất) sớm Chủ nhật, mà thường ngày nghỉ vô cùng chán nên mình cũng không có gì để viết :v. Tối thứ Sáu cũng lười quá nên mình không lên forum viết nhật ký.

    Mình thích ngày nghỉ bởi vì không cần phải lo là đã làm xong bài chưa hay mình còn bài gì để làm hết không. Mình thường chỉ ở nhà thôi và cả ngày nằm ở nhà thư giãn, lên YouTube, lướt Instagram, Pinterest hoặc Twitter. Mặc dù mình biết làm như vậy là đang lãng phí ngày nghỉ của mình nhưng nhiều việc ở trường thực sự khiến cho mình rất mệt mỏi. Bài vở là một phần lớn nhưng còn những hoạt động ngoài trường của mình nữa, ví như hội học sinh hoặc câu lạc bộ.

    Hiện tại, mình đang rất stress bởi những bài vở từ lớp. Mình cảm thấy nếu là mình chuẩn bị cho một bài thi nào đó thì sẽ tốt hơn bởi vì nó chủ yếu là trí nhớ tốt và đầu óc linh hoạt, chứ không phải những assignment worth những một phần tư hoặc nửa số điểm cuối cùng của mình. Những môn phụ như Health hoặc Computing thực sự không quan trọng lắm và mình hoàn toàn có thể tập trung vào những bài vở của môn chính, nhưng mình lại không halfarse mấy môn này được, có lẽ mình quá quan tâm về what thầy cô giáo sẽ nghĩ về mình nếu điểm của mình thấp hoặc bảng điểm chung của mình.


    Thời tiết bây giờ rất lạ. Thứ Sáu buổi sáng mình đi học nóng đến mức cháy da cháy thịt (thực ra cũng chỉ đến 30 độ :v), buổi tối lại bão, nhiệt độ giảm còn có 20??? Thứ ba nhiệt độ là 14 đến 20 độ, mình phải mặc quần dài đi học, rồi đến thứ Tư thì lại chuyển hướng, nắng rát mặt. Hôm nay cũng rất nóng, mình ở trong nhà mà vẫn còn thấy hơi warm. Bình thường mình ở trong nhà sẽ rất mát, nhiều khi đến mức lạnh, do sàn nhà gỗ và vị trí nhà mình, nên mùa hè cũng không bị nóng lắm, mặc dù thỉnh thoảng vẫn sẽ phải bật điều hoà. Mà do thời tiết thay đổi nhiều và cũng không nóng đến mức không chịu nổi nên mình vẫn chưa có quạt, nên cách tốt nhất là ăn kem. Nhà mình thiếu gì thì thiếu chứ không bao giờ thiếu kem =)), kể cả trong mùa đông. Tuần này mình mua hai hộp kem vị xoài mà đến hôm nay để gần hết hộp thứ hai rồi -_-.

    Nắng ở đây rất khắc nghiệt, nhiều khi mình ra ngoài hóng nắng vài phút là cháy đen thui XD. Mình bình thường chỉ ở nhà làm potato, nên da mình gần đây "chắng" hơn được một chút, nhưng do ngày xưa ham vui quá mà lại không chịu bôi kem chống nắng nên hiện giờ da vẫn "nâu khoẻ mạnh". So với vùng da cả đời chưa thấy ánh nắng một giây nào là khác một trời một vực :v. Cơ mà mình ghét kem chống nắng bởi da mình khá nâu, nên bôi lên da thành màu xám :v, lại mùi kem đặc trưng mùi chemical, tắm kỳ cọ thế nào cũng không hết. Nhưng dù thế nào thì mình vẫn phải bôi kem thôi, chứ ra nắng nhiều lại bị ung thư da thì chết dở :v.

    Hôm nay viết đến đây thôi. Đêm/sáng (?) hôm nay thức hơi khuya, ngày mai lại không dậy nổi để học bài TT_TT. Thôi thì mình cho bản thân một pat in the back động viên vì đã update nhật ký vậy, mặc dù vẫn có một đống bài ở sau lưng đang chờ để được hoàn thành :v.
     
    Lucrezia likes this.
  6. Potato Sack

    Joined:
    Sep 30, 2017
    Messages:
    16
    Likes Received:
    16
    #6 Potato Sack, Oct 15, 2017
    Last edited: Oct 15, 2017
    Mình tự nhủ là sẽ không nói về việc học hành nữa nhưng hiện tại cuộc sống của mình chỉ xoay quanh học hành thôi ;;-;;. Buồn-ing~

    Ngày mai mình có bài thi cho môn Humanities and Social Sciences, mình biết tên dài lại khó hiểu nhưng mình học môn này suốt mấy năm giờ vẫn chưa hiểu tên nghĩa là gì @@. Đại khái là mình học Vật Lý, Lịch Sử, Luật Pháp, vân vân. Bài thi ngày mai là về Lịch Sử, mà mình lại cực ghét môn này bởi vì “chúng ta nên hướng tới tương lai, không nên nhìn lại quá khứ” =)). May mắn là mình được mang notes vào lớp, nên chủ yếu là mình phải chép đủ thông tin để vào thi trả lời đúng. Có điều mình vớ phải cô giáo vô cùng khó tính, nhớ có lần mình mang chai nước ra uống (lúc đó là mùa đông) mà cô giáo bảo: “Trời đâu có nóng vậy đâu mà uống nước? Cẩn thận đổ nước vào máy tính “của tôi” bây giờ. Cất đi.” Mình thấy hoang mang bởi 1. mình cần uống nước để sống??? 2. máy tính là của mình??? nên nếu có đổ nước thế nào cũng là mình đem sửa???

    Anyways.

    Tối hôm nay cả nhà mình bày đặt đi thăm quan ngắm cảnh khắp thành phố. Từ bên ven sông đến park trên đồi rồi lại chạy xe sang ven sông bên kia. Đúng lúc mình đến địa điểm thứ ba thì có pháo hoa. Thực ra pháo hoa mình xem quá nhiều lần rồi nên cũng chán, nên xem một lúc mình lại kéo bố mẹ về nhà.

    Đi thực ra cũng hơi mệt nhưng được cái khung cảnh vô cùng đẹp, đèn đường sáng trưng. Bình thường mình hay đến city đi mua sắm vào ban ngày, hiếm khi ra vào buổi tối. Có điều mặc dù cũng hơi muộn nhưng vẫn có rất nhiều xe cộ và người đi bộ. Với lại tối nay có lễ hội gì đó đang celebrate multiculture? Gia đình mình ra đấy xem qua thì thấy rất nhiều người Muslim, mùi curry đặc trưng thơm nức mũi. Mình thực ra cũng muốn mua một đĩa nhưng có điều hàng quá dài nên thôi.

    Bố mình rất thích chụp ảnh, mà mình nghĩ ông bố nào cũng thế :v, nên bố mình đã mua một chiếc máy ảnh chuyên dụng (đắt tiền TT-TT), thỉnh thoảng đi chơi thì mang theo để chụp ảnh. Mẹ mình lại rất thích được chụp ảnh, nên thành ra mỗi lần đi chơi là chủ yếu cho bố mẹ mình thoả sức tài người mẫu và nhiếp ảnh gia, còn mình thì đi quanh quanh ngắm cảnh hoặc kèo nèo bố mẹ đi bộ tiếp =))). Tối nay thì mình tập tành làm nhiếp ảnh gia, chụp ảnh cho hai “ông bà chẻ” =))). Bố đã chỉ cho mình nhiều tip rất hữu dụng khi chụp ảnh làm sao cho ảnh đẹp nhưng mình vẫn chưa nắm bắt được lý thuyết của nó :(, có lẽ trong tương lai mình sẽ chụp ảnh đẹp hơn.

    Bây giờ đang là giữa xuân, như mình đã nói, thời tiết không quá lạnh cũng không quá nóng, kiểu như buổi sáng thì cũng nắng to, trời xanh không mây, nhưng buổi tối thì lại hơi lạnh một chút và có gió, khi cả nhà mình ra ngoài thì phải mang thêm áo khoác. Thời tiết như thế này rất khó chịu bởi nóng lạnh thất thường, ra ngoài không biết mặc gì cho phải, chỉ sợ mặc quá mỏng hoặc quá dày lại chết khổ.

    Thôi mình chuẩn bị đi ngủ, ngày mai dậy sớm làm bài TT-TT. Goodnight.
     
    Lucrezia likes this.
  7. Potato Sack

    Joined:
    Sep 30, 2017
    Messages:
    16
    Likes Received:
    16
    Sinh nhật mình qua được một tháng rồi, và mình đã nhận được vài quà sinh nhật. Và mình nhận thấy một trend trong những số quà đó - hầu hết quà mà mình nhận được là notebook.
    Mình sở hữu có lẽ đến hơn 10 notebook rồi từ mọi người và thực sự mình rất thích nó bởi vì bìa đẹp và design thú vị và unique, không có cái nào là trùng nhau cả, nhưng có điều mình không bao giờ dùng nó nên đám notebook đó vẫn phủ bụi ở trong ngăn kéo bàn mình. Vì vậy, hôm nay mình đã bỏ ra vài tiếng đồng hồ viết journal. Mình dùng một cái để viết notes từ trường hoặc những gì mà mình tìm thấy được ở trên mạng do mình rất thích xem video về Khoa Học, một cái để viết nhật ký (giống như trên mạng vậy, nhưng có lẽ mình sẽ viết về cái khác), một cái để vẽ linh tinh, một cái để kiểm tra schedule của mình (mình khá bận rộn và nhiều khi mình quên mình phải làm gì) và một cái để ngắm =)).

    Hôm nay mình bị cô giáo mắng té tắt (well thực ra là cả nhóm) vì không theo kịp timeline D:. Mình không thích bị mắng (thực ra ai cũng vậy) và nghe cô giáo nói là "các em phải nhanh lên thôi chứ thế này là không được (UNACCEPTABLE)" TT_TT. Buồn a buồn a.

    Bài nhật ký này sẽ ngắn bởi mình buồn ngủ quá, mình phải đi ngủ sớm để ngày mai chiến đấu tiếp :D. Chúc ngủ ngon.
     
    Lucrezia likes this.
  8. Potato Sack

    Joined:
    Sep 30, 2017
    Messages:
    16
    Likes Received:
    16
    Lười quá đi~~~~~~~~~~

    Thứ Sáu mình được đi cắm trại khoảng chừng 100km gì đó away from chỗ mình sống cùng với các bạn ở trường. Bọn mình phải tự chuẩn bị rất nhiều thứ, ví như đồ dụng cụ để mang đi, thức ăn rồi tính tiền nong. Thực ra hầu hết mấy thứ này rẻ bèo, nhưng vấn đề lại là xe cộ. Do mình đang đi cùng các thầy cô giáo với sự cho phép của trường nên sẽ không được miễn phí khoản này D;. Thành ra tổng giá tiền cuối cùng cao chót vót, mình với chức "kế toán" của nhóm đã phải gặp cô giáo để bàn lại việc tiền nong bởi túi tiền học sinh thì lấy đâu ra những ngần đấy tiền TT-TT. May mắn là cô giáo đã đồng ý cho nhóm mình giảm giá tiền xe cộ xuống một nửa.
    Mình đã được đi một lần rồi, đây là lần thứ hai mình đi cắm trại nơi hẻo lánh hoang vu như thế này. Có một lần khác mình cũng đi cắm trại nhưng là ở một thị trấn to và giàu nên được ăn barbeque đàng hoàng, có chỗ tắm rồi chỗ đánh răng và chỗ vui chơi. Lần trước nhóm mình không chuẩn bị đủ, vậy nên thiếu rất nhiều thứ. Bọn mình quên chảo để rán xúc xích, lại quên cả kẹp nấu ăn nên phải dùng que gỗ mình mang theo XD. Thứ mà bọn mình lại rất nhớ lại là marshmallow (kẹo dẻo?) để nướng trên lửa trại. Phải nướng cho sao mà bên ngoài cháy xém, bên trong tan chảy hết, ăn đã đời. Buổi tối, trời trở lạnh, mình ban đầu chỉ mặc quần đùi mà phải chui vào lều để thay ra quần dài cho ấm. Khi ngủ, được cái là cái lều ở mình lại ở ngay trên đồi, thế nên mình phải giữ nguyên tư thế nếu không sẽ trôi xuống bên kia của lều XD. Buổi sáng thì nhóm mình phải dậy khá sớm, từ 5 giờ sáng để chuẩn bị đi bộ. Thực ra cũng chỉ có mình và hai bạn thân dậy đúng giờ thôi, sớm hơn tất cả mọi người để nhóm lửa rồi đủ thứ. Mãi sau đó mọi người mới lặt tặt dậy rồi ăn sáng, đến 7 giờ mới xuất phát được XD.
    Lần đấy mình đi rất vui, mình được trò chuyện và học hỏi được rất nhiều điều liên quan tới khoa học tự nhiên.

    Mình mong là lần này đi cũng vui như vậy :D
     
    Lucrezia likes this.
  9. Potato Sack

    Joined:
    Sep 30, 2017
    Messages:
    16
    Likes Received:
    16
    Ách giờ xem lại mới biết mình đã 2 tuần chưa vào forum >_>

    Mấy tuần này bận, mà đã bận rồi mình còn lười -___- nên mãi vẫn chưa đụng vào máy tính đến bây giờ. Hiện tại lên rồi lại chẳng biết viết chi.
    Thôi cứ update nhật ký để mình còn biết là bản thân còn sống đi =)))
     
    Lucrezia likes this.
  10. Potato Sack

    Joined:
    Sep 30, 2017
    Messages:
    16
    Likes Received:
    16
    Welp. Một tháng không update. Hurray!
    Mình lười viết tiếng Việt quá, đánh một đống dấu lận, nên mình sẽ viết bằng tiếng Anh. Bật subtitles nếu bạn không hiểu XD
    (Có ai xem Dan Hauer không? Hài cười muốn chết)

    Hello. This is kinda awkward but I'm going to continue on anyways lol.
    I'm exhausted, like exhausted exhausted. I had to run around the entire day to sort things out since I'm a student councillor, and student councillors have to help the school sort their crap out (queue flying poops and middle fingers). Our school has a pool which ranges from 1.5m to 3m deep and since we have year 6 kids in the pool for the day, the water was naaaaasty, like murky with human germs, "bodily fluids" and possibly urine as well. I don't know how often the water gets changed but if this sorta water is left in the pool until next week, I'm not taking my butt anywhere close to the pool area. I can't believe I actually went swimming last week and the week before that because oh boi, I can't possibly imagine how much "goodness" is on my skin and hair that day. So glad we don't have to swim because I do not want to swim in the kids' urine. Gross.

    Hey, I actually find English more comfortable to write than Vietnamese. I don't know why but Vietnamese is so awkward to speak? Like if you want to speak to someone older than you, like a lot older than you, you don't know whether to call them "co" or "chu" or "bac" and it's just a very awkward silence. In English, there's just "you" and "me" and it's a lot less formal than Vietnamese. But Vietnamese has its pros, and English also has its cons. I'm just not a language expert to analysise this sorta stuff.

    Right now, I desperately need to finish my assignment for Engrish due tomorrow and yet I'm procrastinating. Procrastination is my best friend and I think it's a lot of people's as well.

    Goodnight either way. Can't wait to stay up until 12am TT-TT
     

Share This Page