Pilin - [ Cuộc sống nhàm chán qua ngày của sinh viên ]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by pilinmapmeo, Oct 11, 2017.

  1. pilinmapmeo

    Joined:
    Oct 11, 2017
    Messages:
    12
    Likes Received:
    1
    Thứ 4 ngày 11/10/2017
    Trở thành sinh viên đại học được hơn một tháng , cuộc sống nhiều khác biệt so với trước đây nhưng chung quy vẫn là những ngày phẳng lặng nhàm chán.
     
  2. pilinmapmeo

    Joined:
    Oct 11, 2017
    Messages:
    12
    Likes Received:
    1
    Viết cho ngày hôm qua...
    Buổi sáng thức dậy vào 6 giờ 30 mặc dù chuông đã kêu vào 5h30, thật tệ hại. Lại lững thững bước vào giảng đường, học môn Sinh học tẻ ngắt. Hôm nay được học một giảng viên xinh đẹp, giọng nói cũng thực dễ nghe, nhưng không bù lại được sự nhàm chán của buổi học .
    Chiều trời mưa nhẹ, lại một người một ô thong dong sang giảng đường cũ, buổi này học lí thuyết Lý Sinh , môn này rất quan trọng , ai cũng biết vậy, chỉ có điều giảng viên giảng dạy quá lan man. Tuy rằng đỡ buồn ngủ hơn buổi sáng , nhưng tại sao thầy lại dạy rằng bác sĩ là một đám vô dụng hám tiền cho những sinh viên sau này sẽ trở thành bác sĩ cơ chứ ? Thế giới này thật là ...
    Chiều gần 5h về tới phòng trọ, cắm cơm rồi chiên 3 cái trứng <hôm nay ăn thật xa xỉ > lại nấu thêm một bát canh rau cải loãng làm thành một bữa ăn thịnh soạn. Ăn xong liền lao lên giương định bụng sẽ học hành đôi chút, kết quả là buồn ngủ díu mắt ,làm một giấc tới tận 9h . Haizzz cứ như này sao có thể học giỏi cơ chứ.
    Trời lại mưa rả rích vào buổi tối, đôi khi to lên bất thường sau đó lại tạnh bớt. Cứ như vậy đến khuya mới ngưng. Từ 10h tối bắt đầu ngồi vào bàn học, học gì đây nhỉ , mai phải đi thực tập Giải Phẫu vậy học Giải Phẫu đi. Bó cơ này đi từ đâu đến đâu ,xương này có bao nhiêu chi tiết ... thật khiến người ta phát điên. Phát điên hơn nữa là môn này cực kì quan trọng không học sẽ hối hận. Có phải chỉ mình mình thấy học đại học thật khó khăn không vậy?
    Vừa học vừa nghe nhạc, toàn mấy bài tiếng nước ngoài , làm tâm trạng tĩnh lại nhiều, học cũng vào hơn trước, cứ bình tĩnh từng bước mà hướng tới tương lai thôi , cố gắng .
    Việc cuối cũng trong ngày chính là sắp xếp lịch hẹn với nhóm bạn cấp 3, khá là tốn sức, đâu cũng muốn đi. Được gặp lại bạn bè thật tốt. Bạn bè ở đại học chưa quen ai thân thiết, vì không muốn cô độc nên mới cười cười nói nói, cảm thấy vô vị .
    Chỉ muốn là một con mèo lười biếng như thời học sinh mà thôi . Giờ nhìn lại chỗ nào cũng là nuối tiếc.
    12h50 hết ngày hôm qua.
     
  3. pilinmapmeo

    Joined:
    Oct 11, 2017
    Messages:
    12
    Likes Received:
    1
    Ngày 11 tháng 10 ,mưa cả ngày ,rả rích...
    Buổi sáng phải đi thực tập Giải Phẫu nên thức dậy từ 5h30 .Ăn cơm, đánh răng rửa mặt, thay đồ rồi ra khỏi phòng vào 5h45 <nhanh nhẹn thật> Xuống tầng 1 thì chủ nhà còn chưa mở cửa, lại đứng đợi thêm 15 phút, 6h1 thì một ông chú lững thững đi ra, giải thoát ra khỏi nhà trọ. Bằng tốc độ nhanh nhất đi bộ đến bến xe, chờ không bao lâu bus đã tới bến. 6h10 bắt đầu tới viện giải phẫu.
    Viện giải phẫu là một tòa nhà theo phong cách thời kì Pháp thuộc, là địa điểm học cho cả 2 môn Lý Sinh và Giải Phẫu. Mỗi lần đến đây thường cảm nhận rất rõ sự cổ điển, yên tĩnh và mơ màng của viện. Bữa này đc học trên xác người , chỉ nhớ đc mùi foocmon hắc hắc còn về nội dung bài học chẳng nhớ được bao nhiêu. Thật kì quái khi mà suốt một tháng nay luôn phải dậy đi học vào buổi sáng nhưng cơn buồn ngủ vẫn kéo đến hành hạ ,quấy phá. Ngay cả khi mùi foocmon rất khó chịu, chân đứng đến tê mỏi và thầy đang giải trên xác người trăm phần trăm thì hai mắt vẫn cố tình khép chặt lại. Thật nghi ngờ rằng đồng hồ sinh học của cơ thể đang bị sai trầm trọng, hoặc bản thân đang mắc chứng bệnh quái đản nào đấy khiến cho cứ buổi sáng là lại ngủ không bao giờ biết đủ. Hầy thật không biết nói sao.
    Hôm nay đi học càng nhận thức rõ chúng bạn đang rất nỗ lực cùng chăm chỉ, bọn họ thích ứng với việc học đại học thật nhanh chóng. Nếu bản thân không cố gắng, sớm muộn cũng bị tụt lại phía sau.
    Quan hệ với mấy đứa con gái trong lớp vẫn nhạt nhẽo hết sức. Ai rồi cũng vì bản thân mình thôi, không thể than trách gì được, dẫu sao tự do luôn đi cùng với cô độc mà nhỉ?
    Từ viện giải phẫu về ghé qua tiệm TL mua một phần trà sữa socola cỡ lớn chỉ 29k . Chà chà một ngày dẫu có buồn chán đến mấy cũng bay hết nhờ có đồ ăn ngon. Thật nhớ căn tin trường cấp ba với món trà sữa ngon vô địch thiên hạ cùng thứ nước xanh lam mát lạnh mà rẻ bèo. Vị ngon ấy không phải có tiền là sẽ mua được.
    Chiều học Mác, tất nhiên là cực kì vô vị. Hết giờ liền nhanh chóng bung ô một mình đi đến siêu thị gần nhà trọ, mua vài loại rau trữ trong tủ lạnh, mua thêm thịt ba chỉ kho nhanh với gói gia vị nêm sẵn, mùi vị rất sơ sài nhưng cũng đủ thỏa mãn cho vị giác của một sinh viên không- giàu -có -gì. Kết luận sau bữa ăn chính là đồ ở siêu thị đắt hơn chợ nhiều, lần sau sẽ không đi phung phí tiền bạc thêm nữa. Sắp tới lại hẹn bạn cấp 3 đi chơi, sẽ lại tốn thêm một khoản tiền, trời sắp trở lạnh cũng phải mua thêm quần áo, chăn nệm,... Ai cũng nói mình đc cưng chiều, điều kiện sống so với sinh viên khác rất xa xỉ, nhưng chính điều này khiến bản thân không thoải mái, thật cảm giác tội lỗi.
     
  4. pilinmapmeo

    Joined:
    Oct 11, 2017
    Messages:
    12
    Likes Received:
    1
    Ngày 12 tháng 10 ... Lại một ngày nữa sắp trôi qua, sáng chiều vẫn bình thản như mọi ngày , hôm nay học giải phẫu lí thuyết đã không còn buồn ngủ nhiều nữa, chiều học Mác cũng ko có gì đặc biệt . Chỉ có điều đứa bạn khó khăn lắm mới kết thân đc đã có bạn mới, đi cùng nhau, ngồi học cùng nhau... cảm giác như vừa bị bỏ rơi vậy. Khởi nguồn của bản thân và nhỏ là những kẻ khó kết bạn , ít nói đến với nhau, coi nhau như phao cứu hộ cho những ngày đầu. Dần dần mình vẫn ù lì một chỗ còn nhỏ đã tiến rất xa, cảm thấy không thể với tới. Tất nhiên tình nghĩa giữa những người coi nhau như phao cứu hộ cũng chẳng sâu đậm gì, nhưng bản thân vẫn thấy như bị bỏ rơi vậy. Cũng phải thôi có ai như mình đâu, nhút nhát , không sôi nổi lại lười biếng, không biết trò chuyện lúc nào cũng khiến hai bên rơi vào im lặng. Cuộc sống thật là ... học không giỏi, chơi không vui, tính không tốt, con người nay vĩnh viễn là bản nhạc bị lãng quên mà thôi. Dù tự nhủ với bản thân bao lần rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn nhưng mà ngày hôm nay, giờ phút này kết thúc bằng một nỗi buồn rất sâu rất đậm.
     
  5. pilinmapmeo

    Joined:
    Oct 11, 2017
    Messages:
    12
    Likes Received:
    1
    Ngày 13 tháng 10...
    Lại một ngày nữa trôi qua, nhanh như một thoáng chớp mắt, thật muốn tìm một điều gì đó đặc biệt trong ngày để viết ra nhưng trong trí óc chỉ là những mảng ghi nhớ mờ mịt, ngày hôm nay cũng giống bao ngày.
    Trong tương lai sắp tới, mình vẫn sẽ sống một mình ,tận hưởng sự tự do tự tại, và hi vọng là tìm đc căn trọ rẻ hơn. Mình vẫn sẽ không đi làm thêm kiếm tiền mà sẽ dồn tất cả sức lực cho việc học, việc mình học giỏi sẽ khiến bản thân giàu có về sau. Mình sẽ không tập gym vì tốn tiền và thời gian. Mình sẽ không đi học đàn vì niềm yêu thích của mình đã nguội lạnh.
    Thay vào tất cả những điều trên, mình sẽ quan tâm nhiều hơn đến bố, mẹ, và chị. Mình sẽ đi chơi với bạn bất cứ khi nào có thể, và xây dựng nên những điều bên vững. Mình sẽ thi thoảng đi lòng vòng đến những nơi hay ho trong thành phố một mình, lang thang những ngõ nghách của thủ đô.
    Cuộc sống lúc nào cũng đầy ắp khó khăn, chăm chỉ lên thôi để sống tốt.
     
  6. pilinmapmeo

    Joined:
    Oct 11, 2017
    Messages:
    12
    Likes Received:
    1
    Ngày 17 tháng 10... Mấy ngày bận rộn đã qua đến giờ mới có thể viết gì đó. Thứ 7 buổi sáng thì ngủ nướng, buổi chiều sang trường tham gia sự kiện ngớ ngẩn tẻ ngắt, trốn về sớm để đi chơi với lũ bạn cấp 3. Đợi xe tới 30 phút mới thấy, may mà đến kịp lúc để đón nhỏ bạn từ xa tới chơi. Đi chơi cũng quanh quẩn vài nơi quen thuộc, vì sắp hết tiền nên không dám tiêu pha gì. Ngược lại đứa bạn vì phải đi làm nên mua nhiều quần áo, còn đãi cả bọn ăn một bữa. Có thể làm ra tiền thật tốt, lại có thể hào phóng với bạn bè mới đúng là phóng khoáng, cảm thấy bạn mình có tiền đồ ghê gớm. Tối đó ngủ lại nhà bạn, lần đầu mặc váy, lại còn là váy ngủ, lại còn màu hồng, quả nhiên lên đại học rồi cái gì cũng có thể xảy ra được. Chủ nhật buổi trưa đi xem phim, sau lại đi ăn, lại dạo chợ thêm mấy vòng, cũng vẫn không dám mua gì, tiền phải tiết kiệm chút. Tối đó về phòng mệt bải hoải, cơ mà cũng vui. Người trẻ tuổi nên đi ra ngoài nhiều mới tốt. Thứ 2 mẹ bỗng nhiên tới thăm, mình xun nghỉ học thể dục kết quả là điểm danh ghi sổ, hầy, sinh viên cũng nên nghỉ một lần cho biết. Cùng mẹ đi chợ mua quần áo mùa lạnh, trước đây học cấp 3 chỉ mặc đồng phục của trường nên không cần nghĩ sẽ mặc gì, mặc như thế nào, vậy nên giờ phải mua toàn bộ đồ mới cho mùa đông. Đi chợ cũng không hi vọng nhiều lắm, kết quả là thật bất ngờ khi mua được rất nhiều đồ ưng ý, dù chỉ là đồ cũ nhưng rất đẹp và ấm áp, còn phù hợp nữa. Thắng lợi trở về sau buổi mua sắm làm mình vô cùng thoả mãn. Hôm nay trời trở lạnh đột ngột, liền hí hửng lấy đồ mới ra mặc liền, thật mĩ mãn. Hôm nay trôi qua cũng không khác mọi ngày, lớp trưởng nhắc sắp thi hết kì làm mình thấy lo lắng, không biết phải học thế nào đây ? Mai lại là ngày thực tập giải phẫu, cầu cho mình không ngủ gật nữa.
     
  7. pilinmapmeo

    Joined:
    Oct 11, 2017
    Messages:
    12
    Likes Received:
    1
    Đấy , đến cái nhật ký này cũng cho thấy rất rõ ràng sự nhàm chán trong con người mày đấy Bánh ạ. Nhạt đến mức chẳng có gì để viết cơ mà. Mùa đông mày yêu thích đến rồi đấy,mà lòng mày có vui vẻ hơn chút nào không ? Mỗi ngày chỉ biết trốn tránh hiện tại bằng cách hoài niệm về quá khứ, mày tệ quá rồi Bánh à. Mày tệ đến độ chính mày cũng chán ghét mày nữa nói chi đến mọi người. Ăn ở không khoa học, suốt ngày chỉ biết than thở, mày đâu còn là đứa con nít cần che chở nữa ? M lớn rồi, cuộc sống có ra sao là do mày cả, phải biết tự chịu trách nhiệm đi chứ ? Sao m hèn nhát, yếu đuối như vậy ? Cuộc sống chính là như vậy đó Bánh à, mày phải chiến đấu , phải cố gằng mỗi ngày, nếu không m sẽ bị đào thải thôi, mày không muốn thế mà đúng không ? Và m giỏi lắm Bánh à, mày giỏi nên mày càng không nên nhụt chí, ông trời cho m quá nhiều rồi, m chỉ phải nỗ lực đi theo con đường có sẵn thôi . mỗi ngày đừng làm gì để phải hối hận.
     
  8. pilinmapmeo

    Joined:
    Oct 11, 2017
    Messages:
    12
    Likes Received:
    1
    Nay là chủ nhật và ngồi đọc lại đám nhật kí cũ, hoảng hốt tự hỏi bao nhiêu thời gian như vậy m đã làm gì vậy Bánh? Mai là ngày thi hết kì môn Mác, khởi đầu cho chuỗi ngày tháng toàn ôn và thi. Vậy mà hôm nay buổi sáng m đã dậy lúc 9 giờ 30 cơ đấy. Đồ heo. Trưa đi ăn với bạn, rồi mua đồ sinh nhật cho 1 đứa bạn khác. Cơm rẻ lại ngon, thêm tào phớ ngọt ngào mát lạnh, thật thích. Lên nhầm bus nên đi hết cả một vòng lộ trình liền, hết nhẵn buổi chiều. Về tới phòng trọ lại cơm nước , xong xuôi thì ôm điện thoại xem hết cả tối. Thật muốn giết chết chính mình. Bộ m có ít việc để làm lắm hay sao mà lại nghịch điện thoại không dứt vậy hả? Than thở cho nhiều vào, m có tư cách gì mà than vãn chứ!!!! Sống một mình thật cô đơn, mà sống nhiều mình thì rắc rối! Haizzz cảm thấy nhớ nhà, buồn tủi quá. Mình sắp trầm cảm chăng? Buồn và cô độc như vậy nhưng lại chẳng muốn nói với bạn bè, không muốn nhắn tin cũng ngại gặp mặt, đau quá! Tôi chỉ muốn học tốt, ra trường rồi làm việc có thu nhập đủ để sống thoải mái, nuôi mèo, nấu ăn và sống bên bố mẹ. Hành trình ấy sao lại dài như vậy. Dài đến mức lúc nào cũng cảm thấy mịt mù, lại nhanh như gió khiến lòng ta sợ hãi. Ngày mai đừng lại làm gì để bản thân phải hối hận . M biết m phải làm hù phải không?
     
  9. pilinmapmeo

    Joined:
    Oct 11, 2017
    Messages:
    12
    Likes Received:
    1
    Lại một ngày nữa trôi qua, sáng thi Mác, ôn như vậy cũng chỉ 6 điểm, coi như qua môn này. Tiếp theo phải tiếp tục đối mặt với các môn khó nhằn hơn nữa. Vì vậy phải giữ cho mình năng lượng tích cực để chiến đấu tiếp. Trưa ngủ nhiều, hơn 3 tiếng lận, may sao vẫn dậy đc để học. Chiều và tối nay đã chuẩn bị xong lí sinh, làm đc hơn 50 câu giải phẫu. Xem như là có chút thành tựu. Ngày mai sẽ lại tốt hơn. Vì cuộc sống điền viên hạnh phúc. Học cho chăm chỉ nữa nào. Hôm nay là ngày tốt đẹp hơn hôm qua.
     
  10. pilinmapmeo

    Joined:
    Oct 11, 2017
    Messages:
    12
    Likes Received:
    1
    Ok thừa nhận hôm nay rất ư là xao lãng, chiều dậy muộn, tối xem phim hết time. Và nhận ra còn 2 môn sắp thi. I’m fine. Ngày mai lại cói lên nhé. Vì thời gian rất nhiều nhưng trôi rất nhanh. Cố gắng
     
  11. pilinmapmeo

    Joined:
    Oct 11, 2017
    Messages:
    12
    Likes Received:
    1
    Tôi sống một mình, trong một phòng trọ vừa vừa, nhiều nắng và bụi. Tôi có ít bạn, vài người bạn thân lâu lâu mới gặp mặt, vài người bạn cùng lớp nói chuyện tào lao trong giờ học, bàn chuyện thi cử trên đường về và chỉ có thế. Đôi khi tôi cảm thấy thoải mái vì sống một mình, đôi khi lại rất cô đơn. Bạn cũ thì ai cũng bận rộn việc riêng, bạn mới thì chưa thân thiết để tâm sự. Đi học thì đc tự do, mà mỗi khi đêm về lại nhớ nhà khủng khiếp. Tôi đếm đc những ngày buồn của mình còn nhiều hơn ngày vui vẻ. Tôi không thể điều khiển tâm trạng mình hãy khá lên hay bảo mình hãy sống tích cực hơn. Tôi vẫn luôn là một đứa trẻ, rồi một ngày không chút phòng bị, trở thành người lớn phải tự lập, phải mạnh mẽ. Những mối quan hệ làm tôi mệt mỏi và trách nhiệm làm tôi thấy áp lực. Không thể nói với ai vì ai mà chẳng có vấn đề của mình ? Tôi biết tôi đanh yếu đuối vô cùng. Tôi cô đơn .
    Cuộc sống tiếp diễn nhanh quá và tôi không thể dừng lại. Dù rằng tôi thường xuyên bị kìm chân bởi thứ này thứ kia nhưng tôi vẫn phải lê bước về phía trước. Tôi cô đơn.
    Tôi cô đơn nhiều lắm .
    Xin hãy nói với tôi.
     
  12. pilinmapmeo

    Joined:
    Oct 11, 2017
    Messages:
    12
    Likes Received:
    1
    Sắp thi , sắp thi . Một mùa thi nữa lại đến, lại tất bật ôn thi, lại đau đầu vì không biết ôn từ đâu ôn thế nào.Tôi không còn nhớ rõ những kì thi trước tôi từng đi qua nữa, chẳng rõ lúc đó có khó khăn như bây giờ, hay lúc đó tôi là một người khác giỏi hơn và chăm chỉ hơn? vẫn phải cắn răng đi qua, cố gắng bước về phía trước, vì còn cách nào đâu. Họ giỏi quá, mà tôi thì kém quá. Họ như ánh mặt trời đầy năng lượng, tự tin và hiểu biết. Họ mạnh mẽ và họ khiến cuộc sống đi theo ý họ, họ tỏa ra hào quang thành công chói mắt. Còn tôi cứ như vậy trong góc, ngắm nhìn họ, cố phớt lờ họ, cố đi theo họ, cố tốt hơn họ, nhưng không đủ, tôi không đủ ham muốn, không đủ thích, không đủ quyết tâm.

    Kì thi đầu tiên của đại học cho tôi cảm giác thế đấy !
     

Share This Page