Phượng bá thiên hạ

Discussion in 'Truyện dài' started by fujiwarafuji, Mar 24, 2017.

  1. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    #1 fujiwarafuji, Mar 24, 2017
    Last edited: Mar 24, 2017
    Tên truyện: Phượng bá thiên hạ

    Tác giả: Fujiwarafuji (Mạn Tử Đằng)

    Thể loại: Đam mỹ, trọng sinh, huyền huyễn, NP, sinh tử văn

    Độ tuổi: 16+

    Nội dung:
    Kiếp trước Doanh Tử Du đã làm nhiều việc tàn ác, nhưng lại có người cầu nguyện cho hắn cả đời được bình an. Lòng hối hận sâu sắc, hắn trở về quá khứ sửa sai, cuối cùng thì sai lại càng sai.
     
    shain_shain likes this.
  2. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    #2 fujiwarafuji, Mar 24, 2017
    Last edited: Apr 26, 2018
    Quyển I : THẦN KHÚC

    *Mở đầu :

    Người ta thường bảo phước họa song hành. Đôi lúc, cái may mắn của hiện tại là tiền đề của cái xui xẻo ở tương lai, hoặc ngược lại, sự xui xẻo của hiện tại chỉ là cái giá phải trả để vận may cực lớn tìm đến. Xui xẻo nhất là để vuột đi may mắn trong tích tắc, may mắn nhất là thoát khỏi vận xui trong gang tấc. Khó mà phán xét đâu là họa, đâu là phước.

    Cuộc đời của Doanh Tử Du rơi vào cái vòng lẩn quẩn lạ lùng.

    Bảo hắn xui xẻo, thì đúng là xui xẻo thật. Nhưng nếu nói hắn may mắn thì may mắn tột cùng. Bởi vì vận xui luôn ám vào hắn, đến mức muốn đoạt mạng nhưng đến lúc mạng muốn dứt thì lại được cứu sống tiếp tục. Cái tên Tử Du mang hàm ý dạo chơi quanh cái chết rất hợp với bổn mạng của hắn.

    Như là lúc này.

    Một lưỡi dao sáng loáng cắm thẳng vào tim hắn. Đường đi tối đen, trăng lặn sao tàn, đèn đường hư hỏng, bản thân hắn thân mệt mắt nhòa, nhìn không rõ, tránh không kịp. Coi như xong một kiếp rồi đi. Dao đã chạm vào lồng ngực. Hắn sắp chết rồi phải không?

    - Á !

    Hắn nghe tiếng đá lạo xạo trên đường. Tên giết hắn hình như đã bị vấp cục đá nào đó nằm loạn. Thế thì mũi dao sẽ lệch đi, không vào tim nữa, thế thì sẽ có cơ hội được cứu sống.

    Khi xe cấp cứu rú còi phóng đến chỗ hắn, ba bốn người mặc đồ trắng khiêng hắn lên băng ca, hắn có nghe loáng thoáng rằng :

    - May mà mũi dao lệch khỏi tim vài phân, nếu không chỉ có nước chết.

    Thấy chưa, hắn đoán đâu có sai. Hắn vẫn có cơ hội tiếp tục sống như mấy lần chết hụt trước. Quẳng đi âu lo về sống chết người gặp nạn thường phải nghĩ đến, Doanh Tử Du nhắm mắt ngủ một giấc.

    Trong giấc mơ, hắn nghe thấy tiếng chuông mõ đều đặn vang lên. Bóng lưng gầy guộc của ai in trên cửa sổ. Bàn tay gân guốc của ai phải siết chặt như vậy để cầu nguyện cho Doanh Tử Du hắn :

    - Cầu trời đất, thánh thần phù trợ cho Doanh Tử Du phu quân trọn kiếp bình an, ta nguyện giảm thọ mười năm vì hắn.

    Lời cầu nguyện mới bi ai, thống thiết làm sao. Hắn muốn chạy đến, muốn hỏi cho ra lẽ. Vì sao lại cầu nguyện cho hắn, vì sao lại chấp nhận giảm thọ vì hắn. Nhưng cứ đến gần, mọi vật trong mơ lại tan ra thành bụi để rồi hắn phải choàng tỉnh.

    - Tử Du, cháu ơi.

    Doanh Tử Du khổ sở mở mắt. Hắn thấy ông bà ngoại mặt đẫm lệ, rọi thẳng vào mắt. Lại làm hai người khổ sở rồi.

    - Con không sao. – Hắn thều thào.

    - Suýt chết mà bảo không sao !

    - Chẳng phải lần nào cũng vậy sao ? – Bản thân hắn đã muốn xem nhẹ chuyện sống chết rồi, người khác cũng nên vậy đi chứ.

    - Cái đồ chết bằm nhà mày ! – Bà ngoại hắn véo tai hắn cực kỳ thô bạo.

    - Đau, đau. Con biết rồi, con biết rồi. – Doanh Tử Du giơ tay xin hàng, hắn không sợ chết nhưng có sợ đau mà.

    - Lần này là ai vậy ?

    Ai ra tay ư ? Doanh Tử Du lục trong ký ức. Tên chủ tịch hối lộ quan chức bị hắn tóm cổ ba tháng trước. Tên dược sĩ bán thuốc giả bị hắn tố cáo lên chính quyền ba tuần trước. Gã trùm chuyên buôn ma túy đá bị hắn lừa đến cửa cảnh sát, triệt tận hang ổ ba ngày trước. Nhiều lắm. Ai cũng có thể ra tay cả.

    - Con không biết. – Doanh Tử Du thản nhiên nói.

    - Thằng này… - Ông ngoại hắn vò đầu bứt tóc. – Giờ tao ra lệnh cho mày, từ nay về sau phải bỏ cái nghề kỳ cục này, nghe chưa ?

    - Nhưng nó có tiền. Chẳng phải nhà mình được sung túc nhờ nghề ấy sao?

    - Nhà cần cái mạng mày hơn ! Bỏ nghề ngay lập tức ! Nếu không, tao thề sẽ ăn lá ngón tự tử để mày không còn cái cớ nào mà làm nữa.

    Doanh Tử Du nhíu mày. Ông ngoại đã thề được tám mươi lần rồi, lấn sang lần thứ tám mươi mốt thì sẽ phải ăn lá ngón thật mất. Hắn bèn ngậm ngùi nhận lời.

    - Mày thề cho ông xem nào. – Ông ngoại hắn họ Doanh nhưng có gốc gác với bên họ Tào hay sao mà đa nghi đến thế.

    - Doanh Tử Du con xin thề, từ nay về sau sẽ bỏ nghề. Nếu như trái lời…

    Doanh Tử Du ngập ngừng. Hắn đang nghĩ lời thề cho thích hợp. Bình thường thì người ta thề sẽ gắn tính mạng mình vào, nhưng hắn mà làm vậy sẽ bị ăn tát ngay tức khắc. Hắn cần tìm lời thề thích hợp. Hay là hắn cầu cho ai đó xông vào phá, không cho hắn thề. Hắn không muốn bỏ nghề.

    - Không ! Tử Du !

    Hình như trời không muốn hắn bỏ nghề, phái gã cảnh sát Nhậm Truật luôn theo đuôi hắn chạy vào phá, bịt miệng hắn, không cho hắn thề, còn hướng bên ông bà ngoại cầu khẩn giúp cho :

    - Ông bà ngoại, đừng bắt Tử Du làm thế. Nghề của nó đâu phải là nghề sai trái mà lại đi ghét bỏ. Nếu nó bỏ nghề, biết bao nhiêu người sẽ phải sống cảnh lầm than đói rét. Ông bà ơi, nó suýt chết mấy lần là do nó nhọ sẵn rồi chứ đâu phải vì cái nghề ấy.

    Nhậm Truật tuôn một tràng dài, không để ý chung quanh. Doanh Tử Du bị hắn bịt miệng, sơ ý bịt luôn mũi, không thở được. Còn ông bà ngoại nghe hắn nói xong mặt xanh miệng tím. Kết quả là Doanh Tử Du cắn hắn còn ông bà ngoại đạp hắn ra ngoài. Nguyên ngày đó phòng bệnh của Doanh Tử Du miễn tiếp Nhậm Truật, đến lúc khuya thật khuya thì cửa mới hé để hắn vào.

    - Ông bà ngoại mày đi hết chưa ? – Nhậm Truật rì rầm qua cánh cửa.

    - Đi hết rồi, mày vào đi.

    - Ầy, mày còn sức mà làm mấy cái này hả ?

    Doanh Tử Du thường có thói quen ghi chép các sự kiện đặc biệt diễn ra trong ngày, ghi rất chi tiết, chính xác đến đơn vị giờ. Quyển đầu tiên hắn viết là lúc biết chữ, cũng ở trong bệnh viện, hiện tại đã lưu trong kho đến hàng trăm quyển. Nhậm Truật thường trêu hắn rằng để sau này hắn khuất núi, sẽ mang chúng đi xuất bản, đề tựa là “Lịch sử của tên chuyên biên lịch sử”.

    - Tao bị đâm ở tim chứ không bị đập đầu. Trong bệnh viện không cho lên mạng, tao chỉ có cái này giải buồn. – Doanh Tử Du liếc qua Nhậm Truật, gấp quyển sổ bìa đen lại. – Đưa đây cho tao.

    - Đây !

    Nhậm Truật cho tay vào túi áo, đưa Doanh Tử Du một cuốn sổ. Trong đó là tình tiết của vụ án mà Doanh Tử Du đang theo chân.

    - May mà tao vào kịp để phá lời thề, nếu mày bỏ nghề thì tụi tao có nước ăn cám. – Nhậm Truật cười khà khà, nhớ chuyện hồi sáng. Chẳng phải hắn tình cờ đến đâu, hắn phục sẵn ở cửa phòng, chờ Doanh Tử Du đưa tay thề là lao vào phá thôi.

    Nói qua một chút về nghề nghiệp của Doanh Tử Du. Hắn chuyên đi thu thập các tư liệu lịch sử, phân loại và viết thành sách, nhưng mà nghề ấy cần có một quỹ thời gian và quỹ tài chính, thế nên hắn phải tìm một nghề thứ hai ở chỗ Nhậm Truật. Hắn đi đối phó với bọn tội phạm, từ việc phá án đến việc lên kế hoạch vây bắt, rất giống như một cảnh sát nhưng không mặc cảnh phục và lương cao gấp ba lần cảnh sát đặc nhiệm. Thế nên Doanh Tử Du bị bọn tội phạm ghét cay ghét đắng, cố đi ám sát mấy lần, tính mạng lúc nào cũng ở tình trạng ngàn cân treo sợi tóc.

    - Tụi tao đã tống thằng đâm mày vào tù rồi, chuẩn bị ngày mai xử bắn. – Nhậm Truật làm như phủi bụi trên áo.

    - Ừ.

    - Mày không hỏi đó là ai à ?

    - Tao mệt. – Doanh Tử Du xoay cây bút chì.

    - Phải rồi, mày trải qua chuyện này biết bao nhiêu lần.

    - Nhưng không có nghĩa là mày được quyền móc mỉa cuộc đời tao như hồi sáng. – Doanh Tử Du lườm Nhậm Truật. – Lôi chuyện tao suýt chết mấy lần ra nói với cái dáng thản nhiên đó. Mày có thực là bạn tao không vậy ?

    Nhậm Truật chỉ cười, không có chút tội lỗi gì, độ vô lại trên mặt ngày một tăng thêm :

    - Số của mày rất lạ đấy. Mày nghĩ mày có nên đi giải hạn không, để tìm ra nguyên nhân ấy.

    Doanh Tử Du phụt cười :

    - Cảnh sát mà đi xúi người dân đến gặp thầy cúng, mày có tin tao chuyển lời đến chỗ sếp bố mày là mày ra đường ngủ luôn không?

    - Tử Du, đến nước này thì tao phải buộc phải nghĩ đến hướng đó thôi. Mày coi mày đã thoát chết bao nhiêu lần rồi.

    - Mày nghĩ tao không thử thì nhà ngoại tao không thử hả? Cũng chục ông thầy đồng, bà cốt rồi mà có ai bói ra đâu.

    - Lần này khác. Tao gặp được một ông thầy linh cực kỳ. – Nhậm Truật nghiêm túc hẳn lên. – Ông đó đoán đúng cả chuyện của tao hồi ba tuổi tè dầm đến chín lần đó.

    Nhậm Truật nghiêm túc như vậy, Doanh Tử Du cũng phải suy nghĩ kỹ về việc đó. Tuy công việc là phá án nhưng một phần trong hắn vẫn tin tưởng về thế giới tâm linh. Với lại, khoa học đang dần chứng minh về thuyết duyên nghiệp, nhân quả các tôn giáo thường đề cập đến là hoàn toàn có cơ sở. Những lần thoát chết của hắn không thể là ngẫu nhiên, những giấc mơ về bóng lưng cầu nguyện cho hắn không thể là ngẫu nhiên.

    - Được, lành bệnh rồi tao đi với mày thử xem sao.
     
  3. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Chương 1:

    Vào một buổi sáng chủ nhật đẹp trời, Doanh Tử Du được bác sĩ cho xuất viện. Nhậm Truật chớp lấy cơ hội rủ rê hắn đi gặp người thầy bói mà gã đã đề cập đến hôm nọ. Thấy không bất lợi gì cho mình, cũng có thể tìm được vài tư liệu thú vị, Doanh Tử Du đồng ý lên xe tài xế họ Nhậm.

    - Mày biết tin gì không? Sếp của sếp bố tao chuyển nhiệm sở rồi, nghe nói là đắc tội ông lớn nào đó.

    - Ờ.

    Doanh Tử Du đáp lại bằng vẻ dửng dưng, như là vừa nghe một câu chuyện ngoài quán cốc. Nhậm Truật thở dài:

    - Mày tỏ vẻ quan tâm một chút không có chết người đâu mà, ông ấy là sếp tao, cũng từng là sếp của mày mà.

    - Năm năm trước thì hoạ may tao còn quan tâm. Ổng đuổi tao mà mày còn muốn tao tỏ ra thông cảm cho ổng?

    - Chẳng phải vì cái tính đó của mày à? – Nhậm Truật bực bội nói.

    Cách đây năm năm, Doanh Tử Du nghe lời rủ rê của Nhậm Truật điền đơn vào học viện cảnh sát, đỗ loại ưu nhờ khả năng ghi chép chứng cứ và suy luận chính xác, ra trường được nhận vào đội đặc nhiệm hẳn hoi. Nhưng chưa được một năm là hắn bị chuyển từ tiền tuyến – đi vây bắt tội phạm về hậu phương – chỉ lo ghi chép tài liệu, vì cái tội say mê bắt tội phạm mà bỏ qua an nguy của con tin. Tiếp một năm sau đó thì hắn chính thức bị đuổi khỏi ngành, tội hạch sách cấp trên, vì đi đòi tiền bồi dưỡng cho việc lập kế hoạch vây bắt.

    Đấy, tính cách của Doanh Tử Du là như vậy đấy, trừ gia đình và bạn bè thân cận, hắn không để tâm tới bất cứ điều gì cả. Nếu giờ nhà hàng xóm bốc cháy mà không có nguy cơ lan sang nhà Doanh Tử Du, sợ là hắn không buồn cứu. Bởi cái tính này mà cho đến giờ hắn có rất ít bạn.

    - Mày mới xuất viện mà ông bà ngoại mày thả đi ngay à? – Nhậm Truật đổi sang chủ đề khác cho khỏi ức chế thằng bạn.

    - Tao trốn đấy.

    Nhậm Truật trông thấy có một gợn lông tơ hơi dựng lên trên cánh tay thằng bạn, gã cười khục khặc:

    - Oan gia nhà mày tới nữa à?

    Doanh Tử Du xác nhận bằng một tiếng thở dài.

    Oan gia của hắn là cô hàng xóm Lam Thố, ông bà ngoại chọn làm “hôn thê” cho hắn. Nhưng trời có thấu cho, hắn là gay, chỉ có thể rung động hình thể với phụ nữ là cùng, chuyện yêu đương hoàn toàn không có khả năng.

    - Tao không thể hiểu được. Ông bà ngoại giờ không còn ép tao cưới vợ nữa mà sao Lam Thố vẫn nằng nặc muốn cưới tao. Thằng gay như tao trừ cái mã ra còn cái gì tốt nữa đâu.

    - Mày bớt cho tao nhờ.

    Nhậm Truật đi vào đường cao tốc để thuận tiện nâng vận tốc lên thật cao, phóng như tên bắn. Doanh Tử Du thầm nghĩ nơi ấy hẳn không phải ở nội thành, có khi phải đến một tỉnh khác. Chắc là phải mất rất nhiều thời gian.

    - Đến nơi thì gọi tao dậy nhé.

    Nói là làm, Doanh Tử Du chỉnh lại ghế, ngã người ra sau, khép mắt lại. Nhậm Truật đang định chọc thêm, bị cắt ngang vậy thì cụt hứng cực kỳ. Nhưng gã nể tình Doanh Tử Du mới xuất viện, cơ thể chưa khôi phục lại sức bền nên bỏ qua.

    Không khí trong xe im lặng, chỉ nghe được tiếng động cơ vù vù, ngó qua cửa sổ chỉ thấy một mảng nhoè vì xe chạy nhanh quá, Nhậm Truật khẽ liếc mắt qua nhìn Doanh Tử Du.

    Vừa rồi Doanh Tử Du tự khen gương mặt của mình, gã thực muốn đập mặt hắn. Nhưng gã phải công nhận Doanh Tử Du tự nhận xét rất chính xác về gương mặt của mình. Nhìn kìa, mắt phượng, mày kiếm, nước da trắng như ngọc, gia vị thêm khoé môi cong cong như cái móc câu, chỉ chực móc lấy tim người nhìn. Mà Doanh Tử Du không chỉ được cái mã, tính cách cũng rất tốt, đối nhân xử thế tuy lãnh đạm nhưng vô cùng công bằng, còn đối với người nhà và bạn bè thì sẵn sàng hy sinh, đó là lý do Lam Thố bất chấp để được làm vợ hắn, dù không có tình yêu thì cũng có tình thân.

    - Tao có nên… - Nhậm Truật lập tức lắc đầu.

    Gã nghĩ không gian quá yên tĩnh nên suy nghĩ vẩn vơ. Mở nhạc lên. Có lẽ do mắt bận nhìn đường, tay không xác định được nên mở nhầm đĩa nhạc cổ cầm thay vì nhạc ballad.

    - Mày để yên đó cho tao. – Doanh Tử Du lầm bầm. – Đang hay.

    - Rồi. Thưa cụ.

    Âm cổ cầm thanh lãnh, vang vọng. Khi có một dây đàn được gảy lên, tai, mắt như được phóng xa thêm trăm dặm, giới hạn không gian, thời gian đều bị phá vỡ. Bài nhạc cứ lên bổng xuống trầm, lên bổng xuống trầm, như là đi theo một vòng xoáy của thời cuộc.

    - Mày tìm đâu ra bài nhạc lạ vậy? Không phải đĩa của tao à?

    Doanh Tử Du ngồi dậy, nhoài người ra xem tên bài nhạc hiện trên màn hình điện tử, cách đánh số thứ tự rất giống hắn, nhưng khi mở hộc đĩa ra kiểm tra thì thấy không phải, hắn thích dùng màu đen tuyền, cái đĩa này lại là màu đỏ.

    - Chỗ ông thầy bói đó có bán đĩa nhạc giao hưởng, nghe bảo cũng hay nên tao mua một đĩa định tặng mày, loay hoay sao mà quên mất.

    - Nhạc hay đấy.

    Doanh Tử Du đút đĩa nhạc vào lại, ấn nút “play”, tiếp tục nằm xuống, nhắm mắt thưởng thức.

    “Trời dài nghìn dặm
    Rồng cuộn mình nằm
    Phượng xướng cung ngâm
    Âm trầm âm bổng.”

    Tự dưng có lời ai ngâm ong ong trong đầu Doanh Tử Du, không phải tiếng Nhậm Truật. Doanh Tử Du nhăn mặt, đầu đau, mắt mờ đi, tự dưng lại thấy một màu hồng phấn của hoa đào lượn lờ trước mặt, phảng phất ống tay áo màu xanh lơ, một bàn tay mảnh khảnh đưa về phía hắn.

    “Tử Du.”

    Doanh Tử Du giật mình, vội đưa tay lên trán, thấy vẫn bình thường, không cảm sốt gì cả, chung quanh cũng rất an ổn. Kỳ lạ, hắn chưa bị ai đồ sát mà tại sao lại gặp ảo giác?

    - Mày sao vậy? – Nhậm Truật lo lắng hỏi.

    Doanh Tử Du không trả lời ngay được, phải định thần trước đã. Giấc mơ ban nãy hình như cũng là thấy người đó, nhưng khung cảnh không giống những giấc mơ trước nữa? Và nó xuất hiện khi cơ thể hắn vẫn còn lành lặn.

    - Có sao không? Nếu mày thấy ngộp thì ra xe, vô trong ngồi nghỉ tí.

    - Vô trong?

    Doanh Tử Du nheo mắt, nhìn qua ô cửa kính xe. Không còn là những dải màu nhoè cứ vun vút chạy qua nữa, cả bốn ô cửa sổ đều ngập trong màu xanh của lá rừng, Doanh Tử Du ngửi thấy mùi đất mùn sau một đêm mưa dài, ngẩng đầu lên, thấy gian nhà tranh, văng vẳng tiếng cổ cầm, tiếng hát.

    - A!

    Tiếng cổ cầm như ngọn thương bằng sắt xuyên thủng đầu Doanh Tử Du, cái đau còn ghê gớm hơn những lần chết hụt, nó kéo dài, lan đến tất cả tế bào trên cơ thể hắn.

    Hắn nghe được.

    Tiếng đại đao chém vào xương cốt.

    Tiếng côn lớn đánh vào da thịt.

    Tiếng gào thét của con người.

    Tiếng cười ngoan độc của chính hắn.

    Doanh Tử Du căng mắt ra nhìn, vẫn là màu xanh ngập hai bên cửa, vẫn là mùi đất ẩm mốc, hắn vẫn đang ở trong hiện thực. Vậy thì tại sao? Doanh Tử Du một tay ôm lấy đầu, một tay với ra như người chết đuối với tay tìm cọc.

    “Cầu cho Doanh Tử Du phu quân trọn kiếp bình an.”

    - Tử Du! Mày sao vậy? – Nhậm Truật lo lắng.

    Doanh Tử Du thở dốc. Những âm thanh ảo giác kia không còn văng vẳng bên tai hắn nữa. Câu nói kia như chiếc bè cứu sinh giúp hắn thoát khỏi dòng xoáy ác nghiệt.

    - Mày không sao chứ? Hay là đi khám xem sao.

    Doanh Tử Du lắc đầu:

    - Không, tao phải vào.

    Đầu óc Doanh Tử Du đi mấy cây số đường xóc nảy vẫn không sao, đến đây lại đau như thế, căn nguyên chắc chắn ở cái đền kia. Hắn phải bước vào đó hỏi cho rõ, rốt cuộc cuộc đời của hắn có khúc mắc gì.
     
  4. fujiwarafuji

    Joined:
    Sep 16, 2014
    Messages:
    950
    Likes Received:
    147
    Vài lời tâm sự.


    Chắc các độc giả theo dõi Phượng bá thiên hạ đang chửi cái bà tác giả yêu nghiệt, viết xong bốn chương, ngâm giấm mấy tháng trời, cuối cùng xoá hết, viết lại.

    Vâng, mình biết, nếu là mình thì mình cũng bực. Nhưng nếu mình thực sự phải viết tiếp dựa trên những chương đã viết ấy thì sẽ đi ngay vào ngõ cụt, loay hoay không biết lối ra, mạch truyện sẽ trở nên sáo rỗng, viết như cho có. Cho nên thà là mình xoá hết, viết lại, chứ không thể để các độc giả đọc một tác phẩm dở, đến chính người viết là mình còn không thích.

    Về nguyên nhân mình phải sửa lại là do bản chất của truyện và nhân vật chính đã lệch khỏi định hướng ban đầu của mình. Doanh Tử Du không phải như thế, câu chuyện này không phải như thế, Tử Du thực sự thế nào thì xin mời các độc giả tiếp tục theo dõi. Nhân vật chính Doanh Tử Du này không phải là người dễ được các độc giả yêu mến nhưng mình lại thích tính cách mà mình hướng cho hắn, nếu sửa đi dù chỉ một chi tiết cũng không thể chấp nhận được.

    Lời đã bày hết ý, mong các độc giả hiểu cho mình.
     
    shain_shain likes this.

Share This Page