Học đường Ở nơi đó có người đợi em

Discussion in 'Truyện dài' started by anan.shadow, Apr 1, 2018.

  1. anan.shadow

    Joined:
    Apr 1, 2018
    Messages:
    4
    Likes Received:
    3
    [​IMG]

    Ở nơi đó có người đợi em

    Tác giả: An

    Thể loại: Học đường, teenfic

    Warning: Truyện có chút hường phấn nhưng cũng nhiều éo le mà gọi gần gũi là máu cún,
    không thích hợp cho người già và trẻ nhỏ.


    Rate: 15+

    ~ ~ ~
    Thiên Ngân rơi từ trên vách núi xuống, lúc tỉnh dậy đã không còn nhớ gì. Một người con trai tên Lâm đến và nói rằng biết Ngân là ai. Ngân đi theo cậu bạn, sống một cuộc sống khác chờ cho kí ức ngày xưa trở lại. Dưới tình trạng trí nhớ mơ hồ, Thiên Ngân dành tình cảm cho Vương, một người con trai mang lại cho Ngân cảm giác quen thuộc, gần gũi một cách kì lạ.

    Nhưng những kí ức xưa cũ đan xen cùng những kí ức mới ghi đè lên lẫn nhau. Thiên Ngân biết tận sâu thẳm trong trái tim của mình có một cái tên cần được gọi lên, dù đã vươn đến cánh cửa ấy bao nhiêu lần Ngân vẫn chỉ nhận được sự yên ắng lạ kì. Người trong giấc mơ là ai? Gương mặt thân quen đó sao mãi khiến Ngân rơi nước mắt?
    ~ ~ ~
     
    Lynn likes this.
  2. anan.shadow

    Joined:
    Apr 1, 2018
    Messages:
    4
    Likes Received:
    3
    Khởi đầu cho những giấc mơ

    "- Em nên gọi tên anh hay gọi anh một tiếng anh rể?

    - Em phải biết là anh bất đắc dĩ..."

    Với anh là bất đắc dĩ nhưng với em là cả một trái tim tan vỡ. Em không biết mình đã đúng hay sai khi yêu anh nhưng em đang hối hận muốn chết rồi đây. Lễ cưới của anh, xin lỗi em không đến được, em sợ mình sẽ bật khóc trong ngày vui của gia đình.

    Những ngày sau đó, em cứ ngỡ mình đã không còn bị anh làm ảnh hưởng. Anh không nỡ xa lánh em, anh cũng chẳng nỡ dứt đi tình cảm trong em, và điều đó lại càng giết chết em. Em xin lỗi khi không thế ngưng thích anh.

    Em sẽ nhớ anh lắm, nhớ mái tóc rối bù mỗi khi em thuận tay nghịch, nhớ lời phàn nàn của anh, nhớ từng đường nét trên gương mặt anh mà em đã khắc ghi kĩ trong kí ức. Một mai nếu có lỡ em mất trí, em vẫn sẽ nhớ đến những thứ thuộc về anh dù có thể em không biết anh là ai. Và em chỉ nói thế thôi, anh đừng đi tìm em nhé, em sẽ về khi em quên mất anh!

    Gửi mối tình đầu của em!

    ...

    Đây vốn không phải một câu chuyện cổ tích, thế nhưng người ta vẫn muốn nó bí bí ẩn ẩn, nửa thực nửa giả.

    Thiên Ngân đứng trên vách núi, mặt trăng đã lên cao, tiếng gió rít ghê rợn càng làm cho bầu không khí tăng thêm phần kì bí. Người thanh niên áo đen vác trên tay một cái gậy lớn hệt như một thợ săn vác cung tên đi tìm con mồi.

    - Thực ra tôi cũng không muốn làm như thế này với một đứa trẻ, nhưng... là lệnh không thể cãi!

    Rồi đó, Thiên Ngân cười khà khà, kịch bản hệt như truyện Bạch Tuyết còn gì. Chỉ khác ở chỗ, người ra lệnh kia vốn chả phải mụ phù thủy độc ác muốn soán ngôi nữ hoàng sắc đẹp nào cả. Thiên Ngân thừa biết ai muốn đẩy mình đến đường cùng như thế này, có điều bây giờ mọi thứ rắc rối chạy qua trước mắt, mọi sự thống khổ tuyệt vọng cũng vùng lên kêu gào, và cả ý chí để tiếp tục sống cũng không còn. Thế nên bản năng sinh tồn nhanh chóng lụi tàn trước ngọn lửa như muốn nuốt sống của người kia.

    - Để cho dễ hơn, sao cô không nhảy xuống vách núi này? Tôi cũng không phải áy náy, mà nếu may mắn có thể sống sót được.

    Thiên Ngân đưa ánh mắt bỡn cợt nhìn lên, bản thân đang làm chuyện ác mà còn nghĩ mình là thiên thần sao? Nhưng sự miễn cưỡng chìm trong tuyệt vọng của người kia khiến Ngân chùn lòng mình xuống. Người bình thường ai lại muốn giết người đâu? Anh ta có sợ sệt bản thân tạo nghiệt, tìm cách giảm nhẹ bớt cho lòng thanh thản cũng không phải điều gì xấu xa. Dù sao người đứng sau mới là người đáng sợ.

    Thiên Ngân quay đầu bước đến gần vách núi hơn. Từ khoảng này nhảy xuống, không gãy xương thì cũng chấn thương sọ não. Nếu may mắn còn sống, có thể là nằm trên giường bệnh cả đời, mà thế cũng chẳng khác nào chết. Nếu may mắn đó không đến, mà cho dù đến thật, thì đây chẳng phải là những phút cuối cùng của cuộc đời hay sao?

    Thường thì con người ta trước khi chết có xu hướng nói ra những lời thật lòng, giờ thì Thiên Ngân hiểu vì sao rồi. Vì lời nói thật dù có gây ảnh hưởng như thế nào đến người sống hay thế giới này thì đều không là chuyện mình cần bận tâm nữa, chẳng bao lâu cũng sẽ rời xa cõi đời, còn cái gì đáng sợ hơn đây?

    Thiên Ngân không ngoại lệ, mắt bắt đầu đỏ hoe. Cứ tưởng mình cứng rắng lắm, hóa ra cũng chỉ là con bé mười bảy tuổi yếu đuối đến lạ. Thiên Ngân móc ví với điện thoại mình ra, ném về phía người thanh niên, giọng run run không biết vì gió lạnh hay vì sợ hãi.

    - Mang cái này về bảo là tôi mất tích rồi, như thế anh sẽ không sao đúng không?

    Người thanh niên gật đầu, như thể chỉ chờ có những thứ đó thôi còn Thiên Ngân có thật sự chết thật hay không đều không liên quan đến mình. Gió lại mạnh thêm, chỉ nghe tiếng rít thôi mà khiến cả hai đều nổi hết cả da gà lên. Thiên Ngân thấy cơn gió này cũng muốn đẩy mình đi lắm rồi.

    - Quay về chuyển tới người đó lời cuối cùng của tôi được không?

    - Tất nhiên là được rồi!

    - Chúc chị hạnh phúc với lựa chọn của mình!

    Nói rồi nhanh chóng nhảy người về phía trước không do dự. Người thanh niên chỉ kịp hét lên, chưa thể nhận biết được gì mà chỉ nghe được tiếng động lớn rồi sau đó là chìm vào im ắng. Vẫn biết mình làm chuyện ác nhưng là không còn cách nào khác, trong lòng vẫn thấy có cả một quả núi đè lên. Lấy điện thoại ra bấm số máy quen thuộc, người thanh niên giờ mới thấy lạnh vì màn đêm ở trên cao như này.

    - Đã giải quyết xong rồi ạ.

    - Tốt, mau quay về đây trước khi cha phát hiện ra điều lạ.

    Người thanh niên nắm chạy chiếc điện thoại của Thiên Ngân, nhìn lại nơi cô nhóc nọ vừa nhảy thêm lần nữa, chỉ thấy một màu tối đen, sau đó vài phút cũng cất bước đi.
     
    WindSw likes this.
  3. anan.shadow

    Joined:
    Apr 1, 2018
    Messages:
    4
    Likes Received:
    3
    Chương 1: Mơ

    1.1 Tỉnh lại từ cơn mơ

    Ngân lẽo đẽo chạy theo cậu bạn có tên Lâm kia, người duy nhất biết tên và đến tìm Ngân trong hơn một tháng tỉnh lại sau cơn hôn mê. Mà cũng còn cách nào khác tốt hơn đâu vì bây giờ trong đầu chỉ là một mảng trắng, họ tên đều không nhớ, đến ngôn ngữ còn có chút không thông thạo, mở mắt nhìn thấy Lâm như vịt con nhìn thấy vịt mẹ lần đầu, chỉ biết chạy mãi theo sau.

    Cậu bạn nọ cao hơn hẳn Ngân một cái đầu. Ngân không hề lùn, so với các chị y tá vẫn có phần nhỉnh hơn, ấy thế mà Lâm cao vượt trội, chân dài bước cũng dài, chẳng mấy chốc Ngân với sức khỏe còn yếu bị bỏ lại một quãng xa. Trong lòng bỗng có chút sợ hãi sẽ bị lạc, thở ra vài hơi run run, giọng yếu ớt gọi:

    - Lâm!

    Khoảnh khắc Lâm quay đầu nhìn lại đã không còn nhìn thấy Ngân đâu nữa. Dòng người đông đúc trong bệnh viện khiến tầm nhìn cũng bị hạn chế hẳn đi. Lâm tự trách mình sơ suất khi mãi đi tìm quầy thu ngân mà bỏ quên mất cô bạn, thế là chạy ngược trở lại đi tìm Ngân. Cũng may cô bạn ngồi yên một góc khi cảm thấy mình không theo kịp bước chân của Lâm.

    Nhìn ánh mắt có đôi chút rụt rè e ngại kia, Lâm thấy thương cho Ngân. Còn nhớ hai tháng trước, một cô gái Sài thành đến thành phố Buôn Mê Thuột với dáng vẻ kiêu kì, giọng điệu có chút lạnh lùng, ánh mắt luôn là nằm ở trên nhìn xuống. Lâm chưa từng thấy Ngân cười, ít nhất là cho đến trước khi cô nàng đột nhiên mất tích và được tìm thấy ở dưới vách núi bởi khách du lịch.

    Ngẫm lại thì ấn tượng với Ngân vốn không tốt chút nào, nhưng vì cô nàng đã trả tiền thuê nhà tận một năm, mà thậm chí là trả bằng tiền mặt mới máu, Lâm chẳng thể hủy ngang hợp đồng rồi đuổi cô bạn đi, vốn vị trí nhà Lâm cũng khó cho thuê được. Ở với nhau một tháng trời, Lâm chẳng thấy Ngân liên lạc với ai, cũng chẳng thấy cô bạn đi đâu, suốt ngày nếu không nằm dài trên phòng đọc sách thì cũng chui xuống nhà chơi game một mình. Lâm từng hơi nghi ngờ cô bạn có phải mắc bệnh tự kỉ không?

    Nhưng dù là thế, Ngân vẫn chưa bao giờ thiếu tự tin cả, mà đôi khi có thể nói là tự tin hơi quá đáng. Với người lớn thì còn lễ phép chứ với Lâm đều là giọng điệu ra lệnh. Lâm hoàn toàn không thích Ngân một chút nào, à thực ra là không thích Ngân của trước kia thì đúng hơn. Bây giờ cô bạn chẳng khác một đứa con nít là bao.

    Ngày Lâm đến bệnh viện và nhìn thấy Ngân hôn mê trên giường bệnh, thương tích đầy người, gương mặt xinh đẹp cũng dán đầy băng gạc, trong lòng bỗng thấy xót nhiều hơn là hả hê. Đến một hôm nọ, Ngân cuối cùng cũng tỉnh lại, chỉ có điều đã không còn nhớ cái gì về mình của trước kia. Trừ ngoại hình ra thì là lột xác gần một trăm phần trăm.

    Đầu tiên là cười toe mỗi khi nhìn thấy Lâm. Nói không phải chứ chầm chậm một tháng nay cậu bị Ngân làm dấy lên cái gọi là bản năng làm "mẹ" ghê gớm. Trong nhà Lâm ngoài bà ngoại cũng hơn 70 tuổi ra thì không còn ai nữa, bà thì già rồi không thể chăm sóc Ngân được nên trọng trách này Lâm vinh dự được nhận. Mà Lâm thì có kinh nghiệm chăm người bệnh bao giờ, đằng này lại còn chăm một cô gái nữa. Nhiều khi mấy chuyện như vệ sinh tắm rửa, Lâm chẳng biết phải giải thích thế nào.

    - Lâm không vào chung sao?

    - À không!

    - Nhưng Ngân sợ!

    Lâm chẳng biết cô bạn sợ cái gì mà cứ làm nũng như con nít, mà nhìn gương mặt ngây thơ đến mức trong sáng của Ngân, Lâm vừa có cảm giác mình như "mẹ" chăm "con" mà vừa có cảm giác như mình là tội phạm. Thế là sau bao đắn đo và suy nghĩ, cách duy nhất Lâm nghĩ ra là gọi y tá và nhờ chị bỏ ra một buổi thuyết giảng giới tính cho cô gái mười bảy tuổi. Trong lúc đó Lâm đến gặp bác sĩ để nghe về tình hình của Ngân.
    Theo như kiểm tra thì sau cú ngã, Ngân không những bị mất trí nhớ mà còn điếc tạm thời một bên tai. Những chấn thương khác như rạn xương vai hay gãy ngón tay thì đã sắp lành trở lại sau một tháng hôn mê. Bác sĩ dặn thêm một số chú ý nhỏ khác rồi thôi, Lâm hoang mang bước ra khỏi phòng bệnh với hồ sơ bệnh án cần được điền vào.


    Ngày Ngân mang vali đến bấm chuông nhà Lâm, cô bạn chỉ để lại một bản sao chứng minh thư, mà nó cũng mờ mờ ảo ảo, Ngân còn dặn không được báo cảnh sát nếu như có chuyện gì xảy ra. Lâm đã có lòng nghi ngờ rằng cô bạn là tội phạm truy nã nên mới thần thần bí bí như vậy. Lâm đã hỏi bà của mình rằng phải làm như thế nào. Rõ là tiền thuê nhà của cô bạn chỉ có một năm, trên thực tế cô bạn có đưa hơn một chút so với tiền thật nhưng cũng không thể cứ nuôi cô gái này đến khi hồi phục trí nhớ. Nhỡ đâu cả đời này không thể nhớ ra mình là ai thì chẳng phải là nuôi cả đời sao?

    Thế nhưng bà thì lại rằng: "Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp", Lâm biết ý, đành quay lại bệnh viện sống với cô bạn luôn. Cũng may đang trong thời điểm nghỉ tết dài hạn, trường còn đang thi công vài tòa nhà nên cho nghỉ dài hơn bình thường nên Lâm mới quanh quẩn bên Ngân được.
    ...

    Lần này Ngân nắm chặt bàn tay của Lâm không buông, chỉ sợ chớp mắt sẽ lại bị lạc nên bám chặt Lâm không để cậu bạn đi được. Riêng Lâm cứ có cảm giác tim nhảy mấy bài nhạc rồi, nhất là khi đột ngột có một cô gái cứ hay đụng chạm mình như thế này. Lâm không phải chưa từng có bạn gái, nhưng chỉ đến chạm tay nhau là ngừng. Ngân thì khác, Ngân không phải bạn gái cậu, càng không phải em họ thật như những gì khai báo, thế nên cô bạn cứ sát lại gần, khi thì khoác tay, khi thì nắm tay, có khi còn ôm chầm lấy khiến Lâm bao phen khó xử.

    Thế nhưng trong suy nghĩ vốn đang rất non nớt như trẻ nít, Ngân không biết việc này gây hệ lụy như nào, vô tư gần gũi với Lâm. Ngân cũng đâu muốn như thế này, trong tâm trí Ngân đang mông lung như thể cả thế giới này đều đáng sợ trừ Lâm, một nửa thính lực cũng không còn khiến không gian im ắng đi hẳn, không biết vì sao mà Ngân lại sợ sự im lặng ấy.

    - Ngân ơi! Ngân!

    Đấy, như câu nói vừa rồi của Lâm là ở phía bên trái của Ngân nên chẳng nghe được gì. Ngân thực sự rất khó chịu, cảm giác này khiến cơ thể ngứa ngáy phát điên lên được, móng tay không tự chủ ghim lên mu bàn tay Lâm một vết hằn sâu đến tận mạch máu ở dưới lớp da. Cái đau không làm Lâm hoảng bằng nét mặt run rẩy của Ngân.

    - Có sao không? Không khỏe chỗ nào?

    Như chỉ đợi có thế, Ngân quay sang vùi đầu vào lồng ngực Lâm để bình tĩnh trở lại. Bị tấn công bất ngờ nên Lâm chỉ biết ngơ người ra, không kịp phản ứng. Những người xung quanh bắt đầu đánh ánh mắt không mấy thiện cảm đến, phàm là những chuyện tựa như kiểu khoe tình cảm nơi công cộng luôn khiến người ta ghét. Ánh mắt soi mói nhìn đến rồi lại quay đi, Lâm từ cảm giác ngượng ngùng đến lúc dần quen đi rồi, Ngân vẫn không ngừng run rẩy. Lâm nghe tiếng khóc nấc nhẹ của Ngân, không vội đẩy ra nữa, vỗ vỗ vai nhằm an ủi.

    - Không nghe được gì hết, khó chịu quá đi!

    Ngày hôm đó, Ngân không ngừng khóc cho đến lúc thiếp đi vì mệt. Lâm nhìn cô bạn cuộn tròn say giấc, lòng ngổn ngang suy nghĩ. Ngón tay lướt qua vuốt sợi tóc lòa xòa lên mang tai, miệng khẽ nở nụ cười dịu dàng.

    - Cho phép tớ được bảo vệ cậu nhé!
     
    WindSw likes this.
  4. anan.shadow

    Joined:
    Apr 1, 2018
    Messages:
    4
    Likes Received:
    3
    1.2 Hiện thực
    Ngân nắm nhẹ cánh tay Lâm tỏ ý không muốn bước vào căn phòng lạ lẫm. Nơi này so với bệnh viện trắng toát yên tĩnh cùng mùi thuốc sát trùng đương nhiên có phần tươi tắn hơn. Cái nắng chiều nhảy qua cửa sổ, đổ lên chiếc giường vệt nắng, mùi thức ăn chiều dưới bếp còn xộc thẳng vào mũi chạy đến dạ dày gõ chuông inh ỏi vì đói. Một nơi tràn ngập sắc màu pha thêm chút ấm áp như thế này Ngân lại thấy không quen, trong lòng cứ có cảm giác khó chịu muốn rời đi.

    Một cái vỗ vai, Ngân ngẩng mặt nhìn vào mắt Lâm, cậu đang cố trấn an tinh thần Ngân khi bản thân bắt đầu hoảng loạn. Miễn cưỡng nối bước Lâm tiến đến với căn phòng trước khi mất trí nhớ mình đã từng ở, Ngân vẫn thấy nơi này có chút không quen. Lâm bảo trước đây Ngân chỉ ở nơi này gần một tháng thôi, không quen cũng không có gì là lạ vì nơi này vốn cũng chẳng phải thành phố Ngân sinh ra, chẳng phải ngôi nhà Ngân từng lớn lên. Cái có thế giúp Ngân tiếp cận với mảng chất xám đã bị khóa lại là đồ đạc và hành lý mang theo.

    Thế nhưng với Ngân mà nói, điều sợ hãi nhất chính là tìm lại mình của trước kia. Đầu thì vừa trải qua các cuộc phẫu thuật lớn, chẳng đợi đến việc cố nhớ về trước kia, chỉ cần nghĩ ngợi linh tinh thôi thì cơn đau đến kéo theo sự choáng váng. Ngân cũng muốn mau thoát khỏi tình trạng này nhưng sức khỏe lại chẳng cho phép.

    Ngân bước lên phía trước một bước nhìn cho rõ đồ đạc của mình hơn, tò mò muốn biết có những gì. Bỗng Ngân buông tay Lâm, tiến đến chỗ chiếc vali nhỏ xíu màu xanh dương với các họa tiết kì lạ. Trong căn phòng này nó là thứ duy nhất khiến Ngân có cảm giác thân quen, trái tim đập rộn lên, truyền đến ngón tay các mệnh lệnh mà không thông qua não. Ngân phủ gục dưới đất, nửa muốn chạm vào nửa lại không. Bàn tay lơ lửng giữa không trung mông lung hệt như trái tim Ngân bây giờ.

    Lâm nhìn thấy ánh mắt Ngân thay đổi, chìm đắm vào không gian của riêng bản thân, chẳng nhìn đến Lâm đứng cạnh. Sau đó Ngân thu lại hết tất cả, quyết định không tò mò táy máy nữa.

    - Nếu không muốn thì thôi, đừng tạo áp lực cho mình!

    Lâm nhẹ nhàng ngồi cạnh, an ủi Ngân.

    - Không phải là không muốn, là không nên!

    Trong một giây thoáng qua, Lâm cứ ngỡ đã gặp lại Ngân trước đây. Ánh mắt u ám đi vài phần, lời nói cũng sắc như dao, chỉ chực xé toạc đi nét ngây thơ của mình. Biểu hiện già trước tuổi này không phải là dáng vẻ giả vờ là có thể làm ra, Lâm đã phải nín thở trong chốc lát.

    - Không nên? Ngân nói gì Lâm không hiểu?

    Ngân không trả lời Lâm, câu nói vừa rồi dường như là từ tiềm thức vọng ra. Trước cả khi Ngân kịp nhận ra, thì có một cái gì đó ngăn cản bản thân, ngăn chặn lại mọi thứ tiếp tế chất xám từ trái tim. Mà hoặc cũng có thể, từ lồng ngực này biết có cái gì đó cần được gọi lên nhưng đầu óc lại mở lệnh không tiếp nhận khiến cổ họng cũng cứng đờ theo.

    Cơ thể này thật bí bách, Ngân muốn nói ra, một cái tên. Đúng vậy, có một cái tên hằn sâu bên trong, nghĩ đến thôi cũng đủ bất lực, nhưng lại chẳng thể hình dung rõ từng chữ một. Là gì? Là tên của ai?

    Ngân nhìn lại chiếc điện thoại mới vừa được bóc khỏi hộp nằm gọn trên tay mình. Sau khi choáng váng không ít ở trước tủ quần áo cùng chiếc vali thần kì, Lâm quyết định từ nay sẽ không để Ngân tìm lại kí ức nữa, Ngân nhớ rõ từng lời của Lâm, rằng bây giờ có lẽ chưa phải lúc. Với cái đầu nhỏ không nghĩ nhiều của mình, Ngân cũng cho rằng nên như thế. Vậy là đi đến thống nhất, thay vì cố làm lại chuyện cũ Ngân sẽ bắt đầu một cuộc đời mới, trước tiên nhất chính là chuẩn bị để tuần sau đi học chung với Lâm ở trường cấp ba của cậu.

    Lâm đưa Ngân đến trung tâm mua sắm và cái thứ đen ngòm trên tay Ngân chính là món đồ đầu tiên cậu ta mua cho Ngân. Lâm đã rút thẻ sim thứ hai của mình cùng thẻ nhớ ra bỏ vào điện thoại mới của Ngân. Đối với mấy thứ này, Ngân không biết một chút gì, đừng nói là cách sử dụng, mỗi việc âm thanh phát ra từ chiếc tai nghe cũng là một vật kì diệu đối với Ngân. Ngân đã thích thú tới nỗi cắm vào tai phải rồi mở volume cao nhất, như để bù luôn cho bên tai trái không nghe được. Cảm giác xung quanh chỉ có tiếng nhạc như thế này, Ngân không hiểu sao lại thích đến thế.

    Trong lúc đi mua đồ, Lâm đành để Ngân ngồi lại ở một dãy ghế giữa trung tâm vì thể lực của cô bạn không cho phép. Ngân không lấy làm phiền cho lắm, Ngân sợ đi lạc hơn cả. Ngân tựa đầu về sau, bản nhạc tiếng Anh này khiến Ngân thấy buồn. Không biết bằng một cách nào đó, dù các bài hát nãy đến giờ Ngân nghe đều không phải nhạc Việt nhưng Ngân lại hiểu rõ ràng đến từng nghĩa một. Có lẽ trước đây đã từng nghe hiểu qua chăng?
    Không biết đã chạy bao nhiêu bài, Ngân đưa tay lên sờ tai trái, nơi mà không một âm thanh nào lọt qua được. Ngân thở dài, đánh mắt nhìn sang phía bên trái của mình.


    Ngân thấy một cặp nam nữ chèo kéo nhau, thiếu nữ nọ vui vẻ đi đâu đó trong chốc lát, còn chàng trai đứng tựa vào tường cách Ngân chỉ hơn một mét rưỡi. Ngân không rời mắt được khỏi anh ta, gương mặt của người đó thật sáng giá. Ngân thấy Lâm đã rất đẹp trai rồi, còn nghĩ là người đẹp trai nhất thế giới này cơ. Ấy thế nhưng người này ở một mức độ nào đó, Ngân chỉ có thể không ngừng cảm thán, môi mấp máy thành lời “Đẹp trai quá!”

    Bất chợt anh ta nghe thấy, dời mắt khỏi màn hình điện thoại nhìn sang phía Ngân. Lại thêm một lần nữa Ngân như chết lặng đi trong đôi mắt đen hun hút mà tràn trề sức sống đó. Bản nhạc cũng lên ngay một câu hát hợp với hoàn cảnh của Ngân kinh khủng.

    “At first sight I felt the energy of sun rays, I saw the life inside your eyes”
    “Từ ánh mắt đầu tiên em cảm nhận được tia nắng, em nhận ra cuộc đời ẩn sâu trong mắt anh”


    Người đó nở nụ cười dịu dàng, Ngân ngượng chín mặt vội vội vàng vàng quay đi, lấy tay che hai má đỏ ửng của mình. Ngân có cảm giác anh ta vẫn đang nhìn mình, vậy là không nhịn được lại run lên, bối rối. Nếu lỡ người ta sang bên này bắt chuyện, Ngân sẽ nói gì đây? Mà khoan, chắc không đến nỗi nhanh như vậy, người ta chỉ lịch sự cười một cái, có phải mình cũng nên lịch sự chào lại hay không?

    Ngân lại đánh mắt sang, miệng đã sẵn một nụ cười tử tế để đối diện với người đó. Thế nhưng người đó đã đi từ bao giờ, Ngân thấy mình đúng là giống hệt một con ngốc. Thở một hơi ra thật dài, nét vui vẻ trên gương mặt cũng theo bản nhạc buồn bay đi mất.

    Cũng chẳng để Ngân chìm trong sự buồn chán này lâu, người con trai nọ lại xuất hiện trước mặt Ngân lần nữa, lần này cậu ta mang đến cho Ngân một chiếc kem ốc quế mua tạm ở nơi nào đó quanh đây. Đương nhiên khi đối diện lại lần nữa với gương mặt đẹp trai sáng ngời kia, Ngân lại đỏ ửng mặt lên, không biết phải làm gì.

    - Mình thấy bạn đỏ mặt nghĩ chắc bạn thấy nóng, ăn kem cho mát!

    Ngân ngượng ngùng đón lấy từ tay cậu bạn kia. Quả thật những lời dặn dò của Lâm trước khi đi Ngân đã quên sạch. Gì mà không nói chuyện với người lạ, không nhận đồ từ người lại, không ăn đồ của người lạ đưa cho… và hình như còn nhiều lắm. Ngân quên sạch rồi, đẹp trai như kia chắc không phải lừa đảo bắt cóc con nít đâu. Đôi mắt kia quá đỗi sáng ngời, Ngân không ngăn nổi bản thân mình đắm chìm vào trong đó. Mãi một lúc lâu Ngân mới có thể mở miệng ra nói:

    - Cám… cám ơn!

    - Mình đi trước nha, em gái mình nó đòi về rồi!

    Ngân gật nhẹ đầu, tiếc nuối nhìn bóng người kia rời đi.

    - Mình còn chưa kịp hỏi tên!

    Ngân hụt hẫng thả lưng vào tường. Chiếc kem trên tay từ cậu bạn kia bỗng truyền hơi lạnh xuống cánh tay Ngân. Ngân nhấp chút kem, vị ngọt tan ngay trong miệng lại làm Ngân nhớ đến giọng nói ngọt ngào kia. Nếu như cậu ấy ở lại với Ngân chút thì tốt nhỉ, dù rằng bản thân Ngân cũng ngượng không nói được gì.
     

Share This Page