Học đường Những ngày xưa cũ

Discussion in 'Truyện dài' started by Jo.R, Feb 5, 2018.

  1. Jo.R

    Joined:
    Feb 5, 2018
    Messages:
    4
    Likes Received:
    0
    #1 Jo.R, Feb 5, 2018
    Last edited: Feb 21, 2018
    NHỮNG NGÀY XƯA CŨ

    by Jo.R

    K+ // School life // Humour // Friendship // On-going


    ...
    Buổi chiều tan tầm đông đúc tấp nập người qua kẻ lại, từ đầu đường cho đến cuối phố đâu đâu cũng thấy dòng người ngược xuôi hối hả. Tôi quấn chặt chiếc áo khoác dày cộm quanh người, hy vọng tìm được chút hơi ấm giữa lòng thành phố ngày đông giá buốt. Chật vật len lỏi mãi cuối cùng cũng có thể yên vị trên xe bus, tôi uể oải tựa đầu vào khung cửa kính ngắm mọi vật lướt qua tầm mắt. Trời lạnh là thế, chỉ nghĩ đến việc phải ra đường đi làm đã thấy cả người tê cứng, nhưng trên đường vẫn có thể bắt gặp những nhóm học sinh cấp ba nhét mình trong mấy lớp áo len dày, nắm tay nhau tung tăng dạo phố.

    Nhìn khuôn mặt ửng hồng căng bóng vì trời lạnh của đám nhóc, tôi bỗng thấy nhớ những năm tháng tuổi trẻ cũng đã từng rực rỡ như vậy của mình.

    Mười lăm tuổi, tôi tràn ngập khí thế tuổi trẻ không ngại dời sông lấp biển, khăn gói quả mướp vượt mấy chục cây số lên đường tòng quân vào ký túc xá trường Chuyên của tỉnh – nơi được coi là thánh địa quy tụ quần hùng từ khắp các huyện, thành phố.

    Nghe đến tên trường đã thấy hào quang chói lọi loá cả mắt, lại nghĩ sẽ phải cùng chung sống với toàn những anh chị bè bạn thuộc giai cấp tinh hoa của tinh hoa, cái đứa mặt mũi bình thường, tư duy lúc xài được lúc lại chỉ muốn bứng não đem vứt đi cho rồi như tôi, cho dù có “điếc” thì cũng thấy “sợ súng”. Nhưng cổ nhân nói cấm có sai, “đời không như là mơ”.

    Kể từ ngày tôi đặt chân vào căn phòng ký túc xá, tam quan của tôi chính thức trải qua cuộc đại trùng tu trước giờ chưa từng có.
     
  2. Jo.R

    Joined:
    Feb 5, 2018
    Messages:
    4
    Likes Received:
    0
    #2 Jo.R, Feb 5, 2018
    Last edited: Feb 21, 2018
    #1. Huyền thoại nệm Giá Real

    Trường tôi nằm ở khu vực ngoại thành, dân thành phố bình thường cũng hiếm khi thèm lặn lội đến đây. Bọn học sinh nội trú mỗi lần muốn trở về với văn minh nhân loại trong trung tâm thành phố thì phải đi xa tận 10km, có thể nói bọn nó sống giữa xung quanh bốn bề là cỏ cây hoa lá, cộng thêm ngọn đồi uy danh khắp chốn toạ lạc trong khuôn viên trường, chẳng khác nào tu sĩ sống ẩn dật trên núi, ngày ngày tu luyện dùi mài kinh sử. Bởi vậy, suy nghĩ đầu tiên của tôi về quần hùng nơi đây đều là những thanh niên nghiêm túc, sáng học, trưa học, chiều học, tối học, đi vệ sinh cũng sẽ cầm sách theo để học.

    Cuối cùng, chỉ có cái vế sau chót là có vẻ đúng được vài phần.

    Phòng tôi có tám người, ba chị 12 là chị Bèo Thị Phi, chị Khoai Tây Nghiêm Túc và chị Dậu Nhạt Nhẽo, kế đến là ba chị 11 gồm chị Củ Cải đệ tử anh Giá, chị Cà Rốt Xàm Xí và chị Củ Su 3,14, cuối cùng là tôi và con bé Lựu Đạn. Đối với ba chị 12 và chị Cà Rốt, nhìn tên là đoán ngay được con người, nhưng về phần chị Củ Cải, chị Củ Su và con bé Lưu Đạn thì còn cần phải giải thích thêm.

    Chị Củ Su, bí danh đầy đủ là Má con 3,14, bởi vì chị có một con gấu bông hình con chim cánh cụt hằng ngày đều được chị âu yếm bế đi khắp phòng, nâng niu gọi bằng cái tên mỹ miều là “bé Pi”. Chị Dậu xuất thân là dân chuyên Toán (sau chả biết thế nào lại thi đậu vào chuyên Lý), nghe thấy từ vector liền thấy ngàn mũi tên bay một phát vạn tiễn xuyên tâm, máu chảy đầm đìa. Ngày nào cũng nghe chị Củ Su dịu dàng yêu thương trìu mến gọi “bé Pi”, “bé Pi”, thế là trong phút giây đầu óc bị bủa vây bởi con số pi thần thánh, chị gái chuyên combo Toán-Lý đã nảy ra cái tên đi vào huyền thoại cho chị Củ Su.

    Còn về chị Củ Cải đệ tử anh Giá… đây là một câu chuyện dài lâm li có, bi đát có, mà hài kịch cũng chả thiếu.

    Những ngày đầu mới vào KTX, tôi hay qua sang chơi giường chị Củ Cải. Thấy tôi nằm ườn phè phỡn trên giường lót nệm êm ái đến mức khoan khoái nhắm mắt ngủ luôn, mấy chị thảng thốt kêu lên, “Đây là nệm Giá real đấy không phải ai muốn nằm ngủ trên đó là được đâu, đến cái giường giống y chang kia của con Cà Rốt Xàm Xí cũng chỉ là hàng fake thôi!”

    Tôi nghe thấy thế liền ngơ ngác ngồi bật dậy, chả hiểu đầu cua tai nheo thế nào, cứ thế trưng ra bộ mặt đần thối cầu xin các chị gái phổ cập thông tin.

    Chị Khoai Tây giải thích với vẻ mặt khinh bỉ chỉ hận không thể đem nhân vật chính của câu chuyện lẳng ra ngoài cửa sổ, “Huyền thoại nệm Giá đây xuất phát từ bà chị Bèo Thị Phi của chúng mày đấy. Hồi năm lớp 10, bả vì quả đầu idol Hàn Quốc của thằng Giá mà mê nó như điếu đổ, mặc kệ mặt mũi tứ chi khiếm khuyết ra sao, nói chung là bất chấp hết chỉ cần tóc còn là tình còn. Những tháng ngày đó quả thực là thời kỳ u ám của cái phòng này khi mà chúng tao cứ phải nghe nó ngồi ăn ở căn tin lảm nhảm về cái đám lông mọc trên đầu của thằng Giá. Hồi đó nó chỉ chịu ngồi ăn ở mấy cái bàn có thể ngó được đầu thằng đó thôi, chả biết vitamin nhét được vô chỗ nào, chứ mắt nó chắc cũng được “bồi bổ” dữ lắm nhờ đám lông của thằng đó.”

    Chị Khoai Tây kể một hơi dài khát quá nên đi lấy nước uống, chị Dậu ngồi trên giường trên, cằm tựa lên một chân, chân còn lại thả lủng lẳng xuống giường dưới, kể tiếp với vẻ mặt khinh bỉ chả kém chị Khoai Tây, “Nhưng mối tình của nó chỉ kéo dài được có mấy tháng cho đến khi thằng kia dồi dào keratin quá bỗng một ngày đi cắt bay hết lông trên đâu, trở về với phong cách thời trang thời đồ đá. Ta nói đúng là chuyện tình “tóc hết tình chết”. Kể từ đó phòng mình đều ngày đêm thay nhau khấn vái cho thằng kia đừng tốt mao nữa, cứ để cái đầu kia trụi nhẵn đi để bọn tao được sống yên ổn với con Bèo.”

    Tôi vẫn ngồi trên tấm nệm Giá real, cảm thấy khó hiểu, “Nhưng như thế thì liên quan gì đến nệm Giá và chị Củ Cải đệ tử anh Giá?”

    Chị Khoai Tây thủng thẳng lấy tay lau mỏ, chép miệng bắt đầu tiếp tục câu chuyện, “Mối tình “tóc hết tình chết” của con Bèo đã kết thúc như vậy vào năm lớp 10. Lên lớp 11 thì con bé Củ Cải xuất hiện. Bà chị Bèo của mày đúng là cái vựa bao đồng chuyện gì cũng biết, tao nghi nó nhìn mấy thằng bên KTX nam một phát là quét ra ngay được đống thông tin ngày sinh, quê quán, trường cũ, điểm thi, thành tích hết cả ấy. Vậy nên nó vừa nhìn con bé đệ tử thằng Giá là biết con bé cấp 2 học cùng trường với thằng Giá, nên là mặt dày lân la tâm sự tâm tình luôn.”

    Chị Củ Cải nãy giờ nằm cuộn tròn trên giường chị Bèo nhịn cười đến tắt thở, cuối cùng chịu không nổi mới há mỏ đớp đớp không khí, vừa thở vừa cảm thán trong phẫn nộ, “Trời ơi! Cuộc đời tao đi đâu cũng gặp fan cuồng ông Giá. Hồi cấp 2 đi học toàn nghe thầy giáo kể về sự thần thánh giải Nhì xém giải Nhất của ổng với cả chuyện ổng thi đầu vào thuộc top của lớp, bla bla này kia. Rồi tới khi đậu vô trường tao đi mua nệm để ngủ trên KTX thì gặp chú của ổng, ổng cứ dí dí tấm nệm vào mặt tao mà PR nhiệt tình “Giá cũng nằm giường này nè cháu!” Tao lúc đó không biết tai ù ù cạc cạc thế nào mà gật đầu mua luôn cái nệm vác lên đây. Nhưng kể ra thì đúng là nằm êm thật, chỉ sau cái giường cao su thiên nhiên cao cấp của bà Bèo đại gia thôi.”

    “Túm lại mà nói,” Chị Khoai Tây chốt hạ, “Cái nệm Giá này có thể được coi là minh chứng vĩ đại cho thời kỳ đen tối khổ sở vật vã của cư dân phòng này dưới ách thống trị của con Bèo Thị Phi “tóc hết tình chết”.”

    Chị Khoai Tây vừa dứt lời, con bé Lựu Đạn bất thình lình hiển linh từ cái ổ của nó. Tóc nó dài rũ rượi xoã xuống giường dưới doạ mấy chị một phen chết khiếp, còn chưa kịp ré lên kinh hoàng thì nó đã buông một câu khiến bầu không khí chìm vào tĩnh lặng, quạ bay ngang đầu kêu quạc quạc…

    “Tình yêu của chị Bèo dành cho ổng mãnh liệt như thế, đáng lẽ khi lông mọc lại thì chỉ phải mê ổng lại chứ? Chả nhẽ ổng đi triệt lông đầu hai năm trôi qua vẫn trụi lũi như hồi lớp 10?”

    Là đệ tử trung thành của trường phái kiệm lời, con bé Lựu Đạn nhất quyết sống chết tuân theo tôn chỉ của giáo phái, không bao giờ nói nhiều nhưng một khi đã nói thì chỉ có “ném chó, chó chết”. Bởi thế mà cái tên Lựu Đạn của nó ra đời, một phát giết sạch mấy cái miệng trong phòng.
    End #1.
     
  3. Jo.R

    Joined:
    Feb 5, 2018
    Messages:
    4
    Likes Received:
    0
    #3 Jo.R, Feb 5, 2018
    Last edited: Feb 5, 2018
    #2. Đại hội Bánh bèo luận anh hùng

    Chị Bèo từng kể với tôi, trong suốt kỳ nghỉ hè chị đã không ngừng miên man nghĩ về cuộc sống xa nhà của mình nơi KTX trường Chuyên, đến nỗi chị đã lấy danh sách những học sinh đậu vào trường ra nghiên cứu tỉ mỉ để đoán xem mình có khả năng sẽ ở chung với ai nhất.

    “Nhưng cuộc đời giống như một cuộc hành trình mà em không bao giờ biết được điều gì sẽ xảy đến với em tiếp theo. Chị hồi đó vô cùng tự tin rằng mình sẽ ở cùng các chị cùng môn chuyên với chị, ai ngờ rằng ngày chị dọn lên lại đối diện với hai con bé chuyên Hoá và Lý. Mà lúc đó, chị cũng chẳng biết đó sẽ là những người cùng chị đi hết một đoạn tuổi trẻ rực rỡ. Nếu được phép lựa chọn, chị vẫn sẽ chọn ngày ngày chuông reo vừa điểm giờ ra chơi liền chạy xuống tầng dưới, quàng vai bá cổ với hai chị ấy.”

    Còn tôi chắc chắn cũng chẳng thể ngờ mình lại rơi vào căn phòng toàn những con người kỳ quái thế này…


    ..

    .​

    Sau khi đã được phổ cập về huyền thoại nệm Giá Real, tôi mới thực sự thấu hiểu sâu sắc thế nào là “Ở trong chăn mới biết chăn có rận”. Chị Bèo ở ngoài mặt mũi lúc nào cũng lạnh tanh, từ đầu tới chân đều toả ra hào quang xếp thành bốn chữ cực bự lởn vởn trên đầu: Ta đây nghiêm túc. Hoá ra chỉ là ánh trăng lừa dối toàn thể quần chúng xung quanh.

    Nhưng đau đớn hơn là, tôi không những bị chị Bèo lừa, mà còn bị luôn cả cái phòng của tôi lừa cho một phen mồm miệng há hốc.

    Phòng tôi có một sự kiện truyền thống gọi là Bánh bèo luận anh hùng, diễn ra vào bất kỳ buổi tối nào “thiên thời, địa lợi, nhân hoà” mà cả phòng đều rảnh chẳng có gì làm. Nói là sự kiện để loè thiên hạ vậy thôi, thực chất chỉ là chuyện mấy con người “nhàn cư vi bất thiện” cùng ngồi trên hai cái giường xếp vuông góc với nhau, kể lể hết chuyện này đến chuyện khác, từ chuyện gia đình, trường lớp cho đến chuyện mấy ông anh bên KTX nam mà ngay đến nhả chữ giao tiếp cũng chưa từng nhả một chữ.

    Ngày khai sinh Đại hội Bánh bèo luận anh hùng được đánh dấu bằng buổi tối chị Bèo ngồi bên bàn học, miệt mài tu luyện bí kíp “10 điểm Sinh THPTQG trong 30 ngày” bán tràn lan trên vỉa hè đầu đường. Nhìn nhìn bộ dạng táo bón lâu năm của chị Bèo, chị Củ Cải không nhịn được tò mò nên lân la bò sang giường chị ấy, cất giọng hỏi han tiện thể khuyến mãi luôn một kg đường, “Bèo Bèo đang học gì ớ?”

    “Khi trứng gặp nòng nọc.” Chị Bèo vẫn giữ nguyên tư thế ngồi cầu tõm trên chiếc giường nệm cao su thiên nhiên giá hai củ, lạnh lùng đáp.

    Chị Củ Cải trước giờ nổi tiếng sống vì đồ ăn và nước ngọt, vừa nghe nhắc đến trứng liền thấy hào hứng trỗi dậy khắp người, nhưng lại có thêm nòng nọc thì món này coi bộ không tiêu hoá được rồi, vậy nên lập tức vứt ra đằng sau não. Thấy chị Bèo chẳng có gì thú vị để quấy rối, chị Củ Cải đành bò sang giường chị Cà Rốt, lúc này đang nằm la liệt cùng với chị Củ Su, mỗi người ôm một cái điện thoại lướt facebook.

    Củ hội hay còn gọi là “Tam ca ba loại củ” đã tập hợp, chị Bèo biết mình chẳng thể nào nuốt trôi nổi đống chữ lềnh bềnh trước mắt nữa nên gấp quyển bí kíp lại cái “bẹp”, nhướng mày nhìn ba loại củ đang nằm ôm ấp nhau thắm thiết ở giường bên. Kì thị chưa được bao lâu thì hai chị 12 còn lại đẩy cửa bước vào.

    Chị Cà Rốt bật dậy kêu ré lên, “Bánh tráng trộn!!!”

    Tôi vừa đặt mông xuống cái nệm cao su của chị Bèo, còn chưa kịp cảm thấy êm mông tí nào đã bị hình ảnh mấy bịch bánh tráng vàng óng ánh lấp lánh trên tay chị Khoai Tây đánh cho hồn bay phách tán. Con bé Lựu Đạn nằm trên ổ của nó nãy giờ cũng tung chăn vứt cái vèo, thoăn thoát trèo xuống giường rồi sà đến bên chị Khoai Tây, hai mắt cún con thắm thiết nhìn mấy bịch bánh tráng, cảm tưởng như nếu nó có đuôi thì nó cũng sẽ vẫy đuôi nhiệt tình không kém.

    Đám cư dân lúc nhúc chen chúc bên góc giường chị Bèo và chị Cà Rốt phản ứng cũng chẳng khác con bé Lựu Đạn là mấy. Mới nãy còn ôm nhau tưởng như đời này không bao giờ gặp lại, vừa đánh hơi thấy mùi đồ ăn thì đồng loạt đạp nhau ra không thường tiếc, ngồi dậy với tâm thế sẵn sàng lao vào cuộc chiến giành giật đồ ăn bất cứ lúc nào.

    Chị Dậu nhìn mấy cái miệng đang chực trào nước miếng thèm thuồng, khinh bỉ phán cho một câu xanh rờn, “Ai mua cho chúng mày đâu mà xin.”

    Thoang thoảng đâu đây tiếng sáu trái tim vỡ nát…

    Chị Củ Su vừa ôm “bé Pi” vừa dài giọng nịnh nọt, “Chị Khoai Tây xinh đẹp, chị Dậu đáng yêu ~~~”

    Sáu đôi mắt thống thiết cầu xin, sáu cái miệng nước chảy tới cằm, cảnh tượng mới bi tráng làm sao! Chị Khoai Tây và chị Dậu vui vẻ thưởng ngoạn cảnh đẹp hiếm có khó tìm này, đến khi ngó mòn mắt không còn thấy hứng thú nữa chị Khoai Tây mới tung tẩy chìa ra mấy bịch bánh tráng, nhỏ nhẹ cười duyên, “Mỗi đứa 5k nhoé!”

    Sáu trái tim lại vỡ loảng xoảng…



    Một buổi tối trăng thanh gió mát, tám con người chen nhau trên hai chiếc giường êm mông nhất phòng. Chị Khoai Tây tròng lên mặt một nụ cười quỷ dị, hạ giọng nói, “Tụi bây biết gì chưa?”

    Chị Cà Rốt còn đang bận nhai bánh tráng nhưng vẫn hóng hớt thị phi, xí xớn hỏi ngay, “Chuyện gì chuyện gì, tiểu nhân xin rửa tai nghe?”

    Chị Dậu nhìn cái dáng ngồi một chân duỗi một chân chống cằm của nó, lại thêm cái miệng không ngừng mút lấy mút để mấy ngón tay dính đầy dầu, không kìm được co chân đạp, “Đi rửa tay đi con kia!!”

    Chị Cà Rốt bị đạp cho lọt giường, lúc bò dậy còn chưa kịp mếu máo cầu xin tình thương thì đã bị mấy người kia “thừa nước đục thả câu” vùi dập cho ngóc đầu không nổi.

    “Mày còn chưa chịu đi rửa tay?” thêm một đạp từ chị Củ Cải.

    “Cái giường hai củ của chị!!!” lại một thêm chưởng từ chị Bèo.

    “Ai da,” chị Củ Su xuýt xoa, “Cái mông… đúng là lép hết chỗ nói.”

    Chị Cà Rốt mặt mày đen xì, tủi thân lủi thủi chạy ra nhà sau rửa tay, lòng ôm một bồ uỷ khuất chẳng biết xả vào đâu, “Hứ, mấy người nhanh tay nhanh chân mút hết sạch rồi quay qua bắt nạt em.”

    Sau mấy phút ngắn ngủi bị phân tán sự chú ý, mọi người đã nhanh chóng quay lại với câu chuyện còn chưa kể của chị Khoai Tây. Chị Bèo sốt sắng hỏi, “Chuyện gì?”

    “Hồi nãy đi học về tao với Dậu gặp Tôn đại ca.”

    Tôi và con bé Lưu Đạn đần thối nhìn các chị, rõ ràng là đang mịt mờ về nhân vật mới này. Chị Bèo bày tỏ thương cảm sâu sắc cho sự thiếu hụt thông tin (mà chị cho là) “cơ bản nhất” về dân chúng KTX của chúng tôi. Chị vỗ vỗ đầu hai chúng tôi, như thường lệ, đóng vai trò máy quét profile, “Tôn đại ca cùng phòng cùng lớp với Giá Real, là nhân vật truyền kì có thể sánh vai với cái tên thần thánh nhất lớp Toán 1.”

    “Ủa em tưởng Giá Real là thần thánh nhất Toán 1 rồi?”

    Chị Bèo lắc lắc ngón trỏ, nghiêm túc phủ định lời chị Củ Su, “Núi cao còn có núi cao hơn. Giá Real là trùm ở KTX mình thôi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Tôn đại ca cũng không kém hơn Giá Real tí nào đâu, thi cử lận đận hơn nhiều khi là do xui thôi.”

    Con bé Lựu Đạn gật gù ra vẻ đã thông suốt. Tuy nhiên tôi vẫn còn chưa tìm được trọng điểm của câu chuyện nên vẫn ngơ ngác, “Ơ, vậy rồi sao nữa ạ?”

    Không đợi chị Bèo kịp há miệng trả lời, chị Khoai Tây xua xua tay, dài giọng nói, “Uiiiii tụi nhỏ còn chưa biết, để tao kể cho nghe. Hồi xưa ý, tức là năm lớp 10 ý, hai cái miệng ăn bọn tao là do con Dậu nuôi hết đấy. Nó nấu cơm cho bọn tao, còn kiêm luôn đầu bếp nấu canh. Bọn tao chẳng phải làm gì, cứ ngồi ngóc mỏ lên chờ nó chế biến đồ ăn ngon cứu đói xong rồi dọn dẹp tàn cuộc cho nó thôi. Làm người đâu thể cứ ăn không của người ta vậy chứ, đúng không nà?” Chị Bèo nhiệt liệt gật đầu minh hoạ, chị Khoai Tây càng nói càng sung, tiếp tục kể, “Bởi vậy đó, lương tâm trỗi dậy, bọn tao quyết tâm không thể để sự đảm đang của con Dậu bị chôn vùi trong cái chốn tăm tối này, nhất định phải tìm cho nó một nơi để gửi gắm!”

    Chị Cà Rốt đã im ỉm bò về từ lúc nào, ngóc đầu lên giường chớp chớp mắt, “Rồi mấy chị làm mai chị Dậu với Tôn đại ca hả?”

    “Chứ sao nữa!” Chị Bèo hùng hổ xác nhận, nhưng mặt mũi thì đầy vẻ tiếc rẻ, “Tôn đại ca thông minh học giỏi, thân thiện hài hước, tuy hơi đen (Chị Khoai Tây khịt khịt mũi, “Bây có thể cụ thể hoá độ đen với đít nồi nhà tao mười năm trước.”) nhưng nhìn rất ngầu. Mỗi tội, hai đứa nó chả có tíiiiii tẹoooo dính líu nào với nhau cả!”

    Chị Bèo ngồi trong góc tường, nãy giờ đeo cái vẻ bàng quan mặc kệ nhân tình thế thái cứ thể để bọn kia đem mình giằng xéo, cuối cùng cũng nhăn nhó lên tiếng, “Tụi bây hết chuyện đòi tác hợp tao với nó. Đã hai lớp hai tầng cách biệt rồi, đi học thêm cũng chỉ học chung môn Hoá. Mà nó lại ngồi dưới, tao ngồi trên. Hai đứa hai thế giới, biết nhau ở KTX là may lắm rồi.”

    Đầu bên kia tôi nghe tiếng chị Bèo lầm bầm đầy thương đau, “Thực ra chuyện nó có biết mày là ai không vẫn còn là một ẩn số…” Nhưng nào có ai khác nghe thấy giữa hội nghị loạn lạc này. Chị Củ Cải vỗ vỗ đùi chị Bèo đang vắt lên người chị Củ Su, rầu rĩ nói, “Em là em hâm mộ Tôn đại ca lắm á. Học giỏi ơi là học giỏi. Phải chi phòng mình rước được ảnh về làm anh rể thì em có người chỉ Toán cho rồi.”

    Nhìn dáng vẻ buồn ơi là sầu của chị Củ Cải, con Lựu Đạn cũng là dân chuyên Toán như chị ấy, lạc lõng giữa cái phòng đa phần đều là chuyên Hoá này, nó ôm ôm chị Củ Cải, trầm ngâm an ủi, “Thôi không sao. Đời còn dài. Chục năm nữa tìm anh rể chuyên Toán cũng không muộn.”

    Cả phòng hiếm hoi lắm mới được nghe con bé Lựu Đạn nói hẳn ba câu liền, lòng ai nấy đều cảm thấy chấn động. Chị Củ Su còn nhảy dựng lên ôm cổ chị Cà Rốt, sửng sốt há mỏ ngó. Nhưng là người được an ủi, dù ban đầu rất bồi hồi xúc động, lát sau chị Củ Cải lại thấy có gì đó không được đúng cho lắm ở đây…

    “Mày... MÀY TRÙ ẺO TAO ĐẾN MƯỜI NĂM SAU VẪN PHẢI HỌC TOÁN CHUYÊN Á???”

    Đêm còn dài, Đại hội Bánh bèo luận anh hùng vẫn chưa đến hồi kết, nhưng câu chuyện gặp gỡ Tôn đại ca của chị Khoai Tây có lẽ còn lâu lắm mới được kể tiếp. Tại vì, các bạn biết đó. Một khi Đại hội Bánh bèo luận anh hùng đã được mở thì không chỉ một anh hùng “được” lên thớt. Mà một đêm thì sao đủ để luận tất tần tật về các anh hùng được, chúng ta phải tranh thủ, tranh thủ.​

    End #2.
     
  4. Jo.R

    Joined:
    Feb 5, 2018
    Messages:
    4
    Likes Received:
    0
    #4 Jo.R, Feb 5, 2018
    Last edited: Feb 5, 2018
    #3. Ngày hội toàn dân lao động

    Trong suốt những năm tháng tuổi trẻ, tôi đã nghe người ta nói nhiều về thanh xuân, hoài niệm thanh xuân, luyến tiếc thanh xuân. Họ nói, thanh xuân là cơn mưa rào mà bạn nguyện mãi đắm chìm. Họ bảo, thanh xuân là những năm tháng miệt mài bên ghế nhà trường mà sau này, dù có muốn, bạn vĩnh viễn cũng không thể quay lại được.

    Ở cái tuổi đó, tôi cũng đã tin như vậy.

    Nhưng những năm tháng sau này khi phải ngày ngày sải bước đến ga tàu, rồi lại sải bước tới chỗ làm, đến giờ tan tầm liền lẫn vào dòng người chen chúc rồi vội vã sải bước về nhà, tôi nghĩ, tôi có thực sự nhớ nhung cơn mưa rào của năm đó? Hàng ngày đều cắm đầu vào sách vở và những đề thi chất chồng ngất ngưởng, tôi có thực sự lưu luyến?

    Ở những năm tháng sau này, mưa rào đến mùa lại rơi, đều đều như xuân đến hạ sang thu qua đông về. Ghế xoay bọc nhung êm ái thay thế cho chiếc ghế gỗ cứng ngắt năm nào. Tôi cũng vẫn thế, vẫn bị cơn mưa rào tưới ướt đẫm, vẫn sáng tối bên những tệp giấy A4 hết xấp này lại đến xấp khác. Hoá ra, tuổi trưởng thành có khác gì với khi xưa?



    “Excuse me.”

    Tôi giật mình rời mắt khỏi chiếc poster quảng bá phim IT phần 2, nhích qua một bên để nhường đường cho anh chàng mặc đồ công sở. Anh ta nhanh chóng lướt qua, đi thẳng một mạch đến trước cửa tàu điện vừa đúng lúc chiếc tàu trờ tới. Xoạch một cái cửa tàu mở ra, anh ta liền mất hút. Toàn bộ quá trình chỉ kéo dài vỏn vẹn có mấy giây, anh chàng công sở tai đút tai nghe, tay lướt điện thoại, đều đều bước đi như thể sự ngáng đường khi nãy của tôi chẳng hề làm anh ta lỗi một nhịp nào.

    Tôi đứng nép bên chiếc bản đồ hệ thống ga tàu chằng chịt, nghiêng đầu nhìn đám nhân viên công sở lần lượt lên tàu, vẫn cái tác phong đều đều buồn tẻ ấy. Cũng phải thôi, hôm nay không phải cuối tuần. Sau giờ làm chẳng có gì chờ đợi họ ngoài một bữa tối qua quýt, một giấc ngủ vội vã và lại thêm một ngày làm việc mới. Vậy nên hình ảnh to bự nổi bật của chú hề ma quái trên tấm poster chẳng thể thu hút được ánh mắt của ai. Nó nằm im lìm ở đó, lặng lẽ làm cái nhiệm vụ đáng-lẽ-là-quảng-cáo-nhưng-lại-thành-trang-trí của mình.

    Tôi của những năm tháng sau này đã chứng kiến phần 2 của IT ra mắt vào một mùa đông lạnh lẽo như thế và đã đứng giữa ga tàu thô thiển ngoác miệng cười thành tiếng khi nhớ lại mình đã xem phần 1 trong một bầu không khí nóng bức nhộn nhịp bi hài vật vã như thế nào.


    ..

    .​

    Là thần dân của KTX trường Chuyên với đầy đủ điện nước, phòng ốc rộng rãi, toilet thoáng mát, chúng tôi lâu lâu rảnh rỗi nhàm chán nhìn quanh khắp khuôn viên KTX bự bằng cả cái trường bình thường của người ta mà không khỏi cảm khái một câu, “Đẳng cấp KTX trường Chuyên gần chục ha có khác!”

    Đúng vậy! Điện nước miễn phí, tiền phòng mỗi tháng gần như cho không, sân bóng rổ sân đá banh chỉ cần bò xuống lầu đã tới, căn tin ngay cạnh lăn một vòng ăn no xong lăn thêm một cái đã về tới tận cửa phòng. Chúng tôi cứ sống trong tiện nghi như vậy, dần dần quên mất cái gì gọi là “không có bữa ăn trưa nào miễn phí” (thực ra bằng nhiều cách nào đó bọn tôi vẫn cứ ăn trưa miễn phí ở căn tin hoài…)

    Vào một buổi trưa thứ năm nắng vàng rực rỡ, cỏ cây xanh mướt trải dài tít tắp, bọn KTX đi học về vừa lẹt quẹt lê dép qua căn tin ăn trưa vừa nghêu ngao hát Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh. Chiếc loa thần thánh gắn ngay cổng KTX bỗng rẹt rẹt mấy cái liền, báo hiệu thầy Ngọ quản lý KTX (lại) nảy ra một phát kiến vĩ đại, chuẩn bị làm công tác tuyên truyền cho bọn thần dân quanh năm an nhàn là chúng tôi đây.

    Ba chị 12 vừa mới cầm khay cơm lết tới bàn ăn với bộ dáng thất thểu sầu đời (con Lựu Đạn ngồi bên cạnh thản nhiên bình luận, “Tuổi cao sức chống chọi yếu.”) ngồi chưa được ấm chỗ đã bị tiếng thầy Ngọ dùng loa phát thanh phóng đại hết cỡ làm cho giật nảy mình suýt đánh rơi cả khay cơm.

    “Toàn thể các em học sinh KTX lưu ý. Đúng 2 giờ chiều nay đề nghị tất cả các em học sinh KTX tập trung dưới sân KTX để phân công lao động. Khi đi nhớ mang theo…”

    Chúng tôi vĩnh viễn chẳng thể biết được thầy Ngọ đã tận tâm thế nào, chân thành nhắn nhủ chúng tôi ra sao. Bởi vì vào giây phút tin sét đánh “chiều nay lao động” vừa giáng xuống, cả căn tin liền nổ ra hàng loạt những âm thanh hỗn tạp, át hết “lời vàng ý ngọc” của thầy Ngọ trên loa phát thanh.

    Tôn đại ca cùng phòng cùng lớp với anh Giá Real ré lên một tràng cười phấn khích (?) đặc biệt man rợ. Bọn nam sinh lớp 10 lần đầu nghe đến Ngày toàn dân KTX lao động thì mắt tròn mắt dẹt, sau khi nghe Tôn đại ca và các đàn anh phổ cập bảy bảy bốn chín chiêu tu luyện thoát kiếp FA liền mặt mày sáng rỡ, khí thế hừng hực “Lao động là vinh quang”. Đại hội tinh hoa quy tụ, toàn dân lao động là cơ hội ngàn năm có một để các anh em trổ tài ga lăng thoát kiếp đơn côi chiếc bóng, lẽ nào với các chị em lại là một ngày như vạn ngày?

    “Không! Không! Không!” Chị Củ Cải đệ tử Giá Real phẫn nộ đập cái quạt giấy tự gấp từ tờ giấy nháp ba màu thần thánh (lần đầu viết bút chì, sau đó viết bút xanh đè lên, rồi lại viết bút đỏ đè lên), “Ngày hội toàn dân lao động cái khỉ gì?! Là ngày hội toàn dân thả thính thì có!”

    Chị Khoai Tây Ngiêm Túc mí mắt giật giật, rùng mình phát biểu, “Ấy là do bọn nó tưởng bở. Lao động nhổ cỏ rụng rời chân tay, đứng dậy đuờng đi còn không thấy thì nam thanh nữ tú là cái đinh gì.”

    “Trung thu, tất niên còn có giờ giới nghiêm. Lão Ngọ mà để tụi bây khi không tụ tập vui chơi thả thính à? Mơ đi.” Chị Dậu Nhạt Nhẽo phán một câu xanh rờn.

    Chị Củ Su 3,14 vốn không màng thế sự, nhổ cỏ thì nhổ cỏ, bà đây cóc quan tâm thiên hạ nên không bình luận. Với chị Cà Rốt Xàm Xí ngày nào cũng là lễ hội thả thính, đi đến đâu cũng thấy bà con quăng thính ngập trời, vốn chẳng cần thêm cái ngày toàn dân thả thính nào để mở rộng tầm mắt nên cũng chẳng thèm buông lời nào, cứ thế cắm cúi gặm đùi gà. Còn con Lựu Đạn? Thính có ăn được không? Có nổ banh chành như bom đạn được không? Không thì nó quan tâm làm cái gì?!

    Cả phòng không hẹn mà đồng lòng hướng mắt về phía chị Bèo Thị Phi. Ai chứ chị Bèo thì ngày hội nào mà không có mặt để thu thập thị phi về cùng chị em mở Đại hội Bánh bèo luận anh hùng. Nhưng hôm nay quả là một ngày kỳ lạ. Chị Bèo từ khi thông báo lao động nổ ra cho đến tận khi bà con xung quanh đã bắt đầu lục tục trả khay về phòng đều im lặng không nói một chữ, mắt dí chặt vào điện thoại.

    Chị Dậu tò mò cũng nghiêng đầu qua xem thử, “Mày đang coi cái gì vậy?”

    “Lịch chiếu phim CGV.”

    Chị Khoai Tây nuốt ực miếng gà, mắt trợn ngược, ngáp ngáp kêu, “Coi lịch chiếu phim IT! Phim IT!”

    Phẹt! Phẹt! Phẹtttttttt!

    Chị Cà Rốt đang ra sức bóp chai tương ớt, giật mình bóp phẹtttttt trong nháy mắt cái khay trước mặt đã mọc lên một quả núi tương ớt đo đỏ. Mặc kệ tương ớt với chả tương cà, chị Cà Rốt tròn mắt thảng thốt, “Phòng mình trốn lao động đi coi phim hả??”

    Chị Củ Su hí hửng, “Đi coi phim đi coi phimmmmmmm! Em muốn đi coi phim!!”

    Chị Củ Cải thuận tay nhét viên xíu mại vào miệng chị Củ Su, nhìn mấy chị 12, “Phim IT chiếu lúc mấy giờ vậy mấy chị?”

    Ba chị 12 ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại, sáu tia sáng gian tà cùng loé lên từ ba cặp mắt.

    “2 giờ chiều.”



    Trưa hôm đó các anh giai căn tin được một phen chứng kiến cảnh tám con bé nữ sinh tung tuyệt chiêu “ăn dộng” đã thất truyền ở chốn trường Chuyên thanh lịch này từ lâu. Bọn tôi nhắm mắt nín thở nhai nhồm nhoàm, nuốt ực ực. Chưa đầy năm phút sau tám khay cơm đã trống không. Chẳng thèm đợi các anh giai căn tin trưng ra vẻ mặt thất kinh, chúng tôi đã nhanh chóng vắt giò lên cổ, mông nhả khí xoẹt xoẹt, vận công biến mất trong vòng ba giây.

    Cánh cửa phòng đáng thương đã cùng chúng tôi chống đỡ bao giông tố cuộc đời (theo lời chị Dậu thì chủ yếu là mấy đợt đánh úp kiểm tra phòng của thầy Ngọ) giật tung một phát mở toang. Chúng tôi lũ lượt ùa vào phòng thu dọn của nải, tiếp tục vận công thay đồ rửa mặt uống nước với tốc độ kỷ lục. Chị Bèo bình thường muốn ra đường phải mất 30 phút lượn lờ uốn éo nay như được gắn hoả tiễn vào mông, bay tới bay lui cuối cùng cũng đã chạy ra tới cửa, thò đầu í ới gọi vào trong, “Chúng mày nhanh lên!! Gần một giờ kém rồi. Lết xuống nhà xe vừa đúng một giờ. Tới CGV còn phải selfie vui chơi ngắm cảnh nữa, lề mề là không kịp giờ chiếu phim đó!!”

    “Nhanh lên để còn kịp chụp ảnh phòng!!” Chị Dậu xong xuôi hết, cũng bắt đầu giục đám còn lại.

    Nghe đến chụp hình, chị Củ Cải liền hoảng hốt, “Không, em không chụp đâu. Em còn chưa phẩu thuật thẩm mỹ, không thể để lại bằng chứng!”

    Chị Củ Su đang xỏ quần cũng quay qua khinh bỉ chị Củ Cải một cái, “Mày có tiền phẩu thuật thẩm mỹ?”

    “Giờ không có, sau này sẽ có.”

    “Đại gia mà thèm bao nuôi mày à?”

    “Là tiểu bạch thỏ bao nuôi tao.”

    “…”

    “TỤI BÂY CÒN KHÔNG MAU LÊN!” Chị Khoai Tây đứng ngoài cửa gào lên bất lực. “Xong hết chưa để còn đi cho kịp giờ chiếu phim. Tụi bây tưởng CGV gần lắm chắc?”

    Cả bọn đồng loạt cúi mặt (giả bộ) thẹn thùng, đứng im chờ đợi chị Dậu điểm danh quân số trước khi xuất phát.

    “Còn con Lựu Đạn đâu?”

    Con Lựu Đạn với niềm đam mê tắm rửa bất tận của nó hiện giờ vẫn chưa thấy mặt mũi đâu, hiển nhiên đang tắm chưa xong. Còn chị Cà Rốt thì đang tay chân loạn cào cào mò mẫm tìm chìa khoá mở tủ đồ kiếm đồ thay. Tự nhiên tôi và các chị trong phòng đều cảm thấy có gì đó sai sai…

    Chị Bèo lên tiếng trước, “Cà Rốt… Đừng nói với chị là mày LẠI QUÊN CHÌA KHOÁ TỦ QUẦN ÁO RỒI NHÁ???”

    Chị Cà Rốt diễm lệ đầm đìa, khuôn mặt đáng thương lí nhí nói, “Em nhớ chìa khoá tủ để đâu mà. Chẳng qua là em lấy chìa khoá tủ bỏ vô cái tủ hồng, rồi khoá tủ hồng lại… rồi… để quên ở nhà… mấy chị biết rồi mà.”

    Ở trường chúng tôi, ngoài tủ đồ do nhà trường cung cấp còn có thể mang tủ cá nhân lên dùng, chiếc tủ hồng của chị Cà Rốt là một ví dụ. Tủ hồng thần thánh đựng đủ thứ linh tinh từ nước giặt cho đến giấy chùi đít, nhưng tuyệt nhiên nói không với quần áo. Bởi vì sao ư? Đương nhiên là quần áo đều nhét vào tủ của nhà trường rồi.

    Mỗi phòng KTX đều có bốn tủ đồ, mỗi tủ có hai ngăn. Phòng tám người nên mỗi người dùng một ngăn. Thứ hai đầu tuần vừa lên KTX, chị Cà Rốt thân ái đã te tởn thông báo cho cả phòng là chị ấy bỏ quên chìa khoá tủ hồng ở nhà, toàn bộ các thể loại chìa khoá khác cũng vứt trong tủ hồng ấy. Thế nên tự nhiên chiếc chìa khoá dự phòng để mở tủ đồ phụ thuộc vào bàn tay thần thánh của vị chủ nhân còn lại. Chị Cà Rốt cứ thế giao vụ chìa khoá cho nhân vật kia, còn mình sáng đi học thì tiện tay bóp ổ khoá, khoá tủ lại.

    Chị Khoai Tây bóp trán tựa như muốn gục ngã, yếu ớt hỏi, “Mày dùng chung tủ với con Lựu Đạn mà, hỏi nó để chìa khoá của nó ở đâu, lấy ra mà mở.”

    Con Lựu Đạn vừa mới về với dương gian, tự nhiên thấy mọi người làm bộ mặt nghiêm trọng nhìn nó đầy chờ mong, không khỏi rùng mình ớn lạnh. Nó ngơ ngác nói, “Em bỏ chìa khoá tủ trong áo khoác ấy.”

    Lời vừa dứt, mặt nó bắt đầu đần ra ngắn tũn. Chị Cà Rốt há hốc miệng, mắt trợn ngược.

    Cuối cùng, tôi đã hiểu thế nào là “Không có điều gì tệ nhất, chỉ có điều tệ hơn”.

    Con Lựu Đạn quẳng áo khoác của nó vô trong tủ mất rồi!!!



    Các bạn chưa từng ở KTX có thể không hiểu, nhưng bọn thần dân KTX trường chúng tôi chẳng còn lạ gì cái chuyện bộ đồ này hôm qua thấy đứa kia mặc, hôm sau đã thấy nó toạ lạc trên người đứa khác không cùng lớp thậm chí còn chả cùng khối nhưng chắc chắn cùng phòng KTX! Ấy là đồ thường ngày, còn đồ đồng phục lại càng đớn đau hơn, đến cả áo dài bọn nó cũng không tha cho cái kiếp lầm than lang thang đầu đường xó chợ. Nếu một ngày bạn đến lớp, bỗng phát hiện ra con bé lớp 10 ngồi cùng bàn với bạn tự dưng biến thành một bà chị ABCXYZ nào đấy lớp 12 thì xin đừng hoảng hốt, nó chẳng qua là… chưa kịp giặt đồ thôi.

    “Người ta là đồ chưa kịp giặt hoặc chưa kịp khô mới đi mặc đồ người khác.” Chị Bèo ngồi sau chị Củ Cải, sau lớp khẩu trang còn nghe rõ tiếng cười kinh dị, “Con Cà Rốt thì lại vì cái lý do củ chuối vứt chìa khoá vào tủ rồi khoá lại ha ha ha.”

    Thiện tai thiện tai. Chị Cà Rốt thân ái, chị yên tâm là câu chuyện này rồi sẽ còn lưu truyền dài dài.

    Chúng tôi đến CGV vừa đúng hai giờ. Chị Dậu trưởng phòng trông già dặn nhất không qua bầu cử cũng tự động được chọn là người đại diện mua vé cho bầy em nheo nhóc còn chưa tới 18 tuổi (Phim IT là phim kinh dị có giới hạn độ tuổi). Thế là chúng tôi mang dáng vẻ lén lút như đang đi phạm tội chậm chạp bò vào rạp. (Đích thực là chúng tôi đang phạm tội, trốn lao động đi quẩy không phải tội thì là cái gì? Đương nhiên những lời này của tôi đều bị các chị và con bé Lựu Đạn ném đá tới tấp.)

    Phòng tôi đi xem phim kinh dị có thể chia làm năm loại người. Loại thứ nhất là loại háo hức đòi xem nhất, nhưng vô tới rạp thì quắn quéo hết cả người, chốc chốc lại kêu lên oai oái, đôi khi sợ quá im thin thít làm người ta hoảng hồn tưởng bị làm sao. Loại này do chị Khoai Tây cầm đầu cùng con bé Lựu Đạn. Loại thứ hai là loại sợ thì không thể nói là sợ, nhưng cứ ôm lấy tay người ngồi cạnh, níu níu kéo kéo, dứt khoát suốt mấy tiếng xem phim không chịu buông. Loại này dĩ nhiên là chị Củ Cải luôn có niềm đam mê dạt dào với việc dê xồm chị Bèo. Loại thứ ba chính là đám người thần kinh thô, xem phim cảm động cả rạp khóc hết nước mắt vẫn không rơi giọt nào, xem phim kinh dị dù mọi người xung quanh có hét lên ra sao vẫn vững vàng một tư thế lưng thẳng mắt mở to xuyên suốt. Loại này… khỏi phải nói, bao gồm chị Dậu, chị Củ Su và chị Cà Rốt. Loại thứ tư là loại ngoài mặt rất hiên ngang, rất khí phách, từ đầu phim tới cuối phim không kêu la, không sợ hãi, tại vì… tới cảnh kinh dị đều lấy tay che lại hết rồi. Loại này còn ai ngoài chị Bèo.

    Còn loại thứ năm? Chính là tôi. Xem hết một bộ phim không nhớ được bao nhiêu, nhưng lại nhớ rất rõ đồng bọn bên cạnh nói gì làm gì. Loại này căn bản đến rạp không phải để xem phim, mà là để ngắm nghía bà con thiên hạ.

    Hôm nay đi xem phim đã có một sự kiện trọng đại xảy ra, làm cho chị Bèo và chị Củ Cải vô cùng phấn khích khẳng định chắc nịch, chị Dậu yếu ớt gật gật đầu công nhận, chị Khoai Tây đặc biệt khinh bỉ bĩu môi, chị Cà Rốt, chị Củ Su và con bé Lựu Đạn thì ngạc nhiên không dám tin. Đó là, đi xem phim vốn một phần để ngắm dàn diễn viên nhí trai xinh gái đẹp, cuối cùng lại thành chuyên mục gặp gỡ Giá Real qua màn ảnh rộng!

    “Thằng bé nam chính giống Giá Real thiệt mà! Nhìn cái góc nghiêng đi, siêu siêu siêu giống Giá Real!”

    Chị Củ Cải cũng nhiệt liệt phụ hoạ cùng với chị Bèo, “Công nhận công nhận, cực giống! Y chang ông Giá Real luôn.”

    Thế là trong rạp ngày hôm đó, có hai người thay vì gọi nam chính bằng tên lại cứ gọi là Giá Real. Sau đó trên đường về còn rất tử tế mà phong cho em giai ấy danh hiệu Giá Real US-UK, còn Giá Real kia cũng rất tự nhiên được chú thích thêm thành Giá Real châu Á.

    Cả phòng chúng tôi cùng thống nhất trong tâm tưởng, làm mặt lạnh giả bộ không quen hai con người kia.



    Xem phim mất hết hơn hai tiếng, chúng tôi lết ra khỏi rạp đã hơn bốn giờ, chiều tối các chị còn phải đi học nên dĩ nhiên về KTX xong vào lại thành phố để đi ăn sẽ không kịp giờ. Vì thế cả phòng tôi từ già đến bé đều đồng lòng mua bún riêu về mở tiệc.

    Chị Bèo ngồi trên yên sau chiếc xe Cup thân yêu của chị Củ Cải rất nhàn nhã. Vì là người duy nhất không biết chạy xe, lần nào đi đâu cũng phải có người đèo nên mấy bịch bún riêu không để đủ lên giỏ xe đều tự động được chuyền qua cho chị Bèo cầm. Chị rất vui vẻ vừa xách mấy bịch bún riêu, vừa làm thơ con cóc.

    “Con cóc trong hang, con cóc nhảy ra. Con cóc nhảy ra, con cóc ngồi đó. Con cóc ngồi đó, con cóc nhảy vô.”

    “Con khùng kia, mày có im đi không?” Chị Dậu nói bằng giọng điệu rất thảm thiết, nếu có thể một cước đá bay đi cái giống loài kinh dị này thì nhất định sẽ không nương chân! Chị Khoai Tây thì hoàn toàn cạn lời, có cùng con bé này chạy băng băng dưới trời mưa tầm tã mới biết, nó không đem mấy bài Bắc kim thang, Ba ngọn nến lung linh ra hát là còn nhân từ chán.

    Nhưng phòng tôi đâu chỉ có mình chị Bèo mang tính chất mua vui cao như thế, Sunmi phiên bản chị Cà Rốt về gần tới cổng KTX còn đang rap (?) Gashina kia kìa.

    Lại nói về gần tới cổng KTX, bọn tôi đang tà tà chạy vào bỗng thấy sân KTX hôm nay sao lại nhộn nhịp thế này. Đằng xa xa còn thấy rõ mấy người phòng Tôn đại ca đang chổng mông hì hục cào cấu mặt đất. Cả bọn mài đít mấy tiếng trong rạp, máu còn chưa kịp lên não đã bị nhiễm cái thói tư duy đường tắt của con Lựu Đạn, trực tiếp đúc kết, ui giời, bà con ra đón mình đi quẩy về đấy. Chúng tôi cứ thế hiên ngang ngẩng cao đầu phăng phăng tiến vào. Bao nhiêu tội lỗi trước khi đi sớm đã lạc trôi về phương trời nào rồi.

    “BÈO 12 SINH, DẬU 12 LÝ, KHOAI TÂY 12 HOÁ 2, CỦ SU, CÀ RỐT 11 HOÁ 1, CỦ CẢI 11 TOÁN 2, LỰU ĐẠN 10 TOÁN 1, CÁI… CÁI… CÁI CON BÉ GÌ ĐÓ 10 VĂN!!!”

    Tám khuôn mặt của tám người bọn tôi đồng loạt chuyển từ trắng nhợt, sang đỏ tía, rồi sang tím ngắt. Với tốc độ đổi màu này, bọn tắc kè bông phải gọi bọn tôi bằng cụ tổ.

    Đối mặt với dàn nam thanh nữ tú tập trung đông đúc dưới sân KTX đều đang ngóng cổ nhìn chúng tôi, kì thị có, ngưỡng mộ cũng có, và tiết mục xướng tên điểm mặt trịnh trọng qua dàn loa vặn volume hết cỡ của thầy Ngọ, chúng tôi không biết với sức mạnh thần thánh gì ngay lập tức tu đến level cao nhất của bí kiếp “mặt dày thần chưởng”, vặn ga phóng vèo qua đám thần dân KTX còn đang ngơ ngác dàn hàng trước nhà xe.

    Trong đám người ngơ ngác đó, có anh giai Giá Real tiếng tăm lừng lẫy.

    Trong dàn xe lao đi với vận tốc 60 km/h đó, có chị Bèo hai tay cầm hai bịch bún riêu, chới với.

    Hai bịch bún riêu tung cánh bay trong cơn gió lốc, rơi thành một đường cong parabol vô cùng đẹp mắt. Rồi lại rất vô cùng đẹp mắt, đáp xuống mặt tiền đẹp đẽ của anh giai Giá Real.

    Rất lâu sau đó chúng tôi cùng hồi tưởng lại phút giây ấy. Ngay cả chị Khoai Tây dùng cả thanh xuân để phản đối cái gọi là “nhan sắc Giá Real” cũng phải gật đầu thở dài công nhận, với chừng ấy cọng bún, thịt và nước lèo rơi tong tỏng trên mặt, còn nhìn ra đó là người thì quả thực nhan sắc không tồi.
    End #3.
     

Share This Page