Nguyễn - [Adieu]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by Sen Hổ Phách, Oct 20, 2014.

  1. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12

    Mua được cái bóp có hình công chúa ngủ trong rừng, đoạn cổ tìm thấy cái mũi quay sợi ấy, vẽ theo kiểu cổ, siêu cấp vô địch dễ thương.

    Hy vọng lúc nào cũng có thể vui vẻ vì mấy chuyện nhỏ nhỏ như vầy.
     
    tranluu97 likes this.
  2. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12

    Dé vào lại được rồi. ;;v;; Cuối cùng đây vẫn là hang hobbit của mình, không bỏ được.

    Đầu tháng Chín tới giờ nhiều chuyện xảy ra lắm nhé, bắt đầu học Văn cô A. này, mỗi tuần một buổi, ba tiếng liên tục nghe không biết chán. Cô không cao, tầm một mét sáu đổ xuống, mắt nâu tóc nâu thích thơ Hoàng Cầm. Gùa cuồng cô không thấy lối dìa, thậm chí bày tỏ mong muốn thu nhỏ cô bỏ vào hộp nghịch nghịch, thật là buyến thái.

    Nguyên khoá AV 2A không nói chuyện nhiều với thầy, cũng tại Xoăn bữa đầu tiên học về chê thầy nham nhở, nham nhở con mắt mày chứ nham nhở, thầy ciu thế kia cơ mà.

    Hôm nay trời mưa lất phất, thang máy đi lên chỉ có mỗi mình, sau đó ding một tiếng cửa mở, thầy đứng sừng sững trong bóng tối nhập nhoạng của hành lang tầng sáu như một vị thần, tim mình lúc đó muốn thòng cmn xuống lại tầng một luôn. Sau đó thầy nói xin chào, cẩn thận cầm cái ly nhựa tí tẹo trên tay đi xuống tầng dưới lấy nước. Con ạ thầy.

    Một lúc sau vẫn chưa ma nào tới, mình có nói chuyện với thầy. Đầu tiên là case điện thoại thầy xài, hình Mathilda, lúc đó lòng mình đã lộp bộp mấy tiếng thôi xong. Cuối giờ mình hỏi thầy có xem Amélie không, thầy bảo có, rằng đó là "good stuff", mình liền nghĩ tiêu rồi.

    Tám giờ mình ngồi chờ dưới tầng trệt, nhìn thoáng qua thang máy thấy thầy. Tầng hầm. Thầy đang xuống tầng hầm. Nhưng đột nhiên cửa thang máy mở ra lần nữa và kia là thầy, cười toe toét vẫy tay chào mình kịch liệt. Ừa, bằng hai tay luôn. Mình kiểu, thầy à, tại sao cuối khoá tự dưng thầy ciu bung lụa dữ thần vậy. Nhưng mình không nói gì hết. Hỏi thầy có xem Amélie không đã là giới hạn của mình rồi.


    Nonkul đáng yêu quá, nói câu anh thương em bằng tiếng Việt ngọng nghịu cưng vkl. Mặt ổng có cái nét làm mình muốn nhéo phát xem ổng la oai oái cáu cáu như nào, sau đó chạy đi dỗ ổng lòi bản họng để hồi nhéo tiếp. =)))

    Mấy bạn ngồi gần mình năm nay nói năng dư sức đánh bại loa phường, giờ nghỉ trưa nằm trên ghế nghe tiếng mấy bạn oà lên cười tự dưng thấy trăn trở, giờ không lẽ cầm chổi xông lên chiến đấu bảo các bạn dời chuyện chính sự lại để vào tiết chiều nói tiếp?

    À, Chà Bông đi rồi. Một đêm mưa mình nhìn ra ngoài bèn không thấy nó nữa. Đôi mắt vàng, sáng và trong suốt như mật ong ấy đã biến mất. Tạm biệt hoàng thượng, sau này bỉ chức đi xem phim ma về không ngủ được, ngài cũng không còn ngồi chờ cho đêm qua mau với bỉ chức nữa.

     
  3. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    [​IMG]
    Trung thu vui vẻ.

    Hôm nay mấy cụ lớp mình đá với A3, trúng ngày Trung thu cả lũ cứ thế cầm chai lọ xủng xoẻng dỉn dỉn chạy xuống, thua cũng quẩy không thua cũng quẩy. Khổ thân mấy cụ nam, giai lớp D đã chibi một loạt còn gặp A3 thằng nào thằng nấy to như con bò, mấy lần bị tụi nó ủi ngã lủi thủi bò dậy thương muốn chửi thề. :"( Mà qua vụ này mới thấy mấy nàng lớp mình máu nóng vl, mấy lần trai nhà bị đẩy các nàng rít "Giết! Giết" vang dội cả vùng trời, ông trọng tài mặt kiểu wtf cíu. =)))

    Xong rồi đá pen, quả cuối thủ môn lên, ừa Tú Đuần ấy, khoảnh khắc nó đá vào cả lũ bay lên công kênh la hét ầm ĩ. Đó là cái mình muốn. Ánh sáng trong mắt và mồ hôi lấp lánh trên thái dương tụi nó. Ichariba chode của mình. Cảm ơn, cảm ơn.

    Cơ mà bốn thằng con trai quần trái banh ba chục phút xong không thèm thay đồ, ấp ủ hai tiết học ra cái dạng hương đêm bay xa gì không nói cũng biết. Mỗi lần cái quạt lia qua là như chết đi một nửa, cả lũ bấm bụng nói thôi thì tụi nó cũng vì lớp nhưng mà ĐẬU MÈ THÚI VKL THÚI ĂN CÁI GÌ THÚI KHÔNG CÓ TÌNH NGƯỜI THÚI KHÔNG NGÔN NGỮ NÀO BÀY TỎ ĐƯỢC. Điếc cmn mũi luôn mấy anh nam tđn tại sao lại có cái mùi phi nhân loại như vậy. Thằng N. còn bẩu hửi đi hương vị chiến thắng đấy. : )

    Sau đó thầy Toán lên bao cả lớp ăn kem má ơi tư thế đẹp trai nhứt của thầy là tư thế móc tờ polime màu xanh lơ đưa cho thủ quỹ. Ăn kem mát và phê đến lịm người.

    Hôm nay mới biết nam thần ngoài khoái nhạc Jay Chou còn chơi Assassin's Creed, ngầu quá. ;; v ;;

    À tiki đang sale Những cái bóng sống, muốn hốt quá hu hu. Thích văn của cô Funke cực, hồi đó bỏ lỡ Reckless tiếc đứt từng khúc ruột. Tim mực nữa chứ pls hãy tái bản đừng làm tim em thêm nhói đau.

    À và mình đã hiểu vì sao cô Bánh được sùng bái, đọc Sẻ vàng của cô câu nào cũng muốn trích ra hết.

    Mình làm hết mười câu di truyền rồi này. Hoan hô mình.

    Ngoài lề là, mình nghĩ trời mưa ai thích phóng nhanh phóng ẩu bắn nước tung toé lên mũi mồm đồng bào thì nên ăn đét đít. Bốn cái liền.

     
  4. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    #224 Sen Hổ Phách, Oct 10, 2017
    Last edited: Oct 10, 2017
    [​IMG]
    Mình nghĩ về những lời cuối cùng của Van Gogh, la tristesse durera toujours, những lọn tóc bị phản bội của Samson, nỗi cô đơn rộng như mê cung của Minotaur cùng những bóng ma lịch sử nhìn qua vai chúng ta.

    Đó là thế giới, thế giới luôn thắng.

    Và vì vậy A. có thể giấu mấy con mười của mình dưới gầm giường, D. có thể tiếp tục với những tràng cười quá chói và quá nhiều của mình, BD số một và BD số hai có thể tiếp tục rì rầm vì thú thực là họ làm chuyện đó rất tốt, và những cái tên sẽ tiếp tục cuộc hành trình của chúng - đi qua rất nhiều những khuôn miệng tàn nhẫn đầy răng. Và mình vẫn ở giữa đám đông rồi cùng lúc mơ về cái khác. Xin cảm ơn và chúc ngủ ngon, mình không còn muốn đi cùng ai trên cái đại lộ buồn thảm này.

    Mình chọn im lặng hay im lặng chọn mình, không ai hay, nhưng đây là mối quan hệ lâu dài. Và mình chờ đợi và chờ đợi trong khoảng trống giữa những nốt nhạc và những ngôi sao lùn sắp tắt và những mảng trắng chưa tô trên những bức tranh, mình ở đó, và mình chờ đợi.
     
  5. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12

    Thi Toán làm bài không kịp giờ, tối đi học thầy còn bẩu quả đề này anh chị nào dưới tám là thất bại của tạo hoá.

    Thầy...

    [​IMG]
     
    tranluu97 likes this.
  6. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    [​IMG]

    @_jenbd via twitter
     
  7. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    #227 Sen Hổ Phách, Dec 1, 2017
    Last edited: Dec 1, 2017


    Mình muốn nói rất nhiều chuyện. Chuyện cô giáo dạy Anh văn của mình năm lớp Tám, mắt nâu tóc nâu thích mặc áo dài xanh lá mạ bên trong một tầng quần dài đen, người mỏng và thơm như một loại hoa mình không còn nhớ tên. Trông cô như không hề biết nổi giận, chỉ biết mặc áo dài màu lá mạ đứng cười từ tháng Chín năm này đến tận tháng Năm năm sau. Bây giờ cô cắt tóc ngắn rồi, áo dài lá mạ cũng mất, nhìn trang cá nhân của cô chỉ có thể dùng một từ "bùng nổ" để hình dung. Mình muốn kể với cậu vậy thôi, không vì cái gì cả. Lâu lắm rồi mình không thấy ai mặc màu ấy hợp như cô, nhưng cũng chỉ là mình thấy.

    Bài hát đầu tiên mình nghe qua mp3 là "And I Love Her" của The Beatles, cảm giác nhạc chảy qua tai rồi cuộn tròn cuộn tròn lan toả ấy là trải nghiệm gần nhất của mình với thiên đàng. Đêm đó mình nằm nắm chặt máy nghe nhạc, cười ngô nghê và nghe McCartney thủ thỉ và tôi yêu cô ấy, và tôi yêu cô ấy lặp đi lặp lại. Mình rất muốn được quay lại cái giây ấy, một tẹo thôi cũng được.


    Lần đầu mình làm trắc nghiệm tính cách là năm lớp Sáu, mà không bài bản chia 5 nhóm tính cách như bây giờ đâu, hồi đó biết trắc nghiệm như nào không, vẽ lợn đó. Không nhớ mình vẽ như nào nhưng hình như kết quả ra là nếu bạn vẽ đuôi lợn đầu tiên thì chuyện gối chăn rất nồng nhiệt. À mình còn đi làm test xem sau lưng mình người ta đặt biệt danh cho mình như nào, hình như đáp án là Disco Boy. Cho đến bây giờ mình vẫn rất lấy làm khó hiểu.

    Hôm kia mình còn mơ thấy bầu trời đỏ. Hỏi có deja vu không mình cũng không chắc, nhưng cái cảnh ấy thì đúng là ấn tượng thật. Mình ngồi trong lớp với hai đứa bạn, bầu trời bên ngoài dài ba ngàn dặm và đỏ rực. Một trong ba đứa ngồi xoay lưng ra ngoài. Chưa từng có cái gì đẹp một cách bi thảm như vậy. Mình không tình nguyện mơ lại đâu. Thật.

    Mình vẽ cho Bé Bự ba con gấu đánh rắm, kích cỡ tăng dần từ nhỏ đến đại bự, Bé Bự rất thích, tít cả mắt lại. Mình mong nó hạnh phúc, được ăn ngon, không phải khóc, sống một đời vô tư. Mình không hay vẽ gấu đánh rắm đâu, vẽ là thương lắm ấy. Mình hy vọng sau này cũng tìm được người vẽ gấu đánh rắm cho mình. Hoặc đáng để mình vẽ cho giống như Bé Bự cũng được.

    Sẻ vàng của cô Bánh ra rồi, nhìn giá bìa 345k muốn móc ngón giữa ra vẩy vẩy mấy cái.
     

Share This Page