Nguyễn - [Adieu]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by Sen Hổ Phách, Oct 20, 2014.

  1. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    309
    Likes Received:
    14

    Mua được cái bóp có hình công chúa ngủ trong rừng, đoạn cổ tìm thấy cái mũi quay sợi ấy, vẽ theo kiểu cổ, siêu cấp vô địch dễ thương.

    Hy vọng lúc nào cũng có thể vui vẻ vì mấy chuyện nhỏ nhỏ như vầy.
     
    tranluu97 likes this.
  2. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    309
    Likes Received:
    14
    #222 Sen Hổ Phách, Sep 27, 2017
    Last edited: Feb 13, 2018

    Dé vào lại được rồi. ;;v;; Cuối cùng đây vẫn là hang hobbit của mình, không bỏ được.

    Đầu tháng Chín tới giờ nhiều chuyện xảy ra lắm nhé, bắt đầu học Văn cô A. này, mỗi tuần một buổi, ba tiếng liên tục nghe không biết chán. Cô không cao, tầm một mét sáu đổ xuống, mắt nâu tóc nâu thích thơ Hoàng Cầm. Gùa cuồng cô không thấy lối dìa, thậm chí bày tỏ mong muốn thu nhỏ cô bỏ vào hộp nghịch nghịch, thật là buyến thái.

    Nguyên khoá AV 2A không nói chuyện nhiều với thầy, cũng tại Xoăn bữa đầu tiên học về chê thầy nham nhở, nham nhở con mắt mày chứ nham nhở, thầy ciu thế kia cơ mà.

    Hôm nay trời mưa lất phất, thang máy đi lên chỉ có mỗi mình, sau đó ding một tiếng cửa mở, thầy đứng sừng sững trong bóng tối nhập nhoạng của hành lang tầng sáu như một vị thần, tim mình lúc đó muốn thòng cmn xuống lại tầng một luôn. Sau đó thầy nói xin chào, cẩn thận cầm cái ly nhựa tí tẹo trên tay đi xuống tầng dưới lấy nước. Con ạ thầy.

    Một lúc sau vẫn chưa ma nào tới, mình có nói chuyện với thầy. Đầu tiên là case điện thoại thầy xài, hình Mathilda, lúc đó lòng mình đã lộp bộp mấy tiếng thôi xong. Cuối giờ mình hỏi thầy có xem Amélie không, thầy bảo có, rằng đó là "good stuff", mình liền nghĩ tiêu rồi.

    Tám giờ mình ngồi chờ dưới tầng trệt, nhìn thoáng qua thang máy thấy thầy. Tầng hầm. Thầy đang xuống tầng hầm. Nhưng đột nhiên cửa thang máy mở ra lần nữa và kia là thầy, cười toe toét vẫy tay chào mình kịch liệt. Ừa, bằng hai tay luôn. Mình kiểu, thầy à, tại sao cuối khoá tự dưng thầy ciu bung lụa dữ thần vậy. Nhưng mình không nói gì hết. Hỏi thầy có xem Amélie không đã là giới hạn của mình rồi.


    Nonkul đáng yêu quá, nói câu anh thương em bằng tiếng Việt ngọng nghịu cưng vkl. Mặt ổng có cái nét làm mình muốn nhéo phát xem ổng la oai oái cáu cáu như nào, sau đó chạy đi dỗ ổng lòi bản họng để hồi nhéo tiếp. =)))

    Mấy bạn ngồi gần mình năm nay nói năng dư sức đánh bại loa phường, giờ nghỉ trưa nằm trên ghế nghe tiếng mấy bạn oà lên cười tự dưng thấy trăn trở, giờ không lẽ cầm chổi xông lên chiến đấu bảo các bạn dời chuyện chính sự lại để vào tiết chiều nói tiếp?

    À, Chà Bông đi rồi. Một đêm mưa mình nhìn ra ngoài bèn không thấy nó nữa. Đôi mắt vàng, sáng và trong suốt như mật ong ấy đã biến mất. Tạm biệt hoàng thượng, sau này bỉ chức đi xem phim ma về không ngủ được, ngài cũng không còn ngồi chờ cho đêm qua mau với bỉ chức nữa.

     
  3. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    309
    Likes Received:
    14
    [​IMG]
    Trung thu vui vẻ.

    Hôm nay mấy cụ lớp mình đá với A3, trúng ngày Trung thu cả lũ cứ thế cầm chai lọ xủng xoẻng dỉn dỉn chạy xuống, thua cũng quẩy không thua cũng quẩy. Khổ thân mấy cụ nam, giai lớp D đã chibi một loạt còn gặp A3 thằng nào thằng nấy to như con bò, mấy lần bị tụi nó ủi ngã lủi thủi bò dậy thương muốn chửi thề. :"( Mà qua vụ này mới thấy mấy nàng lớp mình máu nóng vl, mấy lần trai nhà bị đẩy các nàng rít "Giết! Giết" vang dội cả vùng trời, ông trọng tài mặt kiểu wtf cíu. =)))

    Xong rồi đá pen, quả cuối thủ môn lên, ừa Tú Đuần ấy, khoảnh khắc nó đá vào cả lũ bay lên công kênh la hét ầm ĩ. Đó là cái mình muốn. Ánh sáng trong mắt và mồ hôi lấp lánh trên thái dương tụi nó. Ichariba chode của mình. Cảm ơn, cảm ơn.

    Cơ mà bốn thằng con trai quần trái banh ba chục phút xong không thèm thay đồ, ấp ủ hai tiết học ra cái dạng hương đêm bay xa gì không nói cũng biết. Mỗi lần cái quạt lia qua là như chết đi một nửa, cả lũ bấm bụng nói thôi thì tụi nó cũng vì lớp nhưng mà ĐẬU MÈ THÚI VKL THÚI ĂN CÁI GÌ THÚI KHÔNG CÓ TÌNH NGƯỜI THÚI KHÔNG NGÔN NGỮ NÀO BÀY TỎ ĐƯỢC. Điếc cmn mũi luôn mấy anh nam tđn tại sao lại có cái mùi phi nhân loại như vậy. Thằng N. còn bẩu hửi đi hương vị chiến thắng đấy. : )

    Sau đó thầy Toán lên bao cả lớp ăn kem má ơi tư thế đẹp trai nhứt của thầy là tư thế móc tờ polime màu xanh lơ đưa cho thủ quỹ. Ăn kem mát và phê đến lịm người.

    Hôm nay mới biết nam thần ngoài khoái nhạc Jay Chou còn chơi Assassin's Creed, ngầu quá. ;; v ;;

    À tiki đang sale Những cái bóng sống, muốn hốt quá hu hu. Thích văn của cô Funke cực, hồi đó bỏ lỡ Reckless tiếc đứt từng khúc ruột. Tim mực nữa chứ pls hãy tái bản đừng làm tim em thêm nhói đau.

    À và mình đã hiểu vì sao cô Bánh được sùng bái, đọc Sẻ vàng của cô câu nào cũng muốn trích ra hết.

    Mình làm hết mười câu di truyền rồi này. Hoan hô mình.

    Ngoài lề là, mình nghĩ trời mưa ai thích phóng nhanh phóng ẩu bắn nước tung toé lên mũi mồm đồng bào thì nên ăn đét đít. Bốn cái liền.

     
  4. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    309
    Likes Received:
    14
    #224 Sen Hổ Phách, Oct 10, 2017
    Last edited: Oct 10, 2017
    [​IMG]
    Mình nghĩ về những lời cuối cùng của Van Gogh, la tristesse durera toujours, những lọn tóc bị phản bội của Samson, nỗi cô đơn rộng như mê cung của Minotaur cùng những bóng ma lịch sử nhìn qua vai chúng ta.

    Đó là thế giới, thế giới luôn thắng.

    Và vì vậy A. có thể giấu mấy con mười của mình dưới gầm giường, D. có thể tiếp tục với những tràng cười quá chói và quá nhiều của mình, BD số một và BD số hai có thể tiếp tục rì rầm vì thú thực là họ làm chuyện đó rất tốt, và những cái tên sẽ tiếp tục cuộc hành trình của chúng - đi qua rất nhiều những khuôn miệng tàn nhẫn đầy răng. Và mình vẫn ở giữa đám đông rồi cùng lúc mơ về cái khác. Xin cảm ơn và chúc ngủ ngon, mình không còn muốn đi cùng ai trên cái đại lộ buồn thảm này.

    Mình chọn im lặng hay im lặng chọn mình, không ai hay, nhưng đây là mối quan hệ lâu dài. Và mình chờ đợi và chờ đợi trong khoảng trống giữa những nốt nhạc và những ngôi sao lùn sắp tắt và những mảng trắng chưa tô trên những bức tranh, mình ở đó, và mình chờ đợi.
     
  5. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    309
    Likes Received:
    14

    Thi Toán làm bài không kịp giờ, tối đi học thầy còn bẩu quả đề này anh chị nào dưới tám là thất bại của tạo hoá.

    Thầy...

    [​IMG]
     
    tranluu97 likes this.
  6. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    309
    Likes Received:
    14
    [​IMG]

    @_jenbd via twitter
     
  7. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    309
    Likes Received:
    14
    #227 Sen Hổ Phách, Dec 1, 2017
    Last edited: Jan 21, 2018


    Mình muốn nói rất nhiều chuyện. Chuyện cô giáo dạy Anh văn của mình năm lớp Tám, mắt nâu tóc nâu thích mặc áo dài xanh lá mạ bên trong một tầng quần dài đen, người mỏng và thơm như một loại hoa mình không còn nhớ tên. Trông cô như không hề biết nổi giận, chỉ biết mặc áo dài màu lá mạ đứng cười từ tháng Chín năm này đến tận tháng Năm năm sau. Bây giờ cô cắt tóc ngắn rồi, áo dài lá mạ cũng mất, nhìn trang cá nhân của cô chỉ có thể dùng một từ "bùng nổ" để hình dung. Mình muốn kể với cậu vậy thôi, không vì cái gì cả. Lâu lắm rồi mình không thấy ai mặc màu ấy hợp như cô, nhưng cũng chỉ là mình thấy.

    Bài hát đầu tiên mình nghe qua mp3 là "And I Love Her" của The Beatles, cảm giác nhạc chảy qua tai rồi cuộn tròn cuộn tròn lan toả ấy là trải nghiệm gần nhất của mình với thiên đàng. Đêm đó mình nằm nắm chặt máy nghe nhạc, cười ngô nghê và nghe McCartney thủ thỉ và tôi yêu cô ấy, và tôi yêu cô ấy lặp đi lặp lại. Mình rất muốn được quay lại cái giây ấy, một tẹo thôi cũng được.

    Lần đầu mình làm trắc nghiệm tính cách là năm lớp Sáu, mà không bài bản chia 5 nhóm tính cách như bây giờ đâu, hồi đó biết trắc nghiệm như nào không, vẽ lợn đó. Không nhớ mình vẽ như nào nhưng hình như kết quả ra là nếu bạn vẽ đuôi lợn đầu tiên thì chuyện gối chăn rất nồng nhiệt. À mình còn đi làm test xem sau lưng mình người ta đặt biệt danh cho mình như nào, hình như đáp án là Disco Boy. Cho đến bây giờ mình vẫn rất lấy làm khó hiểu.

    Hôm kia mình còn mơ thấy bầu trời đỏ. Hỏi có deja vu không mình cũng không chắc, nhưng cái cảnh ấy thì đúng là ấn tượng thật. Mình ngồi trong lớp với hai đứa bạn, bầu trời bên ngoài dài ba ngàn dặm và đỏ rực. Một trong ba đứa ngồi xoay lưng ra ngoài. Chưa từng có cái gì đẹp một cách bi thảm như vậy. Mình không tình nguyện mơ lại đâu. Thật.

    Mình vẽ cho Bé Bự ba con gấu đánh rắm, kích cỡ tăng dần từ nhỏ đến đại bự, Bé Bự rất thích, tít cả mắt lại. Mình mong nó hạnh phúc, được ăn ngon, không phải khóc, sống một đời vô tư lự. Mình không hay vẽ gấu đánh rắm đâu, vẽ là thương lắm ấy. Mình hy vọng sau này cũng tìm được người vẽ gấu đánh rắm cho mình. Hoặc đáng để mình vẽ cho giống như Bé Bự cũng được.

    Sẻ vàng của cô Bánh ra rồi, nhìn giá bìa 345k muốn móc ngón giữa ra vẩy vẩy mấy cái.
     
  8. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    309
    Likes Received:
    14
    Đã đổi ava sang Băng cưa, à không Băng muội...

    Tại xao bây giờ mới biết đến má Xú hu hu hu đọc truyện má cười sml, phải cảm ơn nhóm edit có tâm nữa. Vẫn chưa dám nhảy MĐTS vì nhảy một cái là xác cmn định đọc thâu đêm luôn, hè năm sau còn có bản hoạt hình nữa ha ha ha ha ha. TQTP chưa gì thấy hơn hai trăm chương rồi mà quan trọng là vẫn chưa có hoàn...

    Đọc xong Hệ thống thấy day dứt nhất là chuyện của Nhạc Thất với Thẩm Cửu, bốn chữ kiếm gãy người vong sao mà buồn.
     
  9. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    309
    Likes Received:
    14
    #229 Sen Hổ Phách, Jan 27, 2018
    Last edited: Feb 13, 2018
    [​IMG]
    Giờ mới biết Vũ, Đông kiếm em nghe dễ thương ghê.

    Dạo này không còn động lực để phấn đấu nữa, lòng như rêu bám, không muốn làm gì, cũng lười tức giận. Mình cảm thấy cứ như vầy mà rơi xuống hố cũng không có gì đáng sợ. Đen nói có khi mầy bị existential crisis, mình bảo không, không đến mức đó, chỉ cảm thấy bản thân rất lười thôi, muốn cíu tao thì ở lại nói chuyện chút.

    Mình không còn giữ liên lạc với đám bạn hồi cấp II nữa. Không thấy buồn, chỉ cảm thấy là nên như vậy. Bé Bự, A Dừa, Gùa, Chả Giò, Pai-tò, những khuôn mặt hầu như ngày nào cũng cười với mình, mấy năm nữa cũng là chuyện cũ. Trí nhớ mình không tốt, những lúc xuất thần cũng chỉ dùng để nhớ chuyện ân oán của mấy nhân vật không có thực. Mình cảm thấy thất vọng nhiều như vậy, bản thân có thể đúc kết ra câu gì vừa cay đắng vừa deep về cuộc đời, nhưng cuối cùng mở miệng ra lại thấy không có gì đáng kể cả, nói hay không cũng thế thôi.

    Mình từng mong có người hiểu mình, bây giờ nhận ra tự mình muốn hiểu bản thân đã là chuyện rất khó rồi.

    Chả Giò và Pai-tò hay văng phụ khoa, nói chuyện khá độc mồm nhưng không xấu, kiểu gì mình cũng sợ. Răng Nhỏ đằng sau nói liên tục miệng không kéo da non, thích Star war, đôi khi cho mình xem mấy cái meme tục tục. Hành biết ăn diện, kẻ lông mày rất khéo, chủ động lôi kéo mình kể chuyện, mình chỉ biết gật gật, thở dài, lại gật gật. Mình không có lòng bận tâm sau này tụi nó có cô đơn không, chỉ nghĩ thật ra thế giới nếu cuối cùng đều là cùng một người như trong Homunculus chẳng phải quá tốt sao, không sân si cũng không thất vọng nữa.
     
    tranluu97 likes this.
  10. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    309
    Likes Received:
    14
    #230 Sen Hổ Phách, Feb 6, 2018
    Last edited: Feb 17, 2018 at 8:27 PM


    Nhắc tới vnsharing lại một hồi cảm khái, mình vốn không phải người ở đó, có một giai đoạn hay lang thang ở khu viết lách, tia được nhiều bạn viết hay, có một bạn viết cái nhật ký chơi JX3 đọc hâm mộ cực. Bản đọc nhiều, đọc đến cả Nam Hoa Kinh, có truyện trích một đoạn về con cá Côn mọc cánh ở biển Bắc, não hạt tiêu như mình đọc như hiểu như không, cuối cùng lại thấy ngờ ngợ, sực nhớ ra không phải là cũng là cá Côn trong Đại ngư hải đường sao, mới hồi chiều nghe Chu Thâm và Quách Thấm hát OST phim còn khóc cơ mà. Thật là tròn, thế giới ấy. Thật là tròn.

    Sau khi Bé Bự đi học đội tuyển, Răng Nhỏ dứt khoát dời hộ khẩu lên ngồi cạnh mình luôn. Răng Nhỏ cao gần mét tám nhưng bộ nhá vẫn bé xíu như của trẻ con, cười lên thấy rất vô hại, nhưng mà càng nói chuyện càng làm mình sợ. Răng Nhỏ bảo không thương được bố mẹ, không thương được em gái, làm bản động lòng chỉ có mèo và người già, ờ, với cả Obi-Wan Kenobi. Răng Nhỏ nói luật lệ là tối thượng, Răng Nhỏ ghét nhất những người đi ngược lại phép tắc đặt sẵn. Nhưng mình nhìn cái mặt méo xẹo của Răng Nhỏ khi bị doạ bứt lông chân lại không ghét được.

    Có thể Pai-tò và Chả Giò không biết, nhưng mà giả sử có một lúc thế giới gặp phải dịch zombie xong bắt đầu lập đội sinh tồn diệt thây ma ấy, mình nghĩ mình sẽ không ở chung đội với mấy bản được lâu. Thật là buồn, nhưng mà vậy đó.

    Có thể mẹ không biết, nhưng mắt bà nội mờ rồi, co ro chần người trong cái áo bông nhìn cũng không có sức lực nghe mẹ nói nữa.

    Có thể Gùa không biết, nhưng mình từ lâu đã không muốn xoa đầu bản nữa rồi.

    Tuần trước học Thuốc của Lỗ Tấn, cô giảng tới đoạn cái bánh bao chấm máu người lại ngừng một chút, nói em gái cô cũng là nạn nhân của mê tín thần quyền. Cô nói năm đó em cô sốt cao, lại bị hàng xóm nhiệt tình đem cả dầu hôi cả bột ngọt mà đổ vào miệng, được cõng nửa đường ra trạm xá thì mất. Lúc đó khoé mắt cô hơi đỏ, mình nghĩ thế. Nhưng cô hớp một ngụm nước rồi lại tiếp tục cho bọn mình chép bài. Mình lại nhớ tới lúc cô đọc thơ Xuân Quỳnh, tới hai câu "Bàn tay em, gia tài bé nhỏ/ Em trao anh cùng với cuộc đời em", khoé miệng hơi cong lên, giọng rõ là mềm, đã nghĩ cô lúc nào cũng vui vẻ như vậy thì tốt.

    Mình xem The Shape of Water rồi, màu phim mát mắt lắm, chủ yếu là sắc xanh. Màu xanh mòng két của con Cadillac của Strickland, màu xanh rêu của đồng phục Elisa, màu xanh ngọc bích trên vảy anh người cá, màu xanh bạc hà của bánh chanh Giles hay ăn, màu xanh ở khắp mọi nơi. Nhạc phim cũng hay nữa hu hu.

    Sắp có hội sách rồi, Cẩm Phong thật biết cách moi thận đồng bào, 2 truyện của má Xú một truyện của Pi đại thần, còn có Nguyệt Hạ Tang với Thanh Sắc Vũ Dực nữa... Ok tui ổn.

    Gần đây còn đọc truyện gì nữa nhỉ, à, Bách quỷ dạ hành ký, bên Nhật mỗi năm đủng đỉnh ra một tập, bên này Kim Đồng cũng mần tới vol. 5 rồi. Mình luôn íu đúi trước thần thoại yêu quái, tia được em này đúng là vớ bẫm. Nhớ hồi đó đọc mấy trang Liêu trai chí dị lúc nhắm mắt ngủ toàn thấy hồ ly với nho sinh, Đen nói mình hình như sinh nhầm thời, không hợp làm công dân thế kỷ.

    Mình muốn viết tiếp chuyện dang dở của A Di với Tiểu Màn Thầu. Cái kết cũng nghĩ xong rồi, có hơi không nỡ, nhưng mà âu cũng là chuyện sớm muộn.

    Mình rất thích A Di. Bản mê mỹ nhân, thích làm anh hùng, từ đợt rời núi trở đi đêm nào cũng nằm nghe kinh kịch mà khóc, vượt núi trảm yêu cái gì cũng dám làm, nhưng đến cuối cùng vẫn chọn chia ly. A Di tốt đẹp lại ngu xuẩn như vậy, khiến mình muốn làm bản đau đớn, muốn bản hiểu công lý xưa nay không có mắt, nhân gian sẽ không vì mối tình con của bản mà thay đổi, hoa sen bản trồng rồi cũng sẽ đến lúc héo tàn.

    Ai cũng có tâm ma, mình nghĩ toàn bộ tâm ma, tịch mịch, đau đớn lẫn sướng vui của A Di đều đặt trên người Tiểu Màn Thầu. Tiểu Màn Thầu là mạng của bản, nhưng bản lại cái gì cũng không nói. Cuối cùng thì thế nào, mình chỉ có thể nói cuối cùng vẫn không nên đánh cược kiểu ấy.

    Ấy, mới đây làm ma xó ở đây được bốn năm rồi. Nhớ hồi 2013 ở Zing quen chị kia còn rủ mình đi ăn chè khúc bạch, mình nhận lời mà còn không biết cái chè đó ngang dọc làm sao. Lại có một bạn nữa giới thiệu cho mình truyện của Nhất Độ Quân Hoa, nói chuyện rất hoà nhã dịu dàng. Bây giờ chè mình ăn thử rồi, truyện cũng đã đọc xong, nhưng mà Zing cũng đã sập, ha ha.
     
    tranluu97 likes this.
  11. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    309
    Likes Received:
    14
    #231 Sen Hổ Phách, Feb 13, 2018
    Last edited: Feb 17, 2018 at 8:29 PM
    [​IMG]
    Dmitri da good boi. :"((( Thích bác này nhất phim ấy, khúc roast ngược Strickland như một vị thần coi thống khoái vl nhuôn.

    Mình nói chuyện với người quen thì không sao, đi ra ngoài gặp người lạ cứ hay thất thố. Người ta chắc cũng chẳng nhớ lâu vậy đâu, nhưng mình cứ thích tự đào hố chôn. Lần sau phải nghe cho kỹ hẵng trả lời, cứ như này không được, thiệt.

    Hôm nay đi coi phim với Bé Bự, bận về xe đạp điện của mẻ chập mạch, thế là quẳng hết lên ba gác thồ hai mạng một xe về. =)) Bé Bự có vẻ áy náy, trong quá trình sửa xe tay dính dầu đen hết cả, lúc lên ba gác ngồi trong thu lu tội tội nàm sao. =)) Mình chỉ thấy buồn cười, cũng nói với nó, huynh đệ, lần trước là mày, ở hội trại hai giờ sáng đè tao ra cạo lông mày, bây giờ trên xe ba gác xóc xóc nảy nảy mà về nhà cũng ngồi chung. Huynh đệ, đồng cam cộng khổ, vui vẻ với nhau là được rồi.

    Mắt phải càng lúc càng mờ rồi, trùm chăn đọc truyện tới hai giờ sáng thật sự không phải chuyện tốt. Mình không hiểu mình cố chấp như vậy làm cái gì, đọc một mớ chuyện ân oán giang hồ, cười sặc khóc sặc xong vẫn chẳng thấy bản thân có gì tiến bộ. Nhưng trừ lúc đọc truyện, xem phim ra, mình thấy mình cũng chỉ có thể ngồi ngốc ở chỗ này đến hoá đá mọc rêu mà thôi.

    Đọc gần xong chuyện của A Viên với Diệp lão đại rồi, Diệp lão đại cũng là good boi đó, vừa trung khuyển vừa nguỵ mặt than, tui luôn íu đúi trước mấy anh công cõng một ề sẹo trên lưng, Lam nhị ca này, bây giờ có thêm Diệp lão đại. :<< Có điều cmn tại sao cuối cùng lại lộ nguyên hình là thanh thuỷ văn, thậm chí còn không thèm tả rèm cửa đung đưa mưa rơi hoa nhỏ thẹn thùng gì đó, trực tiếp next qua sáng hôm sau luôn. : ) Tui kháo nha.

    Chuyện của Kae với senpai cũng ra chap cuối dồi, có cậu con giai nhìn y hệt thanh niên Eren luôn. = ))) Fan ở dưới hốt hoảng kiểu á đm tại sao trong shoujo lại xuất hiện cha này vậy.

    À trong những ngày nghỉ sa đoạ này, thay vì lấy lại căn bản mình còn đọc hết chap mới của PKTL nữa. Sư phụ bị đóng băng rồi, Củ Cải mất rồi, Mặt Quan Tài bước lên con đường nhập ma rồi, mấy chương trước tiểu Vãn còn ngời ngời bàn tay vàng, bây giờ thành cái bang trắng tay luôn, thật thảm...

    À quên nữa, Răng Nhỏ với mình cá độ, điểm thi thử kỳ này đứa nào thấp hơn sẽ bị nhổ lông chân, mình còn nói xạo, bảo ở nhà tao có hẳn một lọ lông chân mấy đứa từng ngồi cạnh để bào chế làm thuốc trường sinh bất lão, Răng Nhỏ nhìn mình phong độ nhả ra ba chữ con bệnh hoạn, nhưng đó vẫn không phải là trọng điểm.

    Trọng điểm là khi có đáp án rồi, Răng Nhỏ bìn tĩn nhắn cho mình một tin: "Đi học lại nhắc tao mang nhíp, tao tự nhổ."

    Mình đang phân vân không biết cái lọ đựng lông chân kia có nên biến thành sự thật luôn không, mình đối với lông chân thật ra luôn có một loại chấp niệm...
     
  12. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    309
    Likes Received:
    14

    Bài thích nhất của Kosemura luôn.

    Đã đón quàng thượng mới về nhà. Hai hôm đầu mình như nịnh thần đi theo bợ đít mong quàng thượng ban cho một ánh mắt, bây giờ quàng thượng quen hơi rồi bèn quậy như giặc, còn bị fetish chân. =)) Đi ra hốt kít cho bản cũng bị vồ giò gặm gặm. Cái bữa đầu cho ăn bản bùn cừi vl nhuôn, vừa táp vừa "nhămnhămnhămnhăm" ra tiếng kém sang vđ. Được cái ăn lúc nào cũng hết, không bỏ mứa như quàng thượng Chà Bông tiền nhiệm.

    Mình nhìn lông nó bèn quyết định gọi là mè xửng, Đen cười nhạt bảo quả nhiên phàm phu tục tử đặt tên pet toàn đồ ăn.

    Sẵn tiện mình kể chuyện của Đen.

    Đen: Bố tao hút rất nhiều thuốc.

    Mình: .... mẹ tao khóc mắt lệ nhoà?

    Đen:

    Đen: Im.

    Đen: Ý là ông bô tao hút thuốc nhiều thật ấy, như ống bễ. Thằng em tao bị suyễn mà khói cứ bay bất chấp nhân dân. Vô phòng lạnh cũng móc bao thuốc ra hút được. Thiệt, không biết nghĩ gì.

    Đen: Sau này tao mà bị bệnh phổi nằm viện, thế nào thân phụ cũng vừa phà khói vào mặt vừa hỏi bệnh tình, ha ha.

    Đen: Chồng tao mà hút thuốc tao bẻ cmn răng.

    Mình: ... Nén bi thương.

    À hôm nay lên trang của thầy mới thấy có phiếu bài tập theo mùng. =))(( Hiện tại post trước tới mùng 4 rồi mình quyết định lơ đi cho lành ha ha ha ha... Qua Tết là bài vở bay sạch trọi không còn cái gì luôn, thêm chương trình 11 mình toàn ngủ gật.

    Mình từng nói với Đen mình không muốn học, chỉ muốn vượt núi trảm yêu ngắm sao trời. Đen trả lời thế nào quên rồi, chỉ nhớ là từng không chịu được mà nói như thế.

    Hôm nọ 11 giờ đêm đọc quả truyện treo hai cái tag mình khiếp sợ nhất, bối cảnh ở trấn nhỏ Giang Nam điêu tàn, có mưa phùn nhỏ giọt xuống lồng đèn đỏ, có lệ quỷ cùng yêu hận sâu ba nghìn dặm dài ba nghìn năm. Đọc cũng lờ mờ đoán được kết cục, có điều một câu "hết thảy là mệnh" kia mình không phục.

     

Share This Page