Nguyễn - [Adieu]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by Sen Hổ Phách, Oct 20, 2014.

  1. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    #1 Sen Hổ Phách, Oct 20, 2014
    Last edited: Aug 5, 2015

    Thứ Hai. Ngày 20 tháng 10 năm 2014.

    [​IMG]

    [Tóc buồn. Tai buồn. Ngón chân buồn]

    #Bùng cháy lần 1: Dấu ấn.

    “Chúng ta sống trên đời, là vì muốn để lại những dấu ấn.

    Trên thực tế, đó chỉ là những vết sẹo.”

    Augustus Waters – “Khi lỗi thuộc về những vì sao”.

    Sectumsempra. Đúng thế. Sectumsempra.

    Cắt sâu mãi mãi.

    Chẳng hiểu sao, dạo gần đây thích nhạc không lời. Nhạc của những người như Dosia McKay, hay êm đềm hơn, như Yiruma và Bernward Koch. Có lẽ là vì có cảm giác như nhạc đánh bạt tớ đi.

    Có một số vấn đề đang đè nặng, ví như việc học hành. Năm nào cũng có thứ để lo, tự trách bản thân không đủ cố gắng, quanh đi quẩn lại, ngày đó cũng đã cận kề. Giống như một thứ ám ảnh, lúc nào cũng lo ngay ngáy, mà khi không thấy lo lại càng đáng sợ hơn.

    Không hẳn là mệt, chỉ là tự nhiên thấy bụng quằn quặn, nong nóng. Có đôi khi sờ sợ lúc ngồi im, chỉ là sợ. Sợ không hẳn là không tốt, chỉ là không còn thấy vui như lúc ban đầu.

    #Bùng cháy lần 2: Phỏng.

    Tớ ôm máy tính, nhóc em ngồi ủi áo, cách nhau chừng dăm cái ghế và một cái bàn tròn tròn.

    Vậy mà đùi vẫn phỏng.

    Chuyện thật mà cứ như đùa.

    Thốn tới rốn, cá mười ăn một là tớ nghe thấy cả tiếng thịt xèo xèo. Sống trên đời mười mấy năm, từng phỏng cà phê, phỏng tàn thuốc, thậm chí phỏng do lửa từ bếp ga, nhưng chưa từng phỏng bàn ủi.

    Có lẽ cần tự xem xét lại vấn đề ăn ở. = =

    Ứ liên quan gì lắm, nhưng hôm qua đã nằm mơ thấy mình đang sờ soạng mái bờm của một con bạch mã. Trắng muốt. Tuyệt hảo. Lông mượt như lụa, như nhung, ấm như đang sống.

    Tớ còn nhớ mang máng, hình như đã gọi nó là Tor.

    Có điềm chi đây...
     
  2. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    #2 Sen Hổ Phách, Oct 21, 2014
    Last edited: Oct 26, 2016
    Thứ ba - như bó hoa héo. Ngày 21 tháng 10 năm 2014.

    Ngày mai, hình như là tiêm phòng dịch sởi. Cảm thấy kỳ quái, bởi vì sắp phải đưa vào cơ thể một số chất - qua con đường không phải miệng, hay họng, hay dạ dày. Đó sẽ là một mũi tiêm dài, mảnh như nước mắt rơi thẳng đứng, đâm xuyên qua thịt.

    "Ashfall", cũng là "Tàn tro" là một tác phẩm của Mike Mullin - vị tác giả với cái tên bắt đầu bằng hai chữ "M".

    Mơ mộng. Mỹ miều.

    Quyển này có vẻ lý thú, bìa sách trông hay hay, nhất định phải mua, dù túi tiền chỉ là chuyện của ngày hôm qua.

    Cha, ham mê nhiều thứ quá, kể cũng phiền ghê.

    Hôm nay có hai gã, một béo một gầy, xung phong lên hát nhạc Trịnh Công Sơn. Cười rần trời ông Địa. Có vẻ như giọng càng khàn đục thì có sức truyền cảm. Riêng tớ á, tớ thấy muốn thiếp ngủ. Trong vòng tay nhạc Trịnh, trong tiếng cười của tất cả.

    Lan man nhiều thứ chẳng đâu vào đâu, chỉ hy vọng không phải hối hận vì những chuyện mình đã làm, vậy là đủ rồi.

    Hôm nay lại có đứa bảo rằng đầu mình giống trái bưởi, lạy hồn. = = Không sỉ nhục dìm hàng tớ thì mấy người chết, chết à? Mà hình như tớ, bị dìm nhiều quá nên sinh ngu muội chăng ?

    Nhân tiện, ngày mai đi tiêm phòng, nhất định sẽ đem theo một số quyển của C.Lewis để gặm dần. Kể cũng khoái, tiêm phòng đúng vào tiết Sinh, và vì vậy, bai bai nguyên phân, bai bai cromatic chị em, bai bai luôn xoắn ngắn cực đại.

     
  3. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    #3 Sen Hổ Phách, Oct 30, 2014
    Last edited: Jul 10, 2015
    Thứ năm, ngày 30 tháng 10 năm 2014.

    [​IMG]


    “Cái giá của việc làm cừu là sự nhàm chán, còn cái giá của việc làm sói là sự cô đơn.”
    Hugh MacLeod.

    Người đó, là sói hay là cừu?

    Dù cho tâm trạng có lồi lõm thế nào đi chăng nữa, vẫn không thể ngăn người đó quay về. Vậy là, tuyệt thật, đây không còn là chốn riêng nữa rồi. Xung quanh chỉ toàn, toàn là người đó. Bao gồm những ngón tay gầy, cả chiếc mũi và đôi mắt sáng trong. Náu mình trong một góc, chờ đợi để trỗi dậy.

    Ngày xưa, nhật ký có người đó, có mưa. Ngày nay, vẫn còn người đó, nhưng mưa không như ban đầu nữa. Mưa bây giờ là mưa trong lòng, mưa trên mắt. Mưa có mùi thơm, mưa biết cục cựa.

    Bản thân càng ngày càng sến sẩm, vốn nghĩ là vô hại, nhưng không ngờ, thói quen hoá ra lại là một thứ dễ bám rễ và khó chối bỏ đến thế. Có đôi khi ngồi lảm nhảm hàng giờ, nhưng chung quy lại, lời nói gió bay. Hẳn là sẽ chẳng ai để ý, cũng chẳng ai lấy làm phiền. Hy vọng chính mình cũng không quá bận tâm.

    Giờ ngủ, ngồi kể Creepy Pasta cho mụ Minh. Dào ôi, đã sợ rồi còn cố tỏ vẻ cứng, cho tớ xin. Cái gì mà ‘bố mày ứ sợ’ ? Thế bạn nào cả trưa nằm lăn lông lốc, chiều dậy lại không dám đi WC một mình thế nhỉ ?

    Hay tớ lầm đấy, hở cô Minh ? =w=

    Cô là cô cứ liều liệu đấy, còn ối chuyện hay cơ…

    Haizz. DRAMAtical Murder. Tokyo Ghoul. Attack on Titan. Flight of The Conchords. The Blacklist. Đủ thể loại, lại rặt mấy thứ làm tớ bê trễ, không cưỡng lại được, mà lỡ dấn thân rồi thì biết làm sao…

    Thích ngắm người đó chơi bóng rổ. Úp rổ không hẳn chuẩn, như chim sẻ gãy cánh, nhưng mà hay hay. Tay này, chân này, trong nắng chiều như đang gọi về chiến thắng, dù có chơi nổi hay không, vẫn rất, rất muốn ngắm nhìn. Kiểu như mình có máu M, thích trải nghiệm mấy thứ ghê gớm, thấy cũng sợ mà thôi cũng kệ.

    Dạo gần đây thích ăn đồ ngọt. Sô cô la trắng. Muffin. Macaron. Matcha. Tous les Jours. Starbucks. Soda Pop. Xì-xì lê-mấn, xí-xí-lê-mân (CC Lemon, lạy hồn tôi ._.).Trà bí đao. Bò bía ngọt. Bánh tráng kẹo. Bánh ú lá dứa. Kẹo me. Kẹo sữa. Chupa Chups. Meringue. Lamington. Papa Roti.

    Mập nỗi gì, mặc xác tớ, mấy người biến hết đuê. :]]] Dáng tớ thế này là vừa chuẩn.

    Nói chứ chắc tháng sau phải đi lùng mấy cái quần bò rộng hơn…

    Mà mai là Halloween phớ hôn? Mặt tớ chắc khỏi cần hoá trang, huý huý.

    Dự là sẽ triệu tập binh đoàn F.A lại, xem Conjuring, hoặc cùng lắm là The Woman In Black, cùng trải qua mùa hội ma cô đơn với nhiều điều thầm kín, trong tiếng hét, trong dáng đổ gói bắp rang vứt chỏng chơ, trong nắng chiều miên man im ắng.

    Chả biết bị con gì cắn, hứng lên xuất khẩu thành thơ, nộp bài xong thấy chúng nó cười hi hí như ngựa.

    Cái bài thơ hãm tài ấy, nội dung đại loại như sau:

    "Mùa hè, gửi lại tiếng ve.
    Ai nâng mái tóc, nhẹ che mắt hiền.
    Thương em, cô gái lặng yên.
    Anh chờ, chờ mãi dáng tiên mùa hè."


    Con bà nhà nó, chết tên "Dáng Tiên" luôn rồi. Cái bài thơ rõ tổ trác. :]]] Cơ mà cũng lưu lại, xem như kỷ niệm lần đầu làm thơ lục nát, à ờ, lục bát. Thơ tình không ra thơ tình, có đứa còn bảo nghe buồn như điếu văn, ta nói nghe xong rầu thúi mũi.

    Mấy người đã đè bẹp một hồn thơ vừa nở rộ, mấy người cứ hối dần đều đi. =w=
     
  4. Máy bay giấy

    Joined:
    Sep 12, 2014
    Messages:
    12
    Likes Received:
    0
    Dà, nếu phải chọn làm cừa hay sói thì ss muốn làm sói hơn ^^
    Cái nhật kí của em, ss đọc thấy như là em viết tản văng vậy ... Nó không hẳn là buồn, cũng không hẳn vui, mà cứ ngang ngang, cứ lưng chừng, hỗn độn thế nào ấy :)
     
  5. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    Dạ, đúng như ss nói, nhật ký của em là một mớ hỗn độn. T^T
    Kiểu như em nghĩ đến đâu viết đến đó, lan man lộn xộn, không liên quan với nhau tí ti ông cụ nào. Tánh em cũng từa lưa tuỳ hứng như vậy, muốn sửa cũng không được, haizz.
    Dù sao cũng cảm ơn ss đã ghé nhe, chúc ss Halloween vui vẻ. :33
    P.s: Em lại thích làm cừu, thịt cừu ngon hơn mà... :]]
     
  6. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    #6 Sen Hổ Phách, Nov 4, 2014
    Last edited: Aug 5, 2015
    Thứ ba. Ngày 04 tháng 11 năm 2014.


    [​IMG]

    Thi không lại nhớ đến vài điều từ rất lâu, rất lâu về trước.

    Nhớ về cái hôm người đó đi prom, lễ phục hẳn hoi. Da đen bánh mật, chân dài khẳng khiu. Bảnh, quả thật bảnh. Cười đến mức răng môi lẫn lộn, sao cứ có cảm giác trong lòng người đó buồn hiu. Cũng như mưa, cũng như một số khoảnh khắc tớ nhìn người đó bỏ bạn mà đi, đi vào thế giới đang bùng cháy mà tớ vốn không thuộc về.

    Tớ từng hỏi người đó, vì sao lại tự gọi chính mình là một số nguyên tố?

    Đáp lại tớ chỉ có tiếng hỉ mũi và tiếng vo viên khăn giấy, sột sà sột soạt.

    Tớ đành tự trả lời, có lẽ là vì người đó chẳng chia sẻ đủ cho ai, ngoại trừ số một và chính mình.

    Tuyệt, nghe có mùi triết lý rởm, cũng nghe thấy mùi kết thúc.

    Paolo Giordano mà nghe thấy, hẳn sẽ cho tớ một cú móc hàm.

    Tơ đang có một mối lo, nhưng vì bản thân cũng là một số nguyên tố, tớ chỉ có thể tự chia sẻ với chính mình. Lắm chuyện phiền phức đến rồi đi, cũng chỉ có thể tự an ủi rằng mọi thứ rồi sẽ ổn.

    Sẽ ổn cả thôi.

    Đến hẹn lại lên, thị phi xuất hiện với sự kiện hotboy của lớp lộ ảnh theo trường phái ối-giời-ơi kèm caption “hoa hậu thân thiện kém xinh cùng trai lạ”...

    Tớ nhìn bạn, tớ vỗ đùi rồi quyết định tốt nhất là không nên bình luận gì thêm.

    “Sữa chua cô gái Hà Lan, vị ngon nhà làm, ngon như nhà làm.” (…..?)

    “Đẩy đẩy đẩy, dầu nhớt đây.” (………….!?)

    Thiệt tình, vặn tivi lên, hy vọng nghe được tiếng người, nghe rồi lại ngẫm nghĩ, ngẫm nghĩ xong tắt phụt cho tối đen màn hình, và tắt lịm âm thanh.

    Có đôi khi chỉ muốn ôm tivi ngồi khóc. Trong bóng tối.

    Kimochi. Trời ơi. Kimochi.

    Sau này, khi đã đủ lớn, tớ sẽ dạy một con nhồng nói câu “tôi bị biến thành nhồng.” Bóp méo một số điều, đôi khi lại là thú vui tao nhã.

    Dạo này thích nghe giọng James Blunt, và thỉnh thoảng là Ed Sheeran. Rất dễ ngủ, cũng dễ nằm mơ, giọng ấm mềm như cái chăn bông màu huyết dụ, quấn quanh tai và vỗ về yên ấm.

    Có lẽ với tớ, hai người này sinh ra là để hát ru, ca từ thấy ngồ ngộ, lại dễ thuộc. Thích mê tơi.

    “I would call you up every Saturday night
    And we'd both stay out until the morning light
    And we sang, here we go again
    And though time goes by
    I will always be
    In a club with you
    In 1973
    Singing, here we go again...”

    Nghe tới đoạn này, chẳng hiểu vì sao lại muốn sờ cằm khóc hu hu. Có lẽ vì giọng ngài Blunt buồn quá, hoặc có lẽ vì một mốc năm cụ thể, ôi, đôi khi vẫn có thể làm người ta đau lòng.

    Người đó không thích James Blunt, mà dường như cũng chẳng thật sự thích bất cứ thứ gì - kể cả chính mình. Đôi khi tớ tự hỏi, liệu có khi nào người đó thấy mình chẳng còn cao siêu nữa hay không. Và khi thời khắc ấy đến, những gì còn sót lại, sẽ chỉ là tàn tro. Và đơn côi. Và yên ắng. Lúc đó, tớ cũng sẽ không còn ở cạnh nữa.

    Đã từng có lần cùng người đó nghe “Skyfall” trên sân thượng, cùng ngắm mây trắng trời xanh. Người đó bảo, bầu trời rất đẹp, dù có đang sập đi nữa, bầu trời vẫn mãi mãi là một giấc mơ màu xanh.

    Nụ cười của người đó hôm ấy trông rất lạ, giống như một phiên bản con nít của Joker. Khá là bệnh, nhưng cũng khá xinh tươi. Thế rồi người đó đọc vài dòng của Pushkin cho tớ nghe, bằng tiếng Nga nhá, trông rất hay nên dù chả hiểu gì, tớ vẫn gật liên tục như gà mổ thóc.

    Người đó còn muốn ngắm Bắc cực quang. Aurora Borealis. Tít tắp bên Bắc cực,
    vậy
    người đó cứ tự đi mà ngắm với bão tuyết, phỏng lạnh, đông cứng và cánh cụt, tớ thì tớ chả ham.

    Dù gì đi chăng nữa, bầu trời vẫn luôn đẹp hết sẩy con bà Bẩy. =w=
    Luôn luôn.
     
  7. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    #7 Sen Hổ Phách, Nov 6, 2014
    Last edited: Aug 5, 2015
    Thứ năm. Ngày 06 tháng 11 năm 2014.

    Ryan Gosling, không nghi ngờ gì nữa, đẹp trai chết mất. owo

    Xoá đi tất cả và làm lại từ đầu có vẻ là một ý hay. Chỉ là, người đó luôn xuất hiện. Như chưa từng im ắng, chưa từng rời đi.

    Muốn mua “Rồng Đỏ” của ngài Harris. Cơ mà kẹt tiền.

    Và rồi những giấc mơ lại tìm về với bầu trời, như tớ lại tìm về với những khoảng trống xanh xao.

    Tớ muốn làm hài lòng Xanh, nhưng nhận ra bạn chỉ cố nặn ra một nụ cười khi nói chuyện. Muốn suy nghĩ thêm về Nâu ấy, nhưng sao bạn không thể để tớ yên ?

    Tớ giống như một sự lạc điệu giữa mớ âm thanh kỳ lạ ấy, mà có lẽ vậy thì tốt hơn. Và giữa Trắng, Đen, Nâu, Đỏ hay bất cứ thứ màu quỷ quái gì mà cơ quan thị giác của con người có thể tiếp nhận được, tớ cảm thấy mình là vô hình.

    Hoặc cảm thấy thật vô vị.

    Đột nhiên thấy rất mệt. Rất muốn buông lơi. Muốn tìm một cái hốc mà ngủ.

    Ai đó ôm tớ cái đi.

    Tớ trống quá. Hơi nản nữa.

    Đang xem “Vì sao đưa anh tới”, vì HTV3 đang chiếu lại. Vốn không mặn mà với phim Hàn Quốc, nhưng coi một hồi thấy cũng khoai khoái. :”> Ai da, Kim Soo-huyn, chào mừng tới biệt đội mỹ nam của em, xếp hàng sau Ryan Gosling và Ben Barnes nhé. :3

    Coi khúc “thải khí” của mợ Điên cười thấy bà. :]] Aw, aw, aw. <3

    Cũng thích cảnh tuyết đầu mùa. =)) Đang uống nước sặc lên tới óc. Ta nói dễ cưng quá mà~

    Đột nhiên giật mình, người đó ở đâu?

    Muốn nghe thơ của Pushkin. Không muốn một mình. Một mình xấu lắm, một mình không tốt.

    "Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em."
     
  8. Máy bay giấy

    Joined:
    Sep 12, 2014
    Messages:
    12
    Likes Received:
    0
    Câu thơ cuối trong bài Tôi yêu em của Pushkin
    Ss đã từng tự cảm thấy mình là vô hình ...
    Ya, nhưng mà giờ thì hết rồi. Hi vọng e cũng vậy.
    Và hình ảnh bầu trời xanh xao trong mơ, ss tự dưng thấy sao nó lạnh quá
     
  9. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    Nhật kí của bạn vui vui :))
    Đọc xong mình cũng vui vui :))

    Vì nhiều khi muốn chui vào một góc nào đó trong tâm trí của người ta để tìm hiểu, nhưng nhiều khi sợ cái góc đó rỗng không.
    Nhưng bây giờ mình chui vào thành công một chỗ đã được lấp đầy.


     
  10. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    Cảm ơn ss đã ghé nha~ ^^
    Bầu trời lạnh ấy ạ? Ss thiệt nhạy cảm hen, thật ra em kiểu cũng nghĩ gì viết đó thôi, rất vui vì ss đã quan tâm ạ. :3

    Bình luận của bạn thật thú vị. =w=
    Vậy mình hy vọng bạn thích "cái góc đã được lấp đầy" của mình, tối ấm nha Dương. ^^
    Klq nhưng mình cũng thích Linkin Park, hiện tại đang nghe "Castle of Glass" đó, huý huý. :]]
     
  11. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    Chủ Nhật - mệt muốn vỡ mật. Ngày 09 tháng 11 năm 2014.


    [​IMG]

    “Anh từng đập và đe doạ bơm điện thằng bạn chơi với anh 4 năm vì nó dám bảo bồ anh xấu.”

    = =!

    Thế giới này, có đôi khi làm tớ sợ. = =

    Hôm nay, đang chống cằm ngồi trong Circle K thì thấy mấy vị khách du lịch đi ngang qua, thế là cười cười đưa tay chào kiểu diva quyền lực, miệng cong hết cỡ.

    Vàng Nghệ khinh bỉ liếc qua: “Nhìn mày cười như em bé giang hồ.”

    “....”

    Thỉnh thoảng lại lang thang trong sân trường, rờ từng cái ghế đá, mò mẫm từng chậu cây. Nắng hè buồn và thật như đếm, tớ đi một mình trong sân, trong lòng thầm ước nhiều điều giá như, lại nhớ tới hàng đống chuyện, ví như những chuyện đã qua rồi, và, có khi là những nỗi hối hận.

    Cái tuổi đầy hứa hẹn của chúng ta đã đến, nhưng sao tớ lại có cảm giác như đang bắt đầu chờ nó trôi đi ? Đành hẹn nhau ở những tháng ngày xưa cũ, khi tớ vẫn vô lo và người đó vẫn mỉm cười, đó là nơi duy nhất tớ nhớ, là nơi duy nhất tớ vẫn loay hoay cầm trên tay.

    Đại khái là người đó đã đi xa.

    Nếu biết trước, chí ít đã cùng người đó tán phét về Bắc cực quang. Về trời xanh, về tất tần tật những thứ xa tít khác. Nếu biết trước, đã phải hỏi người đó vì sao, dù không thích nhưng vẫn cứ nhai đi nhai lại mấy vần thơ tình hiu hắt như thế.

    Đành thôi vậy.

    Dù cho tớ có tưng tửng thêm ngàn lần nữa, thì vẫn thế mà thôi.

    Kiểu cũng lâu lắm rồi mới được trải nghiệm cái không khí tập văn nghệ. Dù rằng thì mà là bạn Néon – lớp phó văn thể mỹ cũng phải gào rú rống rít và vân vân, nhưng chung quy lại, tập cùng nhau cũng có nhiều cái thú. Cơ mà nghĩ tới viễn cảnh phải mặt yếm để múa lụa... .__. Chư thần ơi, chư thần ơi...

    Bài hát của ngày hôm nay là “Everybody Wants To Rule The World.” Giọng Lorde quả thật không tệ, tuy nhiên lại không thích hợp để xem như ca sĩ hát ru, suy cho cùng, gu của mình chắc cũng khá dị hợm.

    Ay ay, nhật ký à, bồ có thấy thế không ?

    Mà chết tiệt thật, trán mình lại mọc thêm bốn cái mụn nữa rồi. Thẳng hàng và đều tăm tắp nhé, giống như có ai cầm bút phết lên vậy, bựa bỏ xừ. = = Nói cho văn vẻ, hay đúng hơn là nói như người đó thì, trán mình giống như một tiểu vũ trụ, có bốn hành tinh bé xinh nằm thẳng hàng và cùng nhau đợi mặt trời.

    Lâu lâu xem lại vài fanmade video của OUAT trên youtube, không ngờ có ngày lại đột ngột bấn dark Peter Pan đến thế, cả ngài Hook nữa, a a a. ^^
     
  12. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    #12 Sen Hổ Phách, Nov 23, 2014
    Last edited: Dec 18, 2014
    Chủ Nhật. Ngày 23 tháng 11 năm 2014.


    [​IMG]


    Có những căn phòng, được thắp sáng hoặc rơi rớt điểm đen.

    Có những chiếc ghế, được lấp đầy bởi đám đông, hay lặng yên bụi bám.

    Tớ sẽ có được thế giới ấy, nơi mà tớ giống như một con cá bơi trong xứ lặng im. Không còn những đám đông la hét, không còn ánh sáng hoặc bất cứ ai có thể làm tớ đau đầu. Nhất là đau đầu đến độ, khiến cho quả bom trong óc tớ nổ tung.


    Tớ sẽ chỉ có một mình, tớ và một mình tớ mà thôi.

    Khoanh vùng lại nhé, đây là khu vực của tớ, đừng đến gần, vì tớ có bệnh, thật đó.

    Tớ phát hiện, một số người không được đơn giản như
    hy vọng. Tớ cố dễ dãi với họ, và từ đó tỏ ra dễ dãi với chính mình. Ồ vâng, cứ hét lên đi, chẳng có ai hoàn hảo cả, nhưng tớ mong rằng, tớ đủ tốt với một số người, và chỉ vậy mà thôi.

    Gặp lại Bạc hóa ra dễ dàng hơn dự kiến. Cậu ấy vẫn là Bạc của ngày xưa, cậu không thay đổi, chỉ là cách tớ nhìn cậu đã đổi thay.

    Giọng Sydney Sierota nghe hay chán chê xôi chè, "Cool Kids", vâng, "Cool Kids". Chính bọn họ, những người làm tớ hoang mang. Dẫu cho thế giới này đang tan chảy, tớ
    vẫn
    mong là sẽ không có quyết định cuối cùng như họ, shi hi hi.

    Tớ ch
    ỉ vệc
    tan ra, tan ra.
     
  13. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    Thứ ba. Ngày 25 tháng 11 năm 2014.

    [​IMG]

    "Men are always willing to believe two things about a woman: one, that she is weak, and two, that she finds him attractive" - Morrigan.

    Dragon Age, chuẩn mực của chuẩn mực. =w=

    Dạo này, rất có hứng thú với mấy thứ ảo diệu.

    Người đó luôn nói, mọi chuyện đều ổn. Nhưng ai mà tin chứ, vì người đó thậm chí chẳng thể nhận ra, điều mình nói chỉ đơn thuần là một loại câu cửa miệng, một thói quen.

    Nó đã từng là một cái gì đó, nhưng giờ thì không còn nữa, vì tớ, đi rồi.

    Những tiếng hét, vì sao vẫn không dừng lại ? Ai đang cười vậy ? Vì sao ?

     
  14. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    #14 Sen Hổ Phách, Nov 30, 2014
    Last edited: Nov 30, 2014
    Chủ Nhật. Ngày 30 tháng 11 năm 2014.

    [​IMG]
    Thối lòng nữ sinh cho nhôm hidroxit tác dụng với natri clorua. = =

    Cái gì mà lượng dư, cái gì mà nước lọc...

    Con thật có lỗi với Tổ quốc, với nhân dân. T^T Cứ tưởng mấy môn tự nhiên đơ đỡ rồi chứ, rốt cuộc vẫn ì ạch bò dưới đáy cuộc đời là sao hả hả hả?

    Đi chết đây, đừng có mà cản tớ.

    Hoặc là có, hoặc là không. Quay đầu nhìn lại, mọi thứ đều đã đổi thay. Đi ngang qua cũng không thể chào nhau, lướt facebook chỉ dám "thích" vội vài tấm hình, sợ ngắm lâu quá nước mũi lại giàn ra.

    Tuy có nhiều chuyện không như ý, nhưng tớ vẫn thương mấy bạn lắm. Tớ luôn biết rằng, dù thế giới này không ngừng biến đổi, hoa sứ trường mình vẫn luôn trắng hiền trắng êm, và các bạn vẫn với nụ cười như ngày đầu tiên đó.

    Là một góc bình an của tớ, thương các cậu, thương các cậu biết mấy.

    Skype với con bạn, cả buổi không nói tiếng nào, chỉ chống cằm cười hi hi nhìn nó vặn vẹo hát "Good Boy".

    Vậy là đã đủ lắm rồi.

    Người đó đã biến mất cùng với Bắc cực quang. Trắng niềm nở hơn thường ngày. Vàng Lục dễ thương chết người. Nâu ngày càng đáng sợ hơn.

    Ba Rọi (ấy là bạn ấy tự gọi mình như thế), đã hào phóng tặng cho mình một ly Passio. Tặng tỉnh bơ. Uống mà thấy vui vui, thấy chocolate xay như nhảy samba trong bụng.

    Lâu lâu nhớ lại, vẫn cảm giác ngón chân buồn, mắt buồn và tóc buồn ấy, nhận ra người đó vẫn luôn khiến mình cảm thấy như v
    ậy mỗi khi bắt đầu nói về những thứ siêu thực kia.

    Thật tốt khi biết rằng, có một số thứ sẽ không bao giờ thay đổi.

    Và Cam này, đã ai bảo cậu rằng cậu cười rất đẹp chưa?

    Klq nhưng mà đang coi Fast and Furious.

    "Anh đến vì em."

    Giọng Vin Diesel thiệt là, oh wow, oh, wow.
     
  15. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    Thứ Hai, ngày 08 tháng 12 năm 2014.

    [​IMG]

    Được rồi, The Newsroom 3.

    Vĩnh biệt, Charlie Skinner.

    Chẳng ai có thể có hai quả lông mày giống ông, cũng chẳng ai có thể hét như ông lần nữa.

    Vĩnh biệt, Charlie.

    Chưa bao giờ nghĩ là mình có thể khóc khi thấy ông ngã xuống.

    Charlie, chỉ là làm ơn, ngủ ngon nhé.

    Cảm giác bị bơ đẹp không thoải mái chút nào. Thốn đến đầu ngón chân, tớ chỉ nghĩ là, coi nào, mình làm gì sai chứ? Thật sự phải làm thế sao?

    Thế giới này quay mòng mòng, người người nhắm mắt và mòng mòng quay, thật lạ lùng là tớ có thể ngủ ngon giấc hằng đêm, lắm thứ đến thế, rắc rối dồn dập đến vậy.

    Tớ cá rằng Bạc không thể trụ nổi qua sang năm.

    Cưa cẩm hoành tráng đến thế cơ mà, không đổ mới lạ. Tớ cứ nghĩ cậu có thể mãi mãi lơ đãng như vậy, nhưng đôi khi, mãi mãi là một từ hơi khó hình dung.

    Được rồi, im đi, tớ chả thèm quan tâm đâu!

    Truyện ngắn của ngài Carver hơi khó tiếp thu hơn tưởng tượng, càng đọc càng thấy bản thân mù mờ.

    Và này, Nâu, cậu sắp bước qua cái lằn đó rồi. Trông thấy không? Cái lằn to tướng màu trắng tớ luôn vắt ngang mặt ấy?

    Cái thứ mà người ta hay gọi là "giới hạn"?

    Thấy người đó mặc áo khoác xám, chào cờ và hát quốc ca. Có thể như vậy mãi không, khi ánh mắt người đó vẫn dõi theo đôi cánh sẻ và bầu trời xanh. Có thể như vậy mãi không, khoảnh khắc tớ nhận ra người đó thật ra vẫn đang dõi theo Bắc cực quang của chính mình?

    Có lẽ là không, không thể.

    Vậy nên, cứ thế này thôi.

     
  16. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    Thứ tư. Ngày 17 tháng 12 năm 2014.

    [​IMG]
    Tạch.

    Tạch.

    Tạch tạch tạch tạch thật rồi. .___.

    Đời mình trôi về đâu đây?

    Có ai không? Ngay tại đây và ngay lúc này?

    Klq nhưng mà mỗi lần người đó nhắn tin chúc thi tốt là y như rằng...

    Klq lần 2 là cái hình ở trên kia làm tớ nhột nhột. Giống như một phần nào đó tớ đã bỏ quên mỗi khi nghĩ sang chuyện khác.

    Xác nhận lần cuối, mình là một kẻ phung phí đáng khinh. .__. Phung phí thời gian vào tất cả những chuyện này.

    Hối hận làm chi, à ơi.

    Mọi việc sẽ ổn.

    Sẽ ổn cả thôi.
     
  17. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    #17 Sen Hổ Phách, Dec 18, 2014
    Last edited: Aug 5, 2015
    Thứ năm. Ngày 18 tháng 12 năm 2014.

    [​IMG]

    Mamura có nghĩa là kỳ lân, Mamura Daiki, đối với tớ, có nghĩa là tình yêu.


    Tớ đang yêu.

    Mamura, không đùa đâu, tớ đang yêu.

    Yêu cái cách mà cậu ấy đỏ mặt, khi cậu ấy thở dài vỗ đầu chun-chun.

    Hồi ức của fangirl ngày càng vĩ bự.


    Cũng may là cặp mình ship lần này đã trở thành end-game. Niềm vui be bé nho nhỏ đã thành hiện thực, tra la la~


    À mà vốn định tìm Bạc để bắt tay, cuối cùng vẫn bỏ lỡ.

    Không muốn đổ thừa đâu, nhưng tớ nghi ngờ rằng chính việc ấy đã khiến bài thi Toán không được như mong muốn, chậc chậc.


    Bạc ơi là Bạc~

    Muốn vả vào mặt tớ của ngày hôm qua quá đi mất, ổn ổn cái gì mà ổn!! = =

    Chà, và tình cờ nghe được một bài của Ed Sheeran, không tồi, không tồi tẹo nào.

    "Oh, misty eye of the mountain below
    Keep careful watch of my brothers' souls
    And should the sky be filled with fire and smoke
    Keep watching over Durin's sons."

    Nhạc phim "Hobbit" thì phải. Trước đây cũng từng cuồng "Safe & Sound" theo cùng một cách như thế, chưa kể đến "The Hanging Tree" nữa, bu bu.

    Một số chuyện cần được lo lắng và sắp xếp lại. Có thứ gì đó luôn quấy nhiễu, dụ dỗ óc tớ đi hoang, nhưng chừng nào mà tớ vẫn đứng vững, tớ hứa sẽ ổn cả.
     
  18. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    Thứ Bảy. Ngày 20 tháng 12 năm 2014.

    [​IMG]

    :33 Những việc như vậy có thể khiến tớ cười cả ngày. Thế giới ngoài kia, không phải lúc nào cũng làm tớ sợ, giống như trước kia, tớ luôn tin là phép màu có thật. Một chút hy vọng nhỏ bé mỗi ngày có thể khiến tớ dễ cựa quậy hơn.

    Tớ ghét Bazơ, đặc biệt là Bazơ không tan. Nhiêu đó cũng viết sai nữa, ứ hự hự.

    Chết quách chết quách chết quách cho rồi.

    Lục lại mấy bài của 3 Doors Down, nghe thấy ấm ghê nơi, cảm nhận được nỗi lòng thanh niên cô đơn "cuồn cuộn trong ruột non ruột già".

    Làm quen được với Xanh Đen rồi, vui ơi là vui.

    Sực nhớ ra là ngày mai còn phải chạm trán Hồng, chết vì sợ mất thôi. Rốt cuộc mình đã làm gì sai, mà Trái Đất cũng quá tròn quá nhỏ đi, bây giờ muốn né cũng không còn kịp nữa. = =

    Thứ Hai thi Sinh thứ Hai thi Sinh. Trời ơi ARN trời ơi xoắn ngắn, giảm phân. Rồi còn lai thỏ lai cà chua lai chồn, tui là tui thấy chịu hết nổi rồi nhe.

    Chậc, chậc chậc chậc.
     
  19. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    #19 Sen Hổ Phách, Dec 22, 2014
    Last edited: Dec 22, 2014
    Thứ hai. Ngày 22 tháng 12 năm 2014.

    [​IMG]

    Quái lạ.

    Mình chỉ nói “Chúc mấy bồ thi đạt điểm bằng tớ nha”, ừ, một lời chúc đầy hứa hẹn như vậy, thế mà tại sao cả bọn hè nhau ra hội đồng mình thế nhỉ?

    Lạ ghê cơ. OwO

    Chua xót thay, bộ não. Luôn hoạt động cần mẫn kể cả khi tớ đang ngủ, thế mà khoảnh khắc trông thấy cái đề thi, nó lập tức teo lại thành một mẩu tí teo, trốn trong góc hộp sọ, im ru.

    Và tớ, còn lại gì ngoài một đống thịt ngồi trên ghế, run run rồi lại run run. Mà, hầy, cả cái phòng thi toàn những nam thanh nữ tú cả, sao cô giám thị cứ nhất định đứng ngó tớ viết bài là sao ta? = = Hình tượng nữ sinh dốt môn tự nhiên ngồi cắn bút và vặn vẹo trên ghế đáng ngắm nhìn đến thế ư?

    “And I just can’t keep living this way
    So starting today, I’m breaking out of this cage
    I’m standing up, Imma face my demons
    I’m manning up, Imma hold my ground.”

    Ayy, Eminem, anh là nhất đấy. =w=

    Một số việc không tệ như mình đã nghĩ. Mọi chuyện không phải lúc nào cũng ổn, nhưng giữa tất cả những điều này, tớ sẽ ngoan. Không thể hiểu hết những gì đang diễn ra, nhưng đôi khi tớ vui vì mình không một mình.

    Trắng làm tớ ngạc nhiên, Xanh Lơ cũng thế. Có chút lo lắng rồi.

    Nhưng chuyện đã qua, và tất cả những gì tớ có thể làm lúc này, chỉ là chờ đợi, và, nếu chân thật với chính mình, có lẽ là cầu nguyện nữa. Nếu mà có chuyện gì đó không may, haizz, nếu mà có…

    Nhưng, e hèm, điều quan trọng nhất hiện giờ là gì nào?

    Cho tớ chữ Q.
    U.
    Ẩ.
    Y.​

    Đúng thế đấy, quẩy thôi~

    = = Không phải là không lo, được chứ? Chỉ là có một số việc không kiểm soát được, ôi.

    [​IMG]
     
  20. Sen Hổ Phách

    Joined:
    Aug 24, 2014
    Messages:
    304
    Likes Received:
    12
    #20 Sen Hổ Phách, Dec 27, 2014
    Last edited: Aug 5, 2015
    Thứ Bảy. Ngày 27 tháng 12 năm 2014.

    [​IMG]

    Tớ đang nhìn xuống vực.

    Tớ nhìn xuống cho tới lúc bóng tối mềm đi, và cho đến khi họ quyết định bỏ cuộc.


    Chúng ta đều là những tạo vật dễ bị tổn thương.

    Tớ biết, Đen yêu dấu, tớ biết.

    Nói tớ nghe, cậu thấy gì khi ngẩng đầu lên ? Một mình ?

    "Till now I always got by on my own
    I never really cared until I met you
    And now it chills me to the bone
    How do I get you alone
    How do I get you alone."​


    Có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ biết được.

    Xin lỗi, cơ mà nếu thấy miễn cưỡng thì bỏ đi, bỏ hết đi.

    Đừng nói gì nữa, bởi vì tớ sẽ cào đó.

    Có vẻ như, cũng chẳng còn gì quan trọng nữa rồi.

    Ở yên đó, nếu được thì làm ơn, để tớ một mình. Để tớ được yên.

    Sau cùng thì, tớ sắp trải qua một giai đoạn khác.

     

Share This Page