Người phụ nữ cuối cùng trên Trái đất

Discussion in 'Truyện dài' started by danielngo, Jun 17, 2017.

  1. danielngo

    Joined:
    Jun 17, 2017
    Messages:
    211
    Likes Received:
    148
    #61 danielngo, Feb 15, 2018
    Last edited: Feb 16, 2018
    Chương 50

    Tóc… tóc… tóc…

    Nước rỉ xuống thành từng giọt từ trên một đường ống cống gắn trên trần con đường hầm Sytnyk và tôi đi qua. Đây là lần đầu tiên chúng tôi đi qua đây, bởi mọi con đường khác đều ráo hoảnh. Sytnyk nói rằng đây là nơi duy nhất mà đội của ông chưa từng chạy qua trong cuộc truy bắt chúng tôi, bởi vậy trong thời gian có hạn, chúng tôi cùng nhất trí rằng khả năng cao nhất chúng tôi sẽ tìm thấy kẻ ẩn nấp trong này.

    Cơ thể của tôi bắt đầu mỏi nhừ, vết thương của tôi tê dại. Nhiệt lượng quanh tôi thay đổi bất thình lình, tôi còn sợ rằng mình đang sốt nữa. Tất nhiên, Vladimir Sytnyk là kẻ chỉ đợi những dịp như thế để mà mắng mỏ.

    “Chỉnh đốn lại bản thân đi! Nhìn mày lọm khọm như con bọ ngựa vậy!”

    “Tôi nghĩ vết thương của tôi đang ăn thịt tôi đây”

    “Chết lúc khác đi! Không còn nhiều thời gian đâu!”

    “Cảm ơn, Erast Fandori… hự!”

    *Erast Fandorin là một nhân vật giả tưởng, một thám tử đại tài trong các tác phẩm của Boris Anukin. Ý Alexei châm biếm rằng Sytnyk đang nói những điều mà ai cũng hiểu.

    Vết thương của tôi nhói lên, dù tôi đã tiêm thuốc. Tôi thắt chặt tấm vải quấn lại, nhận ra nó từ màu trắng sữa đã chuyển đỏ lòm.

    “Im mồm!” ông quát. Tôi không đáp.

    Mặt đất ngày càng ẩm. Sytnyk giẫm lên những vũng nước, nước bắn lên, kêu toàn toạt. Ông đi chậm lại, giơ một ngón tay lên ra hiệu. Ông nghĩ rằng ở trước mặt có ai đó. Ông nấp ở mép tường, búng tay không thành tiếng trước mặt tôi. Tôi hiểu ý. Ông nhảy ra khỏi mép tường, tôi ngay lập tức gập người xuống mà trườn theo sau. Nhưng không có ai cả.

    “Bao nhiêu thời gian?” tôi hỏi ông.

    “Ba phút”

    Tôi cảm thấy sự xuất hiện của một ai đó quanh đây. Tôi ‘bật’ trạng thái dị nhân của mình lên. Mắt tôi ‘nhìn’ thấy một đốm nhiệt ở xa, điểm phát nhiệt không phải từ Sytnyk hay tôi. Điểm đó không di chuyển.

    Nó là một con người, một loài động vật, hoặc bất cứ thứ gì tỏa nhiệt độ ba mươi bảy độ.

    Tôi suýt nữa khuỵu xuống mặt đất khi trở về bình thường. Tôi sờ lên má, da mặt tôi lạnh ngắt. Tôi không biết là do má tôi lạnh hay tay tôi lạnh.

    “Ở đằng kia” tôi khẽ rướn đầu. Sytnyk bỏ qua sự thận trọng và chạy trước. Tôi theo sau. Động tác nhảy mép tường của ông y hệt lần trước. Thấy động, bóng đen đó bật ra khỏi chỗ ngồi của mình như một con chuột túi.

    “Lùi lại!” người đó hét lên. Tôi nhận ra thứ giọng mảnh như chỉ đó.

    Tôi đẩy Sytnyk sang một bên. Mắt cô đỏ ngầu, trừng lên, tay cầm một tuýp sắt, giương lên sát cổ sẵn sàng để quăng quật. Miệng cô thở hồng hộc, ồn ào một cách đáng cáu bẳn. Mái tóc của cô dù đã cắt ngắn mà vẫn bù xù nổi.

    “… Alexei?”

    Cô ấy ở đây một mình sao?

    “Đi theo chúng tôi!” Sytnyk lớn giọng.

    “Im nào!” tôi mắng ông trước khi giơ một tay ra phía trước, tay bị thương giấu ra sau lưng “Ổn rồi, ổn rồi. Ta phải ra đây ngay bây giờ. Không được đặt bất cứ câu hỏi nào cả”

    “… Alexei? Là… Alexei phải không?”

    “Còn là ai nữa chứ? Đi thôi!”

    “Nh… nhưng…”

    Vẻ sợ hãi hiện trên khuôn mặt cô. Tôi nắm lấy cổ tay cô và dắt đi. Cô nắm chặt chiếc tuýp sắt, nhưng rồi không chống cự.

    Tôi ném cho cô khẩu súng lục của mình.

    “Biết dùng. Yên tâm” tôi nói với Sytnyk.

    “Đó có phải máu ở trên vết băng tay của anh không, Alexei?” cô hỏi.

    “Vết thương không nặng đâu”

    “Nh… nhưng…” cô mím môi, thở dài một hơi rồi mới tiếp tục “ch… chúng ta sẽ ra khỏi đường hầm này thế nào? Em không muốn ở đây lâu hơn nữa… và nơi đây như mê cung vậy… sẽ mất cả tiếng đồng hồ để có thể…”

    BÙM!!!

    Tiếng nổ vang trời gào lên bên tai chúng tôi. Cả đường hầm rung chuyển, vụn đá rơi lộp cộp xuống đầu tôi. Khi tôi quay sang, nòng súng plasma của Sytnyk vẫn nghi ngút khói. Cùng với đó, một lỗ hổng to đùng toang ra trước mặt tôi.

    Ông thúc mạnh vào lưng cô và tôi.

    “Chạy! Chạy! Chạy chạy chạy chạy!!!”

    Ba chúng tôi vùng lên trên mặt đất. Sytnyk chạy tới một chiếc xe Jeep gần đó, giương nắm đấm đấm vỡ cửa kính, bật khóa từ phía trong rồi mở nó ra. Ông ấn hai chúng tôi vào ghế hành khách bên cạnh. Cô gái ngồi trên đùi tôi, khom mình lại.

    “Đừng tranh lái với tao” lão nói.

    “… có một ai đó nữa ở trong đó…”

    “Bọn anh biết. Nơi này chuẩn bị bị bắn nổ rồi, hắn sẽ bị thiêu rụi trong đó thôi”

    “Sao cơ?”

    “Cô nghe hắn nói rồi đấy!”

    “… tại sao có người lại muốn cho nổ cả một thành phố chứ? Vậy còn người dân sống ở trong đó thì sa…”

    Cô câm như hến khi nhìn qua cửa kính. Đường phố rải rác đầy người là người, nhưng họ thì kẻ chỉ còn nửa thân, kẻ mất nguyên hộp sọ, kẻ thì chỉ còn là một đống tro bay lả tả. Những tên tay chân của Sytnyk cũng đã biến mất dạng.

    Tôi nhìn theo ánh nhìn của cô. Cô muốn rời mắt khỏi những xác chết ấy, mà không thể, vậy nên nhắm tịt mắt lại một cách sợ hãi. Tôi không bình luận gì cả.

    Sytnyk nổ máy, rồ ga. Chiếc xe gầm lên, tiếng gầm dài nhưng uể oải như một con sư tử đói lả. Nó phóng vèo ra đường nhánh, chẳng mấy chốc, chạy với một vận tốc mà chẳng mấy ai biết rằng nó có thể chạy nổi như vậy. Những chi tiết nhỏ ở hai bên đường mờ đi, không còn rõ ràng nữa, trông như một thước phim tua nhanh.

    Chúng tôi đeo dây an toàn vào. Cô gái đặt tay lên mu bàn tay bị thương của tôi. Có thể cô ấy sợ tốc độ, cũng có thể cô ấy thương hại vết thương của tôi. Tôi buông lỏng cây súng trường, đặt lên đùi của cô. Suốt khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, cô không nhìn thẳng được vào Sytnyk lấy một lần. Kể cả cho họ chưa gặp nhau lấy một lần sau khi cô không còn trí nhớ, cũng ít ai nhút nhát được như vậy.

    Chỉ sau một phút, chúng tôi đã có mặt ở rìa bên kia thành phố. Có lẽ, chúng tôi sẽ không chạm trán kẻ tra tấn bí ẩn ấy ngày hôm nay. Mọi chuyện dễ dàng hơn tôi tưởng, điều đó làm tôi có chút hoang mang. Không một điều gì được phép dễ dàng tới vậy cả. Chẳng lẽ, kẻ đó đang định dự trù một điều gì khác?

    Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã nhìn thấy đường ra của thành phố. Nó được bao bọc bởi một hàng rào sắt tương đối dày, nhưng với tốc độ này, sẽ không khó khăn gì để hàng rào đó bị xô đổ. Chỉ có điều…

    “Cẩn thận” tôi bảo Sytnyk “Lần cuối cùng tôi đi qua đây, hàng rào này được sạc đầy điện”

    Cô gái giật mình. Cô ngước lên nhìn tôi, giọng lí nhí.

    “… và ta sẽ đâm qua đó sao? Nhỡ ta bị giật điện thì sao?”

    “Đừng động vào cửa kim loại là sẽ không bị giật đâu” tôi đáp.

    “… nếu như hàng rào chập điện và nổ?”

    “Thì tệ quá. Chịu thôi”

    “Cô nghĩ rằng ta có lựa chọn sao?” Sytnyk giương ngón trỏ chỉ ra đằng sau. Khi tôi quay lại, tôi nhìn thấy một đợt tên lửa, như một trận mưa sao băng, theo vòng cung rải xuống khắp thành phố Kazan.

    Phía sau lưng tôi, đầu đạn hỏa tiễn đầu tiên chạm xuống một tòa nhà. Nó xẻ tòa nhà ra làm đôi, phát nổ từ bên trong. Lửa vàng rực khè ra hàng chục những ô cửa sổ song song. Tòa nhà vỡ tan như bong bóng.

    Những quả tên lửa khác bắt đầu theo chân nó. Thành phố lúc đó có lẽ rất giống với bề mặt lỗ chỗ của mặt trăng. Tôi không thể quan sát ở phía trên, nhưng tôi có cảm giác rằng có một đầu đạn chỉ ngay ở phía trên nóc xe của chúng tôi thôi.

    “…”

    “Nếu không muốn nhìn, nhắm mắt vào” Sytnyk tiếp lời. Chúng tôi phi thẳng vào hàng rào với một tốc độ mà kể cả nếu có hãm phanh, va chạm cũng là chẳng thể tránh khỏi. Cô ôm chặt lấy cánh tay lành của tôi, mắt nhắm tịt, người run lên nhưng chỉ đôi chút.

    Sytnyk nhấn ga mạnh hơn nữa. Chiếc xe đâm thẳng vào hàng rào, xô nó đổ rạp xuống mặt đất.

    PẶC!!! PẶC!!!

    Điện bắn lên đèn pha, bắn lên ở hai bên thành xe, dưới gần xe. Bánh xe miết qua những dây thép gai, kêu bèn bẹt, nổ tanh tách. Tôi cảm giác như bánh xe đang cháy xẹm và chuẩn bị bắn tung tóe. Dây điện liệng từ trên cao xuống mui xe, tóe lửa điện ngay trước cửa kính, sáng tới lóa cả mắt. Tới cả tôi còn phải nhắm mắt lại.

    Cô nắm chặt tay tôi, thở mạnh.

    “Bám vào tay anh. Đừng động vào đâu khác. Đừng động vào đâu khác. Đừng động vào đâu khác” tôi thì thầm.

    Bánh xe của chúng tôi không chạm đất trong một tích tắc. Phía sau lưng tôi, một tiếng nổ gầm trời vang lên.

    Đây chính là khoảnh khắc ấy. Khoảnh khắc mà không một ai kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Ánh sáng lóe lên.

    Kazan phát nổ.


    ..
    .

    Trên con đường đi về phía Bắc, động cơ xe kêu ro ro.

    “Bọn tao có căn cứ quân sự cách đây bốn trăm dặm. Nếu chúng ta nhanh chân, ta sẽ nhìn thấy người của tao cũng đang trên xe chuồn khỏi đây. Bọn chúng sẽ nháy đèn sau ra hiệu cho tao, hãy chờ mà xem. Tao đã tốn gần chục năm trời để nuôi dạy chúng nó, kể khi đứa đầu tiên chạy còn không vững. Vậy mà giờ đứa nào đứa nấy cũng có thể vác đại bác mà bắn tan xác cự li từ hàng dặm!...”

    Kể từ khi cho rằng chúng tôi đã an toàn, Vladimir Sytnyk liên tục lải nhải những điều chẳng liên quan. Tôi xin một liều thuốc nữa để tiêm vào cánh tay của mình, thì ông ta chỉ bốp chát: “mày nghĩ tao là tỉ phú sao?”

    Vết thương của tôi, dù lớn như thế nào, suy cho cùng cũng chỉ ở phần mềm. Ngừng hoạt động thì nó sẽ tự hồi phục thôi.

    “Này…”

    Cô cuộn tròn trong lòng tôi, má tựa vào ngực tôi. Rút ra một quyển sổ từ túi áo trong của mình, cô nói với một giọng thủ thỉ và mỏi mệt.

    “Anh bỏ quên thứ này”

    Quyển sổ hờn sáng xanh trên tay cô. Chỉ có cuốn hồi kí của Semshuk mới có những đặc điểm kì lạ, vượt trên thời đại đó.

    “Anh không quên. Anh biết là có người sẽ cầm nó đi hộ anh”

    “Em không phải mẹ anh. Không phải lúc nào cũng sẽ có người cầm đồ cho anh được” cô cười yếu ớt.

    Sytnyk thấy chúng cô nằm khép nép trong lòng tôi, mới nhếch mép.

    “Có vẻ trong thời gian qua hai người bỗng dưng trở nên thân thiết quá nhỉ. Họ bảo là kẻ thù với nhau thì thường cảm mến nhau, rồi hội chứng Stockholm các thứ nữa… giờ mới được thấy kết quả thực nghiệm”

    *Hội chứng Stockholm hay quan hệ bắt cóc là thuật ngữ mô tả một loạt những trạng thái tâm lý, trong đó con tin lâu ngày chuyển từ cảm giác sợ hãi, căm ghét sang quý mến, đồng cảm, có thể tới mức bảo vệ và phát triển phẩm chất xấu của kẻ bắt cóc. Tuy nhiên, những cảm xúc nói trên của "nạn nhân" hoàn toàn vô lý vì họ đang nhầm lẫn hành vi hành hạ với lòng tốt của kẻ bắt cóc, mặc cho những nguy hiểm mà họ đã phải trải qua.

    “…”

    “Chào “Nữ công tước”!” ông nhấn mạnh vào ba từ ‘nữ công tước’ một cách bỡn cợt, gật đầu với cô gái “Tôi là Vladimir Sytnyk, Quyền Thống soái của Chủng quân Hòa bình. Giáo sư của cô có quân đội của riêng mình, điều này cô có thể đã biết, có thể chưa. Nhưng tôi sẽ đưa cô tới ông ấy”

    “… chào ông”

    “Không nhớ tôi sao? Tệ quá. Quả là lá ngọc cành vàng, ru rú trong phòng bao nhiêu lâu thì đâu biết được chuyện bên ngoài chứ. Từ hồi ra khỏi tòa lâu đài của mình, công tước du ngoạn có vui vẻ không?”

    Có một điều gì đó nói với tôi rằng kể cả cho họ đã từng gặp nhau trước đây đi chăng nữa, mối quan hệ giữa họ hẳn không được tốt lắm. Hoặc có thể chỉ là do Sytnyk mà thôi, vì cô gái vừa bối rối vừa sợ sệt trước những câu hỏi trái khoáy của ông.

    “… Tôi không phải một ‘Công tước’. Đừng gọi tôi là ‘Công tước’”

    Có vẻ Sytnyk bị bất ngờ bởi câu trả lời của cô. Ông chỉ mỉm cười nửa miệng, quay trở lại nhìn đường mà không nói gì.

    Có một ‘chương’ riêng trong hồi kí của giáo sư Semshuk viết về cuộc sống của ‘người phụ nữ cuối cùng trên Trái đất’ trước khi cô ấy, cũng như tôi, bị xóa đi trí nhớ của mình. Có vẻ như hồi còn bé, cô ấy đã từng ước mơ được trở thành một ‘công tước’, bởi vì nếu có thể được sống sung sướng như một công tước, một cuộc sống nhung lụa mà không phải lo nghĩ thì thật vui vẻ tới mấy.

    Nhưng mà giờ cô ấy nghĩ khác. Phải thôi, suy nghĩ của một con người thì ít bao giờ nhất quán được. Luôn sẽ có một thứ gì đấy làm thay đổi một vài quan điểm của bạn, hay chí ít là làm cho bạn phải ngẫm nghĩ lại về những lựa chọn trong cuộc đời mình. Cũng như vậy, danh xưng của một con người thì luôn có thể thay đổi.

    Mà bây giờ, để gọi cô là người phụ nữ ‘cuối cùng’, có lẽ cũng chẳng còn đúng nữa. Nhưng có những danh xưng mà khi bạn đã gọi tên nó rồi, bạn không muốn sửa.

    “Vì sao lại không phải?” tôi hỏi “Họ không gọi em là ‘Công tước’ nữa sao?”

    “Thực ra thì họ đã gọi như vậy vào thời gian đầu đấy. Ý em là, khi em mới nhận thức được trở lại ấy. Em đã thực sự bối rối, bởi thậm chí em còn chẳng hiểu “Công tước” là gì. Nhưng rồi Giáo sư giải thích cho em ý nghĩa của tước hiệu ấy, rồi kể từ đó trở đi, em rất thích được gọi là “Công tước”. Nó làm em cảm thấy như mình quan trọng”

    “Nhưng rồi sao giờ họ không gọi em như vậy nữa?”

    “Giáo sư nói rằng ‘Nữ công tước’ thì không bao giờ phải đụng tay vào việc sửa máy. Thế nên em bảo ông rằng em không phải ‘Nữ công tước’ nữa”

    “Và em chọn làm việc thay vì được nuông chiều như công chúa sao?”

    Cô nhìn tôi, vẻ mặt ngơ ngác như thể không nhận ra sự ngược đời trong điều mình vừa nói. Cuối cùng, cô cười mỉm, nhưng tới căng cả má.

    “Nếu em được làm việc, em không cần bản thân mình là một Công tước để thấy mình quan trọng”

    “Anh đoán là trước đây em không có ý nghĩ đó”

    “Trước đây là bao lâu?”

    “Trước khi em mất trí nhớ chẳng hạn”

    Cô ngưng một hồi lâu, khẽ nâng mặt lên ngẫm nghĩ rồi mới trả lời.

    “Anh biết sao không? Em không biết trước đây em là người như thế nào. Em không nhớ chính xác những gì đã diễn ra giữa anh và em. Vậy nên những điều đó không quan trọng. Em là em của bây giờ là từ những điều em có thể hồi tưởng lại được. Nếu trước đây em thích được gọi là ‘Công tước’, tốt thôi. Bây giờ khác. Em không thể hành động khác được, chỉ vì em đã từng hành xử khác lạ trong một quá khứ không tồn tại trong đầu em”

    “Có lí” tôi đáp cụt lủn.

    “Vết thương của anh sao rồi? Anh có mệt không?”

    “Anh ổn”

    “Hãy nghỉ ngơi đi”

    “Chừng nào ta chưa dừng lại, ta chưa an toàn. Cơ mà… nghe này. Em đi tìm chỗ trốn bởi vì nhận thấy sự xuất hiện của kẻ lạ, phải không?”

    Nghe xong câu hỏi đó, Sytnyk liếm môi của mình. Mặt ông vẫn chú ý vào con đường, nhưng tôi cảm giác ông ta đang chăm chú nghe.

    Cô im lặng hồi lâu. Khuôn mặt cô xanh xao đi đôi phần. Cuối cùng, cô gật đầu.

    “Em có gặp hắn ta không?”

    “… không. Em chỉ gặp những người nhận rằng họ là người của Giáo sư. Họ muốn đưa em về nơi an toàn. Nhưng rồi… lửa bất chợt bùng lên khắp mọi nơi. Em sợ quá nên bỏ chạy…”

    “Em chắc chắn rằng không gặp hắn ta dù chỉ một lần chứ?”

    “… vâng”

    Tôi vẫn không thể bỏ ra khỏi đầu được điều rằng vì sao chúng tôi không chạm trán kẻ tra tấn bí ẩn đó. Tại sao chúng tôi lại tìm thấy cô trước khi hắn ta tìm cô cơ chứ? Hắn ta đập nát bấy những người đang cố gắng tháp tùng cô gái, nhưng lại không đuổi kịp nổi cô ư?

    Chẳng lẽ, hắn ta còn trò trống nào khác?

    “… em mệt quá” bỗng dưng, cô nói.

    Tôi quay sang Sytnyk.

    “Ta còn bao lâu nữa?”

    “Hai ngày đường, nếu ta may mắn gặp đội của tao”

    Quay sang cô, tôi nhẹ giọng.

    “Cứ chợp mắt đi. Khi nào tới nơi, anh gọi em dậy”

    Cô gật đầu. Nhưng từ đó cho tới khi chúng tôi dừng lại, đôi mắt cô mở thao láo.


    ..
    .
     
    shain_shain likes this.
  2. danielngo

    Joined:
    Jun 17, 2017
    Messages:
    211
    Likes Received:
    148
    #62 danielngo, Feb 19, 2018
    Last edited: Feb 20, 2018
    Chương 51

    “Ta sẽ phải dừng lại ở đây ngày hôm nay” Sytnyk nói với chúng tôi, khi mà một chiếc bánh trước của chúng tôi bất chợt nổ tanh bành. Việc một chiếc lốp xe bỗng dưng phát nổ là một điều không hề hay gặp, nhưng nói đi cũng phải nói lại, cũng hiếm những chiếc lốp xe nào phải lê qua một hàng rào dây thép gai điện cả.

    Tôi gỡ chiếc lốp dự phòng được gắn vào lưng xe ra, ném nó xuống đất, mở cốp và lấy bộ đồ nghề. Trong thùng xe có cả kích xe và dụng cụ tháo lắp ốc, rất đầy đủ.

    Chúng tôi dựng xe ở ven đường, lấy một hòn đá lớn chèn lên bánh trước. Sytnyk chẳng làm gì cả, tìm một mô đất, kê lưng vào đó rồi ngủ. Phải thôi, ông ta đã lái xe cả đêm trong khi chúng tôi được nghỉ ngơi. Khi bạn luôn cần dỏng tai mắt lên để ý xung quanh, bạn cần phải ngủ theo phiên. Kể cả khi tay tôi bị toạc nguyên một mảng thịt, người khác cũng cần ngủ chứ.

    Trời tờ mờ sáng. Tuyết tan, không khí ấm, mặt trời sẽ hửng lên ở đâu đó. Thời tiết ổn. Ít nhất thì tôi có thể nhìn thấy bánh xe bị hỏng để mà sửa.

    “Chỉ cần nâng kích xe thôi, trong khi anh tháo bánh xe ra. Đơn giản”

    Cô ấy bảo cô muốn giúp, vậy nên tôi hướng dẫn. Tôi kích gầm xe để bánh lên cao một nửa đường, không có gì khó nhọc, nhưng tới khi cô làm thì nghiến răng nghiến lợi cũng chẳng lên được một li.

    “Để anh làm cho” thấy vậy, tôi nói. Nhưng khi tôi lại gần, cô phùng má lên và lườm nguýt tôi, không cho tôi tiến gần hơn nữa.

    “Em có làm được đâu? Cứ để đấy, không thì ta sẽ không có thời gian đâu”

    “Anh đã để em thử đâu mà biết chứ?”

    “Thế nãy giờ là anh đụng tay vào chắc? Đưa đây nào”

    Ngày hôm nay, cô cứng đầu tới kì lạ. Không phải vậy, nghĩ lại thì cô gái này vốn là một người cứng đầu mà. Chỉ là ở những chủ đề cô chẳng hiểu biết gì, cô đủ thông minh để không tranh luận với kẻ am tường.

    “Không! Em cũng là thợ máy mà. Em hiểu cách mọi thứ hoạt động. Em làm được!”

    “Chúng ta đang không tranh luận về vấn đề đó, đồ dở hơi. Ta đang nói về việc em không đủ khỏe để kích chiếc xe lên! Nếu như có việc nào em có thể làm, anh sẽ cho em làm ngay!”

    “Đây là việc em có thể làm…”

    Đột ngột, một tiếng RẦM lớn vang lên ngay bên tai chúng tôi. Chiếc kích xe bung ra, khiến hai bánh trước của chiếc xe đập thùm thụp xuống đất, khiến đá cuội bắn lên tung tóe. Chiếc kích xe suýt nữa đè lên bàn chân cô; cô nhảy dựng lên như một con sóc bị đánh động.

    “Ồn quá!” ở xa, Sytnyk lèm bèm một câu rồi im bặt. Tôi xòe bàn tay ra rồi mỉm cười với cô.

    “… giờ anh làm phần còn lại được chưa?”

    Cô không đáp. Cô cố tình quay mặt đi, rời cách xa tôi vài mét rồi co chân ngồi xuống. Cô quan sát tôi thay bánh xe, từ đầu tới cuối. Chuyện ấy không mất nhiều thời gian.

    Tôi nhận thấy cô vùi mặt vào đùi mình khi tôi xong việc. Tôi phủi tay rồi ngồi xuống ngay cạnh cô, bắt chước điệu bộ chắp chân lại như cô. Chúng tôi im lặng trong vài phút. Cuối cùng, cô rụt rè cất lời, nhưng không ngẩng mặt lên.

    “Vết thương của anh thì sao?”

    “Ổn”

    “… in lỗi”

    “Em nói gì?”

    “Xin lỗi. Em muốn giúp vì anh đang bị đau. Em nghĩ mình làm được”

    “Làm gì có lỗi gì mà xin. Nếu em không thể làm được, đó không phải lỗi của em”

    Gió thổi mạnh hơn, trời bỗng dưng trở lạnh. Cô dịch lại gần, cho tới khi vai cô chạm cánh tay tôi.

    “… anh có nghĩ rằng em vô dụng không?”

    Tôi nheo mắt.

    “Sao tự dưng em hỏi vậy?”

    “Anh đang không trả lời. Anh có nghĩ rằng em… vô dụng không?”

    “Không. Ai cũng có tác dụng ở những lĩnh vực riêng của mình. Em không thể ép con bò đẻ trứng được”

    “Bò hay gà thì đều biết ăn cả. Nếu em không ăn được thì em vô dụng chứ còn gì nữa”

    “Thay lốp xe không đồng nghĩa với việc ăn. Ăn mới đồng nghĩa vơi ăn. Em không thể so sánh như vậy được”

    “…”

    “…”

    “… đôi lúc em nghĩ, em chẳng mang lại gì ngoài sự phiền hà cho anh”

    “Điều đó không đúng”

    “Hãy để yên để em nói. Rồi anh có thể… có thể nói gì anh muốn”

    Giọng cô như nghẹn đi đôi chút. Phần đuôi câu nói của cô không thành từ rõ ràng.

    “…”

    “Anh… nhiệm vụ của anh… là gì?”

    “…”

    Chẳng phải chính cô ấy từng muốn rằng chúng tôi không nói về vấn đề này sao? Có những người mà ý định của họ chẳng bao giờ nhất quán.

    “Em… không cần biết chính xác. Nhưng nó liên quan đến em. Em nghĩ rằng nếu anh thất bại, bọn họ sẽ tìm cách truy đuổi anh phải không?”

    “…”

    “Và bọn họ có thể sẽ… giết anh”

    “…”

    “Nếu như… việc bảo vệ mạng sống của anh đồng nghĩa với hi sinh mạng sống của anh, vì sao một người lí tính như anh lại… làm những điều mà anh đã làm? Em không hiểu. Vì sao anh làm vậy?”

    “…”

    “… vì sao… anh lại tốt với em đến thế???”

    Giọng của cô vỡ. Cô sụt sịt, nấc lên một tiếng. Tôi không cần phải nhìn thấy những giọt nước mắt của cô để tưởng tượng ra chúng trong đầu.

    “… em không hiểu. Có lí do nào để anh tốt với em đến vậy hay không??? Nếu mọi điều anh làm cho em là do anh muốn vậy… em cũng muốn làm một điều gì đó cho anh… Nhưng… có điều gì mà em có thể làm cho anh… mà quý giá bằng mạng sống của anh chứ…”

    “Nghe n…” tôi muốn nói, nhưng chợt nhớ ra tôi đã đồng ý không nói gì cả.

    “… rồi em bắt đầu nghĩ tới khả năng rằng anh có thể làm điều này vì một mục đích nào đó. Em không muốn nghi ngờ anh… em đã nói điều đó không biết bao nhiêu lần. Nhưng điều đó là mù quáng, phải không? Nếu như… con người ta có thể mù quáng, họ cũng có thể… đa nghi. Điều ấy không thể rời khỏi đầu em được… suy nghĩ rằng… anh đang lợi dụng em…”

    Cô khóc tu tu. Sớm rồi, những lời cô nói không còn có nghĩa nữa.

    Tôi vòng tay qua vai cô rồi nắm chặt lấy chúng. Thở dài một tiếng, tôi hỏi.

    “Anh có thể nói chứ?”

    Cô gật đầu. Tôi đợi cho tới khi cô ngước mặt lên nhìn tôi. Đôi mắt cô hơi đỏ, nhưng nước làm chúng trong hơn.

    “Em đã nghĩ tới những điều này kể từ khi chúng ta ra khỏi phòng thí nghiệm đó phải không?”

    “Phải”

    “Tại sao em phải đợi cho tới bây giờ mới khóc?”

    “… nếu em làm vậy vào mọi lúc khác, điều đó sẽ chỉ làm vướng chân anh thôi”

    “…”

    “Em nói không đúng sao?”

    “Chắc vậy. Ý anh là, chắc là em nói đúng”

    “Alexei…” cô gọi tôi bằng cái tên cô hay gọi “… anh hiểu nỗi niềm của em rồi đấy. Em chỉ muốn biết rằng…”

    “…”

    “…”

    “Em nói đi”

    “… em… có nên tin anh không?”

    “Về mặt logic mà nói thì… có”

    “Sẽ không ai giết anh đâu nếu anh chỉ đáp ‘có’ mà thôi”

    “Em không cần logic sao?”

    “Em chỉ cần anh nói ‘có’ thôi”

    “Và em sẽ hài lòng với câu trả lời ấy sao?”

    Sau màn bật khóc tu tu vừa mới xong, tôi không nghĩ rằng mọi sự sẽ đơn giản tới vậy. Đây chính là cô gái mà chỉ mới ngày hôm qua tát lệch mặt tôi bởi tôi phát hoảng vì không biết gọi bản thân là Alexei hay Vasiliy đây. Thế mà tôi những tưởng tôi có thể biết hết về 'phụ nữ' khi mà ở với họ. Làm thế nào để cô ta thay đổi như chong chóng vậy, kẻ ngu muội như tôi sẽ chẳng bao giờ hiểu.

    “Em chỉ cần thỉnh thoảng anh xác nhận rằng anh ở đây vì em. Anh sẽ phải nói ‘có’ nhiều lần đấy, nhưng chỉ cần phải nói ‘có’ thôi”

    “Vậy thì có”

    Cô cười một cách yếu đuối, rồi để dành cho tôi một khoảnh khắc im lặng. Vào giây phút đó, trong đầu tôi chỉ có thể nghĩ về… logic, logic, logic. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy là tôi, cô ấy liệu sẽ hỏi tôi một câu hỏi chỉ để nghe những điều cô muốn nghe hay không? Nếu cô hỏi tôi một cách thành khẩn như vậy chỉ để mong đợi một sự xác nhận thay vì một sự chân thành, cô ta sẽ chẳng đạt được mục đích gì ngoài nuôi nấng một giấc mơ cả. Khi con người kẹt trong giấc mơ, họ sẽ thôi đối mặt với thực tại. Sớm rồi, cuộc đời thực của họ sẽ chẳng khác gì một bóng ma của chính bản thân.

    Nhưng rồi, tôi nhớ lại một điều chính cô từng nói với tôi.

    “Sự lựa chọn hợp lí nhất của anh là dựa trên phương diện nào? Kể cả nếu anh không quan tâm tới tình cảm của em hay người khác, quyết định của anh sẽ ảnh hưởng tới lí tưởng của người trong xã hội của anh, nên thế nào họ cũng phản ứng lại.”

    Con người quả nhiên chỉ là con người. Hi vọng cũng là một hình thức mơ mộng. Có quá nhiều điều mà khi suy tính một cách ‘logic’ nhất, chỉ có thể là chết quách đi mà thôi. Nhưng mà cái chết lại chẳng bao giờ logic với bất cứ ai cả.

    Ai cũng mơ mộng. Khi mà họ nói rằng họ không phải là người mơ mộng, có khi họ đang mơ rằng bản thân mình có thể mơ mộng. Ai cũng phải mơ mộng. Nhất là khi bạn sống qua ba đời chiến tranh liên miên và nhân bản vô tính, ở giữa một nơi mà chẳng có lí do chí lí nào để bạn tiếp tục sống cả.

    “Có” tôi lặp lại một lần nữa. Chúng tôi đã im lặng được một hồi, nên cô khá bất ngờ, ngóc đầu dậy khỏi vai tôi.

    “Sao cơ?”

    “Có” tôi đáp “Em có thể tin anh”

    “… anh đã nghĩ gì vậy?”

    “Thử đoán xem”

    Cô khẽ lắc đầu rồi lại tựa xuống vai tôi. Đôi môi cô mỉm cười chỉ khe khẽ.

    “Không muốn. Em không nghĩ rằng việc em biết sẽ có chút ích lợi nào cả”

    “Ừm”

    Thật điên rồ nếu tôi vẫn cứ nghĩ về logic ngay lúc này. Khi đưa ra quyết định rằng mình sẽ bảo vệ cô, tôi biết rằng tôi đã gạt lí trí qua một bên rồi.

    Có cuốn sách mà tôi đọc so sánh tình yêu với một nhấp rượu vang đỏ. Có cuốn lại so sánh nó như là một lăng kính màu hồng. Đối với tôi, tình yêu giống như bị khè súng lửa qua đầu vậy. Não của bạn sẽ biến mất.

    Trời trở sáng. Mặt trời lên từ phía đường chân trời, thứ mặt trời vàng nhạt, gay gắt và ấm áp nhất mà tôi nhìn thấy trong một thời gian dài. Sytnyk bật dậy từ nơi mà chẳng ai biết, vòng ra chúng tôi rồi lớn giọng.

    “Sửa xe chưa? Rồi phải không? Tốt! Lên xe đi, rồi hai người có thể ngủ nghê tùy thích!”

    Tôi đứng dậy trước, xòe tay ra trước mặt cô như để mời người bạn nhảy lên sàn nhảy mà cô đã chỉ cho tôi. Cô đặt tay lên bàn tay tôi, đôi mắt của cô ráo dần nước.

    Nếu bây giờ mà tôi có một điếu Marlboro thì thật tốt quá. Tôi đang cần nó lắm đây.

    Tôi hỏi cô khi chúng tôi đã yên vị trên xe.

    “Có mệt không?”

    “… Ưm” cô bé giọng đáp.

    “Chợp mắt đi”

    “Anh sẽ ngủ cùng chứ?”

    “Ừ”

    Tôi vòng tay qua ngực cô rồi ôm cô vào lòng. Cô nhắm nghiền mắt lại, chẳng mấy chốc đã gục đầu vào cánh tay tôi. Sau đó, có vẻ như Sytnyk đã càu nhàu một điều gì đó. Tôi không biết điều đó chính xác là gì, bởi vì tôi đã thiu thiu ngủ rồi.


    ..
    .

    Sytnyk chở chúng tôi đi qua hàng loạt những con đường nhánh ngoặt ngoèo, có vài trong số đó hẹp tới mức có lẽ những nhà làm bản đồ sẽ cố tình bỏ chúng ra khỏi bản đồ của mình. Chiếc xe xuống dốc, đi qua một khu rừng lá kim, đường xóc tới mức tưởng như vết thương của tôi lòi ra lần nữa. Nhưng ông nói không sai – sâu phía trong khu rừng đó là đường đi tới bản doanh của họ, nằm trong một hang động dưới lòng đất. Cuộc hành trình tốn hai ngày.

    Khi chúng tôi vừa mới ra khỏi xe, hai vị trong bộ quân phục đã tiến sẵn trước cửa xe để chào mừng. Một trong số họ tóc vàng, má hõm, mắt dẹt, kẻ còn lại tóc đen, mặt quắt lại như chuột, nuôi râu mép lùm xùm cùm một chỏm râu thẳng đuột ở cằm. Tôi đã được biết về họ - họ có vẻ là hai người nhận điện đàm của Sytnyk nửa tiếng trước khi chúng tôi tới nơi. Vì một lí do nào đó, ông dùng mã hiệu để tôi không hiểu.

    “Tóc vàng là Ionov, quân đoàn trưởng, tóc đen là Slutsky. Nếu mày ngoan ngoãn vài năm nữa, mày sẽ được ngang hàng với họ” Sytnyk tự cười vào sự hóm hỉnh của bản thân trước khi tiếp lời “Trưởng viện ở đây muốn được gặp mày. Riêng tư. Sau đó, mày sẽ được chữa trị và hỗ trợ y tế đầy đủ. Mày không phải là một tù nhân đâu. Lời hứa danh dự của tao đó”

    Tôi liếc nhìn cô gái, cả hai chúng tôi đều có chút nao núng.

    “Cô ấy không đi cùng sao?”

    “Riêng tư” Sytnyk lặp lại “Ionov và Slutsky sẽ ở cùng cô ấy cho tới khi chúng ta trở lại. Nhanh lên. Không có nhiều thời gian đâu”

    Tôi thoáng mỉm cười với cô rồi ra khẩu hình rằng ‘mọi chuyện sẽ ổn thôi’. Sytnyk dắt tôi bước xuống cầu thang bộ. Con đường dài tới mức ánh sáng nhân tạo phía cuối cầu thang chỉ như một chấm nhỏ li ti.

    “Vì sao lại là riêng tư? Có điều gì mà chỉ tôi được biết mà cô ấy, một nhà khoa học ở đây, không được biết sao?”

    “Có những chuyện mà mày giữ riêng tư với cả cô ta. Theo lẽ đó, có những chuyện mà chúng ta cũng phải riêng tư với nhau. Trong những việc như thế, cô ta chẳng có phận sự gì”

    “Tức ông nói cô ấy không có tác dụng?”

    “Tao không nói cô ta vô dụng. Dù gì thì cô ta cũng là một nhà khoa học mà. Những thứ trên tay tao đây á? Cũng có công của cô ta chứ. Giáo sư hẳn sẽ vui mừng lắm khi chúng ta về tới nơi đấy” nói rồi, ông vỗ bồm bộp vào họng súng plasma của mình “Cơ mà, cây cảnh không dùng để làm đồ gỗ. Mày nghĩ rằng ném cho cô ta khẩu súng có nghĩa là đột nhiên cô ta sẽ trở nên có ích với chúng ta sao?”

    “Vì sao không chứ?”

    “Vì sao lại có? Một người mà còn chẳng kích nổi gầm xe cùng một khẩu Glock sẽ đột nhiên tiêu diệt được những vị quân nhân có ít nhất mười năm kinh nghiệm đặc biệt, đó là điều anh muốn nói sao?”

    Tôi quay sang nhìn thẳng vào mắt Sytnyk vài giây. Không báo trước, tôi kể cho ông ta một câu chuyện dài.

    “Dmitri Georgiev là đồng đội của tôi trong biên chế của Smolnikov, một anh chàng Anh hùng dân tộc mẫu mực: giết hai trăm mạng địch bằng súng trường và một trăm mạng bẳng súng tỉa, và đó chỉ là con số đã được xác nhận thôi. Nói một cách khiêm tốn thì anh ta chắc chắn là một tay súng vô cùng cừ khôi. Vào một ngày tháng bảy, ba năm về trước, Dmitri Georgiev nhận nhiệm vụ áp giải một phạm nhân thuộc diện ‘nguy hiểm’, nhưng được thông báo trước rằng hắn ta không thông thạo trong việc sử dụng súng. Vốn là người thận trọng, Georgiev điện đàm cho một đồng nghiệp, vốn là một tay súng có hai mươi năm tuổi nghề, để áp giải tên tội phạm cùng anh. Nếu như theo lí thuyết của ông, một kẻ chẳng có kinh nghiệm nào về súng ống sẽ không có cơ hội nào trước những vị quân nhân đầy kinh nghiệm, phải không? Đó vốn là trường hợp mà nhiều người sẽ nghĩ đến nhất. Nhưng sự thực thì sao? Georgiev và bạn của mình bị bắn chết lập tức bởi chính súng của anh; cả hai đều không kịp rút súng của bản thân khỏi vỏ. Chính bản thân Georgiev biết phạm nhân là kẻ nguy hiểm, và thậm chí còn đề phòng hắn ta và chuẩn bị cho mọi tình huống. Nếu để đặt cược vào kẻ nào sẽ sống sót mà ra khỏi đó, người ta sẽ đặt vào Georgiev. Cuối cùng thì tên phạm nhân thoát ra được, giết sáu người và làm bị thương bảy người, TRONG MỘT CĂN CỨ QUÂN SỰ. Tôi đã bị bắn vào bắp đùi đấy”

    “Không thể có chuyện mà một con người kinh nghiệm không thể nghĩ tới tất cả các khả năng được”

    “Điều đó thì sao chứ?” tôi đáp “Ông nghĩ tới các khả năng không có nghĩa là ông chắc chắn sẽ thực hiện chúng khi điều đó xảy ra. Phản ứng của con người luôn có độ trễ, người như ông chắc chắn phải biết ro nhất. Ông hãy cứ chủ quan đi. Không một ai có thể giữ sự tập trung suốt toàn bộ thời gian cả. Kể cả ông và tôi. Tôi không thể dùng khả năng của mình 24/7, còn cơ thể ông cũng đâu được bọc trong những bộ giáp hợp kim đó cả đời đâu. Không có một khẩu súng nào dưới thắt lưng ông có thể ngăn được viên đạn xuyên thủng qua đầu ông khi nó ở ngay trước mặt đâu”

    Sytnyk cười.

    “Giờ tao hiểu vì sao mày thậm chí không thể đánh lại nổi Alyosha rồi. Một kẻ bình thường cũng có thể khiến mày trúng đạn được”

    Tôi không nói gì nữa. Tôi hiểu rằng không có lời lẽ nào sẽ khiến ông ta thay đổi cả.

    Một cánh cửa hiện ra trước mắt, sử dụng cảm ứng vân tay hệt như chiếc trong phòng thí nghiệm cũ của Semshuk. Sytnyk đặt tay lên đó, nó mở ra.

    Ở bên kia cánh cửa, một người đã đợi sẵn. Ông đeo một cặp kính kim loại dày và một nụ cười điềm đạm, chắp tay ra sau rồi cúi chào.

    “Chào buổi sáng, Thống soái, Kovalenko. Tôi đã được tin rằng hai người sẽ đến”

    “Đây là Nikolai Pavlovski, trưởng ban Vật lí, viện trưởng của viện nghiên cứu này” Sytnyk nói “Mọi trại quân của chúng tôi đều là một viện nghiên cứu. Luôn có một viện trưởng và một quân đoàn trưởng, hai người hoạt động song song với nhau”

    “Đi đường này. Tôi sẽ chỉ đường cho hai người tham quan” ông quay lưng lại rồi dang tay mời chúng tôi, làm tôi thấy lạ vì bộ dạng của ông chẳng có gì là gấp gáp.

    Tôi đã mong chờ được gặp giáo sư Semshuk, người đứng đầu Chủng quân hòa bình. Tôi còn quá nhiều câu hỏi cần phải hỏi ông. Về trí nhớ trước kia của tôi, về nhiệm vụ của tôi… Về sự tồn tại của tôi trong thế giới này. Nhưng tất nhiên, tôi đã phải biết rằng họ có nhiều hơn một viện nghiên cứu mới phải.

    Hang động phía trong hun hút, sâu tưởng không có đường ra. Trần cao tới chục mét, đường rộng vài mét, tuy vậy hai bên được vót tương đối nhẵn.

    “Hang động này được xây nên sao?” tôi hỏi.

    “Anh quả nhiên là tinh mắt” Pavlovski đáp. Giọng của ông điềm tĩnh tới vô cảm. Tuy nhiên, câu hỏi của tôi như gạt một công tắc trong đầu ông ta vậy. Có lẽ ông chỉ đợi có vậy để được thao thao bất tuyệt như một học giả.

    “Nó được xây nên vì mục đích gì?”

    “Tách hạt”

    “Tách hạt?”

    “Chúng tôi cùng với giáo sư Semshuk luôn trăn trở về những câu hỏi chưa có lời giải đáp của nhân loại. Một trong số đó là việc tìm ra những hạt khởi thủy lên vật chất”

    “Chẳng phải chúng là nguyên tử sao?”

    Bên cạnh tôi, Sytnyk cuộn mắt. Có vẻ ông ta chẳng có hứng thú gì với công việc của các nhà nghiên cứu, mặc cho hết sức phò tá Chủng quân hòa bình. Tôi không rõ lí tưởng mà ông hướng đến là gì nữa khi gia nhập đội quân này.

    “Chính chúng tôi đã tìm thấy những hạt nhân nguyên tử chỉ to bằng một phần một trăm những nguyên tử kia. Thậm chí, chúng tôi còn biết được rằng phía dưới những hạt electron, proton và neutron còn có những hạt sơ cấp nhỏ hơn nữa, tuy rằng chỉ có cơ sở chính của Semshuk mới có thiết bị để cho các anh quan sát được chúng. Tôi cho rằng nghiên cứu các tinh chất của các hạt và cách chúng tương tác với nhau cũng chính là cách tìm ra đáp án vì sao vật chất lại được tạo ra. Anh biết về vụ nổ Big Bang chứ?”

    “Có nghe sơ qua”

    “Đó là một lí thuyết về cách hình thành vũ trụ đó. Theo thuyết này, vũ trụ giãn nở từ một điểm kỉ dị ban đầu, và khi nó phát nổ và giãn nở rất nhanh, nó bị tràn ngập bởi các hạt electron, neutron và hạt sơ cấp mà tôi vừa nhắc đến. Chính những va chạm giữa các hạt này đã giúp dần hình thành vũ trụ như ngày nay đấy” dừng một hồi như để tôi bắt kịp, Pavlovski mới tiếp tục “Tôi đã được nghe về những năng lượng dị biệt của các anh. Tôi gia nhập phòng thí nghiệm sau khi anh rời đi nên không rõ ngọn ngành, nhưng theo suy đoán của tôi thì chắc hẳn đã phải có một tác động lên cách các hạt tương tác với nhau để anh có thể sản sinh những nguồn năng lượng lớn tới vậy”

    Đâu phải thế, tôi nghĩ. Tôi nhớ là đã được giảng giải rằng dị năng của tôi sinh ra từ việc đốt cháy giai đoạn trong việc chuyển hóa năng lượng cơ thể.

    “Tất cả những điều ông nói hay ho lắm, nhưng… điều đó thì liên quan gì tới một đường hầm dài thế này?”

    “Chúng tôi muốn xây một máy gia tốc hạt ở dưới đường hầm này”

    “Và nó sẽ dài mười cây số sao?” tôi nói với giọng khôi hài. Nhưng mặt của Pavlovski thì chẳng có vẻ gì là đùa.

    “Hai mươi cây số, đúng hơn”

    “Hai mươi cây số???”

    Tôi choáng ngợp trong giây lát. Tới cả chiếc tàu chiến lớn nhất mà tôi từng được NGHE đến chỉ dài có ba trăm mét mà thôi, và tôi đã luôn băn khoăn làm thế quái nào chúng có thể di chuyển được.

    “Phải. Chúng tôi mong muốn rằng một chiếc máy có công suất lớn như vậy sẽ tạo được va chạm trực diện giữa các tia proton, và mong rằng phá vỡ giới hạn của những mô hình chuẩn của vật lí hạt. Từ đó chúng tôi có thể, mong rằng, giải thích được sự khởi thủy của vũ trụ này và hàng loạt câu hỏi khác nữa” Pavlovski vẫn tiếp tục giảng giải với một giọng đều đều.

    Sự khởi thủy của vũ trụ sao? Thật điên rồ. Tôi còn chẳng biết rằng làm thế quái nào mình được sinh ra trong một chiếc ống nghiệm trong khi có người được bắn ra từ tử cung ‘phụ nữ’ nữa.

    “Và các ông đào hàng triệu tấn đất chỉ để nhìn các hạt va đập với nhau? Trong giữa thời chiến???”

    “Chiến tranh không phải lí do để lơ là việc lớn của nhân loại. Trước đây, Giáo hội tôn giáo còn phủ nhận những tiến bộ khoa học tới mức hành thích những con người cho rằng Trái đất không phải trung tâm của vũ trụ*, nhưng không có nghĩa là những con người có lí trí bỗng dưng mất đi niềm tin vào những gì họ theo đuổi”

    *Galileo là một ví dụ tiêu biểu. Ông bị xử trảm vì ủng hộ thuyết ‘nhật tâm’, cho rằng mặt trời là trung tâm của hệ Mặt trời, vốn bị nhà thờ tuyên bố là đi ngược với Kinh thánh”

    Pavlovski đáp, bỏ qua luôn vế đầu của câu hỏi. Rốt cuộc thì ông cho rằng đào cả một hang động hai chục cây số dưới lòng đất là việc mà người ta làm hàng ngày cho vui.

    Bỗng dưng, Pavlovski quay sang và hỏi.

    “Tôi được nghe rằng Trợ lí của Giáo sư đi cùng hai người?”

    “Sao cơ?”

    “Cô gái Trợ lí Viện trưởng. Tôi nghe nói cô ấy là một kĩ sư kiệt xuất nhưng chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến cả” lần đầu tiên trong cuộc trò chuyện, Pavlovski ngơi nghỉ và thể hiện chút hứng thú trong câu nói “Và cô ấy là một phụ nữ nữa. Giáo sư Semshuk chưa bao giờ thành công trong việc tạo ra nguyên bản phụ nữ thứ hai kể từ cô ấy. Điều đó làm tôi tò mò”

    Tôi sững sờ. Chợt nhận ra sự sai sót, tôi quay ngoắt lại. Sytnyk đã đứng chắn đường tôi.

    “Chuyện này là thế nào hả???” tôi lớn giọng “Ông bảo Viện trưởng muốn gặp riêng tôi. Điều tôi đang thấy ở đây rõ ràng không phải vậy!”

    Nhưng đã chuẩn bị sẵn, Sytnyk đáp chưng hửng.

    “Tao không nói cho mày bởi tao biết mày sẽ phản đối”

    “Phản đối điều gì chứ? Nói mau lên! Ông đã đem cô ấy đi đâu???”

    “Bình tĩnh đi. Chỉ là một bài kiểm tra nhỏ thôi”

    “Kiểm tra gì?”

    “Bọn tao nghi ngờ cô ta đang mang theo một thiết bị theo dõi”
     
  3. danielngo

    Joined:
    Jun 17, 2017
    Messages:
    211
    Likes Received:
    148
    #63 danielngo, Feb 21, 2018
    Last edited: Feb 23, 2018
    Chương 52

    “Bọn tao nghi ngờ cô ta đang mang theo một thiết bị theo dõi”

    “Thiết bị theo dõi? Thiết bị nào??”

    “Một con chip chẳng hạn. Chúng nhỏ tới mức có thể cài ở bất kì đâu” nói rồi, ông gõ vài lần vào mang tai mình, nơi mà người ta thường gài bộ đàm liên lạc mini “Hay một máy định vị. Thậm chí cô ta còn có thể bị thôi miên hay bất cứ trò quỷ quái nào mà bọn họ nghĩ ra. Đừng khinh thường khoa Siêu nhiên học của bọn chúng”

    Tôi biết cô ta là một kĩ sư. Tôi không coi thường cô ta đến mức đồ rằng cô không thể nào gắn nổi một con chip vào bản thâ để bịp một kẻ mù tịt như tôi.

    “Tôi đã ở bên cô ta suốt thời gian qua. Cô ta quỷ quyệt như một con cừu non vậy”

    “Và mày thực sự tin rằng cô kĩ sư bé bỏng của chúng ta đột nhiên sống sót qua vụ thảm sát đó mà chẳng hề hấn ở đâu sao?”

    “…” tôi cố nghĩ ra một câu trả lời khôn khéo, nhưng ngay lúc đó, chẳng có gì vào đầu tôi cả.

    “Ai nói rằng cô ta tự gài nó vào người chứ? Có khả năng rất cao kẻ tấn công, dù hắn có là ai đi chăng nữa, đã cài thứ gì vào trong người cô gái đó! Cứ lột trần cô ta ra đi, thế nào mày cũng tìm thấy một thứ gì đó khả nghi!! Đừng bảo là kẻ như mày mà cũng không nghĩ đến chuyện đó nhé!”

    “Tôi biết rồi! Làm ơn đừng nhắc lại nữa được không??? Và các ông sẽ kiểm tra bằng cách nào? Lột trần quần áo của cô ta ra chắc???”

    Sytnyk nhoẻn miệng, nhướng mày giả bộ ngạc nhiên.

    “Còn cách nào khác sao?”

    “Tôi nói cho ông biết, dù chúng có ở đâu cũng không ở trong hai quả bóng trên ngực cô hay cái hố giữa bẹn cô ta đâu! Chừa hai chỗ đó ra!”

    “Hãy bảo Ionov và Slutsky điều đó ấy”

    “Tôi muốn vằm nát ông ra, rồi đào mả ông lên và vằm nát ông ra một lần nữa…” tôi lầm bầm.

    “Tao mới là người phải nói thế mới đúng!” ông hằm hè “Tao không phải người giết mất Thây ma và Ivan của bọn tao!”

    Pavlovsky không biết xử trí ra sao. Đó là vấn đề của những kẻ thứ ba – họ còn chẳng muốn phải ở đó, vậy mà người ta luôn mong chờ họ phải tìm cách can ngăn và hạ hỏa một cuộc cãi vã.

    “Đừng cãi nhau trong đường hầm. Cơ sở khoa học là nơi ưa thích sự yên tĩnh”

    “Đây chẳng có gì khác ngoài một cái đường hầm cả!” Sytnyk mắng.

    “Chúng tôi đã cho xây dựng đường ống được một phần ba rồi. Chỉ là nó ở mạn bên kia”

    “Và nói cho tôi biết ngân sách các ông dùng cho việc này là bao nhiêu? Ông có biết là trong khi các ông đào đường hầm hàng chục cây số ở dưới này, chúng tôi chỉ có một trăm người để bảo vệ các ông không? MỘT TRĂM NGƯỜI! Tôi cần hạch toán ngân sách quốc phòng, tôi cho rằng GIỮA THỜI CHIẾN, chúng tôi cần nhiều tài chính hơn là thế n… ALEXEI!!!”

    Khi ông đang mải nói chuyện, tôi chạy ngược trở lên.

    "Tao là chủ ở đây!" Hét lên, Sytnyk đuổi theo ngay lập tức, vừa chạy vừa nạp khẩu súng plasma của mình. Đường hầm sáng lên một ánh sáng xanh lè. Tôi nghĩ rằng ông ta sẽ không bắn đâu, nên vẫn cứ chạy. Thế nhưng, khi cánh tay của lão kêu xèn xẹt, tôi bỗng nhào xuống theo phản xạ. Lão ta nhảy đè lên người tôi, ghìm tay chân tôi xuống đất, mắng xối xả.

    “Thằng điên này! Sao não mày không nhanh như tứ chi của mày chứ? Nếu mày có cản trở việc đó thì cũng đâu được tác dụng gì??”

    Đúng lúc đó, Ionov và Slutsky trở lại. Hai người họ nheo mày nhìn chúng tôi đè nhau trên mặt đất như những kẻ vô công rồi nghề.

    “Đừng nhìn tôi” tôi ngẩng mặt lên “Bỗng dưng ông ta đè tôi xuống đất, khóa trái tay chân của tôi và tước đứt thắt lưng của tôi. Tôi không hứng thú gì chuyện này cả”

    Họ tảng lờ tôi, bước lại gần Sytnyk và đợi ông đứng dậy. Rồi, Ionov nói.

    “Thưa Ngài, không tìm thấy một thiết bị thu phát tín hiệu nào cả”

    “Aha!” tôi reo lên.

    “Đã đưa cô ta qua máy chiếu hồng ngoại và tia X chưa?”

    “Thưa Ngài, rồi, thưa Ngài!”

    “Kiểm tra một lần nữa đi!”

    “Chúng tôi đã làm điều đó hai lần rồi”

    Sytnyk không biết nói gì tiếp. Có vẻ ông còn chuẩn bị bật sâm panh ăn mừng chiến thắng vì phát hiện tinh tế của mình rồi.

    “Giờ thì chúng ta không có vấn đề gì về thủ tục nữa phải không?” tôi châm biếm.

    “Cho cô ấy đồ ăn nước uống và chuẩn bị chỗ ngủ đi. Chữa trị vết thương cho anh bạn này” ông chỉ vào tôi. Slutsky ngỏ ý muốn dìu tôi, nhưng tôi chỉ mỉm cười và phủi tay. Sytnyk còn đi bên cạnh và làm phiền tôi một lúc nữa.

    “Mày nghĩ rằng khi mày gặp lại Alyosha lần nữa, mày sẽ xử lí được nó chứ?”

    “Vì sao lại không?”

    “Tao đã thấy mày hơi chật vật lần trước đấy. Có khi, mày không ‘bá đạo’ như mày nghĩ đâu”

    “Chẳng phải ông cũng bỏ xổng Tyton sao?”

    “Nếu số lượng đối trọng mà vơi đi một nửa, cuộc đi săn này sẽ chẳng còn vui vẻ nữa”

    Ông đi mất. Nhờ cơ sở y tế trên (khá nhiều) mức chấp nhận được ở đây, tôi cảm thấy khỏe khoắn hơn nhiều qua một buổi tối được truyền máu. Đêm hôm đó, tôi không được gặp cô.

    Sáng hôm sau, tôi may mắn được cho phép vào phòng hội quân, được phát một chiếc khay nhôm để đợi phần ăn của mình. Súp yến mạch và xúc xích. Không có gì xa xỉ, nhưng ngay lúc đó, tôi thật hạnh phúc làm sao khi được ngồi xuống và ăn uống tử tế. Tôi muốn ôm chầm tay phân phát đồ ăn vào lòng ngay khi hắn đập toẹt muôi yến mạch vào đĩa của tôi.

    Bọn họ không trù dập tôi, mặc dù tôi khá chắc rằng họ biết về tôi như Alexei Vronsky, một gián điệp của Pavlyuchenko. Nhưng có vẻ như họ coi tôi là VASILIY KOVALENKO, và dù gã ta – tôi, từng là một người như thế nào, có vẻ trong mắt bọn họ tôi là một anh hùng vậy. Ionov và Slutsky kéo tôi ngồi cùng bàn sĩ quan cấp cao với họ sau khi tôi đi qua những dàn người ngước mắt lên nhìn tôi. Khi tất cả mọi người đều dán mắt vào bạn mà bạn không hiểu rằng lí do vì sao, bạn sẽ có cảm giác bứt rứt.

    “Họ đang khinh bỉ hay ngưỡng mộ tôi vậy” tôi hỏi nhỏ Slutsky.

    “Họ không cầm theo gạch đá trên tay. Anh không thể đoán được sao?”

    “Nhưng vì lí do gì? Đừng nói rằng tôi điên nhé, nhưng…” tôi làm bộ lấy tay che miệng “… tôi chẳng nhớ chuyện gì xảy ra từ năm năm về trước cả”

    “Anh là một người hùng, hệt như tướng Sytnyk thôi, Kovalenko” Slutsky đáp với một vẻ tự hào “Chúng tôi thật hãnh diện khi được ngồi đối diện anh ngay bây giờ đây, nhưng không thể thể hiện điều đó ra trong tình thế cấp bách. Để nhắc về những trận đấu mà anh trải qua cho tới khi anh bị BẮT SỐNG bởi Pavlyuchenko thì không thể hết ở đây được. Anh nên đọc lại những bản ghi chép trong thư viện khi anh trở về với Giáo sư!”

    Tôi thở dài. Tôi đã được hứa sẽ gặp vị giáo sư đáng kính ba ngày trước rồi. Bọn họ định sẽ mãi mãi không cho tôi biết gì sao?

    Một người lính trẻ ngồi bên cạnh Slutsky hứng khởi chui vào câu chuyện. Theo như bảng tên, anh ta tên là Dvachevskyi*. Tôi cảm thấy muốn chọc ghẹo anh ta vì cái tên này. Gọi anh ta là ‘Dva’ chẳng hạn.

    *’Dva’ là số hai trong tiếng Nga.

    “Kovalenko! Có phải anh đã được gặp Pavlyuchenko thêm vài lần nữa không? Ông ta có còn đeo chiếc mặt nạ nặng chĩnh ấy không???”

    Có vẻ như tôi từng kể kha khá câu chuyện về những ngày còn bị rèn luyện bởi Pavlyuchenko và Alexei Vronsky thật cho người khác đây. Tôi ước gì tôi nhớ được nhiều như bọn họ. Giờ trong trí nhớ của tôi chỉ còn cảm giác đau đớn tột cùng khi bị kim chích vào đỉnh đầu và đầu ngón tay. Tôi biết rằng những cảm giác đó là những kí ức thật. Chúng trông rất thật.

    “Hắn ta vẫn đeo nó thôi. Chẳng trang trí gì hoa mĩ lên đó cả”

    “Thật chán làm sao!” anh chàng lắm miệng ngao ngán ngẩng mặt lên trời, vỗ đùi bem bép “Nhưng mà vì sao ông ta cứ phải đeo chiếc mặt nạ dày cộp ấy không?”

    “Làm sao mà tôi biết? Tôi còn chẳng biết đầu óc hắn có bình thường hay không nữa!”

    Dva (tôi quyết định sẽ gọi anh ta là Dva) rất nhập tâm vào câu chuyện. Đôi mắt anh nheo lại, miệng thì thầm như thể đang kể một câu chuyện ma trong một trại hè.

    “Có người nói rằng hắn ta bất tử. Nhưng để đổi lấy phương thuốc bất tử đó, hắn ta đã phải đánh đổi lấy dung mạo của mình. Pavlyuchenko chắc chắn sẽ không phải người sẽ thích bị cười cợt phải không nào? Nên là hắn ta muốn che nó đi”

    Tôi tưởng một sĩ quan cấp cao như Ionov sẽ không hứng thú về những cuộc nói chuyện phiếm đó, nhưng anh ta cũng chêm vào.

    “Cũng có người khác nói rằng, chiếc mặt nạ sắt mà hắn luôn đeo chỉ để giấu đi sự thực rằng ‘hắn’ không phải là cùng một con người. Pavlyuchenko chẳng phải thánh thần gì cả. Hắn vẫn chết đi như người khác, chỉ là, có một ai đó sẽ bước lên và thế vào vai đó mà thôi”

    Tôi thích giả thiết đó, bởi nó nghe hợp lí hơn. Biết đâu Alexei Vronsky là Pavlyuchenko hiện tại thì sao? Với tham vọng của anh ta, điều đó đâu phải không thể.


    “Không phải thánh thần ư? Hắn ta đang thống nhất toàn bộ nước Nga đấy!” Một người lính mang tên Puskin tiếp tục.

    “Và hắn sẽ làm gì với một nước Nga thống nhất sau đó chứ? Thống nhất toàn bộ thế giới sao? Tên này bị điên loạn rồi, tôi nói anh nghe!” Dva đáp.

    Tôi như bừng tỉnh. Bọn họ vẫn chưa biết về mục đích tối cao của Pavlyuchenko sao? Bọn họ vẫn chưa biết về cánh cổng không gian mà Pavlyuchenko đang nhăm nhe chỉ để ùa sang một ‘thế giới song song’ sao? Điều đó có nghĩa là mọi điều trong cuốn sổ nhỏ đó vẫn là một bí mật, chỉ dành cho chúng tôi.

    Nghĩ tới đó, tôi bất giác quay về hướng Sytnyk. Ông ta, một trong những người biết về cánh cửa đó, ngồi gần bên cửa. Vừa lúc đó, cô gái xuất hiện, tức người còn lại trong 'hội kín VIP' của chúng tôi, được tháp tùng bởi một người lính khác. Đôi mắt cô vẫn còn ngái ngủ, tôi có thể nhìn thấy điều đó.

    Vừa nhìn thấy cô, Sytnyk đã châm biếm.

    “A! Ngủ dậy rồi đó hả? Chào buổi tối, “Nữ công tước”! Chúng tôi vẫn còn chút yến mạch và xúc xích đang chỉ đợi để chui xuống bụng cô thôi đấy!”

    Cô gái cúi mặt xuống, dù không thích bị trêu chọc. Cô không phải người quen nói chuyện với người lạ. Nếu là tôi, tôi sẽ móc họng lão ta ra.

    “Nữ công tước” nhận khay thức ăn của mình, đảo mắt nhìn quanh đầy lo lắng. Bởi cả hội trường đều nhìn cô, còn dữ dội hơn cả khi họ nhìn tôi nữa. Tôi phải bật dậy khỏi ghế, xúc thức ăn vào khay của cô như chăm bẵm một đứa bé trong hộp kính rồi kéo cô ngồi cùng với tôi.

    Tôi những tưởng những người trong bàn sẽ nói chuyện rôm rả với cô hệt như cách họ tra khảo tôi, nhưng không may thay, tôi đã nhầm. Họ chỉ nhìn chằm chằm vào cô thôi. Như nhìn một sinh vật lạ vậy. Không ai dám nói gì. Họ soi cô, soi mang tai cô, soi cổ cô, soi ngực cô. Có lẽ việc Ionov và Slutsky kéo cô ta qua đủ thứ máy kiểm tra ngày hôm qua là một phần lí do.

    “Nghe nói… cô… là cô gái luôn đi theo Viện trưởng Semshuk, phải không?” cuối cùng, Dva ái ngại lên tiếng “… chúng tôi không được gặp Viện trưởng nhiều, nhưng quả nhiên đã được nghe về cô. ‘Người phụ nữ’ đầu tiên được ‘chế tạo’! Tôi không biết Viện trưởng tạo ra cô vì lí do gì, nhưng nghe nói cô rất tháo vát. Giờ thì tôi hiểu ra rồi. Cô rất… nói như thế nào nhỉ……. Rất đẹp”

    Cô không đáp, chỉ bám nhẹ vào vai áo tôi. Tôi nhìn bọn họ và mỉm cười.

    “Cô ấy không thích nói. Tôi sẽ là cái miệng của cả hai chúng tôi”

    Nhưng chẳng ai hỏi thêm câu nào cả. Họ chỉ nhìn cô khi cô cúi xuống, 'đùa nghịch' với đĩa yến mạch của mình bằng cách đảo thìa qua lại rồi đút từng thìa bé tí ti một vào miệng. Cô ăn lâu kinh khủng - tôi biết điều đó, nhưng những người bạn mới của tôi đây thì chưa. Nhưng phần lớn trong số họ kiên nhẫn nán lại. Chỉ tới khi cô rời đi để rút về phòng riêng, họ mới bắt đầu oanh tạc tôi.

    Những câu hỏi mà họ đặt ra, cũng chỉ là những điều mà tôi nghĩ đến khi mới gặp cô thôi. Bộ ngực của cô dùng để làm gì? Vì sao da dẻ cô lại mịn màng tới vậy? Cô ấy có thể làm được gì ngoài chiến trường chứ? Rốt cuộc lĩnh vực nổi bật của cô là gì? Tôi trả lời những điều tôi biết.

    Cuối buổi sáng hôm ấy, Sytnyk lôi chúng tôi ra một đường băng trên mặt đất. Nó dài tới bạt ngàn, hai bên um tùm cỏ, trải tới đường chân trời.

    “Chúng ta đã đặt một chuyến máy bay rồi. Cậu, tôi và ‘Công tước’ sẽ được gặp Semshuk sau năm tiếng nữa, nếu không có gì bất trắc”

    Tôi được thấy vài khuôn mặt quen thuộc ở phía xa - vài trong số họ vừa chiến đấu ở Kazan xong. Có lẽ họ là đội tinh quân mà luôn đi theo bảo hộ Sytnyk.

    Trước khi đi, Sytnyk cẩn thận điện đàm lại những phòng tuyến. Slutsky đi cùng ông. Phần lớn chỉ là những câu hỏi chung chung, tình hình vẫn ổn. Cho tới phòng tuyến cuối cùng.

    “Lạy Chúa! Chúng tôi đã nhận được tín hiệu rồi!!! Chúng tôi đã cố liên lạc với ông cả buổi sáng, nhưng sóng không thể tới được nơi!”

    “Hãy cho tôi biết về trạng thái của Bộ phận Bảo vệ Không phận 8”

    “Lần cuối cùng tôi nghe tin, quân của tướng Chiukov đã bị đẩy lùi lại. Họ đã nói sẽ cố giữ mạn Đông, nhưng sẽ không còn được lâu nữa đâu”

    “Còn bên bờ sông?”

    “Phải bỏ phòng tuyến thôi. Chúng ta cần rút quân khỏi mọi cứ điểm”

    “Các anh còn trụ được bao lâu nữa?”

    Giọng ở đầu dây bên kia như đặc cả lại, sốt sắng.

    “Chúa ơi! Không một phút nào nữa, Sytnyk, không một phút nào nữa! Mất hết Strela* rồi!!!”

    “4M5* thì sao?”

    *9K35 Strela-10 là một loại súng đối không cơ động được Xô Viết dùng từ 1976. ZSU23-4M5 là loại pháo cao xạ phòng không được cải tiến từ súng ZSU23 ‘Shiika’, được Liên bang Nga và Belarus sử dụng từ năm 1999.

    “MẤT HẾT RỒI!!!” đầu dây bên kia gào lên “Chúng tôi KHÔNG THỂ ở lại đây thêm một ngày nào nữa!”

    Nếu họ không còn khả năng chống trả không quân, việc họ toi mạng sẽ chỉ là sớm muộn. Những chiếc Su-34* đời mới của Pavlyuchenko không biết khoan nhượng.

    *Su-34 là máy bay đánh bom và chiến đấu của Nga, bay lần đầu năm 1990 và được giới thiệu trong chiến tranh lần đầu năm 2014.

    “Tôi sẽ gửi hai xe ngay bây giờ”

    “Hai xe sao??? Chúng tôi có hai trăm người ở đây!!!”

    “Chúng ta không còn xe nào có thể lưu động cả. Chúng ta PHẢI thắng cuộc chiến này”

    … nếu như nó đồng nghĩa với việc thua trận chiến đó. Đó là những lời Sytnyk không nói. Nhưng đầu dây bên kia hiểu.

    “… chúng tôi sẽ làm hết sức có thể”

    “Chúa phù hộ các anh” Sytnyk đáp. Lời nói của ông bỗng chốc có chút thương cảm, dù tôi không nghĩ rằng ông theo đạo.

    “Chúa phù hộ chúng ta”

    Tôi có thể tưởng tượng khuôn mặt của bọn họ, những người lính, khi được thông báo rằng sẽ chỉ có hai xe đến đón. Căm phẫn? Chán nản? Tuyệt vọng? Sẽ có bao nhiêu người trong số họ chắp tay và cầu Chúa? Tôi nghĩ là ít thôi. Tuyệt vọng, thật không giống những người đang chiến đấu vì hòa bình.

    Có thể họ sẽ như Roman. Cậu Roman mà bị đạn găm thẳng vào đầu trước mặt tôi khi tôi còn ở cùng phòng tuyến với Dzyuba ấy. Tôi không thường nghĩ đến quá nhiều người trong đời, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ đến cậu ta. Cậu ta đã lạc quan tới phút cuối cùng. Bởi thế, cậu quả là một cá thể lạc lõng trong trại tù đó. Những người khác chẳng có mục đích nào để vui sống cả.

    Tôi nghĩ vậy. Nếu Chủng quân hòa bình có chết, họ sẽ chết trong sự lạc quan.

    Ngay khi cuộc điện đàm kết thúc, Sytnyk quay sang nhìn tôi. Có lẽ ông muốn hỏi tôi đã nghe được bao nhiêu phần trong số đó.

    “Chúng ta còn bao nhiêu xe có thể lưu động?”

    “Chín” ông đáp “Nhưng ta cần chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo”

    Sytnyk là chỉ huy, đương nhiên ông ta biết lí lẽ. Còn nhiều việc hơn để làm là cố gắng cứu vớt một phòng tuyến đã sụp đổ. Hoặc xây một đường hầm tách hạt.

    “Ông sẽ không nói chuyện với Semshuk về vụ ngân sách sao?”

    “Chúng ta là ‘Chủng quân hòa bình’. Nếu chúng ta không nghiên cứu, chúng ta sẽ chỉ như mọi phiến quân khác. Hãy nói với họ, với họ, và với họ đi. Nếu ta không nghiên cứu, họ sẽ không chiến đấu đâu” ông chỉ tay về phía Slutsky rồi vào đội tinh quân của ông ở phía xa “Tao tôn trọng điều đó, và đã luôn tôn trọng nó kể từ khi chấp nhận gia nhập quân đội này. Vả lại, nếu không có ngân sách cho khoa học, chúng ta đã chẳng thể có những mẫu vũ khí đời mới hơn họ trong MỌI đấu trường”

    “Nhưng ông thì không tin vào điều đó sao? Ông đã cãi nhau với tay viện trưởng, tên gì nhỉ, Pavlovski, về ngân sách vừa xong”

    “Bởi tao là người đứng đầu, Lomonosov* ạ! Bọn họ không cần phải biết về ngân sách để hi vọng! Nhưng tao thì cần biết rằng bọn tao sẽ có súng hay không!”

    *Lomonosov là một nhà khoa học vĩ đại của Nga. Ý Sytnyk mỉa mai Vronsky là một “thiên tài”.

    Ông quay đi khỏi tôi, giọng nhỏ lại, cằn nhằn với bản thân.

    “Hãy đợi đến khi tao gặp được Semshuk… lão già đó sẽ cuống lên và sẽ nhè tiền ra khi lão biết thôi”

    Ông phẩy tay dẫn chúng tôi tới phi cơ.

    Chiếc phi cơ trước mặt tôi trông gần giống một chiếc tàu con thoi thu nhỏ, loại mà Liên bang Xô viết từng chụp hàng triệu kiểu ảnh trong những cuốn sách về vũ trụ mà tôi tìm thấy trong thư viện để ăn mừng chiến tích lên không gian của họ. Đậu trên đường băng, nó trông như một cái nêm khổng lồ, một chiếc GAZ-12 ZIM mọc cánh trên không, loại limousine mà thường được bọc thép để chở những nguyên thủ, phân biệt họ với quân lính thông thường (dù chẳng mấy nguyên thủ nào dám khoa trương như vậy trong nỗi lo sợ bị trừ khử). Số lần tôi thấy những chiếc xe mà không phải xe tăng hay Jeep chở quân lưu thông trên đường cũng hiếm hoi như số lần tôi nhìn thấy những máy bay phản lực kiểu này vậy. Cánh của nó tiêu nhỏ thành hai chiếc vây, bộ phận dẫn hướng nhô ra ở phần đuôi.

    “Cũng phải trăm tấn đấy, nếu nạp đầy nguyên liệu. Động cơ phản lực chạy với tỉ lệ áp lực/trọng lượng 8:1, tức là hơn cả những động cơ phản lực thông thường đấy” thấy vẻ dò xét của tôi, viên phi công nói với một giọng huênh hoang, cứ như thể chiếc phi cơ đó là con đẻ của anh ta vậy.

    “Đường tới Glazov an toàn chứ?” Sytnyk hỏi Slutsky.

    “Những chiếc Obyedinyat sẽ giải quyết lục và không quân địch trong tầm nửa tiếng cất và hạ cánh. Ở trên khoảng cách mười lăm ngàn mét, ông sẽ an toàn thôi”

    Tôi đã loáng thoáng nghe tới Obyedinyat một lần. Khi họ nói đến bản nâng cấp của Su-34, có vẻ đây chính là nó.

    Tôi hỏi xen vào.

    “Còn giữa khoảng đó thì sao?”

    “Anh sẽ phải cầu nguyện thôi”

    “Được thôi. Gọi đội vệ binh của tôi lại đây. Họ sẽ đi cùng tôi” nói rồi, ông gào về phía tôi “VASILIY! Gọi cái bình hoa di dộng lại gần đây! Trời đất, cô ta sẽ chẳng bao giờ chịu di chuyển mất”

    Tôi kéo cô vào trong khoang. Tôi sẽ phải chọn chỗ ở bên cạnh cô, bởi vì chắc chắn cô sẽ không chịu ngồi với một người lạ đâu.

    Sytnyk trao đổi với Slutsky.

    “Zamolodchikov sao rồi?”

    Zamolodchikov là chàng trai không nói nổi câu nào khi tôi tìm thấy anh ta. Có vẻ họ đã mang nổi anh ta về đây.

    “Vừa hồi phục. Cậu ấy có thể nói được rồi”

    “Tốt. Cậu ta sẽ cho chúng ta biết chuyện gì đã xảy ran gay khi tôi tống khứ cái mông gầy guộc của cậu ta xuống dưới mặt đất!” nói rồi, Sytnyk chuyển qua viên phi công “Con lợn sắt này có thể ra khỏi đường bằng được sau bao nhiêu lâu nữa???”

    “Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ cần chưa tới chín mươi giây, thưa Ngài!”

    “Vậy biến nó thành tám mươi giây đi!”

    Viên phi công khởi động máy bay và nói chuyện với Đài chỉ huy. Tôi không được nghe thấy anh ta nói gì, nhưng tôi đoán sẽ đại loại như thế này: “Orlov-3 gọi Đài chỉ huy. Xin phép được cất cánh".

    Từ lúc lên trên máy bay, cô gái cứ quàng chặt lấy tay tôi. Tôi thấy lạ, bởi không gian trong này khá thoáng đãng dù chất chứa nhiều người. Có thể cô ta sợ độ cao. Cô ta sợ mọi thứ mà. Cô ta hoàn toàn có thể sợ độ cao kể cả khi không cất cánh.

    Khi tôi dìu cô lên máy bay, tôi nhận ra cô nhăn nhó. Khi tôi hỏi tại sao, cô nói rằng cô bị dằm đâm vào ngón tay. Vừa nặn dằm ra cho cô, tôi vừa bảo.

    “Thật buồn cười. Một vết dằm đâu có làm tôi đau, thì vì sao nó phải làm cô đau chứ?”

    Tôi nhớ về những lúc mà chúng tôi còn ở trên biển tuyết, cô ta cứ đi hai bước thì than thở ba lần. Tôi cho rằng môi trường và hoàn cảnh sống là tác nhân.

    Nhưng có vẻ cô không nghĩ vậy. Cô bỗng dưng rút một chiếc nhẫn ở trong một chiếc bọc mang bên người ra, giơ nó ra trước mặt tôi. Nó phát sáng trước mặt tôi; tôi nheo mắt để ngợ ra rằng mình đã thấy nó ở đâu chưa.

    “Anh còn nhớ chiếc nhẫn này không? Em nói rằng bố em đã tặng nó cho em đó. Rồi cả chiếc khuy mà anh đưa cho em nữa. Có thể người như anh sẽ nhìn nhận đó là điều không quan trọng, nhưng em thì lại cho rằng nó là quan trọng. Đó là khác biệt về quan niệm. Cũng vậy thôi, nếu như một thứ nào đó làm em đau, hoặc một món ăn nào đó mà em thích ăn còn anh thì không thấy vậy, đó là khác biệt về cảm giác. Không có hệ quy chiếu chung nào cho những thứ không đong đếm được cả, mặc dù tất cả chúng đều là thông tin”

    “Cái gì là thông tin?”

    “’Chúng’. Có một học thuyết này hay lắm, về cách mà vạn vật tương tác với nhau. Các học giả gọi đó là đơn vị thông tin. Chúng ghép lại sẽ trở thành một thứ gì đó có nghĩa, hệt như là hệ dãy nhị phân 0 và 1 trong tin học ấy”

    “Làm ơn hãy lấy ví dụ nào mà con người hiểu được ấy. Tôi còn chẳng biết dãy nhị phân là cái thá gì”

    “… được rồi. Anh hãy tưởng tượng chúng như là những, ừ… những chữ cái trong một cuốn sách đi. Khi chúng ghép lại, chúng mới biểu thị được một điều gì đó. Còn nếu để riêng lẻ, chúng quá nhỏ bé để trở nên có ý nghĩa. Giải thích thế này đi. Ví dụ, khi anh nhìn vào một cô gái chẳng hạn, như là em đây, việc đầu tiên anh làm là THẤY em. Rồi sau đó, anh nhận thức được sự tồn tại của em. Rồi sau đó nữa, anh mới CẢM thấy em, ví dụ như thích hay không thích…”

    “Thích” tôi ngắt lời cô.

    “Đ… đó không phải ý em… ý em là…”

    “Anh chọn thích”

    “Để yên!”

    Cô muốn tỏ vẻ nghiêm túc, nhưng bởi tôi bụm miệng cười nên cô cũng cười theo.

    “… tiếp tục đi”

    “E hèm… nói chung là những điều đó đều sẽ được ghi lại dưới dạng ‘đơn vị thông tin’. Có thể nó cất giữ dưới tiềm thức của anh. Anh đã được nghe tới những hiện tượng siêu nhiên như là nói chuyện với linh hồn, rồi những người có thể dùng nội lực để bẻ cong kim loại nữa… Có thể học tác động lên môi trường bằng ‘đơn vị thông tin’, chứ không bằng những lực mà vật lí học phổ thông biết tới. ‘Đơn vị thông tin’ ấy, đó CÓ THỂ là ngôn ngữ chung của mọi thực thể sống, mọi dạng vật chất...”

    Hay nhỉ. Có những người có khả năng siêu nhiên mà KHÔNG phải bơm hóa chất vào người. Tôi bắt đầu cảm thấy chủ đề này thú vị rồi đây.

    “Anh tưởng rằng khoa học không tin vào linh hồn?”

    “Khoa học không tin vào những điều họ CHƯA thể chứng minh. Đừng hiểu sai ý của điều đó. Nếu có thể giải thích về linh hồn và Chúa một cách logic, em sẽ làm vậy… Có thể linh hồn chỉ là một dạng sống khác thôi, và chúng ta chưa hiểu đủ về cách để liên lạc với họ”

    Tôi chưa từng nghĩ về khả năng rằng KHOA HỌC có thể tìm lời giải đáp cho câu hỏi về CHÚA. Tôi đã đọc chẳng ít sách, vậy mà vẫn cảm thấy vốn kiến thức của mình thật ngu mọn. Ít ra thì tôi biết tự giữ mạng sống của bản thân mình, không như vài người. Nếu tôi muốn đọc, tôi phải giữ được não mình nguyên vẹn đã.

    "Ý em nói rằng tất cả thực thể có thể được xây nên từ 'đơn vị thông tin'... nhưng biểu hiện ở những dạng vật chất khác nhau?"

    "Và phi vật chất nữa. Nhưng đó chỉ là giả thuyết thôi. Chúng ta chưa có đủ công nghệ để kiểm nghiệm. Viện trưởng Pavlovski có nhờ em gửi lời cho Giáo sư rằng nếu đường hầm tách hạt thành công, có thể, chỉ có thể thôi, họ sẽ tìm thấy gì đó"

    "Đéo mẹ..."

    Phi vật chất là cái đéo gì? Làm sao mà cô gái này đi từ bị dằm đâm vào tay tới học thuyết sự sống chỉ trong một nháy mắt vậy? Tôi nghĩ có khi các nhà khoa học đều như vậy cả. Họ phát điên vì những điều chẳng ai hiểu.

    Nghe thấy chúng tôi, Sytnyk hỏi.

    “Và ai nói cho cô tất cả những điều đó? Semshuk hả?”

    “V…vâng”

    “Hahahaha! Thảo nào! Gã đó chỉ được cái chém gió là giỏi!! Gã ta là mọi thứ! Một nhà vật lí học! Một nhà địa chất học! Một nhà siêu nhiên học luôn!”

    Cô im thin thít. Có lẽ các ‘đơn vị thông tin’ của cô không giỏi thích ứng với các trò chọc ghẹo. Kể từ đó tới hết chuyến bay, muốn nói gì với tôi, cô cũng chỉ thì thầm.

    Sytnyk dặn dò những người lính của mình một lượt về những việc họ phải làm khi tới nơi. Dừng lại ở cô gái, ông lớn giọng.

    “CÒN CÔ!”

    “…A…” cô giật mình thon thót.

    “Cô… sẽ chẳng phải làm gì cả. Nhưng cô sẽ phải tạm biệt anh ‘bạn trai’ của mình một thời gian đấy”

    “Còn tôi thì sao?” tôi hỏi. Như chỉ đợi câu đó, Sytnyk nhoẻn miệng.

    “Anh ư? Anh sẽ được thấy chiến trường”
     
  4. danielngo

    Joined:
    Jun 17, 2017
    Messages:
    211
    Likes Received:
    148
    #64 danielngo, Feb 23, 2018
    Last edited: Feb 23, 2018
    Nháp

    Tại sao con người lại có khát vọng? Tại sao con người lại muốn sát sinh, muốn dành quyền lực, muốn chiếm đoạt những thứ không thuộc vê mình?

    Tại sao con người lại muốn có tình yêu?

    Gọi nó là ‘bản năng’ ư? Cũng được thôi. Nhưng điều gì quyết định những bản năng ấy? Điều gì quyết định rằng anh phải gắn bó, rằng anh phải yêu, rằng anh phải ở bên một ai khác, một người mà nếu như ‘bản năng’ không thúc giục, anh chẳng có việc gì phải làm vậy cả?

    Điều gì khiến con người hành động như con người?

    Anh nghĩ rằng mình là người theo chủ nghĩa duy vật. Suy cho cùng, con người đâu phải những sinh vật đầu tiên tồn tại trên thế giới này. Các vật chất vô tri ra đời trước, và có lẽ đó là lẽ nghiễm nhiên mà chúng ta đuổi theo chúng, lấy chúng làm động lực để thâu tóm lấy bất cứ thứ lí tưởng nào mà ý thức của họ nhào nặn ra.

    Nhưng chẳng phải chính chúng ta cũng tạo ra vật chất sao? Chính con người tạo ra những phương tiện để chi phối cuộc sống của mình: những quần thể xã hội, những thể chế, những tiến bộ khoa học kĩ thuật... Và nếu đời sống vật chất là không đủ, họ còn tạo ra vô số những loại hình giải trí khác nhau nữa. Có thể đó là một cuộc sống ‘dễ dàng’ hơn. Nhưng vì sao con người lại mong muốn sự ‘dễ dàng’? Điều đó có ý nghĩa gì khi dù có hay không những điều đó, tất cả bọn họ đều sẽ quên lãng, và bị quên lãng, một khi bọn họ rời khỏi thế giới?

    Thế rốt cục, ý thức tạo nên vật chất hay vật chất tạo nên ý thức? Có khi, một Đấng toàn năng nào đó đã tạo ra thế giới này và ném chúng ta vào đó cũng nên. Nếu điều đó là thật, có thể giờ hắn ta đang nhâm nhi tách trà, tay cầm một thìa súp Borscht và cười khà khà nhìn chúng ta đang vật lộn ở dưới.

    Anh chẳng biết vì sao, nhưng anh nghĩ rằng Đấng toàn năng sẽ thích Borscht.

    Hay vật chất và ý thức là một? Anh đã nghe về học thuyết vụ nổ Big Bang rồi. Trước khi vụ nổ đó xảy ra, hẳn mọi thứ phải là một khối chứ? Vậy có nghĩa là, tất cả chúng ta đều liên kết với nhau, phải không? Như một mảnh ghép trong một khối rubik. Vật chất và ý thức là một phần của một cái gì đó. Anh và Đấng toàn năng cũng vậy.

    Thảo nào anh ghét Borscht tới thế. Bởi ở một nơi nào đó, có một thực thể nào đó thèm khát và tôn thờ món ăn đó. Anh tạm gọi hắn là Đấng đi.

    Mỗi khi anh tìm được lời giải thích cho một câu hỏi, một khúc mắc khác lại xuất hiện. Chúng theo đuôi nhau, chúng bao trùm lẫn nhau, như một mê cung không lối thoát. Chúng đã hiện lên trong đầu anh đôi lần, khi anh rảnh. Cũng phải thôi, chỉ khi người ta rảnh, người ta mới nghĩ đến những điều đó. Còn khi khác, họ hành động theo ‘bản năng’.

    Anh chợt nhận ra rằng việc một ai đó muốn tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi vĩ mô cũng chỉ để phục vụ cho tiềm thức của họ thôi: mong muốn được học hỏi. Ở điểm này, anh và những nhà khoa học tận tụy kia, suy cho cùng cũng chẳng khác gì nhau.

    Nhưng cuối cùng thì anh quyết định rằng anh sẽ chẳng thể tìm được lời giải cho những câu hỏi đó, trong quãng đời ngắn ngủi còn lại của anh.

    Một quãng đời chỉ còn được tính bằng giây.
     
  5. danielngo

    Joined:
    Jun 17, 2017
    Messages:
    211
    Likes Received:
    148
    #65 danielngo, Feb 23, 2018
    Last edited: Feb 23, 2018
    Chương 52 (đoạn bổ sung)

    Mình bổ sung đoạn này nhưng sợ các bạn đọc bỏ qua rồi nên viết ra đây để khỏi sót.

    Khi tôi dìu cô lên máy bay, tôi nhận ra cô nhăn nhó. Khi tôi hỏi tại sao, cô nói rằng cô bị dằm đâm vào ngón tay. Vừa nặn dằm ra cho cô, tôi vừa bảo.

    “Thật buồn cười. Một vết dằm đâu có làm tôi đau, thì vì sao nó phải làm cô đau chứ?”

    Tôi nhớ về những lúc mà chúng tôi còn ở trên biển tuyết, cô ta cứ đi hai bước thì than thở ba lần. Tôi cho rằng môi trường và hoàn cảnh sống là tác nhân.

    Nhưng có vẻ cô không nghĩ vậy. Cô bỗng dưng rút một chiếc nhẫn ở trong một chiếc bọc mang bên người ra, giơ nó ra trước mặt tôi. Nó phát sáng trước mặt tôi; tôi nheo mắt để ngợ ra rằng mình đã thấy nó ở đâu chưa.

    “Anh còn nhớ chiếc nhẫn này không? Em nói rằng bố em đã tặng nó cho em đó. Rồi cả chiếc khuy mà anh đưa cho em nữa. Có thể người như anh sẽ nhìn nhận đó là điều không quan trọng, nhưng em thì lại cho rằng nó là quan trọng. Đó là khác biệt về quan niệm. Cũng vậy thôi, nếu như một thứ nào đó làm em đau, hoặc một món ăn nào đó mà em thích ăn còn anh thì không thấy vậy, đó là khác biệt về cảm giác. Không có hệ quy chiếu chung nào cho những thứ không đong đếm được cả, mặc dù tất cả chúng đều là thông tin”

    “Cái gì là thông tin?”

    “’Chúng’. Có một học thuyết này hay lắm, về cách mà vạn vật tương tác với nhau. Các học giả gọi đó là đơn vị thông tin. Chúng ghép lại sẽ trở thành một thứ gì đó có nghĩa, hệt như là hệ dãy nhị phân 0 và 1 trong tin học ấy”

    “Làm ơn hãy lấy ví dụ nào mà con người hiểu được ấy. Tôi còn chẳng biết dãy nhị phân là cái thá gì”

    “… được rồi. Anh hãy tưởng tượng chúng như là những, ừ… những chữ cái trong một cuốn sách đi. Khi chúng ghép lại, chúng mới biểu thị được một điều gì đó. Còn nếu để riêng lẻ, chúng quá nhỏ bé để trở nên có ý nghĩa. Giải thích thế này đi. Ví dụ, khi anh nhìn vào một cô gái chẳng hạn, như là em đây, việc đầu tiên anh làm là THẤY em. Rồi sau đó, anh nhận thức được sự tồn tại của em. Rồi sau đó nữa, anh mới CẢM thấy em, ví dụ như thích hay không thích…”

    “Thích” tôi ngắt lời cô.

    “Đ… đó không phải ý em… ý em là…”

    “Anh chọn thích”

    “Để yên!”

    Cô muốn tỏ vẻ nghiêm túc, nhưng bởi tôi bụm miệng cười nên cô cũng cười theo.

    “… tiếp tục đi”

    “E hèm… nói chung là những điều đó đều sẽ được ghi lại dưới dạng ‘đơn vị thông tin’. Có thể nó cất giữ dưới tiềm thức của anh. Anh đã được nghe tới những hiện tượng siêu nhiên như là nói chuyện với linh hồn, rồi những người có thể dùng nội lực để bẻ cong kim loại nữa… Có thể học tác động lên môi trường bằng ‘đơn vị thông tin’, chứ không bằng những lực mà vật lí học phổ thông biết tới. ‘Đơn vị thông tin’ ấy, đó CÓ THỂ là ngôn ngữ chung của mọi thực thể sống, mọi dạng vật chất...”

    Hay nhỉ. Có những người có khả năng siêu nhiên mà KHÔNG phải bơm hóa chất vào người. Tôi bắt đầu cảm thấy chủ đề này thú vị rồi đây.

    “Anh tưởng rằng khoa học không tin vào linh hồn?”

    “Khoa học không tin vào những điều họ CHƯA thể chứng minh. Đừng hiểu sai ý của điều đó. Nếu có thể giải thích về linh hồn và Chúa một cách logic, em sẽ làm vậy… Có thể linh hồn chỉ là một dạng sống khác thôi, và chúng ta chưa hiểu đủ về cách để liên lạc với họ”

    Tôi chưa từng nghĩ về khả năng rằng KHOA HỌC có thể tìm lời giải đáp cho câu hỏi về CHÚA. Tôi đã đọc chẳng ít sách, vậy mà vẫn cảm thấy vốn kiến thức của mình thật ngu mọn. Ít ra thì tôi biết tự giữ mạng sống của bản thân mình, không như vài người. Nếu tôi muốn đọc, tôi phải giữ được não mình nguyên vẹn đã.

    "Ý em nói rằng tất cả thực thể có thể được xây nên từ 'đơn vị thông tin'... nhưng biểu hiện ở những dạng vật chất khác nhau?"

    "Và phi vật chất nữa. Nhưng đó chỉ là giả thuyết thôi. Chúng ta chưa có đủ công nghệ để kiểm nghiệm. Viện trưởng Pavlovski có nhờ em gửi lời cho Giáo sư rằng nếu đường hầm tách hạt thành công, có thể, chỉ có thể thôi, họ sẽ tìm thấy gì đó"

    "Đéo mẹ..."

    Phi vật chất là cái đéo gì? Làm sao mà cô gái này đi từ bị dằm đâm vào tay tới học thuyết sự sống chỉ trong một nháy mắt vậy? Tôi nghĩ có khi các nhà khoa học đều như vậy cả. Họ phát điên vì những điều chẳng ai hiểu.

    Nghe thấy chúng tôi, Sytnyk hỏi.

    “Và ai nói cho cô tất cả những điều đó? Semshuk hả?”

    “V…vâng”

    “Hahahaha! Thảo nào! Gã đó chỉ được cái chém gió là giỏi!! Gã ta là mọi thứ! Một nhà vật lí học! Một nhà địa chất học! Một nhà siêu nhiên học luôn!”

    Cô im thin thít. Có lẽ các ‘đơn vị thông tin’ của cô không giỏi thích ứng với các trò chọc ghẹo. Kể từ đó tới hết chuyến bay, muốn nói gì với tôi, cô cũng chỉ thì thầm.
     
  6. danielngo

    Joined:
    Jun 17, 2017
    Messages:
    211
    Likes Received:
    148
    Chương 53

    Khi mà chúng tôi gặp giáo sư Semshuk là lần đầu tiên tôi thấy cô gái của tôi chạy nhanh như thế trong đời. Nếu như chúng tôi viết một câu chuyện về cô ta di chuyển qua biển tuyết, nếu cô ta chạy bằng tốc độ này thì câu chuyện đã được rút ngắn được ba phần tư rồi.

    Người đàn ông trước mặt tôi người gầy xộp, tóc bạc phớ. Da dẻ ông ta không xám ngoét, có lẽ vẫn ăn uống đầy đủ, nhưng khuôn mặt thì vô cùng căng thẳng. Tôi không hề nhận ra ông ta.

    “Bố!!!”

    “Con yêu của ta!!!”

    Họ ôm chầm lấy nhau. Giọng ông run rẩy, đôi mắt như sắp khóc.

    “Ta… ta không biết phải nói gì cả. Có lời lẽ nào có thể nói thay được nỗi lo âu của ta khi con không ở đây… và cảm giác của ta lúc này…”

    Vòng tay của ông ta gầy nhom, nhưng cô vẫn xoay hai vòng trong lòng ông, nụ cười tươi rói. Khóe mắt cô cũng rơm rớm. Thật buồn cười, hình như nước mắt có thể lây.

    Giọng cô thổn thức.

    “Bố ơi… bố sẽ không tin những gì đã xảy ra ở ngoài kia đâu… nếu bố ở ngoài đường quá một ngày… chân tay bố sẽ tái mét… rồi… rồi… họ cho nổ tất cả mọi nơi… mọi người… ai cũng bị thương… rồi… rồi…”

    Cô tỉ tê với ông bằng một giọng mà tôi chưa bao giờ thấy cô sử dụng với tôi: thủ thỉ và nũng nịu, như một con chó con mới mở mắt. Hai tay cô ôm lấy má ông, ông vòng tay qua sau vai cô rồi kéo cô vào thật chặt. Họ chỉ nhìn vào mắt nhau, ông khẽ gật đầu với mọi điều cô nói.

    “Nhưng con vẫn ổn chứ?” ông khẽ giọng.

    “Vâng, con ổn. Alexei… Vasiliy đã giúp con đến đây. Anh ấy bảo vệ con kể từ khi con phải bỏ đi một tháng về trước”

    Phải đến khi đó, họ mới nhận ra tôi, người vẫn đang khoanh tay quan sát màn tỉ tê của họ như một kẻ lạc loài. Cô gái miễn cưỡng gỡ vòng tay của giáo sư ra, nhanh nhẹn chạy lại nắm lấy cổ tay tôi.

    “Lại đây đi anh”

    Tôi lại gần. Ông có vẻ đã chờ đợi tôi – việc ông đích thân ra tận cổng bản doanh (dù cho nó có ở sâu dưới lòng đất đi chăng nữa) để đón tôi là minh chứng. Ông còn chìa tay ra để bắt tay tôi nữa.

    "Cậu... Tôi không biết phải cảm ơn cậu như thế nào..."

    “Hãy bỏ qua màn sướt mướt đó đi. Giáo sư Semshuk, phải không?” tôi cười mỉm “Ông không… giống như tôi nhớ”

    “Còn cậu… cậu trông không khác trước quá nhiều đâu”

    “Vậy sao?”

    “Phải. Ông ta không thay đổi cậu nhiều lắm. Nếu chúng ta vô tình gặp nhau và cậu nói rằng cậu là Vasiliy, tôi vẫn có thể tin cậu”

    Tôi thì nghĩ rằng ông ta có thể tin được tất cả mọi người.

    Bỗng dưng, ông mỉm cười rồi đặt tay lên vai cả hai chúng tôi.

    “Thế là hai người đang hẹn hò hả?”

    “Hả?”/”Kh…không!” tôi, rồi cô thốt lên “Ý ông là gì?”/”Ý con là… thực ra thì…”

    Chúng tôi đồng loạt quay sang nhau. Mặt cô đỏ ửng.

    “Để yên anh nói”/”Anh đừng nói gì cả!”

    “Anh không thấy có vấn đề gì cả!”/”Anh có hiểu ông ấy đang hỏi gì không??”

    “Hai người không cần nói gì nữa đâu” ông cười.

    “Có chứ!” cả hai chúng tôi đồng thanh. Vì một lí do nào đó, chúng tôi bắt buộc phải cất giọng cùng lúc với nhau.

    “Bọn tôi không hẹn hò”/”Anh ấy đang hẹn hò với con… Alexei!”

    “Chẳng phải chính em vừa chối bỏ sao?”

    “Nhưng anh không được nói vậy?”

    “Vì nó làm em đau lòng”

    “Thế tại sao em thì được chối???”

    “Được rồi, được rồi. Tôi chưa từng có vấn đề nếu điều đó có một ngày xảy ra cả. Đằng nào thì cả hai cũng từng rất hợp nhau mà”

    “Hợp nhau như thế nào?” tôi hỏi.

    “Chuyện đó hãy gác lại. Tôi nghĩ chúng ta nên vào trong. Chúng ta và quý cô đây có nhiều điều để ôn lại đấy” ông quay sang với cô “Con gái. Con có thể cùng ta xuống với bộ phận bảo trì được không? Ta nghĩ rằng con có thể sẽ thích làm việc ở đó, và họ sẽ rất muốn làm việc cùng con đấy. Ta sẽ chỉ hai người xuống kho sản xuất vũ khí, nơi mà đang sử dụng phần lớn ngân sách của chúng ta”

    Vladimir Sytnyk tiến sát vào ông, giơ ba ngón tay trước mặt ông rồi bỏ đi. Ông gật đầu. Tôi không rõ số ba đấy biểu thị điều gì – ba phút, ba mươi phút, ba người?

    Cô ở phía sau ông, bá tay vào sau cổ ông rồi lết chân đi một cách lười biếng. Tôi không thấy cô tự nguyện gần gũi với một ai như vậy ngoại trừ với tôi, và kể cả không phải tôi cứ muốn là sẽ có được điều đó.

    Chúng tôi đi xuống xưởng vũ khí, nơi chất đầy những loại chiến cụ mà tôi chưa từng nhìn thấy. Những khẩu súng trường của họ được lắp thêm một ống ngắm nhỏ có lòng kính đỏ ở đầu ống súng, một số khác thì được khoét một ô phía trên cò súng, lắp vật liệu trong suốt, phía trong ngời sáng màu xanh lam. Tôi không rõ chúng là súng gì, nhưng chắc chắn chúng không bắn ra đạn đồng. Và số lượng của chúng không chỉ là một, là hai. Chúng chất thành hàng dãy, treo ở hai bên hành lang, lính tráng đi vào có thể gỡ ra, mang đi tùy thích.

    Cô gái dán mắt vào chúng như một đứa trẻ. Nếu như tôi nhìn vào ống ngắm và ổ năng lượng, cô chạy sát vào gần rồi soi từng con ốc, vết hàn một. Có thể cô nhìn thấy một thứ gì đó ở chúng mà tôi không quan sát được.

    “Súng trường ngắm sử dụng tầm xa nên được lắp loại ống thiện nghiệm đó” Semshuk nói “Chúng có thể giúp anh tiêu diệt mục tiêu từ năm cây số”

    “Năm cây số ư???” tôi thốt lên “tới cả súng trường bắn tỉa cũng chỉ bắn được ba cây là cùng!”

    Và đó là từ tay của những kẻ cừ khôi nhất đấy.

    “Đó là súng plasma, sử dụng tầm gần. Hiệu quả vô cùng cao, có thể thiêu cháy cả một tiểu đội sau một lần bóp cò”

    Không phải không có lí do mà quân số của họ kém của Pavlyuchenko tới vài chục lần, nhưng vẫn trụ được tới bây giờ. Nhưng điều đáng lo ngại là kể cả về mặt công nghệ vốn là thế mạnh, họ cũng đang dần dần bị bắt kịp. Tôi đã nhìn thấy bản đồ chiến sự của họ năm năm về trước. Bây giờ, lãnh thổ của họ chỉ còn một phần ba.

    “Công nghệ là một thứ thật buồn cười. Để đi đầu và phát triển một thứ gì đó mới mẻ, anh mất vô cùng nhiều chất xám và tài lực, nhưng để sao chép y nguyên, anh chỉ tốn một phần mười thời gian. Đó là lí do vì sao ở thế giới bên kia, họ sử dụng bằng sáng chế… À đây, đây là nơi mà con gái yêu của ta sẽ thích đây!”

    Ông dẫn cô tới một phòng bảo trì máy móc – có vẻ như là những máy phát điện cho tầng nhà này. Chúng chỉ nhỏ như những chiếc máy phát mini bằng dầu, nhưng bằng cách nào đó, chúng nạp được năng lượng cho cả một căn hầm dài tới cả cây số.

    “Họ muốn nâng cấp những máy phát ở đây. Ta đang nhờ người phác thảo bản vẽ cho họ, nhưng ta nghĩ rằng con sẽ thích được hoàn thành nó”

    Cô mừng húm, chụm tay vào nhau và cướp híp cả mắt.

    “Tất nhiên rồi! Con sẽ được phác lại bản vẽ chứ?”

    “Tất cả những gì con muốn”

    Cô hí hửng bắt tay ngay vào việc. Hai người thợ máy ở trong phòng là người lạ, nhưng một điều khác thường ở đây là cô gái dường như trở nên thoải mái với họ nhanh hơn nhiều so với những người lính ngoài kia, dù cho xuất phát điểm của họ đều là những kẻ lạ mặt. Chẳng mấy chốc, cô đã hỏi họ về những thông số, còn họ thì không ngần ngại trả lời.

    Ít nhất thì họ có thể hiểu nhau theo một cách nào đó.

    Chúng tôi đứng ở bên kia phòng. Semshuk đắm đuối quan sát họ làm việc, nhưng không phải theo cái cách mà Dva hay Ionov nhìn cô ấy. Ông không nhìn họ một cách soi mói và dò hỏi.

    "Fyodor đâu rồi?"

    "Gì cơ?"

    "Fyodor, quản gia của ông. Ông viết nhiều về ông ta qua hồi kí"

    "Mất rồi"

    "Ồ"

    "... do tuổi già"

    "... ồ"

    Tôi không hề nhớ một điều gì về Fyodor cả. Nhưng từ những gì tôi đọc được, vì một lí do nào đó, tôi nghĩ rằng mình muốn gặp ông ta.

    “Vì sao ông không đặt cho cô ấy một cái tên?” tôi hỏi.

    “Con bé muốn tự làm việc đó. Và nó phải là một cái tên có ý nghĩa đặc biệt nào đó, bởi vì nó đi theo mình cả cuộc đời, con bé nói vậy đấy”

    “Ý nghĩa duy nhất của cái tên là để gọi nhau. Thật bất tiện nếu như có chuyện gì xảy ra và tôi không biết gọi cô ấy như thế nào”

    Cô lấy thước kẻ và bút, vạch rất nhanh vài đường trên tờ giấy trắng, chẳng mấy chốc đã hoàn thành việc sao chép. Bộ phận còn lại, cô tự vẽ ra theo trí nhớ.

    Cô đem nó ra chỗ những anh thợ đang sửa lại máy chạy dầu rồi bắt đầu chỉ đạo. Lời nói của cô mềm mỏng, nhưng cô không nhắc lại lần thứ hai. Cô biết mình đang nói gì. Một người thợ máy chui vào trong máy, khi trở ra thì hai má đen nhẻm. Cô lấy khăn ướt ra lau dầu cho anh.

    “Cậu có tin nổi một người như thế mà lại là một kĩ sư không? Không, phải không?”

    “Không. Nhưng tôi đủ khôn ngoan để biết rằng bạn không đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài”

    “Đúng vậy…”

    “…”

    “…”

    “…”

    “Khi còn là một thiếu niên, cô ấy sẽ chẳng bao giờ phải làm gì cả, thế nên, cô ấy chẳng có khái niệm gì về việc mình muốn trở thành gì cả. Tôi hỏi cô ấy rằng cô muốn trở thành ai trong tương lai, mỗi lần, cô trả lời một khác. Có lần, cô đọc một cuốn sách trong tủ của tôi nói về ngựa, thế là cô ấy nghĩ rằng trở thành cao bồi là một ý hay. Tôi hỏi cô rằng cao bồi thì sẽ làm những gì, cô ậm ừ cả phút đồng hồ. Thế là tôi nhận ra rằng tôi bao bọc cô ấy quá. Khi ấy, cậu cũng đã vậy đấy. Cậu nói rằng nếu cô ta thích đọc, hãy cứ để cô ta làm vậy”

    “Tôi cũng đâu ở một vị trí mà có thể muốn cấm đoán ai thì làm vậy đâu”

    Điều đó nghe vừa giống một điều tôi sẽ nói, vừa không giống. Nếu là bất cứ ai đó khác, tôi sẽ đánh cho họ nhừ tử nếu như tôi có trách nhiệm với bọn họ. Nếu cô ta chẳng làm gì cả, tôi sẽ bao bọc cô ta không? Tôi không biết, vì ngay bây giờ đây cô ta luôn cố để ít nhất làm một điều gì đó.

    “Trong đời có rất nhiều cái bẫy. Tôi đã nói với cô ấy rằng việc chỉ đè sách ra mà đọc là một cái bẫy đó. Học hành sẽ chỉ đưa anh được tới đấy thôi. Thứ thực sự khiến anh trưởng thành là lao động. Có những người cần lao động trước để phát hiện ra họ đam mê điều gì, rồi sau đó hãy bắt đầu học”

    “Đấy là ông giả định rằng NẾU họ có sự lựa chọn. Sự lựa chọn khá là xa xỉ đấy”

    “Không phải quá muộn để anh học một điều gì đấy đâu. Anh đam mê điều gì nào?”

    “Tôi ư? Cô ấy, và thuốc lá. Tôi nghĩ rằng mình không cần học gì thêm nữa”

    “Phụ nữ và chất gây nghiện. Ôi, tôi đang định liệt kê cho cậu vài cái bẫy nữa đấy, nhưng cậu đã nói thay tôi rồi” im lặng một hồi, ông tiếp tục“Vả lại, con người ta luôn ngại việc học một thứ gì mới bởi vì nó quá khó và họ không nghĩ rằng họ sẽ cần đến nó. Tôi không nghĩ rằng mình cần học lái xe, rồi sau đấy nơi tôi ở bị đánh bom. Gã trung sĩ bên đội Bảo vệ ép tôi phải học, anh biết đấy... nếu như tôi có bị đánh bom một lần nữa thì chạy bằng bánh xe chắc dễ sống hơn là bằng chân! Và đó là một là một quãng thời gian thật tồi tệ, haha! Hắn ta chỉ hét vào mặt tôi như thể hắn ta thích làm vậy bởi đó là cách duy nhất hắn ta được la mắng tôi, rồi nói rằng phải có áp lực thì tôi mới học được. Lái xe là một việc khó, nhất là khi anh phải điều khiển bánh lái, lên côn, đạp chân ga, lên số cùng một lúc trong khi anh còn đếch biết chân ga nào là chân nào nữa. Tôi là một con người nhã nhặn, nhưng ngay lúc đó tôi chỉ muốn xé xác anh ta ra vì anh ta chỉ biết tạo áp lực không đáng có mà thôi. Nhưng rốt cuộc thì anh ta cũng đúng. Muốn hoàn thiện một kĩ năng nào đó, anh cần thử thách nó dưới áp lực. Mà tôi thà bị mạt sát bới bởi một người bạn mà tôi biết sẽ không hại mình còn hơn là bởi vài kẻ lạ hoắc, cơ bắp cuồn cuộn, tay cầm khẩu súng, ném đá vào kính xe tôi rồi nhổ nước bọt vào mặt tôi. Thế đó, kể cả kẻ tồi tệ như tôi cũng lái được xe sau ba tháng. Nếu tôi không bị chửi, tôi vẫn sẽ không dám động vào bánh lái đâu. Vậy nên, Vasiliy… có khi anh lại thích vật lí lượng tử cũng nên”

    “Không, cảm ơn. Tôi không mong rằng mình có thể tiếp thu những thứ đó”

    “Làm sao anh không biết khi anh chưa thử? Khi anh học mọi thứ từ đầu, nó thật là khó khăn. Nhưng sau khi biết thêm một kĩ năng nào đó rồi, cuộc sống của anh dễ thở hơn nhiều. Tôi chưa từng nghĩ rằng trượt tuyết sẽ giúp ích cho tôi ở bất cứ lĩnh vực nào cả, nhưng giờ thì tôi trượt tuyết đấy, và tôi dạy vài người khác trượt tuyết luôn. Tất nhiên là tôi không thể nói với anh rằng nó có ích hơn là học bắn súng trường, nhưng nó có làm cuộc sống của tôi dễ thở hơn không? Tất nhiên là có. Tóm lại, tôi chỉ muốn nói với anh rằng khi anh chưa tìm tòi về một điều gì đó, anh sẽ không biết rằng thực ra nó khác biệt với anh hiểu như thế nào, theo một nghĩa tốt. Tới cả Công giáo còn có đạo Chính thống và thuyết Luther"

    Ông nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay, rồi ngẩng lên. Khuôn mặt của ông có chút bối rối.

    “Tôi muốn giữ anh lại lâu hơn, nhưng mà…”

    “Tôi hiểu. Nó sẽ diễn ra ở đâu?”

    “Tyumen. Vasiliy… chúng tôi cần tài thao lược của cậu. Trận chiến này… là trận chiến quan trọng nhất. Tyumen là chốt chặn chiến lược của chúng ta… để mất nó tức là tự mở cửa cho Pavlyuchenko tràn vào… Nếu như điều đó xảy ra, tất cả mọi thứ chúng ta đang làm ở đây… sẽ bị xóa sổ”

    “Ông trông thật lo lắng. Ông bi quan tới vậy sao?”

    “Hắn đã thắng mọi cuộc chiến cho tới lúc này, Vasiliy. Đến cả tướng Sytnyk cũng nói rằng, ai chọn đến Tyumen là chọn cách được hy sinh trong danh dự. Tôi không muốn nói điều này trước mặt những người lính của mình, nó sẽ chỉ làm họ nhụt chí, nhưng… có thể cậu là hi vọng cuối cùng mà chúng tôi có… Thật ích kỉ khi... cậu đã làm thật nhiều thứ cho tôi... mà tôi chỉ có thể nhờ vả cậu một lần nữa. Nhưng nếu cậu cần gì...”

    “Vậy thì đừng nói những lời đó trước mặt tôi. Nó sẽ chẳng giải quyết điều gì cả”

    Ông rụt rè gật đầu. Lí do ông ấy đưa cô gái tới đây vội vã như vậy không phải để thúc ép cô làm việc ngay lập tức. Ông cần một sự đánh lạc hướng.

    Để khi tôi rời khỏi đây và đâm đầu vào một án tử đang chờ sẵn, cô sẽ không nhận ra rằng tôi đã biến mất. Ít nhất là trong chốc lát.

    Vladimir Sytnyk xuất hiện bên mép căn phòng. Cô gái vẫn cặm cụi bên chiếc máy của họ. Nó kêu rè rè lên vài tiếng, có lẽ gần xong rồi. Tôi nhìn tấm lưng của cô đang quay về phía tôi, đôi chân bỗng dưng chôn xuống mặt đất trong một tích tắc. Nhưng rồi nó cũng qua đi. Ý chí của tôi, vẫn luôn là sắt đá như vậy đấy.

    Tôi chào cô không thành tiếng.


    ..
    .
     
    shain_shain likes this.

Share This Page