Mỳ Ly - [Đẹp và ưu tú]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by Mỳ Ly, Apr 17, 2015.

  1. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,959
    Likes Received:
    134


    [​IMG]



    Mỳ là đứa màu mè, rườm rà, hoa lá cành, ngông nghênh, bựa bựa. Mặc khác đôi khi Mỳ lại kín tiếng, bảo thủ, nghiêm túc thấy sợ.

    Mỳ là đứa kiêu ngạo, thường cố biện minh bằng những suy nghĩ vờ vịt khiêm tốn. Nhưng đôi khi Mỳ cũng hiền khô, ưa bị ngược.

    Mỳ là đứa hay tự đa tình, song đôi khi cũng thực tế ghê gớm.

    Mỳ là đứa ưa thể hiện, nhiều lúc làm quá lên đến giả tạo. Tuy nhiên, Mỳ cũng thường lặng lẽ quan sát và biết tiếp thu ý kiến để tiến bộ thêm từng ngày.

    Mặt Mỳ khá dày, tính Mỳ khá tưng tửng. Nhưng không phải Mỳ thiếu sự nhạy cảm.

    Mỳ lâu lâu cũng hay adua, dễ bị nhiễm bởi tác phong ai đó, thường bị thị phi và dư luận đánh lừa . Điều đó không đồng nghĩa với việc Mỳ thiếu chính kiến hay ba phải.

    ...

    Nói chung, chưa bao giờ Mỳ thấy mình có dấu hiệu trưởng thành. Mỳ thường cố tỏ ra mình đã lớn, nhưng thất bại thảm hại. Suy nghĩ của Mỳ còn nông, còn cạn, còn trẻ con, còn một mớ thứ chưa xếp vào đâu.

    Mỳ muốn trưởng thành, muốn cảm nhận cuộc sống dưới một góc nhìn đúng đắn, không bốc đồng, không xốc nổi.

    Những người lớn ước mình bé lại, còn Mỳ muốn mình lớn lên...

    ...

    Thích văn, kì lạ, lại lười viết nhật kí. Bao nhiêu cảm xúc trong ngày lười biên vào sổ nhỏ, vì mỏi tay, vì buồn ngủ, vì đủ thứ. Nên tập viết nhật kí online thử có đỡ lười hơn không.

    Nhật kí này mở đầu bằng lời nhận xét của ông anh già về Mỳ. Đúng phết.




     
  2. shain_shain

    shain_shain Zone Moderator
    Staff Member Zone Moderator

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    1,052
    Likes Received:
    151
    Đến cái Nhật Ký Mỳ còn rườm rà thì còn gì không thể rườm rà nữa =))
     
  3. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,959
    Likes Received:
    134
    Rườm rà trong máu, trong vô thức, trong suy nghĩ, trong đủ mọi thứ rồi em :)) Hãy dùng một từ để miêu tả về bạn, chị sẽ trả lời: "Rườm rà"
     
  4. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,959
    Likes Received:
    134
    Quen sống trong những lời khích lệ, những lời khen và những nụ cười, suốt một thời gian dài tôi kiêu hãnh. Nhưng dạo gần đây tôi muốn sống trong những lời góp ý của những bậc tiền bối. Với tôi, lời khen chả bao giờ đậu lại lâu, nhưng một lời góp ý có thể khiến tôi nhớ mãi. Thầy tôi hay nói: "Hãy biết ơn những người chê mình." Chị L nói: "Bước ra cuộc đời, đừng vênh. Phải nhìn người trước khi nhìn mình nếu không muốn ăn tát". Cũng đúng, tôi hay nhìn mình chăm chăm, và là động vật nhai lại những thứ mình viết. Tiếp xúc với nhà văn Thái Bá Lợi, thấy ông nói một câu chất chất: "Những nhà văn ấy mà, đôi khi họ quên mất những gì mình từng viết ra. Ai hỏi tôi về ông Nguyễn Hoàng chỗ này thế nào, chỗ kia thế nào, tôi lắc đầu bảo quên rồi." Và cũng đã đọc ở đâu đó, có người bảo rằng, chứ chăm chăm vào tác phẩm của mình, đóng kín cửa và mọi thứ lại, tự thỏa mãn với mình về những câu chữ đã ra đời, chưa thực sự là một ngòi bút.

    Tôi chẳng có ước mơ làm nhà văn tẹo nào. Nhưng tôi thích tưởng tượng và tôi thích viết. Viết về những nhân vật hư cấu, viết về những tình huống lạ hoắc, viết những thứ bay bổng mình thích, viết về một đôi mắt, một cái đầu, một nụ cười,... miễn là những thứ trong đầu mình biến thành chữ nghĩa.

    Tôi đang nghĩ tới cảnh, một ngày, tôi sẽ gặp một đứa nhóc lếu láo, tưng tửng, thích viết truyện giống mình bây giờ, và tôi sẽ nói chuyện, tám nhảm, khuyên lơn, chia sẻ với nó như cách những anh chị chia sẻ với tôi. Không biết ngày đó là khi nào. Không biết bao giờ tôi thấy mình đủ tư cách...

    ...

    Tôi và M chém gió với nhau đủ thứ nhưng hay chừa những rắc rối về tình cảm ra. Bởi tôi chả biết tư vấn kiểu gì, và kể với một đứa chưa yêu bao giờ như tôi, nó cảm thấy ức chế muốn xách chổi. Nhưng hôm qua nó kể tôi nghe chuyện rắc rối nó gặp. Nó và một thằng thân thiết thích thích nhau, một con nhỏ lớp 10 từ SG bay tới, chen vào hai đứa. Nhỏ đó thích thằng này. Nhỏ đó tiếp cận nó, tỏ ra dễ thương, hiền lành cực kì. Rồi mượn tiền nó, rồi dựng chuyện với thằng kia, bảo nó tới nhà chửi thẳng vào mặt cô nhỏ: "Nói A. liệu hồn đừng tiếp cận bạn trai cháu. Nếu không cháu sẽ kêu người đánh!" Nhỏ còn trù tính cho mọi chuyện xảy đến đúng sinh nhật M.

    Tôi bực phát điên được. Tôi lập một nick F mới, kb với nhỏ. Đợi nhỏ accept, tôi sẽ đập vào mặt nhỏ một tràng chửi hung hăng nhất từ trước tới nay. Bạn thân của tôi, tôi thậm chí còn chưa bao giờ lên tiếng mắng nó, đừng có mơ chen vào và đạp đổ. Nhỏ tưởng cuộc đời mình là drama Hàn, muốn mình vào vai nữ chính ngây thơ, bị hại, để dành tình cảm của thằng kia. Cơ mà nó ngu tổ bố được, dựng chuyện với M, đặt điều với M. Cảm giác của M, tôi không thấu được, nhưng bản thân tôi cũng bị xúc phạm ghê gớm từ sự giả tạo của nhỏ. Tôi rồi sẽ vồ con nhỏ như hổ. Chạm vào M tức là chọc điên tôi lên rồi đấy. Đập bẹp mày như đập con muỗi!



     
  5. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,959
    Likes Received:
    134
    Hôm nay tạp nham biết bao nhiêu cảm xúc. Đa phần là vui và khoái.

    [​IMG]

    1. Ngó cái bảng điểm thi thử đợt hai. Giờ tính ra mỗi môn chỉ cần 2 điểm là đậu tốt nghiệp rồi. Phởn hết đời. Thi chơi 3 môn 17 điểm (bỏ thi môn Địa). Điểm 3 môn dư đậu. Chả cần thi thêm môn thứ tư. Cơ mà không thi thì nó quánh cho dấu liệt. Kệ, tới hồi thi xách cuốn Atlat vào làm màu thế nào cũng trên 1,25. Ứ sợ.

    2. Thầy khen. Thầy ứ khen bao giờ, toàn chê xổ vào mặt. Thầy kiết lị lời khen khiếp, toàn xỉa xói, cười khẩy. Thế mà khi sáng thầy khen. Nhưng vẫn phong cách của thầy thôi. Khen lén. Ra chơi, Út Trinh phóng vèo qua hỏi: "Nãy có hắt xì dữ dội không?". Mình nhướn mày. Nó cười tươi như hoa: "Thầy khen mi, ta ngồi nở mũi dùm." Thầy kể chuyện mình thi Olympic trượt, rồi tới thi quốc gia giải cao nhất với lớp C2. Thầy bảo: "con H. chỉ không nữ tính, bề ngoài không bắt mắt bằng Hồ Thảo thôi, chứ cái gì nó cũng nhất hết. Theo sau Hồ Thảo một số thứ lặt vặt nhưng cũng hơn nhiều thứ. Trong cái lớp đó, nó cá tính nhất, nỗ lực nhiều nhất, học văn giỏi nhất, sâu sắc."

    Thời gian luyện đội tuyển, Hồ Thảo là đối thủ nặng kí nhất của mình. Cô bạn đã từng đạt giải nhì năm ngoái, thiếu nửa điểm nữa là giải nhất quốc gia. Lớp 11, như vậy coi như là huyền thoại rồi. Mình xác định ngay từ vạch xuất phát mình đã cách cô bạn một khoảng xa lắc. Khi bước chân vào đội tuyển mình mới bắt đầu đua. Hay cười phớt, nhưng sự thực là mình ganh đua ghê gớm, so đo từng li từng tấc một cách kín đáo với cô bạn. Đã luyện một năm, lại luyện thêm năm 12, Hồ Thảo tất nhiên là đội trưởng đội tuyển. Mình thua mọi thứ. Nhưng không phải mình không có thế mạnh riêng. Nguồn dẫn liệu của mình phong phú hơn. Giọng văn mình cũng hùng hồn hơn (HT thì thiên về lí lẽ sắc bén, góc cạnh và tinh tế). Thầy hay nói "văn mi nóng, văn mi còn xốc và mi viết như ngựa phi nước đại." Xốc là nét thô, nhưng nó cũng là một nét cá tính,không giống ai. Và mình đã nỗ lực mài mòn những đường thô đó qua từng con chữ, từng bài văn. Mình thậm chí còn tranh đua với cô bạn về cả nét chữ. Chữ Thảo vốn đều và đẹp, chữ mình thì hơi nhỏ và láu. Khoảng thời gian trong đội tuyển, mình rèn từng nét, từng cái cách dòng, từng khoảng thụt lề. Mọi thứ khi bước về thời điểm thi thật thì phải hoàn hảo tuyệt đối.

    Thua Hồ Thảo xa lắm, nhưng mình không bao giờ để mình thành cái bóng của cô bạn. Phóng lên trên, với tất cả sự nỗ lực. Mình thắng.

    Chiến thắng này còn do thất bại từ Olympic. Một thất bại đau nhất từ trước đến giờ. Đoàn 56 đứa dự thi, hết 55 đứa có giải. Ngoại trừ mình. Nhục điếng được. Không phải sức mình không với tới huy chương mà là bị cắt gian. Tối trước khi trao giải, thầy nhắn người quen xem hộ kết quả. Điểm mình quy ra là huy chương bạc. Nhưng sáng ngày công bố thì lại không có huy chương. Điểm không nhầm, chỉ là hội đồng tổ chức gian lận, cắt giải của mình thôi. Từ trước đến giờ trong hầu hết các cuộc thi mình đều thắng đậm. Nhưng cái thua này là cái thua khốn kiếp nhất. Trong cả đoàn chiến thắng vẻ vang lúc ấy, mình mình bị bỏ rơi, mình mình không có huy chương, mình mình bị xì xầm, bị chỉ trỏ, bị khinh thường,... Nhưng thầy bảo: "Em không được khóc. Trước khi danh dự em bị tổn thương thì thầy bị xem thường trước. Nhưng niềm tin thầy dành cho em chưa bao giờ lung lay. Thầy không có bất cứ nghi ngờ nào về khả năng của em. Em giỏi, thầy biết. Ngay từ đầu thầy biết, bây giờ thầy biết và sau này cũng vậy". Thầy như bố. Nghiêm hơn cả bố. Và thời khắc đó, mình rưng rưng, nói thầm: "Em sợ làm thầy thất vọng hơn bản thân em và gia đình em thất vọng". Khi mình học đội tuyển, thầy cũng luôn luôn nhắc đừng để cái thất bại đó ám ảnh. Quốc gia là môi trường công bằng, không phải ẩu tả như Olympic. Ai có khả năng thực sự, người ấy mới dành chiến thắng.

    Cám ơn thầy về mọi thứ. Cám ơn đã đi cùng em từ thất bại nặng nền đến thành công. Đà Nẵng năm nay không có giải nhất, giải nhì xem như giải nhất. Riêng môn văn thì cả nước chỉ có ba giải nhất. Vậy nên cái giải của mình xem như cao nhất ở miền trung và miền nam rồi. Tuyển thẳng, không thi đại học nữa. Nhẹ gánh mọi phần.

    3. Trả thù hộ bạn thân. Cuối cùng nhỏ A. cũng đã accept, còn hỏi mình có nhầm lẫn gì ở đây không?

    Hiện tại thì chưa biết nó đã đọc cái tin dài ngoằng mình gửi chưa. Nhưng chắc chắn khi nó đọc xong thì sẽ tức sôi máu lên. Còn nhỏ mà đã khôn lõi, cơ mưu mẹo mực, bịa đặt, lừa phỉnh đủ thứ. Mình vào làm "thành phần nguy hiểm của xã hội, có khả năng gây họa lớn khi bị chọc điên" dọa xanh mặt nó chơi.

    Cũng có thằng nhỏ lớp 10 mon men tới làm quen mình. Nó cạy kiểu gì mình cũng không để lộ nửa hạt thông tin. Còn ra vẻ nguy hiểm, bí ẩn, dọa nó luôn. Lướt qua face vài tấm hình, tẩm ngẩm biết tên nó, biết sở thích của nó. Đạt, thích đá banh, fan MU. Xổ ra vài chữ đó thôi, nó đã tưởng mình quen nó thiệt, cứ cố hỏi mình học lớp mấy, khối nào, cố dò. Mình cười khẩy. Bảo biết tỏng nó. Bảo mình là thành phần nguy hiểm, đừng mó vào. Bảo mình dân IT, nếu chọc điên mình thì mình sẽ hack sạch mấy file mật trong ổ cứng máy tính nó. Bảo rất tiếc vì mình đã biết sạch mọi thứ về nó rồi. Bảo nên ngừng cuộc nói chuyện lại, nếu mình nói thêm sẽ làm nó sợ, nó kinh động, ABC... Nó hẹn mình nói chuyện lần sau. Mình bảo, tôi chỉ nói một lần, không bao giờ chạm mặt được tôi nữa đâu. Và mình block face nó cho nguy hiểm trọn vẹn.

    Lát mình lại chat với bạn thân. Nói tới thằng nhỏ. Bạn thân bảo biết face thằng đó, học chung lớp với nhỏ A. Hẳn là nhỏ A. nhờ điều tra dùm. Ồ, thật xin lỗi, mình dọa luôn cả hai đứa nhỏ xám mặt rồi.

    Bạn thân bảo: "Đọc tin nhắn của mày với chúng, thấy mày nguy hiểm dữ dội".

    Mình cười: "Là mạng xã hội nguy hiểm. Nấp sau cái màn hình mới là nguy hiểm."

    Bạn thân bảo ngày mai đi ăn sn bạn thân, bạn thân sẽ xổ thêm loạt bức xúc mới về nhỏ A. Mới phát hiện ra vài sự thật khiến bạn thân bực phết.

    Mình cười: "Nếu nó đọc xong cái tn mà chưa block face tao thì mai tao lại hấp diêm nó đợt hai. Cho nó nát bấy ra luôn."

    Thực ra chỉ trích ai đó không phải là điều mình từng làm và muốn làm. Thấy hơi tội lỗi. Nhưng ai bảo nhỏ A. đụng tới bạn thân mình. Đôi khi, cũng nên làm anh hùng bàn phím để làm mấy đứa xấu xa như vậy hoang mang một tẹo. Còn nó không hoang mang, thì mình cũng ứ làm gì được nó, mà nó hoang mang thì nó cũng ứ làm gì được mình. Mạng xã hội nguy hiểm vậy đấy :3

     
  6. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,959
    Likes Received:
    134
    Chủ nhật luôn là ngày yêu nhất tuần. Hôm nay có cả rổ chuyện. Cơ mà khuya quá rồi, ngủ để mai còn vác mặt tới lớp. Tuần mới mình sẽ là bé ngoan. Yêu Chúa và yêu tiếng Anh.
     
  7. Họa Tâm

    Joined:
    Aug 22, 2014
    Messages:
    37
    Likes Received:
    4
    Tối vầy rồi còn hông chịu ngủ :v vỡi mài :v
     
  8. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,959
    Likes Received:
    134
    Anh già cũng cú đêm không kém. Chả làm gương gì cả :))
     
  9. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,959
    Likes Received:
    134

    [​IMG]


    Mình hứa tuần này sẽ là bé ngoan, sẽ tiến hành chiến dịch E.E. Thế quái nào thất bại ngay từ ngày đầu tiên thế này? -_- Ghét cái thói trưa ngủ như heo, tối thức như cú của mình. Nhưng chả biết bỏ kiểu gì đây. Ghét quá!

    Cái kệ sách lại được đắp thêm vài cuốn dày. Thích ngắm cái kệ đầy sách. Mà cũng sắp đầy rồi :) Hôm qua được nhà văn kí tặng cuốn tiểu thuyết vì mình thuyết trình sách bác í. Bác viết tiểu thuyết lịch sử mà đọc hấp dẫn dữ dội. Hôm qua chạy show đứ đừ :)) Trưa mở điện thoại, hết hồn khi thấy 21 cuộc gọi nhỡ từ ông tổ chức chương trình. Y như bắt cóc bỏ dĩa. Bảo mình chiều thuyết trình "Minh Sư" ở công viên. Mình tưởng cái hội nghị bé bé, vác mặt mày bê bối đi tới. Tới nơi thấy tổ chức hoành tráng quá trời. Ngày hội sách của cả thành phố, học sinh, sinh viên đông nghịt. Ùi, rồi mình vào chỗ hội trường, toàn người lớn. Cuối cùng, thế quái nào mình lại là đứa học sinh duy nhất lọt thỏm giữa các nhà văn, nhà phê bình, thạc sĩ, tiến sĩ vậy Trời? Đã vậy còn thuyết trình mới kinh chứ. Có bốn tác phẩm thuyết trình. Cho mình lên sàn đầu tiên luôn, lại còn là tác phẩm nặng kí nhất nữa. "Minh sư" đạt giải văn học Đông Nam Á chứ có nhỏ nhặt gì cho cam. Uầy, mà mình cũng có run gì cho cam. Từ hồi hai tuổi đã một mình lộc cộc mang guốc, mặc áo dài lên trước nhà thờ đọc thuộc lòng Kinh Thánh rồi. Chả có khái niệm sợ đám đông. Đôi khi lại còn tự tin thái quá. Và thuyết trình, hùng biện cũng có thể coi là năng khiếu của mình. Để ý lúc nhìn xuống khán giả, họ tập trung và gật gù. :) Khi xuống còn có bác phóng viên lớn lớn bắt tay, bác nhà văn bắt tay, bảo ít bữa có sự kiện mời mình hợp tác, vì mình thuyết trình hay. :D Cũng vui.

    Rồi ra mua sách. Sách giảm giá toàn bộ. Có nhiều sách hay. Rinh về cả một túi.

    Rồi phóng như điên về đi sinh nhật con bạn thân. Cái nhóm bạn thân mình, hết nửa nhóm sinh nhật trong tháng này. Phá sản vì tiền quà. ;____;

    Rồi lại phóng như điên ra Nhà Thờ dự truyền giảng.

    Ngày dài, mệt và vui.

    Tóm lại hôm nay mình vẫn chưa triển khai được kế hoạch học tiếng Anh gì cả. Buồn qué. Cảm thấy tội lỗi. ;___;

    p.s: Hôm nay Đà Nẵng nóng bỏng mặt. Thời tiết quái gở!
     
  10. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,959
    Likes Received:
    134


    [​IMG]


    Yahhhh~ cuối cùng trời cũng chịu mưa. Hèn gì hôm qua thấy kiến lửa nổi đầy mặt đất, líu ríu đục cát, đục đá, đỏ rộm cả lên. Cơn mưa mát lành, mọi thứ tươi nguyên ra hẳn. :)

    Rốt cuộc thì hôm nay mình rất ngoan. Thực hiện đầy đủ hết những mục tiêu trong ngày. Sáng đọc Kinh Thánh, vẫn như vậy, lời Chúa cho mình sự an ủi và yên bình trọn vẹn. Chiều dành cả 3 tiếng luyện phát âm tiếng Anh. Một thoáng nào đó, thấy ngữ âm của mình của chất chất :v Mình sẽ cố gắng để bắt chước được giọng Mỹ chuẩn.

    Uây, lịch sử năm lớp 10 lặp lại rồi. Khi đó học kì môn địa của cả khối chỉ có một điểm 10 tròn, là mình. Bây giờ học kì môn Sử của cả khối chỉ có một điểm 10 tròn, cũng là mình. Mấy đứa viết dài dữ dội, qua gần hết đôi 2, trong khi mình còn chưa mon men đến trang cuối đôi 1. Có lẽ thầy cô thích sự súc tích thái quá của mình. =))

    Liếc sơ qua kết quả học kì (mặc dù mới mới có 3 môn) thấy cũng tươi sáng. Không lo. Lại phởn. :v

    Nói chung là hôm nay tự thấy mình ngoan. Bây giờ thì ngồi edit truyện rồi up lên gacsach thôi. Một dấu chấm phẩy cũng không được sai. Kệ, rèn cho mình sự chỉn chu từ những thứ nhỏ nhặt như vậy cũng được.

    Mình đang lân la tìm hiểu về văn hóa Nhật Bản. Thích hơn văn hóa đồ sộ của Trung Quốc, Phù Tang có một vẻ ma mị và tinh tế quá đỗi diệu kì. Ngâm mình trong tập sách mỏng "Nhật Bản trong chiếc gương soi" bỗng khâm phục tài phê bình của Nhật Chiêu dữ dội. Tinh tế từng câu, từng chữ. Kể ra, mình hợp gu giọng phê bình điềm tĩnh, thanh thoát, bay bổng thế này. Đã từng yêu Hoài Thanh, Chu Văn Sơn, bây giờ cảm thấy ái mộ Nhật Chiêu vô cùng. Mình muốn biết thêm về văn hóa nước này, về Haiku, về Murasaki, về Kawabata, về Basho,... Nhật Bản hẳn là nước đầu tiên mình xách ba lô lên và đi. Ấn tượng với văn hóa Phù Tang nhất trong tất cả văn hóa. Vì sự tinh tế, dịu dàng của nó.

    "Nếu như anh không đến
    Hôm nay trong vườn nhà
    Sẽ đầy hối tiếc
    Bởi vì xa trục thảo
    Sẽ phí cả ngày hoa"

    "Băng qua vũng nông
    Bàn chân cô gái
    Vẩn bùn lên nước xuân trong."
     
  11. Họa Tâm

    Joined:
    Aug 22, 2014
    Messages:
    37
    Likes Received:
    4
    Thầy Nhật Chiêu là người anh cảm phục nhứt :))))) từ cách nói chuyện trên wp cho tới cách bình phẩm tác phẩm hay 1 vấn đề nữa
     
  12. Moon Sugar

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Apr 8, 2015
    Messages:
    755
    Likes Received:
    30
    Hồi đó chị cũng yêu Nhật lắm, từ năm 8 tuổi, cả ngày chỉ toàn mơ mộng. Khác ở chỗ chị ghiền nhiếp ảnh nên bị thu hút ở ảnh chụp nhiều hơn, chứ không qua văn học như Mỳ (một phần vì chị ít đọc văn phương Đông). Lúc ấy cuồng tất cả mọi thứ, trong đầu/mắt chị Nhật thần thánh vô cùng, đẹp từ cảnh vật đến con người đến tính cách, truyền thống nhưng không hề bảo thủ. Tự hỏi sao dân tộc người ta lại phát triển và có ý thức tốt đến thế, tốt một cách đầy tự nguyện :") Rồi cũng một hai phải đi Nhật cho bằng được để tự đắm chìm trong những thứ toàn được thấy qua ảnh, nghĩ lại thấy lúc ấy mình bướng khủng khiếp @@


    Bây giờ vẫn thích, vẫn yêu nhưng đỡ cuồng vì quen rồi! Chị có quan niệm: chỉ cần ở Nhật, mọi thứ nhất định sẽ tốt đẹp theo một cách nào đó :") Có dịp thì em nên đến nhé, tháng Tư hoặc tháng Mười Một, hai tháng đẹp nhất!


    Xin lỗi vì tự dưng vào nhật ký em lảm nhảm. Chị ngủ đây, Mỳ ngủ ngon!
     
  13. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,959
    Likes Received:
    134
    Góc nhìn của thầy có vẻ toàn diện, thường lật vấn đề ở nhiều mặt. Em thích cực phong cách phê bình, khảo luận của thầy luôn í. Hợp gu em hết sức :D

    Bây giờ tháng tư, chắc anh đào nở rộ, hồng rực khắp nơi luôn chị nhỉ? :)

    Theo đánh giá của em thì Nhật Bản có nền văn hóa đặc sắc nhất trong tất cả các nền văn hóa. Nó không đồ sộ như Trung Quốc, không vương giả như Ai Cập, không rườm rà như Anh,... nó phóng khoáng, tinh tế, huyền ảo. Biết Nhật Bản từ những bộ phim hoạt hình để đời, soi mói NB qua truyện tranh thời trung học, bây giờ em mới chạm NB qua văn học. Phim ảnh NB thì em không thích, mọi thứ có hơi thái quá về cảm xúc, nhưng em rất thích những thứ giúp người Nhật tịnh tâm: như trà, như hoa,... Tinh thần người NB thì em quá khâm phục rồi, từ tinh thần thượng võ ngày xưa đến tinh thần tự giác hiện đại.

    Nói chung em là đứa màu mè, nên em yêu những thứ màu mè. NB màu mè. Và sâu vào cái màu mè của NB là những ma mị và dịu dàng. Thiền, hay ho về nhiều khía cạnh.

    Một bản đồ có vẻ xương xẩu, nơi có nhiều thiên tai, nhưng sinh ra những thứ mềm mại bậc nhất. :)
     
  14. Moon Sugar

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Apr 8, 2015
    Messages:
    755
    Likes Received:
    30
    Hồi cuối tháng ba, đầu tháng tư thì nở rộ nhưng sau một tuần mưa liên tục thì rụng sạch mất rồi = )) Bên Fb chị có đăng ảnh ý, em có thể ghé qua xem nếu muốn :")

    Nhật Bản không hẳn là màu mè, chị thấy họ đơn giản bề ngoài nhưng thâm bề trong. Chuyện nào ra chuyện đó rõ ràng, làm việc đến nơi đến chốn, đặc biệt là quy tắc lễ nghĩa thì thôi nhiều không dám bàn luôn @@ Một điểm khác chị thích nữa là người ta rất biết giữ gìn truyền thống và tự hào bản sắc dân tộc, tự hào mình là người Nhật (cũng đúng thôi, nước họ quá chừng thứ để tự hào mà). Mấy món trà đạo, cắm hoa hay viết Kanji nhìn thao tác rất từ tốn, uyển chuyển và sang trọng em nhỉ? Lúc chưa quen thì bầu không khí khá nặng nề do rất yên tĩnh và nghiêm trang, nhưng quen rồi thì tịnh tâm nhẹ nhõm lắm! :")

    Mà chị thấy lịch sử, văn hóa của Ai Cập cũng ma mị không kém, có khi hơn hẳn Nhật :p Nhiều bí ẩn quá mà = ))
     
  15. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,959
    Likes Received:
    134
    Hôm nay lại không ngoan. Mình cứ xen kẽ kiểu này thì chắc chớt.
    Những ngày thi xong rồi vác mặt lên trường là những ngày uể nhất. Muốn lăm xuống phòng y tế ngủ quách cho rồi. Cơ mà vừa lảm nhảm mấy lời đó, con bạn gương mẫu cùng bàn lườm mình toé lửa. Mình gương bể mà, lườm cái gì chớ! :"(

    Chiều nay chuồn học Anh. Vì mưa (nguỵ biện), vì lười :)) Đã thế còn bỏ xó E.E để bu mấy chuyện nhảm nhí không đâu. Chậc, tội lỗi quá. Mai nghỉ buổi sáng phải bù lại thôi.

    Mình mua giấy viết lưu bút, nhân tiên rinh luôn hộp màu cọ. Về quậy chà bá ra đó. Đẹp hãi hùng :))

    Bắt đầu với thế giới trinh thám "Thử máu" thôi. Trong các loại sách, mình vẫn thích trinh thám nhất. Mình nghiện những pho thông tin khổng lồ như thế. Nguy hiểm và bắt mắt.
     
  16. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,959
    Likes Received:
    134
    Hôm nay ngoan một nửa.

    [​IMG]

    Thứ năm được nghỉ, thế là ngủ nướng. Chả giữ lời hứa với Chúa là sẽ đến nhà thờ cầu nguyện buổi sáng gì cả. -_- Mình càng ngày càng hay thất hứa với Chúa nha. Chả ngoan tí nào.

    Cơ mà bù lại thì mình đã luyện E.E. Âm /F/, /V/ và /SH/ cũng đơn giản. Học Anh bao nhiêu năm rồi, giờ mới phát hiện ra chữ OF phiên âm là /OV/.
    Tiếng Anh có những thứ thật crazy.

    Ngày hôm nay rõ bận với cái box fiction. Giải quyết vụ war XCEGS rõ mệt. Lăn xăn xóa xóa, chuyển chuyển, nhắc nhắc. Bực cái thái độ của bạn cute lạc lối đó dữ dội, nhưng rồi cũng nhận beta, thay đổi giúp phần trình bày hấp diêm con mắt của bạn ấy. Công tư phải phân minh, phải vác mặt đi nhắc nhở những người mình không muốn nhắc nhở tẹo nào. Mình cũng ghét cái độ vênh mặt bố khỉ của bạn ấy, nhưng mình chả thèm động đến đâu. Phân trần, chia sẻ khó khăn thì cũng lựa lời chứ. Gào lên nào "vô văn hóa", "ếch ngồi đáy giếng", "bò nhai lại",... Thẳng tính thì mình không thấy, mình chỉ thấy đanh đá và mỏ nhọn thôi. Như nhím!

    Có cái nick clone khỉ nào bay vào chửi. Kệ, chửi giúp mình, biết là phải xóa nhưng đỡ tức. Cái quéo nào là "vô văn hóa"? Không hiểu nghĩa của từ thì đừng có tùy tiện ném vào mặt người khác như vậy. "Vô văn hóa" với mình là câu chửi nặng nhất đấy. Dù bạn ấy chẳng chửi mình, mình đứng ngoài phạm vi gây war, nhưng cái cụm ấy làm mình sôi máu thay, mình cũng chả thèm vào trỏ mặt. Não tàn. Đây không chơi!

    Trước đây cứ nghĩ Mod là đi xóa spam này nọ, giờ có war mới biết cực ghê. Mà thôi, đang trong thời kì trải nghiệm để yêu diễn đàn, sẽ cố gắng tích cực. Dù sao cái tư thế hiên ngang vênh mặt đi nhắc nhở cũng thú.


    Tối, đi bộ dọc bờ sông với mẹ. Mỗi lần như thế mẹ hay kể chuyện ngày xưa. Mình thích mẹ kể về tuổi thơ của mẹ. Và, những câu chuyện của mẹ còn làm mình nảy sinh ý định viết một câu chuyện dài về hồi xưa, về cái ao làng, những trò con nít. Đôi khi, nên rời xa thế giới của những thiên tài, những pha hành động, những mỹ nam, mỹ nữ, những cái cười khẩy, những gương mặt lạnh, những không gian xa xôi mình chưa từng đặt chân đến,... để trở về với những gì bình dị, thân quen nhất. Biết đâu, mình sẽ hợp với đề tài đó.

    Mẹ kể ngày xưa, khi đi học, viết cây bút lưỡi tre. Chấm chấm mực, rẩy rẩy mực, rồi bôi bôi mực vào tóc. Mẹ nói đứa nào cũng làm thế. Một hôm, mẹ đi học về, thấy người ta đang xới vạt đậu phộng, những con nhộng trồi lên. Mẹ đi nhặt nhộng. Trời mưa, từ tóc mẹ, mực chảy xuống. Mẹ bảo thỉnh thoảng mới bôi lưỡi bút vào tóc, chả biết sao, mực chảy nhiều thế. Chảy mãi.

    Một cô bé con, hai tay đầy nhộng, chiếc áo nhem nhuốc mực, vào một chiều mưa... và những chiều khác, những chuyện khác...
     
  17. shain_shain

    shain_shain Zone Moderator
    Staff Member Zone Moderator

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    1,052
    Likes Received:
    151
    Viết về những thứ như thế cũng hay : ) Em ấp ủ lâu lắm rồi. Một câu chuyện về em và những người bạn thân : )

    Sẽ có những thứ hư cấu ( chắc phải đến 60% ) nhưng mà dĩ nhiên phải có những thứ thực sự là kỉ niệm.

    Câu chuyện của em. Em. Và cô bạn thân. Cùng hai anh chàng ngố tàu gần nhà nữa : )
     
  18. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,959
    Likes Received:
    134
    :3 ờm, những thứ chân thật luôn tạo được xúc cảm nhiều hơn cho người viết, và người viết cũng dễ dàng truyền xúc cảm qua người đọc hơn. :) Khi nào chị em chúng mình cùng thử. *đập tay*
     
  19. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,959
    Likes Received:
    134

    [​IMG]


    Ngày hôm nay là ngày của sự chán. Tóm lại là mình chẳng là gì ra trò cả.

    Mắt đau thật. Dạo này bu riết cái máy tính, hẳn lên độ rồi. Phải đi đo lại và cắt tròng kính mới thôi.

    Mẹ mua bó rau dền khốn nạn gì đâu. Cọng bé tí như cọng giá, nhặt mệt bỏ xừ ra.

    Mùa này lúa trúng, bà phơi đầy sân nhà ngoại. Vàng ươm dưới nắng.

    Vốn chẳng thích đọc truyện đời thường, thế mà cảm tình với fic của Độc Nắng ghê. Giọng em ấy như thủ thỉ. Thiệt dễ thương mà.

    Xem ra thế giới trinh thám của "Thử máu" nghiêng về tâm lý biến thái rồi. Mấy pha trinh thám về tâm lý mình không thích lắm, mình thích trinh thám hành động đậm ứ màu khoa học như của Dan cơ. Cảm giác về cuốn tiểu thuyết mình đang đọc là hơi nông, và đôi lúc khá nhớp nhúa. Chỉ thích phần liên quan đến sự khử trùng vi khuẩn của bộ lọc thôi. Cái thế giới phương Tây trong đó khá dễ dãi. Và dường như mọi người đều ngủ với nhau. Kể cả lạ, kể cả quen.

    Chuẩn bị chuyển qua đầu sách "Năm người bạn", hoặc "Thành Troy". Hy Lạp cổ đại là nền văn minh kì diệu. Thần thoại Hy Lạp, thật người và thật đời.

    Uây, ngày hôm nay chán. Ngày mai sẽ không chán chứ?

    Những ngày nghỉ mình sẽ làm gì? Đọc sách, xem phim? Không, mình sẽ đi họp lớp tại Bãi Đa với lớp cũ và đi Làng Vân, chèo thuyền, lặn san hô và ăn hải sản cùng ban thiếu niên. Cứ vậy đi. Sống thật cho đời bớt ảo.

     
  20. Mỳ Ly

    Staff Member Super Moderator

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    1,959
    Likes Received:
    134


    Rốt cuộc thì cũng bung hết điểm thi. Chung quy khá ổn:

    Toán: 7.5

    Văn: 9.5

    Anh: 8.5

    Hóa: 9.6

    Lý: 10

    Sử: 10

    Địa: 10

    Sinh: 7.8

    Cái môn Lý, đúng là có cục vàng rớt xuống mà. Cậu bạn ngồi bên tròn vo, đen thui, đeo kiếng dày và chuyên toán. Giỏi Toán - Lý - Hóa khiếp được. Cái bài thi môn Lý cậu ấy bày mình đẹp luôn. Bấm cái vèo phần nâng cao, xong dư cục thời gian, ngồi làm phần cơ bản rồi quăng cho mình đáp án. Hiền khô, thấy người chết liền giơ tay ra cứu. Sáng nay mới gặp lại, mình xòe hai bàn tay hét lên: "Lý thủ khoa rồi. 10 điểm lận!" Cậu ấy cười.

    Tuần sau được nghỉ. Chuẩn bị cho những ngày lười biếng và lêu lổng thôi. Thế quái nào lượt đi Làng Vân lại trùng với đi Bãi Đa. Mà vì đóng tiền bên lớp cũ rồi nên mình phải đi với lớp, chả được đi với ban thiếu niên. Thật ra thì đi với ban thiếu niên sẽ thú vị hơn. Cơ mà... thôi, dù sao thì lâu rồi chưa được gặp lại 9.4 yêu dấu của mình.

    Lên cấp 3 này, mình chán ngấy cái lớp chuyên văn toàn nữ, ù ù cạc cạc, chả bao giờ sôi nổi, luôn xếp thứ 34/35 toàn trường. Lớp không phong trào, không năng nổ, không gì cả cũng liệt vào hạng cá biệt đấy thôi. Không cải tạo nổi! *thở dài* Chả bù với lớp cấp hai của mình. Thân với chúng bạn, quậy phá gì đâu. Những năm cấp hai lớp mình cũng huy hoàng nữa. Mặc dù là lớp chọn thứ hai, sau 9/2 (con cưng của trường), thì lớp mình học giỏi và năng động gớm ra. Thầy cô mỗi lần đặt hai lớp lên bàn cân lại trề môi miệt thị lớp mình, chấm điểm thi đua gì cũng thiên vị 9.2. Hồi thi HSG lớp 9 có 4 giải nhất thành phố. Mỗi mình ở lớp 9/4. Ba đứa kia ở lớp 9/2. Thầy cô lại bĩu môi với sự chênh lệch này. Chấm thi báo tường, mình thức tới 2 giờ sáng để viết lời ngỏ cho hay, mấy đứa thức khuya dậy sớm tô vẽ, đóng tập, chép tay mệt lòi con mắt ra. Thầy cô bảo lớp mình chép bài trên mạng xuống, bảo bài vè mình làm coppy. Móe, coppy thế quái nào được khi đó là bài vè tên của 34 đứa trong lớp chứ? Phán bừa! Còn lớp 9/2 đánh máy, làm tệp báo tường mỏng dính. Tụi nó được giải nhất. Nhóm làm báo mình bực phát khóc. Từ đấy bất kì thi đua gì cũng đếch thèm ngó giải nữa. Bởi thế nào 9/2 cũng được tính cho giải nhất rồi.

    Vậy nhưng, về khoảng học tập, dù tụi nó vênh mặt kiêu hãnh, lớp mình đếch chịu thua bao giờ. Cuối cùng, trong lịch sử của trường từ trước đến nay, ba lớp 9/9 (anh chị khóa nào cũ rích rồi), 9/2 và 9/4 là ba lớp thành tích ưu tú nhất. :)



    Khi trưa nằm đắp dưa leo, chao, phát hiện ra nó ru ngủ cực nhanh luôn. Mát mát, khoái khoái. Da lại sáng nữa.

    Tối nay mình sẽ massage tay cho mẹ bằng tinh dầu. Lâu rồi mình chưa làm trò này với mẹ. Tay mẹ thô ráp nhiều, và ngày nào mẹ cũng than đau. Hồi tết mẹ bị gãy tay, đến nay 2 tháng chưa phục hồi trọn vẹn, làm mọi việc đều khó. Mẹ, cực nhiều rồi, tối nay con làm đẹp cho đôi bàn tay mẹ ha?


    Mình đang trong quá trình chỉnh sửa bản thảo "Vai diễn định mệnh". Chỉnh đàng hoàng rồi mình sẽ gửi đến NXB xem sao. Uhm... sau một hồi hỏi han vài người thì mình quyết định bắt đầu bằng limbook. Nếu không được, mình sẽ tấn công những NXB khác, đến khi nào được thì thôi. :)) Dù sao, mình cũng mong cầm được cuốn truyện mình viết trên tay. Từ lâu lắm rồi...

    Nào, hôm nay viết nhật kí sớm, để dành thời gian học E.E cho nhiều. Mình vẫn chưa bắt nhịp được, còn lười chà bá ra và chưa có quyết tâm tẹo nào. Dù bố mẹ nhắc mình mãi, bảo con phải tự giác chứ. Hy vọng mình sẽ sớm bắt nhịp và yêu tiếng Anh thật mau. Mê nó như mê một bộ phim hành động, một cuốn truyện trinh thám, một đêm ngồi vẽ viết vậy...

    Ngày đó sẽ sớm đến thôi. Mỳ ơi, FIGHTING!!!
     

Share This Page