Leah - [As-salāmu ʿalaykum]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by Cơm Nguội, Jun 2, 2017.

  1. Cơm Nguội

    Joined:
    Oct 17, 2014
    Messages:
    210
    Likes Received:
    20
    Chào nhật kí, hôm nay, chỉ là hôm nay và vào lúc này thôi, mình muốn kể cho nhật kí nghe chuyện về mái tóc mỗi ngày một ngắn hơn của mình.

    Tóc mình ngày xưa dài lắm, dài và dày đến độ mình cảm thấy rất mệt mỏi mỗi lúc phải gội đầu vì nó sẽ nặng trình trịch như thể sắp kéo rớt cái đầu đáng thương của mình xuống khỏi cái cần cổ tí hin mà nó ngự trị vậy. Thế nên, vào một thứ nào đó của một ngày nào đấy cuối năm hai Đại học, mình đi đến một quyết định: cắt tóc. Lần cắt này, mình mới chỉ cắt khoảng mười mấy phân? Chắc độ tầm hơn một gang tay? Vì nó vẫn còn dài hơn vai mình một tẹo. Mình không nhớ cắt đi bao nhiêu, chỉ nhớ cái cảm giác lúc cắt xong: nhẹ hết cả đầu.

    Người ta bảo, không cắt tóc thì thôi, một khi đã cắt thì chỉ có càng ngày càng nghiện cắt. Và đúng thật, một năm sau, mình cắt tiếp, chỉ ngắn hơn lần trước một chút, chạm vai. Liền ngay sau đó, hai tháng tiếp theo, mình cắt thành tóc bob.

    Và kiểu tóc đó là kiểu mình sẽ không bao giờ muốn để lại nữa. Không phải vì mình không thích, mà chỉ là kiểu tóc này nó gắn với những chuyện đau lòng quá. Ngày 02-05-2017, cả đời mình có lẽ cũng không quên được ngày này. Vì mọi thứ bắt đầu đổi thay cùng quả tóc mới được cắt hai ngày trước. Mình vẫn còn nhớ rất rõ cái cảm giác sợ hãi, khóc nghẹt cả họng, chạy đôn chạy đáo, bỏ việc, bỏ học, và sau đấy, là bỏ cả mình.

    Ba tháng sau, mình quyết định, cắt tóc tiếp. Lần này đã ngắn tới độ mẹ mình gọi mình là đứa con trai thứ hai của mẹ, dù cá nhân mình cũng chẳng nghĩ là tóc mình sẽ ngắn đến thế. Nhưng mình thích tóc mình thế này nhất. Mình sẽ nuôi lại tóc dài chứ, mẹ mình muốn mình nuôi tóc dài, sẽ nuôi chứ, nhưng giờ chưa phải lúc, mình sẽ nuôi tóc dài lại khi mình cảm thấy đã đến lúc, mình đã nói với mẹ như thế. Và hiển nhiên, mình sẽ đi cắt tiếp, chỉ là chưa biết sẽ là bao giờ và tâm trạng lúc ấy của mình thế nào.

    Nhật kí ạ, bạn mình với mình hay có hỏi nhau thế này mỗi khi chúng tớ bắt đầu kể chuyện cho nhau nghe. Đáng nhẽ sẽ phải nói lúc đầu, nhưng lại mang xuống đoạn kết thế này rồi. Thôi thì, kệ đi vậy. Tớ hỏi vậy nhé, "Hôm nay cậu thế nào?"

    Hôm nay, tớ đã suy nghĩ về việc tự tử.
     
  2. Cơm Nguội

    Joined:
    Oct 17, 2014
    Messages:
    210
    Likes Received:
    20



    YOUR.
    LOVE.
    CAN'T.
    FUCKING.
    LOVING.
    MY.
    PAIN.
    NOR.
    MY.
    SORROW.
    AWAY.
    SO.
    I.
    AM.
    DEADLY.
    SERIOUS.
    CAN.
    YOU.
    JUST.
    FUCKING.
    LEAVE.
    ME.
    THE.
    FUCK.
    ALONE?
     
  3. Cơm Nguội

    Joined:
    Oct 17, 2014
    Messages:
    210
    Likes Received:
    20


    GUILTY PLEASURE.....
     
  4. Cơm Nguội

    Joined:
    Oct 17, 2014
    Messages:
    210
    Likes Received:
    20
    Versace Bright Crystal là chai nước hoa đáng tiền nhất mà mình bỏ ra. Cái mùi thích vc thích. Sau này bước hẳn ra khỏi vùng Body mist chuyển sang nước hoa rồi nhỉ?
     
  5. Cơm Nguội

    Joined:
    Oct 17, 2014
    Messages:
    210
    Likes Received:
    20
    You don't need to understand...


    #1
    Dạo gần đây, trong đầu mình có rất nhiều rất nhiều rất rất nhiều những ý tưởng mới, mình viết rất nhiều. Quyển sổ tay màu vàng của mình chi chít toàn chữ là chữ, cũng phải được mấy chục bản nháp, ý tưởng này nọ. Mình có cảm giác như đang quay lại ngày xưa, cái ngày mà chỉ cần ngồi ngáp cũng được cả tá thứ hay ho. Như hôm rồi, ngồi chạy deadline, cả chấm bài kiểm tra cuối khóa cho tụi nhỏ mình cũng tìm được nhiều thứ hay ho vô cùng. Thế này thì tốt, chỉ buồn một nỗi là mình không thể gõ lạch cạch nó ra được, mà không thể lúc nào cũng cầm bút hí hoáy vào sổ tay được. Quyển sổ tay vốn chỉ để ghi giờ làm, cả deadline sắp tới, cả những thứ quan trọng giờ chi chít toàn câu chữ mà mình không thể gõ thành văn. Chả hiểu nổi. Chả muốn hiểu. Chỉ là mình vẫn vui khi dấm dở như thế. Quá đủ.


    #2
    Một bạn làm cùng rủ mình đi học giao tiếp tiếng Hoa lại. Mình nửa muốn đi nửa không. Ngày trước mình thích lắm, tuy hôm nào có lớp tiếng Hoa cúp được là mình cúp hết nhưng may mắn thay lần nào cũng qua môn, điểm cao chót mới đáng sợ. Giảng viên không hiểu, mình cũng chả hiểu. Cô chỉ nói có khi nó là cái khiếu, học thêm đi. Xong mình cũng ừ, nhưng học nửa vời vô cùng vì sau khi biết trường mình chả cho mình một xu học bổng nào mình kệ hết, qua môn là được, cao thấp không quan trọng nên bằng ngoại ngữ 2 của mình kể ra bét nhè vô cùng. Giờ có người rủ đi học nghe cũng thèm thuồng ghê. Nhưng mình muốn học cái khác. Mình nghĩ vậy? Để thêm một thời gian xem sao?


    #3
    Nhận ra rằng, có những chuyện mình tưởng đã bỏ qua được, đã lượng thứ được, đã quá quen rồi, đã không còn làm mình đau mỗi khi nghĩ về nữa, nhưng mình vẫn khóc về nó. Mỗi ngày.


    #4
    Chúng tôi đã tính đến rất nhiều chuyện. Nhất là khi giờ giấc trái ngược nhau quá nhiều thế này, cũng bảo là chuẩn bị tâm lí sẵn sàng. Thế mà sao nhỉ? Khi chuyện thực sự xảy ra, mình mới biết rằng: "À, thực tế nó là vậy." Cứ thản nhiên mà xa nhau. Cứ tự nhiên mà bỏ lại một câu: "Until we meet again." Cứ vò võ mà nhìn mãi. Cứ vui với cô đơn của mình. Càng lớn người ta càng xa cách, chắc là vậy thật.


    #5


    #again_you_don't_have_to_understand
    [​IMG]
     
  6. Cơm Nguội

    Joined:
    Oct 17, 2014
    Messages:
    210
    Likes Received:
    20
    [​IMG]


    Mấy tấm ảnh chụp vội,duy nhất một tấm chịu khó lôi ra sửa, làm đi làm lại vẫn chẳng được như ý, chỉ là...





    [​IMG]


    Mình chụp vội những tấm ảnh này lúc đang ngồi trong phòng không, nằm phơi thây trong phòng mới đúng. Vào một ngày Chủ Nhật lười biếng, báo cáo không viết, giáo án không soạn, bài kiểm tra chẳng chấm, chỉ nằm đấy, youtube cứ tự động nhảy nhạc từ bài này sang bài khác ở một channel toàn nhạc indie mà dạo gần đây mới mò ra.

    Cơ mà lúc nhìn thấy trời thế này, khi dựng đầu dậy tìm máy ảnh mà chẳng thấy đâu, tự dưng youtube lại nhảy sang nhạc của Dean Lewis, cũng chẳng biết phải nói thế nào, chỉ là cảm giác kì lạ lắm, thật. Kiểu, trời chưa bao giờ cao thế này, trong thế này, buồn thế này. Dù lúc nào mình cũng viết bầu trời rất buồn nhưng chỉ có lần này, mình mới thực sự cảm nhận thấy điều đó. Cao lắm, và cả buồn nữa.

    Buồn như mình những ngày gần đây. Chẳng còn sức mà ganh đua gì ai, chẳng còn sức mà buồn bã gì ai, chẳng còn sức mà giận hờn gì ai, chẳng còn sức mà thất vọng nữa. Buồn cũng một thoáng, rồi lại mất.

    Cứ như vậy.

    Đã bao lâu mình cứ thế này rồi?

    Đi dạy về, đặt lưng xuống giường mà nhìn ra khung cửa sổ bên giường, cảm giác tù túng lại chẳng như tù túng, tự do lại chẳng tự do. Mình thấy an toàn, nhưng một phần nào đó trong mình lại gào lên nói rằng mình đang trốn tránh nhiều thứ quá.

    Chắc vậy.

    Mình cũng chẳng biết.

    [​IMG]


    #again_you_don't_have_to_understand
     
  7. Cơm Nguội

    Joined:
    Oct 17, 2014
    Messages:
    210
    Likes Received:
    20
    Thật sự mà nói, thì cũng chưa đến mức, nhưng mà mình muốn khóc quá.
    Hôm nay mình đã nhận được miếng lót chuột giá mắc vcl mắc order mãi mới về, chỉ là lúc lên nhận nó, mình cảm thấy kì lạ lắm.
    Bước ra khỏi đó rồi, chẳng hề nghĩ gì hết.
    Về đến nhà, lại thấy lòng mình cứ buồn hoài.
    Đến cả tụi con nít cũng biết mình buồn, chúng nó hỏi mình sao mà buồn thế. Mình nói gì được cho mấy đứa hiểu?
    Mình biết chỉ là tạm thời thôi, không còn đến đó nữa, mình vẫn có thể nhắn tin hẹn gặp ở một nơi nào đó.
    Nhưng mà khó lắm.
    Mình biết là khó lắm.
    Rồi mình tiếc.
    Mình tiếc là mình đã gây sự không đâu.
    Mình tiếc là mình đã bỏ lỡ quá nhiều.
    Mình tiếc là mình đãlà một đứa hướng nội quá đáng.
    Mình nói là biết khi nào mình lại lên chơi?
    Mình hỏi là biết khi nào mình gặp mặt đông đủ?
    Khi mà vài tháng nữa, người ra đảo, người đi theo tàu du lịch, người lại còn học hoài nơi nào?
    Những người từng thân, nhưng người mình quý, quý lắm, rồi mình sẽ nhớ về họ trong bao lâu nữa?
    Rồi họ sẽ nhớ về mình cho tới bao giờ nữa?
    Hay họ quên mình rồi?
    Hay mình cũng chẳng còn tiếc họ đâu?
    Mình đúng là một đứa kì lạ.
    Khi còn ở, lúc nào cũng muốn chạy khỏi chỗ đó.
    Giờ phải về, lòng lại cứ lưu luyến mãi.
    Mình cũng chẳng biết lúc này mình đang cảm thấy như thế nào nữa.
    Chắc là bồi hồi.
    Ừ, chắc vậy.
    Không sao cả đâu.
    Thôi đừng khóc.

    [​IMG]
     

Share This Page