Học đường Lãng xẹt

Discussion in 'Truyện ngắn' started by RoxAnne, Oct 28, 2017.

  1. RoxAnne

    Joined:
    Jun 20, 2015
    Messages:
    136
    Likes Received:
    13

    LÃNG XẸT
    RoxAnne
    Học đường

    [​IMG]
     
    Potato Sack likes this.
  2. RoxAnne

    Joined:
    Jun 20, 2015
    Messages:
    136
    Likes Received:
    13
    1.

    Tôi từng thích một thằng.

    Cũng chẳng biết có thể gọi là thích hay không, nhưng căn bản là tôi thấy có cảm tình với nó, thấy vui khi ở gần nó và thấy nhớ khi xa nó.

    Chắc như vậy là thích rồi, nhỉ?

    Thật ra gọi là “thằng” cũng không đúng cho lắm vì nó hơn tôi 1 tuổi. Nhưng ai quan tâm cơ chứ. Tôi chẳng có đủ cái gọi là “tôn trọng” để gọi nó bằng “anh”. Với lại, “anh” nghe ngọt chết đi được, quá ngọt để gọi một thằng từng làm trái tim tôi tan vỡ.
    Hết 1.
     
    Myrcella likes this.
  3. RoxAnne

    Joined:
    Jun 20, 2015
    Messages:
    136
    Likes Received:
    13
    2.
    Chuyện là thế này, tôi gặp nó vào một chiều thứ 3 đẹp trời. Tôi và nó học trường chuyên, sáng học chính khóa còn chiều học bồi dưỡng. Sự thật là tôi chả biết gã nào xếp thời khóa biểu, nhưng có thể cam đoan 100% là gã đó rất đểu và thích chơi học sinh. Ai lại xếp hai tiết cách nhau một tiếng rưỡi đồng hồ cơ chứ? Hỏi xem có vui tính không nào?

    Một tiếng rưỡi – không học, không chơi và cũng không được về nhà. Rốt cuộc tôi vác xác đến trường làm gì vậy?

    Bọn lớp tôi hầu hết đều vào thư viện. Nhưng thư viện ư? Lại đùa nữa rồi? Đó, đơn giản không phải là nơi dành cho tôi. Tôi nói thế nhưng đừng hiểu lầm tôi là đứa lười học ham chơi gì nhé. Không phải khoe nhưng tôi chăm chỉ có tiếng luôn đấy. Căn bản là từ khi biết đến sự tồn tại của một nơi chứa sách, có thể mượn, có bàn ghế để ngồi mà người ta gọi nôn na là “thư viện” đến giờ, tôi vẫn không làm sao thấy được lợi ích của nó. Có lẽ vì thư viện có wifi, và vì wifi thư viện đã mạnh lại không có mật khẩu nên mục đích nguyên thủy của nó bị xóa sạch không còn một dấu vết gì. Với tôi, một mình tôi thôi nhé, thư viện, nói một cách đơn giản, là vô dụng.

    Mà nếu đã vậy, tại sao lại phải vào thư viện khi tôi biết một chỗ khác cũng có wifi mạnh tương tự mà lại hay ho hơn nhiều cơ chứ?

    Chỗ đó chính là khán đài trước sân bóng trường tôi.

    Chỗ đó chính là nơi tôi gặp nó – cái thằng làm tim tôi rung rinh không biết bao nhiêu lần.

    Nghĩ lại, chiều thứ 3 ấy trời hình như cũng chẳng đẹp đẽ gì.

    Hết 2.
     
  4. RoxAnne

    Joined:
    Jun 20, 2015
    Messages:
    136
    Likes Received:
    13
    3.

    Tôi đoán gã xếp thời khóa biểu và xếp vị trí lớp học là một. Vì theo truyền thuyết kể thì trong một ngôi trường chỉ tổn tại nhiều nhất một người đểu và thích chơi khăm học sinh. Tôi học lớp 10, và khối 10 thì học ở dãy C. Vậy… thế quái nào mà lớp tôi lại học ở dãy B?

    Có đứa bảo lớp tôi sướng, được học chung dãy với khối 11. Cho nói lại 69 lần đấy! Sướng là sướng thế nào khi phải học trong cái lớp duy nhất không có máy chiếu, bàn ghế thì vừa cũ, vừa bẩn còn đồng hồ thì chạy chậm dần đều với gia tốc mà một lũ chuyên Anh ngu Lý như chúng tôi chắc chắn không thể biết được.

    Nhưng ít ra, trong một quãng thời gian ngắn nào đấy của năm lớp 10, tôi đã thấy vậy là may mắn.

    Khoảng thời gian nào nữa?

    Là khoảng thời gian kể từ chiều thứ 3 đẹp trời đó đấy.
    Hết 3.
     
  5. RoxAnne

    Joined:
    Jun 20, 2015
    Messages:
    136
    Likes Received:
    13
    4.

    Tôi không phủ nhận tôi thích nó đầu tiên là vì vẻ bề ngoài, cụ thể hơn là nụ cười. Có ai biết nụ cười đó không nhỉ? Nụ cười mà chỉ cần nhìn vào là đột nhiên cảm thấy mọi thứ sẽ ổn. Nụ cười mà khi so sánh với nắng, tôi cảm thấy không hư cấu chút nào.

    Chiều thứ 3 hôm ấy, cái thằng tôi thích đã cười với tôi bằng một nụ cười như vậy đấy.

    Tôi ngồi cùng con bạn thân ở tầng ba khán đài, còn nó thì ở tầng một. Tất nhiên là nó không cười vì tôi. Mà nghĩ lại, nếu thật sự là vì tôi thì chắc tôi đã quyết định bám nó đến cùng rồi. Nó cười với bạn nó. Và vì cái thằng bạn ấy mang cặp màu đỏ, hơn nữa sẽ còn xuất hiện nhiều mà tôi thì lại không biêt tên nên cứ gọi là thằng Cặp Đỏ luôn cho tiện nhé.

    Tôi biết nó không cười với tôi. Sự thật là chả có lý do gì để nó cười với tôi cả. Nhưng có lẽ là vì vị trí ngồi hay sao đó mà mắt nó vô tình nhìn thẳng vào mắt tôi.

    Tôi không định nói cái câu sến súa: “Một ánh mắt, một nụ cười, tôi yêu nó như thế” đâu.

    Nhưng…

    Sự thật là vậy đấy.
    Hết 4.
     
  6. RoxAnne

    Joined:
    Jun 20, 2015
    Messages:
    136
    Likes Received:
    13
    5.

    Tôi cảm thấy bản thân không còn chút “giá” nào khi nói câu này nhưng… Tôi đã bám theo nó cả buồi chiều hôm đấy.

    Nó vào thư viện. Tôi đi ngang qua thư viện 69 lần trong 35 phút.

    Nó ngồi ghế đá. Tôi ngồi cái ngay cạnh.

    Nó vào nhà xe chuẩn bị về. Tôi theo nó vào dù chả có xe để lấy.

    Có lẽ nó cũng biết đến sự hiện diện thường xuyên một cách bất thường của tôi nên mỗi lần như vậy là nó lại nhìn, đôi lúc hình như còn cười cười gì đó.

    Mà cũng phải thôi, hành tung lộ liễu thế còn gì.

    Hết 5.
     
  7. RoxAnne

    Joined:
    Jun 20, 2015
    Messages:
    136
    Likes Received:
    13
    6.

    Điều duy nhất tôi biết về nó sau buổi chiều hôm đấy là nó mang cặp North Face đen và móc khóa in logo trường tôi. Nói ra nghe có vẻ kì lạ nhưng lúc đó hình như tôi vẫn chưa nhớ rõ mặt nó thì phải. Bằng chứng là tôi cứ nhầm nó với người khác mãi.

    Chả biết tôi bị cái gì nữa?

    Nó là người tôi thích cơ mà.

    À mà có phải không nhỉ?
    Hết 6.
     
  8. RoxAnne

    Joined:
    Jun 20, 2015
    Messages:
    136
    Likes Received:
    13
    7.

    Tôi lãng quên nó trong hai ngày. Và điều này trả lời cho câu hỏi vừa được chính tôi đưa ra lúc nãy:

    Tôi không thực sự thích nó nhiều như tôi nghĩ.

    Ít nhất lúc đó là vậy.
    Hết 7.
     
  9. RoxAnne

    Joined:
    Jun 20, 2015
    Messages:
    136
    Likes Received:
    13
    8.
    Có lẽ tôi đã lãng quên nó mãi mãi nếu buổi sáng hôm đó tôi không mò ra hành lang ngắm cảnh và thấy nó ôm một chồng vở cao thấu trời chạy ngang qua.

    Quái lạ! Đã bao giờ tôi có hứng ra hành lang đâu cơ chứ.
    Hết 8.
     
  10. RoxAnne

    Joined:
    Jun 20, 2015
    Messages:
    136
    Likes Received:
    13
    9.
    Tôi bắt đầu thích nó thật và nghĩ tôi với nó chính là định mệnh của cuộc đời nhau. Có lẽ tôi đọc hơi nhiều tiểu thuyết lãng mạng nhưng nếu trải qua những điều như tôi thì hẳn ai cũng sẽ nghĩ như vậy đấy (hoặc không).

    Chuyện là tôi biết được nó là trai chuyên Toán và kể từ lúc đó, không ngày nào tôi không dạo qua lớp nó ít nhất một lần.

    Nhưng điều kì lạ là thế này này.

    Nó đang bao quanh bởi một đống bạn, tôi bước ngang qua cửa lớp nó, nó nhoài người nhìn theo tôi.

    Khoảng… chục lần như vậy ấy.
    Hết 9.
     
    Potato Sack likes this.
  11. RoxAnne

    Joined:
    Jun 20, 2015
    Messages:
    136
    Likes Received:
    13
    10.

    Có ai tưởng tượng được cảnh một đứa con gái cao ba mét chẻ đôi đứng ngoài sân trường, cố gắng nhảy lên để nhìn qua cửa sổ lớp đứa con trai mình thích không nhỉ?

    Chắc không đâu.

    Vì nếu tôi không phải là đứa con gái đó thì chắc tôi cũng chẳng tưởng tượng ra nổi cái cảnh buồn cười đến đáng xấu hổ ấy.

    Mà ngay cả vậy thì cũng có sao. Thích là phải nhích, yêu là phải liều – phương châm sống của tôi đấy.

    Nhưng nếu tất cả mọi chuyện chỉ dừng lại ở việc tôi nhảy như một cái lò xo trước sân trường thì có lẽ tôi đã không gọi nó là định mệnh cuộc đời tôi.

    Cái giây phút tôi nhảy lên ấy, cả lớp nó đang chăm chỉ nhìn lên bảng. Riêng nó, nó nhìn tôi.

    Lần này cũng vậy.

    Lần nào cũng vậy.

    Định mệnh!
    Hết 10.
     
    Potato Sack likes this.
  12. RoxAnne

    Joined:
    Jun 20, 2015
    Messages:
    136
    Likes Received:
    13
    11.

    Với sự giúp đỡ của một thằng bạn, tôi hỏi được tên và “tình trạng quan hệ” của nó.

    Cuộc đời đang thăng hoa của tôi bắt đầu tụt dốc không phanh từ đây.

    Hết 11.
     
  13. RoxAnne

    Joined:
    Jun 20, 2015
    Messages:
    136
    Likes Received:
    13
    12.

    Nó có bạn gái.

    Nói một cách chính xác hơn, nó có bạn gái cách đó… 2 tuần.

    Nực cười thật đấy. 2 tuần.

    Và trong một khoảnh khắc chừng 0,69 giây, tôi đã có những suy nghĩ không được lương thiện cho lắm của một đứa con gái đang phát khùng vì yêu.

    May thật! Những suy nghĩ đó chỉ xuất hiện và vụt tắt trong chính xác ngần ấy thời gian.

    Hết 12.
     
  14. RoxAnne

    Joined:
    Jun 20, 2015
    Messages:
    136
    Likes Received:
    13
    13.

    Tôi muốn giết người.

    Không phải giết nó.

    Cũng chẳng phải giết bạn gái nó.

    Mà là giết thằng Cặp Đỏ bạn nó.

    Cứ mỗi lần gặp tôi là thằng Cặp Đỏ lại nhìn chòng chọc, chỉ tay thẳng mặt và phát ra những âm thanh “không êm tai chút nào”.

    Chưa dừng lại ở đó. Tất cả lũ con trai lớp nó bỗng dưng đồng loạt chờ tôi ra về trong vòng 3 ngày liền. Tôi biết chui xuống cái lỗ nào đây cơ chứ. Thế quái nào?

    Thật ra là tôi hiểu “thế quái nào” lại xảy ra cái chuyện hoang đường đó đấy. Nhìn cái miệng thường xuyên phát ra những âm thanh “không êm tai” của thằng Cặp Đỏ là tôi hiểu hết, hiểu tất.

    Hết 13.
     
  15. RoxAnne

    Joined:
    Jun 20, 2015
    Messages:
    136
    Likes Received:
    13
    14.

    Có một đống chuyện chẳng biết đã khiến tôi buồn cười hay cười buồn xảy ra.

    Tôi suy nghĩ nhiều ngày, tham vấn nhiều người, chửi nhiều từ và cuối cùng đi đến một quyết định: Dừng mọi cảm xúc của tôi dành cho nó.

    Nói nghe có vẻ đơn giản vậy thôi nhưng sự thật là tôi đã gặp không ít khó khăn.

    Hiện giờ tôi vẫn không thể biết chính xác tôi đã hết thích nó chưa. Nhưng cái có thể gọi là “mối tình đầu cấp ba” của tôi đã kết thúc như vậy đấy.

    Lãng xẹt và tưởng chừng như chỉ trong một nốt nhạc. Nhỉ?

    Kết thúc.
     

Share This Page