Lamnhathien1997 - [ Lãnh Noãn Tự Tri ]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by lamnhathien1997, Jul 28, 2014.

  1. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3
    #341 lamnhathien1997, Sep 12, 2018
    Last edited: Nov 3, 2018



    Có lúc cảm thấy rất mệt mỏi. Chỉ vì mình không làm điều gì cả, tự dưng phải hứng chịu một số thứ không liên quan. Đã thế lại còn rất vô lý.
    Ngày mai cũng sẽ là một ngày rất dài, nhưng mình không có động lực để bước tiếp. Bởi vì nó đã ảnh hưởng đến tâm trạng mình.
    Jinki yah, cho em mượn nụ cười của anh một lát nhé :)


     
  2. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3
    #342 lamnhathien1997, Sep 15, 2018
    Last edited: Nov 3, 2018


    Vào ban đêm nghe nhạc vẫn là tuyệt vời nhất. Âm thanh trong trẻo, da diết, nỗi nhớ càng đong đầy. Mọi sự mệt mỏi ban ngày đều tan biến cả. Mọi niềm tin, tâm sự đều gửi gắm cho một người, lại sợ người ấy có quá nhiều gánh nặng.
    Một sự tồn tại có thể khiến mình cảm nhận được ấm áp, dù là mộng cũng được, đời người có mấy ai được giấc mộng như ý đâu? :)




    .​
     
  3. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3
    #343 lamnhathien1997, Sep 20, 2018
    Last edited: Nov 3, 2018



    Một buổi trưa yên tĩnh đến mức không biết làm gì đầu tiên. Gội đầu, rửa chén, hay đi ngủ???
    Thôi thì cứ nghe một bài nhạc đã rồi tính :)

    Ngày 19.10: Link nhạc die, đành thay thế bản khác :), dù mình vẫn thấy bản Mười dặm gió xuân do Mèo của chủ nhà hát vẫn hay nhất







     
  4. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3
    #344 lamnhathien1997, Sep 22, 2018
    Last edited: Nov 3, 2018



    Ngày mai đã là Tết đoàn viên rồi. Mặt trăng càng ngày càng tròn, ngoài đường đôi lúc lại vang lên tiếng trống rộn rã. Cảm giác mình đã già rồi.
    Ngồi xem lại phim, bỗng nhận ra con đường mình đi cũng quá thuận lợi rồi. Từ nhỏ đến lớn, học trường dù không phải danh tiếng nhất nhưng cũng không đến mức tệ, thi đại học đầu óc mơ mơ màng màng mà vẫn đậu Kinh tế. Thật sự cách đây 4 năm trước khi thi ĐH đã từng nghĩ qua trường hợp mình rớt sẽ như thế nào? Nhưng cảm giác mình đoán và cảm giác mình trải qua là không giống nhau. Lúc đó mình rất vô tư, học hành cũng không lo nghĩ nhiều như bạn bè. Nếu mình rớt, cảm giác rớt đó chắc chắn không dễ chịu gì. Mọi người xung quanh ai cũng đậu mà chỉ mỗi mình rớt, không đến mức không có trường để học, nhưng cũng đâu khác gì không vô được trường mình thích đâu nhỉ?

    Con người mình rất đơn giản. Trúng Đại học liền vui vẻ đi học, đời sống sinh viên không huy hoàng cũng chẳng nhạt nhẽo. Trên thế giới này loại người bình bình như mình là loại người kì cục nhất. Không hẳn tốt nhất, nhưng cũng chẳng tệ. Thích Joong Ki rồi là thích 6 năm liền, dù anh ấy không xuất hiện, dù anh ấy nhập ngũ, vẫn cứ thích anh ấy. Thích tiểu Thiên rồi cũng thích em ấy đến bây giờ hơn 4 năm, dù không mãnh liệt như lúc ban đầu, nhưng vẫn lặng lẽ như nước chảy quan tâm em ấy. Cho đến bây giờ mà nói, mình là một con người không có quá nhiều mục tiêu, đơn giản vô cùng, cứ thế đi qua 4 năm đại học này. Không một mối tình, không một cảm xúc yêu đương.

    Vì mình quá yêu thích tự do, mình tôn sùng chủ nghĩa độc thân.

    Mình giờ có lẽ đã đổi khác một chút. Mình có một mục tiêu để đi, dù chỉ là ngắn hạn. Mình có một người muốn gặp, dù là rất khó. Mình có hàng ngàn điều muốn tự chân bước đi để trải nghiệm, dù cần rất nhiều kiến thức bổ sung. Nhưng ít nhất, mình đã có suy nghĩ không an phận đó rồi. Mình đã muốn làm một điều gì đó, muốn cháy hết mình những năm tháng thanh xuân ít ỏi còn lại.

    Xung quanh mình có bạn bè, có người thân, có người con trai mình yêu mến. Mỗi một sự tồn tại của họ đều là vô cùng quý giá đối với mình. Cuộc sống kiếm ra tiền sau này tốt nghiệp có lẽ vô cùng vất vả. Có lẽ sẽ lại ăn bám ba mẹ thêm một ít thời gian nữa, vẫn sẽ nhõng nhẽo như bây giờ. Nhưng mà, mình nhận ra rằng mình đã 21 tuổi rồi, và mình phải tự nuôi bản thân mình. Chỉ hi vọng rằng dù vất vả khó nhọc đến mức khóc hay kiệt sức đi, mình vẫn sẽ có bạn bè an ủi ở bên như bây giờ, vẫn có gia đình ủng hộ phía sau.

    Thanh xuân qua đi rồi rất khó trở lại, mình đã lãng phí thanh xuân 4 năm rồi, giờ thì phải thật ý nghĩa nhé :)



    .


     
  5. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3
    #345 lamnhathien1997, Sep 29, 2018
    Last edited: Nov 3, 2018


    Bao nhiêu ngày trôi qua rồi nhỉ?
    Đã lâu lắm rồi, nhanh thôi rồi sẽ đến Giáng sinh, chỉ còn hơn 2 tháng nữa thôi.

    Hôm nay để mình trải lòng một chút nhé.
    Thật ra thì bài này ám ảnh mình rất nhiều, nhiều đến mức vào giai đoạn đó mình đã không thể nghe được. Lúc đó mình chỉ xóa hết mọi thứ ra khỏi đầu để nỗi đau này âm thầm trôi qua thật nhanh. Nhưng có Chúa mới biết, thời gian sẽ xoa dịu vết thương, không có nghĩa là nó sẽ lành lặn như chưa có gì xảy ra.

    Mình đã từng tưởng tượng rất nhiều lần, nỗi đau cậu ấy phải chịu đựng. Nhưng mình biết, nó thật sự kinh khủng đến mức không phải ai cũng có thể cảm nhận được. Điều đó giày vò tâm trí mình rất nhiều, khi mình nhận ra rằng chúng mình vô tâm đến nỗi không nhận ra tâm hồn chịu đựng đầy tổn thương của cậu ấy, không hiểu tình yêu và hạnh phúc cậu ấy hướng đến là gì, cho đến khi cậu ấy hóa thành thiên thần.

    Bây giờ mình nhớ cậu ấy da diết. Nhưng mình biết chắc cậu ấy hiện tại đang hạnh phúc. Ít ra thì không còn nỗi đau nào có thể chạm đến cậu ấy nữa.

    Một ngày học hành mệt mỏi, và giờ mình ngồi đây im lặng, dũng cảm đối mặt một lần, nước mắt vẫn chảy dài như bất kì lúc nào nghĩ về cậu ấy.
    Kim Jonghyun, mình thật sự thật sự...nhớ cậu nhiều lắm.


    .
     
  6. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3
    #346 lamnhathien1997, Oct 3, 2018
    Last edited: Oct 19, 2018




    Tựa như một thói quen, cứ đến mùa mưa sẽ bật bài này.
    Mọi lần nghe bài này rất buồn, nhưng hôm nay có chút khác biệt. Bên ngoài trời mưa nặng hạt, bên trong đèn bàn vẫn sáng, laptop vẫn để mở, bên cạnh là cốc nước lọc. Rất muốn chửi thề, rất muốn dẹp hết mọi thứ. Nhưng rồi lại từ từ nhặt lên từng chút từng chút một, cố gắng nghĩ đến ai đó để có động lực đi tiếp.

    Không biết giờ này năm sau mình đã ra trường chưa? Nhưng quãng thời gian năm 4 này đúng là đau khổ lắm.
    Có lẽ sau khi tốt nghiệp ra trường mình vẫn sẽ khổ thế này thôi, nhưng không sao, lúc đó mình sẽ cố gắng hơn nữa, nhất định sẽ làm được.

    Vì trái tim mình mong manh, vì mình sẽ bỏ ra nhiều thứ, nên đến lúc đó, hi vọng sẽ không bị thất vọng, hi vọng mình sẽ có được cảnh tượng mình muốn thấy nhất.

    Đà Nẵng bắt đầu vào mùa mưa rồi, và trái tim mình hiện giờ cũng nhạy cảm thế đấy :)



    .

     
  7. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3



    Ừ thì thích cũng là một thói quen nữa đấy :)
    Thích đến nghiện cmnlr =)))))) *muốn tự vả ghê gớm*




     
  8. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3
    #348 lamnhathien1997, Oct 9, 2018
    Last edited: Nov 3, 2018




    Mọi việc dồn vào một cục, cảm thấy mỏi mệt, nhưng vẫn có động lực để đi tiếp.
    Thế là đủ rồi. Cuối ngày ngồi ôm lap tìm đề tài, nghe một vài bài nhạc, tự nhiên muốn gục đầu xuống bàn, hay thả mình xuống chiếc giường êm ái.

    Đã từng ước trần nhà màu trắng sẽ biến thành màn kính trong suốt như trong Harry Potter, và rồi mình có thể vừa nằm vừa ngắm bầu trời đầy sao, vừa nghe nhạc vừa tưởng tượng, thả tâm hồn trôi xa lơ lửng trong không gian, có thể đi đến bất cứ nơi nào mà mình thích.

    Con đường cần đi còn rất dài, mà đôi khi tâm hồn lại quá nhạy cảm. Đôi khi muốn nhìn một điều gì đó giản đơn, đẹp đẽ và tinh tế. Để mình biết rằng trong cuộc sống trần tục này còn có những điều phi thường và cao cả đến thế!

    Mỗi ngày đóng lại đều là một hình ảnh ấm áp, mỗi sáng mở mắt ra cũng sẽ không quên nghĩ ngợi. Có phải chỉ cần có một điều nhỏ nhoi bí mật trong tim như thế đã rất hạnh phúc rồi không?

    Hmm...Vậy thì, cứ giữ nguyên thế này nhé?



    ;)

     
  9. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3
    #349 lamnhathien1997, Oct 12, 2018
    Last edited: Nov 3, 2018


    Sau khi để tờ giấy xuống bàn, lòng mình không nhẹ nhàng như mình tưởng. Mình biết đó mới chỉ là khoảnh khắc bắt đầu của sự nghiệp dài đằng đẵng sau này thôi.
    Hmmm...có lẽ mình có hơi chút ích kỉ, nhỏ nhen với người khác chăng? Đó không phải là một đức tính tốt lắm nhỉ? :D
    Thật ra thì mình thấy trống rỗng, ngay lúc này. Não mình đang suy nghĩ và tự hỏi rằng mình đang làm gì vậy? Ai cũng từng trải qua cảm giác đó mà, cảm giác mất phương hướng, hơn nữa còn không muốn chia sẻ cho một ai hay biết.

    Tuổi 21, mình ăn chưa no lo chưa tới.
    Không biết đến năm 23, mình đã hoàn thành được ước nguyện bây giờ chưa?
    Không biết đến lúc đó, mình đã gặp được người mình thích chưa?

    Năm 4, suốt ngày suy nghĩ làm sao để tốt nghiệp đúng hạn với một đống thứ cần phải làm. NCKH, luận văn TN, thi Tin, bằng TA...
    Và giờ chắc chưa phải lúc để mình dừng lại nghỉ ngơi đâu :)


    .
     
  10. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3
    #350 lamnhathien1997, Oct 14, 2018
    Last edited: Nov 3, 2018


    Mưa tí tách trên mái nhà, đập khẽ vào cửa kính, bầu trời 12h đêm tối om om, lâu lâu lại có một vài chiếc xe lướt nhanh qua ngõ.
    Mình không ngủ được, chắc có lẽ vì thói quen.
    Ngồi đọc Harry Potter và nghe bài này, cảm giác ban đêm luôn có một thứ gì đó đặc biệt, là thời gian và không gian hợp để cho con người ta hoài niệm, lắng nghe rõ ràng nhất bản thân đã làm gì và sẽ muốn điều gì. Liệu có từng hối hận hay không? Liệu có đau khổ hay buồn bã hay không?

    Đôi khi chúng ta cười không phải vì thích cười, đôi khi khóc mà cũng không thể lý giải tại sao phải khóc. Đó là phạm vi thuộc về trái tim, nơi mà khó khăn lắm chúng ta mới kiểm soát nó được.

    Qua đêm nay mưa nữa thôi, ngày mai nắng sẽ lên. Người ta nói sau cơn mưa trời lại sáng. Có gì mà phải lo nghĩ đâu chứ :)



    .
     
  11. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3
    #351 lamnhathien1997, Oct 17, 2018
    Last edited: Nov 3, 2018



    Kì lạ ghê. Cái NK hoang vắng của mình nó vẫn tăng view xem đều đều :))). Mình tưởng chỉ có một mình mình bơi trong này thôi chứ.
    Một buổi tối thứ 4 khá vui vì mua được chiếc tai nghe mới, đeo êm tai hơn hẳn.
    Mặc dù tốn time để edit lại ppt nhóm, nhưng vẫn sẽ làm bt TA ngay đây.
    Nghe một bài nhạc để yên ổn tâm trạng thôi. Ngày mai lại chiến đấu tiếp nhé.

    Cả thế giới ngủ ngon.
    Goodnight, my angel ;)




     
  12. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3
    #352 lamnhathien1997, Oct 22, 2018
    Last edited: Nov 3, 2018





    Một ngày dễ chịu...
    Nghe bài hát cho vui tai rồi bắt tay vào ôn tập giữa kì thôi :)
    Cuộc sống ngày càng khó khăn mà. Nhưng có sao đâu nhỉ, rồi mọi thứ sẽ dần đi vào quỹ đạo.

    Chiều hôm trước đi tổng kết Đoàn, cầm tờ gcn trên tay, đầu bỗng có rất nhiều hình ảnh trong 4 năm lướt nhanh qua, hệt như một đoạn phim ngắn vậy. Có vui, có buồn, có uất ức, có tủi thân...Mình đã kết thúc 4 năm hoạt động Đoàn rồi.

    4 năm đó dạy cho mình rất nhiều điều, thật lòng biết ơn các anh/chị đã dìu dắt mình, cảm ơn các em nhỏ luôn lắng nghe mình nói, cảm ơn những người bạn đồng hành với mình.

    We are always a family!!!




     
  13. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3
    #353 lamnhathien1997, Oct 24, 2018
    Last edited: Nov 3, 2018



    Lúc mình vào đây thì chỉ còn 2p nữa sẽ qua ngày mới.
    24.10 ~ Happy birthday to my older brother

    Tuần này thật sự bận rộn, cũng không quá để ý thời gian nữa. Đợi qua 2 môn rồi mình sẽ quẩy nhiệt tình hơn :)))
    Dù sao thì mọi thứ vẫn đang rất tốt mà :)

    Đi ngủ thôi


    ;)
     
  14. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3
    #354 lamnhathien1997, Oct 25, 2018
    Last edited: Nov 3, 2018


    Kim đồng hồ nhích từng chút một. Mình cũng ngồi lắng nghe âm thanh ấm áp vang bên tai. Nhẹ nhàng, trống rỗng, không biết nên làm gì, không biết đã làm gì.

    Mọi thứ cần phải làm còn rất nhiều, nhưng đôi lúc lại ngồi thừ người ra thế này.
    Mệt không?
    Mệt

    Giờ mình đã hiểu, tất cả những gì mình làm ngày hôm nay, dù tốt hay xấu đều sẽ ảnh hưởng đến kết quả sau này.
    Mình càng nỗ lực, ngày dài tháng rộng đối với mình sẽ càng mở ra nhiều cơ hội hơn.
    Không biết mình của năm 25 tuổi như thế nào?
    Không biết mình của năm 30 tuổi như thế nào?

    Liệu có còn ngây ngô khờ dại, ngay bắt đầu lõi đời rồi? Liệu có còn một mình, hay đã có người thương rồi?

    Đột nhiên trước mắt là một màn mưa, nhạt nhòa, không thể nhìn rõ khung cảnh nữa.

    Đâu phải hình ảnh nào cũng sắc nét đâu :)


    .
     
  15. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3
    #355 lamnhathien1997, Oct 27, 2018
    Last edited: Nov 3, 2018


    Có phải nhìn mình rất nhát gan, đáng thương và ngây ngô không? Và điều đó thì không thích hợp vào đời chút nào?
    Nói chuyện phải cẩn trọng từng lời nói, khuôn mặt cũng mệt mỏi.

    Mình cũng có chuyện cần phải lo mà. Mình cũng có rất nhiều thứ để bận tâm chứ bộ. Mình đâu phải con người ở không chỉ để lo ba cái chuyện nhàn rỗi này đâu.

    Thật ra thì trong mắt họ mình không có nhiều giá trị lắm đâu đúng không?
    Một con người sống lụy vì gia đình như mình, dần cảm thấy bản thân thật thiệt thòi. Ngay cả khi ở bên cạnh bạn bè hay một ai đó, cảm giác lạc lõng vẫn xuất hiện. Mỗi đêm ngồi thừ người ngắm nhìn màn hình laptop, lại tự hỏi mình đang làm gì vậy, tại sao đi hoài vẫn chưa được nửa chặng đường dài.

    Rồi cuộc sống sau khi tn sẽ như thế nào?
    Bỗng dưng mệt mỏi quá :)


    P.s: rồi ngày mai sẽ ổn thôi, cố lên cô gái !



     
  16. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3
    #356 lamnhathien1997, Oct 29, 2018
    Last edited: Nov 3, 2018


    Cảm giác có bạn bè đôi lúc thật tốt. Cùng nhau đi chơi, cùng nhau chụp ảnh, cùng nhau tạo ra kỉ niệm...
    Con người thì phải thế, sống cho ra một con người.

    Một ngày đầu tuần bắt đầu từ những thứ nhỏ nhặt nhưng xinh đẹp, có lẽ thời gian tiếp theo cũng tốt như thế này. Mình đã nói rồi mà, qua cơn mưa trời lại sáng thôi.
    Chỉ cần mình cố gắng, không ngừng nỗ lực hơn nữa, mọi thứ nhất định có thể càng tốt hơn thế.

    Cô gái, cố lên nhé!


    Good night, my world ;)



     
  17. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3
    #357 lamnhathien1997, Nov 1, 2018
    Last edited: Nov 3, 2018



    Thói quen mỗi ngày.
    Vào ban khuya sẽ cắm tai nghe vào và bật nhạc nghe. Mỗi ngày một bài. Có bài vì kỉ niệm, có bài vì muốn nghe, có bài là vô tình autoplay.
    Nghe nhạc ban đêm khiến bản thân thấy điềm tĩnh hơn một chút, thường thức thế giới hơn một chút.

    Mỗi ngày đều nỗ lực, chẳng lẽ sau này ông trời lại phụ bạc.
    Ai cũng có con đường cần phải đi, không phải vì thích, mà vì đã lựa chọn rồi. Nếu đã chọn rồi thì đừng hối hận. Mình cũng chưa từng hối hận.
    Mong rằng chúng ta sau này không cần giàu sang, chỉ cần bình yên gặp lại nhau là được rồi. Người thân anh em với nhau, hà cớ gì phải so đo những thứ trẻ con vặt vãnh. Ai có được hạnh phúc thì nên chúc mừng mới phải.

    Bình yên không có nghĩa là sống một cuộc đời nhàm chán.
    Sinh mệnh quý giá lắm, đó mới là thứ cần bảo vệ.
    Lý tưởng cũng quan trọng lắm, đó là thứ cần được nuôi dưỡng.



     
  18. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    301
    Likes Received:
    3



    Cuộc sống có bao nhiêu năm thế?
    Tại sao con người sống cứ thích làm khốn khổ nhau? Tại sao vì những chuyện mình chưa biết, chưa hiểu mà đã buông lời châm chọc người khác?
    Chẳng lẽ làm người trong xã hội này, kẻ yếu thế thì phải co ro, cút vào một góc mà sống, cả đời không được ngẩng mặt lên?

    Quan điểm sống mỗi người mỗi khác, ai thành công hơn ai làm sao đoán trước được, thế hà cớ gì cứ nghĩ theo ý mình rồi lấy ngôn từ xát muối vào vết thương lòng của người khác?

    Mình không khóc, mình chỉ bình thản. Cuộc đời này đàm tiếu nhiều lắm, rồi tất cả sẽ qua thôi. Mình sẵn sàng đương đầu, cũng sẵn sàng chấp nhận thất bại. Liệu có người sẽ bình luận, trà dư tửu hậu sau lưng mình được bao lâu? Thế thì bình tĩnh mà sống, từ từ mà sống.
    Nước đến còn có đất chặn, bão đến rồi cũng sẽ tan. Cớ gì con người lại sống như một thứ nhút nhát vậy?
    Tương lai của mình, mình có làm gì, thì cũng là người duy nhất có tư cách phán xét.

    Shiny. Mình cũng muốn tỏa sáng mà :)


    .
     

Share This Page