Lamnhathien1997 - [ Lãnh Noãn Tự Tri ]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by lamnhathien1997, Jul 28, 2014.

  1. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3

    Mình trân trọng nhất là chữ tín. Ít nhất lời nói thốt ra thì phải làm được 70%, còn ko thì đừng vờ hứa hẹn nhanh chóng.
    Vậy mà từ nhỏ đến lớn mình toàn bị thất tín, lại còn là cảm giác bất lực vì ko thay đổi được gì.

    Từ vụ lần trước đến vụ bây giờ, mình nghĩ mình thông suốt rồi. Đối với người này, mình tuyệt đối không còn tín nhiệm nữa.
    Từ nay về sau không nói bất kì một thứ gì mình cảm thấy nên nói hay ko nên nói. Lòng tin của mình bị tổn thương sâu sắc rồi :)



     
  2. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3




    Bỏ những thứ ko vui suốt 1 tháng qua thì đây là ngày đầu tiên mình quay lại trường sau 3 tháng ăn chơi phè phỡn ko làm được gì :))
    Vậy mà thế quái nào buổi đầu tiên thầy lại cho nghỉ mới hay chứ :))). Thế là ung dung ở nhà suốt cả buổi sáng, chiều nay thì phải đi đk học Tin và tối học tiếng Trung. :)

    Đời xem ra đối với mình vẫn có gì đó khá tốt.
    Mình suy nghĩ xem có nên đốt phong long cho vận may nó may hơn ko? :))

    Năm 3 rồi, già rồi :), chợt ko muốn lớn nhanh thế này. 20 tuổi sao mà buồn chán quá :)


    .
     
  3. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3
     
  4. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3

    Có lẽ sắp tới những dòng nhật ký tiếp theo của mình toàn là sự than thở, sự oán giận, sự buồn bã.
    Có lẽ mình sẽ đôi lúc lên đây viết mà thở dài thườn thượt, hoặc có thể vừa viết những lời trong lòng, vừa nghe một bài nhạc nào đó.
    Có lẽ lúc đó mình sẽ bị tổn thương sâu sắc hơn bởi chính người thân của mình, nhưng mình tin sau cơn mưa trời sẽ quang mây sẽ tạnh, rồi mình sẽ đón nhận được ánh thái dương của riêng bản thân mình.

    Mình không phải người khoan dung, cũng không phải người quá ích kỷ. Chỉ là mình biết lúc nào mình nên dừng, khi nào mình có thể giúp, chỉ trong giới hạn mà bản thân mình có thể chấp nhận được.

    Cách đây một tháng, mình khóc lóc, mình tuyệt vọng bao nhiêu thì hiện tại mình biết mình đúng. Dự cảm của mình bao giờ cũng đúng. Bởi vậy mới nói, con người mình và não của mình luôn nhạy cảm. Mình biết rồi sẽ như thế, mình biết sẽ ko có gì thay đổi cả.

    Đà Nẵng đôi lúc mưa thật to rồi tạnh, nỗi buồn của mình cứ dâng rồi chìm, nhưng nó chưa bao giờ biến mất.

    Có thể một vài lúc nước mắt không còn thể hiện đủ nỗi buồn và mệt mỏi của mình nữa. Thực ra mình cảm thấy hiện tại sự mệt mỏi và gồng mình này đang lấn át hết mọi thứ. Mình để người ta đòi hỏi ở mình, nhưng những lúc mệt mỏi với mọi thứ như thế này, mình lại im lặng một mình. Từ bao giờ thế, mình mất đi cái cảm giác biểu đạt rồi?

    Giả vờ cười, giả vờ nói, giả vờ tử tế, giả vờ đồng ý, giả vờ quen thuộc...Mình như một diễn viên chuyên nghiệp, như một con thú đầy sợ hãi, bị dọa nạt một lần sẽ ko dám biểu hiện sự thật lòng nữa.

    Rồi mọi thứ sẽ không tốt lên đâu. Rồi mọi thứ sẽ tồi tệ hơn chút nữa. Có thể sau đó lại thêm chút nữa, chút nữa.
    Hoặc có thể mình sẽ quay về quá khứ cách đây 5 năm, hay lâu hơn nữa, lúc mình còn 11 tuổi.

    Con người có bao nhiêu thanh xuân và thời gian tươi đẹp để có thể lãng phí như vậy. Nhưng mình đều bị lãng phí hết rồi. Mỗi một giai đoạn trong cuộc đời mình đều sẽ là một con người chen ngang, rối tung, đảo loạn.

    Hay là thế giới bên kia tốt đẹp quá, nên con người mới sống khổ cực thế này?
    Tốt thôi, chúng ta cùng dắt nhau lết qua con đường này nào :)

     
  5. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3



    Sau những ngày cuối tuần được ăn uống no đủ bồi dưỡng tinh thần lẫn cơ thể thì mai mình lại phải tiếp tục đón một tuần mới với biết bao nhiêu việc phải làm :)

    Cứ vào đầu năm học là y rằng mọi thứ lại quay cuồng cả lên. Rồi mình sẽ chịu đựng thêm một chút nữa thôi cho tròn trách nhiệm.

    6 môn chuyên ngành đã có đến 4 môn thầy cô khó khăn rồi, lại còn thêm cả việc học hoàn toàn = TA này mình thấy chẳng hiệu quả gì cả.
    Nếu thực sự cảm thấy trụ ko nổi nữa thì có lẽ mình sẽ bảo lưu bên kia 1 tháng, đợi bên Tin ok xong thì lại đi học lại.

    Tuần sau đi học TA với T, mà con T nhiều lúc mình thấy nó cũng buồn cười. Đi học thêm 1,2 người thì có sao đâu nhỉ? Có điều chỗ cô dạy xa quá. Nếu học buổi tối thì có lẽ mình lại sẽ đc chở đi.

    3 tháng hè quá lãng phí, nếu k vì chuyến đi miền Tây thì có khả năng giờ mình đã xong bên kia rồi. Vô năm chỉ trên trường với TA thôi cũng đủ chết ngỏm rồi, lại còn thêm 2 môn nữa. Mệt mỏi quá :)

    ...



     
  6. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3

    Mọi thứ có vẻ khó khăn với môn ĐTTC :(
    Dạo này cứ ngây ngây ngơ ngơ như hồn lìa khỏi xác, đã vậy mọi thứ lại cứ đi theo quỹ đạo vốn ko như cái mình dự định.

    Đã uống 1 ly coffee đầy rồi mà mắt vẫn díu lại nhỉ?
    Nhiều lúc tự hỏi tại sao mình lại chọn CLC, có lẽ vì lúc đó mình cứ nghĩ nó tốt cho mình. Vừa đắt vừa kém hiệu quả nữa, chỉ toàn những thứ ko thực tế. Mình học để ra đi làm chứ đâu có làm theo hướng NC đâu mà phải làm NCKH nhỉ?

    Cảm thấy tồi tệ quá đi mất.

    今天天气不太热。有很多要做的事,可是现在我只要睡觉。
    我觉得我快疯了!





     
  7. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3



    Vì là ngày nghỉ cuối tuần nên mò lại Twilight đủ 5 phần coi. Coi phim cảm giác quá tuyệt vời, nhưng không có cái gì đó như truyện. Thiếu thiếu cảm giác hấp dẫn và văn phong thú vị.

    Dòng cảm xúc chợt đứt gãy nên quyết định mở bài Lặng yên rồi viết vài dòng.
    Mình thích nhạc Thùy Chi từ rất lâu rồi, từ bài Cây Vĩ Cầm. Nhưng đến tận mùa tết năm đó, mùa tết năm mình học lớp 9, mình mới biết đến Lặng Yên.

    Vì trời ĐN đang mưa, mưa dầm dề ko ngớt, thế nên càng hợp hơn để nghe.
    Bỗng dưng các khung cảnh kí ức lướt qua như một đoạn phim tổng hợp. Nhưng có lẽ mình luôn biết ơn vì bước ngoặt ngày đó mới tạo nên mình bây giờ. Chưa trưởng thành nhưng đủ để bình tĩnh với một số thứ.

    Hiện tại mình vẫn đang mệt mỏi. Đôi lúc chỉ muốn ngồi yên một chỗ, để nước mắt chảy bao nhiêu thì chảy, để tâm tình thoải mái hơn, để nỗi buồn và nỗi giận có thể giải tỏa, để cảm xúc về đúng như nguyên bản của nó. Mãnh liệt và bùng phát.

    Dẫu biết mọi thứ chưa bao giờ theo ý mình muốn, nhưng mình cảm thấy thế này là quá bất công với mình.

    Đủ rồi, nên đi ngủ thôi :)


    .
     
  8. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3



    Liệu đây có phải là món quà thất tịch mà ông trời ban tặng cho mình không?
    Đáng lẽ quên rồi nhưng mấy ngày nay nỗi nhớ lại bùng lên mãnh liệt, sau đó xui rủi hôm nay lại click đăng nhập.

    Lâu lắm rồi, hơn 2 tháng rồi, cuối cùng cũng nhìn lại được gương mặt đó. Có chút nhẹ nhàng trầm tĩnh, có chút ngây thơ dễ thương.
    Tự ngắm rồi tự bật cười.

    Thích đơn phương là cái thích đau khổ nhất, nhưng cũng tuyệt vời nhất.
    Thích đơn phương người ta cách xa hàng trăm cây số, mà người ta không hay biết gì, là một bí mật nhỏ được nâng niu, bảo vệ.

    Trong giấc mơ mình từng hi vọng, mình sẽ vào HCM, đến trước mặt người ấy và nói: "Hình như em thích anh rồi" :).
    Vậy là đủ rồi, một ngày thất tịch hoàn hảo ^^


    .
     
  9. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3



    Nỗi sợ mang tên Wednesday :)
    Nỗi sợ mang tên Financial Investment

    Đang đêm 12h rồi vẫn chưa ngủ và phải lặn lội mò tìm các định nghĩa, các related doc để đọc và banh 2 con mắt + hoạt động noron để hiểu. :(
    Buồn ngủ phát chết đây mà chưa làm được gì cả. Chỉ mỗi đọc hiểu thôi cũng mất cả tỉ năm thời gian.

    Nhiều lúc ko hiểu sao lại chọn cái ngành này, toàn tính toán chứng khoán rồi kế toán, nhưng rồi phải chịu thôi.
    Có lẽ phải mở ảnh ra ngắm cho tỉnh ngủ mới được.

    Sắp qua 1 ngày mới rồi.
    PT, have a nice day :p


    .

     
  10. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3



    Khoảng thời gian này mình cảm giác được mình đang bị một căn bệnh. Và mình biết nó chỉ đang ở giai đoạn nhẹ thôi.
    Cảm giác áp lực vô hình đè nén mình đến nỗi mình không thở được, ngày càng thu hẹp bản thân lại. Mình chán chường mọi thứ, chán nói, chán học, chán cả ăn.

    Và đôi lúc đang đi ngoài đường, bỗng dưng nghĩ nếu vô tình chết đi thì thế nào?
    Tự dưng tủi thân khủng khiếp, nhưng không dám khóc.

    Mình sắp điên rồi :)



    .



     
  11. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3



    Trong 3 tuần đầu tiên đi học lại, có lẽ đây là buổi tối mà mình cảm thấy vui vẻ nhất. Bên cạnh nhau, cười đùa và nói chuyện.
    Chưa bao giờ mình cảm thấy yêu cái ban của mình đến thế. Mỗi người đều bận, mỗi người đều có nhiều nỗi lo, nhưng vẫn nói chuyện và thông cảm cho nhau, vẫn vui vẻ tiếp nhận mọi thứ.

    Lời cảm ơn chân thành nhất cho tuổi thanh xuân 20 của mình: "Đó là trong những năm tháng Đại học trôi nhanh như một cái chợp mắt, cho mình gặp được rất nhiều người, hiểu được trách nhiệm khi nhận một công việc nào đó. Hiểu thế nào là đồng lòng, thế nào là đoàn kết, thế nào là thấu hiểu."

    Có thể lúc trước mình đã từng vô số lần hối hận vì đã vào ban, vô số lần muốn vứt quách cái chức trưởng ban đi, rồi khóc ròng vì bị phí hoài công ích. Nhưng con người mà, có được rồi sẽ mất đi. Mình đã có được vô số kỉ niệm, vô số niềm vui, và vô số người bạn.

    Có thể chúng ta không thân đến mức mọi thứ đều dựa dẫm vào nhau, nhưng chúng ta là người sẵn sàng đang học mà vẫn rep lại câu an ủi, là những người chỉ cần hẹn thì vẫn sẽ đi trà sữa, là những anh chị em thân thiết. Là người mà bạn cảm thấy quan trọng và dấu ấn trong 4 năm ĐH.

    20 tuổi 2 tháng 7 ngày, cảm ơn vì vẫn còn sống và nỗ lực.


    .
     
  12. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3



    NK sắp mốc meo rồi, vô tình log in Facebook, vô tình được bé Mây nhắc nhở nên vào phủi bụi.

    1 tháng, đủ để bận rộn, đủ để đi từ thăng bậc cảm xúc này đến thăng bậc cảm xúc khác, đủ vui buồn, khóc lóc, đủ sự trưởng thành.
    Mỗi một chương trình đều khiến mình nhận ra nhiều điều hơn, nhận ra nhiều lỗi khiếm khuyết của bản thân. Mình sẽ ko là hoàn hảo, nhưng khi mình nhìn thấy 4 thành viên còn lại ngồi bệt xuống nền nhà trước backdrop checkin, mình cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường. Khi mình thấy mỗi người trao nhau từng cái thẻ nhớ, dặn dò nhau từng cái tripod, máy ảnh, mình cảm thấy mình đã thành công hơn 8 phần rồi.

    Khoảnh khắc đó 5 người nhìn nhau, 3 con người cùng chung một nỗi niềm, và 5 người sẽ chỉ còn 4. Mình muốn nói lời cảm ơn chân thành nhất, muốn ôm ảnh và nói cảm ơn thật nhiều vì 1 năm qua đã ở bên tụi em. Cảm ơn vì sự nỗ lực qua từng poster của anh, vì lời khuyên và những buổi bao tụi em trà sữa. Anh mãi là chàng trai duy nhất trong ban :)

    Hôm đó mình đã feedback, lần đầu tiên mình gay gắt đến lạ lùng, lần đầu tiên mình bình tĩnh nói hết ra mọi thứ. Mình đã đủ bình tĩnh để nhận xét người khác, cũng đủ dũng cảm để đối diện sai lầm. Mọi thứ dường như hài hòa đến lạ.

    Có thể hiện tại ko như quá khứ, có thể không một ban nào có được tình cảm đoàn kết như 3 chúng ta. Có lẽ mọi thứ chỉ sẽ tốt đẹp thêm một chút nữa thôi. Nhưng rồi sẽ qua, sẽ qua cả.

    Dù có gặp nhau tại giao lộ là ĐHKT này, thì sau này mỗi chúng ta đều phải đi trên con đường mà bản thân mình lựa chọn. Rồi biết bao nhiêu năm nữa, còn có thể cười vui vẻ và ngây ngô như bây giờ.

    Đà Nẵng sắp mưa rồi...
    Ngủ thôi nào ^^


    .
     
  13. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3


    Ngủ 1 giấc chập chờn, nghe thấy tiếng Lô kêu nên dậy đi xuống nhà, cho nó uống nước xong thì bật lap lên. Tự dưng hối hận vì bật lap, mà nghĩ lại thì sớm muộn gì mình cũng sẽ đọc được tn đó. Vì mình nghĩ thời gian còn dài nên mình đã chủ quan quá nhiều.

    Trong lòng luôn có một bóng ma dè chừng và ám ảnh, cái này qua rồi thì cái kia sẽ đến, chưa bao giờ có thời gian cho mình dừng lại và nghỉ ngơi cả.

    Nếu đã đến rồi, vậy thì đối mặt thôi :)



     
  14. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3

    1h00p
    Cảm thấy mọi thứ không như ý muốn. Thức khuya và vẫn thức khuya, cuộc đời sinh viên thức đến 1h còn chiếm đến hơn 90%, rồi sáng mai lại bê tha nằm bẹp trên giường ko chịu dậy.

    :)
    Cuộc sống đừng làm khó nhau, cũng ko mê tín gì, nhưng thứ 6 ngày 13 quả nhiên xui đúng như ý nghĩa của nó. Đủ thứ xui rủi.
    Giờ thì vác thân đi ngủ thôi. Đời còn nhiều cái hay ho lắm, ngủ dậy rồi lại tính tiếp :))

    Cả thế giới ngủ ngon.
    Đà Nẵng mưa to thế này ngủ sướng lắm :)



     
  15. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3




    20.10

    Ngày 20.10 mệt mỏi và thảm nhất trong cuộc đời.
    Không một bông hoa, không một giây phút vui vẻ. Không ai dẫn đi ăn, không ai quan tâm. Và, thế là My mất niềm tin vào cuộc sống thôi.
    Đời có bao giờ thôi khốn nạn với My đâu, đáng lẽ My phải dừng hi vọng từ lâu rồi mới phải. Ở trường từ sáng đến tận 4h chiều, sau lại vào cf ngồi xếp hạc :| Rảnh quá luôn, vì ko có chìa khóa vào nhà :mad:

    Vì đời quá phũ với mình nên lết về nhà xong liền bật Doraemon coi. :) Hơn một lần ước ao mình cũng sẽ có một người bạn toàn năng như Doraemon, có bao nhiêu bảo bối tha hồ vui chơi =)))

    Hôm nay thi giữa kì định giá khá là mắc cười. Cảm thấy đời hôm nay cứ troll mình thế nào đó. Mà thôi giờ ko nghĩ nữa, kiếm gì nhét bụng rồi lảm nhảm tiếp. Nhớ đến sáng mai đi SHCD là thấy đời một màu đen rồi. Ngay cả cuối tuần cũng bị ám ảnh nữa, dạo này yêu trường chết đi được. =.=" :(

    Giờ quá trời việc mà lâm vào tình trạng ko biết làm việc gì trước? Chỉ muốn ngồi yên thế này thôi...:confused:


    .


     
  16. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3

    24.10.1991 ~ 24.10.2017
    Happy birthday to my older brother <3

    2 ngày sinh nhật trong hạnh phúc và ngập tràn man rợ đồ ăn dù không phải sn mình :)))
    Đồ ăn ngon khiến nỗi buồn tt TCCT chiều nay bay xa ngàn dặm, dù lâu lâu nhớ tới vẫn ức chế chết đi được ấy :(
    Thầy thiệt không công bằng gì hết.

    Hình như đã 3 tuần rồi không có lấy một cái cuối tuần nào trọn vẹn :))). Thôi cố lết qua tuần này.
    Đi ăn bánh kem và ngủ thôi nào. Mưa này ngủ chắc mát. Tối mai lại phải ngủ một mình rồi. Nhưng thà ngủ một mình còn hơn...


    .

     
  17. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3





    Mười bảy tuổi rồi, e sắp 17 tuổi rồi Vương Nguyên. Dù ánh mắt chị ko phải luôn nhìn về phía em, thì với chị, em vẫn là một chàng trai Thiên Yết kiên cường mà ấm áp. Nụ cười của em, sự tinh nghịch của em lan tỏa đến cả những người hờ hững nhất. Sự đáng yêu của em, sự nỗ lực ngày đêm của em, rồi sẽ được công nhận.

    Vì thế nên, chị hi vọng trong các video sắp tới chị sẽ ko nhìn thấy sự mệt mỏi trong đôi mắt trong vắt như bầu trời tháng 5 của em nữa.
    Hi vọng em sẽ trưởng thành một cách tự nhiên nhất, Nguyên Nguyên ;)

    ...........


    Gần 11h đêm rồi. Không gian không hề tĩnh lặng. Cái không khí Apec rộn ràng bởi những đoàn xe chạy ầm ầm ngoài đường. Ngồi nghe ca khúc 17 tuổi, bỗng dưng muốn thời gian dừng lại, quay ngược lại nhìn quá khứ. Quá khứ năm mình 17 tuổi. Người ta nói thời điểm từ 15 tuổi đến 18 tuổi là khoảng thời gian đẹp nhất, cũng là thời gian dần trưởng thành. Mình từng nghĩ mình không thay đổi, nhưng con người ai rồi cũng sẽ thay đổi, chỉ là thể hiện hay không thể hiện ra mà thôi.

    Mình của năm 15 tuổi. Gặp được người thích mình, để mình dựa vào. Những lúc khóc vì mọi thứ, sẽ luôn có một chàng trai cách xa 900 cây số an ủi mình, lắng nghe mình. Cảm ơn anh ấy vì tất cả, chỉ là tình cảm nhạt rồi, cũng chỉ là nhất thời, khiến bản thân không muốn tiếp tục nữa.

    Mình của năm 16 tuổi. Hay nhìn trời sao cảm thán, hay ra ban công ngồi khóc trong im lặng. Là lúc cậu ấy xuất hiện, như một ánh hào quang tỏa sáng, làm bạn bên cạnh suốt 3 năm cấp 3, săn sóc và bảo vệ những lúc mình bị bắt nạt. Là người chở mình đi hết những con đường ở Đà Nẵng này, khiến một đứa mù đường như mình cũng dần thuộc đường. Là ngày tháng nhà 2 đứa ngược đường nhau rất xa, nhưng không ngại ngần qua đón mình cùng đến trường. Là cùng nhau chạy vội dưới cơn mưa rào tháng 3 để kịp giờ học. Là người mỗi lần mình đứng đợi thật trễ thật trễ, sẽ cùng mình đứng đến 6h, giúp mình nhặt lá khô tung lên trời như trong phim Hàn. Là người gấp từng mẩu giấy ghi mỗi một cung hoàng đạo, ngồi chơi với mình suốt tiết công nghệ nhàm chán.

    Lại một lần nữa tình bạn không thể mãi mãi. Là do mình lạnh nhạt hay do mình vô tâm, hoặc có lẽ, 2 đứa vốn ko hợp nhau. Mọi chuyện cứ thế qua đi, mình không còn nhớ gì nữa, chỉ nhớ những kỉ niệm đẹp như tranh vẽ. Mình đã nghĩ cấp 3 của mình vô cùng nhàm chán, nhưng cuối cùng, mình vẫn còn tốt hơn rất nhiều người. Mình vẫn còn thứ để nhớ và nâng niu :)

    Mình của năm 17 tuổi. Là những ngày đi học ngược xuôi để ôn thi đại học, là những ngày học hành đối phó với bài vở trên lớp. Là những ngày chuyển nhà chuyển đến mệt mỏi. Là lúc quen được một người vốn đã quen rồi. :) Anh ấy dịu dàng, không nói lời hoa mỹ, nhưng luôn chân thật. Anh ấy không hỏi mình gặp phải chuyện gì, chỉ là luôn lắng nghe mình nói. Anh ấy là một anh trai, một người bạn ấm áp như thế. Thời gian cứ chầm chậm trôi đi đến ngày thi, 1 năm đó, cứ nói chuyện từ từ và động viên như vậy. Mọi thứ lúc đó, lại có một người để sẻ chia.

    Mỗi một giai đoạn trong cuộc đời mình luôn có một người xuất hiện. Bởi vì con người mình vốn yếu đuối và nhạy cảm, thế nên ông trời đã ban cho mình những con người tốt bụng ấy, giúp mình tìm được chỗ dựa tinh thần vững chắc, giúp mình không suy sụp dù chuyện có tồi tệ đến đâu đi chăng nữa. Mình rất biết ơn.

    Mình của hiện tại, là người có thể làm chỗ dựa tinh thần cho người khác, là những lúc chán nản thế này bỗng nhận ra ko còn ai để mình dựa nữa, và bản thân cũng ko muốn dựa. Có lẽ đã đủ kiên cường rồi, hay có lẽ ngày càng khép kín hơn.

    Dù sao mình cũng tin rằng thế gian này rồi sẽ công bằng, theo cách này hay cách khác thôi. Cứ lạc quan lên, rồi mọi thứ sẽ tốt đẹp :)



    .

     
  18. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3



    Nhiều lúc thấy mình đi ngày càng xa. Bản thân mình vốn đã lười nhác, chỉ thích ngồi ôm gối coi drama, mà giờ còn lao đầu vào mớ thứ ko tên. Đôi khi thấy bản thân mình quá sai đi :)

    Halloween mà ko cảm nhận được gì, vốn nó cũng ko phải lễ gì quan trọng hết sức ở VN.
    Học 6 tiết đói mờ con mắt lết về nhà và lại ngồi đần mặt ra trước laptop. Mình cứ hay bị cái bệnh lan man. :)

    Tuần sau lận, mới đc nghỉ 2 ngày t6,7 vì Apec. ĐN dạo này mưa lạnh run run, ngủ lăn quay trong tiếng mưa rơi thích lắm ;)

    Buồn ngủ quá, làm nhanh 1 số thứ rồi ngủ thôi.


    .

     
  19. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3



    Bởi em biết thế giới này quá lớn
    Quá nhiều thời gian bị lãng phí
    Quá nhiều chuyện cần đối mặt
    Quá nhiều thứ đã chẳng còn ý nghĩa


    Quá nhiều điều khó phân thật giả
    Quá nhiều rối rắm thị phi
    Bên cạnh anh sẽ là ai?

     
  20. lamnhathien1997

    Joined:
    Jul 28, 2014
    Messages:
    253
    Likes Received:
    3



    Sắp tới sml rồi...
    Dồn một mớ còn mỗi 2,3 tuần làm, cuối kỳ xác định ra đi luôn My à -_-

    Mọi thứ thiệt mông lung như một trò đùa. Chiều đang ngủ bị gọi đầu dậy ra nhận hàng, xong vô ôm gối ôm mền ngủ một mạch đến 5h30 mới ngóc đầu dậy xuống ăn bánh coi phim.

    ĐG, ĐTTC và KTTC. 3 môn đè con người ta khủng khiếp. Kì này nát nữa là rồi, ra sông Hàn tự tử ngay lập tức.
    Tối nay lo tranh thủ đọc trước ĐG mai còn đi họp nhóm. Tự dưng chiều CN tốn mớ time để pv. Buồn đời dã man.

    Chỉ muốn đi nơi đâu thiệt xa khỏi cái mớ lộn xộn này...




     

Share This Page