[Kinh nghiệm] Hai mươi phương pháp khi viết truyện trinh thám

Discussion in 'Tủ sách' started by Ngọc Mai :x, Oct 15, 2015.

  1. Ngọc Mai :x

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Jul 26, 2014
    Messages:
    1,089
    Likes Received:
    14
    HAI MƯƠI PHƯƠNG PHÁP KHI VIẾT TRUYỆN TRINH THÁM

    Tác giả: Van Dine
    Nguồn: tangthuvien.vn

    ***

    1. Độc giả và thám tử cần có cơ hôi ngang nhau trong việc giải quyết bí ẩn. Tất cả các manh mối phải được tuyên bố và miêu tả rõ ràng.

    2. Tác giả không có quyền sử dụng những mánh khóe và những mưu mô đối với độc giả khác hơn với những gì mà chính thủ phạm sử dụng đối với thám tử.

    3. Tiểu thuyết trinh thám thực sự cần phải được miễn mọi tình tiết về yêu đương. Đưa tình yêu vào đó, thực tế, sẽ làm xáo trộn cơ chế của vấn đề mang tính trí tuệ thuần túy.

    4. Bản thân thám tử, hoặc một trong số các điều tra viên chính thức, không bao giờ lại biến thành kẻ tội phạm. Đây là một trò lừa đảo lộ liễu rẻ tiền ngang với việc đề nghị một ai đó đổi một xu rách lấy một đồng năm đô la bằng vàng. Đó là những trò giả vờ vô giá trị.

    5. Thủ phạm cần phải được xác định thông qua hàng loạt những suy luận lôgic chứ không phải thông qua sự tình cờ, sự ngẫu nhiên hoặc qua sự thú tội tự phát.

    6. Tiêu thuyết trinh thám bắt buộc phải có một thám tử. Và một thám tử sẽ không phải là một thám tử nếu anh ta không phá án. Nhiệm vụ của anh ta là tập hợp các manh mối cuối cùng sẽ dẫn tới người đã tham gia vào hoạt động mờ ám trong chương đầu tiên của cuốn sách.

    7. Phải xuất hiện một thi thể trong một tiểu thuyết trinh thám, và thi thể đó là xác chết đã lâu [không còn manh mối] thì càng tốt. Bắt phải đọc đến ba trăm trang tiểu thuyết trinh thám mà không đưa ra một kẻ giết người nào là một đòi hỏi quá đáng đối với độc giả tiểu thuyết trinh thám. Dẫu sao, sự tiêu hao năng lượng của độc giả cũng cần phải được đền đáp.

    8. Vấn đề trinh thám lại phải được giải quyết với sự trợ giúp của các phương tiện hiện thực một cách nghiêm ngặt.

    9. Trong một cuốn tiểu thuyết trinh thám xứng đáng với cái tên gọi của nó, chỉ cần có duy nhất một viên thám tử. Tập hợp trí thông minh của ba hay bốn, hoặc đôi khi là một nhóm các thám tử để giải quyết một vấn đề, không chỉ làm phân tán mối quan tâm và phá vỡ sợi dây suy luận logic trực tiếp, mà còn là một sự lợi dụng độc giả. Nếu có hơn một thám tử, độc giả sẽ không biết ai là người cùng suy luận với anh ta. Điều đó giống như là việc bắt độc giả phải tham gia chạy một cuộc đua với một đội hình chạy tiếp sức.

    10. Kẻ phạm tội bao giờ cũng phải là một người đóng một vai trò ít hay nhiều quan trọng trong câu chuyện, nghĩa là một người nào đó mà độc giả đã biết và gây hứng thú cho họ. Nếu đó là một nhân vật mới được đưa vào hoặc đã đóng một vai trò trong câu chuyện song lại hoàn toàn mờ nhạt, thì về phía tác giả, ở vào chương cuối, anh ta bắt buộc phải thừa nhận sự thiếu năng lực của mình trong việc đọ sức với độc giả.

    11. Tác giả không bao giờ được chọn kẻ thủ ác trong những người giúp việc, như thằng hầu, đứa đầy tớ, người đầu bếp hoặc đại loại thế. Có một lí lẽ bác bỏ ở đó về nguồn gốc, bởi đây là một giải pháp quá ư dễ dãi. Kẻ phạm tội cần phải là một ai đó đáng tầm.

    12. Chỉ cần có một kẻ phạm tội duy nhất trong đó thôi. Bất kể là có nhiều hung thủ tham gia tội ác. Dĩ nhiên, thủ phạm có thể có một sự giúp đỡ phụ trợ hoặc kẻ đồng loã nào đó; nhưng toàn bộ trách nhiệm phải được đặt lên một đôi vai: toàn bộ sự căm phẫn của độc giả phải được tập trung vào một tâm hồn đen tối duy nhất.

    13. Giới xã hội đen, giới mafia chẳng hạn, không có chỗ trong tiểu thuyết trinh thám. Tác giả động đến đó là sẽ rơi vào lĩnh vực của tiểu thuyết phiêu lưu hoặc tiểu thuyết phản gián.

    14. Phương thức mà tội ác được thực hiện và các phương tiện dẫn dắt tới việc khám phá ra kẻ phạm tội phải có tính chất suy lí và khoa học. Điều đó có nghĩa là, giả khoa học và những thủ pháp có tính chất tư biện và tưởng tượng thuần tuý không được dung chứa trong tiểu thuyết trinh thám (roman policier).

    15. Sự thật của vụ việc phải luôn luôn rõ ràng, miễn là độc giả đủ khôn ngoan để nhìn thấy nó. Qua đó tôi muốn nói rằng nếu độc giả, sau khi biết được điều giải thích về tội ác, hẳn sẽ đọc lại cuốn sách, anh ta sẽ thấy rằng theo một nghĩa nào đó, giải pháp sờ sờ ra trước mặt anh ta, rằng tất cả các manh mối đều thực sự nhằm hướng tới tên tội phạm; và rằng, nếu anh ta thông minh như thám tử, bản thân anh ta sẽ có thể giải quyết được được bí ẩn mà chẳng cần phải đi tới tận chương cuối. Chính điều đó khiến độc giả thông minh do vậy thương giải quyết vấn đề mà chẳng cần nói lên lời nào

    Qua đó tôi muốn nói rằng nếu độc giả đọc lại cuốn sách mà sự bí ẩn đã một lần được khám phá, thì anh ta sẽ thấy rằng, việc giải quyết ngay từ đầu đã quá rõ ràng, mọi dấu hiệu cho phép kết luận về nhân dạng của kẻ phạm tội và, nếu anh ta cũng tinh tế như chính thám tử, anh ta đã có thể nhìn thấu bí mật ngay mà không cần phải đọc đến tận chương cuối cùng. Sẽ không cần phải nói rằng điều đó xảy ra rất thường xuyên và tôi sẽ khẳng định rằng không thể giữ bí mật đến tận cùng và trước mọi độc giả giải pháp của một cuốn tiểu thuyết trinh thám hấp dẫn và trung thực đã được xây dựng. Sẽ luôn luôn có một số lượng nào đó độc giả cũng tỏ ra minh mẫn như nhà văn.... Chính ở đó, một cách rõ ràng, mà giá trị của Trò chơi tồn tại.

    16. Trong một cuốn tiểu thuyết trinh thám, không cần thiết phải có những trường đoạn miêu tả dài, Cũng như không cần phải có những sự vẽ vời những chi tiết phụ, chẳng cần những phân tích nhân vật được thực hiện một cách tinh tế, chẳng cần những bận tâm về “bầu khí quyển” cho câu chuyện. Những phương thức như vậy chẳng có vị trí đáng kể trong một bản ghi chép về tội ác và sư suy luận. Chúng sẽ làm chậm lại hành động và làm loãng sự chú ý, rẽ hướng độc giả khỏi mục đích chính gồm việc đặt ra một vấn đề, phân tích nó, tìm ra giải pháp thỏa mãn cho anh ta.

    17. Một tên tội phạm chuyên nghiệp không nên gánh tội ác trong một truyện trinh thám. Những tội ác được thực hiện bởi những tên trộm hoặc bọn cướp là nơi giải quyết của các sở cảnh sát, không phải là nhiệm vụ của các tác giả và các thám tử nghiệp dư thông minh. Một tội ác thực sự hấp dẫn là một tội ác được thực hiện bởi một nhân vật cột trụ của một nhà thờ, hoặc một cô phụ được biết đến bởi các hoạt động từ thiện của bà ta. Những hành động xấu của bọn trộm cướp và của các băng đảng thuộc phạm vi của cảnh sát mà không phải là phạm vi của các tác giả và ít nhiều của các thám tử nghiệp dư tài ba. Những tội ác tương tự tạo ra sự vô vị thuộc đường phố của các sở cảnh sát, trong khi mà một tội ác đã phạm bởi một kẻ hay la cà ở nhà thờ hoặc bởi một bà già đã được biết đến vì lòng kính Chúa thương người, thì lại thực sự quyến rũ.

    18. Những gì được trình bày như một tội ác thì không thể, vào cuối cuốn tiểu thuyết, lại được phát lộ ra như một ngẫu nhiên hay một vụ tự tử. Kết thúc một cuộc điều tra dài bằng một cảm giác hụt hẫng là sự lừa bịp đối với độc giả trung thành và tốt bụng không thể tha thứ được.

    19. Nguyên nhân của tội ác cần phải luôn luôn tuyệt đối thuộc về cá nhân. Những âm mưu mang tính chất quốc tế và những mưu mô của nền chính trị lớn phải dành cho loại tiểu thuyết phản gián. Ngược lại, tiểu thuyết trinh thám cần phải được dẫn dắt bởi một phong cách, có thể nói là “thoải mái”( ). Cần phải phản ánh những kinh nghiệm và những mối bận tâm hằng ngày của độc giả, tất cả cho việc cống hiến một lối thoát nào đó cho những cảm hứng hoặc cho những mối xúc cảm bị dồn nén của họ.

    20. Cuối cùng (để cấp cho cái tín điều của tôi một con số chẵn hai mươi mục) tôi liệt kê ra đây bản danh sách các mẹo / thủ pháp mà các nhà văn viết truyện trinh thám tự trọng không nên vận dụng. Các thủ pháp này đã được sử dụng quá thường xuyên, và quá quen thuộc với những độc giả ưa thích thể loại truyện tội ác. Sử dụng chúng là thú nhận về sự thiếu khả năng và thiếu tính sáng tạo của nhà văn.

    a. Sự phát hiện ra nhân dạng của kẻ phạm tội trong việc so sánh đầu mẩu thuốc lá đã tìm thấy ở nơi xảy ra tội ác với đầu mẩu thuốc mà kẻ khả nghi hút.

    b. Tấn kịch mang tính chất thông linh giả trá mà theo đó, kẻ phạm tội, bị xâm chiếm bởi nỗi khiếp sợ, đã bị tố giác.

    c. Những dấu vân tay giả.

    d. Sự ngoại phạm được tạo ra theo cung cách của một kẻ nhu nhược.

    e. Chó không sủa, cũng chỉ ra rằng kẻ vào đó là một người thân quen.

    f. Kẻ phạm tội là anh em sinh đôi với kẻ bị tình nghi hoặc một người bà con giống với hắn khiến cho ở đây bị hiểu lầm.

    g. Chiếc xơ ranh tiêm và những giọt thuốc giết người.

    h. Món tiền hoa hồng trong vụ án mạng được đặt trong một căn phòng khoá kín, mà cảnh sát đã khám phá ra khi họ phá cửa được để vào bên trong.

    i. Sự liên tưởng về mặt từ ngữ liên hệ tới tội ác.

    j. Mật mã, hay là con chữ được mã hoá, cái cuối cùng sẽ được nhà thám tử khám phá.

     
    San San Quyên likes this.

Share This Page