Không có thanh xuân

Discussion in 'Truyện dài' started by matdanhP, Oct 19, 2017.

  1. matdanhP

    Joined:
    Dec 28, 2016
    Messages:
    20
    Likes Received:
    15
    #1 matdanhP, Oct 19, 2017
    Last edited: Jan 13, 2018
    [​IMG]
    Không có thanh xuân
    Mì Vịt Tiềm
    Thể loại: tình cảm học đường
    tình trạng: đang viết


    oOo

    Giới thiệu

    “Tôi không có thanh xuân, nhưng tôi có cô ấy.”

    oOo

    Mở đầu
    [Trích đoạn 1]

    Quay về mùa hạ năm ấy. Trên sân bóng rỏ có một cậu thiếu niên hăng say tập luyện. Nhìn xa xa, chếch bên hàng rào mắt cáo, có một cô gái đang đứng yên lặng ngắm cậu bằng đôi mắt sáng trong.

    Gió thổi qua làm lay động những chiếc lá. Cậu quay đầu sang nhìn cô mỉm cười nhẹ nhõm, những nặng nề trong đáy mắt dường như sau một đêm đã tan thành hư vô.

    Trên sân có tiếng đập bóng, tiếng chim hót, và cả nhịp đập thình thịch trong trái tim của cậu.

    Nó dồn dập, âm vang, bởi vì đó là nhịp đập của tuổi trẻ. Họ mang trái tim nhiệt thành trong lồng ngực, đối mặt với thế giới, với những năm tháng sắp sửa tới và trôi qua.

    “Rất vui được gặp cậu.”

    Ngày đầu tiên họ gặp nhau, cô gái ấy đã nói vậy.

    Ngày cuối cùng họ gặp nhau, cô cũng trả lời như thế thay cho câu tạm biệt.

    Tán lá xanh xôn xao trên cao, một mùa hạ nữa sắp đến.

    [Trích đoạn 2]
    Quang Huy quay trở lại trường sau bảy ngày mất tích, đã thay kiểu tóc bồng bềnh lượn sóng vuốt bảy lần keo mới dựng đứng lên được bằng quả đầu đinh phản xã hội.

    Ngày thứ nhất, cả lớp chẳng biết chuyện gì đã xảy ra. Có tin đồn cậu thất tình, có tin đồn cậu bị bạn gái của đại ca giang hồ nào đó theo đuổi, nằm không cũng ăn đạn, nên phải cạo đầu tạ tội.

    Họ đều xì xào to nhỏ, nhưng dường như sẽ chẳng hề quan tâm.

    Cậu lẳng lặng chọn một góc trong canteen ngồi ăn sáng một mình. Trước đó chưa bao giờ bên cạnh cậu có ít hơn hai đứa con trai cao to đen hôi.

    Ngày thứ 49, người từng là hotboy kiêm hotboy bóng rổ của trường đá cửa phòng quản lí, mặt vẫn giữ nguyên thái độ bất cần, yêu cầu quản lí gạch tên mình ra khỏi đội bóng rổ. Không biết căn phòng ấy từ khi nào đã nhiều hơn một đứa con gái có mái tóc ngắn đến khoa trương

    Hỏi ra mới biết Tóc Ngắn giờ đang là quản lí của một đám con trai kích động đầy hormone trong máu.

    “Xin lỗi, cậu nói gì cơ?”

    Sau gặp kính dày cộp là đôi mắt lờ đờ buồn ngủ..

    “Tôi muốn ra khỏi đội.”

    “Ồ.”

    Bẵng đi một lúc sau.

    “Này.”

    “Hả?”

    “tôi nói tôi muốn ra khỏi đội bóng.”

    “Ừ.”

    “?”

    “Không được.”

    Quang Huy đá cửa một lần nữa.


    Thế giới này ngày càng trở nên khó chơi rồi đấy !

    Trước khi bước ra khỏi cửa, Quang Huy nghe giọng nói không mặn không nhạt của con bé ấy: “Này, đừng có chết đấy.”

    Làm sao mà nó biết phòng tắm nhà cậu đang để sẵn một con dao lam.


    [..]


    Rất mong mọi người đón đọc \m/
     
  2. Một Bạn Nữ Giấu Tên

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    80
    Nhân danh trưởng môn phái Nga Mi, ta vào đây để nói cho nô tì biết, ta kết mô đen cái truyện này.
    Hãy cùng nhau bành trướng thế lực của môn phái chúng ta trên mọi địa hình mặt trận.
    Chào thân ái và yêu thương.
     
    matdanhP likes this.
  3. matdanhP

    Joined:
    Dec 28, 2016
    Messages:
    20
    Likes Received:
    15
    Đa tạ lời khích lệ của chưởng môn. Đệ tử sẽ cố gắng để khuếch trương thanh thế của Nga Mi. Ây dà mà giờ đi viết chương một cái đã = )))
     
  4. matdanhP

    Joined:
    Dec 28, 2016
    Messages:
    20
    Likes Received:
    15
    Chương MỘT

    “Giọt nước mắt không chịu đựng nổi, vỡ ra thành muôn nghìn mảnh. Cả thế giới của cậu xuôi theo chiều trọng lực, cũng rơi xuống vỡ tan.”

    1.

    Ngày thứ hai không lấy gì làm dễ chịu với cậu, không bao giờ. Quang Huy thức dậy giữa đống đệm chăn lộn xộn, căn phòng có mùi bụi vì đã lâu rồi không mở cửa sổ ra.

    Tranh sáng tranh tối nhập nhèm, cậu mất vài giây để định thần lại, trên trán đổ đầy mồ hôi lạnh, đôi mắt không có tiêu cự lướt khắp căn phòng. Từng chiếc bàn chiếc ghế vẫn ở nguyên vị trí, cả kệ sách cậu tự đóng năm ngoái cũng không suy chuyển mảy may.

    Nhưng tất cả đã thay đổi trong im lặng.

    “Mình đã thay đổi.”

    Cậu cười, đứng trước gương nhìn mái tóc trụi lủi của mình. Áo hoodie đen, quần đen, giày đen, giá mà có thể phủ khăn đen lên đầu cậu cũng đã làm rồi. Cậu chỉ muốn bọc kín mình lại trước thế giới.

    Quang Huy bước xuống phòng khách sáng trưng.

    Cửa sổ vẫn mở. Mặt kính trong suốt cho cậu thấy khu vườn hoa đã xơ xác ít nhiều, mấy tuần nay trời luôn mưa.

    Phút chốc cậu như quên cả thở.

    Hóa ra cũng đã lâu như vậy.

    Cậu bước ra cửa, nhìn căn phòng lần cuối, trong ánh sáng có vài hạt bụi bay lên theo bước chân người. Nó vẫn vắng lặng đến tuyệt vọng.

    Trên bàn là một bức ảnh. Di ảnh. Người đàn ông đang cười, như nhìn con trai của ông.

    Sự sụp đổ hằn trên đôi vai và trong bước chân của cậu.

    2.

    Con Honda 67 mãi không chịu nổ.

    Những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu đã thấm ướt đồng phục của cậu.

    Đầu hè ba đã tập cho cậu chạy xe, nhưng mãi mà vẫn chưa quen. Cứ để như thế đến bây giờ, xe đạp đang đem cho mượn, buộc lòng cậu phải xài của nợ cổ lổ này.

    Nhưng mà...

    Tâm trí cậu lại trôi đi vô định, bàn tay trên côn ga vô thức nắm chặt đến trắng bệch.

    ‘tạch tạch tạch tạch...’

    Chiếc xe cuối cùng cũng đã chịu phản hồi lại, kêu những tiếng dài mỏi mệt.

    “Tao cũng mệt, đồ quỷ.”
    Xốc lại balo, chỉnh nón bảo hiểm, đeo khẩu trang, cứ thế mà xuất phát.

    3.

    ‘WTF man!’

    Tiếng kêu kinh hoảng lẫn điệu cười vô duyên của thằng Thông ‘trĩ’ đã thành công lôi kéo sự chú ý về cậu.

    Quang Huy đứng sững tại cửa lớp, đánh mắt nhìn một lượt, những cặp mắt ấy cũng đánh một lượt về phía cậu...

    Sau đó mọi người cúi đầu giải bài tập toán để tiết sau kiểm tra, hoàn toàn lờ đi kẻ mới bước vào.

    Nghỉ học một tuần, chỗ ngồi cũ đã mất, chỉ còn cái bàn cuối lớp còn chào đón cậu.

    Chiếc ghế khi được kéo ra ma sát với sàn nhà kêu rin rít chói tai, Quang Huy dừng động tác, nhìn ra xung quanh. Thật may, không ai nhìn về phía này nữa.

    Nhưng đâu đó, đã có những cặp mắt nhìn nhau đầy ẩn ý.

    Nhưng đâu đó, trong những cái đầu kín bưng kia, một ý tưởng tào lao trôi nổi đã lóe lên, quên mất còn phải dành tế bào não cho đợt kiểm ra toán thảm khốc phía sau.

    “Nhưng tin này quan trọng hơn. Hotboy 11A quay lại rồi!”

    Từng chi tiết sau đó được thêm thắt, tin đồn lan càng ngày càng xa.

    Đến khi Quang Huy bước vào canteen trường...

    Cậu cảm thấy mình như là con nhím, bị vô số ánh mắt phóng vào.

    Tò mò có, nhiệt tình có, thờ ơ có.

    Đội bóng rổ vẫn còn trong đợt tập huấn, vẫn chưa quay về ngay được. Nên tạm thời cậu vẫn chưa có bạn ngồi cùng.

    Trong canteen quy tụ hơn nửa dân số ngôi trường, không có một người ngồi cùng ăn cùng chém gió là chuyện bi thương biết bao...

    Quang Huy bưng cơm ngồi xuống, thản nhiên đón những ánh mắt ẩn chứa thông điệp sâu xa ấy.

    Vậy sao...

    Nhưng cậu đã sớm chẳng cần.

    Sớm đã không cần nữa rồi. Tâm trí cậu giờ là một lỗ hổng.


    hết chương một.






     
    Tịch likes this.
  5. matdanhP

    Joined:
    Dec 28, 2016
    Messages:
    20
    Likes Received:
    15
    chương HAI
    "Ignore the world."

    "Này, tui ngồi ở đây nha."

    "Hở?"

    "Cho tui ngồi đây với, hết chỗ rồi."

    "Ừm."

    Trong lúc Quang Huy chăm chú nhìn vào tô mì sắp nở bung, cuộc trò chuyện ấy diễn ra. Cậu vẫn tiếp tục ăn rất tự nhiên, thậm chí không ngẩng mặt lên nhìn.

    Hồi đó cậu vốn hơi khó gần, cảm thấy nên hành động một mình vẫn là tốt nhất, đỡ phiền phức suy nghĩ đến việc phải trò chuyện hay điều chỉnh nét mặt thế nào. Vậy nên khi có ai đó muốn tới gần cậu là chế độ phòng thủ lại bật lên, dần dà khi mấy nữ sinh không còn nhắc về cậu bằng những tính từ sướt mướt như phim Hàn Quốc nữa, mọi thứ cô đọng chỉ trong bốn chữ tiếng Việt, "siêu nhân sấm sét".

    Người trước mặt cậu ăn rất từ tốn, khác với những âm thanh ăn thùng uống vại bình thường cậu hay nghe từ đám bạn, lúc gắp đồ ăn mặt cuối xuống thấp, để lộ ra vầng trán có hai cái nốt ruồi lấm tấm mồ hôi.

    Khoan đã, hai cái nốt ruồi ?

    Quang Huy lặng lẽ chuyển tầm mắt từ tô mì sang hai chấm đen bắt mắt ấy.

    Ký ức lặng lẽ quay về hai ngày trước, lúc cậu vào trường xin rút khỏi đội bóng rổ.

    Đón tiếp cậu ở phòng sinh hoạt chung là một cô bé với mái phớt được buộc cao y hệt một cây dừa mini.

    Quang Huy đã không còn hứng thú mấy với những cảm xúc mạnh, trong đầu lúc ấy vẫn còn vang lên tiếng niệm kinh đều đều ảm đạm.

    "Nam mô A Di Đà Phật, nam mô A Di Đà phật..."

    Ở câu phía sau, người tụng có hơi cao giọng, câu kinh chuyển sang nhịp điệu khác. Cũng có thể là nghe tụng kinh hoài, trong lòng cậu như một mặt hồ tĩnh lặng.

    Chuyện to ra bé, chuyện bé hóa không, mục đích cậu đến đây là để xin rút ra khỏi đội bóng rổ.

    Quay lại một tuần trước, đây có lẽ là một chuyện động trời. Ai chẳng biết Quang Huy phát điên vì bóng rổ, ngoài lớp học thì nơi hay đến nhất chính là sân bóng rổ, bị trêu là xem cái trái màu tròn cam kia hơn cả người yêu. Thật ra cậu vẫn chưa có người yêu. Chưa biết yêu ai, cũng chưa biết yêu cả bản thân mình.

    Nhưng sau tất cả, cậu lại thấy mình đứng ở đây.

    Ánh nắng bốn giờ chiều vàng như quả chanh vắt qua khung cửa.

    "À, cậu đang cần gì sao?"

    Cô bé tóc ngắn hỏi chuyện ân cần, giọng có lên có xuống.

    "Ừm... bạn là ai vậy ?"

    "Quản lý của đội bóng rổ trường mình", đầu dừa cười híp mắt.

    Lùn vậy mà đòi làm quản lý sao...

    "Vậy tiện rồi, tôi muốn xin rút khỏi đội bóng."

    "Hả?", đôi mắt kia mở to kinh ngạc, tròn như viên trân châu của tiệm trà sữa trước cổng trường.

    "Tôi nói tôi muốn nghỉ chơi bóng."

    "Không không không không không, thầy đã dặn có mặt thầy thì mới quyết định được, tôi không cho cậu tự tiện!"

    Cô bé đầu dừa giờ đã thành con nhỏ tóc ngắn khó ưa trong mắt Quang Huy.

    Cậu hơi thiếu kiên nhẫn, nhưng vẫn nhìn chằm chằm nó.

    Đến một lúc...

    Quang Huy quyết định không phí lời nữa, định đạp cửa bỏ đi. Đằng nào cậu cũng sẽ ra khỏi đội đấy, ai làm gì được chứ !

    Nếu không có mấy chuyến thi đấu ngu ngốc đó, nếu cậu không phí sức tung hứng trái bóng ngu ngốc đó, có lẽ cậu sẽ làm được nhiều chuyện hơn. Như quan tâm đến gia đình chẳng hạn...

    Tiếng kinh phật vẫn còn loáng thoáng trong đôi tai, Quang Huy ngửa đầu nhìn bầu trời xanh thẳm. Trên chạc cây bàng còn có một cái tổ chim bằng rơm bị bỏ không.

    Cậu còn chưa suy tư được bao lâu, ở phía sau đã bổ tới một lực mạnh tựa như hổ vồ mồi. Theo phản xạ lâu năm, cậu né người sang bên một chút, trước khi nhận ra đó chính là nhỏ tóc ngắn. Cũng theo phản xạ, cậu đưa tay đỡ lấy đầu người ta.

    Trán rất phẳng, rất láng, còn có hai nốt ruồi nhỏ.

    Cùng với tiếng thét là tiếng một vật đập xuống đất nặng nề.

    "*&%$&*#$%^&%#@@..."

    Trong không khí có tiếng ai đó vừa chửi thề. Là giọng con gái, rất trong. Những từ ngữ nghe rồi tim phải đập nhanh này tại sao lại xuất phát từ một cô gái có vẻ ngoài ngây thơ như vậy chứ...

    Quang Huy cảm thán, đỡ xong đầu người ấy rồi lặng lẽ phủi đít bỏ đi.

    Giờ đây...

    Hai nốt ruồi ấy đang nhảy nhót trước đôi đồng tử của cậu.

     
    Tịch likes this.
  6. matdanhP

    Joined:
    Dec 28, 2016
    Messages:
    20
    Likes Received:
    15
    chương BA
    "..."

    Như có thần giao cách cảm, con bé cũng ngẩng lên nhìn cậu.

    Trong thoáng chốc, Quang Huy ước cả thế giới ai cũng bị chứng mù mặt.

    Có những cuộc gặp gỡ lần đầu tiên đáng nhớ, cũng có những cuộc gặp gỡ đáng quên. Trường hợp của Đầu Dừa và cậu thì bao gồm luôn cả hai điều đó.

    "À, chào cậu", con bé mở lời khi nuốt xong một ngụm trà đá.

    "Ừ", Quang Huy gật đẩu, rồi lại cúi xuống tiếp tục ăn mì. Mấy phút sau, cậu cảm giác được vòm họng cay xé, vị cay xộc lên mũi, làm cậu ho đến hai hốc mắt đỏ hoe. Đúng lúc ấy có một cốc nước từ trước mặt đưa tới, cậu chẳng khách khí uống liền hai ngụm lớn.

    Đây là một tai nạn rất thường gặp khi ăn đồ có nước ở canteen. Tên của nó là sặc sa tế.

    ...

    Hai đứa duy trì tình trạng im lặng không ngượng ngùng ấy cho đến khi nghe tiếng trống vào học. Lúc cậu quay người định bước đi thì nghe tiếng con bé gọi giật ở đằng sau. Bước chân cậu cũng không vì thế mà chậm lại.

    "Này..."

    Cậu liếc nửa mắt sang xem như nghe lời Đầu Dừa gọi.

    "Cậu vẫn muốn rút khỏi đội bóng rổ hả?"

    Quang Huy gật đầu.

    "Tôi có gọi hỏi thầy, thầy chỉ nói là thầy hiểu..."

    Con bé đang nhắc đến thầy Tùng. Thầy là người ký giấy cho cậu về ngày hôm ấy, sẵn sàng chịu trách nhiệm nếu đội thua vì để mất một thành viên quan trọng. Nhưng thật ra, cậu chẳng là gì cả.

    Quang Huy cảm thấy việc bước về phía trước trở nên khó khăn hơn một chút.

    "...nhưng tôi không hiểu."

    Mất mấy giây sau, con bé mới tiếp tục.

    Bà nó chứ...

    Nếu không nhớ tới ly trà đà ân tình có dính một chút enzim của Đầu Dừa...

    Có lẽ cậu đã nổi cáu với nó.

    Cậu sẽ quát vào mặt nó.

    Bởi vì nó không biết gì cả. Không - một - chút - gì.

    "Này, chúng ta làm rõ một chuyện nhé...", cậu bất ngờ dừng bước, xoay người lại, làm con bé hơi chới với lùi về sau.

    Hành lang lúc chín giờ sáng, cái bóng cao ngất của cậu choàn cả lên chiếc bóng ngắn cũn của ai đó.

    "Rời đi hay ở lại là quyền của tôi. Mà thậm chí tôi với... b ạ n còn chưa biết nhau. Phiền như thế là đủ rồi đấy."

    Đây có lẽ là câu dài nhất Quang Huy từng dùng để nói với một đứa con gái.

    Ai đó đã nói, một trong những việc ngu ngốc nhất con người ta có thể làm, và phải làm chính là giải thích. Về phương diện này, Quang Huy cảm thấy IQ của cậu đang tuột dốc trầm trọng.

    Lạ thay, con bé ấy vẫn trơ ra.

    "Tôi nói với thầy, danh sách năm nay của đội tôi đã nộp cho trường rồi..."

    "...trong đó vẫn có tên cậu."

    Lúc Đầu Dừa nói những lời này, hình như có ánh nắng đang nhấp nháy sau tóc nó, bằng một vẻ quả quyết và kiên định khó tin.

    Quang Huy cảm thấy tiến trình đàm phán trong hòa bình của hai đứa đến đây nên dừng lại, bởi vì tay cậu đang cầm nút kích hoạt một vụ nổ hạt nhân.




     

Share This Page