[HP] Divine Humiliation - Zarah Joyce

Discussion in 'Truyện dịch' started by San San Quyên, Jul 11, 2017.

  1. San San Quyên

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Aug 14, 2014
    Messages:
    115
    Likes Received:
    24
    #1 San San Quyên, Jul 11, 2017
    Last edited: Aug 2, 2017
    [​IMG]

    Title: Divine Humiliation

    Author: Zarah Joyce

    Link: https://www.fanfiction.net/s/1783976/1/Divine-Humiliation

    Translator: San San Quyên

    Category: Romance

    Length: 15 chương

    Couple: Dramione (Draco-Hermione)

    Bản dịch đã nhận được sự đồng ý của tác giả

    Note: Nói thật thì đây là lần đầu tiên San dịch truyện, và dĩ nhiên sẽ không thể tránh khỏi sai sót bởi San cũng không biết phải dịch thế nào cho đúng. Hầu như San dịch y hệt với truyện gốc, từ in đậm cho tới in nghiêng, và không thêm bớt gì hết . Nói thật nhiều chỗ dịch cảm thấy hơi gượng nhưng cũng không biết làm sao. Vì thế, hi vọng mọi người có thể chỉ ra các lỗi sai của San, xin cảm ơn.
    Trong đây nhân vật Blaise Zabini đã bị tác giả thay đổi giới tính.

     
    yamamotoaoi likes this.
  2. San San Quyên

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Aug 14, 2014
    Messages:
    115
    Likes Received:
    24
    #2 San San Quyên, Jul 11, 2017
    Last edited: Jul 11, 2017
    Chương 1

    “Cậu vẫn có thể rút lui bây giờ, cậu biết đấy,” Hắn ta nói với cô, đôi mắt lóe sáng lên, miệng cong lên đầy ác ý.

    Cô nheo mắt lại, khóe môi hơi co giật. Hơn bất kì thứ gì, việc ai đó bảo cô rút lui khỏi bất kì chuyện gì chỉ càng khiến cô muốn làm nó hơn. “Sao vậy, Malfoy? Sợ bị nhìn thấy với tôi sao?” cô hỏi, trầm giọng xuống. Hermione nhướng mày. “Tôi phải nói với cậu là tâm lí học nghịch đảo không bao giờ có tác dụng với tôi. Nếu cậu muốn bỏ cuộc, việc cậu cần làm chỉ là nói ra.”

    Malfoy lườm cô và cầm lấy tay cô. Cô hơi nao núng khi nhìn thấy môi của hắn ta cong lên rất xấu xa. “Tôi không bao giờ bỏ cuộc,” hắn ta nói, tay của hắn di chuyển từ cánh tay xuống bàn tay cô. Cô đột nhiên nhận ra, da của hắn ta ấm áp một cách kì lạ. “Cậu nên biết rõ điều đó hơn bất kì ai khác.”

    Hermione nâng cằm, và khi cô cảm nhận được những ngón tay của hắn trong lòng bàn tay, cô trượt tay mình xuống để những ngón tay của mình đan vào những ngón tay của hắn ta. “Cậu nên biết rằng tôi cũng không bao giờ bỏ cuộc.”

    Hắn nhìn xuống tay của hai người, chạm mắt với cô, rồi cười mỉa. “Việc này sẽ rất thú vị đây.” Sau đó, đôi mắt của Malfoy tập trung vào thứ khác phía sau cô, và khi cô lướt nhìn về phía hắn ta đang tập trung vào thì hắn nói, “Mày nhìn cái gì hả, Weasel? Và ngưng đối xử thô bạo với cô gái của tao*, tên đần độn chết tiệt.”

    Mặt của Ron hồng lên, cậu mở miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng quyết định giữ im lặng. Cô gái đang trong vòng tay cậu ta khó chịu, nói với một giọng nhỏ nhưng vẫn có thể nghe được, “Nếu như tay của cậu dịch xuống thêm một cm nữa...”

    Hermione quay đi, và thật không may đối diện với khuôn mặt nhợt nhạt góc cách của Malfoy. “Cậu ta không hề làm gì xấu với Pansy,” cô nói. Cô có thể cảm nhận được máu của mình đang sôi lên vì lời cáo buộc của hắn ta, và tay của cô bắt đầu cuộn lại thành nắm đấm. Tuy nhiên, vì một tay của cô đang nắm tay hắn, có vẻ như cô đã siết chặt những ngón tay của hắn một cách cố ý.

    “Và bây giờ thì cậu đang ngược đãi tôi,” hắn nói, rút tay ra. Malfoy cười khinh bỉ. “Bọn Gryffindor ngu ngốc chết tiệt.”

    “Ồ!” - Cô kêu lên cảm thán, khoanh hai tay trước ngực. “Để tôi cho cậu biết, đồ bẩn...”

    “Ahem, ahem! Mọi người tập trung nào!”

    Lườm Malfoy một lần cuối cùng, Hermione xoay người lại và tập trung mọi sự chú ý của cô vào giáo sư Flitwick. Vị giáo sư nhỏ con đang đứng trên một chiếc ghế đẩu và liên tục vỗ tay với hai tay nhỏ xíu của thầy để thu hút sự chú ý của mọi người. “Cảm ơn tất cả vì đã đến đây. Và bây giờ, hầu hết các em có lẽ đều rất ngạc nhiên khi biết tôi chính là thầy dạy nhảy của mình, bởi chỉ có các học sinh ở nhà của tôi mới biết tôi say mê việc nhảy múa như thế nào.” Thầy cười. “Nhưng dẹp chuyện đó sang một bên. Trước khi chúng ta chính thức bắt đầu thì tôi muốn biết liệu các em đã tìm được bạn nhảy của mình hay chưa...” Thầy nhìn xung quanh, và Hermione cũng vậy. Hầu hết những học sinh năm bảy đều đã đứng bên cạnh bạn nhảy của mình và chỉ có một vài người đang đứng một mình. “À, cô Bulstrode, cậu Longbottom sẽ tham gia với chúng ta một lúc nữa, không cần phải lo lắng. Cô Bones, tôi chắc chắn rằng cậu Finnegan đang ở đâu đó quanh đây... à, cậu ta kia rồi! Đúng vậy, đúng vậy, hãy tham gia với bạn nhảy của mình.” Giáo sư Flitwick xua xua tay. “Bây giờ... Cậu Potter! Ồ, đúng rồi, cô Zabini đang tìm trò...”

    Hermione nhìn về phía Harry, cố gắng ngăn bản thân cười phá lên khi nhìn thấy miệng cậu ấy xoắn lại như một phiên bản lỗi của Snape. Tất cả mọi người đều biết Blaise là người đề nghị Harry trở thành bạn nhảy của cô ấy. Và tất cả mọi người cũng biết Harry ghét Blaise nhiều như cô yêu quý cậu ta, vì thế việc giáo sư Flitwick đồng ý với yêu cầu của cô Zabini chẳng khác nào bản án tử hình cho cậu.

    “Thôi nào, cậu Potter, nắm lấy tay của cô Zabini đi... đúng vậy, đúng vậy, rất tốt!” Giáo sư Flitwick vỗ tay một lần nữa và khoe hàm răng của thầy với một nụ cười tươi. “Rất tốt, quả thật rất tốt. Bây giờ, tôi chắc chắn rằng mọi người đã có bạn nhảy của mình... Ừ, có việc gì, cậu Malfoy?”

    Cô nhìn về phía bên cạnh và thấy Malfoy đang hạ tay xuống. Hắn nghiêng đầu sang một bên, nói, “Em rất muốn biết tại sao những người khác đều được ghép cặp với người mà họ muốn, trong khi em... ừ thì...”

    Có một sự im lặng đầy ý nghĩa khi Malfoy nói. Hermione có cảm giác như cô đang ngượng đỏ mặt, và đột nhiên không khí trở nên ngột ngạt. Lòng kiêu hãnh của cô đang hét lên cầu cứu. Cô giơ tay lên. “Thưa đúng vậy, giáo sư Flitwick. I cũng muốn biết lí do, bởi cá nhân em thà đối mặt với một con chồn sương hơn là... thầy biết đó...”

    Lần này, một vài người bật cười, và Ron cùng với Harry chính là người cười to nhất.

    “Được rồi, như vậy là đủ rồi!” Giáo sư Flitwick cảnh cáo, lườm. Thầy tập trung sự chú ý vào đám học sinh, và khuôn mặt của thầy chứa đầy sự khiển trách không hài lòng. “Cậu Malfoy, cô Granger, tôi rất thất vọng khi hai em có câu hỏi này và cho phép tôi được thêm ngay trước mặt mọi người.” Thầy lắc đầu. “Hai em được ghép với nhau vì một lí do hết sức đơn giản và cơ bản là bởi hai em là Thủ Lĩnh Nam Sinh và Thủ Lĩnh Nữ Sinh năm nay, và cá nhân tôi đã hi vọng một thái độ người lớn hơn từ hai em.”

    Hermione cúi đầu xuống, cảm giác như bản thân đang ngượng hơn lúc nãy rất nhiều. Cô nghe thấy những tiến xì xầm xung quanh, nhưng không dám ngước lên nhìn Malfoy.

    “Bây giờ, tôi cần phải cảnh cáo tất cả các em rằng từ giây phút này trở đi tôi sẽ không đáp ứng bất kì yêu cầu nào về việc đổi bạn nhảy... ồ, cậu Potter, mặc dù tôi biết tôi nợ cậu mạng sống của mình nhưng không may, tôi sẽ không thay đổi luật của mình vì trò.” Thầy vỗ tay một lần nữa, và tiếng nhạc cực kì lớn vang lên khắp phòng. “Đối diện với bạn nhảy của mình nào, mọi người!”

    Hermione ngẩng đầu lên và quay đầu về phía bạn nhảy của mình cực kì, cực kì chậm. Miệng của hắn ta đang ở trong tình trạng hơi mở ra, nhưng trước khi hắn nói được bất cứ điều gì thì cô đã cướp lời. “Cậu nên cảm thấy xấu hổ vì bản thân mình,” cô tức giận, môi cô mím chặt lại khi nói. “Làm bẽ mặt tôi trước tất cả mọi người...”

    Làm bẽ mặt cậu?” hắn ta hỏi lại, trừng mắt nhìn cô. “Cậu là người đã mang cái vấn đề ngu ngốc đó...”

    “Ha!” Cô nói. “Và chẳng phải rất hãnh diện sao khi hầu hết mọi người đếu nhớ cái tai nạn đó như chỉ vừa mới xảy ra ngày hôm qua?”**

    “Một ngày nào đó,” hắn nói, bắt lấy tay cô và siết thật chặt. “Một ngày nào đó, tôi sẽ cho cậu biết cảm giác...”

    “Bị bàn tán liên tục?” Cô hỏi một cách ngây thơ.

    “Không,” hắn nói, môi bắt đầu nở một nụ cười. “Bị bẽ mặt.”

    Không hiểu sao từ ngữ và cái cách mà hắn ta nói khiến cho cô cảm thấy hơi lo lắng. Đừng có đùa, cô nói với bản thân. Hắn ta có thế làm gì được mình chứ? Nhất là khi bọn họ đang ở trước mặt tất cả học sinh năm bảy của trường mà cô biết và kể cả giáo sư nữa!

    “Bước lại gần nhau hơn, đúng vậy...”

    Giọng của giáo sư Flitwick bập bùng bên tai họ, nhưng nó có vẻ rất có ý nghĩa bởi Hermione nhận thấy Malfoy đã bước tới gần hơn với cô. Rất, rất gần. “Cậu có nghĩ như thế này là đủ gần cho giáo sư Flitwick?” hắn hỏi, hơi thở của hắn ta phà vào mặt cô. Việc đó vừa chứng minh hắn ta đang đứng gần với cô như thế nào.

    Cô nhịn, nhưng dĩ nhiên là cô không hề thể hiện sự không thoải mái của mình trước sự xâm lấn của hắn ta vào không gian riêng của mình. “Tôi nghĩ là đủ rồi,” cô trả lời, xoay đầu về hướng khác.

    “Được rồi, bây giờ thì các cô gái, tôi muốn các em đặt tay trái lên vai bạn nhảy của mình, như thế này...”

    Hermione cắn môi, hết sức ngượng ngùng với việc mà cô đang làm. Tay của cô rung lên và cô ghét bản thân mình về việc này.

    “Nào nào Granger,” Malfoy lè nhè. “Lời hướng dẫn rất đơn giản, thật là...”

    Cô đặt tay mình lên vai hắn rất nhanh, và hành động này tạo ra một âm thanh khá lớn.

    “Bạo lực với tôi nữa sao?” Hắn hỏi, cười.

    Hermione có thể cảm nhận được ngực của hắn ta rung lên khi hắn cười. “Shh!”

    “Bây giờ duỗi thẳng tay phải của các em và đan tay lại với bạn nhảy của mình... Ôi, đừng cứng ngắc như vậy, cậu Potter! Thả lỏng, hãy cảm nhận âm nhạc...”

    Cô không kìm được; một nụ cười nở trên môi cô, và cô nhìn thấy miệng của Malfoy cũng cong lên. “Tôi có thể tưởng tượng ra việc Potter đang có khoảng thời gian huy hoàng nhất của cuộc đời,” Hắn nói.

    Bình luận đó đã thành công khiến cho cô bật cười. “Tôi có thể tưởng tượng được Blaise cũng đang như vậy.”

    “Bước về phía bên phải, một, hai, ba, rồi sang bên trái, một, hai, ba,... rất tốt, cô Parkinson, cậu Weasley!”

    Hermione đảo mắt sang phía Ron và cô gái mặt khỉ tên Parkingson. “Dẫu sao đây cũng không phải là một điệu nhảy khó,” cô thì thầm.

    “Cậu biết điệu nhảy này?” Malfoy hỏi.

    Cô chớp mắt, chuyển sự chú ý sang bạn nhảy của mình. “Cái gì?”

    Hắn ta nhìn lơ đãng. “Tôi nói, cậu có biết điệu nhảy này không?”

    Cô tập trung nhìn vào đôi mắt hắn, và nhận ra đôi mắt màu xám sâu thẳm kia có một vài vệt đen lan ra và những đốm nhỏ màu xanh. Thật kì lạ. “Ừ,” cô trả lời, hơi phân tâm. “Nhưng...”

    Malfoy cười. “Tốt. Hãy cho những kẻ ngu ngốc này thấy nó phải được biểu diễn như thế nào.”

    Cô vốn sắp nói rằng đã rất nhiều năm kể từ lần cuối cùng cô thấy điệu nhảy này được biểu diễn trước mặt mình, nhưng trước khi cô có thể nói điều đó thì hắn đã bước trước cô, và không buông tay phải của cô ra mà xoay cô một vòng, hai vòng, ba vòng. Cảm nhận được tiếng nhạc đang bập bùng ngay phía trong cô, Hermione cho phép bản thân làm theo bước dẫn của hắn, và đang trong quá trình nhớ lại xem điệu nhảy đã được thực hiện như thế nào.

    Malfoy bắt lấy eo cô và kéo cô sát lại gần hắn, và cô cong lưng về phía sau khi hắn hạ thấp người cô xuống. Điệu nhảy mà họ đang nhảy khá là táo bạo, và Hermione nhớ là chỉ có người lớn trình diễn nó, vì vậy khá là bất ngờ đối với cô khi hắn biết cách biểu diễn nó. Ngay khi cô thẳng người lên, hắn đẩy cô ra, và lướt tay từ một bên mặt của cô xuống tới hông. Sự đụng chạm này khiến cho cô giật mình thoát khỏi điệu nhảy, vì cô biết đó không phải là một phần của nó, và cô dừng lại ngay giữa chừng. Tuy nhiên, sự ngừng lại của cô không hề khiến hắn ngừng lại. Hắn vòng tay xung quanh cô, và thổi nhẹ vào tai cô. “Tôi nghĩ là cậu nói cậu biết điệu nhảy này?” Hắn hỏi.

    “Tôi biết,” cô khẳng định, hơi run lên khi cô cảm nhận được hơi ấm ở vùng da nhạy cảm ngay tai. “Nhưng…”

    “Vậy thì nhảy với tôi đi. Hay là cậu sợ rồi?”

    Tông giọng xúc phạm, những từ ngữ bóng gió, chúng đã thành công rồi. Cô quay người lại một cách bất ngờ, đến khi lưng của cô đối diện với khuôn mặt hắn, không có bất kì khoảng trống nào ở giữa hai người. Cô nói, với đôi môi rất gần vơi cổ của hắn, “Tôi không sợ.”

    “Chúng ta sẽ chờ xem.”

    Malfoy đặt hay tay của hắn ở hai bên hông của cô, và cô xoay qua bên trái, rồi phải, và có cảm giác hắn ta cũng đang làm như vậy. Hermione bước lên phía trước, tự xoay vòng cho tới khi cô cảm nhận được hắn đã đứng ngay bên cạnh mình. Khi cô xoay người lại, cô duỗi tay ra, và hắn nắm lấy nó, đan những ngón tay của mình và của cô lại. Cô ngừng xoay, và họ cùng nhau bước ba bước về phía bên phải, và rồi ba bước về phía bên trái. Họ đối mặt với nhau, một cách táo bạo, Hermione bắt chước lại hành động của hắn với một vài cải tiến của riêng mình. Cô trượt tay mình từ khuôn mặt của hắn xuống tới ngực và bụng của hắn ta, và dừng lại ngay trên thắt lưng; và cô không hề rời mắt khỏi đôi mắt của người đối diện. Nhận lấy, đồ chồn sương!

    Hắn nhướng lông mày. “Thú vị đây,” thì thầm.

    Cô cười. “Tôi chỉ vừa mới bắt đầu thôi.”

    Và đúng như cô nói, lần này Hermione mới là người bước lại gần hắn ta. Cô đặt một tay ngay sau cổ của hắn, một tay ngay thắt lưng và họ cùng nhảy và xoay người từ bên trái sang bên phải. Malfoy xoay người cô lại và nắm lấy tay cô, xoay vòng một lần, hai lần, ba lần. Sau đó, hắn ngả người cô xuống rất thấp, và sau đó kéo cô về phía hắn. Khuôn mặt hắn tiến gần đến khuôn mặt của cô, và cô khóa mắt mình lại với đôi mắt của hắn; và sau đó, cô nhận ra hắn đang nhìn chằm chằm xuống môi cô…

    “Ahem! AHEM!!!”

    Cô chớp mắt, đột nhiên nhớ ra họ đang ở đâu và ngay lập tức thoát khỏi Malfoy như thể hắn ta là một người chết đáng sợ.

    “Được rồi,” giáo sư Flitwick đột nhiên câm lặng, và âm nhạc cũng bắt đầu giảm dần. Thầy ấy không thể nào giấu được cơn sốc của mình với hai chân cứ giậm giật như vậy. “Nó… ừm…”

    Hermione khẽ nuốt nước bọt, và âm thanh đó như được phóng đại lên khi mà không ai nói chuyện… hay di chuyển… chút nào. Tất cả học sinh năm bảy đều đứng trơ đó trố mắt nhìn hai người, miệng của họ đều mở to ngạc nhiên và như bị mê hoặc.*** Cô thu hết can đảm liếc nhiền sang phía Harry và Ron. Harry nhìn như thể cậu ấy sắp nôn, và khuôn mặt cậu ấy rất xanh xao. Còn khuôn mặt của Ron thì rất đỏ.

    “Nó là… một màn trình diễn thú vị,” giáo sư Flitwick nói, cuối cùng cũng kết thúc câu nói dở dang của mình. “Ừ, đúng vậy, hết sức… thú vị.”

    “Ý thầy là chúng ta phải nhảy như thế?” Pansy thốt lên the thé.

    Tiếng xì xầm bắt đầu lan khắp căn phòng, báo hiệu cho sự sống đang quay trở lại với những học sinh này. Một vài người đồng ý, một vài người không, và có một vài người chỉ đơn giản là muốn gây ồn ào.

    “Không, dĩ nhiên là không, chắc chắn không!” Giáo sư Flitwick nói với hi vọng làm cho tất cả mọi người bình tĩnh lại. “Điệu nhảy tốt nghiệp của chúng ta đơn giản hơn rất nhiều so với… cái đó…”

    Hermione cảm giác như mình muốn hét lên, nôn thốc tháo, và chết, hay có lẽ là cả ba việc đó cùng một lúc. Cô xoay gót giày rời khỏi Đại Sảnh, xô đẩy một vài học sinh trên đường đi.

    Cô ngừng chạy ngay khi tới được cổng vào của nhà Gryffindor. Hermione đặt một tay lên tường, thở dốc, cố gắng điều hòa lại hơi thở của mình. Cô nghe thấy có tiếng bước chân ở sau lưng, và cô ấy quay người lại, sau đó lại ước như mình đã không làm như vậy.

    Malfoy đứng đó, và hắn ta đang cười rất gian xảo. “Tôi đã nói với cậu rồi, không phải sao?” Hắn nói.

    Lời nói của hắn khiến cho cô đột nhiên nhớ ra, cô chớp mắt, không thể nào tin được cô lại dễ dàng bị lừa như vậy. Hắn ta biết điểm yếu của cô, và lợi dụng nó. Bây giờ, cô ấy ở đây, bị bẽ mặt, y hệt như hắn hứa. “Cậu đúng thật là đồ xảo trá gian ác,” cô nói, không để cho hắn ta biết cô đang run lên và hoàn toàn rã rời vì vụ nhảy múa vừa rồi. “Tôi phải công nhận điều đó, Malfoy.”

    Hắn ta cúi chào. “Nghe được câu nói này từ miệng cậu, tôi sẽ trân trọng những lời nói đó suốt đời.”

    Hermione giơ tay lên. “Tôi vẫn chưa nói xong,” cô nói. “Cậu làm bẽ mặt tôi. Tôi phải thừa nhận, cậu chơi tôi rất tốt. Tuy nhiên, đừng hi vọng mọi chuyện sẽ kết thúc như vậy.”

    “Tôi biết là nó sẽ không đâu,” hắn nói, ngẩng cao đầu.

    Cô nhíu mày nhìn hắn. “Tốt.”

    Hắn ta nói ngay khi Hermione chuẩn bị đuổi hắn đi.

    “Cậu nhảy… rất tốt, tôi phải công nhận.”

    Cô nhìn hắn, ngạc nhiên trước lời khen ngợi. Không tìm được bất kì ý nghĩ hàm ý lăng mạ hay ác ý nào trên khuôn mặt hắn, cô cười mỉa mai. “Chỉ khi tôi có một bạn nhảy vừa tầm thôi.”

    Nụ cười của Malfoy mở rộng. “Tôi có nên mong chờ… hay cẩn thận… trước sự trả thù của cậu không?”

    Hermione cười. “Cược cái arse**** gian xảo của cậu là có.”

    Author’s note: Tôi hi vọng mọi người thích câu chuyện này… Nó có vẻ hơi kì quặc, đúng không? Ý tưởng này đột nhiên xuất hiện khi tôi nhìn chằm chằm vào poster của Dirty Dancing 2 (Vũ điệu hoang dã 2). (Phần sau là về một truyện khác nên mình sẽ không dịch tiếp)

    Translator’s note: Phải nói thật là San có hơi ngượng khi dịch chương này .__. Lúc đọc bản tiếng Anh San lướt qua đoạn đó hơi nhanh và lúc dịch lại không hiểu sao cái hình ảnh về điệu nhảy của Hermione và Malfoy cứ hiện ra trong đầu!!! Thật sự là đúng ngại luôn :”)))) Nhưng dù sao thì, San đã dịch xong chương 1 :D Rất hi vọng mọi người sẽ dành thời gian đọc cũng như bình luận về cách dịch của San vì thật sự San cũng không biết dịch thế nào cho đúng .__.

    Chú thích:
    *: Vẫn không hiểu tại sao Malfoy gọi Pansy là cô gái của tao nhưng vì tác giả đã viết như vậy nên San không có ý định thay đổi, mặc dù nói thật thấy hơi kì kì

    **: Hermione ám chỉ việc tất cả mọi người đều nhớ rõ lần Malfoy bị giáo sư Moody biến thành chồn sương

    ***: Cái này San dịch hơi thoáng một chút vì nghĩa gốc là há hốc mồm và chảy nước miếng, thấy hơi không hay lắm nên San đổi thành như vậy

    ****: Xin được phép để nguyên từ tiếng Anh vì thật sự dịch thẳng ra nó không hay cho lắm
     
    yamamotoaoi and Lucrezia like this.
  3. yamamotoaoi

    yamamotoaoi Vanessaoith
    Staff Member Zone Moderator

    Joined:
    Oct 9, 2014
    Messages:
    1,089
    Likes Received:
    139
    Lần đầu thấy fanfic của cặp mình ship đau ship đớn, cảm giác không còn gì yomost bằng. Cảnh khiêu vũ vừa tình lại vừa đáng yêu, đọc mà con tim fangirl cứ rưng rưng xúc động.
    Cảm ơn San vì đã dịch fanfic tuyệt vời này :'>
     
    San San Quyên likes this.
  4. San San Quyên

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Aug 14, 2014
    Messages:
    115
    Likes Received:
    24
    Trong đây Malfoy gọi Ron là Weasel và Ginny là Weaslette và mình nghĩ nên giữ nguyên nó.

    Chương 2

    “Có chuyện gì vậy, Draco? Anh trông… Blaise!!! Đây là lần thứ hai rồi đấy, đồ ngu… Đây là áo choàng Ralph Lauren của tôi!”

    “Cậu có thấy cái cách anh ấy nhìn tôi không?” Blaised nói, lờ đi cô gái ở bên cạnh đang cố gắng giũ nước bí ngô bị đổ khỏi áo choàng của mình. Ánh mắt của cô ấy tập trung vào Draco, người đang quan sát khuôn mặt cô nở ra một nụ cười rất tươi. “Không cần phải bàn cãi gì hết, Harry Potter…”

    “… Không hứng thú với cậu,” Pansy nói, xô cô gái kia ra mạnh bạo. “Hơn nữa, đó chỉ là do vận may của cậu ta khi mà Flitwick xếp cậu với cậu ta.”

    “Ồ cậu nói đúng đấy,” Blaise nói, mắt của cô ta sáng lên như một con báo đã nhìn thấy được bóng dáng của con mồi. Cô liếc nhìn sang bàn của nhà Gryffindor. “Vận may của anh ấy.” Cô cười mỉa với cô gái Slytherin ở bên cạnh. “Cậu chỉ đang tức giận bởi vì một tên Weasley được chạm vào cậu trước mặt mọi người.”

    Pansy rùng mình. “Cậu có thể tưởng tượng được nó kinh dị thế nào khi mà hắn ta có thể chạm vào áo choàng Armani của tôi, và dù nó có là một nhãn hiệu của bọn muggle hay không thì tôi vẫn yêu những chiếc áo choàng của mình,” cô nói, cọ xát hai tay với cánh tay của mình mạnh mẽ. “Hai cái tay nghèo khổ xấu xí thô thiển đó đã chuyển động trên lưng của tôi… Tôi thề là tên Vua Chồn* đó sắp bắt lấy…”

    “ Ít nhất hắn ta còn chạm vào cậu nghiêm túc,” Blaised nói, bĩu môi. “Tôi sẽ đổi bất kì thứ gì để Harry chạm vào…”

    “Cả hai người làm mất khẩu vị của tôi rồi,” Draco nói, đẩy cái dĩa của mình ra xa đầy kinh tởm. Hắn khoanh hai tay lại trước ngực. “Chúng ta có thể nói về chuyện gì khác ít gớm ghiếc hơn Tên Kiêu Ngạo Phi Thường và Vua Sờ Soạng không?”**

    “Được thôi,” Blaise vuốt phẳng vạt áo choàng của mình. “Hãy nói về cậu và Granger vậy,” cô nói một cách sung sướng, cười tươi nhìn hắn. “Đốt cháy sàn nhảy ngày hôm qua, quả là một cách xấu xa để bắt đầu luyện tập.”

    “Ồ, nó thật sự rất mắc cười,” Pansy nói, cau mặt lại. “Và hình như tôi lại có cảm giác cổ tay của Weasley đang làm quần áo của tôi bị nhăn nhúm…”

    Hắn có thể cảm nhận được khuôn mặt mình đang nở một nụ cười to khi nhắc tới chiến công “nhỏ” của mình. “Nó khá là giải trí,” hắn nói, lờ đi Pansy. “Phần tồi tệ nhất là khi cô ta nhận ra tôi chỉ chơi cô ta ngay từ đầu.”

    “Cậu lừa được cô ấy, vậy thôi,” Millicent nói qua ly nước ép bí ngô của cô ấy. “Mặc dù vậy, tôi phải thừa nhận, vụ “con chồn sương” khá là hài hước.” Cô ấy bật cười.

    Draco lườm cô ta. “Cậu muốn miệng của mình kẹt với của Longbottoom suốt ngày không?” Hắn đe dọa.

    Cô ấy đảo tròn mắt. “Cậu cứ nói là cậu sẽ thực hiện thần chú đó cho tôi nhưng cậu chưa bao giờ làm.”

    “Eo ơi, Millicent!” Pansy rít lên, đánh rơi chiếc muỗng của cô ta xuống chiếc dĩa và tạo ra một âm thanh cực kì lớn. “Ôm hôm một tên Longbottom! Bây giờ thì tôi đã mất hết khẩu vị rồi!”

    “Này Granger! Có phải cậu là cô gái điên cuồng…”

    Tai của Draco vểnh lên nghe ngóng những tiếng huýt sáo khắp Đại Sảnh Đường. Hắn nhìn sang phía bàn của Gryffindor và thấy được bạn nhảy của hắn đang ngồi giữa Potter và Weasley với mọi sự duyên dáng và tao nhã của một nữ hoàng vừa đăng quang. Cô ấy thậm chí còn vẫy tay với những khán giả của mình.

    “Nhảy với tôi, được không? Chúng ta sẽ đốt cháy sàn nhảy…”

    “Tôi sẽ xin Flitwick đổi bạn nhảy! Dẫu sao tôi cũng nhảy giỏi hơn Malfoy…”

    “Im đi!” Tên Weasel la lên, khuôn mặt tức cười của cậu ta nhìn còn tức cười hơn với biểu hiện tức giận đầy tức cười của mình. “Im đi, im đi, im đi!”

    “Hermione, điệu nhảy của chị và Malfoy rất nóng bỏng!” Weaselette nói, đẩy thằng anh trai xấu xí của cô ta qua phía đối diện cô ở phía bên trái của Hermione. Sự hứng thú của Draco tăng lên, âm thanh ở bàn của hắn ta dường như trở nên mờ nhạt đi khi mà hắn tập trung nghe lén. “Khi mà hắn ta hạ người chị xuống lần thứ hai, em cứ nghĩ hắn ta sẽ điên cuồng âu yếm chị…”

    “Ginny, làm ơn,” Weasel kháng nghị, thả rơi chiếc muỗng của cậu ta lên dĩa. “Em thậm chí còn không hề ở đó ngày hôm qua. Làm sao em có thể biết được chuyện đó?”

    Weaslette ngẩng cao đầu. “Lavender nói với em, cả Parvarti, Susan và Hannah nữa. Thật ra, đó chính là chủ đề của cuộc trò chuyện ngày hôm qua trong nhà vệ sinh nữ.”

    Cuộc trò chuyện ở Nhà Vệ Sinh Nữ,” Potter lặp lại, mỉm cười. “Em nói cứ như thể đó là một buổi gặp mặt trang trọng.”

    “Ồ, nó thật sự như vậy mà,” Weaslette nói ngay. “Để em nói cho anh biết, chỉ có những vấn đề bê bối nhất, thú vị nhất, những vấn đề có thể gây ra tranh cãi nhất được nhắc đến. Và còn có việc gì bê bối, thú vị và đáng tranh cãi hơi hai vị Thủ Lĩnh làm việc xấu ngay trước mặt mọi người?”

    “Harry bị ghép cặp với Zabini!” Weasel nói. “Anh nghĩ là việc đó thú vị hơn việc của Malfoy và Hermione…”

    “Im đi Ron!” Potter nói, lườm người bạn với sự kinh tởm. Cậu ta vẫy cái nĩa ngay cổ mình.

    “Im đi Ron!” Weaslette lặp lại, đảo tròn mắt. “Việc đó chẳng là gì khi so sánh với điệu nhảy tình yêu của Malfoy và Hermione.”

    Điệu nhảy tình yêu? Draco liếc mắt về phía Granger, hơi hi vọng cô sẽ ngượng và bị bẽ mặt khi nhắc tới việc này. Hắn rất ngạc nhiên khi thấy cô ta mỉm cười và gật đầu như thể cô cực kì thoải mái và vui vẻ khi nhắc về chuyện ngày hôm qua.

    “Nó rất… gây tranh cãi sao?” Cô hỏi, và sau đó bật cười khi cô gái tóc đỏ gật đầu với tất cả sức mạnh mà cô ấy có.

    “Đúng, đúng, đúng,” Weaslette nói, nhích người gần hơn với cô ấy. “Hermione, em sẽ chết nếu không được coi chị và Malfoy “tiếp tục nó”*** hôm nay. Làm ơn, làm ơn, làm ơn biến em thành một học sinh năm bảy đi! Em sẽ là người hầu cho chị cả đời nếu được!”

    “Chị xin lỗi, Gin,” Cô trả lời, trông rất hối tiếc. “Chị không muốn vướng vào rắc rối, nhất là khi lễ tốt nghiệp đang đến gần. Mặc dù vậy, chị thấy tiếc cho em.”

    “Tại sao?” Weaslette hỏi, bắt đầu trở nên nghi ngờ.

    Ngay lúc đó, Granger rời mắt khỏi con bé Gryffindor mà đáp lại cái nhìn của Malfoy đang trừng trừng nhìn cô. “Bởi vì có một việc rất thú vị sẽ xảy ra, chị có thể đảm bảo điều đó,” cô nói, mỉm cười rạng rỡ. Cô ấy nâng chiếc ly lên và uống một ngụm lớn, và trong khoảng thời gian đó cô không hề rời mắt khỏi hắn.

    Draco cớp mắt, hết sức ngạc nhiên khi cô ấy nhận ra hắn đang nhìn chằm chằm vào cô. Cô ấy biết hắn làm vậy ngay từ đầu sao? Dẫu sao, việc đó cũng không phải quá quan trọng. Hắn rũ bỏ vẻ mặt ngạc nhiên của mình với một nụ cười mỉa mai. Granger nhướng lông mày, và sau đó tập trung vào bữa ăn của mình. Hắn làm y hệt vậy.

    “Cậu có thấy cái cách mà Harry Potter nhìn tôi không?” Blaise lặp lại, nhảy cẫng khỏi ghế. Cuộc nói chuyện ở bàn Slytherin giúp Draco quay trở về thực tại một lần nữa. “Rõ ràng rồi, cậu ấy đang yêu…!” Cô ta cố hết sức vẫy tay và khiến cho hàng loạt những chiếc ly thủy tinh trên bàn bị ngã.

    “Blaise, nếu như cậu đổ nước ép lên trên áo choàng của tôi một lần nữa tôi sẽ ếm lời nguyền tra tấn lên cậu tới vô tận đấy!” Pansy đe dọa, đứng dậy. “Tôi có cần phải nhắc cậu rằng đây là áo choàng Ralph…”

    Câu nói của cô bị dừng nửa chừng khi mà hàng loạt tiếng kêu rít của cú lấp đầy căn phòng. Draco ngẩng đầu lên và nhìn thấy những con cú, đại bàng và mọi loại chim vận chuyển đang ngập tràn trên trần sảnh cả phút, trước khi chúng tách nhau ra và đi tới những chiếc bàn khác nhau. Hắn nhận ra Oswald, con cú của mình, ngay khi nó lượn qua mang cho hắn một gói bưu kiện nhỏ trên mỏ nó. Nó thả lá thư xuống đùi hắn và bay đi.

    Lá thư có màu vàng với ruy băng đen khắp nơi. Có một dòng chữ nghệch ngoạc sát với nhau Draco ĐÁNG YÊU o Malfoy ngay bìa, và cái sự trẻ con của nó khiến cho hắn cau có. Trước khi bất kì ai có thể thấy được cái phong bì, hắn xé một bên, cầm lấy lá thư và bỏ cái phong bì nhàu nát vào trong túi.

    Hắn mở lá thư được gấp lại kĩ càng, và cau có khó chịu hơn nữa với nội dung của nó.

    Ôi trời ơi anh đang đọc thư của em! Nó, như là, giấc mơ khi anh có thể đọc tin nhắn của em bởi vì, ừm… anh quá dễ thương và đáng yêu nếu như anh không phải là một tên ngạo mạn tồi tệ, ích kỉ và khó chịu! Ồ, nhưng em hi vọng em sẽ được nhìn thấy nhiều hơn từ anh sớm… khoan đã, thật ra, em SẼ được nhìn thấy anh nhiều hơn sớm thôi, như là, trước bữa trưa ngày hôm nay! Hôn và ôm anh! * Garnet Hughes (Không thể chờ được đẻ xem anh có màu gì!)

    “Cái gì vậy?” Pansy hỏi, nhướng người lên để cầm lấy tờ giấy từ tay hắn.

    “Không có gì,” hắn nói, xé tờ giấy thành nhiều mảnh nhỏ và bỏ chúng vào trong túi. “Chỉ là một đứa con gái Hufflepuff mong tôi sẽ đi gặp cô ta thôi. Đồ con gái ngu ngốc.” Thêm một lá thư tình nữa cho bộ sưu tập không ngừng tăng lên của hắn, hắn nghĩ chắc chắn. Cứ như hắn chưa có đủ đống giấy này để đốt hết không bằng!

    Âm thanh của chiếc nĩa đập vào ly thủy tinh thu hút sự chú ý của hắn. Hắn nhìn về phía bàn của các giáo sư và thấy McGonagall đang đứng ở đó.

    “Chú ý, chú ý nào các trò!” Cô nói. Khi tất cả các học sinh đều đã im lặng, cô điều chỉnh chiếc mắt kính của mình và nói. “Chúng tôi đã quyết định tách các học sinh năm bảy thành hai nhóm cho lớp tập nhảy vào mỗi buổi sáng, sau khi giáo sư Flitwick thông báo một chuyện khá là… thú vị… đã xảy ra ngày hôm qua.” McGonagall quan sát xung quanh để tìm kiếm hai học sinh chịu trách nhiệm cho sự kiện thú vị này. Cô gật đầu một cái - với Granger, Malfoy kết luận, và sau đỏ là với hắn. “Bây giờ, nhóm đầu tiên vẫn sẽ tiếp tục được giám sát bới giáo sư Flitwick, trong khi nóm thứ hai sẽ được phụ trách bởi giáo sư Trelawney.” Cô cầm lấy một cuộn giấy trên bàn và mở nó ra. “Những học sinh sau đây hãy di chuyển tới lớp Bùa chú ngay lập tức: Potter, Zabini, Weasly, Parkinson, Bulstrode, Longbottom, Bones, Finnegan, Patil, Thomas, Patil, Nott, Abbott, Crabbe, Grecian, Goyle, Brown, Augusts, và cuối cùng, Malfoy, Granger. Những em không được nhắc tên hãy tự động di chuyển tới lớp học môn Tiên tri nơi giáo sư Trelawney đang đợi các em.” McGonagall hạ cuộn giấy xuống. “Các em còn lại hãy quay về phòng sinh hoạt chung ngay bây giờ.”

    “Trelawney dạy nhảy?” Pansy thì thầm, cười nhạo. “Vậy mà tôi cứ nghĩ Flitwick đã đủ kì lạ…”

    “Ít nhất, chúng ta không phải ở trong nhóm của cô ta, và chúng ta cũng không bị tách khỏi bạn nhảy của mình,” Blaised nói, đứng dậy. “Được rồi, tốt hơn hết là nên tươi tỉnh lại trước khi đi gặp chồng - tưởng - lai của tôi. Chào nha!” Và cô ấy chạy ra khỏi Đại Sảnh Đường.

    Pansy nhìn theo cô gái với ánh mắt chứa đầy sự khinh bỉ. “Chết tiệt thật, ít nhất cô ta còn có cái gì đó để mà mong đợi, trong khi tôi… Ugh, tôi nghĩ mình sẽ lại bị sờ mó nữa!” Cô nói, lắc lắc đầu. Cô thảy chiếc khăn của mình lên bàn. “Mẹ của tôi sẽ nổi đóa lên khi bà ấy biết tôi bị ghép cặp với một tên nhà Weasley… nhưng tôi đoán, đó sẽ không phải là vấn đề quá khó khăn, khi cậu bị ghép với một đứa Muggleborn. Tưởng tượng xem cha mẹ cậu sẽ phản ứng như thế nào!”

    “Cảm ơn vì đã chỉ ra điều đó, tình yêu,” Draco nói, giọng nói buồn chán. “Mặc kệ tình huống không may này, tôi có thể sẽ làm cho viễn cảnh đó thú vị hơn một chút.” Hắn nhìn về phía bàn Gryffindor, và phát hiện ra Granger đang đứng lên. Cô phủi bụi, di chuyển tay của mình chầm chậm từ bụng trên tới khu vực ngay eo. Cô nhìn lên, và, một lần nữa, chạm mắt với hắn. Granger cười mỉa, sau đó nhún nhảy ra khỏi Đại Sảnh Đường.

    Draco cũng đứng dậy. Buổi tập nhảy này chắc chắn sẽ hơn cả thú vị, nếu như hắn có thể làm gì đó. Một hình ảnh chớp nhoáng về việc họ đã làm hiện ra trong đầu hắn, và hắn cười - hắn phải công nhận, hắn thật sự khá thích thú với việc nhảy cùng Granger!

    “Đi thôi,” hắn nói, đi về phía cửa. Hắn không buồn đợi Pansy; Hắn chỉ để cho cô có thể bắt kịp với bước chân của mình. Họ đi tới phòng học lớp Bùa chú và nhận ra cánh cửa được mở rộng. Khi họ bước vào, cánh cửa ngay lập tức đóng sầm lại. Draco nhìn về phía trước của lớp học và tìm thấy Flitwick đứng bên cạnh một chiếc ghế cao và một cái gương khổng lồ.

    “À, tôi nhận thấy tất cả các trò đều đã đến rồi,” Flitwick nói, nâng bản thân lên bay trên không trung để đứng lên ghế đẩu. “Tìm bạn nhảy của mình đi, mọi người, và đứng ở vị trí như ngày hôm qua… nhưng tôi sẽ yêu cầu cậu Malfoy và cô Granger đứng ở trung tâm, cảm ơn. Tôi không muốn cả hai em mất kiểm soát thêm lần nào nữa.”

    Draco bước về phía trung tâm, và hắn thấy Granger đã ở đó. “Đang chờ tôi sao?” Hắn hỏi, mỉm cười mỉa mai.

    “Đúng vậy,” cô trả lời, mỉm cười. “Suy cho cùng, chuyện này sẽ không nhục nhã lắm nếu như cậu không ở đây.”

    “Rất tốt!” Flitwick nói, vỗ tay. “Nhưng tôi phải điều chỉnh một chút… Cậu Potter, cậu và cô Zabini hãy bước một bước gần hơn với cô Grecian và cậu Goyle. Đúng vậy. Cậu Longbottom và cô Bulstrode… dịch sang phía bên trái một tí. Đúng, đúng, rất tốt. Cậu Weasley, cô Parkinson, hãy đổi chỗ với cậu Finnegan và cô Bones… không có ý xúc phạm đâu, cậu Finnegan, nhưng cậu là một vũ công tệ hại.” Ánh mắt của giáo sư lướt quanh mọi thứ từ chiếc ghế đẩu của mình, khi đã hài lòng thầy ấy vỗ tay và bài hát bắt đầu vang lên. “Cầm lấy tay bạn nhảy của mình!”

    Draco cầm lấy tay của Granger và giữ chặt nó ở trong bàn tay của mình. “Đã nghĩ ra được màn trả thù phù hợp chưa?” Hắn lè nhè.

    “Sao thế? Cảm thấy bồn chồn sao?” Cô đáp trả.

    “Không,” hắn trả lời, nhìn thảng vào cô. “Và tôi cũng không thấy vì sao tôi nên cảm thấy như vậy, bởi vì theo như tôi biết, không có bất kì việc gì nhục nhã xảy ra với tôi kể từ buổi tập nhảy ngày hôm qua, và cả sáng hôm nay…”

    Granger tặc lưỡi. “Kiên nhẫn nào, Malfoy thân mến,” cô nói, đặt tay mình lên vai của hắn. Tự nhiên, hắn giơ bàn tay rãnh rỗi của mình lên và đặt nó lên eo cô. “Cậu sẽ nhận được phần thưởng của mình thôi dù sớm hay muộn.”

    “Bây giờ thì bước về phía bên phải, một, hai, ba, và sau đó là phía bên trái, một, hai, ba. Sau đó chéo chân lại, xoay qua và lùi lại, và chéo chân một lần nữa, xoay qua và lùi lại, bước, bước, đúng vậy, cậu Goyle! Lạy Chúa tôi trò quả thật là một vũ công tuyệt vời!”

    Draco và Granger nhìn nhau. “Goyle?” Họ đều thốt lên, với cô là sự ngạc nhiên, với hắn là sự kinh hãi.

    “Được rồi, bây giờ thì các cô gái, di chuyển về phía bên trái của bạn nhảy các em, như thế này… đừng buông tay ra, cậu Potter! Đó. Cảm ơn. Bây giờ thì từng bước một, chéo, bước, chéo, bước và tới phía bên phải, bước, chéo, bước, chéo, bước…”

    “Điệu nhảy này thật buồn chán, cậu có nghĩ vậy không?” Draco hỏi cô. “Không thể nào so sánh được với… cái gì nhỉ? Ồ, phải rồi. Điệu nhảy tình yêu.”

    Cô lườm hắn ta. “Không,” cô nói. “Nó không buồn chán. Cá nhân tôi thích điệu nhảy này hơn là điệu nhảy hôm qua bởi vì nó… an toàn.”

    Hắn nhe răng cười. “An toàn,” hắn lặp lại.

    “Đúng vậy,” cô nói, nghiến chặt răng. Granger quay đi.

    “… Cô Abbott, tôi nói là đi về phía bên phải! Và cô Patil, trò đáng ra phải bước chân trái chéo qua chân phải, không phải ngược lại. Tôi nghĩ tôi phải gọi cậu Goyle và cô Grecian làm mẫu cho các trò…”

    “Giáo sư Flitwick?”

    Vị giáo sư tí hon nhìn về phía cánh cửa đã mở và thấy McGonagall đứng ngay cửa ra vào. “Có chuyện gì vậy, Mỉnerva?”

    “Ngài hiệu trưởng muốn gặp ngài ở văn phòng của ngài ấy,” cô nói ngắn gọn. Vị giáo sư nhìn một vòng quanh lớp học, và khi ánh mắt của cô dừng lại trên Draco và Granger thì cô mỉm cười. Nhưng đó chỉ là nụ cười thoáng qua, và biểu tình nghiêm khắc đã phủi sạch nó ngay tức thì. “Ngay bây giờ, nếu được.”

    “Ôi, được rồi.” Flitwick nâng bản thân lên rời khỏi ghế. “Tôi sẽ quay lại trong vài phút nữa. Đừng rời khỏi vị trí của mình, và đừng rời khỏi phòng!” Thầy nói với các học sinh trước khi rời đi.

    “Bỏ cái bàn tay bẩn thỉu của cậu ra khỏi áo choàng của tôi!” Pansy rít lên, đẩy Weasley ra xa. “Nếu như cậu cần biết, đây là áo choàng Ralph…”

    “Ôi im đi!” Vua Sờ Soạng đáp trả, trông có vẻ như đã sẵn sàng nhào tới cho cô ta một trận.

    Draco bật cười, suy nghĩ rằng sẽ tuyệt vời biết bao nhiêu nếu như Weasel thật sự đánh Pansy. Nó chắc chắn sẽ khiến cô ta phải câm miệng, và khiến cho hắn ta gặp rắc rối… và đó mới là phần vui vẻ! Nhưng dĩ nhiên, Granger và Tên Kiêu Ngạo Phi Thường sẽ tới giúp tên Weasel, phá hoại mọi chuyện… nói đến chuyện đó…

    Lông mày của hắn nhíu lại. Hắn nhìn tay của Granger trên vai của mình, thắc mắc tại sao mà nó lại ấm một cách chết tiệt như vậy, và làm thế nào mà hắn có thể cảm nhận nó qua quần áo của mình. Lớp vải của tấm áo choàng mà hắn đang mặc rất dày để không cho bất kì loại nhiệt độ nào xâm nhập dễ dàng, vậy làm thế nào…?

    Granger bật cười khúc khích một chút, và cô lắc đầu.

    “Có gì buồn cười?” Hắn hỏi.

    “Không có gì,” Cô nhanh chóng nói. Granger đằng hắng và nhìn vào mắt hắn. Hắn nhận thấy có vệt hồng rất rõ ràng hiện lên ở hai gò má của cô.

    “Cái gì?” Hắn yêu cầu được biết, mặc dù tông giọng của hắn không dữ dội như hắn muốn. Draco dễ dàng bị phân tâm bởi sắc hồng rực làm nổi bật lên khuôn mặt của cô. Đã có chuyện gì khiến cho nó xuất hiện?

    Cô chớp mắt. “Cậu không cảm nhận được sao?” Granger hỏi, nhìn như thể cô ấy đang cắn chặt phần má trong của mình để ngăn bản thân bật cười.

    “Tôi không biết cậu đang nói gì. Khai sáng cho tôi.”

    Với một nhịp chậm đầy khiêu gợi khi mà cô di chuyển tay của cô từ vai của hắn đi xuống cánh tay, và hắn đông cứng… không phải bởi vì hành động của cô, mà là bởi vì cảm giác của nó. Nó có cảm giác như cô ấy đang di chuyển lòng bàn tay của mình trên da hắn. Làn da trần của hắn. Granger di chuyển gần hơn về phía hắn, cho tới khi hơi thở của cô làm cho tai của hắn thấy nhột nhạt khi cô nói. “Cậu có một màu đỏ rất dễ thương đấy.”

    Draco lùi lại và chấm dứt tất cả sự tiếp xúc giữa họ. Hắn ta chuẩn bị hỏi cô ý của cô là gì, ngay khi…

    “Oy!” Weasel ré lên đầy vui sướng. “Áo choàng của Malfoy biến mất rồi!”

    Câu nói đó như một tảng đá lớn đập vào Malfoy. Hắn xoay người lại đối diện với tên đần độn, người có khuôn mặt đỏ cả lên vì cười. “Mày đang nói cái quỷ quái chết tiệt gì thế hả, Weasel? Mày không thấy là áo choàng của tao…”

    “… Không ở đó!” Potter nói, chỉ vào hắn. Tên thẹo ngu ngốc cũng đang cười vào mặt hắn như không có ngày mai. “Nhìn kìa, mọi người… Malfoy có mấy chú hề trên quần đùi**** của cậu ta!

    Hầu hết các học sinh đều phá lên cười. Thomas trông như đang bị ngạt thở trong khi Finnergan đang đập mạnh nắm tay của cậu ta vào ngực để có thể thở lại được.

    Draco bình tĩnh đứng đó; bắt đầu nhận ra rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đang diễn ra. Hắn có thể cảm nhận được tai của hắn đang nóng lên và da của hắn được nhuộm màu bởi sự nhục nhã đang đắm chìm hắn. Hắn biết hắn đang mặc cái quần đùi đỏ có in hình chú hề. Và cách duy nhất để bọn họ biết được chuyện đó là…

    Chiếc gương ngay trước lớp học khiến cho hắn chú ý, nhưng quan trọng hơn, hình ảnh phản chiếu của chiếc gương đã làm sáng tỏ tình trạng khó xử này của hắn. Hắn thấy bản thân của mình không mặc gì cả, hoàn toàn không gì cả, ngoại trừ cái quần đùi. Áo choàng của hắn, đống vải dày cộm và mọi thứ, đều biến mất. Một thần chú ảo giác, hắn nghĩ hằn học, không hề cố gắng che khuôn ngực trần của mình. Và có vẻ như là một bản nâng cao của nó!

    “Ôi Chúa ơi, Crabbe đang lên cơn co giật!” Abbrott thốt lên trong kinh sợ. Nhưng không ai chú ý tới cô ấy, hay là tới tên Slytherin đang sùi bọt mép vì chuyện đó.

    “Draco!” Pansy rít lên, cố gắng vượt qua đám đông đang bao quanh hắn. Khi cô ta đã nhìn thấy hắn, hắn có thể nhìn thấy được khuôn mặt đỏ bừng của cô ta; gần đỏ bằng tóc của bọn Weasley. “Draco! Tôi yêu cầu cậu che lại món quà cho tuần trăng mật của tôi ngay lập tức!”

    Và việc đó khiến cho mọi người một lần nữa phá lên cười, nhưng lần này Draco không bận tâm đến họ. Hắn đang bận rộn nhìn chằm chằm vào Hermione Granger, người không hề bật cười như những người khác. Thật ra thì, cô ta đang dùng cả hai tay tái nhợt của mình để che đi khuôn mặt ngại ngùng của mình; đứng yên như tượng trong khi những người khác đang cười ha hả.

    Và hắn lập tức biết được chính xác là ai chịu trách nhiệm cho sự nhục nhã này. Draco Malfo, đồ ngu ngốc ngớ ngẩn!

    Tất cả mảnh ghép đều đã được đặt đúng chỗ. Không hề có ‘Garnet Hughes’ nào cả, nhưng từ đầu tiên***** là thật. Và mục đích thật sự đằng sau bức thư… cái câu ‘em sẽ được nhìn thấy anh nhiều hơn sớm thôi’ đã được chứng minh, và làm sao mà hắn có thể quên ‘không thể chờ được đẻ xem anh có màu gì!’?

    Không nói một lời, Draco rút đũa phép của hắn ra. Tiếng cười chết lặng ngay lập tức, và không khí đột nhiên thay đổi kịch tính. Tuy nhiên, hắn không định ếm bùa bất cứ ai. Draco lầm bầm một câu “Finite Incantatem” đơn giản, và mọi chuyện kết thúc.

    Có thật như vậy không?

    Vào ngay lúc đó, Flitwick chạy vụt vào. “Ồ, được rồi, chúng ta tới đâu rồi? À, đúng rồi… Tại sao các trò lại không ở vị trí của mình? Vào vị trí! Vào vị trí nào!”

    Trong khi những người khác vội vàng quay trở về vị trí của họ, Draco chuyển ánh mắt của mình về phía cô gái lúc này đã bỏ tay ra khỏi khuôn mặt mình. Cô vẫn còn ngượng; má của cô vẫn còn hai vệt đỏ đáng yêu phù hợp với quần của hắn. Trưng ra biểu hiện vô cảm nhất của mình, hắn nói, “Ồ đây chẳng phải là Garnet Hughes hay sao.” Hắn mỉa mai. “Tôi nghĩ là đã thấy đủ về tôi rồi.”

    Một nụ cười từ từ xuất hiện trên môi cô. Granger nhìn hắn từ trên xuống dưới, đánh giá hắn. “Hơn cả những gì tôi muốn, thật không may.” Cô ấy tặc lưỡi lần nữa. “Tôi thất vọng về cậu đấy, Malfoy. Hơi chậm, tôi thấy. Mất khả nhiều thời gian để cậu đoán ra mọi chuyện.”

    “Chuyện gì? Lá thư, hay là thần chú trong lá thư đó?” Hắn hỏi. “Xảo trá lắm, Granger. Rất xảo trá.” Hắn đứng trước mặt cô, và cầm lấy tay cô theo yêu cầu của Flitwick.

    “Cảm ơn.”

    “Cậu hiểu rõ rằng việc đó khiến cho tôi lâm hoàn tình huống rắc rối, lúng túng hơn,” hắn nói, vòng tay qua eo cô một lần nữa. “Tôi nhớ rằng ngày hôm qua, tôi cũng bị dính dáng với sự nhục nhã đó. Mặc dù vậy, hôm nay… sự nhục nhã này đều là của tôi. Và tất cả chỉ bởi vì khao khát được nhìn thấy tôi ở trần của cậu…”

    “Ôi trời…!”


    “Để tôi nói hết.” Draco cười với cô. “Tôi đang phân vân. Một phần tôi muốn gọi đây là hòa nhau. Nhưng một phần lớn hơn trong tôi muốn trả thù.”

    “Các trò dường như đã hoàn toàn quên hết các bước nhảy rồi! Cô Parkinson, trò đang nhảy loạn xạ khắp nơi đấy, còn về trò, Crabbe… Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra trong năm phút tôi ra ngoài hả?” Flitwick nói trong tuyệt vọng.

    Granger cười rạng rỡ với hắn. “Tôi sẽ chọn trả thù, mặc dù thật sự thì, tôi nghi ngờ rằng cậu có thể tạo ra một sự trả thù có tầm cỡ như tôi vừa làm.”

    Draco nhướng mày. “Liệu đó có phải là một thách thức của cậu không, Gryffindor?”

    “Đúng vậy đấy, Slytherin. Và tôi biết là cậu sẽ mất… nhiều hơn đống quần áo của cậu lần này.”

    Hắn lờ đi Flitwick khi xoay tròn cô ba lần và kéo cô lại gần hơn với hắn, đủ gần để nhìn thấy má của cô đang trở nên đỏ hơn nữa bởi sự tiếp xúc đột ngột của hai người. “Tôi sẽ đùa với cậu, Hermione,” Hắn thì thầm. “Hãy để cho trò chơi được bắt đầu.”

    Author’s note: Đó! Tôi đã viết ra chương hai của DH. Nó sẽ được dành tặng cho tất cả những người đang mong chờ nhiều hơn. Tôi hi vọng mọi người đều thích nó! Tôi hơi bị lạc chủ đề, tôi biết. Và một vài giải đáp… một vài người muốn biết điệu nhảy của Draco và Hermione ở chương trước… Ừm, tôi đã tạo ra nó. Tôi kết hợp các bước nhảy của mình trong các bữa tiệc mình từng tham dự với vài bước tôi được nhìn thấy, vậy nên nếu bạn không nhận ra nó, không cần phải lo lắng. ;) Được rồi, đã đến lúc ngưng khoe khoang rồi. Cảm ơn vì đã đọc, và hẹn gặp mọi người ở chương kế tiếp!

    Translator’s note: Nếu ai thắc mắc thì màn trả đũa qua lại của Dramione sẽ còn dài dài và càng ngày sẽ càng tức cười hơn =))))

    *: Tác giả dùng từ Weasel King nên mình mới dịch lại như vậy.

    **: Wonder Git và Gropping King :D Thật sự mấy từ này vẫn không biết nên dịch thế nào cho ổn. Thế nên nếu bất kì ai có sáng kiến nào, mình rất hi vọng được nghe nó.

    ***: Get it on. Theo như mình tra từ điển thì từ nay mang hơi hướng… trưởng thành một tí và như trên, mình vẫn không biết nên dịch như thế nào cho hay TT___TT

    ****: Từ gốc trong truyện là “underwear” nhưng xin được phép dịch thoáng một tí =)

    *****: Garnet Hughes có thể ghép được thành chữ Granger, nhưng từ còn lại thì mình chịu
     
    yamamotoaoi likes this.
  5. San San Quyên

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Aug 14, 2014
    Messages:
    115
    Likes Received:
    24
    :D

    Cảm ơn bạn

    Sau vụ khiêu vũ này còn rất nhiều chuyện khác nữa =)))) Và nói thật nó sẽ còn hài hơn =))))
     
  6. San San Quyên

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Aug 14, 2014
    Messages:
    115
    Likes Received:
    24
    Chương 3

    “Chị đã làm CÁI GÌ!” Ginny kêu lên, mặt của cô đang trở nên đỏ hơn cả màu tóc của mình, và việc đó làm cho những người xung quanh ngạc nhiên.

    Hermione chớp mắt, trông ngây thơ và vô tội. “Chị nói là chị đã cho Malfoy một câu thần chú cho phép tất cả mọi người nhìn xuyên qua áo choàng của hắn.” Cô dời mắt sang Lavender và Parvarti. “Chẳng phải các cậu cũng ở đó sao?”

    “Đúngggg,” Lavender nói, ánh mắt của cô ấy sáng lên một cách đáng ngờ. “Chúng tớ đã thấy nó.”

    “Ừ thì, chúng tới không thấy , nếu các cậu biết tớ đang nói gì,” Parvarti nói với một nụ cười tươi và nháy mắt với Ginny. “Nhưng chúng tớ suýt thấy.”

    Hermione làm khuôn kinh hãi. “Thật ghê quá, Parvarti!”

    “Ôi thôi nào, cứ như cậu không nghĩ về… .”

    “Hay là Malfoy tronng chiếc boxer của cậu ta. Bây giờ thì mới là một cảnh đẹp.” Lavender thở dài, tay làm động tác quạt quạt. “Tội lỗi ngọt ngào. Tôi có thể li*…”

    “Ôi vì Merlin, chúng ta có một người nhỏ tuổi ở đây đấy!” Hermione chỉ về phía Ginny, người đang lầm bầm không mạch lạc. “Và không, cho các cậu biết, mình không nghĩ về bất cứ thứ gì có liên hệ với Malfoy. Mình có nhân phẩm của mình, cậu biết đấy.”

    “Cậu ta đáng giá nhân phẩm của mình bất kì lúc nào,” Lavender đùa cợt.

    “Em cần phải… ngồi xuống… ngồi… ghế…” Ginny huơ tay ra phía sau mình, và ngay khi cô đụng vào cái ghế cô lập tức trượt xuống. Cô hướng khuôn mặt đỏ bừng của mình về phía Hermione và hít một hơi thật sâu và bình tĩnh. “Em sẽ không bao giờ tha thứ cho chị,” cô bắt đầu, ánh mắt rực lửa. “Chị… đồ ăn gian! Chị… chị…”

    “Bình tĩnh một chút đi được không?” Hermione nói. Khuôn mặt của cô bạn khiến cho cô lo lắng: Đó là vẻ mặt của sự ghét bỏ thuần túy, vẻ mặt mà cô chỉ thấy ở Malfoy. “Cũng không phải chị muốn thấy hay gì… ừ thì, chị chỉ muốn trả thù, thế thôi!”

    “Em ghét chị!” Ginny thốt lên, đứng bật dậy và chỉ thẳng vào cô. “Chị đã tước đi cái viễn cảnh tuyệt diệu đó của em! Chị đã lấy đi của em cái chủ đề mà em có thể truyền lại cho con cháu của mình! Ý em là… Malfoy trong… trong… chị chỉ muốn giữ anh ta cho riêng mình thôi, đúng không? Thật ích kỉ!”

    Hermione đảo tròn mắt. “Ừ, bởi vậy nên chị mới để hai mươi người khác chiêm ngưỡng khoảnh khắc khỏa thân huy hoàng của hắn.”

    Ginny thở gấp, tay của cô bé giơ lên che miệng mình lại.

    “Cũng không phải hắn ta trông đẹp hay gì đâu! Thật đấy, em không lỡ gì đâu!” Cô cố gắng làm dịu tình hình lại.

    Lavender và Parvarti bắn cho cô cái nhìn xấu xa, biểu hiện như thể họ bị xúc phạm bởi những gì cô nói. “Dối trá,” Parvarti tức sùi bọt mép.

    “Đừng có tin cậu ấy, Ginny… Em đã bỏ lỡ rất nhiều đấy,” Lavender nói.

    “Cảm ơn sự giúp đỡ của hai người,” Hermione phản bác lại.

    “Em sẽ không bao giờ tha thứ cho chị, Hermione Granger,” Ginny tức giân, ngồi xuống một lần nữa. “KHÔNG BAO GIỜ!”

    “Em không nghĩ là mình đang phản ứng thái quá sao, Virginia Weasley?” Hermione hỏi vô cảm, chà xát thái dương của mình trong cơn cáu kỉnh. Tuyệt. Bây giờ thì cô bắt đầu phải đau đầu chỉ vì Malfoy. Trong tất cả những gì tầm thường vô vị để tranh cãi, thì hắn ta chính là kẻ tồi tệ nhất trong số đó!

    Cả hai bắt đầu thi nhau trừng mắt với nhau cho đến khi Ginny kết thúc việc đó đột ngột, “Được rồi!” Cô khịt mũi. “Ít nhất thì hãy có lòng chính trực mà nói cho em nghe anh ta trông như thế nào.”

    Lavender nhe răng cười gian xảo. “Sao chị không cho em xem nhỉ?”

    Hermione rớt quai hàm ngay khi Levender lấy một cái khung hình từ trong cặp của mình ra. Cô liếc nhìn nó một cách hết sức bình tĩnh, nhẹ nhàng và sau đó bước ra khỏi đó, cự tuyệt việc nhìn thấy nó. “Ôi vì tình yêu với sự mẫu mực, LAVENDER!”

    “Chị chụp ảnh lại á?” Ginny thì thầm, mắt sáng quắc lên khi cô bé vội vàng chạy lại chỗ hai cô gái kia đang đứng.

    Lavender nhìn Parvarti và cười nhăn răng. “Đúng vậy.”

    “Thật thông minh khi luôn mang theo một cái máy ảnh bên mifh,” Parvarti nói thêm. “Tên Creevey kì quặc đó đã dạy chị điều đó.”

    Mắt của Ginny mọng nước. “Em yêu các chị! Ôm tập thể nào!”

    Và sau đó cả ba kêu ré lên, tụ lại và ôm lấy nhau.

    “Thật là!” Hermione thốt lên, giơ cả hai tay lên trong không khí. “Mình có nhiều chuyện quan trọng cần làm hơn là liếc mắt đưa tình với một con yêu tinh!” Cô với lấy cặp của mình và lao ra khỏi nhà vệ sinh nữ ngay khi Ginny rú lên điên cuồng.

    Việc này thật ngu ngốc, cô nghĩ, lao vào Đại Sảnh Đường. Thì cô ấy để cho vài học sinh năm bảy nhìn thấy Malfoy trong chiếc boxer của cậu ta. Có gì to tát đâu! Có gì tuyệt vời về chuyện đó chứ? Cô ném một cái nhìn giận dữ về phía một vài Hufflepuff năm ba đang cười đùa và nói cái tên “Malfoy” hết lần này đến lần khác. Một nhóm Ravenclaw năm năm nhận được biểu tình y hệt như vậy của cô khi cô nghe mấy từ như “nóng” hay “những chú hề” từ họ. Cô tự hỏi làm thế quái nào mà chuyện này đến tai họ lúc đầu.

    Đây không phải là những gì cô dự định sẽ xảy ra, chết tiệt! Cô muốn làm bẽ mặt Malfoy, không phải biến hắn ta thành một biểu tượng tình dục!

    Cô thảy cặp của mình lên bàn của nhà Gryffindor, và ngồi xuống. Đại Sảnh Đường gần như không có ai, chỉ có vài nhóm người từ nhiều nhà khác nhau ở đây và đó. Hermione nhìn xung quanh, và thấy rằng không có ai ở đây mà cô quen biết. Mím môi lại, cô vơ lấy cuốn sách Độc dược và mở nó tới Chương 14: Chân của Chồn Sương và Bàn Tay Huy Hoàng.

    Tuyệt. Ngay cả cái chương điên khùng này cũng là về Malfoy.

    “CậulangnàmìdậyMiyoni?”

    Cô ngẩng đầu lên, và hét lên ngay khi cô nhìn thấy từ đâu đột nhiên có một chậu hoa khổng lồ biết nói xuất hiện ngay cạnh mình.

    “Bình tĩnh, Hermione, là mình mà!” Harry nhô ra từ đằng sau của chậu hoa và nhăn răng cười với cô. “Khiến cho cậu khá sợ, nhỉ?”

    Cô chỉ có thể gật đầu.

    Cậu thả chậu hoa xuống đất và ngồi xuống ngay cạnh cô. “Cậu đang đọc về Độc dược?” cậu nói. “Chẳng phải chúng ta đã xong cái môn đáng sợ đó rồi sao?”

    Hermione đóng cuốn sách lại với một tiếng thở dài. “Mình phải làm gì đó để ngăn bản thân không ném bản thân xuống từ Tháp Thiên Văn,” cô trả lời. Cô nhìn xung quanh mình và thầm thì, “Những người này mất trí rồi, Hary. Mất trí rồi.”

    “Còn phải nói,” Harry nói, đảo tròn mắt. Cậu chỉ về phía chậu hoa. “Nhìn xem Zabini vừa đưa cho mình cái gì.”

    “Blaise tặng nó cho cậu?” Hermione hỏi, cố gắng nhịn cười ngay khi cô liếc mắt nhìn vật thể tức cười trong câu hỏi của mình.

    Harry trông có vẻ khó chịu với phản ứng của cô. “Mình vừa nói rồi mà, đúng không?”

    “Mình xin lỗi, Harry,” cô nói, đặt tay lên vai cậu. Cô liếc nhìn chậu hoa với đầy những bông hoa hồng màu đỏ, cam và vàng lần nữa. “Nhưng mà… ừm, mặc dù những bông hoa này rất đẹp, nhưng mình tự hỏi sao cậu phải mang nó theo với cậu. Ý mình là, sao cậu không bỏ nó đại trong phòng sinh hoạt chung?”

    Mặt của Harry đột nhiên trở nên tiu nghỉu. “Nhìn này.” Cậu đứng lên, và ngay khi cậu cách chậu hoa khoảng ba mét thì những bông hoa hét lên:

    … Ôi Harry (Harry)

    Em chỉ là một đứa ngốc

    Anh yêu à em yêu anh

    Mặc dù anh đối xử với em thật tàn nhẫn

    Anh làm tổn thương em

    Và anh làm em khóc

    Nhưng nếu anh rời khỏi em

    Em chắc chắn sẽ chết…

    Hermione đã phải bịt tai lại để bảo về màng nhĩ của mình khỏi những bông hoa ồn ào này. “Cái quỷ gì thế, Harry!” Cô thốt lên.

    Bài hát ngừng ngay khi cô nhận thấy Harry đã ngồi xuống bên cạnh mình một lần nữa. “Thật kinh khủng,” Harry nói với cô, hai tay ôm lấy đầu. “Mình phải mang nó theo mọi nơi mình đi, nếu không nó sẽ hát như vậy… và nó thậm chí còn không nhẹ nữa! Nó nặng cả tấn, cái thứ khó chịu đó!”

    Cô vỗ vỗ tay cậu. “Mình rất tiếc,” cô thông cảm cậu lần nữa.

    Sau đó Harry thẳng người dậy. “Mình biết rồi!” Cậu nói. Mắt cậu sáng lên nhìn cô. “Có lẽ chúng bị yểm bùa. Nếu là vậy, cậu có thể xóa lời ếm, đúng chứ? Vì sự tỉnh táo của mình?”

    Hermione xem xét những bông hoa. “Ôi Harry, những bông hoa này không hề bị yểm bùa gì cả! Đây là Hoa Hồng Khích Động.”

    Harry đần mặt ra nhìn cô.

    “Cậu không nhớ sao? Hoa Hồng Khích Động là loài hoa nở theo mùa sẽ kêu khóc rất lớn khi người nhận chúng bỏ chúng một mình. Chúng ta đã bàn về loài hoa này năm ngoái mà!”

    Vẫn đàn mặt ra.

    Hermione thở dài, chịu thua.

    “Mình có thể đốt hết cái thứ chết tiệt này không?” Harry hỏi.

    Cô cố gắng chống lại sự thôi thúc để đập một cái vào đầu cậu ta. “Đốt chúng sẽ chỉ làm chúng nhân lên thôi. Nhưng đừng lo. Chúng tàn rất nhanh, và có lẽ sẽ chết hết vào chiều nay.”

    “Chiều nay? Cái quái quỷ gì vậy! Mình còn có một buổi tập nhảy sáng nay mà!”

    “Mình e là cậu phải mang nó theo bên mình rồi.”

    Ánh mắt của Harry rực lửa. “Mình sẽ giết Blaise,” cậu nói, tức giận sùi bọt mép. “Ngay sau khi mình tống cái chậu hoa này vào bất cứ cái lỗ nào mình có thể tìm được trên người cô ta.”

    “Đừng thiếu suy nghĩ như vậy. Cậu phải thừa nhận, cô ấy có ý định tốt mà,” cô nói. “Mặc dù không thể nói vậy với khẩu vị của cô ta.”

    “Ý định tốt hay không, cô ta chết chắc. Ồ, đừng lo, Hermione,” cậu nói với khuôn mặt kinh hoàng của cô. “Cậu dẫu sao cũng không ở đó để thấy đó.”

    Cô cau mày. “Tại sao không? Mình cũng có tiết tập nhảy nữa mà, nhớ không?”

    “Không phải hôm nay,” Harry nói, đứng dậy. “Snape đã ghé qua và bảo cậu và Ron đi tới phòng học lớp Độc dược ngay lập tức.”

    “Khi nào?”

    Harry kiểm tra lại đồng hồ, rồi tái mặt. “Ừm… Hãy cứ nói là cậu nên có mặt ở đó khoảng hai mươi phút trước.”

    Hermione đứng bật dậy và cất cuốn sách của mình vào trong cặp. “Sao cậu không nói sớm?” Cô thốt lên đầy giận dữ, và vội vã chạy ra khỏi Đại Sảnh Đường.

    Vào thời điểm cô tới được phòng học lớp Độc dược, Hermione đã ếm bùa lên tất cả học sinh nào đang cười đùa về “nóng”, “Malfoy” và “những chú hề”. Thật ra, tin tức của Harry khiến cho cô nhẹ nhõm hơn một chút, bởi vì cô thật sự không muốn nhìn thấy tên tóc vàng ngu ngốc đó. Ước mơ về một buổi sáng không Malfoy đã bất thành, khi tên đần độn đó bắt được sự chú ý của cô khi cô bước vào phòng. “Cậu đang làm gì ở đây?” Cô thốt lên.

    Tên tự mãn tóc vàng chỉ nhún vai.

    “Cuối cùng thì,” Parkinson nói, “Hoàng thân đã tới.”

    “Hermione!” Ron thốt lên, trông rất nhẹ nhõm khi nhìn thấy cô. Quả thật như vậy, cậu ấy nói rất to điều đó. “Thật nhẹ nhõm khi được thấy cậu!”

    Bọn họ đang làm gì ở đây?” Cô hỏi, chỉ ngón tay về phía hai Slytherin. Cô để đồ của mình lên chiếc ghế sau lưng Parkinson và ngay trước Ron. Cô rất muốn tránh xa cô gái này nhưng chiếc ghế đó là chiếc ghế còn lại duy nhất. Cô không than phiền gì về chỗ này, miễn sao nó cách xa Malfoy hai hàng ghế (Người đang ngồi ở dãy hàng ngay đầu).

    Ron nhún vai. “Nó rất là kì quặc, Snape ghé qua…”

    “… Là giáo sư Snape, Weasel…”

    “… VÀ nói với mình là thầy ấy muốn gặp chúng ta sáng nay. Thầy ấy nói thầy ấy còn xin phép cho chúng ta để không cần tập nhảy nữa.”

    Hermione ngồi yên trên ghế, cau mày. “Snape muốn gì ở chúng ta chứ?” Cô không thể ngăn bản thân lo lắng về các khả năng có thể xảy ra.

    “Mình không biết, nhưng mình nghĩ đó là chuyện xấu. Thầy ấy cười quá nhiều khi nói chuyện với mình.” Ron run lên. “Đó chính là cảnh tượng mà mình không bao giờ muốn nhìn thấy một lần nào nữa.

    “Được thôi,” cô đáp lại, thẳng người lên. “Nó không thể nào quá tệ nếu như họ cũng ở đây. Mà Snape đâu rồi?” Cô nhìn xung quanh.

    “Thầy ấy ra ngoài rồi,” Ron trả lời.

    “Đã quá mệt mỏi với việc đợi hoàng hậu Máu Bùn cao quý,” Parkinson xen vào, trong khi quan sát những ngón tay của mình.

    “Im đi!” Ron nói với cô ta, mặt của cậu đỏ lên.

    “Cậu vừa mới bảo tôi im đi?” Cô ta hỏi với cái giọng the thé nhức óc của mình.

    Trong khi cả hai đang bận cãi nhau và hét vào nhau, Hermione để ý rằng Malfoy đang bận rộn gấp một mảnh giấy. Hắn xoắn và giật vài cái… một gấp nếp ở đây, một cái vuốt thẳng ở kia… và tấm giấy mỏng biến thành một con sếu. Một con sếu giấy! Cô nhìn hắn ta khi hắn đặt nó trong lòng bàn tay và thổi nó đi… tới chỗ Parkinson, cô nhận thấy điều đó và cau mày. Cô gái kia quay lại vừa kịp lúc để nhận lấy con sếu giấy ánh mắt cực kì lấp lánh. Hermione chuyển sự chú ý của mình sang nơi khác để không ai nói rằng chô quá… chú ý đến những việc không liên quan đến mình, nhưng cô không thể không chú ý việc Parkinson cáu kỉnh nhàu nát con sếu giấy và sau đó đưa nó cho cô. “Là cho cậu đấy,” cô ta nói, hất tóc ra và lườm Hermione.

    “Hả?” Thông minh lắm, Hermione. Rất, rất thông minh.

    Cô gái Slytherin ném mảnh giấy vào cô với một lực rất lớn, và Hermione nâng tay của mình lên vừa kịp thời để nó không đập vào mặt mình.

    Cô xem xét kĩ lưỡng tờ giấy nhắn trong lòng bàn tay, và liếc nhiên Malfoy… chỉ để nhận ra hắn ta đang chống cằm nhìn cô. Hắn làm hành động viết cái gì đó trong không khí, và sau đó chỉ vào bức thư. Cô hiểu ý của hắn. Cô đọc mảnh giấy kia:

    - Tôi cảm thấy mình có nghĩa vụ phải báo cho cậu về tình hình âm mưu của tôi. Hermione, Hermione ngọt ngào yêu dấu… trò vui chỉ vừa mới bắt đầu. -

    Cô nhìn hắn ta, và bĩu môi, ngăn bản thân khỏi cái mong muốn trẻ con là thè lưỡi ra. Cô lấy cuộn giấy của mình và viết xuống:

    - Tôi không bị dọa đâu, đồ gàn dở. Vứt nó vào arse cậu và đặt câu của tôi vào cái đầu sưng phù của mình đi: Bắt. Đầu. Đi.** -

    Hermione vò nát mảnh giấy và ném nó vào hắn ta. Cô có một sự hài lòng thuần túy và không hề người lớn chút nào khi mảnh giấy đập vào ngay giữa trán hắn.

    Hắn mở tờ giấy nhắn ra, nhướng lông mày lên, và thật sự bật cười. Malfoy viết cái gì đó, và gấp mảnh giấy lại thành hai mảnh, rồi bốn, và thảy nó về phía cô. Cô đọc lời nhắn:

    - Nên cẩn thận một chút với những phép ẩn dụ và từ ngữ của cậu, Hermione. Tôi tổn thương đấy. -

    - Vậy Drakie bé nhỏ có muốn một chú hề nhỏ nhắn xinh xắn tới hôn lên vết thương của mình không nào? -

    - Thế Her-ma-yo-ney nhỏ bé có muốn biết vết thương nhỏ bé của tôi nằm ở đâu để cô ấy có thể làm nó dễ chịu hơn không? -

    - Cậu làm cho tôi kinh tởm, Malfoy. Dù sao thì, cậu thậm chí còn không báo được tiến triển của mình. Ha, ha, đồ ngu ngốc. -

    - Ồ, nó đang trên đường tới đấy, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Cậu thậm chí sẽ chẳng biết mình đang gặp phải điều gì. -

    Hermione thảy tờ giấy nhắn lần cuối cùng, và sau đó thở gấp một cách kinh hoàng… cô vừa nhìn thấy Snape lượn lờ sau lưng Malfoy, thầy ấy mới là người bắt được lời nhắn của cô.

    Malfoy trông cực kì vui vẻ.

    Tên khốn đạo đức giả! Cô nghĩ, mặc dù cô vẫn chưa thể quyết định được Slytherin nào xứng đáng với câu nói đó.

    “Cái gì đây?” Snape nỏi, phe phẩy tờ giấy nhắn của cô. Thầy ấy vuốt thẳng tờ giấy và đọc lớn: “ ‘Cậu, đơn giản chỉ là, tên phù thủy ích kỉ, trẻ con và thảm hại nhất từng đặt chân vào ngôi trường này.’ Trời, trời, cô Granger… Tôi tán thưởng lựa chọn của cô khi người những lời yêu thương này cho cậu Malfoy.”

    Parkinson nhìn cô với biểu hiện chanh chua nhất mà cô ta có thể. Hermione ôm đầu mình, cảm thấy nhiệt độ dưới da đã sôi lên tới đỉnh điểm. Cô đặt một tay qua vai và tặng Ron một nụ cười nhỏ, biết ơn vì cậu ấy đã ở đây.

    “Được rồi,” Snape bắt đầu, ngồi trên bàn của thầy ấy. “Lý do tôi gọi bốn các em tới đây là bởi vì tôi cảm thấy cần phải cho các em biết kết quả của bài kiểm tra môn Độc dược cuối cùng. Bài kiểm tra này, tôi tin rằng, đã quyết định thủ khoa của chúng ta là ai, và ai là người giỏi thứ hai.”

    Vào lúc này, Hermione ngồi thẳng dậy, và bắn cho Malfoy cái nhìn kiêu kỳ. Ồồồ, giỏi thứ nhì. Malfoy, Snape đang nói cậu đấy, cô nghĩ. Sau đó, việc phi thường nhất đã xảy ra: Hắn ta thật sự quay người lại và nháy mắt với cô!

    “Cậu Malfoy,” Snape nói, chuyển sự chú ý của mình vào tên gàn dở tóc vàng, “Xin hãy nhận lời chúc mừng chân thành nhất của tôi. Cậu đã có một kết quả xuất sắc 98.5%”

    Malfoy nhún vai, làm như việc được điểm cao chẳng làm cho hắn ta bất ngờ chút nào. Hoặc là điểm thấp, cô lơ đễnh nghĩ, mỉm cười. Việc này có nghĩa là tôi có điểm cáo hơn…

    “Cô Granger,” Snape nói, biểu hiện của thầy ấy trở nên nhạt hơn. “98.5%”

    Hermione chớp mắt. Cô có cùng điểm với Malfoy? Chết tiệt, việc đó chưa bao giờ xảy ra trước đây!

    Ít nhất tên tóc vàng gắt gỏng kia cũng ngạc nhiên như cô.

    “Thông minh kinh dị, Hermione!” Ron nói, vỗ lưng cô mạnh đến mức khiến cô ho khan, “À… xin lỗi.”

    Parkinson giơ tay lên. “Thưa thầy, tại sao em lại ở đây?”

    Câu hỏi đột ngột này làm cho Ron cười hô hố.

    Snape nhìn cậu ta với vẻ mặt khó chịu, khinh bỉ. “Cùng lí do với cậu Weasley.”

    Câu nói đó chắc chắn làm cho Ron im lặng.

    “Cô Parkinson, cậu Weasley, trong suốt những năm dạy môn này tôi chưa bao giờ, may mắn thay, gặp những học sinh ngu dốt hơn các trò.” Snape dừng lại. “Trừ cậu Longbottom, dĩ nhiên.”

    Parkinson ré lên nghiêm trọng. Ron lầm bầm vài câu chửi thề. Malfoy trông như thằng hề tóc vàng và Hermione cảm thấy đồng cảm cho bạn cô ( Mặc dù cô phải đồng ý với Snape ).

    “Tuy nhiên,” thầy tiếp tục, đứng lên. “Kết quả của bài kiểm tra cuối cùng đã chứng minh tôi sai. Hai em đã làm hoàn hảo bài kiểm tra, và tôi không thể nào… nên nói là, lúng túng hơn.”

    Não của Hermione ngừng hoạt động.

    “Hoàn hảo!” Tên tóc vàng hét lên.

    “Hoàn hảo?” Con-bò-Pansy run lên.

    “Hoàn hảo?” người-bạn-cũ-được-biết-đến-là-một-trong-hai-người-khôn-ranh-hơn-cô thì thầm.

    “Hoàn hảo,” Snape xác nhận. Thầy ấy lắc đầu. “Thật sự lúng túng.”

    Một vài phút trôi qua và lớp học bị bao trùm trong sự im lặng. Sau đó, tiếng hét của một con bò chết và của vị vua thắng lợi đã phá vỡ sự yên lặng yên bình vừa có được một vài phút trước.

    Pansy đứng đó và hét lên với tất cả sức lực mà phổi cô ta có. Ron đứng đó và hét lên với tất cả sức lực mà phổi của cậu ta có. Cả hai bắt đầu nhảy lên nhảy xuống, và thậm chí còn ôm lấy nhau trong ánh hào quanh chói mắt, và tách ra trước khi nhảy tưng tưng một lần nữa.

    Trí óc của Hermione vẫn trống rỗng một cách huy hoàng.

    “Đợi cho tới khi Harry nghe tin này!” Ron nói, chạy ra ngoài.

    “Đợi cho tới khi Blaise nghe tin này!” Pansy nói, chạy ra ngoài.

    “Hoàn hảo?” Tên lợn tóc vàng lặp lại. “Thưa thầy, chắc chắn là có nhầm lẫn…”

    Snape liếc nhìn hắn ta khinh thường. “Không có. Tất cả giấy thi và bút lông ngỗng đều, như mọi khi, đã được chuẩn bị để phòng ngừa chống lại tất cả mọi thể loại gian lận. Mặc dù rất lố bịch, nhưng họ thật sự đã hoàn thiện bài thi một cách hoàn hảo.” Thầy vẫy tay, như là muốn xóa đi ý niệm đó. “Nhưng đã quá đủ với sự kì lạ cho ngày hôm nay rồi. Cậu Malfoy, cô Granger, một lí do khác cho việc hai trò được gọi tới đây là bởi vì, như tôi nói trước đó, chúng ta bây giờ đã biết được thủ khoa của chúng ta… hay là tôi nên nói, những thủ khoa của chúng ta là ai.”

    “CÁI GÌ!” Hermione và tên khốn tóc vàng hét lên.

    Snape mỉm cười. Một cảnh tượng đáng sợ để chiêm ngưỡng, nhưng cô chịu đựng nó. “Lần đầu tiên trong lịch sử của Hogwarts, hai học sinh đạt được số điểm trung bình bằng nhau, và…”

    “Làm sao chuyện đó được?” Hermione nói, đứng bật dậy. “Cậu ta luôn đứng hạng nhì sau em trong tất cả những năm ở Hogwarts…”

    “Cậu đang quên mất năm thứ sáu đấy, Her-ma-yo-ney,” Tên đần độn tóc vàng nói với một nụ cười hoàn toàn khó chịu và hoàn toàn gây phẫn nộ và hoàn toàn khó chịu.

    “Thật ra,” Snape nói với một tông giọng khá ổn, “Điểm chỉ được tính dựa trên điểm của năm bảy, và hai em bằng điểm nhau trong mọi môn học.”

    “KHÔNG THỂ NÀO!” Cô bật thốt lên, đấm xuống bàn. Vào lúc này, chỉ có một từ duy nhất trong vốn từ vựng của cô và đó là: “Không thể nào!”

    Tên tóc vàngvô tích sự đứng lên và uể oải đi về phía cô. “Xin hãy tha thứ cho cơn nóng giận của cô ấy, thưa ggiaso sư,” hắn lè nhè. “Cô Granger khá là… hay giật mình gần đây.” Hắn chọc lên vai cô và cô nhảy dựng lên. “Thấy chưa?”

    “Tôi thấy rồi,” Snape trả lời mượt mà. “Được rồi, không còn gì để nói nữa trừ việc tôi và giáo sư McGonagall và tôi đều rất tự hào về các trò, và các em nên chuẩn bị bài diễn văn tốt nghiệp của mình. Các em sẽ đọc nó cùng một lúc.”

    “Không thể nào!” Hermione nói, quay người về phía tên ngu đần tóc vàng. “Tên tóc vàng đần độn ích kỉ xun xoe thảm hại phiền phức làm cho người khác điên tiết hay nhạo báng người khác điên loạn bạo lực tồi tệ đáng khinh!” Cô thở sâu, khâm phục vốn từ vựng của mình khi cô có thể nói ra hết những tính từ mà cô có thể dùng để miêu tả hắn ta.

    “Thật là một bài thơ hay,” tên khốn đó cười khẩy, vờ như đang lau nước mắt. “Tôi cảm động rồi.”

    “Đúng vậy. Thật đáng yêu,” Snape lè nhè. “Nếu như tôi có thể để hai kẻ si tình như các trò ở một mình…” Và thầy chuồn ra khỏi phòng.

    “Cậu ĐÃ làm gì đó!” Cô cáo buộc, chỉ tay vào Malfoy. “Tên ngu ngốc kiêu ngạo tồi tệ! Tất cả mọi người biết tôi mới là người thông minh nhất… vì thế, xứng đáng… với danh hiệu đó! Ôi, tôi chắc chắn sẽ giết chết cậu…”

    “Nghe này, cô gái kinh dị,” hắn đáp bật lại. “Tôi không làm bất cứ chuyện gì, và trái ngược với cái niềm tin hợm hĩnh của cậu thì cậu không phải là học sinh thông minh nhất ở Hogwarts.” Hắn cười, và việc đó làm cho cô tức giận hơn nữa. “Mà là chúng ta.”

    Hermione nhìn chằm chằm hắn, cảm giác như cô đang nóng lên trong từng giây. “Cậu chết chắc rồi, Malfoy,” cô tức giận sùi bọt mép, nắm chặt hai tay lại ở hai bên. “Không còn những trò chơi ngu ngốc nữa đâu.”

    Hắn ta thật sự có được cái vẻ duyên dáng khiến cho người khác phải choáng váng! “Aww, Granger! Tôi thậm chí vẫn còn chưa trả đũa cậu…”

    Cô xoay đầu, túm lấy cặp của mình, và bước đều ra khỏi lớp học. Hermione cảm thấy tức giận, bị lừa gạt, và trên tất cả, đã sẵn sàng để giết… tên khốn tóc vàng vừa mới cướp đi vinh quang của cô! Vinh dự của cô! Kho báu khó-khăn-lắm-mới-có-được của cô! Thành quả từ những giọt mồ hôi, máu và nước mặt của cô! Câu trả lời của cô cho…

    “Là cô ta,” một người nào đó thở gấp, khi cô đi ngang.

    “Đúng rồi! Đúng rồi!” Người kia đáp lời. “Không biết xấu hổ!”

    “Nghĩ đến việc cô ta là Thủ lĩnh Nữ sinh!” Bạn của họ thì thầm. “Tôi sẽ không bao giờ đủ táo bạo như vậy để làm việc cô ta vừa mới làm!”

    Hermione cau mày, nhưng sau đó không chú ý tới họ nữa. Cô có một con chồn sương lớn hơn cần phải lột da.

    Ngay cái lúc cô lờ đi và vượt qua đám đông đang tụ tập trước Đại Sảnh Đường, một bàn tay quắp lấy tay cô. “Này!” Hermione kêu lên, theo bản năng giật tay ra. Cô ngừng lại khi nhận ra ai đã bắt lấy mình. “Ginny? Ginny, có chuyện gì vậy?”

    Cô gái Gryffindor trẻ tuổi trông cực kì xanh xao. Cô ấy lôi Hermione đi tới trung tâm của đám đông.

    “Ginny? Chị không… cái gì… oww, đó là chân chị đồ ngốc…”

    “Mình tưởng là cậu có nhân phẩm của cậu, Hermione?” Parvarti hỏi cô, lông mày nhíu lại.

    Cô bắn cho cô ta cái nhìn bực tức và giật tay về. “Cậu đang nói gì vậy? Dĩ nhiên là mình có…”

    Lavender chỉ vào thứ gì dưới chân cô. “Vậy thì cái đó là gì đây?”

    Hermione nhìn theo ngón tay của cô ta, và thở gấp: Ở đó, được viết trên mặt sàn với những cánh hoa hồng ba màu vàng, đỏ và cam, là một lời nhắn:

    - D.M.


    Anh sẽ là bạn nhảy của em trong Vũ hội Tốt nghiệp được không? Làm ơn nói được đi.

    H.G -

    Lần thứ ba trong ngày, đầu của cô điên lên.

    Cô cảm nhận được có một sức nặng ở trên vai và quay đầu để nhận ra Malfoy đang nhìn chằm chằm vào cô với một biểu hiện tiếc nuối và thương hại. “Xin lỗi, Granger. Không phải là tôi không hãnh diện hay gì, nhưng tôi sẽ đi với Pansy…” Hắn cười. “Tôi hi vọng cậu hiểu.”

    Cô không thể nói nên lời.

    Hắn vỗ đầu cô và hôn phớt*** lên môi cô. “Mặc dù vậy, tôi rất trân trọng đề nghị đó. Tôi sẽ nghĩ về nó, nếu việc đó có thể an ủi cậu một chút.” Và hắn ta bỏ đi.

    Hermione bị bỏ lại với cơn run rẩy vì sự nhục nhã, tức giận và khinh bỉ. Cô không hề chú ý đến những cái nhìn chằm chằm đang chiếu vào mình… trong tâm trí cô lúc này chỉ có một thứ, một mục đích, một từ:

    TRẢ THÙ.

    Author’s note: Cảm ơn, cảm ơn, C-Ả-M-Ơ-N cho những nhận xét tuyệt với cho cậu truyện mà tôi đã nhận được từ mọi người! Nó làm cho việc viết trở nên vui hơn (và nhanh hơn) ;) Nếu như mọi người đang nhớ phần nhảy múa… nó sẽ có vào chương tiếp theo, tôi hứa đấy.

    Và một vài giải đáp… có lý do để Pansy thích một nhãn hiệu của Muggle trong truyện này ;) Pansy và Draco có thể trông giống như một cặp, nhưng họ không phải. Chỉ giả vờ như vậy. Lá thư từ “Garnet Hughes” thực ra đã được kích hoạt một dạng nâng cao của thần chú ảo giác. Và… đúng vậy, sẽ có nhiều chuyện xảy ra do việc này (Tôi thề, não của tôi chỉ là một nơi đen tối, bí ẩn, đáng sợ. Bạn sẽ không bao giờ biết tôi đang nghĩ gì!)

    Tôi hi vọng các bạn thích chương ba của truyện này. Cảm ơn vì đã đọc và hẹn gặp các bạn ở chương tiếp theo.

    Translator's note: Đây là chương dài nhất San đã dịch! @@ Hơn 5000 từ, gần 10 trang Word! .___. Dù sao thì, mong mọi người thích nó và San sẽ rất hạnh phúc nếu mọi người chỉ ra lỗi sai của mình.


    *: San dịch RẤT THOÁNG rồi .__. Thật ra, nguyên đoạn nói chuyện của Hermione ngay đầu chương đều được dịch CỰC KÌ THOÁNG và ĐÃ GIẢM CÁC TỪ NGỮ TRƯỞNG THÀNH ĐẾN MỨC TỐI ĐA

    **: Từ gốc là Bring it on, một thành ngữ có mang nghĩa bắt đầu một cuộc chiến, nên mình chuyển thành như vậy vì mình cũng không biết nên ghi thế nào mới phù hợp nữa. :/

    ***: Mình không hiểu mình có hiểu sai hay đó là thành ngữ hay không vì mình không nghĩ Malfoy sẽ làm vậy, và mình càng nghi ngờ việc Hermione để cho cậu ta làm như vậy. Câu gốc là “kissed her swiftly on the lips” và mình không biết có dịch sai hay không. Nếu mọi người nhận ra đây là thành ngữ thì xin hãy báo cho mình biết .___.

     
    yamamotoaoi likes this.
  7. San San Quyên

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Aug 14, 2014
    Messages:
    115
    Likes Received:
    24
    Chương 4

    Đi tới lớp học Bùa chú hệt như tản bộ trên những đám mây bồng bềnh ở thiên đường nơi các thiên thần xướng lên những giai điệu của họ và các tiểu thiên thần thả mình vào cuộc dạo chơi với cây đàn hạc mà không mảy may quan tâm đến những tội lỗi của thế giới bên ngoài.

    Hoặc, Draco sẽ làm nó đơn giản hơn, đi bộ tới lớp Bùa chú quả thật là một hoạt động V-U-I-V-Ẻ thuần túy.

    Hắn ta đi ngang qua Đại Sảnh Đường… được rồi, đi ngang qua là một cách nhẹ nhàng để miêu tả nó. Hắn thực ra đã đi vòng hết tất cả những đường có thể để hắn có thể thấy thêm một lần nữa quang cảnh tuyệt diệu hắn đã làm hôm qua, và lạy Chúa… hắn tự hào về bản thân mình. Rất tự hào, thật ra, việc trưng bày bằng chứng cho thấy Granger hứng thú với hắn chắc chắn sẽ đi vào trong lịch sự với tư cách là âm mưu thiên tài nhất, được dàn dựng tốt nhất và tuyệt vời nhất hắn ta từng có. Và cân nhắc lại với những trò chơi khăm hắn đã thực hiện với Longbottom, Potter, Weasley, và tất cả những linh hồn tội nghiệp không chút nghi ngờ gì ở Hogwarts… nó nói lên rất nhiều việc.

    Draco rất khó khăn trong việc xóa đi nụ cười đểu giả trên mặt nhưng hắn làm mọi cách có thể để kiềm nó lại. Thay vào đó, hắn trưng ra một cái nhìn thương hại mà người khác nghĩ là một biểu hiện của người đã phải từ chối một lời tỏ tình dành cho hắn. Ồ, để mà khiến cho cái nhìn kinh sợ của Granger hiện rõ nét trong trí nhớ của hắn trong suốt phần đời còn lại của hắn… việc đó chắc chắn sẽ nâng tinh thần của hắn lên bất cứ khi nào hắn cần một chút gì đó để thấy khá hơn!

    Thả ra một cái thở dài thất vọng khi rời khỏi Đại Sảnh Đường lần thứ ba mươi trong buổi sáng, Draco cuối cùng cũng đi tới phòng tập nhảy. Sự thất vọng, tuy nhiên, lại chuyển thành sự vui sướng khi hắn nhận ra đây chính là buổi sáng mà hắn sẽ được nhìn thấy sự sụp đổ của Hermione Granger, vì hầu như tất cả học sinh đều đang ồn ào lên về hành động chướng mắt khác thường của cô ấy và hắn biết chắc rằng những học sinh năm bảy sẽ không bao giờ để cô ấy quên nó. Và với hắn ở quanh, giữ cô ấy thật gần một cách trêu ngươi và giả vờ làm vị-pháp-sư-trong-chiếc-áo-choàng-chết-tiệt-mắc-tiền người có thể cứu lấy lòng tự trọng của cô ấy trong khi làm cô bẽ mặt tới chết vào cùng một lúc thật sự là một cơ hội quá tuyệt vời và ngon miệng để có thể bỏ lỡ.

    “Cậu Malfoy,” giọng Flitwick rít lên, cũng như những tiếng xì xào từ những bạn học của hắn, chào đón hắn khi hắn bước vào. “Chúng tôi thực mừng khi cậu cuối cùng cũng đã tới tham gia cùng chúng tôi. Vào chính giữa đi… cô Granger, vào vị trí với cậu Malfoy, đúng vậy…”

    Draco nhìn thấy cô ấy đứng dậy từ chỗ ngồi của mình và đi về phía hắn, biểu hiện của cô còn lâu mới có thể được gọi là vui mừng. Hắn liếc nhìn xung quanh và nhìn thấy hầu hết những người bạn cùng nhà với hắn và cả bản nhảy của họ đều đang tập luyện, và việc đó đánh thẳng vào hắn rằng cô đã phải ngồi ở trong góc, một mình, chờ đợi hắn xuất hiện. Một phần thưởng kèm theo tuyệt vời, hắn nghĩ, mỉm cười với cô và nhận lại được một cái cau mày.

    Khi cô cuối cùng cũng đứng bên cạnh hắn trong một loạt những âm thanh như *khụ*bị đá!*khụ*, *khụ*bị từ chối!*khụ* và *khụ*thật đáng xấu hổ!*khụ* lẻn vào trong tai họ, mặc dù hắn biết những từ đó không chỉ vào hắn. Granger bướng bỉnh nâng cằm lên và kiêu ngạo nhìn vào mắt hắn, và hắn không thể không để ý vệt đỏ hồng đáng yêu trên má của cô. Cô có lẽ đang cắt nhỏ đi tôn nghiêm khỏi lòng tự trọng của cô khi cô đứng bên cạnh hắn. “Buổi sáng của cậu như thế nào?” Hắn hỏi, nắm lấy một tay cô và ngạc nhiên là nó rất lạnh. “Tôi tin là cậu đã ngủ ngon?”

    Cô cắn môi, và sau đó liếc nhìn Flitwick trước khi quay lại với cuộc nói chuyện, “Yên bình như một đứa trẻ.”

    Hai vòng đen dưới mắt của cô đã chứng minh điều ngược lại, nhưng hắn không chỉ ra điều đó. Draco nhe răng cười. “Để ý đến cách xử sự của cậu, Granger. Chẳng phải cậu nên hỏi buổi tối của tôi như thế nào sao?”

    “Cứ như là tôi sẽ quan…”

    “… nó rất tuyệt vời,” hắn tiếp tục, xoay người cô lại đối mặt với cô và để bàn tay lên eo cô như Flitwick hướng dẫn. À. Phần vui đã bắt đầu rồi. “Giấc mơ của tôi ngập tràn những trái tim nhỏ và cánh hoa hồng khiến cho tôi nhớ đến… nên nói sao nhỉ, “Tuyên bố của Tình yêu” dành cho tôi của cậu, và…”

    “Cậu biết rất rõ là tôi không làm việc đó,” cô thì thầm, di chuyển sang bên trái rồi sang bên phải. “Cậu điên tới mức nghĩ rằng tôi…”

    “Ừ thì nó không thật sự quan trọng cậu nghĩ gì, đúng không?” Hắn bật lại, xoay người cô hai lần. “Tất cả đều là về việc những người khác nghĩ về cậu… và thẳng thắn mà nói, sau màn ngày hôm qua thì tôi rất muốn biết suy nghĩ của họ là gì.”

    “Cậu tên chết tiệt lén lút dối trá!” cô thở hắt ra, câu nói được bật lên với một cái siết tay mạnh bạo. Granger nhìn về phía Flitwick thêm một lần nữa và sau đó bắt đầu nhảy bước ngang-bước-ngang mà họ đã phải làm mãi. “Cho dù cậu là pháp sư cuối cùng trên thế giới này và tôi có một lời nguyền chết chóc ếm ngay trên cổ họng, tôi sẽ không bao giờ mời cậu làm bạn nhảy của mình cho Vũ hội Tốt nghiệp. Tất cả mọi người biết điều đó.”

    Được rồi việc này đau đấy. Hermione Granger thật sự là một ngọn lửa nghệ thuật cháy lên với từ ngữ của mình. Biểu tình khuôn mặt của hắn cứng lại với biểu tình khinh bỉ trên khuôn mặt của cô. “Cậu sai rồi,” hắn nói với cô đơn giản, đẩy cô ra xa với một lực lớn hơn cần thiết. “Việc tất cả mọi người biết là cậu đã hỏi tôi trở thành bạn nhảy của cậu và tôi từ chối cậu.”

    Cô gần như đã vấp ngã nhưng nhanh chóng lấy lại cân bằng của mình. Khuôn mặt của cô chỉ còn cơn thịnh nộ thuần túy và hắn nghĩ cô đã sẵn sàng để móc mắn hắn ra, nhưng may mắn là tiếng vỗ tay của Flitwick đã giúp cô lấy lại tỉnh táo.

    “Tốt lắm. Thật sự tốt lắm.” Tiếng vỗ tay vang lên lần nữa. “Tôi hoàn toàn hài lòng… một vài tiết học nữa và các em sẽ sẵn sàng để trình diễn! Tuyệt vời!”

    Một vài học sinh cũng vỗ tay. Draco liếc nhìn Granger và phát hiện ra cô đang hít thở sâu, rõ ràng là đang cố gắng để làm bản thân bình tĩnh lại.

    “Ngày mai tôi sẽ cho các em nghỉ cả buổi sáng để các em có thể có một ít thời gian rảnh tự do,” Flitwick tuyên bố, và nó nhận được tiếng reo hò cổ vũ và tiếng huýt sáo lớn hơn từ cả lớp. Vị giáo sư nhỏ xíu giơ lên bàn tay nhỏ bé của mình và nói, “nhưng buổi tập luyện của chúng ra sẽ diễn ra lại vào ngày mốt, và vì chỉ còn hai tuần nữa là đến Vũ hội Tốt nghiệp tôi sẽ trở nên cứng rắn hơn và yêu cầu nhiều hơn ở các em. Vậy thôi, các em có thể đi! Ồ, ngoại trừ cậu Malfoy và cô Granger. Tôi có vài lời phải nói.”

    Âm thanh của tiếng bước chân và những tiếng rì rầm đang cố đè lại ngập cả căn phòng và những người khác rời đi. Draco nghe được vài tiếng thì thầm ở đây và ở đó, thông thường thì là “Tao sẽ giết mày Malfoy!” từ Weasley và đi cùng với “Chết đi Malfoy chết đi!” từ Potter và “Tôi sẽ mua vài chiếc áo choàng mới hôm nay!” từ Pansy cùng với “Tôi nghĩ Harry vừa mới đụng vào tôi!” của Blaise.

    Hắn vẫn chưa thể quyết định được câu nói nào là nực cười nhất nên hắn quyết định rằng tất cả bọn họ đều nực cười và chấp nhận điều đó.

    “Vâng, thưa giáo sư?” Hermione mở lời khi họ là những người còn lại trong phòng học.

    Flitwick điều chỉnh chiếc kính của mình và nhìn họ. “Đầu tiên, tôi muốn nói với cậu, cậu Malfoy, rằng tôi không khuyến khích việc cậu tới trễ ngày hôm nay.” Thầy tập trung nhìn hắn. “Cậu đáng lí ra nên nói trước với tôi hoặc với cô Granger để cô ấy không phải chờ đợi cậu.”

    Tôi thà bị chết chìm trong máu của mình còn hơn làm vậy. Draco chớp mắt và thể hiện khuôn mặt ngây thơ nhất của hắn. “Em xin lỗi, giáo sư,” hắn nói. “Chỉ là em cảm thấy khó chịu sáng nay và em… ừ thì em đã phải rất cố gắng để lôi bản thân rời khỏi giường bởi em biết buổi tập này quan trọng đến thế nào. Em thật sự xin lỗi về sự trễ giờ của mình.” Hắn quay sang Granger. “Tôi cũng rất xin lỗi, Hermione. Tôi sẽ không bao giờ làm như thế nữa.”

    “*khụ*dối trá!*khụ*”

    “Tốt thôi,” giáo sư nói, lờ đi Granger và mỉm cười. “Mặc dù các trò chỉ được tập một ít nhưng các trò đã làm rất tốt ngày hôm nay, và tôi nghĩ các em thật sự xứng đáng được đứng ở trung tâm. Ánh đèn sân khấu sẽ là cả các em!”

    Draco cố làm như mình sắp nôn nhưng bên trong hắn đang cảm thấy rất phấn chấn. Granger, trái lại, cố làm như mình đang cảm thấy phấn chấn nhưng cô thật sự đã sẵn sàng để nôn.

    “Đồng thời, tôi đã nhận được tin từ giáo sư McGonagall và Snape là các trò chính là hai thủ khoa của năm nay, và tôi không thể nói là mình bất ngờ. Cả hai trò đều xứng đáng với điều đó. Chúc mừng các trò!” Thầy bắt tay họ điên cuồng. Draco phải đồng ý với Flitwick; hắn thật sự là một người tuyệt vời. Theo những gì hắn nghe được, những thủ khoa trước đây thường tới từ nhà Ravenclaw nhưng năm nay, được rồi… một Slytherin và một Gryffindor đã đánh bại họ. Ha.

    “Tôi sẽ để hai trò biết là việc giành được vinh dự này đã cho các em cơ hội được phỏng vấn cho báo trường sắp được phát hành,” giáo sư tiếp tục, đẩy chiếc kính của mình lên sống mũi. “Cuộc phỏng vấn sẽ diễn ra vào đúng ba giờ chiều nay ở trong phòng học này. Padma Patil… tôi chắc chắn là cả hai trò đều biết cô bé… sẽ chịu trách nhiệm cho buổi phỏng vấn và nó sẽ được phát hành sớm nhất có thể.”

    Draco nói, “Tuyệt vời.” Thành thật mà nói thì hắn thích âm mưu phá hoại Granger hơn… lập âm mưu rất vui, nhất là phần khi hắn có thể nhìn thấy được sự bẽ mặt của cô… nhưng hắn sẽ không dám bỏ qua một cơ hội củng cố lại kiến thức rằng Draco Malfoy thật sự (ahem) giỏi giang, tuyệt vời và đặc biệt tài năng như thế nào. Suy cho cùng, không phải chỉ có học sinh mới đọc tờ báo ấy mà còn có cha mẹ của họ, bạn bè, người thân,…

    Mặc dù khá là nhục nhã khi phải chia sẻ sự nổi tiếng này với Granger, nhưng mà. Nổi tiếng. Duh.

    “Xin lỗi, thưa giáo sư,” cô đột nhiên lên tiếng, với một tia sáng trong đôi mắt và một nụ cười trên đôi môi, “Thầy vừa mới nói rằng chúng em sẽ được phỏng vấn vào hôm nay và bài phỏng vấn này sẽ được xuất bản trong tờ báo trường và sẽ được lưu hành sớm nhất có thể?”

    Hermione Granger, Người tóm gọn ý Tuyệt vời, Draco nghĩ, ngạc nhiên.

    Flitwick gật đầu. “Tôi hi vọng cả hai em đều sẽ có thời gian cho việc đó.”

    “Ôi,” cô nói, gật cái đầu bù xù của mình như điên, “em sẽ không dám lỡ nó cho dù vì là cả thế giới.”

    Chuông báo động lại vang lên trong đầu của Draco, nhưng hắn lờ đi. Suy cho cùng, cô ấy không thể thật sự làm gì chống lại hắn vì a) hắn đã lên cho Goyle kiểm tra những con cú của hắn (hắn không thật sự thích nói chuyện với Crabbe bởi vì cái vụ… ahem… tai nạn co giật) và b) hắn đã đặt hàng phiên bản mới nhất của SneakoscopeTM và nó sẽ bảo vệ hắn khỏi tất cả những âm mưu chống lại hắn. Cứ coi như là vậy thì hàng vẫn chưa tới, nhưng. Hắn vẫn còn cảnh giác.

    “Rất tốt,” Flitwick nói. “Cả hai trò đều có thể đi được rồi.”

    Granger đi trước hắn và hắn đi theo; có một sự vui vẻ nảy lên trong bước chân của cô ấy mà hắn không thể nào bỏ qua. “Với người vừa mới bị đá thì cậu có vẻ rất vui vẻ phấn chấn đấy,” hắn chỉ ra.

    Cô quay người lại để đối mặt với hắn và thay vì cau mày thì có một nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt cô mà hắn nghĩ khá là ấn tượng. “Chỉ là tôi cảm thấy rất phấn khích về buổi phỏng vấn sắp tới,” cô nói, mắt sáng lấp lánh và hay tay xoắn lấy nhau. “Cậu cũng nên như vậy đi, cậu biết đấy.”

    “Tại sao? Cậu định làm gì tôi?”

    Cô chớp mắt một cách ngây thơ và nói, “Tôi hoàn toàn không biết cậu đang nói về cái gì.”

    “*khụ*dối trá!*khụ*”

    Granger ôi-thật-tế-nhị-làm-sao khịt mũi. “Trời, trời, Malfoy. Bắt đầu trở nên loạn trí rồi sao, hmm? Thôi thì, có lẽ cậu có quyền nghi ngờ, bởi vì… ôi, nếu nói với cậu sẽ phá hỏng niềm vui của tôi mất. Gặp lại sau!”

    “Gặp cậu chiều này, tình yêu!” Hắn nói to, và được thưởng một ánh nhìn có thể đóng băng lương tâm của hắn, nếu hắn có. Draco lắc đầu và quyết định quay trở về phòng để chuẩn bị cho bài phỏng vấn. Nhưng chân của hắn thay vì nghe theo lệnh lại đưa hắn tới Đại Sảnh Đường… và hắn dành tận ba mươi phút để chúc mừng bản thân trong im lặng vì đã hoàn thành một việc một cách tuyệt vời.

    Cuối cùng, hắn đi vào phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin. Hắn ngay lập tức bị tấn công bởi tiếng rít của Blaise, người mà có tiếng rít lên giống hệt với tiếng của Mandrake và cũng chết người y như vậy. “Blaise,” hắn nói nhỏ, “im đi.”

    Thần kì làm sao, cô ta thật sự làm vậy, và Draco phát hiện ra mình đang nhận được rất nhiều cái vỗ lưng và cảm ơn từ những Slytherin không đủ dũng cảm để làm cho vị nữ thần báo tử này im miệng.

    “Ôi Chúa ơi, Draco!!!” Blaise rít lên lần nữa, và ngay sau đó không còn thấy bóng dáng của Slytherin nào ở phòng sinh hoạt chung nữa. Draco nguyền rủa vận may của hắn vì trở thành một trong hai người còn lại. “Cậu sẽ không tin được điều gì đã xảy ra với tôi hôm nay đâu!!!”

    “Để tôi đoán,” hắn nói vô cảm. “Potter đụng vào cậu?”

    Cô lấy hết sức bình sinh để gật đầu. “Ôi Chúa ơi!!! Cứ có cảm giác như tôi đã chết và được lên thiên đường vậy!!! Cậu nên nhìn thấy nó!!! Thật không thể tin được!!!”

    Được thôi hãy thêm ba dấu chấm than vào cuối mỗi câu đi, hắn nghĩa, nhắn mặt khi mặt cô ta đầy nước mũi cộng với những tiếng hét và rít lên về việc Harry Potter nổi tiếng ‘vô tình’ chạm vào…

    Được rồi, hắn thật sự cũng chẳng nghe, vì thế hắn cũng chẳng biết tên phiền phức kia đã chạm vào cô ta ở chỗ nào. Dẫu sao hắn cũng chẳng quan tâm.

    “Nó rất nhanh, nhưng tôi thề trước mộ của Chúa tể Hắc ám rằng anh ấy…”

    “Blaise,” hắn cắt ngang, nhìn cô ta cảnh cáo, “Tôi không quan tâm mấy chuyện chết tiệt đấy.”

    Vị Slytherin nhanh chóng làm cho cô ta câm miệng, và sau đó bước ra khỏi phòng sinh hoạt chung. Một phút sau tiếng hét của cô ta lại vang lên, may mắn là lần này nó rất nhỏ và xa.

    Draco thở ra thật mạnh, và sau đó thả mình xuống ghế. Hắn với lấy cuốn sách có tựa đề Tám Ngàn Thói quen Hữu hiệu của các Pháp sư và Phù Thủy Thành công của I.M. Arichbich (Hắn được bảo chs được phát âm như ks*) và tập trung vào Mẹo Số Bốn: Làm thế nào để thông minh hơn người đã từng vượt qua bạn.

    Trước khi hắn nhận ra, hắn đã dành hàng tiếng đồng hồ để đọc cuốn sách đó. Hắn ngẩng đầu lên khi nghe thấy tiếng cửa nặng nề được mở ra và đóng lại. Hắn nhăn nhó ngay khi thấy Pansy đi vào phòng với vẻ mặt tò mò và thắc mắc trên mặt, quan sát thật kĩ mọi ngóc ngách của căn phòng cứ như thể cô ta chưa từng sống ở đây tận bảy năm. Không hề để ý là mình đang bị theo dõi, Pansy đi vào một góc và ngay lập tức nghiên cứu một cái kệ sách đang nằm yên và không hề bị ai đụng vào ngoại từ Draco. “Cậu đang làm cái gì vậy?” Hắn hỏi, và ngay lập tức cô đánh rơi cuốn sách cô vừa lấy ra.

    “Err…” Cô vội vàng nhặt nó lên và trả nó về kệ sách. “Tôi chỉ… nhìn xung quanh thôi,” cô nói, quay người lại để đối mặt với hắn. Đôi mắt của Pansy dính vào cuốn sách mà hắn đang cầm và sáng lên. “Ồ! Tôi cũng có cuốn sách đó trong…”

    Draco nhướng mày. “Cậu đọc?”

    Pansy twsc giận. “Dĩ nhiên là tôi đọc rồi, tên khốn kiêu… ý tôi là, dĩ nhiên, Draco yêu dấu. Tôi đã hoàn thành bài kiểm tra môn Độc dược với số điểm tuyệt đối mà, không phải sao?”

    “Vào một ngày nào đó,” hắn nói, đóng cuốn sách lại và đứng lên, “cậu sẽ phải nói cho tôi nghe làm thế nào mà cậu làm được như vậy. Không may là ngày đó không phải là hôm nay bởi tôi vẫn còn rất nhiều việc cần làm… chuẩn bị bài diễn văn của ôi, làm bẽ mặt Granger… cậu biết đấy, những việc rất quan trọng.”

    “Nói đến Granger,” Pansy nói, đi tới bên cạnh hắn, “có phải cậu đã làm cái trò ở Đại Sảnh Đường đúng không?”

    Draco cau mày. Có gì đó không đúng với Pansy hôm nay… thôi thì, luôn có gì đó không đúng nhưng hôm nay thì nó cực kì rõ ràng. Tông giọng của cô ta, tư thế đứng của cô la, sự có mặt khác thường của trí thông minh trong đôi mắt lơ đãng thường ngày của cô ta… “Pansy,” hắn bình tĩnh nói, “tôi phải nói với cậu bao nhiêu lần là nước sơn móng tay của muggle kkhoong phải là một loại thức uống. Cậu nên…”

    Hắn dừng lại khi cô bật cười. “Tôi… tôi xin lỗi…” cô nói xen kẽ với những tiếng cười kinh dị của mình. “Chỉ là… là… ahem.” Pansy quệt nước mắt và sau đó thẳng người lên. “Cậu đang nói gì ấy nhỉ?”

    “Hôm nay cậu thật sự rất kì lạ,” hắn thì thầm, bước xa khỏi cô ta.

    “Malf… ý tôi là, Draco yêu dấu, đợi đã!” Cô gọi. Hắn dừng lại và nhìn cô chờ đợi. “Được rồi, tôi sẽ biến mất khỏi tầm mắt của cậu chỉ khi cậu trả lời câu hỏi vừa rồi của tôi. Bây giờ thì cậu đã làm đúng không?” Cô hỏi, giọng của cô kịch liệt một cách đáng nghi ngờ.

    Draco đảo tròn mắt. “Dĩ nhiên là tôi không làm.”

    Cô trông có vẻ rất sốc. “Cậu… không làm?”

    Lạy Merlin, người phụ nữ này thật ngu ngốc. Cô có phần gợi hắn nhớ đến Granger. “Cậu bị ngớ ngẩn à?” Hắn ngừng lại. “Đợi đã. Câu hỏi ngu ngốc. Cậu quên rồi sao? Tôi đã trả tiền cho vài đứa năm dưới làm thay tôi, và…”

    “Tôi biết mà!” Cô reo lên. Sau đó, kìm lại bản thân và cô nói, “Ý tôi là, dĩ nhiên là tôi biết, tôi chỉ là… ừm… thử xem cậu có biết là tôi biết hay không… và… err…”

    Một sự im lặng không thoải mái bao trùm lấy căn phòng. Đánh giá của hắn về Pansy, mặc dù không cao, nhưng chắc chắn không phải cùng trình độ với Weasley hay Potter. Bây giờ thì nó đang đứng trên vực thẳm trước khi trượt xuống đó. “Nếu tôi không biết rõ hơn, tôi thề cậu không phải Pansy,” hắn chỉ ra.

    Một vệt ửng hộng nhạt hiện lên trên má cô ta, và một lần nữa trong đầu Draco hiện lên hình ảnh của Granger, mặc dù hắn không thể hiểu được tại sao lại như vậy. Trong khi hắn đang chìm trong suy nghĩ của mình thì Pansy túm lấy gáy hắn và kéo hắn về phía cô ta. Môi của họ dính vào nhau và hắn mất vài phút để tách chúng ta. “Cái quỷ gì thế này, Parkinson! Cậu nghĩ cậu đang làm cái chết tiệt gì thế hả?” Hắn lắp bắp.

    Cô đáp trả hắn với một nụ cười rực rỡ. “Rồi cậu sẽ thấy.” Và rồi cô ta đi mất, nhún nhảy rời khỏi phòng.

    Draco cố gắng trấn tĩnh lại sau mọi chuyện. Kì lạ làm sao! Hắn biết Pansy muốn có gì đó giữa họ nhưng hắn cũng biết rằng cô ta cũng biết rằng cái gì đó đấy sẽ không bao giờ xảy ra giữa họ, cho nên…

    “Dra…co!” Cánh cửa mở ra lần nữa và, một lần nữa, Pansy xộc vào, xách theo một đống túi xách in tên các nhãn hiệu muggle khác nhau. “Ôi, thật mừng là tôi gặp được cậu. Mẹ bảo tôi đưa cậu cái này…”

    “Cậu lấy những thứ đó ở đâu?” Hắn hỏi, bối rối.

    Cô chớp mắt. “Cái gì?”

    “Cậu vừa ở đây vài phút trước, và cậu không có mấy cái túi đó,” hắn nói. Draco lấy tay áo quệt miệng. “Cậu thậm chí còn hôn tôi.”

    Biểu tình của Pansy ngay lập tức tối sầm lại. “Một, tôi đã dành cả buổi trưa để đi mua sắm.” Cô nâng mấy chiếc túi lên để làm bằng chứng. “Và hai, tôi chưa từng hôn cậu.” Cô khịt mũi. “Làm như cậu sẽ để tôi làm như thế vậy.”

    “Nhưng…”

    Cô đến trước mặt hắn và đặt một tay lên trán của hắn. “Cậu có ổn không? Đã ăn trưa chưa? Cũng đã gần ba giờ rồi, và nếu như cậu chưa…”

    “Ba giờ?!” Hắn lặp lại, chạy xộc ra phía cửa. Hắn gần như quên mất buổi phỏng vấn cho tờ báo! Draco ước gì hắn có cây chổi bay ở đây, nhưng vì không có nên hắn đành tập trung chạy thật nhanh tới chỗ hẹn. Mười phút sau, hắn đang cố gắng hít thở bình thường lại ngay trước cửa.

    Có ai đó vỗ vai hắn và hắn quay lại để nhìn thấy Granger đang ở bên cạnh. “Cậu có sao không?”

    Cậu quan tâm làm gì? “Không. Tôi nghĩ rằng có ai đó, tôi không biết là ai, đã dùng thuốc biến mình thành Pansy để hôn tôi.”

    Cô ấy chớp mắt trước câu trả lời của hắn. Hắn chớp mắt trước câu trả lời của hắn. “Ừm, hả?” Cô hỏi.

    Cái quỷ quái chết tiệt gì thế này! “Tôi nói, tôi nghĩ rằng có ai đó rất muốn hôn tôi đến nỗi…”

    Granger giơ tay lên. “Như vậy là đủ rồi, cảm ơn.” Sau đó, cô ấy nhăn răng cười. “Có phải cậu đã bày cái trò ở Đại Sảnh Đường không?”

    Hắn cảnh giác trước câu hỏi. Dĩ nhiên là không. “Tôi trả tiền cho vài đứa năm ba làm việc đó.” Cái quỷ quái chết tiệt gì thế nào! Mình vừa nói cho cô ta nghe sự thật sao?

    Cô vỗ nhẹ lên cánh tay của hắn. “Đó là tất cả những gì tôi muốn nghe, Draco yêu dấu.”

    Hắn sững người lại và cảm giác như cả người lạnh đi. “Đó là cậu,” hắn thì thầm, cơn giận và máu của hắn đang sôi lên. “Cậu chính là người đã biến mình thành Pansy và cậu…” Đột nhiên, một nụ cười chậm chạp nở rộng ra trên môi hắn. “Cậu đã hôn tôi.”

    “Một bước lùi lại to lớn,” cô thừa nhận, cau mày. “Việc đó là cần thiết để cho kế hoạch của tôi thành công.”

    Chuông báo động reo lên trong đầu hắn một cách vô ích. Cái chuông ngu ngốc. “Kế hoạch gì?”

    “Rồi cậu sẽ thấy.” Cô ấy nhìn ở phía sau hắn và vẫy tay. “Chào, Padma!”

    Cô gái Ravenclaw vẫy chào lại. “Xin lỗi mình tới trễ. Các cậu đợi có lâu không?”

    “Không.” Cùng với “Có”.

    Patil nhìn hắn. “Ồ mình xin lỗi vì đã khiến cậu đợi, Malfoy.”

    “Không, cậu không hề.”

    “Không,” cô thừa nhận và nháy mắt với Graner. “Mình không hề.”

    Patil đi vào trong, và trước khi Granger bước vào hắn kéo cánh tay của cô ấy về phía hắn. “Cậu đã làm gì với tôi?” Hắn tra hỏi.

    Cô cười sáng lạn. “Tôi chỉ thấy là một chút thành thật trong bài phỏng vấn của cậu sẽ không hại gì. Suy cho cùng, tờ báo trường sẽ không đáng tin khi nó ngập tràn những lời tâng bốc giả dối của cậu đúng không nào?”

    “Nó sẽ không.” Hắn siết chặt tay cô khi biết được sự thật tồi tệ này. Draco gầm gừ, “Nếu có chuyện gì xảy ra bởi vì việc này…”

    Granger giật tay thoát ra khỏi tay hắn. “Tin tôi đi,” cô nói, “sẽ có chuyện gì đó xảy ra.”

    “Được rồi,” cô gái Ravenclaw nói khi Draco và Granger đã ngồi ngay trước mặt mình. “Bây giờ mình sẽ hỏi hai người một một số câu hỏi, và cái đó…” cô chỉ vào cây bút lông ngỗng và một số tờ giấy trên bàn, “sẽ lưu lại các câu trả lời của hai người. Bọn mình sẽ in mọi thứ không sai một chữ, và bọn mình sẽ không chỉnh sửa bất cứ thứ gì… trừ những cái như “ừm” và “err”, dĩ nhiên. Cô cầm lấy một tờ giấy và đọc. “Bây giờ là câu hỏi đầu tiên: Hai người đã cảm thấy như thế nào khi biết là mính sẽ tốt nghiệp với điểm số cao nhất trong khối? Hermione?”

    Granger mỉm cười (cứ như nó sẽ được ghi lại không bằng, hắn nhăn nhó nghĩ) và nói, “Mình cảm thấy thật may mắn và biết ơn khi những năm học nỗ lực và kiên trì của mình đã được đền đáp. Đây thật sự là một vinh dự rất lớn và mình cảm thấy tự hào về bản thân với thành tựu này.”

    “Còn cậu, Draco?”

    Đây thật sự là một câu hỏi dễ trả lời. “Tôi cảm thấy cuối cùng thì tôi đã được trao tặng vinh dự mà đã bị cướp khỏi tôi nhiều năm trời.” Chết tiệt. “Thật ra, tôi nghĩ nó chỉ thật sự công bằng khi tôi trở thành thủ khoa. Tôi thật sự xứng đáng với nó bởi vẻ đẹp trai và những kĩ năng tuyệt vời của mình.”

    Granger đang cười khẩy. Patil thì im lặng, trố mắt nhìn hắn. “Đó thật sự… rất khiêm tốn,” cô bình luận vô cảm. “Bây giờ, câu hỏi tiếp theo… Khoảnh khắc hay là kí ức nào ở Hogwarts mà hai người cho là tuyệt vời nhất?”

    “Ừm… Mình phải nói là lần Harry giành được cúp Quidditch cho nhà Gryffindor bọn mình,” cô trả lời với một nụ cười trìu mến.

    Hắn nhăn mặt khi sự thật được thốt ra. “Đây thật sự là một câu hỏi thảm hại. Dĩ nhiên khoảnh khắc tuyệt nhất của tôi chính là khi tôi biết mình là thủ khoa rồi. Thật không may là tôi phải chia sẻ vinh dự này với một Muggleborn, nhưng. Vinh dự mà.”

    “Còn tệ nhất thì sao?”

    “Ừ thì… mình không nghĩ là mình có trải nghiệm nào bị coi là tệ nhất bởi vì…”

    “Ôi thôi đi, bây giờ thì ai đầy bịp bợm đây?”

    Hai cái đầu xoay về phía hắn. “Xin lỗi nhưng cái gì?” Granger hỏi.

    Hắn xoay qua đối mặt với cô. “Cậu muốn sự thật? Được thôi.” Hắn nhìn về phía cô gái Ravenclaw. “Việc tệ nhất của tôi là khi tôi bị biến thành con chồn sương bởi tên giáo sư ngu ngốc đó. Tôi chắc rằng mọi người đều coi nó như là kỉ niệm tuyệt vời nhất của họ, nhưng với tôi đó là một sự nhục nhã, thật sự làm mất đi phẩm giá danh dự của tôi và tôi rất muốn xóa bỏ nó khỏi sự tồn tại hoàn hảo của mình.”

    Patil trông như thể cô ta đang cố gắng kìm bản thân lại để không bật cười phá lên. “Câu hỏi tiếp theo: Ai là người bản coi như hình mẫu lí tưởng để noi theo?”

    “Cha mẹ mình,” Granger trả lời không cần suy nghĩ.

    “Bản thân tôi,” Draco trả lời không cần suy nghĩ.

    “Và bạn muốn dành tặng vinh dự này cho ai?”

    “Cha mẹ mình.”

    “Bản thân tôi.”

    “Và bạn muốn làm gì sau khi tốt nghiệp?”

    “Ừm…” Granger xoắn hai tay lại. “Thật ra, mình đang phân vân bởi vì một phần trong mình muốn trở thành một thần sáng, trong khi phần khác lại muốn trở thành một giáo sư ngay tại Hogwarts. Mình đoán nó sẽ tùy thuộc vào việc đề nghị nào tới trước.”

    “Draco?”

    Hắn im lặng cả phút, đấu tranh với bản thân để ngậm chặt miệng lại. Không. Được. Nói. Không. Được. Tiết. Lộ… “Tôi muốn làm người mẫu cho Witch Weekly.” Ghi chú cho bản thân: ngày mai tôi sẽ tự sát, làm cho nó giống như một vụ giết người.

    “Rất tham vọng,” Granger châm chọc. “Tôi chắc là nó sẽ xảy ra sớm thôi.”

    Sửa lại: làm cho nó giống như Granger giết tôi. Hắn ôm đầu bằng hai tay. “Im đi. Nếu cậu muốn biết, tôi đã nhận được một lời đề nghị và tôi đang nghiêm túc cân nhắc nó.”

    “Được thôi,” cô tốt bụng nói, “họ hẳn là khá tuyệt vọng nếu như họ muốn cậu trên trang bìa.”

    Patil cười hết sức khó chịu. “Câu hỏi cuối cùng: Hai bạn có thể nói gì về nhau? Đặc biệt là khi việc tốt nghiệp này đã kéo hai bạn lại gần nhau thường xuyên, với điệu nhảy, bài diễn văn,…”

    “Ừ thì,” Granger bắt đầu với một cái liếc qua phía hắn, “mặc dù khá miễn cười khi tiết lộ nó, nhưng mình nghĩ là Malf… err, Draco, xứng đáng được trở thành thủ khoa bởi mình không thể phủ nhận sự thật rằng cậu ấy thật sự là một học sinh thông minh. Mình chúc mừng cậu ấy cho một công việc được hoàn thành tốt đẹp.” Cô sau đó chuyển sự chú ý của mình về phía hắn.

    “Tôi…” muốn giết chết cô ta. Một cái chết từ từ, bị dằn vặt đau đớn do bị bóp cổ có lẽ là đủ. Nó sẽ giúp tôi đỡ phải gặp rắc rối khi có cô ta ở xung quanh. “Tôi nghĩ là Hermione Granger cũng xứng đáng với vinh dự này bởi cô ấy đúng thật là rất thông minh. Không ai khác - trừ tôi, dĩ nhiên - xứng đáng với danh hiệu này. Và cô ấy thật sự rất đồng điệu với tôi trong việc nhảy múa. Tôi thật sự nghĩ rằng chúng tôi là sự kết hợp hoàn hảo trong mọi mặt.”

    Ở phần cuối câu trả lời của hắn, hai cái miệng sốc đến rớt quai hàm: Của Granger và của hắn. Lạy có Merlin, tôi không thể tin được là mình vừa nói như vậy! Câu thần chú nhảm nhí ngu ngốc, cuộc phỏng vấn ngu ngốc, Pansy ngu ngốc, Granger ngu ngốc! Cái địa ngục quỷ quái chết tiệt gì thế này! Tôi sẽ chết mất mất! Và tôi sẽ kéo theo cô ta chết cùng!

    “Được rồi!” Patil vui vẻ nói. “Mình nghĩ là tất cả mọi thứ đều đã được ghi lại. Cảm ơn rất nhiều cho buổi phỏng vấn đầy giải trí này.” Cô gói ghém mấy món đồ nhỏ của mình lại và vui vẻ cười đùa như ánh dương đi ra khỏi phòng.

    “Ừm…” Granger nói khi họ chỉ còn một mình. “Ừ thì, ừm…”

    “Cứ đi đi,” hắn yếu ớt nói. “Cậu chắn chắn là đang ôi-vui-quá khi trả thù được tôi. Vào thời điểm tờ báo được phát hành, tôi sẽ là trò cười cho toàn bộ thế giới phù thủy.”

    Cô cắn môi. “Cậu xứng đáng bị như vậy do đã khiến tôi trông như một con ngốc,” cô đáp trả, mặc dù không mạnh mẽ như lúc đầu.

    “Đi đi,” hắn lặp lại. “Để tôi một mình.”

    Granger gật đầu, nhưng trước khi đi cô lùi lại một bước và nói, “Những gì tôi nói cũng là sự thật, nếu như nó khiến cậu thoải mái hơn.” Và cô ấy bỏ đi.

    Sáng ngày hôm sau theo sau bởi một buổi trưa không-hoàn-hảo-lắm mang cho hắn một cuốn Hogwarts’ Howlers và một bức Thư Sấm rất, rất tức giận từ chính mẹ của hắn.

    Author’s Notes: Tôi phải thừa nhât, chương này rõ ràng đã phải mất rất lâu để hoàn thành. Tôi xin lỗi, mọi người… nhưng nếu việc này giúp mọi người thoải mái hơn thì đây là chương dài nhất từ trước tới giờ! *vẫy cờ một chút* Hi vọng là mọi người không phải chờ đợi quá lâu cho những chương tiếp theo ;)

    Cảm ơn, cảm ơn và cảm ơn cho những bạn đã nhận xét về chương vừa rồi… Tôi rất hạnh phúc với những phản hồi của truyện mà tôi đang nhận được từ mọi người. Cảm ơn!


    Translator's Note: Đã sai lầm khi nói chương 3 dài =))) Chương này gần sáu ngàn từ :))))


    *: Mình nghĩ ở đây là tên Arichbich thì phần “ch” được đọc là “k”, chữ “s” chắc là để chỉ cả hai “ch” trong tên.
     
    yamamotoaoi likes this.
  8. San San Quyên

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Aug 14, 2014
    Messages:
    115
    Likes Received:
    24
    Chương 5

    Mẹo Số Một: ĐỪNG BAO GIỜ cảm thấy tội lỗi khi phô trương sự thành công của mình với kẻ thù của I.M. Arichbich chẳng giúp được gì cho cô.

    “Cuốn sách ngu ngốc,” Hermione nói, ném thứ vô dụng đó xuống sàn. Trước đâu cuốn sách được cô đối xử như một bản kinh thánh… cô thường tùy ý mở ra một trang nào đó và mẹo ở trang đó sẽ là mục tiêu của ngày. Nó từng thần thánh đến nỗi cô sẽ cảm giác như mình là kẻ tội đồ nếu như không tuân theo những cái mẹo đó. Nhưng bây giờ, luật đầu tiên để thành công, cái luật đã từng thật hợp lý và thật dễ dàng để thực hiện, đã trở thành việc khó nhất.

    Bởi Hermione Granger đang cảm thấy tội lỗi vì những gì cô đã làm với Draco Malfoy. Và có gì đó có vẻ như không đúng.

    Cô đã thử mọi cách có thể để gạt bỏ đi cái cảm giác tội lỗi đang gặm nhắm cô. Cô nghĩ về những thứ hắn đã làm với cô… gọi cô là Máu Bùn, chọc phá bạn bè cô, xúc phạm mọi thứ có liên quan ở xung quanh cô, cướp đi ánh hào quang thủ khoa của cô, và sau đó là bày ra cái trò thảm hại ở Đại Sảnh Đường. Vì thế, cô đáp trả lại hắn với, ahem, những trò trả đũa sáng tạo hơn, khéo léo hơn và thông minh hơn đến mức khiến cho nhừng trò chơi khăm của hắn trông thật ngu ngốc và nhàm chán. Mẹo thứ ba mươi bảy nhanh chóng xuất hiện trong đầu cô: Nếu như một tên ngốc chọc vào bạn, hãy đâm lại hắn*.

    Nhưng cú đâm mới nhất của cô có lẽ đã quá sâu so với những gì cả hai nên chịu. Sau cuộc phỏng vấn ngày hôm qua, cô khiến cho hắn trông thật thất vọng và cô đơn khiến cho việc đó không còn vui vẻ thú vị nữa. Hắn trông thật thảm thương đến mức khuôn mặt hiện lên sự đáng thương hại.

    Và cô biết Draco Malfoy không phải là loại người để được thương hại. Hắn là loại người xứng đáng bị thiến** công khai trước mắt mọi người.

    Như vậy thì tại sao cô không hề thấy vui vẻ gì khi được là người sắp xếp sự việc đó?

    Hermione!” Ginny la lên, chạy như bay vào phòng sinh hoạt chung với tờ Hogwarts’ Howlers trong tay. Cô ấy háo hức vơ vẩy nó. “Chị đã đọc cái này chưa? Ôi, em có thế nói đây chắc chắn là ấn bản tuyệt vời nhất mà họ từng có….”

    “Đó là ấn bản đầu tiên của họ, Ginny,” Hermione trả lời vời một cái liếc bực bội ở trang nhất. Nó in hình Harry cầm chiếc cúp Quidditch, và cô kiểm tra lại lần nữa. Một tia hi vọng đã xuất hiện trong cô. “Ồ. Nó là về việc giành được cúp Quidditch của chúng ta sao?” Có lẽ chưa có ai đã đọc bài phỏng vấn. Có lẽ cô có thể nói chuyện với Padma để “chỉnh sửa” vài thứ. Có lẽ…

    “Ôi, không, đồ ngốc!” Ginny đảo mắt lật tìm twngftrang. “Ai quan tâm về chuyện đó nữa chứ? Đó là lẽ đương nhiên là chúng ta sẽ thắng rồi…”

    “Chị thực sự ngưỡng mộ lòng trung thành với nhà chúng ta của em,” cô nói, nhìn cô gái kia với thái độ coi thường.

    Ginny vẫy tay. “Không, em chỉ có ý là cái này…” Cô giơ một trang báo lên trước mặt Hermione, “… thú vị hơn chiến thắng của anh Harry.”

    Cô để tờ báo xa khỏi mặt cô để có thể nhìn thật rõ. Ở đó, trên trang mười bốn, là Cuộc Phỏng vấn. Nó thậm chí còn có một bức hình của cô và Malfoy ngồi trên ghế và môi của họ chuyển động, mặc dù Malfoy trông như là hắn ta vừa nuốt phải một trái Snitch bởi vì cái biểu hiện khó chịu kì lạ của hắn. Hermione hít thở sâu khi cô ấy đọc lướt qua bài báo. Cô quyết định giả ngốc. “Đó là bài phỏng vấn của tụi chị,” cô nói. “Có gì thú vị về chúng? Ý chị là, chị đã ở đó và chị cảm thấy nhàm chán.

    Ginny giật lấy tờ báo từ tay cô và chỉ vào bức ảnh nhiều lần. “Ở đây nói là Dray-coh Mahl-foy…” cô bé đọc rõ ràng, “muốn được làm người mẫu cho Witch Weekly, và…”

    “Và?”

    Ginny đọc lướt qua tờ báo, và sau đó nhe răng cười. “Và…” Cô dừng lại để tạo hiệu ứng kịch tính; “Malfoy nói là anh ta nghĩn hai người là một sự kết hợp hoàn hảo trong mọi cách có thể!” Cô bé đặt một tay lên trán và giả vờ ngất. “Nếu như một chàng trai nói như thế về em thì em đã đổ anh ta ngay lập tức rồi.”

    Hermione lắc đầu. “Chị không thấy được vì lí do gì mà em nên làm vậy, hoặc là chị nên làm vậy.” Ngưng lại, rùng mình, nôn mửa vào cái hình ảnh tưởng tượng đó.

    Ginn trông có vẻ bị xúc phạm. “Thật là, Hermione! Người này gần như đã cầu hôn với chị! Chị còn muốn gì nữa?”

    Được rồi cái đó ngạc nhiên thật đấy. Cô không bao giờ nghĩ về nó như thế! Hermione cầu nguyện là mình không đỏ mặt khi cô nói, “Việc đó thật lố bịch. Dĩ nhiên là hắn ta không cầu hôn! Có lẽ hắn ta chỉ… chị không biết, cố gắng tỏ ra là mình tôn trọng chị hay gì đó. Thật sự thì, Ginny. Malfoy có thể đã nói dối mọi thứ!” Dĩ nhiên là cái thần chú sự thật chết tiệt đã ngăn không cho hắn làm vậy, nhưng không ai khác cần biết về việc đó.

    “Từ cần được chú ý, ‘có thể’,” Ginny nói tỉnh bơ.

    “Hắn ta đang hẹn hò với Parkinson,” Hermione vung tay trả lời.

    Ginny đảo tròn mắt. “Ngưng sống trong quá khứ đi, Hermione Granger. Chị chưa nghe gì sao? Hai người đó chưa bao giờ hẹn hò. Từ cần được chú ý, ‘chưa bao giờ’. Tất cả chỉ để che mắt cha mẹ họ thôi. Từ cần được chú ý, ‘che mắt’.” Ginny nháy mắt. “Ai biết được, có lẽ tên Slytherin ngạo mạn kia thích chị nhiều như chị thích hắn. Những từ cần được chú ý, ‘thích chị’.”

    Bây giờ thì có vẻ xúc phạm rồi. “Chị không thích Malfoy,” cô nghiến chặt răng. “Chị phải nói với em bao nhiêu lần nữa là chị không làm cái trò đó! Chị sẽ không hỏi Draco Malfoy đi Vũ hội Tốt nghiệp, không bây giờ, không bao giờ! Từ cần được chú ý, đề phòng em bỏ qua nó, là ‘KHÔNG’.”

    “Tình huống giả định: cứ nói là em tin chị, Hermio…”

    “Tình huống giả định: hay là chỉ đập tờ báo vào…”

    “Hermione,” Ginny tiếp tục cứ như thể là cô ấy không hề bị quấy rầy bởi lời đe dọa bạo lực, “cứ nói là em tin chị không làm cái trò ở Đại Sảnh Đường…” cô nở nụ cười nhạt mang ý nghĩa rõ ràng ‘ừ, phải rồi’ “… và chị sẽ không mời Malfoy. Nhưng nếu như anh ta hỏi chị, thì sao? Chị sẽ đi với anh ta chứ?”

    Và đó, thưa các quý ông và quý bà, chính là câu hỏi triệu đô. “Hắn ta sẽ không làm vậy đâu,” Hermione trả lời nhanh gọn.

    Cái này vừa chứng minh là anh ta có lẽ sẽ làm vậy,” Ginny nói, phe phẩy tờ báo làm bằng chứng.

    “Nó không chứng minh được gì cả,” Hermione kịch liệt cắt ngang. “Em biết không, chị rấy ngạc nhiên khi em đang phóng đại hóa mọi chuyện từ cuộc phỏng vấn đó. Ý chị là, vì Merlin, em không có việc gì tốt hơn để làm thay vì… thay vì… phe phẩy cái đó trước mặt chị?"

    Cô bé Gryffindor hiểu và ngừng huơ tờ báo. “Được thôi,” cô bé nói một cách khiếm nhã. “Nhưng nếu anh ta mời chị, chị sẽ nhận đợc một cái EM-ĐÃ-BẢO-CHỊ-RỒI thật to từ em đấy.” Và cô bé bỏ đi, không mang theo tờ báo mà cô ấy cầm theo vài phút trước.

    Hermione thở dài, cuộn tròn tờ báo, lấy cái đệm nhỏ ra khỏi đi văng, thảy xuống dưới đất. Cô ngã người xuống đi văng và lầm bầm càu nhàu. Bây giờ, cô không chỉ cảm thấy tội lỗi mà còn cảm thấy bẽ mặt, bởi vì câu trả lời của Malfoy đã làm cho cô chắc chắn bị dính vào những chuyện vượt ngoài vùng thoải mái của cô. Hay lắm, đồ ngu ngốc.

    “Mình cần phải ra ngoài,” cô lầm bầm. Thầm cảm ơn khi cô không phải luyện tập hôm nay nên cô sẽ không phải đối mặt với tên ngu ngốc đó. Vì thầy Flitwick cho họ nghỉ buổi sáng, cô dự định sẽ đi xin phép được đi tới làng Hogsmeade. Nó là một buổi nghỉ ngơi hoàn hảo mà cô cần.

    Ngạc nhiên thay, hành lang không hề có một học sinh nào. Cô khẽ cau mày, nhưng sau đó bỏ qua nó, nghĩ rằng sẽ tốt ơn khi lờ hết mọi chuyện hơn là trở thành trung tâm của sự chú ý cô không mong muốn. Hermione bắt đầu thả lỏng khi cô đi.

    Trước khi cô tới được văn phòng của cô McGonagall, Ron mặt-đỏ kéo cô vào một góc. “Này,” cô nói thận trọng, nghĩ rằng khuôn mặt của cậu ta đỏ bừng lên vì giận dữ. “Cậu có sao không?”

    “Hermione,” cậu ta nói, lờ đi câu hỏi của cô. “Mình… ừm… mình muốn hỏi cậu một chuyện.”

    Làm ơn đừng là vụ phỏng vấn đừng là vụ phỏng vấn đừng là vụ phỏng vấn đừng là vụ phỏng vấn… “Được thôi.”

    Tai của cậu ấy đỏ lựng khi lắp bắp. “Ừm… bao nhiêu… ý mình là, cậu là một Muggleborn, đúng không?” Cậu ta không đợi cái câu trả lời hiển nhiên kia. “Dĩ nhiên rồi. Vậy cậu biết… cậu biết giá tiền của mấy thứ đồ ở thế giới Muggle, đúng không? Dĩ nhiên là cậu biết. Ý mình là…”

    Hermione đơ mặt ra khi cô đang cố gắng tiêu hóa những lời cậu ta đang nói. Một điều chắc chắn là: nó không phải là về vụ phỏng vấn. Tạ ơn trời. “Ron, cứ hỏi cái câu nói quỷ quái đó đi.”

    Cậu ta nhìn cô, thu hết tất cả dũng cảm mà cậu ta có, và hỏi, “Cậu có nghĩ là mình có thể mua một cái áo choàng với mười lăm Sickle không?”

    Cô im lặng một lúc. “Mình thật sự không biết,” cô trả lời, nhìn cậu bạn với ánh mắt kì lạ. “Mẹ mình mua mấy chiếc áo choàng cho mình nên mình không biết nó trị giá bao nhiêu. Nhưng, Ron, việc gì có liên quan đến việc mình biết giá tiền của mấy thứ ở thế giới Muggle?”

    “Không có gì!” Cậu nói nhanh. “Này, mình nghĩ mình vừa thấy Pa… er, Harry. Tạm biệt!” Và Ron chạy đi.

    “Những người nhà Weasley này đúng là những con người kì lạ,” cô lầm bầm. Và nó tốn bảy năm để cô nhận ra điều đó? Một tiếng nói trong đầu cô mắng. Cô tiếp tục đi tới phòng của cô McGonagall.

    Không báo trước, có ai đó nắm chặt tay cô kéo giật lại và tầm nhìn của cô xuất hiện một Harry trông cực kì giận dữ. Màu sắc trên khuôn mắt của cậu ấy nhanh chóng vượt qua được khuôn mặt đỏ lựng lúc nãy của Ron. “Harry?” cô hỏi. Và ngay lúc đó, cô nghe một giọng nói lúc nhỏ nhẹ lúc ồn ào…

    “Tôi là con CÔNG CỦA HARRY! Tôi là con CÔNG CỦA HARRY!”***

    Cô liếc nhìn ra phía sau lưng của cậu ấy, nhìn thấy một sinh vật mang tính xúc phạm và báng bổ. “Lạy Chúa,” cô thì thầm, chuyển tầm mắt trở lại với đôi mắt rất giận dữ của Harry. “Có phải đó là…”

    “NÓ LÀ CÁI CHẾT TIỆT ĐÓ ĐẤY!!!” Harry phát hỏa, những ngón tay của cậu ấy bấm chặt vào da cô. “MỘT MÓN QUÀ CHẾT TIỆT NỮA!!!”

    Hermione kêu lên vì đau, và cậu ấy buông cô ra. Cô nhìn con công, nó có cái đuôi rực rỡ đầy màu sắc, có cái ruy-băng màu đỏ và màu xanh buộc trên cổ, và miệng của nó mở to để nói, “Tôi là con CÔNG CỦA HARRY! Tôi là con CÔNG CỦA HARRY!”

    “LẦN NÀY MÌNH RẤT NGHIÊM TÚC RỒI ĐẤY!!!” Harry phát hỏa lần nữa, tức giận giậm chân xuống sàn. Cậu ấy tức giận chỉ vào con chim tội nghiệp. “MÌNH SẼ XÉ XÁC BLAISE ZABINI CHẾT TIỆT KIA!!!” Và cậu ấy bỏ đi đầy tức tối, với con công vênh váo tự hào tuyên bố, “Tôi là con CÔNG CỦA HARRY! Tôi là con CÔNG CỦA HARRY!”

    Cô lắc đầu. Ngạc nhiên khi có người có thể đáng thương đến như vậy. Một hình ảnh của Malfoy lướt qua tâm trí cô, và cô lờ nó đi với một cái thở dài đầy mặc cảm tội lỗi.

    Ngay khi cô chỉ còn cách văn phòng mười lăm bước chân nữa, cánh tay của cô bị tóm lại một cách rất mạnh bạo đến mức cô nghĩ cô nghe thấy tiếng đập ở trên vai mình. Việc tiếp theo mà cô biết, là cô đã bị kéo vào trong một căn phòng tối và bị đẩy vào tường. Một bàn tay che miệng cô lại ngay lập tức, và nó là điều tốt, bởi vì cô đã chuẩn bị sẵn sàng để nguyền rủa tên khốn này xuống địa ngục.

    “Im lặng đi,” người đó ra lệnh. Malfoy.

    Được biết đến như là một người phụ nữ nhạy cảm và thông minh, Hermione nhe răng ra và cắn vào chỗ da thịt da gần miệng cô.

    “OWWW!!!” Malfoy rú lên, giải thoát cô khỏi sự tay của hắn. “Cậu cắn tôi cái đồ ngu ngốc…”

    “Im lặng đi!” Cô đáp trả, lấy tay áo lau miệng. Trong vài ngày qua miệng của cô đã có quá nhiều đụng chạm với Malfoy so với những gì cô muốn có. Kinh dị. Ghê rợn. Tởm lợm. “Có gì đâu, huh? Lôi tôi vào đây và đập người tôi vào tường? Cậu định làm gì với tôi, huh?” Căn phòng im ắng vang lên tiếng của cô, làm cho việc cô đang hét lên trở nên rõ ràng hơn.

    “Ngưng tưởng tượng mấy hình ảnh xấu xa trong đầu cậu đi, Granger. Tôi cảm thấy bị xúc phạm đấy. Tôi không có kế hoạch nào với cậu cả.”

    “Vậy thì buổi sáng tốt lành và đi xuống địa ngục đi.” Hermione quay lưng lại với hắn và mò mẫm tìm cánh cửa.

    “Ít nhất là, vẫn chưa.”

    Hermione ngừng lại. Và quay đầu. “Cái gì cơ?

    “Tôi nghĩ cậu đã đọc cuốn Hogwarts’ Howlers,” Malfoy nói, từ cuối cùng được hắn phun ra với đầy sự khinh bỉ.

    Lau đi nước bọt trên cánh tay cô (Kinh dị. Ghê rợn, Tởm lợm!) cô gật đầu, nhớ ra là hắn không thể thấy mình, và nói, “Chỉ có phần về… ừm, chúng ta.”

    “Cậu và tất cả những học sinh chết tiệt ở trường!” Và hắn bắt đầu ném cái gì đó nghe như là mấy chiếc ghế bị xô đẩy trong phòng.

    “Không phải là tôi muốn nhìn thấy cậu hay gì,” Hermione bắt đầu, “nhưng chúng ta có thể bật đèn lên rồi nói chuyện không? Thật kì lạ khi phải nói chuyện với cậu trong bóng tối thế này.”

    Không hề báo trước, một ngọn lửa bùng lên ngay trên trần nhà trước mặt cô, châm lửa cho hàng loạt cây nến ở trên vòng tròn kim loại cùng một lúc. Hermione chớp mắt, mắt của cô cố gắng điều chỉnh lại để thích nghi với ánh sáng đột xuất này. Cô thở gấp khi thấy được hình ảnh mà những cây nến đã chiếu sáng.

    Malfoy trông như là hắn ta đã đang ở địa ngục rồi vậy. Quầng thâm dưới mắt, áo choàng nhếch nhác, mái tóc rối bời… mái tóc rối bời?! Bây giờ thì đó chính là bốn từ mà cô chưa bao giờ dám mơ là có thể ghép lại được với nhau để miêu tả Malfoy. Nó cứ có cảm giác… sai. “Một đêm khó khăn sao?” Cô hỏi.

    Hắn lườm cô với sự thù địch đủ để làm lạnh không khí xung quanh. “Để xem cậu có thể bắt đầu một ngày như thế nào khi nhận được thư sấm của mẹ cậu rú lên tận ba mươi phút.”

    “Vậy… buổi sáng khó khăn?”

    Hắn bước một bước nữa lại gần cô, trông như đã sẵn sàng để bóp chết cô.

    Hermione giơ hai tay lên phòng vệ. “Đùa thôi!”

    “Tất cả những chuyện này đều là lỗi của cậu,” hắn cáo buộc, khoanh hay tay lại trước ngực. “Nếu như cậu không bắt tôi uống cái thuốc nói thật đó…”

    “… Tôi đã không làm vậy nếu như cậu không làm có trò ngu ngốc…”

    “… Đó chỉ là trả đũa cho việc lột đồ tôi ngay trước…”

    “… Việc mà tôi làm chỉ vì cậu đã làm bẽ mặt tôi trước.” Hermione khoanh tay lại trước ngực. “Vì vậy, thật sự thì…” cô chỉ tay vào hắn ta, “… đều là lỗi của cậu.”

    Malfoy cong môi. Sau đó, ngạc nhiên thay, nghiêng đầu qua và bật cười. “Tôi đoán chúng ta hòa nhau rồi.”

    “Không có gì gọi là ‘hòa nhau’ cả,” cô đánh gãy câu nói của hắn ta. “Vì thế nên nếu cậu không còn gì để nói nữa thì buổi sáng tốt lành và quay trở lại địa ngục đi.”

    Hắn đi về phía cửa và dựa người lên nó một cách thoải mái, nhanh chóng khiến cho cô không bước ra ngoài được.

    “Cậu nghĩ mình đang làm cái gì vậy?” Cô lắp bắp.

    “Cậu không nghe tôi nói rồi, Granger,” hắn thản nhiên lầm bầm. “Tôi nói tôi đã có vài kế hoạch dành cho cậu.”

    Cô đảo mắt. “Từ khi nào mà những kế hoạch của cậu không dành cho tôi?”

    Hắn nhe răng cười. “Cảm động thật.” Malfoy vuốt tóc, cố gắng chỉnh sửa lại nó nhưng rõ ràng là không được bởi vài sợi tóc vẫn thoát ra, làm cho hắn trông như là Crookshanks sau khi tắm. Crookshanks chưa bao giờ trông xấu xí như vậy bao giờ. “Chúng ta sẽ đi ra ngoài.”

    Những hình ảnh về con mèo ướt nhẹp đang tắm táp biến mất khỏi đầu óc cô. “Cái gì cơ?!”

    Hắn cười tươi hơn. “Tôi phải mua một vài thứ, và tôi đã quyết định kéo cậu đi cùng.”

    Cái tên khốn tóc vàng này bị thần kinh rồi! “Và điều gì khiến cậu nghĩ là tôi sẽ đi với cậu?”

    “Ừ thì, một, tôi cần một trợ lý, bởi vì tôi không thể nào mang hết toàn bộ những thứ tôi cần từ Hogsmeade về được.”

    “Để tôi nói thẳng.” Bây giờ không có cái việc chết tiệt gì mà cô muốn làm hơn là luồn tay vào cái mái tóc ướt sũng, vàng hoe của hắn ta… và bứt trụi nó là khỏi da đầu hắn. “Cậu cần tôi xách đồ cho cậu?” Cô khịt mũi. “Tôi là gì, một gia tinh à?”

    “Hmm. Cậu là một gia tinh…” Malfoy trông như đang tưởng tượng gì đó. “Đó là một suy nghĩ khá hay đấy.” Hắn thở dài. “Nhưng tôi đoán cậu quá bất tài để làm được như vậy.” Hắn chặn miệng cô lại ngay khi cô chuẩn bị hét lên vài tiếng nguyền rủa chết tiệt. “Cậu đang làm tôi xao lãng khỏi chủ đề đấy. Một lí do nữa mà tôi chắc chắn cậu sẽ đi cùng với tôi, chính là cái này.”

    Một chiếc vòng cổ láp lánh, lung linh tuyệt diệu treo lủng lẳng trên ngón tay hắn ta, và Hermione thở gấp khi ánh sáng phản quanh của mặt dây chuyền đá ruby hình giọt nước chiếu tới mắt cô. “Cái…”

    Trước khi cô có thể nói thêm bất cứ điều gì, mặt của hắn tiến sát về phía cô. Một âm thanh vang lên trong phòng, và cô nhìn xuống để thấy chiếc vòng cổ đang treo lủng lẳng trên cổ của cô. Cô nuốt nước bọt. Chiếc vòng cổ này quá tinh tế.

    Dĩ nhiên, cô nghi ngờ. Hermione nheo mắt nhìn hắn. “Cậu nghĩ cậu đang làm cái quái gì vậy hả?”

    Ánh mắt của hắn ta dán chặt vào mặt dây chuyền đá rub, và sau đó nâng mắt lên để chạm mắt cô. “Hoàn hảo,” hắn nói.

    Cô đột nhiên rùng mình, nhưng cô thuyết phục bản thân rằng nó chị vì cơn giận dữ và không phải…

    “Cởi áo choàng ra.” Mắt của hắn đặc biệt sáng lên khi hắn nói.

    Cô khịt mũi lần nữa. “Cậu mơ à.”

    Malfoy nhướng mày. “Vậy tại sao cậu lại cởi ra?”

    Hermione nhìn xuống và sốc khi thấy những ngón tay của cô đang nhanh chóng cởi áo choàng cô ra. Cô cố gắng ngưng hành động đó nhưng nó đã được biên đạo từ trước, như cô chỉ là một con búp bê với tay chân được gắn với mấy sợi dây và vị điều khiến mặc kệ ý thức của cô.

    Vài phút sau, chiếc áo choàng của cô được vắt trên tay. Cô lườm hắn. “Cậu đã dùng Lời Nguyền Độc Đoán để điều khiển tôi, đúng không.”

    Malfoy lắc đầu. “Tôi không ngu ngốc đến mức thừa nhận điều đó ở trong trường đâu. Chỉ là, bây giờ, ước muốn của tôi mạnh hơn của cậu và việc đó khiến cho cậu làm bất kì điều gì mà tôi muốn cậu làm.” Ánh mắt của hắn sáng rực với sự thâm hiểm không thể nhầm lẫn.

    Cô nêu ra điều hiển nhiên. “Cái vòng cổ,” cô thốt lên, chỉ vào cái vật chết tiệt ở trên cổ. “Cái vòng cổ này…”

    “… Rất hợp với cậu,” hắn nói, không còn cười nữa. “Và miễn là cậu còn đeo nó, cậu sẽ phải phục tùng tôi.” Nụ cười trở lại trên khuôn mặt hắn. “Theo nghĩa bóng, dĩ nhiên. Trừ khi…” Malfoy nháy mắt với cô.

    Hermione bi thảm thở hắt ra, và làm động tác sẵn sàng để giật cái món trang sức chết tiệt ra khỏi người cô.

    “Không được,” hắn ra lệnh, và ngay lập tức hành động của cô bị ngưng lại. “Cậu không được tháo chiếc vòng cổ đó, cậu có nghe rõ không? Nói được đi.”

    “Được.” Cô nghiến chặt răng. “Tôi thề đấy, Malfoy. Nếu như tôi thoát khỏi lời nguyền này…”

    “Đừng lo, tình yêu,” hắn nói, ngón tay lướt qua má cô. Nụ cười của hắn ta chứa đầy sự hứa hẹn. “Nó chỉ có tác dụng trong vài giờ thooi. Đi theo tôi.” Malfoy mở cở, và chân của cô di chuyển theo sau hắn. “Tôi không thể chờ để khoe khoang về… trợ lý của tôi. Nhưng tôi phải trông thật tuyệt vời trước đã, đúng không?” Hắn đẩy cô ra khỏi phòng và đóng cánh cửa đằng sau cô lại.

    Hermione chưa bao giờ cảm thấy giận dữ như vậy trong cả cuộc đời cô. Cô thà có một buổi tiệc trà với Voldemort và bọn Tử Thần Thực Tử còn hơn phải làm nô lệ cho Draco Malfoy một ngày! Trong tất cả các trải nghiệm kinh dị kia, cái này đã vượt qua tất cả! Cô cố gắng không suy nghĩ đế những thứ cô phải làm để… hay là với… hắn ta… Việc không run lên là bất khả thi.

    Và cô thật sự đã cảm thấy thương cảm với hắn?

    Tên khốn tóc vàng tồi tệ không bao giờ thay đổi xấu xa chết tiệt! Cậu cứ chờ đi, tôi thề là tôi sẽ giết chết cậu!

    Hắn trở ra sau vài phút, trông thật sạch sẽ và sáng bóng như một đồng Galleon. “Đi ra ngoài thôi.”

    “Tôi không có sự cho phép,” cô nghiến răng.

    “Tình yêu, khi cậu đi với tôi thì cậu không cần nó đâu,” hắn nói ngọt ngào. Để chứng mình điều đó họ đều đi ra khỏi lâu đài và không một ai ngăn họ lại.

    Chuyến đi tới Hogsmeade nhắc Hermione về một cảnh trong kinh thánh, lúc mà nhà tiên tri bị ép tới bước đường cùng. Việc nay y hệt như vậy, bởi vì cô áy biết… cô ấy chỉ biết… rằng đây chính là một cơ hội cho Malfoy làm bẽ mặt cô trước tất cả mọi người.

    Trời lạnh. Hermione quyết định mặc áo choàng lên, và khi cô hoàn thành việc đó cô đột nhiên đơ người. Hắn đã nói gì nhỉ? “Ý muốn của tôi mạnh hơn của cậu…” Điều đó có nghĩa là ý muốn của cô vẫn tồn tại cho dù có lời nguyền! Có lẽ cô có thể trốn thoát! Có lẽ cô có thể tháo cái vòng cổ ngu ngốc này ra, ném vào đầu hắn, và bỏ chạy. Sau đó cô sẽ hi vọng những điều tuyệt vời nhất, bao gồm cả một vết sưng đáng yêu trên cái đầu tuyệt đẹp của hắn ta.

    Nhưng trước khi cô có thể thử kế hoạch của mình thì tên khốn bước đến bên cạnh cô và nắm lấy cánh tay cô. “Để cậu không bị lạc,” hắn nói.

    Tên đần độn ngu ngốc.

    Hermione nhìn xung quanh khi họ đến nơi. May mắn thay, cô không thể thấy bất kì ai từ Hogwarts, cho nên tin tức về sự nhục nhã này của cô… hay bất cứ thứ gì mà tên khỉ gió này đã sắp đặt cho cô… có lẽ sẽ không ai biết cả. Thậm chí có khi chẳng có ai biết họ đã ở đây…

    “Ngài Malfoy, ồ, Draco!”

    Suy nghĩ quá nhiều rồi.

    Hermione đã liếc sơ qua được khuôn mặt của người phụ nữ trước khi cô ta vùi đầu vào cổ của Malfoy. Cô ta là gì vậy, ma cà rồng à? Hắn buông tay cô ra và ôm đáp lại con mụ đó*.

    Tên đần độn ngu ngốc.

    “Xin chào, Georgiana,” hắn thủ thỉ, sau đó tháo tay của bà ta ra khỏi người hắn.

    Con mụ… ôi, cô thật thô lỗ, Georgiana… mỉm cười ngọt ngào, khoe khoang hàm răng thẳng và trắng đều của mình. “Ôi cô thật mừng khi thấy cháu. Cô đã đọc tờ Hogwarts’ Howlers và cô rất muốn có một bài bình luận về…”

    “Ừm, cô thấy đấy, Georgiana, quý cô Granger đây…” Hắn chỉ vào cô, “… đã cầu xin cháu đi cùng cô ấy tới Hogsmeade, nên cháu e là bài bình luận đó sẽ phải để lúc khác.”

    Con mụ… thứ lỗi cho cô, Georgiana… liếc nhìn cô. “Ồ. chắc hẳn là quý cô Granger. Tôi hoàn toàn không nhận ra cô bởi vì cô trông không giống như bức ảnh cho lắm. Được rồi.” Bà ta nhìn sang Malfoy lần nữa. “Chúng ta sẽ nói về việc đó sớm thôi nhỉ?”

    Nụ cười của Malfoy trông gượng gạo. “Sớm là hoàn toàn hợp với ý kiến của cháu.”

    “Ôi! Hoàn hảo.” Con mụ… khỉ thật, Georgiana!... mỉm cười lần nữa. “Hẹn tới lúc đó!” Và cô ta cuối cùng cũng rời đi.

    “Bà ấy là ai vậy?” Hermione hỏi, không thể kìm được sự tò mò về con mụ kia. Georgiana. Sao cũng được.

    “Georgiana Sinclair,” Malfoy trả lời khi họ đi vào trong một cửa hàng đông đúc. Ở đó, hắn gom hàng loạt thứ vào thảy nó lên hai tay đã duỗi thẳng ra của cô. Ngay lập tức cô nghe được những lời thì thầm về mình và hắn, và một số hình như là ‘Hogwarts’, ‘Thủ lĩnh Nữ sinh và Nam sinh’ và ‘gia tinh’. “Bà ấy là một trong mấy phóng viên rình mò cho tờ Daily Prophet.

    Daily Prophet?” Và mụ ta thấy hai người họ đi cùng nhau? “Cậu không nghĩ là bà ta sẽ tự kết luận gì đó khi thấy chúng ta đi cùng nhau chứ hả?”

    Hắn lấy một cái túi vải nhỏ từ áo choàng của hắn và đưa nó cho chủ tiệm. “Ai quan tâm chứ? Ồ, khoan đã.” Malfoy nhe răng cười với cô. “Cậu. Đưa ngài Salazar mấy thứ đó đi.”

    Cô đưa cho ông ta, và ông bắt đầu gói chúng lại. “Cậu có ý gì khi nói mình không quan tâm hả? Cậu không thể nào không quan tâm nếu nếu họ định xuất bản bất kì thứ gì về chúng ta!

    “Tôi vừa quan tâm rồi đấy.” Tên khốn nhún vai. “Bình tĩnh đi, Granger! Thật là, toàn bộ ý nghĩa của vụ đi dạo này là để cho tôi thư giãn và giải tỏa căng thẳng. Tôi không thể thư giãn và giải tỏa căng thẳng được nếu cậu cứ liên tục léo nhéo như vậy.”

    “Cậu không thể ngăn được tôi,” cô nói. Và sau đó nguyền rủa khi hắn nhe răng cười.

    “Thật ra thì, tôi có thể.”

    Cô bắt đầu hoảng lên. “Ồ không đâu. Cậu không được làm vậy. Cậu không được làm vậy! Đồ khố…!!!”

    “Câm miệng lại.”

    Và miệng cô không hề hợp tác với cô trong suốt chuyến đi.

    Hermione cảm thấy bị tổn thương. Vai của cô run lên. Bụng của cô kêu lên vì đói. Và tệ hơn, cô phải vác cả tá túi nhựa chứa đầy quần áo, giày, kẹo và nhiều thứ khác. Hôm nay, cô đã học được rằng Malfoy là một tên cuồng mua sắm. Hắn ta mua bất cứ thứ gì sáng bóng như tóc của hắn ta hay trắng bóc như răng của hắn hoặc cùng màu với đôi mắt xám tro của mình. Ngắn gọn, hắn mua bất cứ thứ gì làm cho hắn nhớ về bản thân hắn.

    Dĩ nhiên, một lí do nữa về việc tại sao hắn lại mua chúng là vì hắn muốn phải xách hết. Vì thế nên cô ở đây, lẽo đẽo phía sau hắn vì cái đống tạ đang vác theo trong khi hắn thì thong thả bước đi nhẹ như không.

    Tên điên khùng ích…

    “Vui chứ?”

    Hắn ta còn dám hỏi! Miệng của cô đang đấu tranh để bùng nổ ra, nhưng cái vòng ngu ngốc lại ngăn cản cô làm điều đó. Hermione kiềm chế lại bằng việc ném cho hắn ta một cái nhìn đầy sự khinh bỉ và tức giận thuần tùy.

    Làm cho cô phải im lặng thật sự là điều tàn nhẫn nhất bất cứ ai đã làm với cô. Dĩ nhiên, chỉ có Malfoy có thể nghĩ ra được việc đó.

    “Tôi phải nói, một Granger im lặng sẽ được ưa thích hơn,” Malfoy tiếp tục, cứ như thể hắn không có một người bạn đồng hành đang muốn giết chết hắn và thích thú trước hình ảnh đó. “Và cậu xách đống túi đó rất tốt. Cậu hẳn là được sinh ra cho những công việc nặng nhọc như thế này.” Sau một hồi suy nghĩ hắn nói, “Có lẽ cậu sẽ là một gia tinh tuyệt vời.”

    Cô nắm chặt đống túi cô đang cầm ngay trức ngực. Tôi muốn nói cái gì đấy. Tôi muốn nói, chết tiệt! Để cho tôi nói! Tôi ghét cậu, cái tên đần độn “…đáng kinh tởm.”

    Malfoy dừng lại. “Cái gì cơ?”

    “Tôi nói…” Mắt cô mở to khi cô nhận ra mình đã thoát khỏi sự hành hạ dài nhất trong cuộc đời mình. “Tôi nói rằng cậu là một tên khốn khi làm điều này với tôi! Để tôi nói cho cậu biết, đây không phải là bẽ mặt. Đây là sự mất phẩm giá! Cả cơ thể tôi đều đau nhức, chết tiệt thật! Tôi đói bụng và những cái túi này thì nặng trịch và cậu cố tình mua chúng để bắt tôi chịu đựng, đúng chứ?” Cô không cho hắn cơ hội để lên tiếng. “Tôi chán việc theo đuôi cậu như một con chó rồi! Tôi không phải là một gia tinh! Tôi là Hermione Granger, và tôi…”

    đang la hét ngay giữa Hogsmeade. Hermione nhanh chóng im lặng và bắt đầu đỏ mặt lên khi mọi người nhìn chằm chằm về phía cô.

    “Bây giờ thì đây mới chính là sự bẽ mặt,” Malfoy nhạo báng.

    Mắt của cô cay lên, nhưng cô không muốn khóc. Và cô vẫn không thể ép buộc bản thân buông đống túi này xuống. “Tôi ghét cậu.”

    “Tôi đảm bảo với cậu, đó là cảm xúc chung của chúng ta.” Hẵn vẫy tay tùy tiện. “Nhưng cứ biết là nay cả những kẻ thù hằn nhau nhất cũng giữ sự tôn trọng cho nhau. Chúng ta sẽ quay về Hogwarts, nhưng trước tiên…” Malfoy đi vào trong một cửa hàng trang sức.

    Hermione quay người đi. Lòng tự trọng của cô đang đau âm ỉ, chết tiệt. Cô ở đây, bị coi chẳng ra gì, bị biến thành nô lệ của Malfoy. Và rất nhiều người chứng kiến việc đó! Hắn đã đi quá xa rồi.

    Hắn ta rời khỏi cửa hàng, và cô nhận thấy tay của hắn đang bỏ một chiếc hộp nhung nhỏ vào trong áo choàng. “Buông ra,” hắn nói, và tay của cô thả rơi hết những cái túi mà cô đang cầm.

    Ôi, nhẹ nhõm làm sao. Cô gập tay lại, giúp máu bắt đầu tuần hoàn lần nữa. Hermione không nói gì. Và lúc này, cô đang rất cố gắng để không bóp cổ hắn.

    Malfoy cầm lấy đũa phép của hắn và thực hiện một thần chú khiến cho mấy cái túi của hắn lơ lửng theo sau họ. Họ về Hogwarts, và khi họ tới nơi hắn phù phép cho chúng tự bay về phòng của mình.

    Cuộc đi bộ tới Đại Sảnh Đường rất yên tĩnh, cứng nhắc. Hermione thì tràn đầy căm phẫn và tức giận, nhưng cô sẽ bị đày xuống địa ngục nếu như cô để hắn thoát khỏi chuyện này dễ dàng như vậy. Ngày mai, cô thề, khoan một lỗ trên cái đầu tuyệt đẹp của hắn. Tôi sẽ cho cậu thấy địa ngục vào ngày mai.

    Nhưng hắn vẫn chưa xong.

    Đúng theo nỗi kinh hoàng của cô, Malfoy ra lệnh cho cô ngồi với hắn ở bàn Slytherin. Hoàn toàn có thể nghe được những tiếng thở gấp từ tất cả các nhà, và nếu nó không nhục nhã đến vậy thì có lẽ nó sẽ có chút vui nhộn. Cô nghĩ là cô nghe thấy McGonagall đập lưng của Snape vì thầy ấy vô tình mắc nghẹn. Seamus và Dean đang cố gắng giữ Harry và Ron ngồi yên ở bàn của họ. Họ dường như đã quên cách nói tiếng Anh, có chuyện gì với những từ ngữ không thông minh mà họ đang rủa vậy chứ.

    Đừng nói gì hết. Đừng có nhìn bất cứ thứ gì.

    Hermione ăn trong sự im lặng kiên cường, không hề có ý định xen vào cuộc nói chuyện với bọn Slytherin. Dẫu sao thì họ cũng đâu có thích cô tham gia cùng bọn họ. Tuy nhiên, cô có chú ý rằng Malfoy rất yên lặng, Parkinson không hề bị ảnh hưởng một chút gì bởi sự có mặt của cô, và Zabini thực chất đang mỉm cười cuốt bữa trưa.

    Thật kì quặc.

    Sau khi dùng xong bữa trưa cô dũng cảm đứng dậy và đi ra khỏi Đại Sảnh Đường. Căn phòng im lặng tới nỗi cô có thể nghe được tiếng tim đập của mình, cũng như âm thanh bước chân ngay phía sau cô.

    Ngay lúc cô bước ra ngoài sảnh cô xoay người lại và đúng như dự đoán Malfoy đang đi theo cô. “Cậu đã đi quá xa rồi,” cô nói, giọng của cô run lên vì tức giận. “Việc này bắt đầu như một trò chơi và cậu đã xem nó quá nghiêm trọng…”

    “Nó chưa bao giờ là một trò chơi, Granger.” Hắn bình tĩnh đáp trả.

    Hermione cong môi, sau đó tháo cái món trang sức chết tiệt kia khỏi cổ cô. Hành động đó làm cho cả hai bọn họ bất ngờ. “Tôi đoán cậu muốn cái món nữ trang rẻ tiền này lại đúng không? Nó đã làm công việc của nó. Nó đã biến tôi thành trò cười. Có lẽ đã đến lúc cậu xây đền thờ cho nó rồi đấy.”

    “Tôi đã đưa nó cho cậu. Nó là của cậu.”

    Được rồi đó là điều mà cô không hề ngờ tới. “Cái gì đây?” cô gầm gừ. “Lương của hôm nay sao?”

    Hắn nở nụ cười thắng lợi. “Cậu có thể cho là vậy.” Malfoy đi ngang qua cô, và đẩy thứ gì đó vào lòng bàn tay cô. “Và cái này,” hắn nói nhỏ, “là phần thưởng thêm của cậu.”

    Hermione nhìn xuống và thấy chiếc hộp nhung mà hắn đã mua. Cô phát hiện ra bên trong là một đôi khuyên tai ruby hình giọt nước và một chiếc nhẫn.

    “Tôi phải làm gì với chúng?” cô hỏi, không để cho bản thân bị xao xuyến. “Hoặc đúng hơn, nó sẽ làm gì với tôi?”

    Malfoy nhún vai. “Làm bất cứ thứ gì cậu muốn. Nó là của cậu.” Và hắn bỏ đi.

    Ném nó đi. Ném nó đi! Tâm trí của cô ra lệnh, khi cô nắm những món trang sức đó trong tay.

    Sau đó, cô phát hiện ra cô không thể.

    Author’s note: Đây! Ôi, tôi không thể diễn tả được mình vui như thế nào khi cuối cùng đã có thứ gì đó nảy ra trong đầu tôi… nhưng thật sự thì, sự cổ động và bình luận của các bạn đã làm cho trí tưởng tượng của tôi tăng cao (không kể đến những lời đe dọa về mạng sống của tôi, hehe). Cảm ơn, mọi người! Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn! Ừ thì, tôi hi vọng sự trả thù này sẽ đủ xấu tính với Draco yêu dấu của chúng ta dành cho Hermione của cậu ta… Tôi đã có vài lời khuyên là tôi PHẢI để cậu ta làm vài thứ xấu tính với cô ấy, và tôi hi vọng việc này sẽ đạt tiêu chuẩn của các bạn :) :) :) Và không phải đây chính là phần dài nhất sao? Tôi bị cuốn đi khá xa, tôi biết :)


    Translator’s note: Đây mới là cái dài nhất =)))

    *: Câu này không phải thành ngữ và nghĩa đen của nó khá tối nghĩa, vì vậy mình đã dịch thoát một chút.
    **: Yeah, từ này chỉ có một nghĩa thôi, mình không biết giảm tránh thế nào .__.
    ***: Câu gốc là “I’m HARRY’S peaCOCK! I’m HARRY’S PeaCOCK” .
     

Share This Page