Giới thiệu đam mỹ

Discussion in 'Chuyện trò' started by HwangThien, Sep 1, 2016.

  1. HwangThien

    HwangThien Design Team
    Staff Member Moderator

    Joined:
    Nov 1, 2015
    Messages:
    491
    Likes Received:
    179



    [​IMG]


    Hố le :'3

    Chỗ này là nơi để giới thiệu, reviews đam mỹ và còn để cất lên mấy bộ tâm đắc sợ lâu ngày nhớ mặt méo nhớ tên :v Forum mình cũng có vài người đọc đam mà nhỉ? Và ai chưa đọc thì mình cũng mong qua topic này lừa thêm được nhiều hủ hơn :'>

    Tiêu chuẩn của mình khi đọc đam chính là nội dung và cách hành văn. Tất nhiên không cần quá quá hay nhưng đủ để mình hình dung và trôi chảy là được. Thấy có vài bộ văn phong như tụng kinh ấy, méo hiểu thế nào nữa :v

    À mà mình chưa khi nào viết reviews cũng như khi đọc truyện cũng không có cảm xúc gì nhiều. Nên đối với mình chỉ có hay và không hay, điểm trừ và điểm cộng chứ bảo mình 'cảm nhận sâu sắc' về tác phẩm thì đành chịu thôi.

    Chiến nào = ))

    ...


     
    Cơm Nguội, choufleur and Dột like this.
  2. HwangThien

    HwangThien Design Team
    Staff Member Moderator

    Joined:
    Nov 1, 2015
    Messages:
    491
    Likes Received:
    179



    [​IMG]

    Phượng vu cửu thiên
    Tác giả: Phong Lộng
    Thể loại: đam mỹ, xuyên không, cổ trang, cung đình, chiến trường

    Ngẫu hứng cho khúc chờ đợi ♡

    – Đúng là Phượng Vu quá dài để đọc , cũng chẳng phải là bộ xuất sắc nằm trong TOP những Đam Mỹ hay nhất

    Hay thậm chí chính bản thân mình còn già đi vì lười đọc . Ngưng ở quyển 7 , lại càng mông lung không biết nên đọc tiếp hay không . Dù vậy – so với rất nhiều người – đối với mình nó lại là một bộ tuy có gây nhàm chán lại chẳng thể dứt ra.

    – Hầu hết đều nói rằng ; Nó giống Nữ Hoàng Ai Cập – Ừ thì có giống thật nhưng văn phong của Phong Lộng đem đến cho mình một cảm giác hoàn toàn mới lạ.

    Nếu được chọn bộ yêu thích trong tất cả những tác phẩm mà Lộng tỷ từng viết mình sẽ chọn THÁI TỬ nhưng nếu được chọn để chờ đợi mình xin chọn PHƯỢNG VU CỬU THIÊN

    Có cái gì đó khiến mình không muốn bộ này kết thúc , hay vì nhân vật mình yêu quý ?

    Mình tha thiết tình cảm của Điềm-Minh , cảm động trước sự đến trễ của Nhược Ngôn , bất ngờ trước sự cao thượng mà không mất đi nét đẹp của Mị Cơ , nuối tiếc trước sự ra đi của Lộc Đan và khâm phục tình yêu bình thườngng trong vạn tình yêu nhưng lại phi thường vượt qua bao thử thách

    – Mình ganh tỵ với Phượng Minh vì được một người tàn nhẫn như Nhược Ngôn say mê , lại chẳng thể cách chia tình yêu mãnh liệt của Dung Điềm dành cho Phượng Minh . Mình trầm ngâm vì nét kiêu hãnh xinh đẹp , không ngục ngã của Minh nhi để bảo vệ người mình yêu

    Đối với mối tình tay ba này – Minh lại mong chẳng thể kết thúc !

    Nếu có thể , giá mà mình làm một bài Review về Phượng Vu : )

    Và thậm chí được Cos bất cứ ai trong nhân vật của bộ truyện này ♥

    Từ babejoy13.wordpess

    Nhận xét cá nhân:

    Đối với cái nhân thì bộ PVCT rất đáng đọc dù nhiều người bảo nó... hơi nhàm. Bởi PVCT không chỉ nghiêng về tình yêu giữa hai người mà còn những âm mưa, đấu tranh, thuyết âm mưu trong PVCT phải là đỉnh của đỉnh. Kế trong kế, rồi trong kế đó lại có một kế khác như những tấm lưới phủ lên nhau không thể nhìn ra thật giả.

    Nhiều bạn có thể không thích thể loại đấu trí, đánh giặc điên cuồng chiếm nước đoạt vương quyền nhưng cá nhân mình lại rất thích. Một số bảo khô khan một số nói nhàm chán. Nhưng những đoạn tình cảm trong PVCT lại rất xúc động. Nhất là tình cảm Lộc Đan đối với Trữ Ấn, biết mình sắp chết nên tranh thủ dàn xếp cho Trữ Ấn ngồi vững trên ngai vàng nhưng đến cuối cùng người nọ lại phụ lòng. Trữ Ấn bỏ hết vương quyền và ôm xác Lộc Đan chết ngay tại chỗ hai người lần đầu tiên gặp mặt. Nói ra thì ngắn gọn nhưng đọc rồi mới thấy cái lằn nhằn trong đó. Và phần này cũng chính là phần mình tâm đắc nhất trong cả bộ.

    Hai nhân vật chính là Phượng Minh và Dung Điềm thì không cần bàn, hay người đẹp đôi mà 'não' chết đi được.

    Nói chung đây là một bộ rất đáng đọc. Thật sự rất đáng đọc.

    Cái tên Phong Lộng trong giới đam mỹ cũng khá nổi tiếng. Trong truyện cũng kèm theo những chi tiết lịch sử có thật bởi Phượng Minh đào ra từ cái đầu của mình như trận liên hoàn thuyền trên sông A Mạn Giang là tái hiện lại trận Hỏa thiêu liên hoàn thuyền trong Tam quốc. Rồi lại rất nhiều rất nhiều kế sách trong Binh pháp Tôn Tử: biết người biết ta trăm trận trăm thắng, biết ta không biết người trận thắng trận thua, không biết người không biết ta trận nào cũng bại.

    Từ bộ này mà mình đã bắt đầu khoái học lịch sử đấy. Thật sự là mấy pha tính kế nhau rất hay.

    Truyện rất dài hiện tại vẫn còn đang dịch nhưng theo mình biết thì cũng sắp hoàn rồi. Người dịch cũng không có drop :'3

    Thang điểm mình chấm cho PVCT là 10/10. Có lẻ đây là bộ đầu tiên và duy nhất mình chấm tối đa :'3.

     
    Dột likes this.
  3. HwangThien

    HwangThien Design Team
    Staff Member Moderator

    Joined:
    Nov 1, 2015
    Messages:
    491
    Likes Received:
    179
    #3 HwangThien, Sep 8, 2016
    Last edited: Sep 14, 2016



    [​IMG]

    TÔI ĐÃ CHẾT RỒI


    Tác Giả: Mộng Thường Uyển

    Thể Loại: U linh thụ VS mất trí nhớ công, ngược công, tình hữu độc chung, đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành

    Vai Chính: Quý Ngôn & Tần Vị

    Edit: Diễm Thiếu (D3)

    Beta: Ka

    Nguồn RAW+QT: KTĐM

    Tình Trạng Tác Phẩm : Hoàn

    Hưởng Thọ: 50 tuổi – 2 bánh bao

    Văn Án

    Quý Ngôn đã chết.

    Không hiểu sao trở thành một du hồn.

    Không nghĩ tới lúc sống đã dây dưa không rõ, đến khi chết còn muốn dằn vạt nhau không ngừng.

    Chỉ tiếc là ——

    Cuộc đời của người kia còn rất dài.

    Còn nhân sinh Quý Ngôn, đã kết thúc.

    Văn án của Editor

    Hành văn ngược quá giỏi cũng chính là một sai lầm~

    Đây là một tác phẩm không phải ngược thân mà là ngược tâm, đây là tác phẩm ngược nhưng trong ngược chính là sủng!

    Quý Ngôn và Tần Vị chính là một chuyện tình đẹp, Tần Vị vì yêu Quý Ngôn mà hận không thể hô to lên cho cả thế giới đều biết, Tần Vị vì yêu Quý Ngôn mà cùng gia đình đối kháng, bị lão cha tức giận đạp ra khỏi cửa, Tần Vị vì yêu Quý Ngôn mà lúc nào cũng le kè bên cậu, đối với từng người thân cận cậu đều coi là kẻ thù, vì yêu Quý Ngôn mà Tần Vị không ngại mỗi lần giận nhau mà bắc thang lên cửa sổ làm lành…

    Nhưng cuộc đời luôn có khúc mắc. Tần Vị đi quân khu trong hai năm, trước khi đi, Quý Ngôn nói: “Em sẽ chờ anh!”

    Một lần chờ, chờ đến tận bảy năm.

    Tần Vị mất trí nhớ, quên đi cậu, quên đi chuyện tình của hai người, cùng một người phụ nữ dây dưa không rõ mà sinh ra một đứa con, hai người họ sắp kết hôn, Tần Vị cũng sắp chuyển đi nơi khác.

    Tần mẹ đến trước mặt cậu khóc lóc van xin một hồi, van xin cậu buông tha cho con trai bà. Vậy cậu buông Tần Vị thì ai buông tha cho cậu?

    Buộc hai người lại với nhau chính là sợi tơ hồng chặt không đứt, đến lúc chết Quý Ngôn cũng không buông nổi chấp niệm đối với Tần Vị, Quý Ngôn trở thành du hồn luẩn quẩn bên cạnh Tần Vị, nhìn hắn mỗi đêm mệt mỏi dựa trên ghế sofa ngủ, nhìn hắn cuồng quay trong công việc, nhìn hắn đau đớn quằn quoại khi nghe thấy cái tên “Quý Ngôn”, nhìn hắn gào thét gọi tên cậu,…Không phải Tần Vị mất trí nhớ rồi sao, không phải Tần Vị quên cậu và chuyện tình hai người rồi sao?Sao Tần Vị còn đau đớn đến như vậy?

    Quý Ngôn hỏi: “Tại sao anh còn lên giường với người phụ nữ đó?”

    “Cũng không biết nữa! Chỉ là nghe thấy tên cô ấy thì không khác nào trúng phải mê dược?”

    “Nàng tên gì?”

    Tần Vị nói: “Quý Ngôn.”



    Bộ này rất hay, kết thúc không phải HE, cũng không phải SE, OE mà chính là GE( Good Ending).

    ---

    Nguồn bài viết cũng như lick truyện:
     
    Dột likes this.
  4. HwangThien

    HwangThien Design Team
    Staff Member Moderator

    Joined:
    Nov 1, 2015
    Messages:
    491
    Likes Received:
    179
    PHÙ SINH LỤC KÝ - EM ĐỢI ANH ĐẾN NĂM 35 TUỔI

    Tác giả: Nam Khang/ Bạch Khởi

    Tình trạng: Hoàn

    Nơi edit: Bạch Nhật Mộng

    [Lời Thiên: Truyện này có thật.]

    Đây là bộ review khá tổng hợp khác với những bộ review trước của mình. Mình lấy nhiều nguồn chủ yếu là những dòng tâm sư của các bạn nên sẽ có khi nó hơi cụt ngủn hoặc không đồng bộ. Nhưng mình mong rằng các bạn có thể đọc hết từ đầu đến cuối và cùng hòa chung cảm xúc với mình nhé. Các bạn có thể vừa đọc review và nghe bài nhạc này để có thể cảm nhận được sâu sắc hơn.

    Cả 2 bộ đều được viết dưới dạng tùy bút, hoặc có thể coi đây là 2 quyển nhật kí của Nam Khang. Vì vậy nó không được sử dụng nhiều lời lẽ hoa mỹ châu chuốt kĩ càng như khi viết dưới dạng tiểu thuyết. Mà nó đều dùng những lời văn câu chữ đơn giản và ngắn gọn đầy sự gần gũi phát họa lên cuộc sống của Nam Khang.PSLK được viết vào lúc mà Nam Khang và “ông xã” đang ở chung với nhau. Đó là khoảng thời gian mà Nam Khang cho rằng là hạnh phúc nhất cuộc đời anh. Với giọng văn ngọt ngào lời viết đáng yêu tôi cảm thấy Nam Khang lúc này tùy hứng lắm, trẻ con lắm và đơn thuần lắm. PSLK chưa hoàn đâu các bạn ạ vì trong thâm tâm của Nam Khang, anh mong mình có thể viết mãi cuốn nhật kí này. Chia sẻ cho mợi người biết anh và ” ông xã” của mình hạnh phúc đến nhường nào. Anh không muốn ngừng viết về nó dừng lại khoảng thời gian mà anh luôn quý trọng nhất.

    “…别那麼認真
    時間會淡漠傷痕
    也許放手是新生…

    …Đừng nghiêm trọng như thế
    Thời gian sẽ làm mờ vết sẹo trong lòng
    Cõ lẽ chia tay là khởi đầu cuộc sống mới..” ( trích từ bài hát Em đợi anh đến 35 tuổi, mình có để link ở trên)

    Em đợi anh đến năm 35 tuổi được Nam Khang viết sau khi anh và “ông xã” chấm dứt cuộc tình vốn đã kéo dài 4 năm của họ. Tôi không biết được “ông xã” của anh tốt đến cỡ nào, thương anh được bao nhiêu. Nhưng tôi lại thấy rằng vị ” ông xã” ấy yêu anh không đủ sâu. Cũng có thể ” ông xã ” cũng yêu Nam Khang thật lòng đấy nhưng không đủ cứng rắn mạnh mẽ trước tình yêu của mình. Chẳng phải là hắn sợ bị dị nghị, bị kì thị mà chấm dứt mối quan hệ đó và lấy vợ hay sao?

    “… 别那麼殘忍
    有人正燕爾新婚
    有人江水中冰冷…
    Đừng tàn nhẫn như thế
    Một người đang say yến tiệc tân hôn
    Còn một người đắm mình dưới sông băng lãnh…”( trích như trên)

    Sự ra đi của Nam Khang , là cách anh đối mặt và giải quyết chấm dứt đi thứ mình cảm mối quan hệ chỉ còn mình anh duy trì. Nó như một nốt nhạc trầm lắng, thể hiện góc khuất của xã hội Trung Quốc cổ hủ luôn kì thị vấn đề được mang tên” đồng tính luyến ái”. Đưa những con người xứng đáng được yêu phải kết thúc cuộc đời mình để tránh miệng lưỡi người đời. Nam Khang dùng 4 năm để yêu, 3 năm để chờ đợi. Nhưng kết quả là gì? Chẳng phải anh bị tự bế trong mối quan hệ đó hay sao? Anh nói rằng không phải anh không thể quen người khác, bắt đầu mối quan hệ mới. Mà anh sẽ chẳng bao giờ có thể tìm được người khiến anh yêu sâu đậm đến như vậy… Nếu như ngay từ đầu đã không bắt đầu mối quan hệ đó thì có lẽ cuộc đời Nam Khang sẽ không đến mức phải chịu nhiều dằn vặt đến như vậy. Trung Quốc lúc ấy còn cổ hủ và không chấp nhận cái gọi là “đồng tính luyến ái” đâu các bạn ạ. Sẽ có nhiều bạn cũng sẽ ước như tôi, ước gì Nam Khang sinh trễ vài năm nữa, hay Nam Khang kiên trì sống tiếp thì giờ đây có khi kết quả sẽ khác nhỉ?

    “…别那麼虔誠
    江面上誰的靈魂
    漂浮著不肯下沉…
    Đừng cuồng si như thế
    Linh hồn ai vướng trên sông
    Trôi nổi lênh đênh mãi không chìm…”( trích như trên)

    Và phía dưới đây là vài dòng chia sẻ cảm xúc mà mình khá thích của nhiều bạn mà mình thu thập được trên mạng. Và mình xin lỗi khi chưa xin phép các bạn nhé ^^

    _Từ bạn IC Louis “Năm nay anh đã 36 tuổi rồi, giờ anh có lẽ đã thanh thản rồi. Nếu trên đời thật có kiếp trước kiếp sau. Vậy thì mong anh ở kiếp sau sẽ tìm được hạnh phúc, anh sẽ gặo được người yêu anh thật sự, yêu anh chân thành… Không giống kiếp này, yêu phải một người vô tình , một người yêu anh không đủ sâu đậm.”

    _Từ bạn Nguyễn Hiền ” Không Nam Khang không còn đợi con người bội bạc ấy nữa đâu. Từ cái ngày gieo mình xuống dòng Tương Giang chấm dứt cuộc sống này, anh đã bước trên con đường đi tìm cho mình khởi đầu mới rồi.
    Cũng có bạn nói có thể cái ” ông xã” cũng ăn năn hối hận lắm, nhưng những ăn năn hối hậm ấy cũng không đổi lại mạng và cuộc đời của Nam Khang , thì có ích gì đâu.

    Hơn nữa, không ai có thể phủ nhận rằng Nam Khang đi rồi, nắng vẫn lên, chim vẫn hót và ngày vẫn trôi, ” ông xã” đó vẫn sẽ vui vẻ bên vợ và có những đứa con của họ, cuộc đời vẫn tiếp tục như thế.
    Chỉ có anh là mãi mãi một mình nằm lại nơi dòng sông lạnh giá kia thôi.”

    _Từ bạn Shinnie Võ ” Dùng 7 năm thanh xuân để yêu một người. Dùng 7 năm để đợi người. Anh đã 35 tuổi rồi, đừng chờ nữa. Hắn ta không phải lặp gia đình rồi sao? Hắn ta nếu thật yêu anh thì có hành xử như vậy không? Kiếp sai nhất định phải thật phúc, Nam Khang.”( dòng chia sẻ này đươc bạn viết năm 2015 nhé, và Nam Khang sinh năm 1980)_Từ bạn Quyên Trần ” Nam Khang, xã hội hiện nay đã đồng ý cho người đồng tính kết hôn rồi anh à.
    Anh biết không, hiện tại em vẫn chìm đắm trong hồi kí của anh, em rất thương anh. Em muốn đến dòng Tương Giang, đặt lên đó 1 đóa hoa hồng trắng. Tự lòng tưởng nhớ anh thêm một chút.
    Em hận bản thân vì biết tới anh quá muộn. Nếu có thể đọc được những dòng này, anh à, hãy sống một cuộc đời mới nhé, anh đừng chờ ông xã nữa, anh phải tìm một người đàn ông thương anh, vì anh mà chắn gió che mưa.
    Kiếp sau, nếu có kiếp sau, em mong anh sẽ thật hạnh phúc.”

    _Từ bạn Gió Nam:”Phù sinh lục ký, tất cả những câu chuyện đều cứ nho nhỏ, đơn giản và dễ thương như vậy đó, làm cho người đọc không nén nổi một nụ cười. Thế nhưng cười xong, sờ tay lên mặt, nước mắt đã rơi từ lúc nào. Tưởng tượng đến dáng người gầy gầy mảnh mảnh của anh bên bàn làm việc, những lúc người kia không có nhà, tự mình nhìn vật nhớ người, nhớ lại những kỷ niệm nho nhỏ nhưng đẫm ngọt ngào giữa họ, rồi mỉm cười mà viết lại. Tưởng tượng đến anh tư ép mình quên đi những đau khổ tuyệt vọng cùng cực của mối tình không được chúc phúc, chỉ muốn viết lại những gì ấm êm, hạnh phúc nhất. Đọc “Chờ anh đến năm 35 tuổi” của anh, cảm thấy tư vị đó giống như cảm xúc được cẩn cẩn dực dực nắn nót chọn từng từ, từng ngữ mà trút cho hết nỗi lòng, nỗi đau trong đó gần như đã khoét vào lòng anh đến trỗng rỗng, ngoài trống rỗng cũng chỉ còn trống rỗng. Nhưng đọc Phù sinh lục ký, giống như cách anh nói, câu văn rất mộc mạc, đơn thuần, giản dị, chỉ là những ghi chép tủn mủn vụn vặt về câu chuyện cuộc sống đời thường giữa một đôi tình nhân, nhưng lại ẩn ẩn một nỗi đau đang ăn dần ăn mòn trái tim anh, giống như một vết thương mỗi ngày đều rỉ máu, trong hạnh phúc vẫn luôn tiềm ẩn một nỗi đau mơ hồ. Từng dòng từng chữ vẽ nên những cảnh yêu đương hạnh phúc giữa anh và người đó, nhưng cũng lại mờ ảo bên cạnh là hình ảnh một mình anh cô độc giữa đêm, một mình anh với trái tim trống rỗng gieo mình xuống dòng sông lạnh. Nam Khang, ở thế giới bên kia, xin anh hãy yên nghỉ.”

    _Từ bạn Elmonkey “Em đợi anh đến năm ba mươi lăm tuổi… Tôi nhìn tựa đề và khẽ cười. Em đợi anh, đợi anh. Đợi, như để trói buộc người, mà cũng như để trói buộc mình. Giữ mình trong cái lồng cô đơn như thế, tôi tự hỏi, trong đêm khuya tịch mịch, anh đã nghĩ gì? Tôi thích câu chuyện người đàn bà góa, đêm đêm rải một trăm đồng tiền khắp nơi, rồi tìm nhặt lại đến sáng. Sự cô đơn vốn dĩ vô hình. Nó len lỏi trong tim, thấm dần trong máu. Người ta không thể chống lại nó, chỉ có thể tạm thời quên nó đi. Vậy thì anh, anh làm gì để chống lại sự cô đơn ấy đây? Cái chết của anh để lại trong tôi nuối tiếc. Tiếc cho một tài hoa dừng lại ở tuổi hai mươi tám. Tiếc cho trái tim cô đơn đến khi chết vẫn chẳng có ai bên cạnh. Tiếc cho một tình yêu thuần khiết như thế lại chẳng nhận được chút hồi âm.”

    Và tôi “Nam Khang à! Tính ta anh năm nay cũng đã 36 tuổi đó. Liệu anh đã buông tay được chưa???”

    Đây là tác phẩm đáng được để đọc, mình rất tiếc khi biết đến bộ này quá trễ. Nhưng mình thật sự không hối hận khi đã đọc nó. Thật sự là mình là đứa hơi đa sầu đa cảm nên mình cũng tránh đọc những bộ buồn hay BE. Có thể nhiều bạn khi đọc sẽ không có cảm giác gì, nhưng mình thì đau. Nhưng nổi đau cứ ngấm ngầm cứ dai dẳng. Càng thương tiếc cho Nam Khang nhiều hơn. Mình cũng rất băng khoăng trước khi review bộ này vì sợ mình vừa làm lại vừa khóc như một con điên thôi.

    Hãy đọc và cảm nhận nhé!
    ---

    Lời Thiên: Đọc mà thấy đau đớn sâu sắc :(( Phá phũ phàng :((
    Nguồn bài viết:
    https://reviewdammy.wordpress.com/
    Lick đọc truyện:
    https://hoanglac.wordpress.com/danmei/phu-sinh-luc-ky/
     
    Cơm Nguội and Dột like this.
  5. Dột

    Joined:
    Apr 28, 2015
    Messages:
    58
    Likes Received:
    2
    #5 Dột, Aug 9, 2017
    Last edited: Aug 9, 2017
    Phượng vu cửu thiên, mình đọc gần đến chương một trăm thì ngừng, theo thời gian thay đổi thì sở thích về tranh đấu cũng phai bớt nên đến giờ vẫn chưa đọc lại. Trong truyện thú thật là mình thích nam phụ đầu tiên đối đấu với nam chính hơn, thấy ảnh bá quá trời quá đất~

    Tôi đã chết rồi, đọc thử hai chương đầu thấy nguy hiểm đọc xuống chương cuối, dừng luôn. ^^


    Bạn thử đọc bộ Mục Nhiên, Cùng giáo chủ kết tóc nhân sinh, Sam trọng thủy phúc đi.
    Ba bộ mình thích nhất, trừ bộ ở giữa là sủng thì hai bộ còn lại là ngược, khá nặng nhưng cũng may là không người chết ta sống.
     
    HwangThien likes this.
  6. choufleur

    Joined:
    Sep 3, 2015
    Messages:
    253
    Likes Received:
    112
    Lâu lâu trở lại với đam mỹ thấy đời thiệt huê mộng xD Cảm ơn Thiên đã lập topic cho mình hóng với nói nhảm nha xD

    Truyện tâm đắc dạo gần đây vừa đọc xong.

    1. Kim Bài Đả Thủ

    Hơi hối hận khi đọc xong, bởi cảm giác sẽ không có truyện nào hay hơn, trọn vẹn hơn được nữa xD Băng đảng đánh nhau máu me. Các nhân vật trượng nghĩa chí tình. Hai nhân vật chính cực nam tính cực ngầu cực dịu dàng. Đọc đam mỹ lâu lâu rồi cuối cùng cũng tìm ra được anh công của đời mình, hoặc đúng hơn là mẫu người lí tưởng của đời mình. Phòng Vũ người ơi ~ Đã thấy người rồi, em như Hà Dĩ Thâm, nhìn ai cũng chỉ là tạm bợ huhu

    2. Ma Đạo Tổ Sư

    Huyền thoại mới của đam mỹ, khỏi bàn về độ hay và hoành tráng :)) Hệ thống nhân vật đồ sộ mà ai ai cũng được khắc họa rất rõ nét. Đọc xong tự dung muốn viết truyện kiếm hiệp phim chưởng quá xD Mình thích nhân vật Ngụy Anh lắm. Không phải thích kiểu công thụ, hay mẫu người lí tưởng như Phòng Vũ. Mà đúng kiểu ước mơ một ngày có thể viết ra một nhân vật tuyệt vời như vậy, trở thành một người tuyệt vời như vậy. Ngụy Anh ngầu, ngầu ghê gớm! Em nhìn chàng giống đúng kiểu fangirl nhìn thần tượng! Tính em với tính chàng từa tựa nhau, nên khi thấy chàng ngầu vậy, em mụ mị nghĩ có khi nào em cũng có thể đắc đạo, ngầu được như chàng chăng ToT Còn một chàng nữa mình cũng thích là Ôn Ninh/ Ôn Quỳnh Lâm. Thích muốn đem về nhà nuôi, ôm nựng sống qua ngày đó huhu. Hự hự tên chàng cũng vừa ý mình nữa. Dịu dàng chết được. Chợt nhận ra mình hay đổ những người dịu dàng... Dễ lừa quá...

    3. Năm tháng qua

    Quay lại với thanh xuân học đường chút nào ^^ Đọc xong truyện này cảm giác mình già ghê gớm, muốn trở lại thời cấp ba ghê gớm, muốn có một mối tình như thế này ghê gớm huhu ( dù mình mới 19 tuổi, ra trường được 1 năm...) Truyện rất trọn vẹn, đọc chỉ cười miết vì dễ thương thôi. Quyết định rồi, đời này đã từng đánh máy viết thì ít nhất phải viết một truyện về tình cảm học đường!

    4. Cảm ơn em vẫn cười

    Mọi người ca ngợi miết mà mình cứ nhùng nhằng mãi bây giờ mới đọc. Truyện hài, nhây, dễ đọc, đúng theo tinh thần giải trí. Nhân vật Lăng Dương tính giống mình, dẹo với lầy nên đồng cảm nè xD Haiz xem xong tự nhiên nổi hứng muốn cướp nick LOL của thằng em, thử vận may. Nếu là acc nữ biết đâu gặp được Tiêu Nại, mà acc nam biết đâu cũng gặp được Dạ Lang huhu. Dạo này thiếu thốn tình thương quá rồi

    Tổng kết lại gu đọc của mình: ăn tạp =)

    Tổng kết lại gu nhân vật của mình: dịu dàng hoặc ngầu, hoặc vừa dịu dàng vừa ngầu xD

    Nhiêu đó đã, chuẩn bị đi cày tiếp xD

    @Dột: Mình cũng đọc Sam trọng thủy phúc nè xD Về sau hơi lắt léo, ngoằn nghòe chút nhưng mà truyện đọc được xD
     
    Cơm Nguội and HwangThien like this.

Share This Page