From [Mọt] to [Những khoảnh khắc khác]

Discussion in 'Bưu điện trái tim' started by Dương, Oct 14, 2014.

  1. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    [From]Cô bé nhà quê [to] Saigon

    Cô bé nhà quê lần thứ N lên Sài Gòn.

    Mức độ rộng lớn của Sài Gòn là thế này: bến xe bus ở Sài Gòn đã gấp ba gấp bốn lần bến xe Cao Lãnh rồi =))

    Làng Đại học hoành tráng vãi, cũng xa xôi. Hình dung được qua những trang viết của Khải Đơn, nhưng mà đến thật thì cũng không u ám lắm.

    Vừa méo mặt ăn ly kem 9ok trong quận nhất thì tối đã chễm chệ tô bún 15k ở khu ký túc.

    Quan trọng nhất là gặp được những con người hay ho và trách nhiệm. Gặp những người mới, mắt như được rửa sáng, mở rộng thế giới quan, suy nghĩ ra bên ngoài chiếc hộp. Bắt đầu nghĩ tới những khả năng.

    À mà chuyện đáng nhớ nhất là được anh đẹp trai đeo kính thư sinh đệm đàn cho hát bài Làm ơn hehe.
    Tuy làm ca sĩ bất đắc dĩ vì bị cháy chương trình nhưng P. đã có một ngày rất vui.

    Mọi người ấm áp như một gia đình.

    Chào 2017. Ngoại trừ vẫn học dốt toán lý hóa và chưa có gấu thì mấy thứ khác cũng hòm hòm rồi đó.



     
  2. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    Những ngày cuối năm mơ hồ

    Mình còn chẳng có thời gian dọn tủ quần áo để cho hội chợ mùa Xuân. Lỡ quyên góp cái áo jean yêu thích, tìm đỏ mắt cũng không có. Nó là món đồ 2hand yêu quý nhất của mình.

    Đầu tháng hớn hở vậy, gần cuối càng bế tắc, nghe nhạc của MicroWave để sống qua những ngày tâm trạng lồi lõm, năng lượng xấu sinh ra, không còn sức làm gì khác.

    Hết một năm, nhận ra cũng để mất kha khá thứ rồi.

    Nhưng buồn thì đâu giả vờ là vui. Không thể phủ nhận cũng không thể giãi bày mà. May là vẫn còn có M. Con nhỏ ngốc nghếch. Chỉ cần có người sẵn sàng chạy ra khi mình gọi cũng là một niềm hạnh phúc.

    Khi coi trọng cái gì quá sẽ trở nên nhạy cảm, vô tình đòi hỏi nhiều hơn, ấm ức, bất lực, bế tắc. Thật sự mình không chịu nổi.

    Có thể không nói chuyện một tuần, cần thì tìm, hỏi qua loa vài câu. Đó là cách bây giờ đang đối xử với những mối quan hệ. Thấy mệt rồi, người ta nói mình vô tâm cũng chịu.

    tết hết nhanh nhỉ. nhanh như thời gian.
     
  3. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    from #theoldme to #thenewme

    Đã có lúc, trái tim tôi trở nên hoang vu và trống rỗng như một vùng đất chết. Tôi nhận ra điều đó và tôi đã không thể làm gì ngoài việc để những giấc mơ không thành lấp đầy sự trống rỗng ấy.


    Tôi thất vọng trước hiện tại và tôi trốn tránh nó, tôi dành những đêm dài đổi tư thế ngủ và nhìn lên trần nhà, tôi nghĩ làm vậy sẽ tốt hơn, thậm chí tôi còn đi cắt tóc dù nó chẳng hề phiền hà gì tới tôi cả, mấy sợi tóc ấy. Tôi muốn thay đổi, và rồi, những thay đổi ấy không làm gì khác ngoài nhấn mạnh sự bất lực của tôi.

    Tôi đã khiếp sợ mình như tôi khiếp sợ nỗi cô đơn. Tôi tê liệt, và dù rằng tôi chẳng làm gì nhiều ngoài việc đi từ trường về nhà, ghé tiệm nước uống cà phê và ngược lại, tôi vẫn thấy mình không có đủ thời gian để yêu và nghĩ đến ai. Nỗi cô đơn, lại là chính nó, tôi không sở hữu bất kì khả năng nào, tôi chỉ sở hữu cô đơn.

    Giờ đây nghĩ lại, điều đó thật là đáng sợ.

    Khi bạn không thể yêu ai, khi bạn mất niềm tin vào hiện tại, khi bạn chỉ đang hít thở chứ không phải là đang sống.

    Điều tồi tệ thứ hai, là tôi không thể khóc. Tôi không tìm lý do để khóc, không có lý do để khóc, nước mắt của tôi tròng trành quanh mi mà không rơi xuống. Tôi đã ước là tôi có thể, nghẹn ngào, nhưng, không. Tôi đã không thể khóc cho chính mình. Mắt mờ hơi nước và lầm lũi tiến về phía trước, tầm nhìn phủ sương mờ không thấy tương lai.

    Và tôi thất vọng về mọi thứ. Cực kỳ thất vọng.

    Không biết trân trọng hiện tại, là một nỗi đau. Nỗi đau ấy sẽ đi theo bạn. Tôi không chắc là bao lâu, nhưng tôi từng đọc được, rằng nếu cứ nhìn mây trôi thì ngày nào đó bạn cũng sẽ thấy mình chơi vơi vô định.
    Nhưng bây giờ, có lẽ tôi đã ổn hơn. À không, chắc chắn, tôi đã ổn hơn. Dù chỉ là một chút, nhưng tôi biết ơn điều đó. Một năm qua đã dạy tôi rất nhiều. Cho đến tận bây giờ tôi mới có thể nói lên điều ấy...
    Như ngày hôm qua, tôi vừa dọn căn phòng của mình. Đáng ra phải làm lâu rồi mới phải, nhưng, có lẽ tôi đã lựa chọn thời điểm ấy là có lý do.

    “Đã đến lúc những vết thương lành lại.
    Đã đến lúc trân trọng hiện tại.
    Dù nỗi đau là thật,
    Nhưng thời gian cũng là thật.
    Những giới hạn cũng là thật.
    Thời gian sẽ chữa lành tất cả.
    Cho dù không tin, cũng hãy giả vờ tin.”

    S.
    7th February 2017


     
  4. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    #44 Dương, Mar 6, 2017
    Last edited: Mar 6, 2017
    6/3/2017

    mình quá mệt và quá giận để nói gì.
    chỉ là mình suýt bị một tên giống đực quấy rối còn mẹ mình thì nói: con đừng lang thang ngoài đường.
    ơ đù má mình LANG THANG ?
    mình đang ngồi trên vỉa hè đấy, trước tiệm ăn đấy, và ngồi với bạn mình đấy. mình không có lang thang đâu cả.
    và có một con điên mất não cmt vào status của mình: bộ bị sàm sỡ hả ? nó còn re-act HAHA nữa chứ : )
    ừ mình ổn lắm, chưa bao giờ thấy cuộc đời khốn nạn như này. hôm nay đi 3 đèn đỏ dừng lại hết 3. quá xui.
    quá khốn nạn.
    Thi nói nếu vậy thì đéo phải lỗi của em nữa đâu. ừ, sao mà là lỗi của em được chứ, em biết mà.

     
  5. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    Cuộc sống này đã quá mỏi mệt, liệu chúng ta có thể cho nhau hơi ấm được không.

    Bạn mười lăm tuổi, không ngờ sẽ có thể hiểu được một cuốn sách dày, không ngờ có thể bình thản trước nỗi cô đơn, không ngờ có thể một mình đi qua nhiều ngày tháng mà chẳng tỏ bày với ai điều gì.
    Bạn mười lăm tuổi, nhìn tương lai như một trò chơi, chỉ muốn nắm giữ hiện tại, niềm vui quá ngắn ngủi vẫn cố giữ trong tay từng chút một. Đến tận khi nó chết rũ. Ngón tay nhuốm màu xanh.

    Khoảng trống ấy đã không thể lấp đầy bằng việc yêu ai đó, nếu không muốn nó rộng ra thêm. Dẫu biết tình yêu kỳ diệu như vậy. Nhưng nó phải đi kèm với may mắn. Mà bạn biết, may mắn vốn chẳng dành cho bạn.

    Bạn muốn mọi người nghe bạn hát, như ngày hôm đó, dù chỉ là thoáng chốc nhưng bạn đã hạnh phúc và thỏa mãn. Bạn hát Làm ơn cho họ nghe. Bạn lại nhớ tới người ấy. Đó là bài hát chia tay của bạn.

    Bạn biết bạn rất dễ yêu ai đó sâu sắc, nên bạn luôn tìm cách né tránh. Hời hợt và bất cần. Dù thẳm sâu bạn hy vọng có ai đó ở bên ôm bạn, nghe bạn, bao dung bạn.

    Chúng ta phải dũng cảm, đã đi quá xa rồi, đã không thể quay đầu. Thứ chúng ta để lại cho nhau, chỉ có ký ức. Ký ức thơm nồng ấm áp như hương cà phê. Không thể đồng hành cùng chúng ta được, cần có cái gì bất biến. Vậy thì chỉ có bản thân cùng những tư tưởng.

    Hãy cười bạn của tôi. Khi có thể cười thì đừng khóc. Để dành nước mắt lại, tưới xuống tháng năm khô cằn để cây thời gian sống mãi, để dòng sông ký ức chảy mãi.

    Dằng dặc, dằng dặc...

    mùa mưa.

    mùa mưa. mắc mưa. ướt rượt.

    mình thề đôi khi cuộc sống này bất ngờ lắm. thời gian sẽ trả lời, nếu còn duyên.

    chuyện là ông chú 27 tuổi hồi đấy gặp nhờ đây đã thành chú đầu hói bụng bia, mình mặc định luôn là những tai to mặt lớn nên không bắt chuyện, ờ, té ra là bạn học chung lớp anh văn hồi đó.

    chú học tiếng Pháp, sợ mất căn bản tiếng anh. hẳn là vậy, du học ở Pháp sao không mất gốc tiếng Anh được hihi :3

    giỏi thế, giờ đã là phó khoa rồi.

    còn có anh kia, nói là anh tình cờ đọc bài em viết về một quán cà phê. anh rất thích. em còn nhỏ nhưng viết được như vậy, thật tuyệt.

    thật tuyệt. cảm giác ai đó sẽ thích cái gì mình viết nhỉ ?

    hôm nay dành 6 tiếng ở Le Voyage. làm nhân viên luôn đấy. cũng rất tuyệt. xài máy pha cà phê nó khó kinh lên được.

    mùa hè, mùa mưa.

    mang tới những đổi thay mát lành.

    gần sinh nhật rồi nhỉ ?
     
  6. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    #46 Dương, Apr 5, 2017
    Last edited: Apr 10, 2017
    ...
    Em biết là em sẽ gặp anh.
    Ba nghìn mét đại dương xanh thẳm,
    Chúng ta nắm lấy hiện tại một cách khó khăn.
    Rong biển như tơ quấn quít,
    Định trước sẽ héo khô dưới ánh nắng hè.

    Anh ngồi bên trong cánh cửa,
    Với nỗi cô độc không mang tên anh.
    Em nhìn thấy, nhìn thấy tất cả.
    Nỗi buồn trong mắt anh sẽ không sao gột sạch.
    Em muốn ôm anh.
    Ôm lấy sự cô độc, lấy nó đi, để nó chỉ thuộc về em.

    Anh.
    Chàng trai trong ánh đèn vàng.
    Em biết chúng ta đã gặp gỡ nhau đâu đó.
    Em tin là vậy,
    Nên không quản gió mưa rào cản
    Chạy tới bên anh.
    Ôm lấy nỗi cô độc.
    Ôm lấy anh.

    Cuộc gặp gỡ của chúng ta dưới đáy biển sâu ba nghìn mét.
    Âm thầm lặng lẽ,
    Em rơi vào tình yêu.
    Chỉ để đốt bỏ bằng chứng duy nhất.
    Không dám để lại bất cứ nhận thức nào.
    Chỉ để đối diện đổi thay,
    Chỉ để chứng kiến cơn mưa song hành cùng mùa hạ.
    Còn chúng ta không thể song hành cùng nhau.

    Anh.
    Nỗi cô độc ấy có lẽ là hình dáng của tình yêu
    Tổn thương cũng vậy.
    Khả năng của anh là mang cho em tuyệt vọng.
    Không có kết quả.
    Em nghĩ em nợ anh.
    Bởi sự tồn tại của anh.
    Làm giờ khắc quanh em thay đổi.
    Cắt nhỏ miếng bánh lẻ loi,
    Phủ thứ hương vị ngọt ngào.
    Tình yêu.

    Ước gì chúng ta có thể nắm tay nhau."

    Đừng nhắc bố về thằng crush bánh canh gà nữa, bố lại nhớ nó đậu má huhu :'(
    À mà có nhắc cũng có nhằm gì (( :
     
  7. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    Hì hì, đây là màu xanh dương/.
    Blue. Buồn đấy.

    Mùa hè rồi, nóng ngộp thở. hôm nay làm dẫn chương trình, cơ bản cảm thấy...khá ổn.

    Cũng thích nữa.

    Thế giới này nhiều thị phi quá đê, sống cũng thật mệt mỏi. Cơ bản những đứa càng bị ghét sẽ càng nổi. Vậy thôi. Chán phèo.

    Nhạc thì có đầy đây. Nhạc buồn nhạc vui đủ kiểu. Cũng biết là nên nghe bài nào.

    Chiều nay vào Le Voyage gọi cà phê sữa, biết là lại lên cơn trầm cảm nữa rồi. Với mấy bài toán.
    Chẳng được cái tích sự gì. Ha.

    tình là bức tranh tô vội vàng để màu sắc tan hoang.

    Khi tỉnh giấc sáng nay. Ta ngồi vẽ. Tay buông tay.

    Mình nói với con Tịt, tao quên cậu ta rồi. Nhưng tao không ngừng nhắc cậu ta được. Trái tim quên rồi nhưng ký ức chưa quên. Tao không cố nhớ, nhưng vì tao thuộc từng chi tiết...

    Một năm rồi này.

    10/4 ha ?

    Xem lại onthisday, có một dòng viết rất ngắn của Mợt Trời lên tường nhà: hì...

    Nhạt toẹt. Cậu ta nhạt toẹt. Mình nhạt toẹt.

    Viết ra thì sẽ đỡ hơn đúng không. Nên mình viết.

    Luôn ôm kỳ vọng vào tình yêu. Chính xác mẫu người lý tưởng là một chàng trai thích màu trắng, thích cửa sổ, luôn lạc quan vui vẻ yêu đời. Mắt cười lên sẽ sáng lấp lánh, bàn tay ấm áp, bờ vai vững chãi.

    Lại luôn có xu hướng yêu những người cô đơn, thích màu đen, thích thức khuya. Nội tâm sóng lặng chẳng vì ai mà gợn. Có nhiều góc tối, có một người ở mãi trong tim. Quá đỗi gọn gàng, nên sẽ không cần thêm tình yêu của mình chi cho thêm bận.

    Đúng rồi, tình yêu là một bức tranh tan hoang trống hoác. Chúng ta không thể cho nhau điều gì thêm nữa.

    Cô thủ thư nói, những cuốn sách càng chưa thì cách hành văn càng cứng càng chặt chẽ. Như so sánh Bolero với nhạc thị trường bây giờ vậy.

    Như thế thật ư. Đúng vậy.

    Mình có cảm giác một số chữ đi cạnh nhau sẽ sắc như dao, cứa tim người ta ra từng khúc.

    Đến hè thì sẽ khóa facebook, ngắt kết nối với thế giới. Đi tìm chính mình.

    Hôm bữa Mrs.Châu đến dạy thay tiết, cô ôm mình, bảo long time no see, i miss you too, mình nói, but you never text me anything.

    Trân trọng quá thì sẽ cất vào một góc, thậm chí tiêu hủy cảm giác dành cho nó. Nhưng vẫn sẽ sẵn sàng bất cứ lúc nào, để cảm xúc bị đào lên, rồi lại bồi hồi không quên được.

    Cảm ơn cô vì đã cho em một ước mơ. Em đang cố hàn gắn nó lại đây.

    Cảm ơn cô rất nhiều.


     
  8. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    #về chuyện đi Vui

    [​IMG]

    Có một lần kiểm tra văn, đề hỏi: tầm quan trọng của thời gian với tôi.

    Nói nhiều cũng chẳng hết ý, nhưng, điều phải nói lại nhiều lần: cảm ơn thời gian.

    Tụi mình biết nhau năm nay là năm thứ 4, bạn là người bạn đầu tiên của tôi.

    Bạn chứng kiến quá trình trưởng thành trong suy nghĩ và cách nhìn của tôi, tôi học cách trìu mến vì có bạn.
    Cảm ơn thời gian, vì nếu không có nó, chúng ta đã không thể chờ đợi, nếu không có kiên nhẫn chờ người phía trước, thì sẽ không có sự chứng minh.

    Rằng, cho dù ra sao bạn vẫn ở đó

    Rằng, tôi thương bạn. Dù tôi sẽ không bao giờ yêu bạn.

    Bạn nói rằng bạn rất vui, về tới đây thật tốt, đi đâu cũng thấy người quen.

    Tôi hiếm khi suy nghĩ về việc bạn ra sao khi ở nơi xa xôi kia, nghe bạn nói xong, chỉ biết xoa đầu bạn. Ngoan.
    Từ khi còn trét tương ớt vô mắt nhau rượt nhau chạy vòng vòng cho đến khi ngồi bên nhau nói chuyện, đã lâu rồi, nhưng mà dường như chỉ mới hôm qua vậy.

    Lúc nào bạn cũng rất vui, chuyện buồn không thuộc về ký ức. Bạn lúc nào cũng như thế. Nhìn về phía trước, tiếp tục bước đi.

    Bạn của tôi, đừng quên tôi nhé.

    Lúc vòng tay ôm bạn, tôi chỉ muốn nói câu nói ấy. Bạn cao hơn nhiều rồi, mặt tôi vùi vào cổ bạn. Rất ấm áp.

    Ấm áp ấy không thuộc về thời gian, chỉ là của riêng tôi thôi.
     
  9. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    "Như cỏ mùa hạ héo,
    Bóng hình ai rũ buồn.
    Mong chờ và mơ tưởng.
    Núi đồi ơi, cúi xuống.
    Cho ta nhìn người thương."

    [Vạn diệp tập, trường ca 131, Hitomaro]

    "Tráng sĩ đầu bạc ngửng nhìn trời, lòng bi đát
    Hùng tâm, sinh kế, cả hai đều mờ mịt
    Xuân lan, thu cúc, đã thành chuyện cũ.
    Đông rét, hè nóng, cướp mất cả tuổi xuân."

    [Nguyễn Du, Tạp thi]

    không thích viết nhật ký, tại vì nếu vậy thì chỗ đâu post ba cái tào lao này.
    thi học kì hai lần một năm lớp 10.
    ghi nhận: cả khối tủ đè.
    #team_BìnhNgô
    #team_cụDu
    #team_Chinhphụ
     
  10. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    một lần, nam chính trong truyện nói với nữ phụ: cậu chỉ xem những gì không muốn nghe thành lời nói dối.

    lúc đó, tâm trạng mình đang thế nào nhỉ ?

    chiều nay ra Vui một mình, trời chiều mơ màng sau mưa. uống cà phê sữa. Le Voyage đông đúc quá, nhìn đâu cũng chật chội, dù chỉ có một mình cũng không thể vừa vặn nổi.

    chỉ là thèm gà rán chết đi được, thế là đạp xe đi ăn. vậy thôi.

    mùa mưa này có vẻ không buồn như mùa mưa trước, mọi thứ nhẹ nhõm đáng tin, tin rằng thôi, sẽ không ai phải rơi, không ai phải đau lòng, không ai phải khóc. không một ai. trong chúng ta.

    bưu điện đóng cửa miết, cứ đợi để mua trà sữa, mỗi lần thấy cái cửa lòng kêu thầm tđ nó chứ, làm ăn kiểu gì vậy ?

    kể cho S nghe chuyện 30/4 khóc như con điên, có một người đã từng khóc như vậy, vào vài chục năm trước. có lẽ đã định đời này quê hương không phải chốn quay về.

    chúng ta có thể buồn, có thể giận, có thể tổn thương, nhưng tất cả rồi sẽ ổn thôi mà.

    Nỗi đau của em, thấm vào lòng thành phố.
    Con cào cào nhỏ bạc màu.
    Năm tháng bỏ lỡ nhau.

    vớ vẩn, thơ thẩn thẩn thơ.

    ký ức đã từng đẹp đẽ giờ phủ bụi. mùi hương giọng nói bàn tay, tất thảy ở lại trong khung hình đã úa màu. điều chúng ta cần vĩnh viễn luôn không phải là người ấy, điều chúng ta thực sự cần, rốt cuộc cũng chỉ có bản thân. không ai vì ai mà sống. đạo lý này vốn nên hiểu rõ. hiểu rõ rồi, sẽ không thấy đau.

    những ngày trời không xanh, em cũng đã vì anh mà dừng lại.

    nhưng anh ra đi, vẫn sẽ chỉ luôn để lại giông tố trong lòng em.

    vẫn.

    em chờ anh đến bao giờ, chờ đến không chờ nổi. anh bỏ em lại góc phố, tình yêu lưu lạc đi hoang. em tìm không thấy anh, không thấy trái tim mình, khóc như thể đã mất đi cả thế giới.

    em nhớ em đã từng mơ thấy anh, dịu dàng ấm áp. nhưng em chỉ có thể đứng nhìn, chua chát nghĩ, cuối cùng thì cũng đã bỏ qua nhau. rất tốt.

    lá thư em gửi anh đó, em đã đốt đi, tình cảm sẽ thành cát bụi. bụi mờ, cay mắt. ít ra nó cũng đã làm em cay mắt. dù chỉ một lần/.
     
  11. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    #ngaythu21 #thang5

    Những ngày như thế này, chỉ việc viết mới có thể khiến cõi lòng tôi lặng yên trở lại.

    Biết bao lời ra khỏi miệng đều thành câu trách móc, tôi mệt mỏi, mà người nghe chúng cũng thấy mệt mỏi. Chúng ta tốt nhất vẫn nên im lặng nhìn nhau.

    Tôi lại đi tới quán cà phê ấy.

    Lấy bài tập tiếng Anh ra làm, tựa như đó là lối thoát. Ít ra có cái gì đó để làm, có một kế hoạch. Cố gắng của tôi không ai để vào mắt, vậy thì, tôi cũng học cách không để nó vào mắt. Như vậy sẽ không thất vọng.

    Hôm qua, nằm lặng yên trong bóng tối không thể ngủ được, tôi lại nhớ đến ngày còn nhỏ khi ở quên nội. Lúc ấy tiếng côn trùng vẫn rả rích, tôi nằm trên bộ ván ngựa vừa cứng vừa đau lưng mắt mở thao láo. Lúc ấy chỉ đơn giản vì tôi không ngủ được. Còn hôm qua, hay những hôm trước hôm qua, tôi mất ngủ. Có lẽ vì nỗi thất vọng trong lòng. Nhiều tháng nay đã thế. Nhiều tháng nay.

    Trong lòng có một suy nghĩ, có lẽ tôi nên về quê, trở lại nơi đó, sống lại những ngày đó.

    Lúc nhỏ tôi hay hỏi chú năm tôi, người đi cùng tôi trong những chuyến đi cuối tuần ấy, rằng tại sao chú lại thích ở đó như vậy. Chú trả lời một câu tôi vẫn không bao giờ quên. Là vì được thảnh thơi sống.

    Nghĩ về điều đó giờ đây, tôi muốn bật khóc.

    Tôi muốn về nội, thật lòng muốn. Không như ngày xưa, không như đứa trẻ 3 tuổi chỉ chịu thoả hiệp khi thấy ba nó cầm nhành mận mặt hằm hằm.

    Tôi đã trưởng thành mà không hay. Trong lặng yên tê tái.

    Tôi học cách chấp nhận nỗi cô đơn một hôm nào đó xộc tới như cơn mưa tưới ướt cõi lòng mình.

    Về nhà khi đường phố đã lên đèn, công trường trong thành phố ngày một dày đặc, đường bụi mù xa. Khi đó, tôi mới nhớ về một nơi chốn trong ký ức.

    Nơi ấy trời tối rất nhanh bởi vì có nhiều cây cối, trời sáng cũng rất nhanh theo tiếng gà gáy và tiếng đun nước sáng của ông bà. Không khí ở nơi ấy lúc nào cũng thoảng hương. Hương hoa xoài, hương khói bếp, hoặc đơn giản chỉ là hương vị của cuộc sống bình dị dân dã.
    Tôi thích nhóm bếp bằng củi, chụp đầu thổi, thổi, liên tục thổi, vui vẻ khi lửa lên, trái cây lúc nào cũng có sẵn trong nhà, cây mai ngày tết nở vàng rực bên bến sông.

    Ngay cả niềm vui cũng bình dị như thế.

    Ở nơi đây, tôi thấy mình khó vui hơn.

    Có phải vì cách 15 phút là trường học, cách mười lăm phút là bao nỗi bất lực và lạc lõng. Không có một nơi chốn bình yên xác định trên những con đường.

    Vậy nên tôi hiểu vì sao Nguyễn Du lại viết nhiều bài thơ buồn như vậy, về tuổi trẻ bị cướp mất, về những khó khăn và nỗi cô độc tuyệt đối, như một ngọn núi, không thể giãi bày.

    “Tráng sĩ bạch đầu bi hướng thiên
    Hùng tâm sinh kế lưỡng nan nhiên
    Xuân lan thu cúc thành hư sự
    Hạ thử đông hàn đoạt thiếu niên.”

    Có lẽ đã trải qua quá nhiều đau thương mới thấy mình trở nên già cỗi.

    Núi Hồng ở đó, người còn đó chăng. Lưu lạc đã lâu, cố hương đã trở thành nơi chẳng thể quay về.


    Where's my love by. SYML
     
  12. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    From #Phuong to #mydearfriendStephen

    Hôm nay là ngày S. đi.

    S. nói sẽ chạy một vòng Cao Lãnh lần cuối để ghi nhớ tất cả. Sáng hôm nay trời mưa.

    Thật là lùng, con người ta có thể đi xa đến vậy, nhưng điểm đến cuối cùng chính là nhà.

    Nhà. Có spaghetti thịt viên của mẹ.

    Mình hỏi S. có đọc hoàng tử bé chưa, trong đó có một câu mình rất thích.

    It doesn’t matter that you’re not here in person but as long as you’re here in my heart.

    S. nói, ngày đầu tiên đứng ở sân trường nghe mình đọc thơ thì đã biết mình đặc biệt.

    Với mình, S. cũng đặc biệt.

    Luôn luôn khích lệ, luôn luôn nghĩ rằng mình làm tốt. Luôn luôn mang đến năng lượng tích cực.

    Bài học mà S. dạy tụi mình đầu năm, những điều S. cố nói, cuối cùng mình đã hiểu.

    Không có khái niệm của thất bại.

    Chúng ta không bao giờ có thể thất bại được, nếu chúng ta tiếp tục tìm cách để đi đúng hướng. Sẽ không có kẻ thua.

    Cảm ơn vì tất cả.

    Vì đã làm bạn với một con bé như mình.

    Chúc tổ quốc của S. mãi luôn như kỳ vọng của S. Mà mỗi người dân Mỹ đều quan tâm đến tình hình chính trị ấy nhỉ ? Sáng đó S. cau mày và bảo rằng không thích khi cứ mỗi ngày, tin tức về sự bất ổn của chính phủ mới cứ báo về tới tấp.

    Chúc S. bình an.
    Bon Voyage.



    À đây là bài hát mình và ông T. thu âm dành tặng người bạn lớn này ( :

    3 rounds and a sound by. Phuong and Tam
     
  13. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    #buoisangbinhan

    Tôi viết như một cách để giải tỏa. Không có gì lớn lao, chỉ là hiếm khi nào tôi buồn khi viết xong.
    Hôm nay, tôi thức sớm. Năm giờ sáng đạp xe cùng bạn. Không khí ẩm ẩm lành lạnh, trong lành như sương. Đường phố im ắng, người sớm đã bỏ phố xá về nhà, phố vẫn vậy, đèn vẫn sáng, tàng cây vẫn im lìm. Còn người thì phức tạp đa mang. Người ghét phố oán phố, giận những con đường, chỉ vì chúng cho người thấy cô đơn.
    Tôi nhận ra mình có thể tĩnh tâm.
    Trạng thái đạt được ấy rất mỹ diệu. Nỗi lòng bạn không lên tiếng nữa. Bạn cũng thôi không suy tưởng nữa. Bạn lúc ấy đã thuộc về tự nhiên.
    Có lần tôi ngồi trong tiệm cà phê cùng bạn, khách đông dần đông dần, tôi há miệng muốn nói với bạn gì đó. Rốt cuộc lời của tôi lọt thỏm trong một khoảnh khắc, rất nhỏ, giữa sự ồn ào và giữa những người khác. Có thể đó chỉ là một tiếng 'này' ngắn ngủi. Nhưng tôi đã kịp thấy cô đơn.
    Bao lần bạn bỏ lỡ cuộc gọi vì tiếng ồn phố xá. Bạn trả lời: "tôi đang ở trên đường", và người gọi cũng không thể trách bạn được. Chuyện thường mà !
    Con người lạc mất nhau theo cách ấy, tôi đoán. Hoặc có lẽ chúng ta trông mong được nghe thấy bởi người khác mà vô tình quên lắng nghe chính bản thân mình.
    Trong Beyond the hills, có một câu thoại làm tôi đến giờ vẫn nhớ.
    "Nhưng nếu nói 'tôi yêu em' thì tôi phải nói từ 'tôi' trước đã."
    Từ giờ tôi đã bớt sợ phải một mình.
     
  14. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    #emnghiminhsekhongyeuaiduocnua

    thế giới này quá nhiều đau thương và bất lực, nhưng trái tim chúng ta lại quá mỏng manh. cứ im lặng mãi sẽ thành câm lặng.

    rốt cuộc số năm chúng ta sống chỉ là một con số, chỉ cần mình biết mình sống vì cái gì.

    như khi mình lướt qua cảnh đẹp đến ngộp thở, như khi mình trên chuyến xe đêm với đôi mắt mở, nhìn ra bầu trời đêm. như khi một mình chạy xe đi lúc 2 giờ sáng. mình đã từng muốn kể, từng muốn kể, từng muốn.

    nhưng mình chẳng còn gì để kể nữa. nỗi đau được cô cạn và cất mãi trong bóng tối như một hòn đá vậy.

    mình rất sợ, vẫn luôn luôn sợ, vì tình cảm sẽ dễ dàng sâu sắc. nó sẽ cho mình một đôi cánh, chấp chới, chấp chới. ở giữa lưng chừng không biết nên bay tiếp hay cứ thế khép cánh ngủ say.

    mọi thứ, và cái nắm tay trong bóng tối. mọi thứ, và một vòng tay ôm.

    tất cả bắt đầu từ một bàn tay ấm áp.

    mình không muốn vì ai mà cảm thấy điều đó. mình có ham muốn tuyệt vọng là kiểm soát mọi chuyện xung quanh. mình có thể bình thản và lặng im. có thể vô cớ cười và khóc. miễn là, đừng vì ai.

    có dư thừa những xế chiều mình nằm lặng trên giường, ánh mắt trống rỗng, đầu đau nhói. mắt không muốn mở ra vì đã quá mệt mỏi. mình luôn mệt mỏi như vậy. không thể chịu được cảm xúc quá mạnh.

    thế giới nội tâm của một người quả thật chẳng có gì lớn lao. nó phụ thuộc vào cách bạn nhìn vào thế giới, nhìn vào chính bạn.

    không có ai để yêu thương hẳn là buồn lắm. nhưng thời gian để quên cũng là đằng đẵng. lý do để rời xa thì luôn đúng, chẳng có sai.

    sự thật là chúng ta sẽ luôn buồn bã và gãy đổ. còn điều này nữa, luôn đúng.

    i don’t wanna be lost on you.
    lost on you by. LP
     
  15. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    from #P. to #thang72017

    nhớ cái này viết cho Cục Đá. giờ thì hết rồi, có lôi mình ra đánh cũng chẳng đau khổ được như này nữa. hôm đi học Giá trị cuộc sống, có bạn trai kia lớn hơn một tuổi, cao, cười ấm áp, từ Đức về, nói là Phương cười đẹp lắm, cười nhiều lên nhé. ahihi. ở hostel chỗ phố Tây, check-in trên sân thượng có treo hai cái quần lót, bình yên lạ, thấy yêu Sài Gòn nhất là khi vô tình đi qua ngã tư Nguyễn Trãi gặp được quán cà phê trên gác mở piano không lời. cà phê thì ít đường. ban công cũ kĩ bị mấy chậu hoa lan và dây leo che phủ.
    làm sao mà khi chạy trốn tình yêu, lại gặp tình yêu ở ngã rẽ không mong đợi.
    khi về Sài Gòn mưa lất phất.


    yêu thương - trách nhiệm - phụng sự

    buông bỏ - chấp nhận - chia sẻ - thấu hiểu - tập trung

    "Tôi không biết tôi chẳng có gì nhưng rồi người cho tôi thấy.
    Tôi không biết là tôi yêu cho đến khi người lấy tình yêu đi.
    Tôi không biết là tôi trống rỗng cho đến khi nằm trong căn phòng tối.
    Và rồi người mang đi mất.
    Và rồi thứ tôi còn lại chỉ là con thuyền vỡ nát...
    Những bản tình ca,
    Những buổi chiều tàn.
    Người làm tôi tưởng mọi thứ là thật cho đến khi mắt tôi thấy lời dối trá.
    Và rồi người nhếch môi cười,
    Và rồi tôi bị ngộp thở trong ảo tưởng nhập nhoà tan nát.
    Tôi không cần ai nói lời xoa dịu khi đã khóc đủ cả một ngày dài.
    Tôi không cần chứng kiến bầu trời xanh ngắt chỉ để thấy rằng ngày vẫn đẹp.
    Và người vẫn sống tốt dù không có tôi."


    chấp nhận, buông bỏ.
    7.2017
     
  16. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    314
    Likes Received:
    18
    #ngàythứ8 #mùa_thu

    [​IMG]
    Hôm nay tui bị bệnh. Mà nói thiệt khi sức khỏe không tốt mọi thứ đều là vô nghĩa hết. Cảm giác này, nó lạ lùng và trống rỗng. Tui không phân biệt nỗi đâu là nỗi sợ, còn đâu là thất vọng.
    Mọi thứ ầm ầm đổ sụp như ngọn núi.
    Đầu rất đau.
    Nước mắt thì rơi mãi.
    Tui nhớ về những thứ tui ước tui đã có. Những thứ vốn nên có. Nên ở đây, cạnh bên tui. Để tui không phải sợ hãi nữa.
    Nhưng mà mọi thứ. Cứ như vậy. Tui có cảm giác muốn rơi. Nhưng trong thâm tâm biết là không ai ở đó bắt lấy tui chới với đâu. Nên thôi. Tui sẽ thở vậy. Đó là chuyện duy nhất tui làm tốt bây giờ. Duy nhất.
    Người ta thì cứ deactivate tài khoản thôi. Tui cũng không biết mình viết mấy thứ hl này làm gì. À, chắc là để bạn hiểu và tha thứ. Rằng đã có một tôi hôm nay. Xin lỗi. Xin lỗi.
    Hôm bữa nghe nhạc NF. Ổng có nói: thằng nào nói sống cuộc đời này sẽ dễ thôi là nó đang nói dối mày đó.
    Nên thôi, tui không cần an ủi bản thân chi cho mệt.
    Xấu xí và vô nghĩa hôm nay.

    ác mộng
     

Share This Page