Đời thường Đông ca

Discussion in 'Truyện ngắn' started by danielngo, Jan 7, 2018.

  1. danielngo

    Joined:
    Jun 17, 2017
    Messages:
    205
    Likes Received:
    143
    Tên tác phẩm: Đông ca
    Thể loại: Đời thường
    Tác giả: Dani​
     
    Lynn and Gốm like this.
  2. danielngo

    Joined:
    Jun 17, 2017
    Messages:
    205
    Likes Received:
    143
    #2 danielngo, Jan 7, 2018
    Last edited: Mar 20, 2018
    Phần 1/2 - Nhân vật nam không tên

    Khi còn là một cậu bé, ‘Đông ca’ là nhạc phẩm mà tôi yêu thích nhất. Nó chỉ đến một năm một lần, vào ngày Đông chí. Tại sao lại là ngày Đông chí ư? Làng quê tôi buồn cười vậy đó. Những người lớn thường nói đùa với nhau rằng, tới cả dịp Tết còn chẳng nô nức được như lễ mừng Đông chí quê tôi. Mọi người sẽ hè nhau tràn hết ra đường như trẩy hội, khiến cho cả khu làng nghiễm nhiên là sầm uất. Hàng quán sẽ tự khắc mọc lên, người người nườm nượp đi lại, râm ran như ve sầu. Chỉ tới khi một điệu nhạc vang lên, tiếp theo đó là một dàn những cô gái mặc áo lụa thướt tha bước lên trên sân khấu ở phía trước đình làng và cất tiếng hát, mới là lúc lễ hội chính thức kết thúc. Màn biểu diễn đó, nó chính là ‘Đông ca’. Giai điệu của nó lạc quan tới phấn khởi, thật không giống như không khí giữa ngày đông chút nào. Tôi luôn bật cười vì sự quái gở đó, về việc những cô gái sẽ quay vài vòng trong chiếc áo của mình, nhảy trên gót chân và nhún mình lên không, trong khi tuyết sẽ lững thững rơi xuống trâm cài tóc của họ một cách ủ rũ.

    Tôi từng quen một cô bé, tên là Hạ thì phải. Chúng tôi từng chơi thân với nhau lắm. Thật buồn cười, bởi tên cô là Hạ, nhưng lại mê mẩn mùa đông. Nhà cô cùng xóm với nhà tôi, nên chúng tôi từng đi học chung với nhau. Tôi đã nhớ rằng, cô ấy ái ngại như thế nào khi cố gắng hỏi tên tôi. Cô ấy từng luôn như vậy đấy – ngại ngùng. Khác với tôi. Tôi từng nói nhiều lắm. Nói nhiều quá, nhưng phần lớn lời nói thật lỗ mãng và trống rỗng. Tôi sẽ làm việc nói chuyện, còn cô sẽ làm việc nghe. Bởi thế, cô biết mọi thứ về tôi: việc tôi thích món cá rô đồng, việc tôi từng tự chọc lốp xe đạp của mình để trốn học toán, việc tôi từng lảng vảng qua nhà cô cho tới khi mẹ cô mời tôi vào nhà chơi. Còn về cô ư? Tôi biết rằng cô thoải mái nhất khi cô nhe răng cười. À, và cô thích ‘Đông ca’, giống tôi.

    Ngày Đông chí nào, cô cũng sẽ bận một bộ cánh váy đỏ chót, rạng rỡ như cái tên của cô, đợi tôi ghé qua mời cô đi ‘trẩy hội’. Tôi sẽ nắm tay cô mà dắt cô qua từng sạp hàng. Cô sẽ tỏ ra ngượng nghịu lúc đầu, nhưng rồi, còn chạy nhanh hơn cả tôi nữa. Họ hay phát tờ rơi về lễ Đông chí, lả tả dưới mặt đất. Cô sẽ nhặt một tờ lên, giơ nó trước mặt tôi, lôi tờ rơi của buổi lễ Đông chí trước mà vì một lí do gì đó cô luôn mang theo. Tôi sẽ cùng so sánh với cô về việc cô người mẫu trong tờ rơi này hay tờ rơi trước xinh đẹp hơn, mặc dù… họ luôn chỉ là một người. Làng quê của chúng tôi đâu nhiều người tới vậy. Sẽ chỉ có một chị mà họ cho là đẹp nhất, và họ sẽ luôn chụp hình chị ấy múa.

    Tôi từng thích cô bé đó. Chắc vậy.

    Đó là buổi ‘Đông ca’ cuối cùng mà chúng tôi ở bên nhau. Cô ngẩn người ra hồi lâu khi họ bắn pháo giấy lên cao lúc tiết mục kết thúc. “Mình sẽ chuyển nhà lên thành phố”, đó là những điều tôi đã nói với cô lúc ấy. Tôi nghĩ rằng tôi đã hối hận vì mình không thể nói nhiều hơn với cô. Chắc vậy. Cô không nói gì nhiều, đôi mắt chỉ khóa vào tôi không rời. Cô gói bàn tay tôi trong lòng bàn tay cô, quyến luyến lắm. Tôi không rõ rằng chúng tôi đã im lặng trong bao lâu. Chỉ biết rằng, chỉ có hai lần trong đời, tôi im lặng lâu đến thế. Cuối cùng, cô nhét chiếc tờ rơi lễ Đông chí năm đó, gập lại làm bốn, dúi nó tận sâu trong lòng bàn tay tôi.

    “Ta sẽ gặp lại chứ?” cô đã hỏi tôi.

    “Cầm lấy đi. Lời hứa của tớ. Một ngày, tớ sẽ ở đây và xem ‘Đông ca’ với cậu một lần nữa”

    Tôi đã mỉm cười thì phải, tôi không nhớ nữa. Tôi cười để cô cười, nhưng cô không làm vậy.

    “Tớ hứa. Một ngày, tớ sẽ ở đây và xem ‘Đông ca’ với cậu một lần nữa. Cậu có thể cười được không, Hạ?”

    Cô nhe răng cười toe toét. Cô cười cho tôi, tôi biết. Vì đôi mắt cô cụp cả xuống. Nếu không vì tôi, cô đã chẳng cười tươi tới vậy.

    Tôi không còn nhớ những gì chúng tôi đã nói với nhau sau đó. Phần lớn trong số đó là những câu nói bông đùa nhằm khỏa lấp khoảng trống trong cuộc nói chuyện của chúng tôi, chẳng có gì quan trọng. Đối với tôi, đó là những lời cuối cùng chúng tôi nói cho nhau. Ngày hôm sau, tôi rời đi. Kể từ đó, tôi chưa quay trở lại ngôi làng ấy. Tôi bắt đầu cuộc sống trung học ở trên thành phố, học đại học ở trên thành phố, tìm việc làm ở trên thành phố. Mọi thứ, đều ở trên thành phố.

    Họ nói rằng điều làm cho trường lớp trở nên có ý nghĩa là những mối quan hệ chúng ta có được ở đó. Có lẽ đó là lí do vì sao, những năm tháng trên giảng đường của tôi thật ảm đạm. Tôi không hòa hợp được với những người ở đó. Có thể, họ không nghĩ giống tôi. Có thể, họ chỉ nghĩ rằng tôi là một gã quê mùa thật ồn ào và kém duyên.

    Nếu có một điều mà tôi học được ở trên thành phố, thì đó là: nếu như mọi người không nghe, bạn nên câm miệng lại.

    Tôi thi vào một Học viện Truyền thông. Tôi nghĩ rằng nghề nghiệp đó phù hợp với ‘tố chất’ của tôi: năng nổ, hoạt bát, với bộ tứ chi chẳng bao giờ ngơi nghỉ.

    Cuộc đời tôi có lẽ như bài hát mà tôi tua lại nhiều lần nhất trong list nhạc của mình: Sweet Disposition của The Temper Trap.

    “Một khoảnh khắc, một tình yêu
    Một giấc mơ, một điệu cười
    Một chiếc hôn, một tiếng khóc
    Những điều ta đúng, những điều ta sai…

    Hãy đứng đó
    Vì anh sẽ chạy tới em
    Và khi dòng máu chúng ta còn trẻ
    Nó quá trẻ
    Nó chảy
    Ta sẽ không dừng lại tới khi mọi thứ kết thúc
    Ta sẽ không dừng lại để đầu hàng”

    Thành phố, tưởng như nhộn nhịp, ấy vậy mà thật tù túng. Thành phố là nơi chen chúc. Ở trong nhà, ngồi dậy khỏi giường là dí mặt vào tường. Căn hộ của tôi chỉ đủ để ‘cho chuột sống’. Bếp được kê sát ngay trước giường, bên cạnh cửa sổ, nơi tôi phơi năm bảy chiếc giẻ rách. Có ngày tôi quên khóa vòi nước trong phòng vệ sinh, ba tiếng sau về, phòng trở thành Thái Bình Dương. Ra ngoài đường thì người dính lấy nhau nhung nhúc. Kê ghế ngồi ăn trưa thì phải chớm xuống lòng đường đôi chút mới là ‘đúng kiểu’. Vừa ăn vừa phải canh me, nhích mông thế nào cho xe đi đường không húc phải mình. Bởi thế, những chuyến đi mà tôi được ‘thả mình’ tự do nhất lại là những chuyến du hí, lang bạt ‘tác nghiệp’ ở những vùng quê. Leo lên một chiếc xe máy, băng băng về hướng vô đinh, quên khuấy mình đang đi đâu, làm gì trong giây lát. Tôi có một chiếc máy nghe nhạc, giắt ở bên hông, trong đó có tất cả các bài hát mới nhất. Tôi chỉ tua đi tua lại năm bài trong số đó mà thôi. Lúc mà tôi cắm tai nghe đứng một mình giữa trời, đó cũng là lúc duy nhất tôi được tự do ngẩng mặt lên trời, hát rống ca khúc Sweet Disposition từ tận đáy họng.

    Thi thoảng, trong những chuyến đi đó, tôi có nhớ về ‘Đông ca’. Nhưng như những kí ức khác, ‘Đông ca’ không có lời. Kí ức không thể tự kể lại nó cho mình, chỉ khi nào bạn thỉnh thoảng nhớ đến, nó mới mang máng hiện về mà thôi.

    Tôi còn nhớ công việc làm thêm đầu tiên mà tôi có được trên thành phố. Chẳng phải thứ gì cao sang, chỉ là chân bán hàng ở một tiệm tạp hóa. Bà chủ tiệm ít qua lại gian hàng, cửa tiệm lại nằm ở nơi thưa dân; có những ngày, đếm trên tay không tới mười lượt khách. Nhưng lương trả không tệ, mà người ta sống thì phải có tiền. Đó là động lực khiến tôi ‘trụ lại’ nổi nửa năm ở đó.

    Đôi lúc, bà chủ tiệm ghé qua cửa hàng. Dường như, cứ khi nào bà qua, khuôn mặt tôi trông lại thật rầu rĩ. Ít nhất, bà là người hay chuyện. Có lần, bà vỗ vào vai tôi mà rằng.

    “Buồn, phải không? Thành phố thì đông, mà sao bạn thì ít thế! Đừng buồn! Ai rồi cũng sẽ tìm được một ai đó mà”

    Sau đó, tôi giữ bà ở lại chuyện phiếm tới nửa đêm. Về đàn chó mới đẻ của bà, về ông chồng lười biếng của bà, về thói quen ăn uống của tôi, về chuyện học hành chung chung, rồi lại quay lại về đàn chó mới đẻ. Bất cứ thứ gì mà tôi có thể nói về, miễn sao tôi có thể nói. Thế mới nhớ rằng, khi ở nhà, tôi thường từng hay trò chuyện với chiếc giẻ lau. Chắc là vì nó vắt ngay đầu giường, nên việc mở miệng ra với nó thì thật tiện lợi. Giẻ lau thì có sao chứ? Tôi cá rằng nó cũng có cảm xúc. Nó chỉ không có miệng để trả lời tôi thôi. Khi tôi mở cửa về nhà, tôi chào nó một cách dõng dạc: ‘Tao về rồi này!!!’. Mỗi khi tôi vắt nó mà nó vẫn rỉ nước, tôi bông đùa rằng ‘tao biết mày nhớ tao, nhưng mày có cần phải sướt mướt vậy không?”. Chiếc giẻ lau đó ‘yếu đuối’ nhất vào những hôm trời nồm; nó sẽ chẳng bao giờ chịu khô cả. Tôi không biết tới bao giờ tôi sẽ yếu đuối như nó nữa, và nằm vật ra khóc. Nhưng điều đó, tất nhiên là sẽ không bao giờ đến rồi.

    Tôi thèm hơi người.

    Dạo đó, tôi không nói chuyện với giẻ lau nữa. Năm hai ba tuổi, tôi có người yêu. Cô ấy tên Hoa, hơn tôi ba tuổi. Chúng tôi học chung trường, nhưng tính tình của cô không giống tôi cho lắm. Tôi ồn ào, cô trầm lắng. Tôi trực tính, cô hòa nhã. Điều đó không ngăn cản tôi yêu cô, một cách say đắm. Tôi đã thật thiếu khôn ngoan. Tình đầu của con người ta có lẽ đều như vậy cả. Nó là một sự mới lạ, mà trên đời này chẳng có mấy cảm giác là mới lạ. Nhà cửa cao sang cũng là một sự mới. Phồn hoa đô thị cũng là một sự mới. Ta cứ lao vào cái mới mẻ như thiêu thân háu đói, vậy thôi.

    Nhưng mà thôi, chuyện về cô, không nên nhắc lại làm gì.

    “Chúng ta nên dừng lại thôi”

    Một ngày, cô chỉ nói với tôi như vậy. Tôi không rõ rằng chúng tôi đã im lặng trong bao lâu. Chỉ biết rằng, chỉ có hai lần trong đời, tôi im lặng lâu đến thế. Sáng hôm sau, tôi bỏ điều cô nói ra khỏi đầu, coi như nó chưa từng xảy ra.

    Cô là người hay đùa. Tôi đã nói những trò đùa của cô thật dở tệ, nhưng cô chỉ cười xòa, đáp rằng tại vì tôi không hiểu hàm ý phía sau chúng. Tôi đã coi câu nói hôm đó chỉ là trò đùa thôi. Đó là trò đùa tệ nhất mà Hoa từng nói cho tôi, bởi nó chẳng vui vẻ chút nào cả. Chẳng vui vẻ chút nào.

    Hoa thích hoa. Cũng không lạ, không phải vô cớ một ai đó có cái tên như vậy. Tôi từng coi việc tặng hoa cho cô là điều nghiễm nhiên. Vào dịp lễ, tiệm tạp hóa của tôi cũng bán hoa mà. Tôi chỉ cần xin một bó, mang tới trước cửa nhà cô mỗi tuần, vậy là xong chuyện. Không có gì cầu kì cả. Sau khi chúng tôi không còn liên lạc nữa, tôi mới cảm thấy thói quen ấy thật bứt rứt làm sao.

    Mà thực ra, cũng không phải là không liên lạc nữa.

    “Alo, chú Bình hả? À… cháu, cháu đây mà, chú nhớ cháu không??? Thế con gái chú, chị ấy có nhà không chú? Không ạ? Tuần trước cũng không có nhà mà… chị ấy bận công tác ạ? Bao giờ chị ấy về ạ?... Chú không biết ạ?... Được rồi… Gửi lời chào tới cậu em trai của Hoa cho cháu nhé. Cả cậu em còn lại nữa luôn… Vâng, chào chú…”

    “… Vâng, chú Bình ạ? Hoa có để lại lời nhắn nào cho cháu không ạ… Không ạ? Khi nào Hoa trở về, bảo cô ấy nhắn cho cháu ngay nhé!”

    “À! Hoa đấy à… Sao bây giờ mới gọi điện hả em???... Hả? Hòa hả? Hòa nào??? Anh có chắc tên anh là Hoa chứ không phải Hòa không đấy???... À hà hà, tôi hiểu rồi. Anh gửi thay tôi lời nhắn từ Hoa chứ gì? Không phải à?... Thế có chuyện gì…”

    Bà chủ tiệm bắt gặp tôi gọi điện thoại ngay trong giờ làm việc. Tôi tâm sự với bà ít nhiều, nên bà biết về chuyện của tôi. Bà không mắng mỏ gì, chỉ cau mày hỏi.

    “Chuyện với người yêu cậu vẫn không ổn à?”

    Tôi thở dài, lắc đầu. Bà lắc đầu theo.

    “Thôi bỏ đi cậu. Con người, ai mà chẳng thay đổi? Không tính cách thì diện mạo. Nó bỏ cậu rồi thì thôi. Bà thấy con bé Trâm nhà trong xóm, hay ghé qua đây cũng toàn chỉ vì cậu thôi đấy! Bà quen với bố mẹ nó. Con bé đó cũng xinh xắn, sao cậu không thử xem?”

    Tôi biết về Trâm. Mỗi lần ghé vào cửa hàng, cô toàn tìm cớ để lượn lờ quanh những sạp hàng dăm bảy lần. Đôi lúc, tôi còn bắt gặp cô đang nhìn lén tôi nữa. Chính tôi là người chủ động ra bắt chuyện với cô, khi đó, mặt cô đỏ như quả cà chua chín. Cô có chạy qua đầu tôi đôi lần, nhưng rồi, câu trả lời của tôi cũng chỉ là như này.

    “Chưa được, bà ạ. Chưa được”

    Nếu một con người vượt qua được cảm giác mất người mình yêu nhanh đến vậy, cảm giác đó đâu phải là yêu? Tôi cần thời gian. Thời gian cho tôi. Thời gian cho Hoa. Tôi biết rằng đó là quyết định bột phát nhất mà cô từng có. Rồi cô sẽ hối hận. Rồi cô sẽ nghĩ lại.

    Căn hộ của tôi bé tới mức không tưởng, bước vào trong nhà sao vẫn thấy trống trải. Tôi cắm một lọ hoa giả bên góc phòng. Mỗi ngày, tôi lại cắm thêm một bông vào đó. Tôi tự nhủ rằng khi nào lọ hoa đủ mười bông, nếu tôi vẫn không nhận được lời nhắn nào từ Hoa, tôi sẽ từ bỏ cô ấy. Cứ khi nào chiếc lọ cắm được chín chiếc, tôi tìm lí do để một chiếc bay đi mất.

    “Chết cha, gió thổi nó đi mất rồi! Thôi thì, trừ tạm một bông vậy”

    “Ơ chết! Rơi mất lọ hoa rồi! Khổ quá, tao xin lỗi! Ai bảo mày cứ mong manh dễ vỡ thế làm chi?”

    Cứ như thế, chiếc lọ không bao giờ đầy. Cũng phải một tháng, tôi lặp lại những lí do đó.

    Tôi không biết, mình đang cố để đợi điều gì. Tất cả những gì tôi làm là nhớ cô ấy.

    Cảm giác đau đớn ấy, âu cũng là sự mới lạ.

    Đến cả kẻ mù quáng như tôi cũng biết rằng, tôi không thể nào làm thế mãi. Tôi quyết định rằng sẽ uống một chồng no say, say mèm, say khướt, say bí tỉ. Sau ngày hôm đó, tôi sẽ không còn đợi cô nữa. Tôi sẽ không còn nhớ tới cô nữa. Kí ức về ngày hôm đó, tôi chẳng còn nhớ mấy. Nhưng giọng la hét của tôi, vẫn còn in rõ lắm.

    “Tại sao??? TẠI SAO????”

    Tôi nghe nói tôi đã ‘phá loạn’ cả quán bar ấy lên, trước khi tôi bị khênh ra ngoài lề đường rồi nằm ở đó đến sáng. Đường thành phố thì hẹp, người đi đường bị tôi chắn lối, họ lôi xồng xộc dậy rồi vứt gục đầu trong góc. Nếu không cản đường đi của họ thì không việc gì họ phải quan tâm cả. Sống chết cũng mặc. Khi tỉnh dậy, tôi sờ trong túi thì điện thoại đã mất tiêu. Chẳng biết ai ăn trộm.

    Tôi đã làm được. Tôi đã quên. Quả nhiên, kể từ ngày hôm ấy trở đi, tôi không còn nhớ tới việc cắm thêm hoa vào lọ nữa.

    Hôm sau, tôi tới chỗ làm sớm hơn chút để gặp bà chủ tiệm. Tôi hỏi bà.

    “Dạo này không thấy bé Trâm nó ghé qua nhỉ bà? Bà biết em nó hay rảnh ngày nào không, để cháu…”

    “Nó có bạn trai rồi” bà đáp, thẳng tưng.

    “Bà bảo gì cơ??”

    “Phụ nữ đâu phải những bông hoa. Họ không thể cứ ngồi lì đó đợi cậu mãi được. Cậu chậm chân rồi”

    “… cháu hiểu”

    Hai cô gái rời bỏ tôi chỉ trong một tuần. Nỗi đau này, có mấy ai trên đời chịu thấu?

    Tối hôm ấy, tôi chẳng có tâm trí nào mà bán hàng nữa. Tôi muốn đi uống lần nữa cho khuây khỏa. Tôi lục giở trong danh bạ của mình, tìm lần lượt từng số điện thoại một mà tôi có thể gọi.

    “Nàyyyy, Trang à! Đoán xem ai đây?? Đúng rồi đấy! Tao chỉ muốn biết là dạo này mày sống thế nào rồi, có rảnh đi làm vài cốc bia với tao không?... Mày nói gì cơ, chồng mày không cho á??? Mày có chồng từ bao giờ vậy???... Ba năm trước à... Chúng ta mới dừng liên lạc được có ba năm thôi mà… ừ… ừ, được rồi… vợ chồng mày hạnh phúc nhé…”

    Tôi gọi từng số, cho tới tận người cuối cùng. Nhưng tất cả những gì tôi nhận được chỉ là sự từ chối.

    “Haha, Tâm phải không??... Nhớ tao không???... ‘Ai’ là ‘ai’, tao đây mà??? Anh em từng học chung lớp sáu với nhau ấy??... Không à… Ờ, được rồi…”

    Tôi quăng biến chiếc điện thoại mới mua đi, ngồi sụp xuống sàn nhà. Đôi mắt tôi mở căng ra, nhìn chằm chằm xuống mặt đất một hồi lâu. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình bất lực tới vậy. Tôi học truyền thông, nhưng chẳng có lấy một mối quan hệ thực sự. Phải chi, khi còn học cấp hai, cấp ba, tôi tập trung xây dựng vài mối quan hệ ra hồn thì bây giờ đã không tới nỗi.

    Thật khốn khổ.

    Rốt cuộc, tối hôm ấy tôi tỉnh. Không say mèm, say khướt, cũng chẳng say bí tỉ. Tôi trở về nhà, chào chiếc giẻ lau một câu rồi nằm ập lên giường. Tôi chỉ muốn nhắm mắt, rồi khỏi phải mở mắt ra nữa. Nhưng cuộc đời thì đâu có cho ta làm vậy. Buồn cười, buồn cười thật. Nếu cuối cùng cũng phải tỉnh dậy, thì con người ta đi ngủ làm gì nữa?

    Bất chợt, tôi nhìn thấy một tờ giấy mỏng thò ra từ trong một va li rất cũ, nhét ở trên nóc tủ quần áo cả chục năm trời rồi, chẳng bao giờ đụng vào. Như người chết đuối nhìn thấy phao cứu sinh, tôi vùng dậy khỏi giường, trèo lên tủ, kéo xộc chiếc va li xuống. Nó bật tung ra, bao nhiêu giấy tờ vô dụng bay ra hết cả. Tôi ‘đào bới’ trong đống giấy ấy, cuối cùng cũng tìm thấy tờ mà tôi cần tìm: một tờ rơi, trên mặt trước in chình ình một hàng chữ - lễ Đông chí.

    Kí ức ùa về trong tôi, kí ức về vùng làng quê mà đã hơn chục năm trời tôi chẳng đặt chân về. Về buổi lễ hoan náo mà năm nào tôi cũng trải qua. Quả là vậy. Kí ức không thể tự kể lại nó cho mình, chỉ khi nào bạn thỉnh thoảng nhớ đến, nó mới mang máng hiện về mà thôi.

    Sau cùng, kí ức quan trọng nhất cũng trở về.

    “Tên gì nhỉ… phải rồi! Hạ… Hạ! Hạ!”

    Nhớ được cái tên của cô, tôi reo hò trong sung sướng. Tôi cầm lấy chiếc giẻ lau, vò nó thành một cục, hưng phấn ném nó vào trong chiếc bồn rửa mặt gần đó như một vận động viên bóng rổ.

    Cô ấy từng trông như thế nào ấy nhỉ? Mái tóc đen nhánh phải không nhỉ? Phải rồi, mái tóc phải đen nhánh chứ, dài một chút nữa, vậy mới là xinh đẹp! Dáng người cô ấy nhỏ nhắn thì phải, không biết bây giờ trông còn như vậy không. Tôi nhớ rằng tôi từng ưa sự nhút nhát của cô ấy lắm, liệu rằng cô ấy có còn nhát như trước hay không nữa.

    Từ giờ tới ngày đó, vẫn còn một tháng nữa. Vẫn đủ thời gian để tôi hủy mọi kế hoạch. Mọi thứ khác, ngay khi ấy, chẳng có gì quan trọng. Tôi hi vọng sẽ gặp lại cô bé đó. Tôi cần gặp lại cô bé đó. Hạ. Biết đâu, cô ấy vẫn đang đợi tôi. Biết đâu, vẫn còn điều gì đó giữa chúng tôi. Mới chỉ có mười hai năm thôi, mười hai năm thôi, nhỉ? Con người ta đâu có quên nhau dễ đến thế.

    Ngay đêm hôm ấy, tôi đặt vé tàu.
     
    Lynn and Gốm like this.
  3. danielngo

    Joined:
    Jun 17, 2017
    Messages:
    205
    Likes Received:
    143
    Phần 2/2 - nhân vật nữ, Hạ

    Khi còn là một cô bé, tôi sống giữa một làng quê vô cùng ảm đạm. Cả năm ba trăm sáu nhăm ngày, phải tới ba trăm rưỡi trong số đó là chẳng có gì để làm. Chỉ có hai ngày lễ tết duy nhất là mọi người thực sự muốn làm điều gì đó khác công việc: ngày Tết và ngày lễ Đông chí. Thế nhưng, đó chưa phải là điều tệ nhất. Điều tệ nhất là, cả hai ngày lễ đó đều diễn ra giữa trời đông lạnh giá.

    Tôi ghét mùa đông. Họ thường ‘lí luận’ rằng ngày Tết là sự báo hiệu cho mùa xuân vừa về, nhưng đó chỉ là lời nói dối để đặt người ta vào không khí lễ hội mà thôi. Ở đây, Tết nào cũng lạnh kinh khủng. Điều đó làm tôi nghi ngờ rằng, trong ba tháng người ta kháo nhau rằng ‘mùa xuân tràn ngập’, thực sự bao nhiêu ngày trong số đó là ‘xuân’ thực sự?

    Mùa xuân là mùa để người ta chơi bời, nhưng không phải tôi. Tôi không có khái niệm về việc ‘đi chơi’. Bố mẹ tôi là những con người bận bịu. Người khác có thể nghĩ rằng chẳng có vị phụ huynh nào bận tới mức không bao giờ đưa con mình đi chơi được, nhưng tôi thừa biết là có đấy. Nếu là vào mùa hè, thi thoảng họ sẽ còn đưa tôi đến công viên ở thị trấn. Còn nếu là mùa đông, họ sẽ chẳng quan tâm. Thời tiết quá lạnh, còn họ thì quá mệt. Khi bố mẹ tôi xong việc, họ chỉ muốn cuộn mình vào trong chăn và ngủ. Nhất là bố. Tôi gọi bố là ‘bố ham ngủ’, bởi vì đó là tất cả những gì ông làm khi ở nhà. Trong lúc ông ngủ, tôi sẽ ngồi bên cửa sổ, dán mắt nhìn con nhà người khác đắp người tuyết cùng với bố mẹ của họ.

    Tôi còn nhớ một trong số vài cuộc đối thoại của chúng tôi.

    “Bố ơi?”

    “Cái gì???”

    “Bao giờ thì bố dậy chơi với con?”

    “Bao giờ tao dậy thì tao dậy!”

    Tôi từng đợi khi ông nói vậy. Tôi sẽ nhóm lò lên, quét dọn nhà cửa, cắt cỏ dại ngoài vườn theo lời ông trong lúc đợi ông ‘hồi phục’ từ một chuyến công tác xa. Hóa ra, bố tôi chẳng bao giờ chịu dậy, nếu là vì tôi. Tôi không biết điều đó. Nhưng kể cả có biết hay không, điều ấy cũng chẳng thay đổi gì. Cỏ dại ngoài vườn không tự cắt chính nó.

    Tới một ngày, tôi ngừng đợi.

    Tôi ghét mùa đông. Vào mùa đông, chẳng ai quan tâm đến tôi.

    Bố con tôi không thân nhau. Bố hay dẫn một cô trạc tuổi mình về, tôi không biết là ai, nhưng có vẻ họ còn thân nhau hơn là tôi với bố nữa. Ông bảo tôi rằng đó là cô họ của tôi – cô Mỳ. Thi thoảng, bố đưa tôi qua nhà cô Mỳ chơi, ân cần dặn tôi phải lễ phép với cô; và đó sẽ là những buổi duy nhất tôi được đưa đi đâu đó. Ở nhà cô Mỳ thực ra cũng không tệ. Cô hay xoa đầu tôi, gọi tôi là đứa cháu ngoan. Cô nấu món canh cà chua trứng rất ngon. Cô bật nhiều bài nhạc hay cho tôi nghe nữa. Một đứa trẻ thì cần gì nhiều hơn thế?

    Có một bài hát mà cô Mỳ rất thích, một bản nhạc không lời mang tên Ne m'oubliez pas của Triodust. Cô sẽ bật nó đầu tiên mỗi khi tôi đến, bởi tôi cũng chết mê chết mệt vì nó. Khi còn nhỏ, tôi chẳng biết thế nào là thưởng thức nhạc phẩm, chỉ thấy bài nào vui tai thì nghe suốt ngày. Có lẽ bởi vì thấy tôi thích bài hát đó tới vậy, cô Mỳ cũng thích luôn nó.

    “Nếu cháu ở với cô, cô sẽ cho cháu nghe mọi bài hát mà cháu muốn. Vậy nên hãy quý cô và nghe lời cô nhé. Hãy bảo với bố cháu là cháu rất quý cô Mỳ. Cháu có quý cô không nào?”

    Tôi nhớ rằng cô đặt tay lên má tôi khi nói vậy. Hình như là tôi đáp ‘có’. Cô cưng nựng tôi lắm. Tôi nhớ lần đầu tiên tôi được ra công viên giữa mùa đông. Cô đưa tôi đi. Tôi nhớ lần đầu tiên tôi được đắp người tuyết, cô cũng đưa tôi đi. Cô làm tôi quý cô. Sau này nghĩ lại, tôi cảm thấy mình như một con chó vậy. Chó là loài sống bầy đàn, luôn đói tình cảm của đồng loại hoặc chủ nhân. Đôi lúc, chúng háu đói tới ngu ngốc.

    Một ngày, mẹ tôi về nhà muộn. Bà luôn có một thói quen khi về nhà giờ đó: ra đầu ngõ mua hai tô cháo, sẻ một tô nhỏ cho tôi. Tôi không thích ăn cháo, nhưng tôi chưa bao giờ là người dám nói thẳng chính kiến của mình cả.

    “Sao mẹ không thử làm canh cà chua trứng như cô Mỳ ạ?”

    “Cô Mỳ nào con?”

    “Cô Mỳ em họ của bố ấy ạ”

    Mẹ nghe thấy, mặt tối sầm lại, đánh rơi cả muỗng múc cháo xuống đất. Đôi mắt bà căng lên một cách bất thường, môi mím bặm trợn trông vô cùng đáng sợ. Bà gằn giọng.

    “Con cầm bát vào phòng ăn đi”

    “… tại sao ạ?”

    “Bảo vào phòng thì vào phòng đi!”

    Tôi nghe lời bà. Tối hôm đó, bố và mẹ tôi cãi nhau to lắm. Ngay sáng hôm sau, bố tôi sắp một va li to đùng đoàng, lê nó ra ngoài cửa. Tuy ông đi công tác nhiều, nhưng tôi chưa nhìn thấy va li nào to tới vậy cả.

    Khuôn mặt ông đỏ gay, trán nổi cả gân vô cùng giận dữ. Nhìn thấy tôi ở thềm nhà, ông quát tháo ầm ĩ, khiến tôi sợ quá phải chạy lại vào trong.

    “Mày phá hỏng cái nhà này rồi!!! Mày vui chưa???”

    Đó là kí ức cuối cùng của tôi về bố. Kể từ ngày đó, ông biến mất khỏi cuộc đời của tôi, theo nghĩa đen. Không một lần gặp mặt, không một cuộc gọi. Tôi cũng không được gặp cô Mỳ nữa. Cả hai người họ đều bốc hơi như không khí vậy.

    Khi tôi lớn lên đôi chút, tôi mới biết một điều. Tôi không có cô họ đằng nội.

    Hồi nhỏ, nhà tôi gần nhà một cậu bé khác. Nhà tôi đầu ngõ, nhà cậu cuối ngõ. Hồi nhỏ cậu ấy to ngang, mũm mĩm, đi mà lật đật, tôi tưởng như lăn lăn. Cậu từng rủ tôi đi học chung, còn tôi đi cùng cậu vì những người khác toàn có người tâm sự cùng nhau, tôi không muốn phải lẻ bóng. Tôi hỏi cậu lí do vì sao cậu muốn tôi đi cùng, thì cậu trả lời rằng.

    “Hôm trước tớ đi qua nhà cậu, thấy cậu ngồi ngoài cửa rồi kêu lên: “Đời ơi là đời… chán ơi là chán…”. Thế nên rủ cậu đi cùng cho vui!”

    "Tớ không nói vậy"

    "Thật mà"

    "Không phải"

    "Thật mà!"

    "Không phải!"

    "Thôi mà. Tuần sau là sinh nhật mình rồi. Hãy đi cùng mình đi, cho mình vui!"

    "... thật sao?"

    "Thật chứ! Có ai nói dối về sinh nhật của bản thân không chứ?"

    "... tuần trước cũng là sinh nhật mình đấy"

    "Thế ư? Thế cậu có tổ chức gì không???"

    "... không"

    "Thế thì mình càng phải đi với cậu rồi! Không ai có thể buồn vào dịp sinh nhật được!"

    Thế là ngày nào cậu cũng lượn lờ quanh nhà tôi, rồi khi thấy tôi, cậu cất tiếng gọi to lắm. Có hôm, cậu đến rất sớm. Gà vừa gáy, tôi đã thấy mặt cậu. Đôi mắt cậu trĩu lại, gật gù vì buồn ngủ, khiến tôi phát giận. Nếu cậu ấy không muốn phải dậy sớm, cậu ấy cứ dậy làm gì chứ? Lần đầu tiên, tôi cứ ra đúng giờ, mặc kệ cậu ta chờ đợi bao lâu. Nhưng cậu ấy vẫn cứ đến sớm. Lần thứ hai cậu đến sớm, tôi đang đợi mẹ nướng bánh mì sáng. Thấy cậu đến, tôi vào bếp vơ vội chiếc bánh mì nguội rồi chạy ra. Cậu ta đúng là một tên đại đần độn. Nếu tôi bắt cậu chờ thêm, cậu ta sẽ càng đần thêm mất.

    Bỗng dưng một ngày, cậu hỏi tôi rằng.

    “Cậu có đi chơi Đông chí này không?”

    “Sao phải đi?” tôi hỏi lại. Cậu phản ứng cứ như đó là một câu mà tôi không được phép hỏi vậy.

    “Vì sao là thế nào? Đó là ngày lễ, ai chẳng đi chơi chứ???”

    Rồi cậu thao thao bất tuyệt về việc chạy nhảy trên đường vào một ngày lễ vui thú như thế nào. Cậu cho rằng tôi đang bỏ phí mất ‘một cơ hội tuyệt vời’. Cậu cứ nói về những trò chơi mà tôi chưa từng được thử, khiến tôi có đôi chút khó chịu.

    Nhưng rồi, cậu chìa tay ra trước mặt tôi một chiếc bánh gạo.

    “Cậu muốn ăn không? Nếu cậu muốn, mình dẫn cậu sang làng bên. Bác Tí làm bánh gạo ngon lắm”

    “Thật không?” tôi ngẩng mặt lên nhìn cậu.

    “Thật chứ. Cậu có đi không?"

    Tôi chưa bao giờ bật dậy nhanh hơn thế. Mừng rỡ, tôi gật đầu lia lịa. Thế là cậu dẫn tôi đi chơi hôm đó. Và ngày hôm sau đó. Và ngày hôm sau đó nữa. Vì một lí do nào đó, cậu sẽ luôn qua nhà rủ tôi đi. Dịp Tết, nghỉ hè, và tất nhiên, cả Đông chí nữa.

    Khi hoàng hôn buông xuống và lễ hội chuẩn bị khép lại, tôi nhớ rằng mình phải đi về nhà. Tôi chưa bao giờ ra khỏi nhà buổi tối, bởi vậy cảnh hoàng hôn là một điều xa lạ với tôi.

    “Mình phải về rồi” tôi bảo cậu. Bất chợt, cậu mạnh dạn nắm lấy cổ tay tôi.

    “Cậu định về mà không xem ‘Đông ca’ sao?”

    “’Đông ca’ ư?”

    “Bài hát của mùa đông. Một năm, cậu sẽ chỉ được nghe nó một lần thôi. Cậu không định bỏ lỡ ấy chứ?”

    “Mình… không”

    Tôi ở lại với cậu. Cậu khẽ đặt tay lên cằm tôi, nâng mặt tôi lên đôi chút, bảo tôi phải ‘ngẩng lên như thế này mới nhìn được các chị múa’. Nhịp múa của những vũ công trong bộ áo vải cứ trập trùng, trông thật vui mắt. Còn giai điệu của ‘Đông ca’ hôm ấy thì hân hoan tới lạ lùng.

    Tôi ghét mùa đông. Tôi nghĩ vậy. Còn cậu bé ấy nghĩ tôi thích mùa đông. Cậu bé ấy nghĩ tôi thích ‘Đông ca’.

    Nhưng rồi, tôi nhận ra bản thân mình đang ngóng trông tới dịp lễ ấy tới nhường nào. Tôi có thói quen nhặt nhạnh những tờ rơi về Đông ca bởi vì cô người mẫu trong đó thật xinh đẹp. Tôi sẽ nhìn chằm chằm hàng phút đồng hồ vào khuôn mặt tươi tắn của cô, ngắm nụ cười của cô mà nghĩ thầm: những người xinh đẹp có phải lúc nào cũng cười tươi thế này không? Nếu họ xinh đẹp như vậy, họ có bao giờ phải buồn không?

    Cậu ấy là người ồn ào, nhưng khi không nói, cậu ấy cũng là người biết quan sát. Thấy tôi nhìn vào những tờ rơi ấy, cậu chạy quanh nhặt thêm, ôm đồm hết vào trong lòng mình rồi trải ra trước mặt tôi, có lúc phải tới hàng chục tờ. Cậu nói rằng cậu quan sát nhiều thứ hơn tôi bởi vì đôi mắt cậu nhìn ra phía trước, chứ không suốt ngày ‘chúi xuống nhìn sàn nhà’ như tôi. Và cũng bởi cậu quan sát nhiều, cậu hay nói những điều thật viển vông.

    “Cậu sẽ làm gì nếu cậu thấy máy bay liệng qua làng mình? Sát sàn sạt phía trên những mái nhà trước khi lại chúi mặt lên trời một lần nữa? Cậu sẽ chạy theo nó, hay sợ hãi mà bỏ chạy?”

    “Tớ không biết” tôi cười “Tớ đâu có nhìn lên trời bao giờ đâu. Tớ chỉ biết nhìn xuống sàn nhà thôi mà”

    “Nhưng NẾU cậu nhìn lên trời thì sao?”

    “Tớ sẽ mặc kệ nó”

    Tôi thích nói chuyện với cậu ấy. Đơn giản bởi vì khi cậu ấy nói chuyện với tôi, tôi có thể tự huyễn hoặc bản thân là mình cũng đâu có cô đơn đâu. Hay là cậu ấy cũng cô đơn nhỉ? Phải rồi. Nếu cậu ấy vui vẻ tới thế, cậu ấy nói chuyện với tôi làm gì chứ?

    Tất nhiên, tôi nhớ rằng tôi cần cậu ấy tới thế nào. Tôi đã từng vận những bộ cánh đẹp đẽ nhất mà mình có trong tủ đồ, ngồi trước thềm nhà và đợi cậu đi qua đón tôi. Mẹ tôi sẽ ở trong nhà làm việc của bà ấy, và cứ mười phút tôi sẽ lại trở vào trong, lí nhí hỏi bà.

    “Mẹ ơi. Bao giờ thì bạn Béo đến ạ?”

    “Sắp tới rồi con”

    “Mẹ ơi. Bao giờ thì bạn Béo đến ạ?”

    Bị làm phiền nhiều quá, mẹ tôi nổi cáu.

    “Ơ hay! Nó đến thì nó đến! Bao giờ nó đến là việc của nó, mẹ làm sao mà biết được???”

    Thế là tôi chống cằm ngồi đợi cậu một mình, không cần tới mẹ nữa. Mỗi ngày ở bên cậu là một ngày thật mới mẻ, tôi sẽ không biết cậu dẫn tôi đi đâu cả. Tôi tơ tưởng cậu ấy. Nghĩ về cậu ấy, tôi lại thấy rằng mùa đông thật đáng yêu nhường nào.

    Tôi yêu cậu ấy.

    Tôi đúng là một con chó mà.

    Bởi thế, ngày cậu bỏ tôi mà đi, tôi đã không thể chịu được điều đó.

    “Tớ sẽ chuyển lên thành phố”

    “Vì sao???”

    “Gia đình tớ chuyển đi. Họ hỏi tớ rằng, tớ muốn được học ở đại học trên thành phố không. Tớ đáp là tất nhiên rồi! Có ai lại từ chối được học trên thành phố chứ? Hạ này, nghĩ về thành phố mà xem. Nó như là máy bay trên trời vậy. Nếu chiếc máy bay có bao giờ bay sà sà trên đầu của tớ, tớ sẽ chạy theo nó”

    “Ai cho cậu đi???”

    “Bố mẹ tớ chuyển nhà, Hạ. Tớ cần phải đi theo”

    “Nếu cậu bỏ đi bây giờ, thì hãy đi hẳn đi! Tớ không cần cậu quay trở lại!!!”

    Tôi không quan tâm. Bố mẹ cậu chuyển nhà thì sao? Làm điều đó thay đổi đi. Bảo bố mẹ cậu đừng chuyển nhà nữa.

    Răng tôi cắn chặt vào môi, tay tôi bặm lấy cổ tay cậu. Chẳng biết tôi đã lấy dũng khí ở đâu, nhưng tôi to tiếng với cậu. Tôi nghĩ rằng, cậu ấy đã cố chặn điều mà tôi vừa nói khỏi dòng suy nghĩ của cậu. Cậu coi như tôi im thin thít, còn cậu thì cứ thao thao bất tuyệt, hứa hươu hứa vượn. Cậu xòe bàn tay tôi ra và đặt chiếc tờ rơi vào tay tôi.

    “Cầm lấy đi. Lời hứa của tớ. Một ngày, tớ sẽ ở đây và xem ‘Đông ca’ với cậu một lần nữa”

    Tôi đâu cần chiếc tờ rơi mà cậu dúi vào tay tôi? Tôi đâu cần những lời hứa hẹn của cậu? Tôi chỉ cần cậu đừng có là một kẻ khốn nạn và rời bỏ tôi nữa! Tại sao ai cũng làm vậy với tôi?

    Nhưng cậu ấy đâu có yêu tôi. Cậu ấy chưa bao giờ nói vậy cả. Chỉ có tôi là một kẻ hồ đồ, vì tự cho rằng quãng thời gian chúng tôi có với nhau là đặc biệt. Cậu ấy là một chiếc máy bay, còn tôi chỉ là một hành khách quá giang mà thôi. Hành khách ở dưới mặt đất hay ở trong máy bay, thì nó vẫn cứ bay mà.

    Tôi không còn nhớ những gì chúng tôi đã nói sau đó nữa. Có lẽ, tôi chẳng còn muốn nhớ. Bởi sau ngày hôm đó, cậu ấy cũng biến mất như không khí.

    “Ai cần cậu chứ? Ai cần cậu chứ? Ai cần… cậu chứ…”

    Tôi ghét mùa đông. Vào mùa đông, chẳng ai quan tâm đến tôi cả.

    Tôi học cấp hai và cấp ba ở trường làng. Tôi đã nghĩ rằng một con người thụ động như tôi sẽ chẳng có vấn đề gì ở một môi trường bình lặng như thế này đâu. Nhưng tôi đã nhầm.

    Tôi dần quên vài điều về cậu theo năm tháng, nhưng có một câu hỏi của cậu mà tôi không bỏ nổi khỏi đầu.

    “Cậu sẽ làm gì nếu cậu thấy máy bay liệng qua làng mình?”

    Dần dần, ý tưởng đó bò dần vào trong đầu tôi, gặm nhấm lấy tôi như sâu bọ. Tôi nghĩ về những điều mới lạ. Không chỉ về chiếc máy bay, mà còn về thành phố. Thành phố sẽ như thế nào nhỉ? Vô vàn màu sắc. Vô vàn cơ hội.

    Tôi thi vào một đại học trên thành phố, và đỗ. Ngày tôi xách túi lên vai, một va li to bằng một nửa chiếc của bố tôi khi rời đi, tôi để ‘Ne m’oubliez pas’ chạy cả buổi sáng.

    ‘Ne m’oubliez pas’ mở đầu thật chậm chạp, uể oải và buồn rũ. Nhưng nó chỉ như vậy trong mười giây đầu mà thôi. Càng về sau, nhịp độ càng dồn dập, như cuốn tôi vào một cuộc phiêu lưu. Tôi lấy nó làm kim chỉ nam cho cuộc đời của mình. Cái gì bắt đầu buồn, thì kết thúc sẽ viên mãn. Một bài hát cũng vậy. Một cuộc đời cũng vậy. Cậu bé đó đã làm được mà.

    Nhưng tôi quên mất rằng, chính cậu bé ấy cũng đã từng được lên thành phố bao giờ đâu. Hóa ra, sự tự tin của tôi cũng chỉ là phù phiếm.

    Nếu như có một điều mà tôi ước rằng ai đó đã nói với tôi trước khi bước chân lên chốn xa lạ, thì đó là tôi sẽ phải dành thời gian một mình. Rất nhiều thời gian. Mẹ tôi không hề nói với tôi điều đó. Tôi nghĩ cũng phải thôi, vì bà đã bao giờ phải lên thành phố đâu.

    Tôi không sợ phải ở một mình. Tôi đã quen với điều đó rồi. Nhưng, có một điều mà tôi sợ.

    Tôi va phải một người đàn ông trên đường. Ông ấy mặc một bộ Âu phục lịch lãm, giày da bóng lộn, tay cầm một tờ báo ‘Kinh tế và Chính trị’. Tôi vô tình làm nếp tay áo của ông nhàu nhĩ một chút. Có lẽ ông sắp phải dự một cuộc họp quan trọng, nên ông giận dữ lắm. Ông quắc mắt nhìn tôi.

    “Này, để ý đi chứ! Không có mắt à???”

    “Cháu xin lỗi” tôi vội vã cúi đầu, không dám nhìn vào mặt ông. Ông chỉ khịt mũi, có vẻ không chấp gì tôi cả. Nhưng trước khi đi, ông phải mắng tôi một câu nữa mới hả dạ.

    “Cái đồ nhà quê!”

    Tôi sợ họ. Tôi sợ người thành phố. Tôi sợ họ vì tôi không được như họ. Họ luôn nhìn xuống tôi một cách khinh bỉ, như thể người thành phố là người còn tôi là chó vậy. Tất nhiên, có nhiều người không như vậy. Nhưng có một điều mà kể cả một kẻ mù tịt như tôi cũng quan sát được: quần áo họ càng đẹp bao nhiêu, lời lẽ họ dành cho tôi càng miệt thị bấy nhiêu.

    Tôi cố gắng tránh xa họ. Tôi thà cô đơn còn hơn phải bước ra ngoài đường.

    Kể cả người như tôi cũng làm quen được với vài người bạn mới. Một trong số đó là Hân. Cô ấy khác hẳn tôi: tôi lếch thếch bao nhiêu, cô lại gọn gàng bấy nhiêu; tôi nhút nhát bao nhiêu, cô lại mau miệng bấy nhiêu. Tôi chẳng biết vì lí do gì cô lại chơi với tôi, thế nên ở bên cạnh cô, tôi rất dè dặt. Tôi mang máng nhớ về cậu bé lúc nhỏ. Có khi, người ồn ào lại thích chọn kẻ im ắng để cân bằng chính bản thân họ cũng nên.

    Trước dịp nghỉ lễ, Hân hỏi tôi rằng.

    “Cậu trông cũng xinh xắn đi chứ. Sao cậu không ăn mặc đẹp đẽ hơn nhỉ?”

    “Ăn mặc đẹp đẽ hơn… là sao?” tôi ngẩn người ra nửa giây, thực tâm không hiểu ý của cô. Thấy vậy, cô bật cười, như cười vào sự ngô nghê của tôi.

    “Bỏ mấy bộ quần áo cậu mặc đi, trông quê mùa lắm. Là con gái phải biết chạy theo mốt mới. Đàn ông họ chỉ nhìn vào cái đẹp thôi. Cậu có sắc đẹp rồi, nhưng cậu phải biết cách ‘bán’ nó cho bọn họ”

    Đàn ông? Đàn ông nào? Thế giới tám tỉ người, bốn tỉ trong số họ là đàn ông, tôi sống cho ai trong số bốn tỉ người đó? Tôi sống cho tôi, tôi sống cho đàn ông chắc?

    Tôi định đáp lại, thế nhưng, Hân đã vội tiếp lời.

    “Nếu không thì sống một mình tới già luôn đấy”

    Nói rồi, cô cười cợt như đó là một trò đùa giỡn. Tôi không cười lại. Tôi không cười nổi.

    Ngày hôm sau, tôi đi mua sắm. Tôi dốc cạn số tiền kiếm được trong công việc làm thêm của mình, dùng nó để mua son phấn, làm tóc, mua quần áo mới. Quả nhiên, Hân nói đúng. Tôi vốn đã xinh xắn rồi. Tôi chỉ cần một chút ‘thành phố’ mà thôi.

    Ngày tôi nhập học trở lại, bọn họ nhìn tôi với đôi mắt khác. Đúng hơn là, giờ thì họ mới nhìn tôi bằng đôi mắt của họ. Con gái thì xì xào bàn tán, còn con trai thì bạo dạn hơn: họ lân la lại gần và xin số điện thoại. Tôi muốn hỏi tất cả những người tiếp cận tôi rằng, giờ tôi trông đã giống người thành phố chưa. Nhưng rồi, tôi không đủ can đảm.

    Hóa ra, Hân là kẻ nói dối. Cô nói rằng nếu tôi không xinh đẹp, tôi sẽ phải sống một mình tới già. Nhưng kể cả khi tôi xinh đẹp rồi, tôi vẫn cứ ở một mình thôi. Có khi, vấn đề là ở tôi cũng nên.

    Tôi tự nhủ với bản thân rằng: anh chàng tiếp theo xin số điện thoại của tôi, tôi sẽ yêu anh ấy. Cuối cùng, tôi hẹn hò với anh ta, một anh chàng thành phố. Anh ta tên là Nhượng. Họ gán mác cho những người thành phố là những người lịch sự và gia giáo; tất nhiên, anh là một người như vậy. Anh đi xe tới trường đón tôi về mỗi ngày. Anh mua cho tôi đồ ăn ngon, những bó hoa, những bộ quần áo mà anh ấy thích. Anh nhắn tin cho tôi mỗi khi tôi tỉnh dậy, anh nhắn tin cho tôi mỗi khi tôi chuẩn bị đi ngủ. Mỗi lần hôn nhau, anh bảo tôi ngây thơ. Tôi hỏi tại sao, anh đáp rằng ‘em chỉ muốn hôn nhau thôi sao?’. Anh sẽ cười khi tôi gật đầu một cách ngô nghê, rồi bảo rằng ‘thôi cũng được’. Anh quan tâm tới cảm xúc của tôi. Tôi đã vui. Tôi đã nghĩ rằng sự lựa chọn của mình là đúng. Tôi đâu cần nhiều đâu. Tôi chỉ cần Nhượng thôi.

    Cho tới ngày, anh chuốc rượu tôi.

    Đôi bàn tay của anh trườn lên khắp người tôi. Tôi muốn chống cự, nhưng không thể. Tôi chỉ lơ mơ nhận ra khi anh ta cởi từng cúc áo của tôi ra, rờ nắn ngực tôi, ấn cổ tôi lên trên và bắt đầu liếm láp.

    Tôi không thể cử động, nhưng tôi có thể nghĩ. Trí nhớ của tôi về ngày hôm đó lùng bùng, có lẽ vì tôi đã chặn nó ra khỏi kí ức. Nhưng tôi nhớ rằng, tôi có nghĩ một điều.

    Thành phố đông đúc tới vậy, đáng lẽ ra, tình người phải nhiều hơn mới phải. Tại sao, nó lại ít tới vậy? Chẳng lẽ, tình người là một con số âm?

    Nước mắt tôi lằn trên má, nhưng anh không dừng lại. Tôi không cảm thấy hơi ấm của tôi. Tôi không cảm thấy hơi ấm của anh.

    Lần cuối cùng nói chuyện với anh, tôi hỏi anh, vì sao anh làm vậy. Tôi chỉ mong chờ một lời xin lỗi, một lời giải thích thật ngắn gọn để kết thúc câu chuyện với anh nhanh nhất có thể. Nhưng anh đáp lại bằng một bài diễn văn.

    “Em nghĩ rằng mọi thứ trên đời này là miễn phí sao??? Tôi đã không phải làm như vậy nếu như em chịu cho tôi tiến tới! Tôi đã mua quần áo cho em, đưa em đi, đón em về, dành thời gian quan tâm đến em! Nhưng em chẳng bao giờ cho tôi những điều tôi muốn cả! Mà tôi thì muốn gì nhiều chứ? Tôi chỉ muốn chúng ta nồng ấm với nhau như một cặp tình nhân thực thụ! Lúc nào em cũng chỉ đòi hỏi, đòi hỏi và đòi hỏi! Nếu em định buộc tội tôi, hãy nhìn xem em ích kỉ tới mức nào!”

    Đêm hôm đó, phòng tôi sáng choang đèn. Tôi không ngủ được. Chắc là lỗi ở tôi. Tôi không hiểu cách người thành phố sống.

    Đêm hôm ấy, trời chuyển sang Đông chí. Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi mà những cơn gió hun hút thổi qua hàng cây khô. Cửa đóng kín mít, nhưng tôi vẫn thấy lạnh. Tôi nghĩ rằng, vào đúng ngày này, ở quê sẽ ấm áp hơn đây. Ban ngày, chợ lễ sẽ họp lại, người người đứng san sát vào nhau. Đêm đến, sau khi Đông ca kết thúc, họ sẽ bắn pháo giấy.

    Tôi muốn về nhà.

    Tôi tìm thấy một tờ rơi cũ, bị vò nát bấy, đút tận góc trong cùng của túi hành lí của tôi. Nó làm tôi nhớ lại. Ngày hôm ấy, tôi nhận nó từ tay cậu bé đó. Tôi đã vò nát nó trong lòng bàn tay mình. Tôi đã nghĩ tới việc xé nó toang hoác, vứt nó tung tóe ở góc vườn nhà. Nhưng vì một lí do nào đó, nó nằm trong va li của tôi. Và tôi giữ nó tới tận bây giờ.

    Nghĩ về cậu, tôi lau nước mắt. Không biết bây giờ, cậu ấy là người như thế nào? Cậu ấy có còn to ngang, mũm mĩm hay không? Cậu ấy có còn hoạt bát, mau miệng hay không? Cậu ấy có còn quan tâm tới tôi không?

    Nếu bây giờ, cậu ấy trở thành người thành phố rồi, thì sẽ thật tồi tệ. Có khi bây giờ, cậu đang mặc một bộ Âu phục công sở, mắt dán vào một tờ báo, miệng phì phèo một mẩu thuốc lá. Còn tôi sẽ chẳng là gì cả. Còn tôi chẳng là ai cả. Sẽ thật đáng xấu hổ khi để cậu nhìn thấy tôi bây giờ. Nhưng nếu cậu ấy vẫn là cậu ấy, có khi, cậu vẫn đang đợi tôi mỗi dịp Đông chí, mỗi khi bài nhạc yêu thích của cậu lại ngân lên. Cậu không sai hẹn. Tôi mới là người sai hẹn.

    Tôi cảm thấy mình thật đáng khinh bỉ khi nghĩ tới cậu. Mỗi khi con người ta gặp biến cố gì trong đời, điều dầu tiên họ nghĩ tới luôn là những người bạn từng có kỉ niệm trong quá khứ.

    Nhưng tôi nhớ cậu ấy. Nếu cậu ấy ở đấy, cậu ấy sẽ nhớ tôi. Còn không, thì thôi.

    Tôi bắt chuyến tàu cuối cùng của buổi chiều hôm đó. Khi tôi tới nơi, sẽ là vừa lúc Đông ca bắt đầu.
     
    Gốm likes this.
  4. danielngo

    Joined:
    Jun 17, 2017
    Messages:
    205
    Likes Received:
    143
    #4 danielngo, Jan 20, 2018
    Last edited: Feb 17, 2018
    Kết

    Họ gặp nhau khi cả hai người họ vừa chuyển hai tư tuổi.

    Họ đứng ở cuối cùng của hàng người đông ngùn ngụt, ngước mặt lên trên sân khấu được dựng trước cổng đình, nơi ánh sáng được rọi lên từ những chiếc đèn hiệu ứng nhiều màu. Cậu đứng một góc. Cô đứng một góc. Họ không bắt được bóng nhau.

    Những vũ công lần lượt lên trên sân khấu, cúi chào khán giả trước khi giới thiệu về Đông ca và truyền thống lâu đời của nó trong một ngày lễ ‘già cỗi’ tới mức ‘không có tuổi’. Những đợt người trước cô và cậu bắt đầu chen chúc nhau lên trước để nhìn rõ hơn. Trước mặt họ, một chàng trai nắm tay một cô gái, dắt cô ấy đi và nhẹ nhàng nói.

    “Đi nào em”

    Cô không biết rằng khi cô còn nhỏ, người ta có nắm tay nhiều thế này không. Cậu muốn nắm tay ai đó.

    Buổi biểu diễn bắt đầu. Trong dàn múa, không còn vũ công nào là của đoàn năm xưa nữa. Họ đều đã được thay mới bằng những cô gái đôi mươi xinh xắn và năng động. Cô gái đứng giữa vẫn là linh hồn của buổi diễn, như ngày nào. Cô tung tẩy trong bộ váy lụa, tay ướm lên không, tay nắm đuôi váy, trông vô cùng uyển chuyển. Điệu múa của cô chẳng khác gì của người trong chiếc tờ rơi năm nào, nhưng dù cô gái này mĩ miều thật, họ vẫn thấy chị vũ công của năm xưa xinh đẹp hơn.

    Họ là hai con người cuối cùng còn đứng ở hàng dưới. Họ nhìn thấy nhau. Họ trao đổi ánh mắt với nhau suốt năm giây dài, như thể cặp mắt họ bị khóa vào nhau. Cậu quan sát cô – má cô ửng hồng màu phấn, mái tóc ngắn xoăn xoăn, nhuộm màu đỏ mận, đôi môi mỏng tang, chót màu son. Thấy cậu nhìn, cô quay mặt đi. Cậu cao ráo, da rám nắng, trông mảnh người nhưng khỏe khoắn, có lẽ là một con người chăm thể thao.

    Cậu đang ngậm một điếu thuốc lá khi nhìn thấy cô. Cậu ném nó xuống mặt đất, giẫm chân lên nó để nó thôi nhả lửa. Cô nhìn theo điếu thuốc. Có lẽ, cô phiền lòng bởi cậu xả rác xuống đất hơn là bởi cậu hút thuốc.

    Cậu là người mở lời đầu tiên.

    “Cô đang đợi một ai đó ư?”

    Cô gật đầu. Cậu tiếp lời.

    “Người đó đã xuất hiện chưa?”

    “Tôi… không biết nữa”

    “Chúng ta giống nhau rồi. Tôi cũng đang đợi một ai đó đây”

    “Hai người hẹn nhau ở đây ư?”

    “Tôi không biết nữa. Đó là một lời nói suông vớ vẩn ấy mà. Chắc cô ấy không để ý đến nó”

    “…”

    Cô muốn hỏi cậu rằng cậu có nhìn thấy người đó ở đây không. Cô nhìn trộm cậu một lần nữa, rồi kết luận rằng người như cậu sẽ không muốn nói chuyện với cô đâu.

    “Cô nên ở lại tới cuối buổi diễn. Họ sẽ bắn pháo giấy lên trời đấy”

    “Tất nhiên rồi” cô cười.

    Chẳng mấy chốc, màn trình diễn cũng kết thúc. Và nó kết thúc một cách thật hoành tráng. Pháo hoa bắn tung lên không trung, tạo ra những tiếng nổ giòn tan ngay khi những ‘bông hoa’ màu xanh và đỏ bung ra trước tầm mắt họ.

    “Nhiều thứ thay đổi quá” nhìn cô, cậu mỉm cười “Mọi thứ không còn trông như trước nữa. Cô có nghĩ vậy không?”

    “Tôi…”

    Cậu cắt ngắn câu nói của cô.

    “Đôi lúc, ta kì vọng mọi thứ đi theo hướng mà ta luôn mong muốn. Khi mọi việc không được như ý ta, ta lại tìm mọi cách để trốn tránh nó. Thật khôi hài”

    Thật nhanh chóng, cuộc nói chuyện của họ trở nên kì quặc. Họ giống nhau, nhưng chẳng thể tìm được sự đồng điệu trong giao tiếp. Cậu phá vỡ im lặng một lần nữa.

    “Người ấy vẫn chưa đến sao?”

    “Tôi không nghĩ vậy”

    Người ta bật lại phần thu âm của bản Đông ca một lần nữa qua một chiếc đài phát thanh mới. Diễn viên đã xuống khỏi sân khấu, rồi chẳng mấy chốc, những dòng người mới chỉ kín mít mới đây thôi cũng tản dần.

    Cậu nhớ ra rằng chỉ nửa tháng trước thôi là sinh nhật của cậu. Cậu đã luôn dặn bản thân rằng, không ai được buồn vào dịp sinh nhật cả. Cậu muốn mời cô ở lại uống một li cà phê với cậu. Bởi lẽ, hai người luôn vui hơn một người.

    Cô ngước nhìn cậu, đặt bàn tay lên má một cách băn khoăn.

    “Có lẽ anh nên thử lại ngày mai vậy”

    Ánh mắt của cô thoái thác. Cô mong cậu hãy giữ cô ở lại, uống cùng cô một tách trà, một li cà phê, nói về những điều không liên quan khi hai người giết thời gian. Chuyến tàu đầu tiên là vào sáng sớm mai, bởi thế, cả hai sẽ chẳng có gì làm cho tới lúc đó. Dù cậu là ai, hai người vẫn vui hơn một người.

    Cô không nói gì nữa. Cậu nhìn cô hồi lâu, rồi thở dài.

    “Có lẽ vậy. Cô cũng nên như vậy. Trời lạnh thế này, đừng ở bên ngoài một mình quá lâu”

    Cô cười.

    “Tôi tự chăm lo được cho bản thân”

    Họ không chào nhau thành lời. Họ chỉ nhìn nhau lần nữa, gật đầu rồi quay lưng vào nhau mà đi. Tiếng chân của cậu ban đầu chậm chạp, nhưng mỗi lúc một nhanh dần, xa hơn khỏi cô. Cô cúi đầu xuống đất, không vội nhúc nhích khỏi nơi mình đứng. Chẳng ai nói với ai, nhưng cả hai người họ đều lấy chiếc tờ rơi năm xưa của mình ra, nhìn chằm chằm vào đó trong im lặng.

    Họ đi xa khỏi nhau.

    Điệu nhạc quen thuộc của Đông ca vẫn văng vẳng trong không gian. Cậu tháo tai nghe ra, bật Sweet Disposition rồi đeo nó vào. Cô bật Ne m’oubliez pas. Họ không còn nghe thấy giai điệu của Đông ca nữa.
     
    Gốm likes this.

Share This Page