Để đây cho vừa

Discussion in 'Chuyện trò' started by Dương, Jun 16, 2017.

  1. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    312
    Likes Received:
    21
    vì đây là mùa để viết.
    vì có những thứ không biết để đâu cho vừa, cũng không đủ đẹp để viết thành chuyện, không đủ vặt vãnh để cất đi.

    #1
    những buổi chiều hôm ấy.
    phải, chính xác là những buổi chiều hôm ấy. trong vầng sáng chói lọi sắp lụi tắt như tuổi trẻ của cậu, những cánh chim cuối ngày chấp chới bay về chân trời xa. cậu đã ngồi trên chạc ba của cây cổ thụ không rõ tên, trò chuyện với cô, người con gái đang nghếch mái đầu nhỏ trông ra từ lan can đối diện.
    ngày nào đó tớ sẽ rời khỏi đây, cậu bảo, mở đầu cho một khoảng lặng dài dằng dặc. không, cô trả lời, đáy mắt mênh mang. cậu sẽ không đi đâu cả. nơi này là cho cậu, của cậu, nó tồn tại vì cậu. chính cậu đã dựng nó lên, những ký ức này. cậu không có quyền phá huỷ nó, giết chết tôi thêm lần nữa.
    một cơn gió thổi qua, cậu chừng như có thể nghe tiếng lao xao trên những nhành cây. khoảng tối hút mắt sau tán lá không thể nào trông rõ được. phổi cậu đau như xé, cơn đau lan ra và chế ngự cả con người cậu. nỗi đau.
    cậu không muốn ngày nào cũng phải thế này.
    nhưng mọi sự không thể đổi khác chỉ sau một cái chớp mắt. cậu thiếu niên gầy gò vẫn ngồi trên chạc ba đó nhìn về cô gái mặc váy trắng bên lan can. cậu nhìn cô nhưng không thể thấy rõ cô.
    chuyến tàu đã mang cậu đi quá xa rồi, quá xa để có thể trở lại hay thậm chí để tái tạo nguyên vẹn thứ từng thuộc về mốc thời gian khác trước hiện tại.
    những hình ảnh tốt đẹp bị xé nhỏ, rải đi bốn phương tám hướng, thành những cơn mưa bụi bay đầy trời. còn nỗi đau vẫn luôn thực như vậy đến mức không thể tha lôi đi đâu được.
    nên trong ký ức mới thiếu vắng nụ cười lẫn niềm hạnh phúc, chỉ toàn là niềm đau.
    bầu trời hôm ấy có màu da cam ngốt mắt, thứ màu sắc như muốn nuốt chửng người ta.
    tuổi trẻ của cậu có đã ngộp thở giãy dũa trong những chiều như thế ?

     
  2. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    312
    Likes Received:
    21
    #2 Dương, Jun 16, 2017
    Last edited: Jun 16, 2017
    #2
    lật lại Nghiệt duyên, sách gối đầu nằm nay xem kĩ từng câu từng chữ.
    đọc xong giữa trưa chạy ra chụp được cái hình cuốn sách với bông điệp đỏ.
    buồn quá đỗi trời ơi cái tình yêu ấy. KOBORI - chàng trai khói lửa với tình yêu quằn quại vẫn luôn ám ảnh mình.


    ~~~

    "Dòng nước chạm vào ghềnh đá còn thì thầm nói lời giã biệt,
    Hạt mưa trước khi tuôn rơi vẫn có thời gian chia tay mây trời.
    Nhưng khi từ bỏ em, sao anh không nói một lời.
    Như thể bông tuyết tung bay rơi xuống rồi tan ra biến mất vào lòng đất."


    Nếu nói tình yêu của Kobori là hoa, bừng nở vô tư đẹp đẽ không tính toán, thì tình yêu của Angsumalin sẽ là nụ - kín đáo, đầy giằng xé và chưa kịp bung nở...
    Tôi đã đọc quyển tiểu thuyết này bao nhiêu lần, nó lấy đi nước mắt của tôi bằng bấy nhiêu lần ấy, thậm chí có khi hơn, tôi khóc khi nghĩ về câu chuyện của hai người họ.
    Trong chiến tranh vẫn có tình yêu, thậm chí tình yêu còn mãnh liệt và đẹp đẽ nữa là đằng khác.
    Chiến tranh đã mang Kobori - chiến binh của Nhật hoàng đến với vùng đất đông nam châu Á mang tên Siam, và rồi nó khiến anh chiến đấu cho một cuộc chiến khác mang tên Tình Yêu mà ngay từ đầu anh đã tự nguyện đầu hàng. Angsumalin, cô gái Thái kiêu hãnh yêu nước và truyền thống không thể chấp nhận một tá người ngoại quốc đến với danh nghĩa "đồng minh", với cô người Nhật là thù. Và một khi là thù...
    Cô đã bắt đầu cuộc chiến chống lại chính cô như thế, nói với mình rằng cô không yêu anh, không chút nào yêu anh. Cô đã tin như vậy cho đến khi cô nhận ra mình sẽ mất anh vĩnh viễn.
    Tình yêu, ngọt ngào mà chua xót.
    Tình yêu, lí lẽ ngay thẳng con tim không thắng nổi hoàn cảnh trái ngang.
    Đây là một hồi bi kịch, bi kịch đẹp đẽ thương tâm. Kobori chỉ quay về trong giấc mơ mà Hideko của anh mơ. Chiến tranh là một hồi chết chóc, anh chiến đấu vì lý tưởng và chết đi không hối tiếc.
    Angsumalin sẽ mãi là vầng mặt trời cô độc, trên môi vương mãi dư âm lời yêu vừa kịp nói ra cùng lời hứa 'mãi yêu em' của người thương.
     
    HwangThien likes this.
  3. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    312
    Likes Received:
    21
  4. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    312
    Likes Received:
    21
    #4
    mưa to ghê, giá mà ngọn núi sập xuống chắc cũng không bất ngờ ha
    đã qua đêm mưa by. Khâu Bỉ

    này là nhạc alternative (?).
    nhiều lúc cũng ước mình có kiế thức phong phú tí để mà nhận xét, mà thôi. điên lắm rồi lại mất công phân tích bài này có cái này mất cái kia.
    chỉ là nó chạm đến trái tim thôi.
    nhờ phước đức ông T để lại, bài nào có vionlin là mình thấy hay tất, haha.

     
  5. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    312
    Likes Received:
    21
    #5
    Chỉ là hôm qua vừa làm một chuyện khá là quan trọng.
    Chỉ là mình vừa phá hỏng nó mất rồi.
    Đêm hôm qua.
    Trong lúc sắp ngủ, giữa khảng cách giữa tỉnh táo và mông lung, mình đã nghe được giọng nói trong tâm trí.
    Rằng,
    Dù sao cũng chính là mình đó thôi.
    Đừng tự dằn vặt bản thân như vậy.
    Giống như khi thi Hoá vậy.
    Cứ mãi nhớ về những chỗ đã sai.
    Rồi không thay đổi được gì cả.
    If I be wrong của Wolf Larsen.
    Tiếng vĩ cầm nghe thật buồn.
    Chỉ là hôm nay đã là một ngày khác, một kiếp khác.
    Khóc cũng hết một ngày, mà mỉm cười thì cũng như vậy.
    Chỉ là nên cảm ơn bản thân.
    Cảm ơn.


    Mặt nạ by. Hứa Đình Khanh
     
  6. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    312
    Likes Received:
    21
    #6 Dương, Jun 24, 2017
    Last edited: Jun 28, 2017
    #6
    Em nhiều lần đã muốn hỏi về anh. Thế giới này làm chúng ta nghĩ rằng mình biết hết tất cả, sự thật là không ai nhìn quá xa hơn chiếc bóng của chính mình và bóng lưng người vừa khuất.

    Việc không thể cùng anh đi chung một chặng đường thêm nữa – làm em đau đớn.

    Nỗi đau khi nhắc đi nhắc lại đã chẳng thể làm một thứ danh từ, nó là một đại diện vô hình cho nỗi bất lực và cảm giác trống rỗng khi trái tim bị xé ra thành từng mảnh nhỏ.

    Em chọn nhận lấy về cho mình nỗi mất mát ấy dù chính mình cũng không thể rõ.

    Về phía hư vô.

    Về phía anh.

    Về phía em.

    Liệu em sẽ thành thật với anh hơn trong chiều hôm ấy nếu biết mình sẽ không gặp nhau thêm lần nào nữa ? Nỗi sợ hãi phải nói ra lời yêu khi ấy vẫn đeo bám em đến tận sau này.

    Trái tim như một thành trì thất trận, em là bại quân tìm mọi đường trốn chạy, song sau cùng chẳng biết lẩn vào đâu dưới cơn mưa rực rỡ bỏng rát từ trời cao rơi xuống.

    Đến khi quay đầu lại, phía sau chỉ còn là cát bụi.

    Khoảng thời gian sau đó, khi em, ngồi trước ly cà phê, thấy mình kiệt quệ và bất lực.

    Không một bài hát nào hiện diện ở đó để xoa dịu em.

    Không một ai.

    Em thả mình vào một vũ trụ tĩnh lặng đen ngòm, thứ duy nhất tan vỡ chính là những hành tinh tăm tối chẳng có tên khi thời gian chọn dừng lại bên trong nó.

    Em đã khóc.

    Khi ngắm mưa.

    Khi ngắm những kỉ niệm.

    Khi cố bơi ngược dòng về phía anh.

    Lẽ đương nhiên là chúng ta đã xa rời nhau.

    Lẽ đương nhiên là em đã không có đủ can đảm gọi anh trở lại cho lời chia tay cuối.

    Lẽ đương nhiên là mình đã chọn im lặng, để thời gian tự hoàn tất chu kỳ của nó, chu kỳ lãng quên.

    Đương nhiên mình phải khép cửa để ngồi trong bóng tối đo đếm và dọn sạch những đỗ vỡ trong mình.

    Trước tách cà phê hôm ấy và nhiều hôm sau đó nữa, một người đã đánh mất nụ cười.

    If I be wrong by. Wolf Larsen
     
  7. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    312
    Likes Received:
    21
    #7 Dương, Jun 27, 2017
    Last edited: Jun 27, 2017
    The Night We Met by. Lord Huron
    ( nhạc nè )


    I am not the only traveler
    (Lữ khách nơi đường đời đâu chỉ mình tôi)


    Who has not repaid his debt
    (Vẫn còn chưa trả xong nợ đời dai dẳng)


    I've been searching for a trail to follow again
    (Mãi kiếm tìm lối mòn để dấn thân)


    Take me back to the night we met
    (Để quay lại đêm định mệnh ấy)


    And then I can tell myself
    ( Và tôi sẽ nói với tôi...)

    What the hell I'm supposed to do
    (Điều gì mình đã nên làm sớm hơn)


    And then I can tell myself
    ( Và tôi sẽ nói với tôi)


    Not to ride along with you
    (Đừng lỡ bước cùng em vào cuộc phiêu lưu tình ái)


    I had all and then most of you, some and now none of you
    (Em như ảo ảnh tôi tưởng có rồi lại mất...)

    Take me back to the night we met
    ( Hy vọng thời gian đưa tôi trở về đêm mình gặp nhau)


    I don't know what I'm supposed to do, haunted by the ghost of you
    (Vì giờ tôi bất lực với bóng ma em trong tâm trí)


    Oh, take me back to the night we met
    (Ôi hãy đưa tôi về cái thuở mới gặp nhau...)


    When the night was full of terrors
    (Khi màn đêm kinh hoàng bao lấy mọi thứ)


    And your eyes were filled with tears
    ( Và đôi mắt huyền em đong đầy ánh lệ)


    When you had not touched me yet
    ( Đưa tôi về thuở em chưa làm tôi rung động)


    Oh, take me back to the night we met
    (Đưa tôi về lúc ta chớm thắm tình nồng)


    I had all and then most of you, some and now none of you
    (Vì tôi đã từng có em vẹn nguyên từng có em trọn vẹn, từng có em xa xôi,
    rồi giờ lại chẳng còn gì)


    Take me back to the night we met
    (Đưa tôi về cái ngày mình gặp gỡ)


    I don't know what I'm supposed to do, haunted by the ghost of you
    (Đưa tôi về nơi ấy vì giờ tôi chẳng biết làm gì với ảo mộng về em)


    Take me back to the night we met
    (Đưa tôi về thuở tim chưa thắm tình nồng.)


    hôm nay nghe được một bản nhạc hay.
    mà cũng chỉ có vậy.

    nhớ hồi tập tành dịch thô nhạc tiếng Anh quá, dịch ngu như bò mà vẫn có một file đầy bài hát.
    giờ cũng không bớt ngu được, giờ có khi lại hiểu bài hát nó muốn viết gì.
    cái hay của ngôn ngữ là vậy, mặc sức cho mọi suy tưởng.
     
  8. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    312
    Likes Received:
    21
    #8 Dương, Jul 22, 2017
    Last edited: Jul 22, 2017
    [​IMG]

    #7.2017

    Hè này hơi bị đặc sắc.

    Đã đi nhiều nơi, đã gặp nhiều người. Đã trượt một cái học bổng, đã được công nhận.

    Đi hát ở Nha Trang, hai chỗ, nhỏ thôi. Mà hát thực sự chỉ ở một chỗ. Có màn đêm, có ánh đèn vàng, sân khấu là hiên nhà. Và hát.

    Hình như đang được yêu, hơi bất ngờ, có chút muốn trốn chạy. Vẫn luôn trốn chạy. Rất sợ tình cảm, sợ sự gắn bó dễ dàng sâu sắc. Không bao giờ chủ động nhắn tin, luôn là người rời đi trước.

    Nhưng hoá ra, lại tìm được giá trị của mình, không nghi ngờ gì nữa.

    Bây giờ thuộc gần hết mấy bản Live in church của Lê Cát Trọng Lý rồi. Nữa Tăm sẽ làm cái video lồng lộn, định post ở đây, để nhớ về một giấc mơ tuổi trẻ. (nghe hơi bi tráng) .

    Cũng hay tìm hiểu về chiêm tinh. Nhận ra lúc dậy thì, AC Sư Tử của mình trội nhất, đi đâu làm gì cũng muốn được chú ý, tình cảm đến nhanh đi nhanh, hơi ngu ngốc nhờ : ).
    Đến bây giờ, có vẻ Mặt trăng lại làm nên chuyện hơn. Moon Bảo Bình. Một năm qua thiên về chiêm nghiệm, tìm kiếm, bây giờ tránh sân si được mất, học cách tin vào duyên số.

    Bạn hỏi, sao mày có thể hoà nhã được với tất cả mọi người. Mẹ thì nói nếu mày xéo sắc thì không ai thèm ở với mày đâu.

    Cũng may là có một bức hình về hôm ấy, những con người ấy.

    Mà yêu thì giống như khi nhắm mắt và được người khác dắt tay đi. Phó mặc tất thảy cho người đó. Vui buồn sợ hãi đều thuộc về người đó.

    À, mới tìm được nhạc hay nữa nè.

    Cả thơ hay nữa.


    give our hearts some weight by. Joe Ansett
     
    San San Quyên likes this.
  9. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    312
    Likes Received:
    21
    #8.2017

    Vài lời tháng tám. Và lúc ngồi dưới dốc cầu.

    Mới tìm được quán cà phê ở chỗ ngang dốc cầu. Cửa kính nhìn ra bên ngoài. Một cái bàn trong góc.

    Ngồi nhìn hoàng hôn buông xuống đỏ rực như sắp bùng cháy đến nơi. Nhưng thật ra kết thúc đã ở ngay trước mặt. Vẻ đẹp ngắn ngủi và bẽ bàng không ai nhìn ngắm.

    Sao Thuỷ đi lùi.

    Những mối quan hệ. Chiếc ví rỗng không.

    Vừa đi Sa Đéc hồi cuối tuần trước. Quê hương của Người tình. Thành phố bên sông hơn ba trăm tuổi mang tinh thần và nét đẹp riêng. Lúc ăn hủ tiếu thấy ở gần đó là một bức tường trắng rất đẹp, đi bộ đến đó, hoá ra là Kiến An Cung. Biểu tượng của thành phố, in hằn những vết dấu thời gian. Ngói xanh, cột sơn son đỏ, những bài kinh được tụng lên giữa lặng yên tĩnh mịch, như thể thời gian sẽ mãi dừng lại bên trong nó. Một vũ trụ tách biệt khỏi mọi xô bồ thế nhân.

    Khi thấy bức bích hoạ phai màu mới chứng kiến tận mắt sức mạnh rửa trôi của thời gian.

    Những thứ không nhìn thấy, những thứ bên trOng.

    Trong nhà sách như thường lệ lại mua sách : ))

    Phía Tây không có gì lạ. Và Người tình.

    Trong tủ sách bây giờ là những cuốn sách thực sự đọc. Thực sự nhìn thấy và thấu hiểu.

    Không có kiên nhẫn đọc hết Anne Frank, đã từng nghĩ vậy. Rồi lại bị cảm động bởi cô. Chỉ muốn nói rằng đó không phải là lỗi của dân tộc cô, càng không phải là lỗi lầm của cô. Chỉ muốn nói rằng dù cho thời đại có hỗn mang và điên rồ, dù cho người ta có sống chỉ để giết hoặc tìm giết nhau, chúng ta vẫn có quyền lực chọn trở nên tốt đẹp. Anne đã trở nên tốt đẹp.

    Mình có hứng thú tìm hiểu về cung hoang đạo. Về những ngôi sao chiếu mệnh. Về những hành tinh. Về những sức mạnh của vũ trụ.

    Mỗi đứa trẻ đều đã mang vận mệnh mà vũ trụ ban cho khi đến với thế giới này.

    Cũng muốn nói nhiều.

    Nhưng khi một mối quan hệ chẳng diễn ra theo ý muốn thì cứ thế bước đi thôi.

    Xin lỗi anh khi không thể ở bên anh được.
     
  10. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    312
    Likes Received:
    21
    #9. tiếc
    https://soundcloud.com/hoai-nam-doan/tiec-tank27


    cô ấy nói chỉ có thể nghe thấy được âm nhạc thuần túy nhất khi đêm đến, hoặc khi trời chưa sáng rõ, khi chưa ai kịp tỉnh giấc, những chiếc mặt nạ vẫn còn nằm yên nơi đầu giường. bởi những gì đẹp đẽ thường bị lấy đi rất nhanh.
    liệu có thể ngừng lại một lúc được không. những thanh âm vang vọng trong đầu tôi như biển cả. suy nghĩ cuồn cuộn không thể nói ra lời. những thất vọng và tình cảm đều đã bị chôn vùi hết. hẳn là rất khó chịu.
    thật khó để biết điều đúng để làm.
    những từ ngữ tầm thường. tôi.
    cô thường tự hỏi có phải mọi bắt đầu đều sai lầm hay không. cô trả lời, không, chắc có lẽ là chỉ sai người. nếu đã vậy, tại sao đến phút cuối mới có thể biết là không thuộc về nhau.
    người ta nuôi dưỡng linh hồn mình bằng những sự tổn thương. và chờ đợi. cả việc chờ đợi nữa.
    trong giấc mơ, cô thấy con chó màu đen hung dữ cắn lấy mình không buông. đó có lẽ là tất cả những gì còn sót lại. những gì cô đã mơ thấy. những hình dung cụ thể nhất và đơn giản nhất. chỉ có đau đớn và hoảng sợ. cô cuộn tròn lại trong chăn, mở mắt nhìn đăm đăm ra ngoải cửa sổ. cô chỉ muốn ngủ. nhưng họ không cho. những giấc mơ giữ cô tỉnh táo. hết lần này tới lần khác.
    nếu có thể nói ra mà không suy nghĩ, cô sẽ nói, tôi yêu tất cả mọi người. tất cả mọi thứ trên đời.
    tôi sẽ không sợ phải tổn thương nữa. sẽ không sợ phải quên đi hết lần này đến lần khác.
    nhưng lại là những gì cô phải làm.
    sáng nay thức dậy là một buổi sáng bình yên. cô đạp xe trên đường, nghe nhạc, không để bất cứ suy nghĩ nào được phép hiện diện.
    và giờ cô lại viết những dòng này.
     
  11. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    312
    Likes Received:
    21
    #10 GIỜ TRƯỚC · BẠN BÈ
    Buồn nốt hôm nay

    mấy năm trước toàn buồn tình, năm nay đã là một bước tiến mới. buồn cái gì cũng chả biết nữa. lúc nào cũng cầu xin, là, làm ơn, cái đầu này, đừng nghĩ nhiều nữa.

    giống như hôm nay, lại không thể ngủ được. nhưng mà có những thứ chỉ làm được vào đêm khuya. nhưng mà đã không uống cà phê nữa.

    trong tin nhắn thấy chữ đã xem cũng nhiều. mình cũng nhiều, họ cũng nhiều. không ai có thời gian trọn vẹn cho ai. tự trách vậy thôi nhưng mà hôm sau đâu lại hoàn đấy. trong chính cuộc đời mình, diễn một vai nông cạn. mỗi ngày là một tập phim dễ quên. phải đi đứng nói cười thế nào, phải cố gắng ra sao, ra sao nữa. như Naoko nói, nếu thả lỏng bản thân mình, tớ sẽ vụn vỡ. nếu thả lỏng... cảm nhận sâu sắc sự khủng hoảng và cô đơn khi dần thành người lớn.

    đến chết cô ấy cũng không yêu Watanabe, cô ấy chỉ đơn giản là yêu tuổi trẻ lộng lẫy của mình quá đỗi. nếu đã là một phần của nó, thì hãy chấp nhận. không có cái gì là toàn vẹn cả.

    lúc chạy xe về trên đường là lúc hiếm hoi yên tĩnh. suy xét lại những điều đã nói. có lẽ lúc nào cũng sợ hãi như vậy. dù nó chẳng để làm gì cả. sợ hãi, là ngu ngốc, là tiêu phí năng lượng. là những gì xấu xí và buồn bã nhất con người có thể có khi đã sinh ra cùng sự yếu thế trong mình.
    chúng ta muốn được đối xử dịu dàng, muốn được nghe lời yêu thương.
    chúng ta muốn dùng đôi tay mình nâng niu người trước mặt.


    chúng ta đã làm tất cả.

    và rồi chúng ta rơi.

    bạn nói với tôi khi viền mắt hồng hồng và tôi biết lệ đã che mờ tầm nhìn bạn. trong sự giận dữ và thất vọng tột đỉnh, bạn thấy đáy vực thẳm sâu đầu tiên của đời mình. không có nhà cho bạn nữa. bạn bị tước đoạt quyền làm người. bạn bị tước đoạt tất thảy.

    tôi nói với bạn, cũng ổn thôi. nếu điều đó đã xảy ra rồi. liệu nó sẽ là gì nữa nếu nó chưa xảy ra. không, tôi chẳng biết. tôi chỉ biết được những điều đã đến mà thôi.
    chúng ta có thể làm gì được đây.


    câu chuyện bạn kể rất ngắn. ký ức hạnh phúc không thể dùng vài ba từ ngắn ngủi để kể ra, nhưng chuyện buồn thì có thể.
    dạo này tôi bắt đầu thức khuya rồi. cứ coi như những dòng này là của một kẻ mơ ngủ đi.


    ai cũng mang trong mình nỗi buồn. khác là chúng ta biết giả vờ hay không. bạn mất đi ai, là do bạn. bạn tìm được ai, cũng là do bạn. bạn muốn thấy chính bạn, cũng là do bạn.

    lời nhắn cho tôi:
    đừng có cái gì cũng nhận lỗi về mình nữa, nhưng mà hãy chịu thiệt chút thôi. có câu trước mặt người giả làm người sau lưng diễn trò quỷ. ừ, miễn tròn vai là được.
    con quỷ của tôi. đừng để ai thấy cả.



    I feel you crying in a wall of text.


     
  12. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    312
    Likes Received:
    21
    mấy lời bạn nói.
    sáng nay chúng tôi có buổi uống cà phê cùng nhau trước khi bạn đi. chuyến xe rời Cao Lãnh lúc 8 giờ, bạn sẽ đến Sài Gòn giữa trưa. bạn đang sống và làm việc ở đó. rất yêu Sài Gòn, bạn thích ngồi bên bờ sông ngắm nhìn thành phố.

    chúng tôi hỏi điều gì bạn thích nhất ở đó? ừm, có lẽ là vì Sài Gòn có mọi thứ. đó là một thành phố lớn, một thành phố thú vị, bước sang một quận sẽ như là bước sang một thế giới thu nhỏ khác. bạn yêu sự yên tĩnh của quận 7 cũng như yêu cái lộn xộn người xe của quận nhất. ở đâu đó, sẽ luôn có thứ chúng ta cần tìm.
    kì lạ chưa, bạn nói. tôi lớn lên từ một thị trấn nhỏ, chỉ có khoảng sáu bảy ngàn người, ở chỗ chúng tôi có một rạp phim, một sân bowling, tất cả chỉ có vậy. suốt thời niên thiếu tôi đã luôn nung nấu ước mơ đi khỏi đó và sẽ không bao giờ quay lại nữa. nhưng kết quả là, giờ tôi đang sống ở một nơi tất bật và nhộn nhịp,với những tòa nhà cao tầng, đường phố về đêm lấp lánh, người xe như nêm. nhưng sự thật là sau 8 tiếng làm việc, những thứ tôi có thể làm là đi đến rạp phim, hoặc chơi bowling, hoặc chỉ mong ngả lưng xuống giường cho một giấc ngủ. y như vậy, như khi ở quê nhà.
    câu chuyện có vẻ buồn cười. nó chính xác là một câu chuyện để cười. cuộc đời mà, bạn không thể đối diện với nó một cách nghiêm trọng hay quá coi thường nó được.
    chúng tôi, những người đã ngồi trước quán cà phê sáng hôm nay, đã, đang, và sắp trải qua một quãng đời như thế.
    một quãng đời đối diện những thế giới bị phá vỡ. đó là khi bạn nhận ra cho dù ở đâu, bạn cũng phải ôm trong lòng một giấc mơ, có thể nó sẽ không như những gì bạn hình dung, có thể nó sẽ lái bạn ra khỏi những gì bạn trù tính ban đầu. cuộc đời mình muốn sống, ai mình sẽ yêu, những nơi mà có nằm mơ cũng không muốn quay trở lại. thường thì bạn sẽ sống ngược lại với những gì bạn muốn, chuyện đó tốt hay xấu đều do bạn quyết định, nhưng miễn là bạn đừng ôm giấc mơ ấy quá lâu, nếu không nó sẽ trở nên một ước mộng chẳng thành, và khi đó, chắc chắn nó là điều rất xấu.
    chúng tôi, tôi, là những đứa trẻ như bạn ngày xưa. chúng tôi cũng bối rối, bối rối với thế giới, với những giá trị của mình. chúng tôi không biết mình có gì, nhưng chúng tôi đều ôm một giấc mơ. dại gì không mơ, bạn chỉ biết điều sẽ không bao giờ đến nữa chứ có khi nào biết điều sẽ đến ?
     
  13. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    312
    Likes Received:
    21
    Hôm trước nữa, S. nhắn tin, hỏi có xem The Vietnam War chưa, bảo là rồi, không thể ngừng khóc được. Cái bộ phim ấy, những ánh mắt ấy, mình không thể tin được những thanh niên lành lặn cả về hồn lẫn xác, qua một cuộc chiến đã chẳng còn gì. Chẳng còn gì. Những huân chương họ ném hết qua hàng rào sắt, suýt chết để có được nó. Tại sao có thể hát trên những xác người ngã xuống, mình vẫn luôn tự hỏi, tại sao lại tô hồng chiến tranh, tại sao lại ngợi ca cho một ván cờ chết chóc... Tại sao, mình khóc khi nghe The Sound of Silence vang lên đoạn đọc thư của Mogie viết về cho gia đình. Trong những lời của anh phảng phất hình bóng của tử thần, của bóng tối. Có hàng nghìn thanh niên như anh. Có hàng triệu người bỏ đá vào túi quần túi áo để ra chiến trường, sống chết vì chân lý trong tim họ. Ít ra họ đã biết mình chết cho cái gì. Vậy nên mình cảm thương cho những con người như Mogie. Những thanh niên chọn nhầm lý tưởng, sống nhầm thời đại, đến chết vẫn không thể biết mình đánh đổi mạng sống vì điều gì...
    Điều họ làm, có khi đơn giản chỉ là giữ mình và đồng đội lành lặn nơi trận địa hung hiềm ấy, điều họ làm, là giữ mình còn sống đến lúc về nhà...


     
    manyuan likes this.
  14. Dương

    Joined:
    Aug 29, 2014
    Messages:
    312
    Likes Received:
    21
    #11.

    Thỉnh thoảng khi không kềm được, sẽ nảy sinh một chút cảm giác chán nản không nên có.
    Đó là lý do luôn phải giữ cho mình bận rộn. Chỉ có như vậy mới có thể tạm quên những tâm tư ngổn ngang. Cứ đi tới, đi mãi, sau đó sẽ phát hiện được hóa ra mình không thể trở về nữa.
    Em sợ. Sợ những trống rỗng ở chốn không có tận cùng.
    Em tìm kiếm anh. Và nhận ra anh không tồn tại ở trên đời.
    Những kỳ vọng và hy vọng của em vỡ nát rơi dưới nền đất. Chúng chỉ ở đó và câm lặng hệt trái tim em.
    Em biết sẽ thế nào nếu chẳng còn chốn về nhưng vẫn luôn giã biệt. Em.

    you and me by. feldberg
     

Share This Page