chúng ta chỉ là những đứa trẻ

Discussion in 'Truyện dài' started by Nguyên Hàn, Dec 24, 2017.

  1. Nguyên Hàn

    Joined:
    Dec 24, 2017
    Messages:
    7
    Likes Received:
    0
    tên fic: Chúng ta chỉ là những đứa trẻ
    tên tác giả: Nguyên Hàn
    thể loại: học đường
    * * *

    -
     
  2. Nguyên Hàn

    Joined:
    Dec 24, 2017
    Messages:
    7
    Likes Received:
    0
  3. Nguyên Hàn

    Joined:
    Dec 24, 2017
    Messages:
    7
    Likes Received:
    0
    #3 Nguyên Hàn, Dec 24, 2017
    Last edited: Dec 24, 2017
    chap 1: Đứa trẻ 14 tuổi
    Năm lớp 8, Vi được chuyển xuống bàn thứ 3 ngồi, dãy trong.
    Mắt Vi hơi kém, cận hai phẩy.Nhưng Vi chỉ đeo kính vào lúc học, không cố định.

    Bên cạnh cô- Cố Định Hoan-đang gục xuống bàn, tay ôm lấy đầu, ngủ.


    -Bốp Bốp- hai tay Vi vỗ vào nhau, tạo tiếng kêu để đánh thức cậu bạn.


    -Bà làm ầm gì thế? Để yên tôi ngủ!- Thằng con trai cồm đậy, gắt.


    -Gọi suốt nãy giờ mà giờ mới thưa là sao? Đập phát bây giờ đồ khinh người...


    -Khinh khỉ gì? Vỗ tay mà tôi trả lời...có phải vật nuôi của bà đâu!


    -Vỗ tay= hoan hô=gọi ông còn gì Hoan? Lấy vở hóa tôi mượn phát đi! - Vi thanh minh. Tay quờ quạng vào chiếc cặp ông bạn.


    -Bỏ ra, tôi tự lấy!- Hoan hất tay Vi.


    Ừa thì trong cặp Hoan có tiền mà.
    Nhìn thấy tiền thể nào Vi cũng kì kèo bảo đãi. Rách việc.
    * * *
    Không biết mình thích hay là yêu...
    Đó gọi là thanh xuân..............
    Tuổi thanh xuân của tôi và cô ấy thật sự thú vị...
    * * *

    - Tại sao con chó có 4 chân...mà không có 2 chân?


    Hoan ngó qua đôi mắt xanh lơ của Vi dè dặt hỏi...
    Ngắm nhìn hàng mi đen dài cong vút, cậu chờ đợi...đợi điều gì?
    Vì Vi, lần đầu tiên cậu mở mấy câu ngôn tình ra đọc.

    "-Tại sao con chó có 4 chân mà không có 2 chân?
    -Chịu..
    -Vậy tại sao cậu có 2 trái tim mà không phải 1?!
    -...
    -Vì cậu đánh cắp trái tim tớ, đồ ngốc!!!"
    * * *

    Hoan đang đợi đôi mắt đó suy ngẫm... đôi môi đó mở ra.. trả lời cậu như sắp đặt.


    -Vì....-Vi vẫn cố trả lời cái câu hỏi tưởng chừng ngớ ngẩn..


    -...


    -...Nếu con chó có 2 chân, người ta sẽ lẫn con chó với cậu!
    Gá há há há


    Mặt Hoan tối xịt lại, nhói một chút ở tim, buốt một chút ở đầu.

    -Con...con nhỏ khốn ngốc nghếch-

    Hoan ném mạnh quyển vở trên tay xuống bàn, giấy tờ lộn xộn lẫn vào nhau.
    Rồi từ trên má, một giọt nước ướt nhẹp hiện ra....giận rồi!

    Hoan đã lấy hết can đảm để hỏi, và cậu không còn đủ can đảm để ngăn nỗi xúc động...Hoan hơi yếu đuối.

    Nghe nói, mẹ cậu ấy bỏ bố con cậu đi. Ngày lên xe hoa, mẹ cậu gặp tai nạn, không kịp đến bệnh viện...qua đời...
    Bố cậu lấy vợ khác... nhà lại lắm anh chị em.
    Được cái cậu ấy học tốt, xếp trong top 5, rồi được nhận học bổng các kiểu...


    Hoan chạy đi để che những giọt nước mắt, mặc cho Vi gọi í ới đằng sau.
    * * *
    Hoan và Vi không hề nói chuyện với nhau trong suốt một tuần lễ.
     
  4. Nguyên Hàn

    Joined:
    Dec 24, 2017
    Messages:
    7
    Likes Received:
    0
    #4 Nguyên Hàn, Feb 4, 2018
    Last edited: Feb 25, 2018
    Trương được chuyển vị trí bàn 4 dãy trong, ngay sau Vi từ lâu. Thỉnh thoảng Vi và Trương cũng nói chuyện..

    Ngày Trương chuyển đến cũng là ngày có bài kiểm tra Hóa nâng cao.

    -Đề xàm quess, còn câu cuối khó vãi nồi cơm điện!!

    Đang miên man suy nghĩ, mặt mày nhăn nhó...

    -Ê, xong chưa Vi? gấp hộ móng rồng phát!

    Quay lại để lườm cái đứa vừa phát ngôn cái câu... gây ức chế đấy, Vi giật nảy mình khi thấy Trương đang ngồi xếp móng rồng, lắp vào cái hộp trái tim rất đẹp.

    -Làm bài đi, ngứa mắt!!

    -Xong rồi- cười toe toét

    -Kiểm tra lại đi, phi bút vào mắt bây giờ!

    Rồi Vi quay lên! Ai bảo giám làm phiền cái dòng tư duy của cô cơ chứ!
    * * *
    -Vi, bạn lắp vào hộ mình nhé!-
    Trương cầm chiếc hộp trên tay ra vẻ bảo Vi xếp vào. Trương khá may mắn khi sở hữu đôi mắt cười huyền thoại... và cậu đang cười.

    Bất giác, Vi hỏi ngớ ngẩn
    -Lúc cười, cậu nhìn thấy cái gì không?

    -Không!- trả lời vớ vẩn.

    Trương gấp móng rồng xếp vào hộp để tặng Thùy ngày giáng sinh. Trương đã tỏ tình với Thùy (qua facebook) hai lần nhưng không nhận được câu trả lời hoàn chỉnh.
    Nghe Trương nói, nó thích Thùy năm lớp 6, rồi lớp 7 không học cùng nữa, đến lớp 8 nó mới tỏ tình.

    -Mày nghĩ Thùy thích tao không? - không che giấu được bằng ánh mắt vô cảm, Trương bộc lộ.

    Nội tâm của cậu ấy...dịu dàng đến vậy sao?
    Rồi đáp lại cậu, lời nói ngọt như gió bùi vang lên

    -Có

    -Cảm ơn...

    Vi chỉ mỉm cười.
    Đối với cô, cô như vừa cứu vớt một sinh linh nhỏ bé đi lạc.
    * * *

    -Dạo này bà thân với Trương quá ha?- Hoan bỗng cất cao giọng với âm lượng khổng lồ.

    -Ha! Chịu nói chuyện lại rồi há!- Vi cười khanh khách

    Cô cũng sở hữu đôi mắt cười, chỉ là hơi hơi.
    Hoan im lặng... lại cái vẻ mặt sững sờ và lạnh lùng. Cậu sững người ra khi nhìn khuôn mặt ấy cười.
    Những ánh sáng chiếu qua ô cửa sổ...
    Những lọn tóc hơi bay bay trước gió...
    Đối với cậu, Vi thực sự đẹp như một thiên thần.

    -Này!...-Vi lấy hết tâm can cất lời.

    -...-

    -Quái vật như cậu...có biết uống trà sữa không đấy?

    -...- Hoan lại sững người...nhưng lần này là do niềm vui đến bất ngờ.

    -Còn 15 phút nữa mới vào học...coi như tôi có hảo tâm đãi cậu-
    Vi giật mạnh tay kéo Hoan ra khỏi chỗ ngồi.
    * * *
    Đó là lí do một tuần sau Vi và Hoan nói chuyện
     
  5. Nguyên Hàn

    Joined:
    Dec 24, 2017
    Messages:
    7
    Likes Received:
    0
    * * *
    -Em học cho cẩn thận vào!

    -...

    -Tôi nhớ từ đầu năm đến giờ, chưa bao giờ tôi hỏi em mà em trả lời đúng được đâu đấy...

    -...

    -Em là một trong những đối tượng tôi lo trượt đấy!-

    Mặt Vi tối sầm lại...
    Cô toán vẫn đứng đó, vung cây thước mắng xối xả Vi.

    -Bạn ấy đọc nhầm đề cô ạ!-
    Tiếng Hoan the thé vang lên để bào chữa cho Vi ...

    -Nhầm? Vì thiếu tập trung nên mới có chuyện nhầm!-
    Cô toán lại càng mắng gay gắt...

    Trong giờ học, Hoàn đã hỏi Vì chơi caro không, Vi lắc đầu. Vì ngồi làm trước bài tập nên không để ý cô giáo đang chữa bài nào...
    Giờ cô lại bị mắng vì thiếu tập trung, có nguy cơ trượt môn toán cơ bản...không cam tâm!
    Vi xịu mặt ngồi xuống, vừa buồn vừa xấu hổ...
    * * *
    -Vãi cả cơm điện, mày 10 điểm hả Vi!- Trương thốt lên nghệu ngão...
    Đứa học giỏi như cậu chỉ được 7,5 điểm, chính xác là do cậu sai nhiều.

    -Lớp mỗi mày 10 điểm thôi! Giỏi vờ lờ-Hoan-Mới hôm nọ bị cô toán kích, nay biết điểm cuối năm chắc cô ngất vì mày...

    -Ờ...-Vi mỉm cười tự hào.

    -Lúc đó, mày đã rất buồn, phải không?-

    Vi ngước qua đôi mắt Hoan rồi cúi đầu...cái gật đầu nhè nhẹ...

    -Giờ điểm cao, đãi trà sữa đuê!!!

    -:( (cho nó uống một lần và nó đã nghiện)
    Qua tao đi chơi với bạn hết tiền rồi! Giờ định ăn bám mạy mà mạy nói thuế là sao?

    -Mày đi chơi với ai?-

    "Ôi bất ngờ!
    Tưởng nó vẫn nằng nặc đòi uống!
    Ai dè nó chuyển chủ đề...
    Nếu mà bảo mình uống trà sữa với ... thì nó có loan cho cả lớp không nhỉ?
    ... đã bảo mình không được nói cho ai mà!"

    -Kệ đi! Mày đãi thì tao đi, không thì chịu.

    -Hôm qua mày đi chơi với đứa nào?- Hoan vẫn khăng khăng
    Cậu hơi bực tức lườm Vi.
    Cứ tưởng cậu là người duy nhất đi uống trà sữa với Vi...nào ngờ!

    -Đồ mặt dày!

    -...

    -Cậu...lên chức bố mẹ tôi từ khi nào? Im đi hộ cái được không!- Vi đập mạnh cái bút xuống bàn.
    Thực sự Vi không tức Hoan đến mức như vậy. Chỉ là nếu cô không nói thế, Hoan sẽ gặng hỏi bằng được.
    Mà Vi đã hứa sẽ không nói cho ai biết chuyện đó rồi!
    Vi đi uống trà sữa với Trọng...
    Lí do đơn giản là vì Vi nhờ Trọng làm hộ văn
    Đổi lại phải đãi milk tea...
    Nếu vụ này không trót lọt thì cả hai sinh linh đều die hết..
    Thế nên tuyệt đối không để lộ!

    Nhưng mà...sao cô lại thấy nhói ở tim...
    Sao cô lại hối hận đến vậy!
    Một người dễ xúc động như Hoan...sao cô lại nặng lời...
    Sao cô nhẫn tâm đến vậy?
    .....
    Đúng như cô đoán, Hoan không nói gì...
    Nhưng cái mặt buồn rượi của cậu đã nói lên tất cả.
    Cậu bị tổn thương ghê lắm!
    Rồi khuôn mặt cậu từ từ chạm vào mặt bàn, hai tay ôm lấy đầu...cậu ngủ, không phải khóc!
    * * *
    Nếu cứ tiếp tục như thế này...chẳng lẽ lại giận nhau thêm một tuần?!
    * * *

    -Trọng...!

    -...-Hoan vẫn im lặng nhưng cố dõi theo từng câu nói.

    -Đừng nói với ai nhé! Tớ đi uống trà sữa với Trọng!!

    -Ừ!-Hoan cất lên..

    Cái giọng cao bổng...buồn rười rượi...
     

Share This Page