Ảo

Discussion in 'Truyện dài' started by huongcat, Sep 19, 2015.

  1. huongcat

    Joined:
    Feb 14, 2015
    Messages:
    213
    Likes Received:
    9
    ẢO - Tập 113

    [​IMG]


    ẢO - TẬP 113

    Bực tức rút tay lại, không còn giữ được sự bình tĩnh. Bảo Nhi ném cho Nguyên Khôi cái nhìn căm ghét và ghê tởm :



    - Anh đi đi. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.


    Thái độ của Nhi đã chẳng làm cho hắn từ bỏ nhanh chóng như cô đã mong đợi. Vẫn bằng giọng ngọt như đường và nụ cười ra vẻ gần gũi, yêu thương, Nguyên Khôi xích lại gần Bảo Nhi hơn nữa, toan ôm lấy đôi vai cô :


    - Em yêu, sao lại thành ra thế này ? Em giận anh đến thế ư ? Anh xin lỗi, xin lỗi em thật mà. Nếu không phải vì bận thì anh đã không…


    Hất mạnh hai cánh tay anh ta, Bảo Nhi gầm gừ, hai mắt long lên như một lời cảnh cáo :


    - Tôi nói anh đi đi, tôi không cần anh quan tâm nữa.


    Ấy thế mà, anh ta vẫn muốn chồm tới gần cô như thể chẳng hề cảm thấy tình hình đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của mình nữa, khiến cho cô nghĩ bản thân sắp phải bước ra khỏi giường để tránh xa nanh vuốt gớm ghiếc kia. Nhưng lần này, bàn tay của người thứ ba đã đặt lên vai Nguyên Khôi, chẳng cần quá thô bạo cũng đã đủ để giữ anh ta lại. Những tin nhìn dữ tợn phóng thẳng từ đôi mắt Quang Hải vào gã đàn ông kia, dẫu giọng nói của anh vẫn còn từ tốn :


    - Đủ rồi. Anh không nghe thấy cô ấy nói gì sao ?


    Liếc nhìn Quang Hải rồi đến Bảo Nhi, Nguyên Khôi chợt bật cười khinh khỉnh, chậm rãi lùi ra khỏi chiếc giường và đứng hẳn xuống sàn. Vẻ mặt hắn cho đến lúc này vẫn không hề có gì là bất ngờ, tức giận hay thất vọng, buồn bã. Thay vào đó, một vẻ thỏa mãn gian trá lại xâm chiếm cả gương mặt, nhất là khi Nguyên Khôi quay sang Quang Hải, nói rất cởi mở :


    - Chà, thật tốt. – Hắn vỗ mấy cái lên vai người đối diện - Anh không chỉ lấy được trái tim Bảo Nhi mà còn làm cho cô bé quay lưng lại với tôi nữa.


    Và rồi, anh ta quay về phía Bảo Nhi, làm ra vẻ mỉa mai, chua chát :


    - Em được lắm, chỉ có mấy ngày không gặp, đã lập tức thay lòng đổi dạ. Tôi còn tưởng em là một thứ con gái tốt đẹp, hiền lành. Được lắm ! Em không cần tôi nữa ? Tôi sẽ đi.


    Nguyên Khôi vừa định quay bước, Nhi đã loáng thoáng nghe Quang Hải nói khẽ :


    - Khoan đã.


    Sau đó, hai người thì thầm với nhau điều gì, cô thật sự không thể nghe thấy nữa. Nhưng thái độ của Quang Hải mới thật lạ kì. Anh đang diễn kịch chăng, mà sao trông tựa hồ anh tán đồng với hành vi của Nguyên Khôi, trong đầu anh cũng có những âm mưu, dự định giống như hắn ? Đã có một giây, cô tưởng như rằng mình đang ở trong một căn phòng với hai kẻ xấu xa, gian xảo khi nhìn thấy nụ cười nửa miệng của Quang Hải, nụ cười khiến cho anh trở nên rất hợp làm bạn tốt của gã đàn ông kia.


    Trước sự ngạc nhiên của Bảo Nhi, Quang Hải đột ngột tăng âm lượng trở lại bình thường, cho tay vào túi quần :


    - Mọi thứ chúng ta hãy giải quyết ở đây luôn đi. Nợ nần của cô ấy với anh chẳng phải giờ nên để tôi giải quyết sao ?


    Thoạt tiên, Nguyên Khôi có vẻ không vui lắm khi Quang Hải chấm dứt kiểu nói thì thầm, nhưng hắn cũng nhanh chóng lấy lại nụ cười khinh khỉnh của mình để thoải mái bảo :


    - Được. Giải quyết thế nào là tùy anh. Thảo nào mà con bé này nhanh chóng ngả vào lòng anh đến như thế.


    Chẳng hiểu được gì, Bảo Nhi vội vã hỏi, lòng đâm ra hoảng hốt :


    - Cái gì ? Tôi có mắc nợ gì với anh ?


    Chỉ nhìn vào Nguyên Khôi nửa giây, ánh mắt cô đã hướng sang Quang Hải với một nỗi thắc mắc tột độ. Nở nụ cười êm ái, anh giải thích, mặc kệ Nguyên Khôi đang tỏ ra không muốn nói thẳng :


    - Em không nhớ sao ? Là những thứ Khôi đã mua cho em đó. Thay vì em đem trả lại chúng theo yêu cầu của anh ta, anh trả bằng tiền, như vậy là xong nợ.


    Dứt lời, Quang Hải rút ví, và sau khi nghe câu trả lời “năm triệu”, anh mở ví, đếm tiền rồi đưa ngay cho Nguyên Khôi. Tình huống này Bảo Nhi đã không ngờ tới, và bây giờ hành động của hắn đã khiến cô nhớ ngay đến Ngọc Toàn, kẻ bạc tình đã đuổi thiên Kim ra khỏi nhà và lấy lại tất cả mọi thứ đã từng tặng cô ấy. Mức độ khốn nạn, bỉ ổi của Nguyên Khôi có lẽ phải bằng cả Quang Hải và Ngọc Toàn cộng lại.


    Nhưng sao Quang Hải không để Bảo Nhi trả lại đồ cho Khôi ? Anh làm vậy sau này cô lấy đâu ra tiền để trả lại cho anh ? Nhận được tiền rồi, hắn ta biến thẳng ra cửa, không một lần ngoái đầu lại, chẳng đoái hoài gì tới Nhi nữa, vì với hắn, hắn đã hai tay “dâng” lại cô cho Quang Hải, hắn không còn một thứ liên hệ nào ở đây nữa. Đợi cho Hải đóng cửa lại, Bảo Nhi mới vừa bất bình vừa ngạc nhiên hỏi :


    - Anh để tôi ngày mai về lấy lại đồ trả hắn là được, sao lại đưa tiền cho hắn như vậy ? Bây giờ tôi sẽ lấy tiền mặt trả cho anh à ? Còn những thứ đó tôi biết làm gì với chúng ?


    Ngồi trở xuống ghế sô pha và lại cầm lap top, anh đáp :


    - Tôi có nói em phải trả lại tiền sao ?


    Cô ngẩn người :


    - Cái… gì ?


    Không phản ứng với hai chữ “cái gì” của cô, anh tiếp tục nói, giọng rất nghiêm khắc :


    - Tôi không muốn em tiếp xúc với hắn ta thêm một lần nào nữa.


    “Hành vi nghĩa hiệp” của Quang Hải chẳng hề làm cho Bảo Nhi vui mừng hay xúc động, mà nỗi âu lo, e sợ lại dâng cao thêm. Cô sợ rằng Thiên Kim nói đúng, cách hành xử của anh quá khó hiểu. Những gì Quang Hải làm hôm nay không giống gì với điều anh đã làm, lời anh đã nói ra cách đây bốn năm. Với anh lúc đó, Bảo Nhi có chết đi cũng không phải là việc anh sẽ quan tâm. Nhưng còn bây giờ, Quang Hải đang can dự vào quá nhiều việc của cô, thậm chí còn muốn đưa Nhi cùng về nơi anh đã từng lạnh lùng đuổi cô đi khỏi.


    Thấy Bảo Nhi ngồi thừ trên giường mãi đến hơn mười phút mà chưa hề có dấu hiệu sẽ làm gì khác, Quang Hải lại lấy chiếc iPad mới vừa sạc đầy pin đưa cho cô. Chỉ khi anh chạm nhẹ vào vai cô, Nhi mới giật mình bừng tỉnh khỏi dòng suy tư phức tạp để nhìn lên. Thật sự không phải cô đang ngồi thất thần vì buồn chán, nhưng dẫu sao Quang Hải cũng đã đưa rồi, Bảo Nhi cứ cầm lấy mà chơi để giết thời gian. Tuy nhiên, cô chơi mãi mà cứ thua mãi, vì đầu óc không thể dừng nghĩ về việc trả tiền, về cái hình nền điện thoại, về lời đề nghị của anh.



    [​IMG]
     
  2. huongcat

    Joined:
    Feb 14, 2015
    Messages:
    213
    Likes Received:
    9
    #122 huongcat, Jul 30, 2016
    Last edited: Oct 15, 2018
    ẢO - Tập 114

    [​IMG]

    ẢO - TẬP 114
    Chiều hôm nay Quang Hải đã rời phòng đi đâu đó rất lâu, mãi đến tận sáu giờ, khi mà Hải Nhi đã được đưa tới và chơi với Bảo Nhi rất lâu, anh mới quay lại. Trên tay anh còn có bữa cơm tối cho cả hai mẹ con, Nhi không phải dẫn con xuống nhà ăn gì cả. Cả hai chỉ không ngờ, vừa trông thấy Quang Hải bước vào, Hải Nhi đã nhảy phóc khỏi giường, chạy ùa tới níu lấy tay anh mà ríu rít, miệng cười tươi như hoa :

    - A, ba ! Ba về rồi ! Ba về rồi !

    Ngay lập tức, gương mặt anh sầm xuống đáng sợ hơn hẳn bất cứ lần nào Bảo Nhi đã từng trông thấy. Mím chặt môi để kiềm chế, anh hít rất sâu để ngăn mình không thô lỗ nhưng rốt cuộc cũng nói lớn, gần như một tiếng quát thẳng vào con bé, vẻ mặt vô cùng hung dữ :

    - Chú đã bảo con không được gọi “ba” nữa, không nhớ sao, hả?

    Sợ hãi rụt ngay hai tay lại, Hải Nhi bắt đầu mếu máo :

    - Con xin lỗi…

    Anh vẫn tiếp tục cộc cằn hơn khi thấy đôi mắt rơm rớm của con bé :

    - Xin lỗi làm cái gì ? Nhớ thì đừng có gọi như vậy nữa.

    Hải Nhi vội vã chạy đến bên mẹ mình, sà vào lòng Bảo Nhi rồi òa khóc núc nở. Cô không biết nói hay làm gì khác ngoài ôm lấy con bé rồi nhè nhẹ vuốt tóc, vuốt lưng để xoa dịu, vỗ về. Thay vì trút hận lên Bảo Nhi, bây giờ anh lại quay sang đổ lên đầu đứa trẻ tội nghiệp không cha này, cô càng thấy thêm phần đau đớn. Thực tế, Hải Nhi đâu phải không có cha, ba của nó còn sống sờ sờ trên đời này, lẽ nào cô phải bảo nó không được gọi người đàn ông đó là “ba” nữa hay sao ? Nhìn Quang Hải bằng ánh mắt oán hận, Bảo Nhi mím chặt môi, quay đi để ngăn chính mình đừng bật khóc giống như con. So với việc này, tất cả những sự quan tâm, chăm sóc của anh đều trở thành vô nghĩa.

    Chẳng đợi Bảo Nhi phải nói gì hay động tay vào, Quang Hải đã tự mình dựng cái bàn lên, bày các thứ thức ăn ra khỏi bao ni lông. Cố gắng dỗ con, Bảo Nhi nhẹ nhàng nói :

    - Đừng khóc nữa Hải Nhi, chuẩn bị ăn cơm với mẹ này. Nín đi, con !

    Đến lúc mọi thứ đã được dọn ra sẵn sàng, Hải Nhi đã nín đi được một chút để ngồi thẳng dậy và nhìn vào cái bàn. Quan sát một lúc, nó lại vuột miệng :

    - Ba không ăn hả ba ?

    Hai tiếng “ba” vang lên liên tục làm cho Quang Hải vẫn chưa nguôi cơn giận lại trừng mắt nhìn con bé. Nhớ ra mình đã nói bậy lần nữa, Hải Nhi đưa tay bịt lấy miệng, gương mặt lập tức trở nên hoảng hốt và lo sợ. Vội vàng tìm cách kéo sự quan tâm của con bé qua một vấn đề khác, Bảo Nhi gắp nhanh thức ăn cho Hải Nhi :

    - Nào, chúng ta ăn thôi. Đồ ăn ngon lắm đó Hải Nhi, thử đi !

    Bữa ăn chiều ấy đối với Bảo Nhi thật ảm đạm, dẫu cho lúc sau Quang Hải đã bỏ ra ngoài, để lại chỉ mình hai mẹ con trong phòng. Hôm qua nhìn thấy anh cư xử nhẹ nhàng với Hải Nhi, cô tưởng rằng anh vẫn còn một chút nương tình, nào có ngờ rằng anh đã chịu đựng, và sự chịu đựng ấy là có giới hạn. Đây là một hồi chuông cảnh tỉnh cho những mơ ước của cô về một ngày Hải Nhi sẽ được nhìn nhận như máu mủ ruột thịt và được đón về cùng ba thật đường đường chính chính. Như vậy, cô cũng đừng mơ tưởng rằng mình còn được anh yêu thương.

    Không có con người hung dữ, khó chịu ấy ở đây, Hải Nhi lại hỏi nhỏ mẹ một cách buồn bã :

    - Mẹ ơi, sao ba không cho con kêu “ba” ? Không gọi bằng “ba” thì con gọi gì đây ?

    Bảo Nhi không còn cách nào khác ngoài nói dối :

    - Ừ thì… hôm nay ba con hơi nóng giận một chút thôi. Con cứ nghe lời đi, cho ba vui, biết chưa ?

    Nói như thế có lẽ sẽ chẳng hại gì, vì từ chiều mai Quang Hải sẽ không bao giờ còn xuất hiện trước mặt Hải Nhi để cảm thấy bực tức vì tiếng “ba” ấy nữa. Nhưng lỡ như khi ấy, con bé lại hỏi, ba nó đã đi đâu rồi, bao giờ sẽ quay lại gặp con, cô sẽ phải làm gì đây ? Bảo Nhi đã sai lầm trầm trọng từ đầu khi cho Hải Nhi biết mặt người cha này thông qua những tấm ảnh cũ, bao nhiêu hối hận lúc này cũng đã là muộn màng.

    Đến chín giờ, Hải Nhi đã ngủ say trên giường, Quang Hải cũng vừa trở lại, nhưng chẳng hề nhắc gì tới chuyện đưa con bé về nhà cả. Nghĩ ngợi, Bảo Nhi đoán rằng vì ngày mai đã là thứ bảy, có lẽ anh sẽ để hai mẹ con ở cùng nhau. Hơn nữa, hẳn anh đã thấy rõ cô ở đây một mình buồn quá, có con gái bên cạnh sẽ vui vẻ hơn. Hai mẹ con có thể cùng nhau ngủ qua đêm nay trên chiếc giường nhỏ này, cô vẫn thấy vui hơn và bớt đi phần cô đơn, buồn tủi. Chầm chậm bước tới bên giường, Quang Hải dừng lại, lặng im đứng nhìn một lúc rất lâu, và Bảo Nhi nhận ra người mà anh hiện đang quan sát không phải mình mà là Hải Nhi. Cô đã hy vọng sẽ có thể thấy được chút gì đó gọi là yêu thương, xót xa trong mắt anh, nhưng tất cả chỉ có nỗi cay cú và cả sự thù hận, dù không mấy rõ ràng.

    Tuy nhiên, sau đấy, Quang Hải lại ngồi khom xuống bên giường, rất gần Hải Nhi. Chầm chậm và hơi tần ngần, một bàn tay của anh vươn tới gần con bé, rồi vuốt nhẹ mái tóc ngắn bồng bềnh, mềm mại. Hải Nhi ngủ rất say, chẳng hề hay biết gì, và nếu cô bé có biết được điều này, Bảo Nhi hiểu rằng nó hẳn sẽ vô cùng vui sướng. Nhưng còn cô, cô vẫn chưa thể mừng vui, sung sướng, vì cái nhìn của anh không phải cái nhìn của một người cha dành cho đứa con gái ruột thịt, và ở đấy cũng chẳng có nỗi ân hận, cắn rứt vì đã làm khốn khổ máu mủ của mình.

    Rời khỏi Hải Nhi, bàn tay Quang Hải bất thần lại chuyển sang một vị trí khác. Bảo Nhi hoàn toàn không ngờ được trước rằng anh sẽ nắm lấy bàn tay mình, cảm giác quá thân thương lan truyền đi khắp châu thân kéo theo nỗi đau đớn giày vò sâu tận trong trái tim. Bây giờ, trước mặt cô đã không còn một Quang Hải lạnh lùng, cay nghiệt và tàn nhẫn nữa. Anh quay trở lại hình dáng mà Bảo Nhi đã từng biết, từng yêu từ bốn năm trước, mười ba năm trước. Từ ánh mắt, vẻ mặt đến cái siết chặt bàn tay đều đong đầy một niềm hy vọng thiết tha, thật khó có thể nào tự gượng ép chính mình coi đó là một sự giả dối, một màn kịch công phu.

    Quang Hải cất tiếng rất nhỏ giữa căn phòng im ắng :

    - Bảo Nhi, hãy đi với anh, có được không ?

    Chỉ nhìn anh khoảnh khắc này và không nghĩ thêm bất cứ điều gì khác, không nhớ tới quá khứ hay những gì lí trí mách bảo, Bảo Nhi chỉ muốn gật đầu, bất chấp tất cả để được ở bên anh một lần nữa. Giá Nhi chỉ có một mình, việc lựa chọn với cô sẽ thật dễ dàng, cô là kẻ duy nhất phải chịu trách nhiệm và gánh lấy hậu quả của điều mình đã chọn. Trái tim cô điên cuồng muốn tìm cho ra một lí do để có thể hoàn toàn tin tưởng Quang Hải. Nhưng dẫu cho có muốn gì thì Bảo Nhi vẫn cảm thấy quá bất an và sợ hãi. Cô đã chọn tin anh hai lần, và đã thất bại một cách thảm hại, ê chề, ai có thể nói trước lần thứ ba sẽ chẳng bao giờ đến ?

    Bảo Nhi muốn nói lời đồng ý, nhưng không dám. Cô muốn từ chối anh, nhưng cũng chẳng cách nào thốt nên lời. Cô chỉ im lặng nằm đó nhìn anh, chỉ mong bàn tay Quang Hải sẽ không bao giờ rời đi, sẽ giữ lấy bàn tay Nhi mãi mãi. Anh thì thầm, siết chặt tay Bảo Nhi hơn nữa :

    - Em không thích cuộc sống như thế này, có đúng không ?

    Chẳng cần cô phải trả lời, Quang Hải cũng có thể tự hiểu được điều Bảo Nhi đang nghĩ. Nhưng dẫu có là như vậy, cô vẫn không chấp nhận trở về cùng anh, không chấp nhận mạo hiểm trao cuộc đời mình vào tay một kẻ đã làm quá nhiều điều tàn nhẫn như thế. Quang Hải trút một hơi dài thườn thượt, nỗi thất vọng lẫn tuyệt vọng ánh lên từ đôi mắt kia làm cho Bảo Nhi phải nao lòng, xót xa, chưa bao giờ có thể phớt lờ đi được. Đáng lẽ cô chẳng cần quan tâm tới điều này, không cần biết anh đã buồn, đã cảm thấy ra sao…

    Tối hôm đó, Quang Hải cũng lại ngủ trên ghế sô pha, chẳng mền, chẳng gối, chỉ cô độc và trơ trọi. Không chịu được cảnh tượng này, Bảo Nhi nửa đêm lại rời giường lấy bớt một chiếc chăn để đắp cho anh thật cẩn thận. Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại mãi trong đầu cô, vì lí gì mà anh không ngủ ở khách sạn, lại phải chịu khổ cực để làm điều này ? Ngày mai đã là kết thúc tất cả, thời gian sắp hết rồi, anh vẫn nào có ra tay làm điều gian trá ?

    Tối hôm nay khỏe hơn tối hôm trước rồi, không có cơn mệt mỏi làm cơ thể muốn nghỉ ngơi tột độ, Bảo Nhi lại chẳng thể ngủ ngon. Cả đến trong giấc mơ, cô cũng chỉ mãi thấy Quang Hải và Hải Nhi, hai nỗi ám ảnh quá dai dẳng và kinh hoàng.



    [​IMG]
     
  3. huongcat

    Joined:
    Feb 14, 2015
    Messages:
    213
    Likes Received:
    9
    ẢO - Tập 115

    [​IMG]


    ẢO - TẬP 115

    Cũng giống như sáng ngày hôm trước, Bảo Nhi thức dậy và thấy chiếc mền kia đã quay trở lại với mình, và mùi hương của anh lại nồng đượm trong không khí đang bao bọc xung quanh cô. Bên cạnh, Hải Nhi vẫn còn say giấc, dù trời bây giờ đã sáng rõ. Ngoài thứ mùi hương ấy, Bảo Nhi còn ngửi thấy hương thơm ngạt ngào của thức ăn, hẳn là bữa sáng đã được Quang Hải mua và để trên chiếc bàn nhỏ ở đầu giường. Anh đã đi đâu mất rồi, cô không thể biết. Quang Hải không có ở ban công, cũng không ở trong nhà vệ sinh, chỉ chiếc cặp đen còn để nơi đây là dấu hiệu duy nhất cho Nhi biết anh chưa ra đi mãi mãi. Cô đoán có lẽ anh đã đi để làm những công việc cần thiết cuối cùng trước khi trở về Sài Gòn.



    Buổi sáng hôm ấy, dẫu rằng có Hải Nhi ở cùng, Bảo Nhi lại buồn rầu, cảm thấy mọi thứ đều ảm đạm, u ám vì Quang Hải không có ở đây. Chiều nay anh đã đi rồi, sáng nay lẽ nào cô cũng không thể nhìn thấy anh được lâu hơn nữa ? Nếu anh mà ra đi vào lúc cô đang thiêm thiếp ngủ thì càng tệ hại không thể nào tả xiết. Mà không thể như vậy được, Quang Hải đi rồi thì cô phải ra khỏi đây, vì chẳng còn ai trả tiền cho cái phòng bệnh đắt tiền này nữa. Việc ấy có ảnh hưởng trực tiếp với Bảo Nhi, chúng sẽ không diễn ra khi cô đang ngủ đâu.


    Khoảng mười một giờ, Quang Hải quay lại với bữa trưa dành cho hai mẹ con Bảo Nhi trên tay. Cô đã tưởng rằng Hải Nhi sẽ vì sợ mà không quấn lấy anh nữa, nào ngờ mọi việc đã chẳng hề diễn ra như vậy. Con bé vừa thấy ba mình xuất hiện, vẫn như hôm qua, đã lon ton chạy tới nắm lấy tay anh một cách hớn hở. Hành động ấy diễn ra trong im lặng, vì con bé chẳng ríu rít kêu “ba” nữa, hình như đã biết sợ bị quở mắng. Tuy nhiên, kể cả khi sự việc là như thế, Bảo Nhi vẫn đau lòng vì vẻ mặt khó chịu của anh, tựa hồ Quang Hải còn không muốn đứa bé ấy động vào mình. Cô đã tưởng anh không phải là thứ sắt đá vô tình vô cảm, ắt sẽ cảm động, sẽ xiêu lòng với đứa con nhỏ lúc nào cũng muốn quấn quýt bên mình. Thực tế đã cho thấy, anh hoàn toàn không có bất kỳ cảm xúc yêu thương nào với Hải Nhi, và có lẽ sẽ chẳng bao giờ có.


    Tâm trạng Bảo Nhi vốn đã tệ giờ lại càng thêm não nùng. Cả ba người đều lặng im, Hải Nhi quay trở lại với mẹ, trong khi Quang Hải lặng lẽ để những hộp thức ăn xuống rồi dựng lên cái bàn, chẳng nói một lời nào cả. Âm thầm quan sát anh, dù Hải không mở miệng câu nào, Bảo Nhi cũng ngờ ngợ thấy vẻ mặt anh có gì đó khác lạ. Anh chẳng trở nên vui vẻ gì hơn so với tối hôm qua, nhưng nét sầu não, tuyệt vọng trên mặt hình như đã giảm đi khá nhiều. Cô giật mình, không lẽ chỉ sau một đêm suy nghĩ của anh đã thay đổi nhanh đến vậy ?


    Hai phần thức ăn ngon lành được bày ra trên bàn, một lớn một nhỏ. Sau khi làm xong công việc ấy, Quang Hải lại bỏ ra ngoài. Đến tận khi hoàn thành bữa trưa, Bảo Nhi đâm ra lo sợ vì không thấy anh quay trở lại. Bây giờ cô mệt mỏi quá, chỉ muốn thiếp đi, nhưng thời khắc ra đi của anh thì cũng đã quá cận kề. Cô muốn giữ mình tỉnh táo cho đến tận giây phút cuối cùng, cõi lòng gần như hoảng hốt và sợ hãi thật sự. Không thể chịu đựng được, cô đứng dậy ra ngoài cửa muốn nhìn xem Quang Hải có còn đang ở đâu đó quanh đây chăng.


    Cả hành lang bên ngoài tuyệt nhiên chẳng hề có bóng dáng của anh, và Bảo Nhi cũng thấy mình không còn sức để trụ được tại đây lâu nữa. Cô tưởng rằng mình đã khỏe, nhưng sao chính lúc cần tỉnh táo nhất thì thần trí lại mơ màng, choáng váng đến thế này ? Tựa vào thành cửa, cô đau đớn nhìn khắp cả hành lang vắng vẻ, chậm chạp lê bước trở vào và nằm phịch xuống giường. Một dòng lệ lăn dài trên má Bảo Nhi trước khi cô chìm vào giấc ngủ sâu.


    “Làm ơn anh, đừng ra đi như vậy”…





    Bảo Nhi chậm chạp, lười biếng thức dậy sau một giấc ngủ rất dài và sâu bất bình thường, không mộng mị, cũng không hay biết trời đất gì cả. Khi có chút ý thức đầu tiên, cô nghĩ có lẽ mình ngủ ngon như vậy là nhờ chăn nệm êm ái, ấm áp và thơm tho quá, hơn hẳn hai ngày trước, và dĩ nhiên là hơn rất nhiều so với những ngày nằm ở nhà trọ. Nhưng lạ quá, bàn tay cô chạm vào một lớp chăn không giống gì với tấm chăn Bảo Nhi nhớ mình đã tự đắp lên người. Cảm giác lúc này mềm mềm, êm êm và hình như giống lông thú. Sự ngạc nhiên và tò mò nhanh chóng giúp kéo cô khỏi cơn mơ màng để khám phá ra sự thật.


    Chưa tỉnh táo hẳn, Bảo Nhi mở mắt ra và chỉ thấy trong tầm mắt mình lớp lông khá dài màu xám sậm trên cả chiếc chăn và cái gối vừa to vừa êm không thể tả. Tấm trải giường cũng làm bằng chất liệu và có màu sắc tương tự. Tất cả những thứ ấy trông vào và cảm nhận cũng đã có thể nhận ra ngay là hàng cao cấp, chẳng phải loại thường. Kì lạ hơn, cái giường Nhi đang nằm rộng quá, chỉ có thể là giường đôi, trong khi giường ở bệnh viện không thể nào là như vậy được.


    Hoảng kinh hồn vía, Bảo Nhi bật dậy như gắn lò xo, hớt hãi đưa mắt nhìn khắp xung quanh, và không ngờ nổi mình đã bị vây chặt bởi một bóng tối quen thuộc. Cả căn phòng chỉ có chiếc giường là sáng lên nhờ có hai cái đèn để bàn ở hai bên, còn những phần khác đều phủ một màu đen tăm tối do chính bốn bức tường, sàn nhà và cả trần nhà đều có màu đen đặc. Những thứ vải bọc trên chiếc giường thì đã thay, nhưng cái bàn nhỏ kia vẫn là cái cũ, hai cái đèn cũng thế. Từng thứ chăn gối đều đượm mùi hương đã trở nên thân quen với Nhi trong ba ngày qua. Quần áo của cô đã được thay, Bảo Nhi không phải mặc quần áo của bệnh nhân nữa, mà đây cũng chẳng hề là thứ thuộc về cô, nó là một bộ đồ mặc nhà mang đậm dáng vẻ của các thứ hàng hiệu đắt tiền và lạ lẫm.


    Kinh hãi về những gì bản thân đã nhận ra chỉ trong tích tắc, Bảo Nhi hoảng hốt cứ theo phản xạ tự nhiên chạy về đúng hướng có cảnh cửa mà nhào ra khỏi phòng. Sau cánh cửa ấy chính là phòng bếp, vẫn còn sáng đèn để cho cô nhìn thấy chiếc đồng hồ treo tường đang chỉ hơn tám giờ tối. Chẳng cần phải đợi ai nói nữa, cô đã tự hiểu ra cả rồi. Chính là bữa trưa mà Quang Hải đem tới, nó đã bị anh cho thuốc vào, khiến Bảo Nhi không có cách nào cầm cự được, đã ngủ thẳng một giấc dài đủ để anh tự ý đưa cô từ Đà Lạt trở về Sài Gòn.


    Ngay lúc này, khói không bốc lên ngùn ngụt trên đầu Bảo Nhi, mà thay vào đó, nỗi sợ hãi đang xâm chiếm toàn thân, làm cả tay chân cô đều lạnh ngắt. Hành vi ngang ngược này chẳng ai có thể tin được là không mang một ý đồ xấu xa nào. Còn Hải Nhi của cô, con bé đang ở đâu ? Bảo Nhi thấy muốn phát điên lên vì ý nghĩ Quang Hải đã nhẫn tâm bỏ mặc con bé một mình, không cần đoái hoài giống như ngày xưa vậy. Rồ lên như một kẻ tâm thần, Bảo Nhi chạy như bay vòng quanh căn nhà để tìm kiếm nhưng chẳng thể thấy một ai, mọi nơi đều hoang vắng, dù đèn vẫn còn mở sáng.


    [​IMG]
     
  4. huongcat

    Joined:
    Feb 14, 2015
    Messages:
    213
    Likes Received:
    9
    ẢO - Tập 116

    [​IMG]

    ẢO - TẬP 116

    Chỉ đến khi chuẩn bị vặn tay nắm cửa phòng khách để mở cửa, Bảo Nhi mới nghe thấy tiếng người nói chuyện ở ngoài kia. Từ đó vang ra chỉ hai giọng nói, một chắc chắn là của Quang Hải, và kia là một giọng khác gần giống với anh, đấy chính là ông Lưu, ba của Hải. Bảo Nhi có thể nghe được cuộc đối thoại qua cánh cửa gỗ này bởi cả hai đang khá lớn tiếng, nhất là lão già kia.



    - Tại sao lần nào con cũng như một đứa điên rồ vì cái con nhỏ đó ? Bốn năm trước ba tưởng con đã tự hiểu ra, tự biết mình ngu xuẩn đến thế nào, vậy mà bây giờ… đáng giá đến thế à ? Một con nhỏ không chồng với đứa con gái ba tuổi so với con gái ông chủ tịch, vừa xinh đẹp vừa có học thức ? Bây giờ họ vẫn chưa biết gì về việc này, con hãy liệu hồn mà giải quyết ngay đi.


    - Tại sao lại phải sợ họ biết ? – Quang Hải cãi lại, giọng anh bấy giờ rất hung dữ, không giống với vẻ kiềm chế, nhún nhường đối với ba mình mà ngày xưa Nhi đã thấy – Tại sao lúc nào ba cũng phản đối Bảo Nhi vì những lí do giống như vậy ? Con chọn cô ấy thì sao, nhà ta sẽ phá sản, sản nghiệp của chúng ta sẽ tan tành à ? Nếu không phải như vậy, thì ba đừng dạy con phải chọn ai để yêu, để lấy nữa.


    - Ngày xưa cũng chỉ tại con nhỏ này mà con đã mất đi Nhật Oanh, bài học đấy với con chưa đủ làm con nhớ đời hay sao ?


    - Đó không phải là bài học gì với con cả. Con chưa bao giờ có ý định kết hôn với Nhật Oanh, và cũng sẽ không bao giờ có.


    Cuộc tranh cãi nảy lửa hình như đã kéo dài rất lâu thì đến lúc này bỗng dưng đột ngột kết thúc mà Bảo Nhi không biết được lí do. Dường như ngoài kia đã xảy ra chuyện gì đó, cô chỉ nghe loáng thoáng tiếng bước chân vội vã của ai đấy, rồi kế đến một tiếng bước chân khác cũng vang lên rồi xa dần, chắc cả hai đều đã không còn ở trong phòng khách nữa. Nhưng Bảo Nhi chợt giật mình, việc cô muốn làm bây giờ là đi tìm Hải Nhi, chứ không phải quan tâm xem hai người họ đang làm gì với nhau.


    Biết chắc con bé không thể ở trong phòng khách, Bảo Nhi quay trở vào phía sau ngôi nhà để sục sạo, tìm kiếm. Khoảng sân sau dù rất rộng rãi, thoáng mát và đẹp đẽ cho một đứa trẻ chơi đùa nhưng Hải Nhi cũng không hiện diện tại đấy. Từ đây, cô vẫn loáng thoáng nghe thấy tiếng mở cổng và động cơ xe hơi rồ lên, báo hiệu lão già đáng ghét kia đã ra về. Điên cả người, cô chạy ào vào nhà tìm Quang Hải để hỏi cho ra lẽ, để tìm cho ra con gái của mình. Nếu anh bỏ mặc con bé lại Đà Lạt, cô thề mình sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nữa.


    Nào ngờ, đi tới gần phòng bếp, Bảo Nhi lại ngạc nhiên vì nghe thấy tiếng khóc thút thít của Hải Nhi cùng với tiếng nói nhẹ nhàng, khe khẽ của Quang Hải, dường như cả hai đều đang ở đây. Biết được cô bé đang ở nơi này với mình, Bảo Nhi trút được cả một mối kinh sợ khổng lồ đã đè nặng trên vai. Bởi vậy, cô không vội vã tìm anh chi nữa, mà nhón chân đi thật khẽ tới cửa phòng bếp để xem hai người đang làm gì, chuyện gì đã khiến cho Hải Nhi khóc. Giọng anh đang nhỏ nhẹ, dịu dàng như thế, hẳn không phải Quang Hải lại vừa mắng con, chính vì thế, cô càng khó hiểu và ngỡ ngàng gấp bội.


    Bên bàn ăn, Quang Hải đang yên vị trên một chiếc ghế với Hải Nhi ngồi trên chân. Từ vị trí này, Bảo Nhi không nhìn thấy rõ mặt con mình, chỉ có thể nhận ra cơ thể nhỏ nhắn của con bé đang run rẩy vì cơn thổn thức. Nguyên nhân của việc này thì đã rõ ràng vì cô thấy trên bàn có bông gòn, băng gạc, thuốc đỏ, cồn và oxy già. Vết thương của con bé có nghiêm trọng hay không, lớn hay nhỏ thì Nhi vẫn chưa thể thấy, chỉ biết rằng nó nằm trên đầu gối trái của Hải Nhi. Nhưng, giữa hoàn cảnh đó, Bảo Nhi không thể dành nhiều thời gian và tâm trí để quan tâm tới việc đó, vì một vấn đề khác đang làm cô vừa mơ hồ sung sướng vừa đau đớn không yên.


    Vừa dịu giọng vỗ về đứa bé, Quang Hải vừa đang bôi các thứ thuốc lên vết thương của Hải Nhi, cảnh ấy cả trong tưởng tượng của Bảo Nhi cũng chưa bao giờ có thể ngọt ngào đến vậy. Con bé rất ngoan ngoãn làm theo lời ba mình, chịu ngồi yên để bôi thuốc, chỉ có hai dòng nước mắt là không ngừng chảy xuống được. Bảo Nhi đã tưởng việc Quang Hải không quát mắng con mình đã là một may mắn, chưa hề nghĩ rằng cô có thể hy vọng một sự gần gũi như thế này dành cho cô bé từ anh. Nhìn điều này, ai có thể tin rằng Quang Hải chính là kẻ đã ruồng bỏ hai mẹ con cô chẳng hề thương tiếc, áy náy cách đây bốn năm ? Từng cử chỉ đều được anh thực hiện thật cẩn trọng, từ tốn để hạn chế cơn đau có thể gây ra cho Hải Nhi. Bảo Nhi biết anh không thể chăm sóc cho con bé tốt bằng mình, không thể đối xử nhẹ nhàng như cô, nhưng chẳng điều gì có thể làm cho cô chấm dứt cảnh tượng này được cả.


    Thứ tự các công việc được Quang Hải thực hiện không hề khác gì so với điều Bảo Nhi đã từng làm cho anh với vết thương trên tay vào một ngày đã xa tận hơn mười năm về trước. Tiếng khóc của Hải Nhi vì té có khả năng làm chấm dứt cuộc đối thoại giữa Quang Hải với anh, thu hút sự chú ý, quan tâm của anh nhiều hơn gã đàn ông ấy. Càng đứng lặng yên nghe nhiều hơn những lời dỗ dành rất trầm ấm phát ra từ chính miệng Quang Hải, nhìn lâu hơn vào nỗi lo lắng rất chân thật trên nét mặt anh, Bảo Nhi càng không ngăn nổi mình tin rằng Hải Nhi còn có thể khiến cho ba nó làm bao nhiêu là điều nữa. Vậy ra anh không phải là thứ sắt đá tồn tại trên đời này chẳng hề biết xúc động, yêu thương. Tình cảm kia có thể chưa to tát được đến mức như tình thương của một người cha dành cho con, nhưng ít ra đó đã là trên mức trung bình và đủ khiến Bảo Nhi dậy lên trong lòng một chút gì đó gọi là tin tưởng.


    Chỉ có điều, trong tất cả những lời nhỏ nhẹ, trìu mến ấy, không hề có lấy một tiếng “ba” nào cả.


    Sau khi Quang Hải đã hoàn tất các công đoạn, Hải Nhi vẫn chưa thôi khóc rưng rức, hẳn là con bé vẫn còn thấy đau lắm. Trong một thoáng, Bảo Nhi thấy anh có vẻ lúng túng trước điều này, nhưng vẫn cứ cố gắng chờ đợi xem mọi chuyện rồi sẽ ra sao. Và rồi, Quang Hải đã đứng lên khỏi ghế, bồng theo Hải Nhi trên tay. Vừa được ba mình ẵm lên, cô bé đã vòng hai cánh tay bé bỏng ôm quanh cổ anh thật chặt, hình như sẽ không còn chịu thả ra nữa. Vừa ôm con vừa đi vòng quanh chầm chậm trong căn phòng bếp, Quang Hải tiếp tục vỗ về Hải Nhi bằng những lời lẽ, cử chỉ nhẹ nhàng hơn, gần gũi hơn. Bảo Nhi không nghe rõ những gì anh thì thầm với con bé, nhưng những gì mắt có thể thấy và âm thanh dịu êm mà tai có thể loáng thoáng nghe thấy đã đủ khiến cho cả cõi lòng cô tan ra thành nước. Chẳng biết đã bao lâu, cô cứ đứng thần người ra đó mà nhìn anh chăm sóc cho đứa con gái duy nhất của hai người. Càng về sau, Bảo Nhi càng thấy một nỗi xúc động đang dâng lên làm nghẹn cổ họng cô, nước mắt có lẽ suýt chút nữa đã rơi xuống.


    Rất lâu sau đấy, Hải Nhi đã nín khóc hẳn, trong khi đôi tay nó vẫn chưa hề có một giây rời khỏi người cha mà con bé chỉ mới gần gũi có mấy ngày. Thậm chí, cô bé còn dần dần thiếp đi ngon lành và dễ chịu trên tay Quang Hải, đầu gục hẳn vào vai anh, chẳng hay biết trời đất gì nữa. Bảo Nhi không thể tự tưởng tượng ra được Quang Hải đã nói với con bé những gì để có thể khiến cho điều kì diệu này xảy ra. Cô cứ tưởng như Hải Nhi đã khá lớn so với cái tuổi có thể thiếp đi khi được ba mẹ ẵm bồng trên tay. Khả năng kiên nhẫn và chịu đựng của anh thật sự khiến cô quá đỗi bất ngờ. Đã từ lâu rồi, đôi tay gầy guộc của Nhi không còn ẵm nổi cả chính con gái của cô nữa. Nếu Quang Hải có thể yêu thương và chăm sóc cho Hải Nhi ân cần như thế, cô thật không hiểu có thể nào mà ngày ấy chính anh là người đã làm điều phũ phàng đó...

    [​IMG]
     
  5. huongcat

    Joined:
    Feb 14, 2015
    Messages:
    213
    Likes Received:
    9
    ẢO - Tập 117

    [​IMG]


    ẢO - TẬP 117

    Bảo Nhi đi từng bước thật khẽ khàng theo chân Quang Hải khi thấy anh rời khỏi phòng bếp, càng lúc càng ngạc nhiên hơn vì anh không đi về hướng phòng ngủ mà cô vừa rời khỏi ban nãy. Quang Hải mang Hải Nhi vào một trong những căn phòng ngày xưa khi Bảo Nhi ở đây cô thấy chúng vẫn trống trơn. Lần này thì đáng buồn thay, anh đã đóng cửa lại sau khi bước vào, nên cô không còn cách nào khác ngoài ở bên ngoài chờ xem mọi động tĩnh và suy đoán lung tung. Dù thấy khó tin, Bảo Nhi vẫn phải cho rằng Quang Hải đã chuẩn bị hẳn một căn phòng đàng hoàng cho Hải Nhi, trong đó sẽ có giường, tủ, bàn, ghế. Phải rồi, cô thấy con bé mặt một bộ quần áo trông rất lạ, cô chưa từng thấy bao giờ cả. Lẽ nào anh thực sự muốn giữ hai mẹ con cô lâu dài tại chính ngôi nhà của mình ?


    Nghe tiếng cánh cửa phòng mở ra, Bảo Nhi vội vàng tìm một chỗ nấp an toàn – dù chẳng biết tại sao mình phải làm thế - chờ cho anh khẽ khàng khép cửa, đi khỏi rồi mới tiến tới, và cũng cố gắng thật nhỏ tiếng, cô đẩy cửa bước vào phòng.


    Căn phòng ấy tuy chưa hẳn là một căn phòng dành cho đứa bé gái hơn ba tuổi, vẫn còn màu sắc tăm tối như những căn phòng khác của ngôi nhà nhưng nó vẫn đúng với điều mà Bảo Nhi đã nghĩ tới. Hải Nhi đang ngủ say trên một chiếc giường nhỏ rất điệu đà kiểu dành cho các cô công chúa nhỏ, có bốn cây cột và rèm voan mỏng rũ xuống xung quanh. Những thứ trên giường đa số đều là màu hồng, có cái màu trắng, và ngoài ra những thứ còn lại trong phòng cũng chỉ mang hai màu sắc ấy. Bên cạnh Hải Nhi còn có một con gấu bông lớn xinh xắn, dễ thương mà Bảo Nhi biết rõ là con bé thích mê ly. Chiếc tủ quần áo chứa chưa nhiều đồ cho lắm, có những cái cô đã biết, có vài cái lại hoàn toàn lạ lẫm.


    Ngồi xuống bên mép giường nhìn ngắm đứa con gái bé bỏng, Bảo Nhi thầm nghĩ Quang Hải không cần phải chuốc thuốc mê con bé cũng có thể khiến nó ngoan ngoãn đi theo anh một cách dễ dàng. Ở nơi này, chắc chắn Hải Nhi sẽ vui hơn ở nhà rất nhiều, có sân vườn rộng rãi để nô giỡn, có ti vi để xem, có quần áo mới và đẹp, có nhiều đồ chơi hấp dẫn, có giường nệm êm ái để ngủ, có cả thức ăn ngon để ăn, lại thêm một người cha nữa. Hai mẹ con không cùng một ý nghĩ, nhưng Bảo Nhi cũng khao khát được sống ở đây, thậm chí là hơn bất kỳ nơi nào trên cõi đời này. Nếu mọi thứ hiện hữu trước mặt cô đều chỉ mang những ý nghĩa tốt đẹp mà lòng cô mong muốn, thì Bảo Nhi vẫn còn một khúc mắc quá lớn.


    Tại sao Quang Hải vẫn tự xưng là “chú” khi nói chuyện với Hải Nhi ? Khi đã rước hai mẹ con cô về đây, chẳng phải hành động đó là rất dư thừa sao ?


    Ngồi ở đấy đến chừng năm phút, Bảo Nhi dịu dàng đặt lên trán con một nụ hôn rồi rời khỏi phòng, tâm trạng rối như tơ vò với những câu hỏi không biết làm sao tìm lời giải đáp. Nào ngờ, vừa đóng cửa xong và quay lưng lại, Bảo Nhi đã giật mình vì thấy Quang Hải đang đứng ở ngay phía sau, lặng lẽ quan sát. Như một phản ứng tự nhiên, cô giật lùi, tránh ra xa khỏi anh rồi mới tần ngần đứng nhìn. Đối mặt nhau lần đầu tiên kể từ lúc Bảo Nhi thức dậy, cô chợt đâm bối rối, không biết phải làm thế nào cho phải. Đáng lẽ ra, cô phải nổi giận với Quang Hải vì hành động ngang ngược của anh, nhưng lúc này miệng lại không thể thốt nên được lời nào, kể cả nỗi bực tức trong lòng cũng chẳng còn nữa. Những gì hiện diện trong lòng Bảo Nhi lúc này, khi nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ có nỗi hoài nghi, lo sợ và cả niềm hy vọng tha thiết.


    Quang Hải lên tiếng nhẹ nhàng sau một hồi lâu, gương mặt không hề có lấy một nụ cười và vẫn còn buồn, dù đã đỡ hơn hôm trước :


    - Em dậy từ bao giờ thế ? – Câu nói đó của anh không hẳn là một câu hỏi, vì Hải đã chẳng đợi Nhi trả lời – Em đi tắm rửa rồi ra ăn cơm với anh, nhé.


    Nghe bốn chữ “ăn cơm với anh”, Bảo Nhi ngạc nhiên vuột miệng hỏi ngay :


    - Anh chưa ăn sao ?


    Âm điệu nhỏ nhẹ từ cô bấy giờ mới khiến cho anh mỉm cười :


    - Chưa. Anh đợi em mà.


    Những tiếng “em” ngọt ngào, gần gũi được lặp đi lặp lại bên tai Bảo Nhi từ hôm qua đến giờ đã rất nhiều lần, khiến cho lòng cô không khỏi quặn lại. Âm thanh đó cô đã không được nghe quá lâu, những từ xưng hô đầy xa cách “tôi – cô” của vài ngày trước càng khiến cho Bảo Nhi nghĩ rằng Quang Hải đã chẳng còn gì cho cô nữa. Ngậm ngùi cúi đầu, cô lủi thủi quay bước để trở về căn phòng ngủ. Trong khi đó, anh lại nói thêm ở phía sau :


    - Quần áo của em để ở trong tủ.


    Ngoài mong đợi của Bảo Nhi, y phục của cô đều được xếp gọn gàng trong chính ngăn tủ mà ngày xưa cô đã từng sử dụng rồi sau đấy lại phải đau đớn dọn đi từng thứ một. Quần áo của chính cô thì rất ít, bây giờ ở đây thì đa số là trang phục mới, trông vào biết chắc là sẽ vừa, không còn như lần đầu Quang Hải nhờ bà giúp việc mua đồ cho Bảo Nhi nữa. Ngoài ra, ở đấy cũng chẳng thiếu những bộ đồ anh đã mua cho Nhi lúc trước, đặc biệt nhất là bộ đầm hai người đã từng cùng nhau lựa chọn để mặc đi dự tiệc. Chúng thẳng thóm, tinh tươm, không hề có bất kì dấu hiệu nhăn nheo, cũ kĩ nào cả, như thể đã được cát giữ rất cẩn thận, dù cho đã bốn năm qua đi.


    Căn phòng tắm quen thuộc nay lại được trang bị đầy đủ đồ dùng cho hai người sử dụng như một ngày cách đây đã rất lâu. Mọi thứ trông cứ như vẫn chưa hề có chuyện gì xảy ra, tất cả chỉ là một giấc mơ và bây giờ Bảo Nhi vẫn lại ở đây, cùng cô con gái nhỏ. Dẫu là vậy, lòng cô vẫn cứ đau, và càng sợ hãi việc sẽ nhìn thấy nơi mà ngày trước mình đã không thể chịu đựng nổi cơn sốc và ngất đi, được đưa vào bệnh viện nhưng không còn có ai quan tâm ngó ngàng đến nữa.


    Trong không khí có phần gượng gạo và lặng yên đến lạ lùng, Bảo Nhi và Quang Hải dùng nhanh cho xong bữa cơm chứ chẳng có tí gì gọi là thưởng thức nữa. Hương vị thức ăn vẫn giống như ngày xưa, cô còn nhớ rất rõ. Đầu óc Nhi rối tinh lên hàng tá vấn đề cô muốn Hải phải làm rõ, phải giải quyết ngay, nhưng miệng thì vẫn không phát ra được bất cứ câu nào. Vẫn không hề thoát ra khỏi sự lặng im đến ngột ngạt đó, Quang Hải lại gắp thức ăn cho Bảo Nhi, thoáng làm cho cô ngẩn người. Sau đấy, Nhi chỉ biết cúi đầu, cố không nhìn anh và gắng nuốt cho trôi. Suốt bữa ăn ấy, cô cũng ngầm nhận ra được Quang Hải dường như muốn nói với mình điều gì đó, nhưng cả anh cũng không có khả năng thốt nên lời.


    Chỉ đến cuối bữa ăn, khi Bảo Nhi vừa định đứng dậy thì bàn tay Quang Hải đã bất ngờ nắm lấy tay cô một cách vội vã, hình như muốn cố gắng nói ra điều mình đã lo nghĩ từ nãy cho đến tận bây giờ. Ngước nhìn anh, Bảo Nhi chẳng ngờ đã gặp lại ánh mắt của anh vào tối ngày hôm qua, cũng tràn đầy hy vọng, mong mỏi và tha thiết như thế, quá đối lập với những gì cô đã phải chứng kiến ngày xưa.


    - Bảo Nhi, anh xin lỗi vì đã tùy tiện như vậy. – Lời nói của anh cũng như thế, đã hoàn toàn gột bỏ tất cả nỗi oán ghét và hung hăng, cau có, tất cả còn lại chỉ là âm điệu mà Bảo Nhi đã từng nghe khi xưa anh đã thuyết phục cô hãy tin tưởng mình – Em hãy ở lại đây với anh, có được không ?


    Thoạt đầu, nghe hai chữ “xin lỗi”, cô đã tưởng rằng anh sẽ nói ra lời ấy vì điều mình đã gây ra xưa kia, nào ngờ chỉ là vì sự việc lần này. Vì nỗi thất vọng này, Bảo Nhi không thể nào hứa với anh rằng mình sẽ đồng ý một lần nữa coi nơi này là nhà. Thà rằng tự mình ra đi còn ít đau đớn hơn bị đuổi cổ như một thứ đồ thừa.


    Chẳng hề trả lời Quang Hải, Bảo Nhi cúi đầu lặng im rồi chầm chậm rút bàn tay, bỏ lại anh một mình bên bàn ăn. Thời gian chẳng còn sớm sủa gì nữa, cô lặng lẽ quay trở lại phòng ngủ, chui thẳng vào chăn, không còn muốn dậy đi đâu nữa. Bảo Nhi chỉ mong mình có thể ngủ đi ngay tức khắc, cố nhắm mắt để không nhìn thấy quang cảnh trong căn phòng, cố làm cho đầu óc lịm đi để không nhớ tới những kỉ niệm ngọt ngào lẫn đau khổ trên chiếc giường này.



    [​IMG]
     
  6. huongcat

    Joined:
    Feb 14, 2015
    Messages:
    213
    Likes Received:
    9
    ẢO - Tập 118

    [​IMG]

    ẢO - TẬP 118

    Nhưng Bảo Nhi gần như không tin nổi rằng Quang Hải đi đến công ty vào cả ngày chủ nhật. Đến tận gần tám giờ cô mới thức giấc để nhận ra rằng anh không còn có mặt ở nhà nữa. Tại nhà bếp, Nhi gặp lại bà giúp việc ngày xưa, chợt cảm thấy ngượng ngập, lúng túng. Tuy nhiên người phụ nữ ấy vẫn chỉ mỉm cười gật đầu chào cô giống hệt như ngày nào, không hề có một chút biến đổi nào trong thái độ biểu hiện bên ngoài. Chỉ cần thấy như thế - không cần biết trong đầu bà ấy thật sự nghĩ thế nào – Bảo Nhi cũng thở phào nhẹ nhõm và thấy tinh thần bớt căng đi một chút.


    Bà giúp việc ấy còn nói với cô :


    - Cậu Hải nói cô có thể tùy ý vào phòng làm việc của cậu ấy, thích sử dụng cái gì cũng được.


    Như vậy coi như, ngay lúc này, Bảo Nhi đã có toàn quyền tự do đi lại, sử dụng trong ngôi nhà này như một chủ nhân thực thụ của nó. Đây có thể là những nấc thang đưa cô từng bước trở lại với niềm hạnh phúc mình đáng lẽ phải được hưởng từ rất lâu. Hoặc, căn nhà này cũng có thể là cái bẫy kinh hoàng đưa cô đi dần vào một bi kịch thứ hai, để rồi không còn có thể đứng lên được nữa.

    Hải Nhi đã dậy từ lúc nào và đang ngồi xem ti vi trong phòng khách. Chính con bé cũng là người nói cho Bảo Nhi biết “ba đi làm rồi”. Miếng băng trên chân cô bé đã được thay mới, nhưng có lẽ vì đau, chưa thể đi đứng bình thường được nên Hải Nhi chỉ nhảy lò cò tới chỗ Bảo Nhi, mặt hơi nhăn nhó một chút. Nắm chặt lấy bàn tay mẹ, con bé háo hức hỏi :


    - Mẹ ơi, vậy là từ giờ hai mẹ con mình ở với ba hả mẹ ? Cái này là nhà của ba phải không mẹ ? Mình về ở chung với ba luôn đúng không ?


    Chẳng thể đưa ra được một câu trả lời chính xác về tương lai tại căn nhà này, Bảo Nhi chỉ còn biết lảng tránh :


    - Ừ, đúng rồi, đây là nhà của ba con. Con thấy nhà của ba có đẹp không ? Con đang xem gì thế ? Có vui không ?


    Bây giờ đã là thế này, cô còn biết làm sao để đưa được Hải Nhi rời khỏi đây ?


    Bữa ăn sáng và bữa cơm trưa đều được chuẩn bị tươm tất và thịnh soạn cho hai mẹ con Bảo Nhi bởi một tay bà giúp việc. Cho đến tận năm giờ chiều Quang Hải mới về đến nhà. Người chào đón anh một cách vui mừng, hớn hở nhất không thể là ai khác ngoài Hải Nhi. Trong giây phút ấy, con bé đã không kiểm soát được lời lẽ của mình và lại liên tục thốt ra những tiếng “ba” hết lần này đến lần khác.


    Trong một tích tắc ngắn ngủi nhưng Bảo Nhi chẳng thể không thấy, anh đã nhíu mày trước tiếng gọi ấy. Không giận dữ quát mắng, anh cũng nhẹ nhàng vui vẻ đáp lời Hải Nhi, nhưng từ xưng hô vẫn cứ luôn là “chú”. Ngay từ đầu, Quang Hải đã mang trên mặt một vẻ phiền muộn và mệt mỏi không khó nhận ra, khiến Nhi thoáng lo rằng tâm trạng không tốt sẽ khiến anh dễ đâm cáu giận với con gái mình, nhưng việc đó đã không xảy ra. Bảo Nhi thấy lòng cứ ngứa ngáy muốn nói một lời hỏi han với anh, nhưng cứ phải cố gắng kiềm lại, thật khó chịu xiết bao. Cô chỉ biết thầm đoán, những ưu phiền ấy có lẽ đến từ sự phản đối rất mạnh mẽ của ba Hải. Tới công ty, hẳn là anh đã gặp ông ta, và lại nghe những lời giống như tối hôm trước. Bỗng dưng, cô lại vì điều đó mà đau lòng và tội nghiệp cho Quang Hải, muốn làm điều gì đó cho anh để vực dậy lòng kiên trì, vững chãi, dù chính Bảo Nhi cũng chẳng tin rằng Hải có ý tốt lành đối với mình.


    Khi Quang Hải đã đi vào phòng ngủ rồi, Hải Nhi còn ngơ ngác hỏi mẹ :


    - Mẹ ơi, sao ba cứ xưng là “chú” với con hoài vậy ? Con thấy ba của mấy đứa bạn con ai cũng xưng là “ba” mà?


    Những câu hỏi khó trả lời cứ mãi xảy đến với Bảo Nhi, khiến cho cô lâm vào quá nhiều tình huống khó xử đến dở khóc dở cười. Cô không thể tìm được lời đáp thỏa đáng cho câu hỏi này mà tránh được việc làm cho Hải Nhi buồn, nên chỉ biết chọn cách tránh né, nói lảng sang việc khác.


    Bữa tối hôm ấy, vì sự hiện diện của Hải Nhi, Bảo Nhi càng không tiện nói chuyện với Quang Hải, đành giữ im lặng từ lúc bắt đầu cho đến tận khi kết thúc. Ngay cả khi anh gắp thức ăn cho Nhi, cô cũng chỉ lặng lẽ ngồi ăn, không bày tỏ bất kì phản ứng nào. Đôi lần ánh mắt hai người gặp nhau, và mỗi lần như thế, Bảo Nhi biết rằng anh đang hy vọng mình sẽ nói một điều gì đó, nhưng cô không có gì gọi là thích hợp để nói trong một thứ gọi là “bữa cơm gia đình ấm cúng”đối với Hải Nhi được.


    Khi Hải Nhi đã ngủ ngon trên chiếc giường mới mà con bé rất thích, Bảo Nhi có được thời gian rảnh rỗi cho riêng mình. Bấy giờ, căn nhà trở nên yên ắng đến lạnh lùng. Quang Hải vẫn như ngày xưa, sau giờ cơm là biến mất tăm vào phòng làm việc, không ai có thể biết anh đang làm gì ở trong đó và bao giờ sẽ ra cả. Chỉ còn một mình, Bảo Nhi thơ thẩn đi qua đi lại trong nhà rồi bước chân chợt dẫn cô đến căn phòng lãng mạn nhất trong căn nhà này.


    Mọi thứ sắp xếp, trang trí nơi ấy không hề khác gì so với điều Bảo Nhi nhớ. Chỉ có điều, hôm nay có lẽ vì chẳng ai ở đây nên cánh cửa dẫn ra hiên đã bị khóa, màn cũng kéo che kín. Tất cả các nhạc cụ trong này đều cất giữ trong hộp hoặc phủ chiếc khăn trắng. Thoạt tiên mới bước vào, Bảo Nhi thấy hơi ngộp, vì căn phòng đóng chặt hết các cửa mà máy lạnh thì lại không bật lên, khiến cô phải vội vã mở rộng một ô cửa kính lớn. Ngay lập tức, làn gió đêm từ ngoài lùa thẳng vào bên trong, khiến cho không gian vốn từng rất lãng mạn này bất chợt hóa ra lạnh lẽo. Đứng bên cửa sổ, Nhi thấy được cái hiên nhỏ nơi mình và anh đã từng ở cùng nhau. Một mình tựa đầu vào khung cửa sổ, Bảo Nhi đứng ở vị trí ấy rất lâu, thả hồn theo những suy nghĩ phức tạp. Nhắm mắt khi một luồng gió lạnh vừa thổi vào, cô không ngờ rằng việc sống ở đây làm cho cõi lòng nặng trĩu hơn những gì đã tưởng.


    Hai bàn tay Quang Hải bất thình lình xuất hiện đặt lên đôi vai Bảo Nhi, kéo cô ra khỏi chiếc cửa sổ, rồi lập tức khép bớt cửa lại. Ngước nhìn anh, cô tìm thấy trong nét mặt ấy sự phiền lòng khi anh lầm bầm :


    - Em chưa khỏe, trời gió lạnh đó.


    Ngập ngừng vài giây, Bảo Nhi lên tiếng :


    - Không mở cửa ra… thì ngộp. Sao anh không mở máy lạnh trong này ?


    Liếc nhìn vòng quanh căn phòng, Quang Hải đút hai tay vào túi quần, khẽ thở dài. Lần đầu tiên, cô chứng kiến một thái độ kì lạ như thế từ anh đối với các món nhạc cụ của mình, những thứ mà Hải đã từng chơi một cách rất say sưa, chăm chú. Bây giờ, trong mắt anh đã không còn những niềm hứng thú, vui thích như vậy đối với chúng nữa. Ánh mắt ấy vẫn như Bảo Nhi vẫn thấy những ngày gần đây, có chút cau có, một chút lạnh lùng, và một thứ gì đó có thể là nỗi buồn, cô không chắc, vì nó hình như không phù hợp với vẻ cau có kia, hay là căm phẫn chăng ?


    Quang Hải đáp khẽ :


    - Lâu rồi anh không vào đây, nên không cần phải mở để làm gì.


    Quá tò mò trước câu trả lời này, Bảo Nhi phải hỏi tiếp, giọng chưa thể hiện được tí thân thiện, gần gũi nào :


    - Lâu rồi là bao lâu ?


    Tuy nhiên, Quang Hải lại không trả lời câu hỏi ấy, mà chỉ lắc đầu, rồi nặn ra một nụ cười :


    - Đàn của anh hỏng hết rồi, chỉ mới sửa một cái hôm nay thôi. Anh đàn cho em nghe một bản, nhé ?


    Nhưng Bảo Nhi vì không thể hiểu vấn đề mình đang đề cập có gì cần lảng tránh nên lại tiếp tục hỏi :


    - Sao chúng lại bị hư ?


    Quang Hải đã không hề giải quyết một cách triệt để nỗi thắc mắc của cô :


    - Đứt dây rồi.

    - Nhưng sao hôm nay lại đi sửa ? – Nhi vẫn chưa buông.


    Mở ra một trong những hộp đàn của mình, Quang Hải cẩn thận lấy chiếc đàn vĩ cầm màu trắng, rồi quay trở lại đối diện với Bảo Nhi. Nụ cười hiện trên gương mặt man mác buồn :


    - Vì anh muốn được đàn cho em nghe lần nữa.


    [​IMG]

     
  7. huongcat

    Joined:
    Feb 14, 2015
    Messages:
    213
    Likes Received:
    9
    #127 huongcat, Apr 8, 2017
    Last edited: Oct 15, 2018
    ẢO - Tập 119

    [​IMG]

    ẢO - TẬP 119
    Nhìn rất lâu vào người vừa thốt ra một câu nói rất khó hiểu và khó tin ấy, cô không biết nên tự hiểu như thế nào nữa. Ngay giây phút này, Bảo Nhi chẳng còn nhìn thấy sự gian trá, tàn nhẫn nào ở Quang Hải. Nơi anh chỉ còn có niềm mong mỏi chân thành, tha thiết, đối lập một trời một vực với ánh nhìn chính anh đã từng dành cho Nhi. Đến vài giây, cô mới nhận ra rằng mình đã không đáp lời anh, vẻ mặt Quang Hải đang chầm chậm chuyển dần từ hy vọng đến tuyệt vọng vì không nhận được lời đồng ý nào từ đối phương. Có chút hoảng hốt vì bản thân vốn không hề định làm vậy, Bảo Nhi vội gật đầu, nhưng bất giác lại nhìn ra ngoài hiên.

    Chỉ cần một cái gật đầu của cô, Quang Hải đã lập tức mỉm cười nhẹ nhõm, và cái liếc mắt đó của Nhi cũng không lọt ra khỏi sự chú ý nơi anh. Bằng giọng rất dịu dàng, anh khẽ nhắc :

    - Nếu ra đấy, em sẽ lạnh đó.

    Tuy nhiên, cô đã lắc đầu, bởi chẳng gì có thể ngăn được nỗi khát khao cháy bỏng của Bảo Nhi được trải nghiệm cảm giác của ngày xưa ấy một lần nữa. Hiểu được ý nguyện của cô, có lẽ anh cũng muốn như thế, Quang Hải một tay cầm đàn, tay kia lại nhẹ nhàng nắm lấy tay Nhi. Trong thoáng chốc, cô đã muốn rút lại, nhưng khi bàn tay kia đã siết chặt, giúp cho hơi ấm bao bọc khắp bàn tay đã quá lâu không có ai nâng niu, dìu dắt của Bảo Nhi, cô không có đủ khả năng từ bỏ nữa. Vậy mà cũng chính giây phút ấy, cô lại nhớ tới cảm giác đau thấu tận xương tủy lúc Quang Hải đã thẳng thừng gỡ tay Nhi ra khỏi cánh tay mình, không hề áy náy hay vương vấn chút tình cảm.

    Đúng ngay tại vị trí của bốn năm trước, Bảo Nhi và Quang Hải đối mặt nhau ngoài cái hiên nhỏ trong buổi đêm thanh vắng. Dưới ánh trăng, dưới bầu trời sao, cô có cảm tưởng như vẻ cô đơn, u buồn trong đôi mắt, trong dáng vẻ của anh đã hiện lên rõ rệt hơn bao giờ hết. Ngày xưa, anh không có những thứ này…

    Lần đầu tiên, Quang Hải đã nói ra cái tên bài hát trước khi chơi đàn :

    - Em biết bài hát “Only love” của Trademark chứ ? Lời của nó… em có thuộc không ? – Giọng anh trầm, thấp hòa lẫn vào không gian.

    Một lần nữa, Bảo Nhi gật đầu. Và chỉ cần biết có bấy nhiêu, Quang Hải đã không hỏi gì thêm nữa. Cô đã khẳng định rằng mình nhớ, như không có chữ nào trong lời bài hát về với tâm trí của Nhi, cho đến khi tiếng đàn của anh cất lên sầu thảm. Đôi mắt anh không một giây nào rời khỏi Bảo Nhi, mọi điều anh nói được truyền đi qua tiếng đàn, qua ánh nhìn ấy. Đến bây giờ, cô mới nhận ra đây chính là cách hoàn hảo nhất để anh bày tỏ nỗi lòng mình, và khi nhìn vào mắt Nhi trong những lúc ấy, Hải cũng có thể hiểu hết tất cả những gì diễn ra trong trái tim cô. Vậy bây giờ, có lẽ anh phải hiểu rằng Bảo Nhi rất cần một sự ân hận, một lời xin lỗi thật lòng?

    “Nhưng chỉ có tình yêu mới cho ta biết rõ

    Nên thử lại từ đầu hay quay bước ra đi ?
    Nhưng anh vẫn tin vào tình yêu đôi ta
    Sẽ như ánh dương kia tỏa sáng một lần nữa
    Vì vậy anh sẽ cố gắng hoàn thiện bản thân
    Và nguyện cầu em sẽ thay đổi trái tim mình
    Anh sẽ làm cho em thấu hiểu
    Có những điều chỉ tình yêu mới làm được.
    Nếu anh có thể tìm được những lời nói
    Để chạm đến tận đáy lòng em
    Hãy cho giấc mơ của chúng ta thêm một cơ hội nữa thôi
    Để tình ta không phải nói lời biệt ly”

    Chưa nghe hết bản đàn tràn đầy những nốt nhạc buồn của Quang Hải, Bảo Nhi đã thấy cổ họng thì nghẹn, sống mũi thì cay. Càng nhìn lâu vào mắt anh như cả hai lần trước vẫn làm, cô càng không chịu thấu cơn quặn thắt ở lồng ngực. Nhi đã cố gắng nuốt nước mắt vào lòng, nhưng khi anh dừng chơi vi-ô-lông, thì dòng lệ cũng lăn xuống gò má. Trông thấy điều đó, Quang Hải lập tức bỏ cây đàn xuống, bước tới gần muốn đưa tay lên mặt Bảo Nhi. Nhưng, ngay lập tức, cô đã quyết từ chối sự quan tâm này, lùi hẳn ra sau và tự mình quẹt nước mắt. Ném cho anh cái nhìn đầy oán trách, cô không thể tin anh lại muốn có được gì đó từ Nhi mà lại chẳng thể xin lỗi dù chỉ một lần. Là anh quá ngu ngốc hay anh không cảm thấy mình đã là người có lỗi, đã làm tổn thương người khác nghiêm trọng ?

    Sau cùng, Quang Hải là người lên tiếng trước, nắm lấy bàn tay Bảo Nhi lúc cô đang cúi mặt xuống sàn vì không muốn nhìn người đối diện :

    - Chúng ta vào trong đi. – Anh thì thầm - Ở đây lâu em sẽ lạnh.

    Nhi đã lại định rút tay ra, nhưng Quang Hải không để cho cô làm điều đó. Cả hai chỉ im lặng bước đi, Bảo Nhi không cất mắt khỏi sàn dù chỉ một lần, cứ lầm lũi như thế, kể cả khi anh buông bàn tay cô để đóng cửa. Cái im lặng ngột ngạt bỗng chốc bao trùm, chưa có ai muốn rời đi, mà nói chuyện thì thật là khó. Chỉ một lần liếc mắt nhìn Quang Hải, cô cũng nhận ra nét thất vọng phủ lấy gương mặt anh vì những nỗ lực, những lời gửi gắm qua bản nhạc vừa rồi đã đều là vô tác dụng.

    Lần thứ hai, Quang Hải phá tan sự tĩnh lặng lạnh lẽo bằng cách bắt đầu một cuộc đối thoại bình thường :

    - Bốn năm nay anh không thấy em đăng thêm truyện mới nữa?

    “Chuyện đó anh còn phải hỏi sao ?”

    Bị chọc vào vấn đề ấy, Bảo Nhi không tránh khỏi buồn đau, thầm trách anh không hề biết cái gì là nên nói, cái gì không. Chuyện này, nguyên nhân gián tiếp chẳng thể là gì khác ngoài Quang Hải, vì sự tàn nhẫn của anh cô thậm chí đã không còn chạm tay tới nổi đam mê và ước mơ của mình. Khi Hải Nhi lớn lên thêm một chút, biết đâu cô sẽ có khả năng quay trở lại cầm bút. Còn bây giờ, những mong muốn đó chỉ là viển vông.

    Cô đáp rất gọn :

    - Không có thời gian.

    Quang Hải tỏ ra khá ngạc nhiên lẫn thất vọng vì câu trả lời không thể ngắn hơn này. Anh khó hiểu tựa hồ không thể tự mình suy nghĩ ra bất cứ điều gì cho hợp lý để tự lí giải cả.

    - Vậy sao em lại phải lên tận Đà Lạt để sống ? Em đi cùng với Thiên Kim sao ? – Giọng anh vừa giống hỏi han, vừa giống như đang bày tỏ một nỗi thắc mắc rất lớn – Em ở với ba mẹ, không phải thuận tiện, dễ chịu hơn à ?

    Chỉ trong vài phút, Quang Hải đã chạm đến hai trong bốn nỗi đau lớn nhất của Bảo Nhi, làm cho tâm trạng cô dần dận trở nên thật tệ. Tất cả các nỗi đau đều do anh gây ra cho đời cô, thế mà giờ lại đứng đây hỏi tại sao hết câu này đến câu khác ? Ngày xưa, ai chính là kẻ đã làm cho hai từ “đào mỏ”“rắn hoa” bị gán lên đầu Bảo Nhi và lan truyền đi nhanh hơn cả dịch bệnh? Cho đến ngày hôm nay, cô vẫn không dám về nhà, càng không muốn dẫn Hải Nhi đến gặp ba mẹ và hai đứa em gái, quá sợ hãi trước những lời dè bỉu, những ánh nhìn khinh bỉ và cả những nỗi ngờ vực cô không đáng phải gánh chịu.

    Thấy Bảo Nhi lặng thinh rất lâu, có vẻ không muốn trả lời, Quang Hải đành chấp nhận cho qua, và đổi đề tài :

    - Anh đi tìm em vì Thiên Kim vừa mới nhắn tin hỏi về em. – Vừa nói anh vừa đưa chiếc điện thoại về phía Nhi, trên màn hình đã hiện ra sẵn tin nhắn của Thiên Kim – Em hãy đọc đi.

    Nhận lấy chiếc điện thoại và đọc cái tin, Bảo Nhi biết rõ giờ này Kim vẫn chưa hay người bạn của mình đã chẳng còn ở trên đất Đà Lạt nữa. Nghĩ nếu biết được thế nào Kim cũng la ầm lên và nghĩ hết chuyện xấu này đến chuyện xấu khác cho Quang Hải, cô quyết định giữ kín, đồng thời nói dối rằng từ giờ Hải Nhi sẽ ở luôn trong bệnh viện với cô, không làm phiền ba mẹ Kim nữa, vì dẫu sao cô nàng không thể nào biết Nhi đang ở đâu cả.


    [​IMG]
     
  8. huongcat

    Joined:
    Feb 14, 2015
    Messages:
    213
    Likes Received:
    9
    #128 huongcat, Jun 17, 2017
    Last edited: Oct 15, 2018
    [​IMG]

    ẢO - TẬP 120
    Lần này anh cũng lấy lại chiếc điện thoại khá nhanh chóng, nhưng không còn tỏ ra khẩn trương như lần trước nữa, vì cái điện thoại không tự động quay trở lại màn hình chính sau khi cô thực hiện xong thao tác gửi tin nhắn. Ngay lúc này, Quang Hải lại khiến cho Bảo Nhi bất ngờ vì một việc khác. Từ trong túi quần, anh lấy ra chiếc smartphone màu hồng đã từng thuộc sở hữu của Nhi ngày xưa, vẫn còn vẹn nguyên, sạch sẽ, láng bóng như mới. Đặt nó vào tay Bảo Nhi, anh dịu giọng bảo :

    - Em chỉ cần gắn sim vào là dùng được rồi. – Vẫn chưa rời khỏi bàn tay Nhi, anh siết nhẹ lấy cô, giọng trầm buồn – Cái này là quà sinh nhật của em, sao em để nó lại?

    Giữa lúc Bảo Nhi còn đứng bần thần nhìn chiếc điện thoại trong tay mình với nhiều cảm xúc khó tả lẫn lộn trong tim, Quang Hải ân cần đặt hai bàn tay lên đôi vai gầy của cô, khiến cho Nhi phải giật mình ngước nhìn lên. Vì đã bị anh giữ lấy, Bảo Nhi không giật lùi ra sau được, cơ thể thoáng chốc rùng mình, dù cho ánh nhìn của anh bấy giờ rất dịu hiền, gần gũi, cử chỉ thì từ tốn, nhẹ nhàng.

    - Ở đây vẫn còn thiếu nhiều thứ. Anh sẽ dần hoàn thiện đầy đủ cho em. Nếu em cần gì, muốn gì, cứ nói với anh, nhé ?

    “Nếu em cần gì, muốn gì, cứ nói với anh” ?

    Lưỡng lự nhìn Quang Hải, Bảo Nhi vẫn không hiểu ra được con người của anh, những gì đang diễn ra trong cái đầu ấy, trái tim ấy, vì trước sau chúng quá bất nhất. Biết mình không thể cứ mãi chần chừ và im lặng với anh, cô cố gắng thốt ra thành câu điều mình thật sự lo sợ. Vì lẽ đó, giọng Bảo Nhi run run ngoài ý muốn :

    - Bây giờ anh đang quan tâm tới từng thứ nhỏ nhặt của tôi sao ? – Chỉ vừa nói xong một câu, cô đã nhận thấy ánh mắt anh biến đổi, và trông như thể Nhi mới là người đang làm tổn thương đến anh – Thế bốn năm trước, khi tôi cần anh nhất, anh đã làm gì ?

    Bảo Nhi nói đến đây, nước mắt của cô lại âm thầm trào ra rồi chầm chậm lăn xuống hai gò má. Cắn môi, cô cố gắng nói tiếp :

    - Tôi là thứ con gái mà… anh chán ngán rồi thì vứt bỏ, khi muốn chơi thì lại… tự ý bắt về, chỉ là như vậy thôi sao ?

    Nhíu chặt hai hàng lông mày, Quang Hải lập tức lắc đầu, nhưng cô không thể tin nổi rằng một tia tức giận mới vừa hiện lên trong mắt đối phương. Vậy ra anh đang thấy chướng tai với điều cô vừa nói ?

    - Không phải như vậy, Bảo Nhi. – Dứt lời, Quang Hải đột ngột ghì chặt lấy Nhi vào lòng – Nếu tình yêu của em cho anh vẫn còn, hãy tin anh đi. Anh muốn đón em về là thật, mặc kệ tất cả những thứ khác. Anh không đùa giỡn với em.

    Nhưng, cái tức giận mà Bảo Nhi đã nhìn thấy trong mắt anh ban nãy đã phá hỏng tất cả. Thậm chí vào lúc bị nói như thế này, Quang Hải dù muốn thuyết phục Nhi vẫn không hề xin lỗi cô, thì mọi thứ chẳng còn gì nghĩa lý. Đau lòng, uất hận, cô muốn đẩy anh ra, muốn thoát khỏi vòng tay mình đã từng rất yêu này, nhưng sức mạnh của Hải không cho phép cô làm điều đó.

    - Chỉ cần em cũng yêu anh, như vậy là quá đủ rồi. Anh chỉ cần thế thôi. – Tiếng thì thầm cay đắng của Quang Hải vang lên bên tai Bảo Nhi – Em muốn gì, anh có thể cho em tất cả, chỉ cần em ở lại đây với anh. Làm ơn em, Bảo Nhi.

    Vẫn liên tục cố gắng hết sức mình, Bảo Nhi cứ mãi vùng vẫy muốn thoát ra, và sau cùng nỗ lực đó của cô đã khiến cho anh phải ngừng sự ép buộc và nới lỏng vòng tay. Lùi ra xa khỏi Quang Hải đến hơn một thước, Bảo Nhi lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt đỏ hoe long lên những tia oán hận khi nhìn vào anh đầy dữ dội. Giọng cô nghẹn lại và không còn khả năng nói lớn lên được nữa :

    - Sao anh có thể là một kẻ như vậy ? Tôi đã làm gì, tôi có cái gì, mà sao anh không buông tha cho tôi ? Chỉ cần bấy nhiêu là tôi có thể ở lại chỗ này với anh, cái chỗ mà tôi đã bị anh đuổi cổ bốn năm trước ? Anh đang đùa với tôi đó sao ?

    Chẳng thể tin nổi, Quang Hải còn tỏ ra bất ngờ, lúng túng trước tình cảnh này, trước phản ứng này của Bảo Nhi, khiến cho cô càng căm hận anh hơn hết tất cả. Chẳng muốn nấn ná ở đó để chứng kiến sự đáng hận của anh lâu hơn nữa, cô chạy thật nhanh ra khỏi phòng, nhưng có đi đâu thì vẫn chôn chân tại ngôi nhà này. Cô không biết làm gì khác ngoài vùi mặt vào gối trong phòng ngủ để khóc một mình. Bất cứ khi nào có cơ hội, Bảo Nhi sẽ rời khỏi đây ngay lập tức, cô không thể ở lại bên cạnh một người đàn ông mà trong tình cảm của người đó đối với mình không có tình yêu. Không thể nói xin lỗi, không nhận ra mình đã sai, có nghĩa là anh không hề yêu, tất cả chỉ đều là những lời dụ dỗ đường mật.

    Một lần nữa, Nhi phải gánh lấy sự thất vọng nặng nề, ghê gớm vì đã cố gắng đặt niềm tin vào con người đó.


    [​IMG]
    Không phải đi làm, bệnh thì chưa khỏi hẳn, Bảo Nhi không có lí do gì để thức dậy trước bảy giờ sáng. Đáng buồn hơn cả những gì đang làm cho mình đau lòng, cô đã thấy tâm trạng chùn xuống vì Quang Hải không còn ở nhà vào lúc mình tỉnh giấc nồng nữa. Chiếc smartphone màu hồng của cô được đặt trên cái bàn gỗ ở góc phòng, đã được gắn sim vào, pin sạc đầy đủ, mọi thứ cô đã từng lưu vào thẻ nhớ trong đó vẫn còn vẹn nguyên, trong đó có tấm ảnh của hai người vào ngày sinh nhật năm hai mươi bốn tuổi.

    Không phải đến trường, Hải Nhi vui vẻ hẳn lên và gần như suốt ngày cứ bám dính lấy cái ti vi mãi. Bảo Nhi không có ý kiến nào về vấn đề đó, bởi thật lòng cô nghĩ chẳng bao lâu nữa mình sẽ rời khỏi nơi đây, bây giờ tạm thời cứ để cho con bé thoải mái tận hưởng niềm sung sướng này. Còn Nhi, vì đã thấy khỏe hơn nhiều, không cần phải nằm nghỉ, nên việc đi ra đi vào trong nhà khiến cho cô thấy buồn chán. Sau cùng, Bảo Nhi quyết định đi vào phòng làm việc của Quang Hải lần đầu tiên kể từ lúc quay về ngôi nhà này.

    Từ ngày Nhi ra đi, cả ngôi nhà đã không hề thay đổi dù chỉ một chút. Ngoài sức tưởng tượng của cô, màn hình máy vi tính của Quang Hải vẫn là cái mình đã thấy cách đây bốn năm dù chẳng thể có chuyện anh không động vào chiếc máy này. Bảo Nhi chẳng phải người màu mè hay có quan tâm nhiều tới máy vi tính nhưng cũng không thể nào giữ một màn hình lâu đến vậy. Là Quang Hải bận rộn với công việc đến độ không còn tâm trí cho những việc linh tinh khác hay anh chẳng có tí quan tâm nào tới nó ?

    Máy vi tính của Quang Hải có cấu hình mạnh hơn hẳn laptop của Bảo Nhi, nên dù sao cô ngồi ở đây sử dụng vẫn thoải mái hơn. Nếu là ngày xưa, có lẽ bây giờ là thời điểm tuyệt vời nhất để cô có thể viết truyện mà không cần bận tâm gì tới chuyện làm việc nhà, đi làm, đưa đón con gì cả. Nhưng hôm nay, ngồi trước máy tính, Bảo Nhi dù muốn cũng không biết làm sao đánh được một chữ. Ý tưởng cô vẫn luôn nung nấu trong đầu bao lâu nay, cái thiếu chỉ là thời giờ. Vậy mà nay khi đã có được thứ ấy, tâm trạng cô lại quá tệ để có thể dứt ra và đặt vào dòng tâm tư của người khác. Vả lại, làm như vậy thì có ích gì ? Cô sẽ sớm rời khỏi đây, viết vài dòng để rồi lại xếp xó mấy năm nữa ?

    Rốt cuộc, Bảo Nhi quyết định dành thời gian lên mạng xem thêm những gì có liên quan tới công việc của mình để giết thì giờ. Trong suốt lúc ấy, tâm trí cô đã có không biết đến bao nhiêu lần mong Quang Hải chóng về nhà. Chán nản với chính mình, Bảo Nhi úp mặt xuống bàn, đưa hai tay ôm đầu đầy đau khổ. Càng quen với sự hiện diện của anh bên cạnh, cô sẽ chỉ càng khó vật lộn với chính mình để quay lại cuộc sống bình thường, cô đơn và lạnh lẽo.

    [​IMG]
     
  9. huongcat

    Joined:
    Feb 14, 2015
    Messages:
    213
    Likes Received:
    9
    #129 huongcat, Aug 27, 2017
    Last edited: Oct 15, 2018
    [​IMG]

    ẢO - TẬP 121

    Chiều hôm ấy, khoảng năm giờ, Bảo Nhi giật mình khi điện thoại reo báo tin nhắn và cái tên hiện lên trên màn hình lại là Quang Hải. Anh đã lấy số này từ lúc nào cô không rõ, nhưng việc cầm di động lên và nhìn thấy hai chữ này là điều cô đã hằng mong mỏi, chờ đợi suốt bốn năm trời. Bây giờ, nó đã đến rồi, nhưng nội dung trong đấy lại làm cho Nhi cực kì không vui :

    “Hôm nay anh có việc bận, em và Hải Nhi cứ ăn cơm, không cần phải để lại cho anh. Có khi mười giờ anh mới về tới. Chúc em ngủ ngon”

    Đọc xong tin nhắn mà lòng Bảo Nhi thất vọng não nề. Bao năm qua có lẽ mọi ngày cũng đều như thế, Quang Hải lao vào làm việc đến đêm hôm mới về, nhờ đó mới nhanh chóng lên đến vị trí CEO như ngày hôm nay. Nếu ngày ấy thật sự trở thành vợ anh, Bảo Nhi có lẽ đã phải quen với việc lủi thủi một mình trong nhà, nhưng dù có là như vậy cô cũng sẽ chấp nhận.

    Dĩ nhiên, Hải Nhi đã tò mò hỏi ba nó đâu rồi, và khi biết mình sẽ không gặp được ba cho đến tận sáng mai – trong trường hợp con bé chịu thức dậy sớm một chút – cô bé buồn đi hẳn. Tình hình này khiến cho nỗi lo lắng trong Bảo Nhi ngày một dâng cao và trở nên hết sức đáng ngại. Không biết đã bao nhiêu lần cô ước mình đã chưa bao giờ chỉ cho Hải Nhi biết ba nó trông như thế nào, nỗi ân hận ấy cứ giày vò cô mãi không thôi…

    Bảo Nhi cố thức tới chín giờ rưỡi vẫn không thấy Quang Hải đâu, rồi mười giờ cũng vẫn thế. Như ngày thường, cô có thể thức tới mười hai giờ, nhưng vì vấn đề sức khỏe còn hạn chế, Bảo Nhi không chịu đựng lâu thêm được nữa. Một cách buồn bã, cô lặng lẽ đi vào phòng ngủ và chui vào trong tấm chăn ủ nồng mùi hương của Quang Hải. Cô hy vọng mình có thể thức giấc khi anh trở về và mở cửa và bước vào trong phòng, chỉ để được nhìn thấy Hải ít nhất là một lần trong cả ngày dài này thôi. Lo lắng, Nhi lại quyết định để đồng hồ báo thức để có thể thức dậy sớm hơn vào sáng mai.



    Có lẽ vì quá lo nghĩ tới việc khi nào Quang Hải sẽ trở về, tối nay mình có còn được gặp anh không, nên Bảo Nhi trở nên rất nhạy cảm với những động tĩnh xung quanh. Tấm nệm chỉ vừa hơi lún xuống và lay động một chút, cô đã bị kéo khỏi giấc ngủ. Một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên giữa trán quen thuộc đến lạ kì. Có thứ gì đó chạm vào cô ở phía bên trái, hẳn là một cơ thể người. Nhưng quá buồn ngủ, Nhi không sớm thoát được cơn mơ màng, mụ mị. Làn da mỏng trên mặt cảm nhận được một bàn tay nhè nhẹ chạm vào, làm cho tâm trí dù kém tỉnh táo của Bảo Nhi phải nghĩ tới Quang Hải. Cũng chính bàn tay ấy đã vuốt tóc cô nhè nhẹ, rồi ngừng hẳn, không còn một động tác nào nữa. Mất một lúc rất lâu mới có thể tỉnh đầu óc ra đôi chút và mở mắt để nhìn quanh.

    Quay đầu sang phía bên trái, Bảo Nhi hoảng hốt bật dậy như gắn lò xo vì thấy Quang Hải đang nằm ngay sát bên cạnh. Hoàn cảnh bây giờ không hề giống với ngày ấy, nhưng sự tương tự này đã mang đến một nỗi ám ảnh quá lớn cho cô. Y phục trên cơ thể cả hai vẫn còn nguyên vẹn, cảm giác trên người cũng chẳng có gì khác lạ, nhưng trái tim cô vẫn cứ đập mạnh liên hồi. Quang Hải cũng vội vàng ngồi dậy, nói nhanh :

    - Anh không có ý gì đâu. Anh chỉ muốn nằm đây một lát thôi.

    Ngồi yên điều hòa lại hơi thở, Bảo Nhi cẩn thận quan sát Quang Hải, rồi nhận ra sự sợ hãi của chính mình là không cần thiết. Vẻ mặt anh chưa bao giờ có thể khiến cho cô tin tưởng và cả xót xa nhiều hơn lúc này. Cả con người Quang Hải chỉ toát lên một vẻ mệt mỏi, buồn rầu, và mãnh liệt hơn tất cả là một niềm hy vọng quá đỗi thiết tha đối với lòng tin tưởng của Bảo Nhi dành cho anh. Cô không còn có thể nghĩ đó là kẻ có thể làm hại mình, làm mình tổn thương cả bằng lời nói hay cả hành động. Khiến anh thêm buồn đau vì sự nghi hoặc và tránh né của mình, Bảo Nhi cảm thấy cô không thể chịu đựng được. Liếc nhanh qua đồng hồ, Nhi nhận ra mình chỉ mới ngủ được một tiếng cho đến lúc này, nhưng đây cũng là thời điểm quá trễ để kết thúc một ngày làm việc. Ngày nào cũng như vậy, sao anh có thể chịu đựng ? Cật lực như vậy vì cái gì, có đáng hay không?

    Bàn tay Quang Hải chầm chậm đưa lại gần Bảo Nhi, và cẩn trọng như cách cô đã nhìn anh, Hải nắm lấy tay Nhi khi thốt ra một lời thì thầm nữa, thấp và khẽ hơn :

    - Anh có thể nằm ở đây tối nay không ?

    Càng được bàn tay anh siết chặt, cô càng thấy rõ việc thốt nên tiếng “không” là hoàn toàn bất khả thi. Càng giữ im lặng lâu, cô chỉ càng thêm đau lòng vì vẻ tuyệt vọng càng xâm chiếm lấy gương mặt người đối diện. Không thể cầm lòng thêm, bàn tay Nhi đã vô thức siết nhẹ tay anh, cố nuốt bớt đi nỗi cay đắng vào sâu trong lòng.

    Chẳng nói gì, Bảo Nhi chỉ chậm rãi nằm trở xuống giường, xê dịch về một bên để chừa khoảng trống cho Quang Hải. Nhìn anh chui vào tấm chăn rồi nằm xuống, cô chỉ thấy mình quá điên rồ, quá ngu ngốc, vì đã chấp nhận ngủ chung giường với một gã đàn ông chưa bao giờ là chồng mình và thậm chí còn hắt hủi, bỏ rơi cô một ngày cách đây đã rất xa. Cô chỉ còn biết trách sao trái tim mình quá yếu đuối, quá dễ mềm lòng, đã chưa từng có khả năng giữ nổi sự cứng rắn trước người cô luôn yêu thương.

    Không biết làm sao đối mặt được với Quang Hải trong tình huống này, Bảo Nhi trở người sang phía bên kia mà lòng lại lo rằng anh sẽ vì hành động này mà cho rằng đây là thái độ vô cảm, lạnh nhạt và sẽ buồn bã hơn. Cô không muốn thế, nhưng lại không biết phải làm gì để suy nghĩ này đừng đến với anh. Nhưng chỉ khoảng một phút sau đó, Bảo Nhi đã tê tái và đông cứng như tượng đá vì cơ thể Quang Hải áp sát lại gần, cánh tay anh từ tốn vòng qua người Nhi ôm lấy cô, gần gũi như ngày xưa đã từng. Cô có thể cảm nhận được gương mặt anh áp vào mái tóc mình, từng hơi thở phả vào một bên tai. Sự gần gũi không giúp hàn gắn vết thương đã âm ỉ rỉ máu lâu ngày, mà chỉ khiến cho lòng Bảo Nhi thêm đau nhói.

    Từng lời thì thào rất nhỏ của Quang Hải chầm chậm đi vào tai Nhi :

    - Em hãy đồng ý ở lại đây với anh đi, được không ? Ít nhất hãy cho anh biết, để anh có tự tin để đấu tranh.

    Chỉ đến câu nói sau cùng, cô mới thấy ruột gan mình quặn lại :

    - Làm ơn em !

    Nhưng lí do để Bảo Nhi có thể yên tâm thốt ra lời hứa này, Quang Hải vẫn chưa cho cô, làm sao cô có thể nói trước với anh bất cứ điều gì ? Vậy nên, Nhi chỉ im lặng trước lời khẩn cầu tha thiết của anh. Dẫu vậy, vẫn cứ không muốn một vẻ lạnh nhạt và vô cảm tỏa ra từ chính mình, Bảo Nhi lại âm thầm nắm lấy bàn tay Quang Hải đang ở trước bụng. Ngay lập tức, được đón nhận điều này, anh cũng vội vàng siết chặt bàn tay cô trong tay, một hơi thở dài não nuột lại vang lên. Cố gắng không nghĩ quá nhiều đến những thứ buồn đau nữa, Bảo Nhi nỗ lực hưởng thụ lấy cảm giác ấm áp và sự gần gũi, thân thương mình đã khao khát suốt một quãng thời gian dài đằng đẵng. Ai biết được rằng cô sẽ còn ở trong vòng tay này thêm bao lâu nữa.

    [​IMG]
     
  10. huongcat

    Joined:
    Feb 14, 2015
    Messages:
    213
    Likes Received:
    9
    #130 huongcat, Oct 6, 2017
    Last edited: Oct 15, 2018
    [​IMG]

    ẢO - TẬP 122

    Rõ ràng, tư thế hưởng thụ đó không hề tốt, không tài nào thỏa nỗi khao khát trong lòng Bảo Nhi. Cố không ngượng ngùng, cô lại trở người để quay mặt về phía Quang Hải, dù cho để làm việc này cô phải rời bàn tay ra khỏi tay anh. Nhưng dẫu sao, như thế này vẫn gần gũi, thân mật hơn, Nhi có thể nhìn thấy anh chứ không phải chỉ đơn thuần là cảm nhận được anh như ban nãy nữa. Bảo Nhi vốn không định nhìn vào mắt Quang Hải, nhưng khi bắt gặp anh đang nhìn mình bằng một thái độ rất lạ lẫm mà chính bản thân cũng chưa từng chứng kiến bao giờ, cô lại nằm yên, chỉ còn hướng sự chú ý vào đó.

    Thay vì cứ tiếp tục nhìn vào mắt nhau thật lâu để rồi sau cùng ai nấy lại chìm vào giấc ngủ của riêng mình, điều đi đến sau đấy lại là sự thu hẹp khoảng cách một cách âm thầm, chậm rãi từ phía Quang Hải. Cánh tay lúc nãy anh đã dùng để ôm quanh thắt lưng Bảo Nhi ở tư thế kia giờ vẫn đang ôm lấy cô, nhè nhẹ kéo Nhi lại gần. Nụ hôn của Quang Hải xảy đến không bất ngờ, nhưng đó lại là điều cô đã gắng gượng ép mình không được mong đợi rồi chỉ nhận lấy sự thất bại. Khép hai mắt, Bảo Nhi không muốn cố tự bảo bản thân tìm cách chấm dứt và thoát ra nữa.

    Những nụ hôn chậm rãi đó thật sự nồng nàn, âu yếm và ướt át, đủ làm cho hương vị ngọt ngào lan dần từ đầu lưỡi đến sâu từng dây thần kinh, từng chân tơ kẽ tóc trên cơ thể Bảo Nhi. Nhưng, thứ cô cố gắng tìm kiếm vẫn luôn là tình yêu. Thật không thể tin, cô không cảm nhận được chút gì là giả dối, vụ lợi trong bờ môi anh, tựa hồ tình yêu ấy vẫn luôn tồn tại từ bấy đến nay. Thời gian càng kéo dài, những chuyển động của đôi môi Quang Hải trên môi Bảo Nhi càng tiếp diễn, thì cô càng lậm sâu hơn vào niềm tin tưởng ở đối phương về một thứ tình yêu nào đó. Bảo Nhi không thể nhận ra được từ lúc nào cô đã bắt đầu ngập ngừng hé miệng rộng hơn, hai hàm răng bớt cứng ngắc để nụ hôn diễn ra thêm phần say đắm. Sự đề phòng nơi cô dần dần được gỡ bỏ bớt, nhưng chẳng thể nói bức tường vô hình giữa hai người bị phá bỏ. Có lúc nhìn vào mắt Quang Hải, Bảo Nhi cảm nhận được những khao khát gần gũi đong đầy cho tâm hồn cô đơn, khô héo.

    Nằm rúc sâu vào trong lòng Quang Hải, Bảo Nhi cố lấy lại sự bình tĩnh trong tâm hồn, vì cô cảm nhận trái tim vẫn còn đang đập khá nhanh nơi lồng ngực. Cảm giác khi hôn lâng lâng, tuyệt vời là thế, mà sao bây giờ, dư vị còn lại chỉ nằm ở trên môi, cô không thấy lòng khá hơn chút nào nhờ nó. Lo lắng vẫn còn tồn đọng không sao dẹp bỏ được, hoài nghi và mong ước vẫn mãi tranh đấu với nhau, kẻ ngăn cản, kẻ thúc đẩy cô tin vào điều mình muốn hiểu.

    Kể từ đó về sau, cả hai không nói thêm một lời nào nữa, nhưng rất lâu sau mới có một người chìm được vào giấc ngủ. Nào ngờ, kể cả đến lúc đã ngủ rồi, Bảo Nhi vẫn còn gặp Quang Hải trong những giấc mơ của mình. Những điều tệ hại chỉ xảy ra trong giấc mộng, nhưng chí ít có một điều rất thật hiển hiện bên cô, ấy chính là hơi ấm từ anh. Nhi không rõ liệu anh có ngủ được bao nhiêu, mà sao mỗi lần mơ màng mở mắt ra, cô đều luôn thấy mình còn nằm gọn trong vòng tay Quang Hải, dù ở bất cứ tư thế nào. Và cũng mỗi lần như thế, cô lại vô thức cảm thấy yên tâm, nhẹ nhõm để tiếp tục thiếp đi, không còn chìm sâu vào nỗi cô đơn vô tận như chuỗi ngày dài tăm tối trong căn phòng trọ nhỏ bé lẻ loi ấy nữa.

    [​IMG]

    Bảo Nhi thức giấc khi Quang Hải nhẹ nhàng hôn lên trán cô và chầm chậm rút cánh tay ra khỏi chỗ dưới đầu Nhi để cô lại nằm xuống gối. Vừa lấy lại chút tỉnh táo đầu tiên và nhận ra sự thay đổi này, Bảo Nhi chợt cảm thấy hụt hẫng và thiếu vắng. Tiếng cánh cửa đóng lại cho cô biết anh đã đi vào trong phòng tắm. Dụi mắt một hồi, Nhi có thể nhìn thấy hai cây kim trên đồng hồ treo tường chỉ mới có hơn ba giờ sáng. Như vậy có nghĩa là hôm nay, Quang Hải đã chợp mắt chưa tới bốn tiếng đồng hồ. Lí do là gì, Bảo Nhi không thể biết rõ, vì cô không dám nhận là mình có thể hiểu được con người khó tin, khó đoán ấy nữa.

    Không có Quang Hải ở bên, cô tự dưng lại không ngủ tiếp được, nằm lăn lộn trên nệm để rồi sự chú ý hướng vào vật thể đặt trên chiếc bàn nhỏ đầu giường. Trên đấy có chìa khóa nhà, chìa khóa xe của anh, và cả một chiếc ví da nữa. Chẳng vì cái gì cả, Bảo Nhi cầm lấy chiếc ví để xem. Không cần săm soi nhiều, chỉ vừa mở nó ra, cô đã ngỡ ngàng vì thứ vừa đập vào mắt mình.

    Trong chiếc ví của Nhi, cô đã để một tấm ảnh nhỏ, còn anh, cũng ở vị trí ấy, thay vì một bức hình, Quang Hải đã để vào đấy một vật khác. Đó chính là sợi dây chuyền với mặt trái tim màu hồng ngày ấy khi ra đi Bảo Nhi đã để lại cho anh. Điều này đối với cô bất ngờ và khó hiểu giống như hình nền điện thoại của Quang Hải vậy. Món đồ đắt tiền ấy anh có thể đem tặng lại cho một cô gái nào đó khác để lấy lòng. Lỡ như bạn gái của anh nhìn thấy thứ này lại hỏi gặng, như vậy chẳng phải quá bất lợi? Dĩ nhiên, lẽ nào Bảo Nhi nhìn thấy điều này mà không nghĩ ngay đến một thứ gì đó? Nhưng, chẳng qua là cô không dám tin, không dám nghĩ rằng đó là sự thật. Sự việc ấy từ giây phút này cứ ám ảnh tâm trí cô mãi không buông.

    Sau đó ít lâu, Quang Hải đã trở lại bên giường, nhưng hình như không phải để ngủ nữa. Bảo Nhi vẫn nằm nhắm mắt trong khi anh khẽ khàng ngồi xuống bên cạnh cô. Bàn tay đêm qua lại xuất hiện để vuốt nhẹ mái tóc dài, để dịu dàng vuốt má Bảo Nhi, hành động chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi. Điều quen thuộc hơn hết thảy những thứ ấy là nụ hôn kéo dài trên má cô, lâu hơn tất cả mọi lần đã từng có. Lúc này, Bảo Nhi đã vì một lí do gì đó mà mở mắt nhìn anh. Vẫn ở khoảng cách đó, Quang Hải lặng im nhìn cô, rồi lại hôn một lần nữa trước khi rời khỏi Nhi và đứng dậy.

    Ngoài dự đoán của cả hai, Bảo Nhi bất ngờ đưa tay níu giữ Quang Hải lại, bàn tay nhỏ chỉ kịp nắm lấy vài ngón tay của anh. Nhưng bấy nhiêu cũng đủ để anh dừng ngay bước chân và quay lại nhìn cô bằng nỗi ngạc nhiên lẫn thấp thoáng mừng vui. Thăm dò thái độ của cô rất lâu để thấy rằng Bảo Nhi không hề có ý định rút tay lại, anh khẽ mỉm cười rồi nằm trở xuống chiếc giường. Không còn ngập ngừng, ngần ngại gì nữa, khi Quang Hải chỉ vừa kê cánh tay xuống dưới đầu Nhi, cô đã nép sát vào lòng anh, muốn được quay trở lại với giấc ngủ trong tư thế này. Vòng tay anh càng âu yếm siết chặt, Bảo Nhi càng không thể tin được rằng bốn năm trước chuyện ấy đã xảy ra với cô.

    Nhi đã thiếp đi khá nhanh với cả thân thể được bao bọc trọn vẹn trong hơi ấm của Quang Hải, cho đến tận lúc chuông báo thức của cô reo lên inh ỏi. Bấy giờ, anh đã không còn hiện diện tại căn phòng ngủ này, nhưng chắc chắn vẫn còn trong nhà. Nhờ đó, Bảo Nhi sẽ có dịp được gặp anh lâu hơn và nói lời tạm biệt trước khi anh ra đi cho tới tận tối mới về.



    [​IMG]
     
  11. huongcat

    Joined:
    Feb 14, 2015
    Messages:
    213
    Likes Received:
    9
    [​IMG]

    ẢO - TẬP 123

    Vào nhà vệ sinh, đứng trước tấm gương lớn, Bảo Nhi mới chợt giật cả mình. Từ nãy đến giờ, cô hoàn toàn không để ý rằng trên ngực mình xuất hiện một vật thể lạ không phải do tay cô đeo vào. Sợi dây chuyền tối qua Bảo Nhi thấy nằm trong ví của Quang Hải giờ đã yên vị trên cổ cô, có lẽ là đã từ lúc Nhi còn thiêm thiếp ngủ. Sự khó hiểu vốn đã chất ngất giờ lại càng bùng nổ dữ dội hơn vạn lần. Yêu hay lợi dụng, câu hỏi này thật quá khó trả lời. Ngẩn ngơ đặt tay lên mặt dây hình trái tim sáng lấp lánh, Bảo Nhi bần thần nhìn chính mình trong gương, cảm thấy bản thân như bị lạc vào cả một ma trận của quá nhiều điều cần phải thắc mắc, nghi hoặc. Đến hơn một phút, cô mới bừng tỉnh và rời khỏi trạng thái cứng đơ như tượng này.

    Lúc Nhi ra đến phòng ăn thì Quang Hải đã đang ngồi bên chiếc bàn kính và chuẩn bị dùng bữa sáng. Còn sớm, anh chưa chuẩn bị rời nhà và vẫn còn mặc bộ quần áo tối qua. Thức ăn sáng của mọi người trong nhà đều là thứ được bà giúp việc chuẩn bị vào hôm qua, sáng ra chỉ việc hâm lại là có thể dùng được. Thấy Bảo Nhi, anh ngạc nhiên nhìn sững cô trong giây lát rồi mỉm cười, nụ cười vẫn còn thiếu vui tươi :

    - Sao hôm nay em dậy sớm vậy ? – Vừa nói anh vừa đứng dậy – Em cũng ăn sáng với anh, nhé!

    Tần ngần ở chỗ cửa nhà bếp, Bảo Nhi gật đầu nhè nhẹ. Quang Hải đi tới bên cô, nắm lấy bàn tay Nhi – đồng thời có một giây liếc mắt nhìn vào sợi dây chuyền mình đã tự ý đeo mà cô không tháo ra - và dẫn cô đến bên bàn ăn, kéo một chiếc ghế không phải ở vị trí đối diện với chỗ anh ngồi mà là nơi cạnh bàn vuông góc với nó. Chỗ ấy gần hơn so với đối diện, Bảo Nhi biết thế và cũng ngồi xuống, không có bất kì ý kiến gì. Nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến, Quang Hải bảo:

    - Để anh lấy cho em.

    Cái nhìn đó làm cho cô không khỏi nhớ tới vẻ khinh bỉ và căm ghét cũng trong chính ánh mắt anh khi nhìn mình mấy ngày trước. Trong thoáng chốc, Nhi lại rùng mình ớn lạnh, lồng ngực nổi lên cơn đau nhói.

    Chỉ một chốc sau, Quang Hải đã trở lại với một tô súp đầy dành cho Bảo Nhi. Im lặng dõi theo từng vẻ mặt, cử chỉ của anh, Bảo Nhi thấy rõ dù Quang Hải này không phải anh của ngày xưa, nhưng cũng đã khác nhiều phần so với những ngày còn ở Đà Lạt, và cũng khác cả anh của ngày vừa mới hôm qua. Cho đến hôm nay, cô mới được thấy ở anh có chút gì đó gọi là hớn hở, vui thích mập mờ. Những ngày trước đó, Bảo Nhi tưởng như với anh, trên đời này không có gì làm cho Quang Hải có hứng thú được nữa.

    Đặt chiếc thìa vào tay Nhi, anh nói với một nụ cười hiền :

    - Em ăn đi.

    Bảo Nhi gật đầu, rồi cùng anh dùng bữa sáng. Cô đã tưởng rằng mọi thứ sẽ chỉ diễn ra trong im lặng mà thôi, nào ngờ Quang Hải đã là người đầu tiên cất tiếng hỏi han, cố ý mở đầu một cuộc trò chuyện thân tình :

    - Bây giờ em thấy sao rồi, có còn mệt nữa không ?

    Vẫn còn quá bối rối và gượng gạo, Bảo Nhi trả lời những câu rất ngắn và đầy ngập ngừng, nhưng cuộc đối thoại vẫn cứ tiếp diễn. Chí ít, không khí cũng trở nên bớt phần ngột ngạt và lạnh lẽo hơn. Giữa lúc Quang Hải đang nói như thế, Bảo Nhi chợt nhớ mình vẫn chưa hề bày tỏ bất kì thái độ phản đối và tức giận nào đối với việc anh tùy tiện mang cô từ Đà Lạt về đây. Nhưng giờ mà phải nói chuyện đó, cô thực tình không muốn, vì chẳng đời nào Nhi mong mọi chuyện trở nên tồi tệ, u ám hơn. Mọi thứ cứ như bây giờ, cũng là quá tốt rồi. Bảo Nhi cũng muốn hỏi thăm anh, muốn cho anh biết mình cũng được quan tâm, nhưng miệng lại chưa thể thoải mái nói ra được. Vậy nên, suốt cả bữa sáng, Nhi chỉ làm người trả lời cho những câu hỏi của anh.

    Tận khi Quang Hải chuẩn bị đi đến công ty, ngôi nhà vẫn là không gian riêng tư của hai người, bởi Hải Nhi còn ngủ say trong phòng riêng của mình. Đứng nhìn anh sắp rời khỏi nhà, Bảo Nhi tự dưng không hiểu mình lại đứng ở cửa tiễn anh đi làm cái gì. Hai người đứng nhìn nhau thật là bối rối, tay chân hình như dư thừa, chẳng biết phải làm gì với chúng cả. Quang Hải có vẻ cứ muốn đi, nhưng còn điều gì đó níu chân anh lại. Chẳng khác nào một hành động có phần liều lĩnh – không phải ngang ngược vì Bảo Nhi không thấy điều đó trong ánh mắt chần chừ của anh – Hải áp môi hôn nhẹ lên má Nhi sau lời thì thầm :

    - Anh đi đây. Tạm biệt em.

    Bảo Nhi không phản đối, vì đấy cũng chính là điều đã lượn lờ mãi trong tâm trí cô về một hình thức chào tạm biệt cho sáng nay. Cô cũng không có hành động nào đáp lại, vì chính bản thân mình chưa thấy nguyện lòng làm như vậy được.

    Vào phòng ngủ của con gái, Bảo Nhi phải bất ngờ vì những thứ đồ vừa lạ lẫm vừa bắt mắt để trên cái bàn nhỏ và mấy cái kệ để đồ chơi trong đó. Tất cả những thứ ấy đều là các món đồ mà trẻ nhỏ như Hải Nhi rất thích, nào là hộp bút màu, tập giấy vẽ, búp bê, một bộ đồ chơi nữa. Chẳng những thế, trên giường, một bên cô bé là con gấu mà ngay từ hôm đầu tới đây Bảo Nhi đã thấy, còn bên kia, nay lại xuất hiện thêm một con chó bông khác nữa. Mọi thứ đều được sắp xếp vào chỗ một cách rất tự nhiên và đều trong tư thế đã sẵn sàng cho cuộc chơi vui vẻ của con bé. Chúng khiến cho căn phòng trở nên tươi tắn, đáng yêu và giống phòng của một đứa trẻ lên ba hơn.

    Chẳng ngoài dự đoán của Bảo Nhi, Hải Nhi rất vui thích khi nhìn thấy những món đồ chơi mới do ba nó mua cho. Và chỉ chưa đầy một giờ đồng hồ kể từ lúc có được hộp bút chì màu mới toanh đẹp tuyệt, cô bé đã khoe với mẹ một bức tranh rất giản đơn và ngây ngô có ba người bên một ngôi nhà nhỏ. Nhưng, bên cạnh đó, Hải Nhi còn mang theo cả bức hình cũ của mình, bức mà nó chỉ vẽ có hai mẹ con, để cả hai liền kề nhau và hỏi mẹ, nụ cười tươi nở trên môi :

    - Mẹ ơi, cái nào đẹp hơn ?

    Không muốn nói rằng bức tranh có đủ ba người đẹp hơn, cô đành phải bảo :

    - Để mẹ xem. Cái nào cũng đẹp hết.

    Bảo Nhi đã không thể ngờ rằng ý niệm về một gia đình có đủ mẹ và ba lại nhanh chóng ăn sâu vào đầu Hải Nhi đến như thế. Trông thấy bức tranh này, liệu trái tim sắt đá của Quang Hải liệu có thể lay động được một chút nào không, hay anh sẽ chỉ mãi mãi dửng dưng với cô con gái đáng yêu của chính mình ?
    [​IMG]
     
  12. huongcat

    Joined:
    Feb 14, 2015
    Messages:
    213
    Likes Received:
    9
    [​IMG]

    CÂY ĐA GIÀ - TẬP 124

    Sáng hôm ấy, Bảo Nhi đã có lúc phải khó xử vì điện thoại bàn trong nhà của Quang Hải đổ chuông, còn người như cô thì quá không tiện để bắt máy. Bởi vậy, cô đành nhờ bà giúp việc trả lời hộ, mà nào có ngờ sau cùng bà ấy lại quay sang nói với Nhi, sắc mặt không tốt lắm, báo hiệu điều chẳng lành :

    - Ba của cậu Hải muốn tìm cô.

    Là lão già đó cố tình chọn lúc Quang Hải không có ở nhà để tìm Bảo Nhi. Chưa cần phải cầm máy, cô cũng biết rõ những lời mình chuẩn bị nghe đây sẽ là gì. Nhi rất muốn không phải trả lời cuộc gọi này, nhưng như thế có nghĩa là cô thừa nhận mình yếu thế so với lão ta, rằng là vì có ý đồ xấu xa thật nên mới không dám đối mặt.

    Nhưng cô nói gì với gã ta đây ? Mình đang ở chỗ này vì cái gì, chính Bảo Nhi còn không biết. Sẽ chỉ nán lại trong vài ngày hay là mãi mãi, cô cũng chưa hề có ý niệm nào cả. Run run cầm ống điện thoại, Bảo Nhi cảm thấy niềm căm ghét xưa kia dậy lên mãnh liệt trong lòng khi giọng nói khinh khỉnh của gã đàn ông ấy vừa vang lên :

    - Chào cô, đã lâu lắm rồi, tôi thật không ngờ là sẽ còn cơ hội nói chuyện với cô thêm một lần nữa. Tôi cứ tưởng năm đó thằng Quang Hải đã khôn ngoan đá được cô đi rất xa rồi, ai ngờ cô cũng gan lì đến thế. Tôi rất lấy làm bất ngờ đấy.

    - Ông muốn gì thì nói nhanh. – Bảo Nhi cố gắng không tỏ ra lúng túng như điều đang thật sự diễn ra trong tâm trí mình – Tôi không có thời gian nói chuyện với ông.

    Ông ta bật cười khanh khách :

    - Sao lại không có thời gian thế hả Bảo Nhi? Bây giờ trên đời này có ai sung sướng hơn cô nữa? Chỉ cần ngồi ở nhà là đã có thằng con trai của tôi nuôi cô, cung phụng cô hết cỡ, cô chẳng phải làm gì ngoài hưởng thụ cả.

    Cuộc đối thoại lần này quá bất lợi cho Bảo Nhi, cô không có gì để phản bác lại lời ông ta nói cả. Càng bối rối hơn, cô cố gắng hít thật sâu để lấy thêm dũng cảm cho mình, tìm cách chấm dứt càng nhanh càng tốt :

    - Những gì ông muốn nói với tôi từ trước đến giờ không có gì khác. Ông nói mãi như thế không thấy chán sao? Vậy có lẽ tôi không cần phải ngồi đây nghe nữa nhỉ?

    Một lần nữa, gã ta lại bật cười :

    - Dĩ nhiên là chán chứ, cô biết đấy, tôi phát ngấy lên được với thứ con gái không biết điều như cô. Thế nên lần này tôi sẽ chỉ nói ngắn gọn thôi. Cô cứ cố bám lấy thằng Quang Hải đi, tôi là cha của nó, tôi tự khắc có cách làm cho nó vứt cô vào sọt rác ngay tức khắc. Nếu cô không tin, hãy cứ chờ đó mà xem. Phải, chắc cô cũng biết nó đang vì cô mà chống đối tôi, nhưng chuyện đó kéo dài được sao ? Chỉ là tạm thời thôi cô nhóc ngu xuẩn ạ.

    Vừa nói dứt câu, gã đàn ông họ Lưu ấy đã cúp máy, không nói thêm một câu nào nữa. Dù vậy, bấy nhiêu cũng đã là quá đinh tai nhức óc đối với Bảo Nhi. Giọng điệu của ông ta không giống lần trước. Ngày xưa, sau cùng gã cũng đã chịu nhượng bộ với con trai, chấp nhận hôn sự của hai người, nhưng còn lần này viễn cảnh nhiều khả năng sẽ không còn tốt đẹp như vậy nữa. Bảo Nhi không biết ông ta muốn làm gì mà cách nói cứ như đã nắm chắc phần thắng trong tay, cô thấy lòng không khỏi lo lắng, e sợ. Chiêu bài gì có thể làm cho Quang Hải “vứt cô vào sọt rác ngay tức khắc” ? Ông ta đã từng hiểu con mình một lần, thì hoàn toàn có thể có lần thứ hai. Lại thêm một vấn đề nữa bám riết lấy tâm trí Bảo Nhi, không cho cô được yên ổn.

    Ngày hôm đó chẳng khác gì ngày hôm qua, Quang Hải lại nhắn tin báo về trễ, khiến cho Bảo Nhi thất vọng não nề. Tệ hơn, vì lời nói của lão già đó mà bây giờ chỉ vì sự về trễ của anh mà lòng cô dậy lên biết bao nhiêu là lo nghĩ. Hải Nhi từ hôm qua tới giờ không gặp được ba cũng tiu nghỉu đi hẳn, không khí trong nhà trở nên trầm xuống. Tối ấy, Bảo Nhi cố gắng thức để đợi Quang Hải trở về. Chẳng may, cô đã ngủ gật trên ghế sô pha phòng khách từ lúc nào không hay, không thể đợi thêm nổi nữa.



    Thần trí còn bị ám ảnh mãi bởi hai chữ “chờ đợi”, Bảo Nhi càng dễ dàng bị đánh thức khỏi giấc ngủ hơn hôm trước. Nụ hôn của Quang Hải chỉ vừa đặt lên trán, cô đã tỉnh ra cả đầu óc, lòng lẫn lộng không biết bao nhiêu là mừng vui khó diễn tả. Trong đó có niềm vui vì sự trở về của anh, và cả niềm vui về việc anh chưa “vứt cô vào sọt rác” như ông Lưu đã đe dọa.

    Mở mắt, Bảo Nhi thấy mình đã được mang về giường tự bao giờ, cô và anh ở trong một tư thế không giống với đêm trước. Hôm nay, cô nằm nghiêng người rất sát bên mép giường vì ý thức mơ hồ trong đầu : phải chừa chỗ cho thêm một người nữa. Quang Hải không ở trên giường, cũng chẳng giống sắp quay lưng bỏ ra ngoài. Anh đang quỳ sát bên giường, gương mặt cả hai hầu như trở thành ngang tầm để quan sát nhau thật dễ dàng. Vì nụ hôn chỉ mới vừa kết thúc đây thôi, khoảng cách giữa hai người vẫn còn rất nhỏ, hơi thở của Quang Hải vẫn còn mơn man nhè nhẹ trên mặt Bảo Nhi. Bàn tay cô chỉ cần nhích lên khỏi tấm nệm là đã có thể chạm vào anh, và nó đã làm như thế. Nhưng chỉ trong một tích tắc, cô đã giật mình rụt tay lại vì nhận thấy bản thân không nên làm vậy một chút nào.

    Niềm tiếc nuối và thất vọng hiện lên rất rõ ràng trong đôi mắt Quang Hải khi những ngón tay Bảo Nhi nhanh chóng rời khỏi mặt anh chỉ sau chừng một giây. Giữa không khí ấy, cô bỗng thì thào một câu rất không liên quan :

    - Sáng nay ba anh gọi đến.

    Thông tin này không hề làm cho Quang Hải ngạc nhiên hay thêm phẫn nộ. Anh chỉ khẽ thở dài rồi nói rất nhỏ, bàn tay chần chậm vuốt tóc Nhi :

    - Sau này, nếu không muốn, em có thể không trả lời điện thoại từ ông ấy. Không có gì cần phải nghe đâu.

    Bảo Nhi lắc nhẹ cái đầu :

    - Không trả lời có nghĩa là sợ hãi, nghĩa là thật sự có mưu đồ xấu.

    Nhưng không mang cùng suy nghĩ với cô, Quang Hải nói một cách rất cương quyết :

    - Mặc kệ ông ấy.

    Dẫu anh đã nói thế, dẫu đang được bàn tay vuốt ve êm dịu của anh làm cho dễ chịu, Bảo Nhi vẫn chưa chịu thôi:

    - Ba anh nói rất nhiều thứ. Ông ấy sẽ không để yên đâu.

    - Em sợ sao ? – Quang Hải cất tiếng sau nhiều giây im lặng.

    Cô không gật, không lắc hay đáp lại một lời nào, nhưng vẻ mặt thất thần ấy cũng đã đủ để cho anh hiểu được phần nào những suy nghĩ đang hoành hành trong đầu óc cô lúc này. Siết lấy bàn tay cô như một biện pháp trấn an tinh thần giống những ngày xưa cũ, Quang Hải hôn âu yếm lên mu bàn tay cô rồi lại đưa ra một lời cam đoan, một lời hứa giống như anh đã từng nói rất nhiều bốn năm trước :

    - Sẽ không sao đâu. Em đừng suy nghĩ nhiều quá, ngủ ngon đi.

    Bấy giờ, anh vốn đã định đứng dậy bỏ ra phòng khách, nhưng bàn tay Bảo Nhi không để cho Hải làm như vậy. Chới với vì thấy ý muốn rời đi của anh, cô đã vội vàng nắm chặt bàn tay Quang Hải, vừa nhìn thẳng vào mắt anh vừa lắc đầu liên tục. Giật mình nhìn cặp mắt thoáng chốc đã lóng lánh nước của Bảo Nhi, anh không thể đứng lên được nữa, thái độ cũng lập tức chuyển sang trạng thái lo lắng. Nói với anh, giọng cô đã bắt đầu hơi nghèn nghẹn :

    - Ba anh nói… ông ấy sẽ có cách làm cho anh… vứt em vào sọt rác ngay lập tức… Có thật vậy không ?

    [​IMG]


    [​IMG]

    CÂY ĐA GIÀ - TẬP 125

    Chỉ trong tích tắc, cơn giận đã xâm chiếm lấy gương mặt của Quang Hải. Nhưng sau một nỗ lực kiềm nén đáng kể của anh, ánh mắt Hải trở lại trạng thái yêu thương mà cô chưa từng thấy anh dành cho ai khác. Càng dịu giọng hơn ban nãy bội phần, anh trả lời bằng giọng trầm Nhi đã luôn yêu thích và muốn được nghe :

    - Sẽ không có. Ông ấy chỉ đe dọa em thôi. Ba anh luôn là như vậy, em đã biết rồi mà.

    Nhưng, những gì đang làm cho Bảo Nhi đau khổ không phải chỉ đơn thuần là việc đó. Giây phút này như thời điểm mà nỗi sợ hãi, lo lắng tuôn trào, khiến cho cô rỉ xuống hai dòng nước mắt. Vẫn cứ lắc đầu, Nhi run run nói :

    - Em không muốn sống như thế này… Nếu anh lại lừa gạt em… làm ơn anh dừng lại đi… Em không có gì để cho anh lấy… đã hết cả rồi… Đừng phá hoại… cuộc đời của em nữa…

    Xót xa, đau đớn lẫn một chút khó hiểu mập mờ hiện lên trên gương mặt Quang Hải không thể qua khỏi mắt Bảo Nhi, càng làm cho cô bật lên cơn thổn thức, hàm răng cắn chặt vào môi để cố ngăn đi tiếng nấc. Áp bàn tay vào má cô và hối hả lau đi những dòng lệ dài, anh nói gấp :

    - Không. Anh không lừa gạt, anh cũng không phá hoại đời em. Anh chỉ cần em đồng ý ở lại đây với anh. Anh không nói dối em, tin anh đi.

    Nhìn Bảo Nhi như vậy, Quang Hải phải đưa ngón tay cái tách hàm răng đang cắn quá chặt của cô ra khỏi môi, và lập tức nghe được một tiếng nấc nhỏ. Mặc cho sự dỗ dành của anh, Bảo Nhi vẫn cảm thấy rằng Quang Hải không thể hiểu được nỗi lòng của cô, không hiểu được hết sự đau đớn của những giọt nước mắt này, tựa hồ nỗi đau của cô đối với anh là một điều gì quá xa lạ. Nghĩ về việc đó, Bảo Nhi càng uất ức, tức tưởi.

    - Có thật là… anh sẽ không bao giờ… vứt bỏ em nữa ? – Cô hỏi, cố gắng tìm kiếm một lời khẳng định thật vững chắc để có thể bám vào đó mà tin tưởng anh mãi mãi – Anh muốn em ở lại đây… thật sao ?

    Một lần nữa, Quang Hải nắm chặt lấy bàn tay Bảo Nhi bằng cả đôi tay mình, nhưng cay đắng thay, cô vẫn không thể tìm thấy trong ánh nhìn kia sự cảm thông, thấu hiểu :

    - Em còn muốn anh phải nói đến lần thứ mấy nữa đây, Bảo Nhi ? Tại sao em không tin anh ? Anh chỉ cần lời đồng ý của em thôi mà.

    Đến giây phút này, Bảo Nhi chẳng còn gì mà không nói ra dấu hỏi lớn nhất trong lòng mình :

    - Vậy… tại sao anh… không xin lỗi em? Còn Hải Nhi thì sao? Em chỉ cần một lời xin lỗi của anh… như vậy cũng không thể ư?

    Chưa cần phải nghe câu trả lời từ Quang Hải, Nhi đã tan nát cả cõi lòng vì sự hờ hững của anh. Rõ ràng, vẻ mặt anh nội chỉ trong tích tắc này đã nói lên tất cả, Hải chưa từng có ý nghĩ sẽ xin lỗi cô hay làm một điều gì đó tương tự như thế. Sự áy náy, ân hận trong anh về hành vi tàn nhẫn của mình ngày xưa hình như chưa bao giờ và cũng sẽ không bao giờ tồn tại. Với một cái nhíu mày, anh lầm bầm :

    - Đó đâu phải là lỗi của anh?

    Chỉ vừa nghe lời nói ấy, Bảo Nhi đã bất thần lùi ra xa khỏi anh trên chiếc giường, co người vì một cơn đau đang lan đi khắp châu thân. Nước mắt tuôn rơi như mưa khi cô uất ức hỏi lại :

    - Ý anh… vậy… đó là lỗi của em? – Cái ngạc nhiên đáng hận của anh càng làm cho Bảo Nhi không dám tin nữa – Em có lỗi… khi đã… có thai với anh… vì bị anh… cưỡng hiếp? Tại sao… tại sao anh có thể…

    Đâm ra bối rối và lúng túng, Quang Hải toan đưa một bàn tay về phía Nhi :

    - Bảo Nhi à, em…

    Nhưng, không thể chịu đựng nỗi sự thật phũ phàng này nữa, Bảo Nhi càng lùi ra xa hơn rồi quay lưng hẳn về phía anh, kéo chăn trùm lên đến kín đầu. Cả dáng hình nhỏ nhắn của cô đã khuất hẳn sau tấm chăn, nhưng nhìn vào sự run rẩy đó, ai cũng có thể biết rằng Bảo Nhi đang khóc. Cô tưởng như mình đang được Quang Hải vỗ về, dành cho những lời ngọt ngào, yêu thương, nào ngờ, chúng không phải là thật lòng. Niềm hy vọng cô đã gắng sức nuôi bốn năm qua đã hoàn toàn tan thành mây khói. Có thể anh muốn có Nhi làm một người tình đùa vui, chứ sẽ chẳng thể nào có chuyện anh sẽ tính tới việc lấy cô về làm vợ cả. Bảo Nhi cảm thấy như chính mình vừa từ một vực thẳm này rơi xuống một vực thẳm khác, đen tối và lạnh lẽo hơn vạn lần.


    [​IMG]

    Suốt đêm đấy, Bảo Nhi không thể ngủ được. Cả một đêm dài cô chỉ biết nằm đó để gặm nhấm nỗi đau và nhấn chìm bản thân trong bể nước mắt. Quang Hải còn ở đấy hay đã ra ngoài từ lúc nào, cô không biết, cũng không còn muốn nghĩ tới nữa.

    Vì không có giấc ngủ đàng hoàng, Bảo Nhi dễ dàng biết khi nào Quang Hải đã áp môi hôn lên trán cô trước khi rời khỏi nhà như những hôm trước. Cô chỉ nằm yên tựa như không biết gì, và cũng không buồn ngồi dậy để chào từ biệt anh nữa. Sau nụ hôn ấy, Bảo Nhi biết anh vẫn chưa đi, vẫn còn nấn ná lại, vì một lí do gì chỉ có anh mới hiểu rõ. Thêm lần nữa, bàn tay anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, và đến gần một phút sau đó, tiếng thì thầm của Quang Hải mới vang lên khẽ khàng :

    - Nếu có việc gì, chúng ta hãy nói chuyện với nhau. Em đừng đi khi anh không có ở đây, được không ?

    Bảo Nhi không biết mình và anh còn gì để nói với nhau nữa, ở lại đây lâu hơn thì cũng có ích gì. Quang Hải giữ cô lại đây không vì ăn năn, không để lợi dụng, không cố gắng nói những lời đường mật để Nhi tự ngả vào vòng tay anh một lần nữa, thế thật sự là anh muốn cái gì ?

    - Hãy cho anh thêm thời gian nữa, nhé.

    “Thêm thời gian, để làm gì ?”, câu hỏi ấy lập tức xuất hiện trong đầu Bảo Nhi.
    Sau đó, anh đã đi. Nhi mở mắt ra, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng anh trong hơn một giây rất ngắn trước khi Quang Hải biến mất hoàn toàn sau cánh cửa gỗ.


    Ngày ấy diễn ra hình như không khác biệt tí nào so với hai hôm trước. Tình hình bây giờ đã xấu là vậy, Quang Hải tựa hồ vẫn không có khả năng dứt khỏi công việc để về nhà với hai mẹ con Bảo Nhi, khiến cô đã thấu hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của mình trong lòng anh so với thứ công việc kia. Càng hiểu như thế, cô chỉ càng thêm buồn tủi và cô đơn, căn nhà càng trở nên hiu quạnh, lạnh lẽo. Cô không biết liệu mình có thể chờ đợi Quang Hải, cho anh thêm thời gian như anh đã nói, vì những lời của anh không còn mấy nghĩa lý với Nhi nữa.

    [​IMG]

    [​IMG]

    CÂY ĐA GIÀ - TẬP 126
    Thiên Kim gọi điện cho Bảo Nhi hỏi tại sao lâu như thế rồi mà cô vẫn chưa về nhà, cứ nằm bệnh viện mãi. Nhi lại phải tiếp tục nói dối cho qua chuyện, đợi khi nào cô trở về Đà Lạt rồi thì coi như không có gì xảy ra cả. Cố gắng làm cho Kim quên đi Quang Hải, Nhi lái sang việc hỏi thăm cô bạn và gia đình. Tuy nhiên, vấn đề ấy không thể thôi bám lấy tâm trí Kim được :

    - Nhi à, Nhi thật tình phải mau mau tránh xa anh ta ra. – Giọng cô nàng ra chiều ái ngại - Ở gần lâu như vậy mãi không có lợi đâu.

    Bảo Nhi chỉ biết ậm ừ, không một lời bình luận nào thêm.

    Đêm nay, cô không màng đến việc chờ đợi Quang Hải trở về nữa, dù cho lòng vẫn cứ ngu ngốc mong mỏi được nhìn thấy chiếc Audi màu đen xuất hiện trước cổng nhà. Bây giờ lên giường và ngủ, cô sẽ có một ngày trọn vẹn không gặp anh, chỉ bấy nhiêu cũng đã đủ làm cho lòng Bảo Nhi cảm thấy không yên, bứt rứt, khó chịu. Vậy là, từ nay, với cô, mọi thứ bắt đầu lại từ điểm xuất phát. Mất rất lâu, Nhi mới thấy lòng khá hơn ngày ấy, nhưng sau cùng chính anh lại một lần nữa phá hỏng tất cả.

    Nào ngờ, giữa đêm khuya, Bảo Nhi lại cảm nhận được đôi môi anh âu yếm hôn lên trán mình, và lên một bên má, những nụ hôn ngọt ngào và dịu dàng, đồng thời cũng rất nhẹ vì sợ làm cô thức giấc. Anh đâu có biết rằng, mỗi lần mình làm thế, Bảo Nhi đều biết rõ, nhưng lần này cô không mở mắt ra nữa. Đôi tay anh cẩn thận kéo lại chăn cho Nhi, che phủ cả cơ thể cô cho đầy đủ cả trên ngực và ở hai bàn chân. Mỗi lần những điều này diễn ra, Bảo Nhi đều tự thấy lòng yếu mềm không thể oán hận anh được, tưởng như trong anh có cái gì đó dành cho mình thật sự là tình yêu.

    Bỗng dưng, tiếng thì thầm trầm lắng của anh lại bất ngờ vang lên, khác với sự im lặng của những lần trước. Đó hình như chỉ là một câu Quang Hải muốn tự hỏi chính mình, vì âm lượng của giọng nói rất khẽ. Nhưng đối tượng hướng tới trong câu nói ấy lại rõ ràng là Nhi.

    - Nếu anh không còn được như bây giờ, em có yêu anh nữa không?

    Không phải suy nghĩ, Bảo Nhi dễ dàng đưa ra câu trả lời của riêng mình rất nhanh chóng, nhưng điều ấy dĩ nhiên không đến tai anh. Câu hỏi ấy vì sao anh đột ngột lại thốt ra, hẳn phải có một lí do nào đó ? Lòng cô rất ngứa ngáy, chỉ muốn ngồi dậy để hỏi anh, nhưng cũng hiểu rõ điều này quá thừa thải. Anh không yêu Nhi, không yêu đứa con gái bé bỏng của hai người, thì hiểu tình cảm cô dành cho anh để làm cái gì ? Vậy nên, rốt cuộc Bảo Nhi chỉ nằm im lìm, không động đậy, để cho anh muốn tự hiểu thế nào thì hiểu. Đáng lẽ, cô chua chát nghĩ, với một con người như Quang Hải, tự nhận ra việc này không có gì là khó, tất cả từ xưa đến nay đã hiển hiện trước mắt anh.

    Dù có phản ứng bên ngoài thế nào đi chăng nữa, lòng Bảo Nhi vẫn cứ nghĩ hoài đến nguyên nhân câu hỏi của anh, đến âm điệu trầm buồn khi lời nói ấy được cất lên.
    Cả giấc ngủ của Bảo Nhi bị phủ kín bởi những giấc mơ đẹp rạng ngời lộng lẫy sắc hồng lãnh mạn, đồng thời cũng có cả những cơn ác mộng kinh hoàng về kí ức chưa bao giờ phai mờ và cả một tương lai ảm đạm hơn.




    Ngày thứ tư chôn chân trong căn nhà này, Bảo Nhi cảm thấy nỗi buồn chán của mình đã dần bị đẩy lên tới tột đỉnh. Cuộc đời ngày xưa cô đã từng mơ hóa ra không đẹp như những gì đã tưởng. Ngôi nhà ấy không hề ấm cúng, hạnh phúc khi từ sáng đến tối luôn vắng bóng người chồng, người cha – dù thực tế ngay lúc này Quang Hải không mang vai trò nào trong hai thứ ấy. Việc đi qua đi lại trong nhà khiến cho Bảo Nhi cũng cảm thấy uể oải, chán chường đến khó tin. Quả thật là khó tin lắm, vì trước giờ cô không hề tưởng tượng được là mọi thứ có thể như thế này.

    Tin nhắn tương tự đến với Bảo Nhi như các hôm vừa rồi, chỉ khác chút xíu ở cách diễn đạt và thời điểm gửi tới. Hải Nhi cũng không lấy gì làm vui vẻ vì sự vắng mặt của ba nó, lại hỏi mẹ bằng một câu khiến cho cô không khỏi đau lòng :

    - Mẹ ơi, ba đi đâu rồi ? – Đôi mắt sáng long lanh nhìn Bảo Nhi chứa chan hy vọng - Hôm qua con gặp ba chút xíu, nhưng mà sau đó thì không gặp nữa. Ba lại bỏ đi nữa sao?

    - Không phải vậy. – Cô lắc đầu, cố lấy vẻ mặt tươi tỉnh để trả lời – Ba con đi làm thôi.

    Nghĩ ngợi hồi lâu, con bé lại nhăn nhó :

    - Hồi trước mẹ cũng đi làm, nhưng con vẫn gặp mẹ mà ?

    - Tại vì… ba con bận lắm, không về nhà sớm như mẹ được. Tối nay cũng vậy.

    Thông tin ấy khiến cho Hải Nhi tiu nghỉu, cả mẹ cả con cùng buồn rầu.

    Thật bất ngờ thay, tối nay chỉ mới chín giờ rưỡi mà Quang Hải đã về tới nhà. Khi đó Hải Nhi đã đi ngủ, nhưng Bảo Nhi thì vẫn còn ngồi xem ti vi ở phòng khách. Anh vừa bước vào nhà, cô đã chú ý ngay tới một cái phong bì trên tay Hải và dáng bộ vội vã của anh. Nhìn thấy Bảo Nhi, Quang Hải dừng bước và mỉm cười :

    - Em chưa ngủ sao ? Hải Nhi… chắc ngủ rồi ?

    Thay cho một lời đáp, cô chỉ gật đầu, liếc mắt nhìn vào cái phong bì thêm một lần nữa rồi trở lại dán mắt vào màn hình ti vi, bởi chẳng có gì để nói. Tuy nhiên, cô vẫn biết anh đã đứng yên ở đó một lúc khá lâu như cố gắng mong đợi một điều gì đó, nhưng Bảo Nhi cứ phớt lờ, mặc kệ cơn khó chịu nhộn nhạo trong lòng. Sau cùng, anh cũng đi, và bước chân lại hối hả, gấp gáp như ban đầu. Cô đoán, có lẽ anh chỉ muốn mau chóng về phòng để xem cái phong bì ấy, và quan trọng với anh đến như thế chỉ có thể là công việc mà thôi.
    Thật ra Quang Hải có về sớm thì mọi chuyện cũng sẽ không có gì khác. Anh sẽ bước vào phòng làm việc, và Bảo Nhi sẽ không bao giờ biết đến khi nào anh mới rời khỏi đó nữa. Cô thở dài, tắt ti vi rồi đứng dậy, lê bước về phòng ngủ, coi như những ngày cuối cùng ở đây là thời gian để tranh thủ lấy lại sức khỏe về tình trạng tốt nhất.


    Nào ngờ, đi ngang qua phòng làm việc của Quang Hải – bấy giờ có ánh sáng lọt qua khe cửa – Bảo Nhi phải giật mình vì tiếng động lớn phát ra từ trong đó. Nghe như là tiếng cái gì đó đổ ngã, không phải một mà là nhiều thứ khác nhau, xem chừng đã bị ném, bị hất văng rất mạnh. Không thể làm lơ được, cô dừng bước, tiến tới sát bên cánh cửa rồi áp tai vào để thử nghe ngóng thêm. Thứ âm thanh đó chỉ kéo dài thêm một chút nữa rồi tắt hẳn, bên trong trở nên im ắng đến lạ lùng, hoặc có thể là chỉ vang lên những tiếng gì nhỏ mà qua cánh cửa gỗ này Bảo Nhi không thể nghe thấy được.

    Nỗi tò mò và lo lắng làm cho cô muốn gõ cửa hỏi thăm Quang Hải, nhưng sau lại thấy rằng vấn đề này hình như không can dự tới mình. Công việc của anh không phải là chuyện Hải có bao giờ muốn chia sẻ với Bảo Nhi, quan tâm đến anh quá nhiều chỉ khiến cho cô khổ sở. Nhưng, sự bộc phát cảm xúc đến mức đập phá đồ đạc này ở Quang Hải không phải là điều bình thường, cô cứ muốn được vào xem mãi, chân không thể nào quay bước bỏ đi được. Ruột gan Nhi càng lúc càng ngứa ngáy, khó chịu, nỗi âu lo cứ lớn lên nhanh không tả nổi và thôi thúc chính cô một cách mãnh liệt.


    [​IMG]
     

Share This Page