An Phương - [Lost in sadness]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by Elvi, Nov 28, 2014.

  1. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    tôi của ban đêm hay hoài niệm với đủ thứ cảm xúc rối ren, khác hẳn một tôi của ban ngày: lạnh lùng, lí trí đến gần như vô cảm, sẵn sàng quăng hết mọi thứ lại phía sau, cắt đứt sợi dây liên kết với quá khứ để bước tiếp :")
     
  2. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    mình vừa nhận ra phần viết lên profile page bị giới hạn chữ. bực vãi.
     
  3. Ngọc Mai :x

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Jul 26, 2014
    Messages:
    1,091
    Likes Received:
    13
    Nói mấy cái câu àm chị tụt hứng vì lôi hết cả tấm lòng ra an ủi em =))
     
    Elvi likes this.
  4. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    #324 Elvi, Jun 11, 2017
    Last edited: Jun 11, 2017
    Nghe bảo trường cấp 2 của mình sắp chuyển đi, rõ dở hơi. Từ ngày rời khỏi đó đến giờ vẫn chẳng quay lại dù chỉ một lần. Chẳng biết đến lúc quay lại thì có còn là ngôi trường ngày xưa của mình không?

    Cảnh còn người mất. Cảnh mất, người cũng mất luôn.

    Không biết tháng 6 hay tháng 7 sẽ phải lên trường học đội tuyển. Tự dưng mình có một sự mong chờ và ảo tưởng nhẹ. Mình biết mình không nên như thế, vì mọi thứ đã thay đổi rồi. Đây không phải là trường cấp 2 ngày xưa, không phải là những giáo viên ngày xưa, không phải là bạn bè ngày xưa. Mình cũng chẳng phải là mình ngày xưa nữa. Cứ như thế, rồi mình sẽ lại thất vọng.

    Chợt nhớ đến một ngày học đội tuyển văn, quá lười để làm bài thế là cứ ngồi đọc cái đề bằng một giọng siêu gớm và cười như điên (cũng bằng một cái điệu siêu gớm). Nhớ ngày đầu tiên đi học ở đội tuyển Anh, đứng ở hành lang lớp văn nói chuyện nhảm mãi mới dám vào vì ngại lớp đông mà chả thân quen gì ai, xong cũng sợ bị kì thị vì mình được giáo viên xin cho vào học (rồi vào mới biết là có đầy đứa như mình và chả ai rảnh mà quan tâm). Nhớ cái hôm mình chẳng cần phải ngồi đơ người trên bàn đầu mà xuống ngồi với L., trùng hợp là hôm đấy bạn ấy cũng ngồi gần đó. Nhớ một thời điên rồ, liều lĩnh phản kháng bằng cách làm bài thi như dở hơi để khỏi phải vào đội tuyển văn. Nhớ cái khoảnh khắc tiếc ngẩn ngơ khi chỉ còn thiếu 0,25 đ nữa là đã đậu đội tuyển Anh.

    Tất cả những khoảnh khắc đó đều thật đẹp. Mùa hè năm ấy như vẫn sáng đẹp vẹn nguyên trong kí ức của mình. Thế mà tất cả đều đã trôi qua rồi. Chẳng còn gì nữa. Không còn gì nữa cả.
     
  5. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    “Tiểu thư tỉnh táo được một lúc, bảo tôi phải thề là biến mất sao cho anh không tìm được. Kẻ kia thì lại phát khùng, bảo tôi có muốn chết thì để cô ấy chết. Nhưng tôi đâu phải là thần thánh? Tôi bảo, chẳng còn cách nào nữa. Y im lặng một lúc, rồi bảo tôi lấy ngựa để y đem tiểu thư đi. Y bảo, đi về phương Nam."

    “Lúc ấy tiểu thư đã lại hôn mê rồi, nhưng y nhất quyết phải đưa tiểu thư về phương Nam. Y cứ thế đưa cô ấy lên ngựa, rồi cả hai lại chạy đi mất.”

    "Như Yên, Như Yên. Nàng trong buổi sớm của ngày hôm ấy, vàng khua ngọc chạm, môi đỏ tóc huyền, như gió như mây.

    Nàng trong buổi sớm của ngày hôm ấy, đỏ rực chói chang giữa trùng trùng sóng nắng. Cháy bỏng nơi đáy mắt. Cảnh tượng huy hoàng của hủy hoại và tàn phai."

    Cuối cùng nàng cũng đã có thể đi về phương Nam rồi, nhỉ?

    Sau từng ấy thời gian, mình đọc lại một vài đoạn của Nhật mộ biên thảo. Mình, có lẽ, vì đã biết trước, đã mặc định trong đầu về cái kết đó, nên chẳng còn cái cảm giác đau đớn như trước kia. Nó gần như là cái cảm giác trống rỗng, một nỗi buồn như cơn mưa triền miên không dứt.

    Mình thích truyện đấy. Thực sự thích. Nhưng mình không muốn tiếp tục đọc nữa. Một phần là vì nó có kha khá chi tiết lịch sử, chính trị, mà mình thì đơn thuần muốn một câu chuyện giải trí. Và cũng vì cái nỗi buồn trong đấy, dai dẳng và ám ảnh. Cái kết như thế có thể sẽ khiến mình cảm thấy thanh thản, nhưng mình không chắc có thể vượt qua nổi cả một quá trình kia không.

    Biết đâu, một ngày đẹp trời nào đó, sẽ mở lên và đọc lại.
     
  6. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    mình không biết mình có vấn đề gì về tâm lí không (trầm cảm?) không hay là do thiếu ngủ (?) nhưng dạo này tâm trạng mất kiểm soát vl. không đến nỗi kinh khủng như cái đợt vài tháng trước, nhưng rõ ràng là mình phản ứng thái quá hơn bình thường. những nỗi sợ hãi nhỏ nhặt như bị tô đậm và phóng to lên. mình thường xuyên muốn khóc và đôi khi là muốn đập đồ và thậm chí muốn đánh người. và tất nhiên là mình chả bao giờ làm gì cả. mình vẫn cứ bình thường một cách bất thường, cứ im lặng và tiếp tục việc đang làm dở. tưởng tượng như thể có một cái gì đó đang đầy ứ và sục sôi bên trong, nhưng cái vỏ ngoài thì quá kín kẽ và vững chắc, nên chỉ thế thôi, chẳng thể tràn ra dù chỉ là chỉ là một tí.

    và tất nhiên là mình sẽ không nói điều này với ai cả. vì mình còn chả biết là đang có vấn đề gì với bản thân mình. mà dù có biết thì cũng thế thôi. mình không muốn nói. những thứ thế này, cứ giữ lại riêng mình là được. mình bây giờ thậm chí cảm thấy chán nản với cả việc hình thành một ý nghĩ nào đó và sắp xếp lại từ ngữ để chia sẻ với người khác. nên cứ để mặc nhưng suy nghĩ đấy mơ hồ không định hình thế thôi. không ai thực sự hiểu hay quan tâm cả.

    nói đến vấn đề tâm lí thì mình lại nhớ đến một chuyện chả hay ho gì cho lắm. vài năm trước, không nhớ là lớp mấy, mẹ mình đưa mình đến một buổi tư vấn về trẻ em tự kỉ ở trường mẹ mình làm. và mẹ bảo mình vào trong phòng tư vấn. lúc đó hình như mình đã nghĩ là mẹ chỉ bảo vào xem thế thôi, hoặc con em mình có vấn đề gì đó và cần được tư vấn. nhưng mình đéo bao giờ nghĩ được là mẹ mình lại bảo mình vào đó để người ta hỏi vớ hỏi vẩn mình. mình cảm thấy cực kì điên tiết và bị tổn thương lòng tự trọng (thậm chí khi nhớ lại và viết những dòng này thì vẫn đang cảm thấy sôi máu). mình có thể giao tiếp kém, không biết (và cũng không thích) duy trì một cuộc nói chuyện với người mà mình không hợp, nhưng bảo mình bị tự kỉ thì mình cũng đéo hiểu, đéo thể hiểu nổi. nếu mình của bây giờ mà rơi vào cái tình huống như thế thì mình sẽ đứng dậy và đi luôn chứ đéo phải ngồi đó để trả lời mấy câu hỏi vớ vẩn và cười lấy lệ. sau khi về thì mình tỏ thái độ và rồi bị mẹ mình chửi. thế đấy. hết chuyện.
     
  7. SentimentalCircus

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Jul 26, 2014
    Messages:
    1,032
    Likes Received:
    28
    Phương ơi. Mình xin lỗi nếu Phương thấy khó chịu vì mình. Nhưng đừng để những điều tưởng như mơ hồ đó lớn thêm, vì nó sẽ trở thành nỗi ám ảnh ăn mòn Phương tự lúc nào không biết mất. Mình không hiểu Phương, không có đủ sức để nhắn nhủ Phương cái gì ra hồn. Nhưng mình cũng từng như Phương, về mặt biểu hiện thôi. Phương đừng tự dấu bản thân trong vùng đen tối ấy. Đừng để nó ngấm ngầm dẫn Phương đến một cánh cửa khác mất kiểm soát hơn Phương ơi.
     
  8. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    #328 Elvi, Jul 13, 2017
    Last edited: Jul 13, 2017
    Cuối cùng thì chúng ta cũng chẳng là gì với nhau ngoài đường link và những kí tự, nhỉ? Tôi đã không nên kì vọng quá nhiều.
     
  9. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    Em cũng không biết nữa chị ạ. Tình trạng đấy chỉ mới xảy ra 2 lần và tồn tại trong thời gian ngắn thôi. Thế nên em nghĩ có khi vì thiếu ngủ nên đầu óc chập cheng thật.
     
  10. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    t không hiểu. thực sự không hiểu.

    có khi năm nay tao bị sao quả tạ chiếu xuống đầu thật.

    từ đầu năm đã xui đủ mấy thứ linh tinh thì thôi đi, giờ thì đến cả sức khỏe nữa.

    hai tháng sốt hai lần. chảy máu dạ dày. đêm qua thì tự dưng đang ngồi người cứ run lên đ biết lí do. và giờ thì wc nhiệt tình vẫy gọi.

    ôi giời ơi có để cho t sống nữa không!!!
     
  11. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    #331 Elvi, Jul 14, 2017
    Last edited: Jul 14, 2017
    Bình thường khi bị chó bám theo mà nói một câu gì đấy xua đuổi nó và làm động tác dọa dẫm thì nó sẽ không bám theo nữa. Còn nếu cứ đi tiếp tục đi bình thường trong lo lắng và sợ hãi thì nó vẫn sẽ còn bám theo một quãng nữa, và có bị cắn hay không thì còn chưa biết. Thế nên xác xuất bị cắn của hai trường hợp này là ngang nhau thôi. Và dù phản ứng thế nào thì khi bị cắn cũng không thể đổ lỗi cho người bị cắn là tại mày ngu nên xứng đáng bị thế.

    Và nếu có đủ dũng khí đuổi con chó đấy đi thì tốt, có thể thoải mái đi tiếp quãng đường còn lại. Còn nếu cố gắng đi qua con chó một cách bình thường trong sợ hãi và lo lắng, và phải đi qua nó nhiều lần, thì có khi sẽ sợ hãi đến mức ám ảnh.

    Như mình thì mình thậm chí đã sợ đến mức không muốn đi học ở chỗ đấy nữa luôn. Cuối cùng thì phải nhờ bạn chờ ở đầu ngõ để nó chở vào.

    Vài năm trước, lúc mình đang tập đi xe đạp buổi tối, tập ở chỗ gần nhà thôi nhưng cái đoạn đường phía dưới thì khá vắng người và tối, chỉ thi thoảng có vài người đi bộ. Đang đi thì có mấy thằng dẩm lờ (chắc đến tuổi thích thể hiện:)) lấy đá vụn ném mình và nói mình cái gì đấy, hình như là bảo mình mặt cứ vênh lên. Wtf? Đi đường đéo ngẩng mặt lên nhìn đường thế nhìn đi đâu? Tất nhiên là mình đã lẳng lặng đi qua cho xong chuyện. Nhưng sau đó thì mình không dám đi đường đấy nữa. Đến giờ vẫn thấy hơi ớn và không muốn đi đường đấy.

    Thế nên mình cảm thấy khâm phục những người dám phản ứng lại lũ chó, hơn là lúc nào cũng nhát gan chọn một phương án có vẻ an toàn như mình. Và chắc chắn là hơn cơ số những con người (không biết là con hay là người?) chỉ biết ngồi im và đi phán xét, bêu rếu người ta. Chính cái nạn victim-blaming đã tạo điều kiện cho lũ chó điên được đà lấn tới. Sống trong một xã hội có pháp luật hẳn hoi mà lại đi tôn vinh luật rừng là như nào?
     
  12. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    Trước mình than với L. là tại sao người ta like ảnh của mình trên instagram nhưng lại không follow. L. bảo có khi là tại avatar (đến giờ mình cũng chưa hiểu lắm cái avatar nó có vấn đề gì =))))

    Nhưng giờ thì mình nghĩ chẳng qua là do khả năng của mình không đủ thôi. Mình chỉnh màu rất kém, thế nên nhiều lúc cứ để màu tự nhiên luôn chả thèm chỉnh nữa. Mình cũng chưa định hình được phong cách riêng của mình nữa.

    Chắc phải đọc thêm tài liệu nhưng nói thật thì mình lười vl...
     
  13. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    mình cảm thấy được những mối quan hệ đang tuột dần khỏi tầm tay

    và mình thì chẳng còn sức để níu giữ.
     
  14. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    Hôm nay mình vừa đọc xong cuốn "Những lá thư không gửi". Không nhớ nổi mình đã để nó trên giường bao lâu rồi. Cứ để yên như thế, chắc đến cả tháng mới đem ra đọc được một lần.

    Và mình nhận ra một sự thật kinh khủng là mình chẳng còn sự thanh tịnh như trước nữa. Lúc đọc đến đoạn những lá thư của ông bố gửi cho Ernest, mình cảm thấy thực sự khó chịu. Vì ông ta đã chạy trốn và bỏ Ernest lại, vì ông ta lấy vợ mới và có những đứa con khác dù ông ta nói rằng đã yêu mẹ của Ernest đến phát điên, vì ông ta giấu người vợ mới về sự tồn tại của Ernest. Mình ghét tất cả những điều đó và mình không muốn hiểu hay thông cảm gì cả. Dù cuốn truyện đã được viết theo lối rất nhẹ nhàng nhưng mình vẫn cảm thấy thực sự khó chịu.

    Có lẽ do mình đã đọc ngôn tình nhiều quá. Nó như một giấc mơ đẹp đẽ về tình yêu với những kết thúc có hậu, là một nơi tuyệt vời để mình thoát li khỏi thực tế. Và có lẽ vì đã đọc nhiều quá, bây giờ mình không thể nào tách biệt nổi giấc mơ và hiện thực. Mình đã nghĩ đến chuyện đọc mấy cuốn văn học Nhật Bản, nó khá thực tế nhưng được viết theo lối nhẹ nhàng. Mình của ngày xưa đã luôn có thể chấp nhận những câu chuyện kì lạ, những nỗi buồn êm dịu trong những trang sách đó. Nhưng giờ thì mình thấy sợ. Mình không dám chắc liệu mình có giữ nổi sự bình tâm khi đọc không nữa. Mình sợ những nỗi buồn, những đau đớn, những thứ không "hoàn hảo".

    Có lẽ mình sẽ cứ tiếp tục lưu lạc trong những giấc mơ vậy thôi.
     
  15. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    #335 Elvi, Aug 19, 2017
    Last edited: Aug 21, 2017
    Người ta bảo văn chương nói lên con người không sai đâu =))) Cái sự màu mè giả tạo nó hiện lên ngay trong từng câu chữ đấy.
     
  16. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    hôm nay mệt dã man.

    trời thì nóng, đầu óc cứ lâng lâng.

    tự dưng thấy chán ngán vô cùng.

    nói chung là dù người mua không biết là hàng thật hay hàng giả thì giả cũng chẳng thể biến thành thật. dù có cố tỏ ra tử tế thanh cao thì cũng không che được cái sự giả tạo hèn nhát.

    những gì là bản chất thì chẳng thể thay đổi. dù người xung quanh có nhận ra hay không.
     
  17. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    cái cảm giác tệ hại đấy có vẻ như lại trở lại.

    mình ngồi xem phim ở dưới tầng 2 và có một khao khát mãnh liệt là nhảy xuống qua cửa sổ. ừ, phải gọi là khao khát. nó hấp dẫn mình. nhưng cũng như bao nhiêu lần mình cầm đồ dễ vỡ trên tay và khao khát muốn đập phá, như bao nhiêu lần mình muốn gào khóc, lần này mình cũng chẳng làm gì cả, chỉ ngồi yên và tiếp tục xem phim.

    mình sợ cả những cơn đói cứ ùa đến liên tiếp. mà cũng chẳng phải là đói, chỉ là cảm giác như dạ dày đang sôi sục và cần có đồ ăn để lấp đầy. mình không nhớ nổi lần trước mình bị như thế là khi nào và đã hết từ khi nào. nhưng mình không bao giờ muốn lặp lại cái cảm giác đó nữa. không bao giờ.
     
  18. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    lúc trans cái dj mình đã tự thấy bản trans củ chuối vl. xong cuối cùng B bảo là nếu được thì sẽ pr cho mình nên mình mới yên tâm. ai ngờ cuối cùng pr lại là người khác.

    hôm nay thấy truyện post rồi nên vào đọc lại thì thấy củ chuối dã man. pr kiểu gì mà có cũng như không vậy... những chỗ lúc mình trans có thắc mắc và cảm thấy không mượt thì sau khi qua tay pr nó gần như vẫn chả khác là mấy -_- dã man.

    sau vụ này thì mình nhận ra là pr chỉ chiếm một phần nhỏ, quan trọng nhất vẫn là trans. chắc sau không dám phụ thuộc vào pr nữa. đọc lại cái dj do chính mình trans mà thấy nhục nhã dã man T.T
     
  19. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    mùa trung thu năm 16 tuổi, đứng trên ban công nhìn đám rước đèn đi qua, tôi bật khóc ngon lành.
     
    tranluu97 likes this.
  20. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    mình không biết mình đang làm cái quái gì thế này nữa.

    chợt nhận ra rằng cái tên fb rất riêng của bạn ấy đã thay đổi từ bao giờ.

    tự thấy mình rất ngớ ngẩn và điên rồ.

    Ming Tùnh...

    Lê Minh Tùng.


    let me call your name for the last time :")
     

Share This Page