An Phương - [Lost in sadness]

Discussion in 'Nhật ký Online' started by Elvi, Nov 28, 2014.

  1. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    #1 Elvi, Nov 28, 2014
    Last edited: Nov 29, 2014
    Tôi nhớ mình đã đọc được trong một tờ báo nào đó rằng hãy chia sẻ những câu chuyện (?) của mình trên mạng xã hội, nó sẽ khiến bản thân tự tin hơn hay là hạnh phúc gì đó.
    Thế nên tôi quyết định lập topic này.
    Welcome to my world!

    [​IMG]
     
  2. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    #2 Elvi, Nov 28, 2014
    Last edited: Dec 1, 2014
    [​IMG]

    Tôi đã chẳng còn thấy buồn hay cô đơn những lần không có ai nói chuyện, những lần gục mặt xuống bàn vào giờ giải lao trong lớp, những lần một mình bơ vơ giữa đám đông.

    Nó đã trở thành một điều rất bình thường với tôi.

    Và có lẽ tôi cũng hài lòng với nó.

    Tôi lơ đãng với hầu hết mọi thứ.

    Chẳng biết từ khi nào, từ bao giờ.

    Dường như những cảm xúc với thế giới xung quanh đang dần rời xa tôi.

    [28/11/2014]

     
  3. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    #3 Elvi, Nov 29, 2014
    Last edited: Dec 1, 2014
    [​IMG]

    Đã cuối tháng 11 rồi thế mà chẳng hiểu sao trời vẫn nắng.

    Tôi ghét nắng. Nó luôn khiến tôi khó chịu. Nó rút đi mọi sức lực của tôi.

    Những ngày nắng, tôi chẳng muốn làm gì hết. Nói chuyện thì đụng chút là cáu bẳn, lườm nguýt mọi người.

    Mỗi lần thấy nắng, tôi chỉ muốn trốn vào một góc tối một mình.

    Đã đóng hết cửa, đã kéo rèm, thế mà nắng vẫn lọt được vào phòng.

    Tôi đã từng thích nắng. Nhưng rồi chẳng biết từ khi nào và cũng chẳng hiểu tại sao, bây giờ, tôi lại ghét nắng tới vậy.

    Tôi lại nhớ về những ngày nắng của hai năm trước, khi mà tôi vẫn còn học ở ngôi trường đó.

    Ở đó có cậu ấy, luôn cười tươi như nắng. Ở đó có những đứa bạn, nói xấu nhau gần như mọi lúc nhưng những lúc tôi cần, những lần tôi khóc đều an ủi, quan tâm. Ở đó có thứ tình cảm trẻ con ngây thơ mà bây giờ và sẽ không bao giờ tôi được trải qua nữa.

    Đó là những buổi trưa tháng năm, phải đi bộ về nhà khi mà những đứa bạn khác đều có bố mẹ đón, vì trời nắng kinh khủng. Một mình đi trên con đường vắng tanh người, chỉ có ánh nắng chói gắt, con bé bỗng cảm thấy có chút sợ sệt. Những tiếng ve cất lên ra rả trong những vòm cây. Là những buổi chiều, mua những túi sữa chua mát lịm rồi chia nhau ăn, chẳng hề quan trọng đến tiền bạc gì cả.

    Phải chăng, bởi vì có họ, nên
    cái nắng ngày đó chưa bao giờ khiến tôi mệt mỏi?

    Thế mà, những ngày tháng đó, tôi đã chẳng hề trân trọng những điều đơn giản ấy. Thế mà, tôi đã mong cho thời gian trôi qua nhanh chút nữa, để tôi lớn hơn, để tôi có thể bước chân vào ngôi trường mà tôi đã cố gắng không ngừng trong suốt một năm đó để có thể được tuyển vào.

    Và bây giờ, tôi ngồi đây, gõ những dòng này với cảm giác tiếc nuối, và cả hối hận. Không phải tiếc nuối những kỷ niệm đẹp đẽ. Tôi cũng không hề muốn quay lại những năm tháng đó. Tôi chỉ tiếc rằng mình đã không biết trân trọng những ngày tháng đó, hối hận vì những suy nghĩ trẻ con của mình.

    Nhưng như thế cũng chẳng để làm gì cả. Mọi thứ đã qua rồi. Người ta đã khác rồi. Tôi cũng không còn là tôi của ngày ấy nữa.

    Thế nên, bây giờ, nhìn về phía trước, và bước tiếp thôi.

    [29/11/2014]
     
  4. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    #4 Elvi, Nov 30, 2014
    Last edited: Dec 11, 2014
    [​IMG]

    Hôm nay trời vẫn nắng gắt.

    Và vẫn có kẻ khiến tôi phát cáu.

    Thôi thì cứ coi như một bài học. Từ nay nên nhìn người một cách đúng đắn hơn và đừng bao giờ hành động theo cảm tính vậy nữa.
    ….

    Thực ra, tôi rất xấu tính.

    Ừ, là tính xấu, không phải tật xấu.

    Đối với những người tốt với tôi (hay ít nhất đó là điều tôi cảm nhận được), thì tôi vẫn luôn cố gắng kiềm hãm nó. Lại còn cộng thêm cái thói thờ ơ dạo này của tôi nữa thì có vẻ nó đã bị mờ đi rất nhiều.

    Nhưng, như người ta vẫn nói "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời", nó chỉ mờ nhạt thôi chứ chẳng mất đi đâu hết.

    Thế nên nếu có không ưa tôi, thì cũng để cho tôi yên, nước sông không phạm nước giếng.

    Còn nếu, các bạn có lỡ làm nó "bung xòe" thì tôi cũng chẳng hơi sức nào mà kiềm nó lại đâu.

    [30/11/2014]
     
  5. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    #5 Elvi, Dec 1, 2014
    Last edited: Dec 1, 2014
    [​IMG]

    Ngày đầu tiên của tháng 12.

    Trời lạnh rồi.

    Sáng nay lúc đi học trời mưa. Mình không mang ô nên bị ướt, dù đã cố gắng chạy nhanh. Lúc lên đến cầu thang thấy cậu ta cũng vừa chạy lên, người ướt như chuột lột. Bỗng dưng cậu ta quay lại nhìn mình. Ánh mắt cậu ta có gì đó như là ngạc nhiên, xen lẫn chút thích thú. Chỉ vài giây. Rồi cả hai lại quay đầu đi tiếp.

    Mình xem Pinocchio. Mới xem tập 1 mà đã ngồi khóc như một con dở hơi. Thực sự mình rất ít khóc khi xem phim. Mà những đoạn khiến mình khóc thì thường là những đoạn hầu như chẳng ai quan tâm.

    Khóc vì thấy thương, vì thấy tức giận. Làm sao mà bọn họ có thể làm như thế? Đổ tội cho một người họ nghĩ là đã chết, khiến gia đình người đó tổn thương để trốn tội. Làm sao mà đám phóng viên lại có thể vô tâm đến thế? Có vẻ như đối với bọn họ thì rating là tất cả. Họ sẵn sàng nói ra những lời lẽ gây thương tổn cho người khác để có thể đạt được rating cao?

    Ôi, vẫn biết chỉ là phim thôi mà vẫn cứ thấy khó chịu vô cùng!

    Mình đúng là đồ dở hơi mà >"<

    Rồi sau đó lại nghĩ đến bản thân. Có khi nào mình cũng là một kẻ như thế? Cũng chỉ như những người kia, đổ tội cho người khác để bản thân bớt đi cái cảm giác tội lỗi? Cũng như đám phóng viên, chỉ nhìn một phần sự việc rồi phán xét tất cả? Nhưng chẳng qua, những việc mình làm nó ở một mức độ nhẹ hơn? Cũng có thể lắm!

    À, tháng 12 rồi, đếm ngược đến sinh nhật mình thôi :'3

    [1/12/2014]
     
  6. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    [​IMG]

    Sáng nay được nghỉ học. Định học bài thế mà lại lười nhác ngồi xem phim gần hết buổi sáng.

    Tự hứa với bản thân chỉ được chơi hết ngày hôm nay nữa thôi. Rồi phải đâm đầu vào học, học và học. Sắp thi cuối kì rồi. Lại còn thi HSG nữa chứ. Cố lênnn. Đã viết vào nhật ký thế này rồi thì nhất định phải thực hiện đấy!

    Tự dưng có một đống ý tưởng. Muốn viết fic. Nhưng chỉ ý tưởng thôi thì làm được gì chứ. Trình độ tệ như thế viết ra coi chừng bản thân cũng không muốn đọc luôn ấy >"< Thôi cứ gác lại đó đã vậy. Chắc chắn một ngày nào đó sẽ thử viết :'>

    [2/12/2014]
     
  7. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    [​IMG]

    Chìm nghỉm trong cái cảm giác trống rỗng.

    Cứ vùng vẫy, vùng vẫy mãi...

    Ai đó... cứu tôi đi...

    [3/12/2014]
     
  8. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    [​IMG]

    Trời lạnh. Hôm nào thức dậy cũng biếng nhác năm vùi trong chăn thêm vài phút nữa mới chịu ra khỏi giường. Thế nên cứ gần đến giờ đi học là lại cuống quýt hết cả lên.

    Một đống đề cương phải làm trong một tuần. Chỉ nhìn thôi đã thấy chán. Nhưng thế nào thì cũng phải làm cho xong, vì chỉ còn gần hai tuần nữa là thi học kì rồi T.T

    Lâu nay tự dựng nên rào chắn với mọi người. Dạo này tưng tửng tự dưng nói nhiều hơn, cả với những đứa trước giờ chẳng mở lời. Ừ thì vui hơn, nhưng cũng lắm chuyện phiền phức hơn. Chẳng biết nên làm sao.

    [8/12/2014]
     
  9. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    [​IMG]

    Thích cái lạnh của mùa đông.

    Thích bầu trời xám xịt.

    Thích được nằm vùi trong chăn bông đọc sách.

    Thích những buổi chiều ở nhà xem phim với một cốc sữa nóng bên cạnh.

    Thích mùa đông, vì dường như nỗi cô đơn trở về nguyên vẹn.

    Vì ngay cả nỗi buồn cũng trở nên êm dịu.

    Ừ, mùa đông!

    [11/12/2014]
     
  10. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    [​IMG]

    Mấy ngày nay toàn đi ngủ muộn. Và kết quả là mắt thâm quầng như mắt gấu trúc T.T

    Nhưng thôi cố đến hết tuần sau rồi lười biếng cũng chưa muộn :'>

    Muốn mua sách nhưng kinh tế cạn kiệt rồi. Trước mỗi lần mua đã cân nhắc khá kĩ rồi thế mà vẫn thành như này...

    [14/12/2014]
     
  11. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    #11 Elvi, Dec 15, 2014
    Last edited: Dec 16, 2014
    [​IMG]

    Em giờ đây mệt mỏi với cả những nụ cười.

    Họ phán xét em như thể hiểu em lắm vậy.

    Trong cái vỏ bọc quan tâm, và đằng sau là sự cười cợt.

    Nhưng khi em cố gắng, thì họ lại gạt em ra, coi em như người thừa.

    Rồi sau đó, họ lại tìm đến em, khi cần thiết.

    Nếu với những người đó, mối quan hệ giữa em và họ chỉ đến như vậy,

    sao họ không thôi phán xét, và để cho em được yên?


    ...


    Vài phút trước.

    Con bé em mình thấy một con-côn-trùng-không-rõ-tên đang "hấp hối" trên sàn nhà, réo mẹ: "Mẹ ơi con chấy trên đầu ai rơi đây?"

    Mình đang đứng gần đó: "..."
     
  12. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    [​IMG]

    Cũng muốn có anh trai để được "cuồng" như vậy lắm :'<
     
  13. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    [​IMG]

    Chiều.

    Thi xong.

    Lúc đó chẳng hiểu thế nào, mà lại đi chen qua giữa hai người đó. Nghe thấy cậu ta hỏi bạn nữ kia, làm bài có tốt không. Khi đó, chỉ nhìn thấy cậu ta, chứ không để ý còn bạn ấy đứng đó. Hoặc là, chỉ muốn biến mất khỏi tầm mắt cậu ta thật nhanh, nên nhìn thấy, nhưng thông tin truyền đi còn chưa kịp xử lí thì đã cứ thế chạy qua. Thấy bản thân như một đứa ngớ ngẩn, làm hỏng cảnh tượng tình cảm lãng mạn của người ta :)

    Rồi sau đó, thì cứ cười như một đứa dở hơi. Hẳn đấy chính là buồn (thì) cười trong truyền thuyết =)) Đến khi không còn ai để nói để cười nữa thì chỉ thấy trống rỗng. Đắng chát.

    Chẳng còn tình cảm nữa rồi, sao vẫn cứ hụt hẫng đến thế?
     
  14. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    [​IMG]

    Ngày vui.

    Cuối cùng thì cũng thi xong rồi. Mặc dù vài môn không được ổn cho lắm nhưng thôi cũng kệ. Thi xong thoải mái ghê.

    Cả chiều nay ngồi xem phim. Cảm thấy "Tân thần điêu đại hiệp" quá là bôi bác Tiểu Long Nữ. Mặt tròn vo, lại còn cả kiểu tóc Na Tra nữa chứ. Nói chung là mất hết cả hình tượng >"<

    Lượn facebook, tình cờ tìm thấy nick của bạn ấy, và tất nhiên đã add friend. Cứ tưởng hiền lành lắm, hóa ra cũng biến thái như ai. Đúng là con trai mà
    !
     
  15. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    [​IMG]
    Sắp đến Giáng sinh rồi nhỉ?

    Ngoài đường sẽ đông lắm!

    Ở nhà xem phim thôi :3
     
  16. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    [​IMG]

    Cứ xem đến đoạn có hai anh em nhà này là lại khóc.

    Ki Jae Myung. Ngay từ tập đầu em đã thích anh rồi đó. Khi đến đoạn anh sắp giết người, em đã lảm nhảm như một đứa dở hơi, rằng thì xin anh đừng như vậy. Nhưng dĩ nhiên là kịch bản vẫn chẳng thay đổi...

    [​IMG]

    [​IMG]
    Nhưng dù sao thì em vẫn thích anh :'>

    Mà giờ mới để ý là anh còn hơi giống Joong Ki oppa nữa đó :3
     
  17. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    #17 Elvi, Dec 31, 2014
    Last edited: Jan 5, 2015
    [​IMG]

    Ký ức như những mảnh vỡ của quá khứ, tưởng như đã mất từ lâu nay bỗng chốc từng mảnh, từng mảnh xuất hiện. Nhìn đâu cũng thấy kỷ niệm. Những kỷ niệm chẳng còn nhớ rõ mốc thời gian, chỉ biết rằng đã từng có những chuyện như thế.

    Đôi lần tôi tưởng như mình đang đi ngược về quá khứ. Tưởng rằng chỉ cần với tay ra, sẽ chạm được đến nó. Nhưng rồi ngay sau đó, lại phát hiện ra nó đã rất xa xôi. Xa tới mức dù làm cách nào cũng không thể chạm tay vào được nữa.

    Có những điều chính tay mình đập vỡ. Rất lâu sau nhớ lại, dù hối hận hay tiếc nuối thì cũng đều vô ích. Những điều đã qua đi, không thể nào sửa chữa. Những chuyện như vậy cũng khó có thể tránh khỏi. Chỉ mong hiện tại đừng làm quá nhiều chuyện khiến sau này phải hối tiếc.

    Có những ký ức, tôi chưa bao giờ muốn xóa, mà ngược lại còn muốn khắc thật sâu.
     
  18. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    [​IMG]

    Lượn lờ bên Zing TV thì thấy "Bên nhau trọn đời" được chuyển thể thành phim. Mới xem trailer, cảm thấy diễn viên có chút không phù hợp với vai diễn. Có thể sẽ xem, nhưng không chắc sẽ theo dõi được đến tập cuối. Bởi vì phim chuyển thể thường thêm mắm dặm muối vào để có chuyện, và cũng vì nó quá sến.

    Bộ "Sam Sam đến đây ăn nè" không thích truyện, phim thì tàm tạm nhưng cũng chỉ xem vài tập đầu. "Bên nhau trọn đời" cũng khá thích truyện nhưng phim thì ấn tượng khi xem trailer không tốt cho lắm. Còn bộ "Yêu em từ cái nhìn đầu tiên" là mình thích nhất, hình như sẽ có phim thì phải. Không biết võng du mà chuyển thể thành phim thì sẽ như thế nào nhỉ? ._.

    Chả biết mọi người thấy sao chứ phim Trung Quốc thì mình chỉ thích cổ trang. Hồi nhỏ cũng có xem vài bộ phim truyền hình hiện đại, giờ đã chẳng còn nhớ rõ nội dung. Nhưng bây giờ xem phim hiện đại của Trung thì chỉ thấy toàn chán yêu thì hận rồi lại quay sang hành hạ nhau, nếu không thì cũng sến sẩm kinh khủng. Bật lên là muốn tắt cái phụt. Tóm lại là nuốt không trôi. -_-
     
  19. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    [​IMG]

    Tháng một. Học hành khá ổn. Tiền bạc cũng ổn nốt. Mọi thứ đều ổn. Theo những cách mà tôi không ngờ tới. Thế này cũng có thể gọi là tuyệt chứ, nhỉ?

    Số đông, tôi thấy chán ghét hai từ đấy. Và nhìn lại thì từ bao giờ, tôi đã tự tách mình khỏi bọn họ, hay chính tôi là kẻ bị họ đẩy ra ngoài, cũng chẳng rõ nữa. Nhưng dù sao thì tôi cũng sẽ chẳng cố gắng để quay lại đâu. Ra khỏi cái thứ mang tên "số đông" ngột ngạt đấy, thực sự thoải mái biết mấy. Mọi thứ trở nên đơn giản và dễ chịu hơn rất nhiều.

    Nhìn thấy cái biểu cảm đấy của N., tôi chỉ cười nhạt. Khá bất ngờ về chính thái độ của mình. Không buồn, không hụt hẫng, chỉ cảm thấy rất nhạt nhẽo. Phải thôi, cậu ta cũng ở trong "số đông", và hẳn chẳng thích nổi một đứa như tôi. "Bạn thân" rốt cuộc cũng chỉ là một thứ tên gọi, mà giờ đã trở nên rất xa xôi.

    Chơi với H. khá lâu nhưng chẳng thể hiểu nổi con người thực sự của cậu ta. Cậu ta nói những điều ấy là có mục đích? Hay chỉ là do tôi đang phức tạp hóa mọi thứ lên? Tự dưng lại nghĩ đến một câu trong "Nhật mộ biên thảo" đọc được hôm trước
    "Sự nguy hiểm của một tên sát nhân và một tên ngốc cũng có vẻ gì tương tự nhau. Chẳng ai đề phòng được chúng." Ừ, ai mà biết được chứ. Dù là có hay không chủ đích thì cậu ta cũng gây rắc rối cho tôi rồi.
     
  20. Elvi

    Staff Member Moderator

    Joined:
    Oct 18, 2014
    Messages:
    677
    Likes Received:
    53
    Lướt web một hồi tình cờ thấy ebook của "Tứ quái TKKG". Cảm thấy rất hứng thú, nhưng mà giờ thì chưa đọc được. Thực ra mình thích đọc sách hơn cơ mà giờ chẳng biết tìm đâu ra nữa.

    Còn nhớ nhiều năm trước, bà ngoại dọn dẹp nhà, lôi ra một đống đồ cũ, trong đó có cả mấy cuốn "Tứ quái TKKG" của dì. Hồi đó mình còn nhỏ, nhìn thấy truyện là mắt sáng cả lên. Về đến nhà ngồi đọc một hồi thì thấy nó chán ngắt. Lật qua mấy cuốn khác thì thấy cuốn nào cũng giống nhau. Mình đem hỏi mẹ thì mẹ bảo không giống, thế là lại ngồi đọc tiếp. Đọc mãi vẫn chả thấy nó khác nhau chỗ nào, vừa chán vừa buồn ngủ, mình đem mấy cuốn truyện quăng hết vào tủ sách. Vài năm sau rảnh rỗi lôi ra đọc lại thì phát hiện ra là hồi đấy mình ngồi đọc phần... giới thiệu nhân vật. Bảo sao nó lại chẳng giống nhau. -_-

    Uống thuốc như cơm bữa mà bệnh thì chẳng khỏi dứt điểm gì cả. Sức đề kháng hình như ngày càng tệ đi hay sao ấy. Dù đã dùng một mớ lập luận vớ vẩn để tự trấn an bản thân thì vẫn thấy sợ. Thực sự sợ.
     

Share This Page