Bí ẩn [12CS] Quái trường

Discussion in 'Fanfiction' started by Feya Seryy, Nov 3, 2016.

  1. Hello Guest. Fiction.vn vừa nâng cấp lên phiên bản mới với nhiều chức năng hơn. Bạn có góp ý gì không? Vào đây xem nhé.
  1. Feya Seryy

    Joined:
    Nov 3, 2016
    Messages:
    23
    Likes Received:
    18
    13. Đang thức tỉnh

    Nắng tắt, gió thoảng đi, tiết trời an yên, mây trắng nền xanh tô đẹp cái thế giới hỗn độn. Bạch Dương não nề rời khỏi khu vực cấm. Cự Giải không cho phép cô ở lại, dù cho cô có kiên quyết, cứng đầu như thế nào đi chăng nữa thì chỉ cần một câu nói "không cứu" của anh ta có thể khiến Song Tử chết, và cô áy náy cả đời.

    Bảo Bình đi cùng cô, cả hai sóng bước rời khỏi, chân đạp lên nền cỏ, đôi lúc vang lên tiếng lạo rạo của lá khô bị những bước chân chậm rãi đạp gãy vụn. Bạch Dương không nói gì, Bảo Bình cũng im lặng, im lặng đến kỳ lạ. Trước sự yên tĩnh của Bảo Bình, Bạch Dương bất giác thấy quái dị. Trong cảm nhận của cô, Bảo Bình là kẻ luôn cười, lời nói châm biếm lủa tủa gai. Vỏ bọc đẹp đẽ che giấu bản chất xấu xí trần trụi, điều đó khiến Bạch Dương không muốn thân cận với Bảo Bình dù chỉ một chút, nhưng khó hiểu thay đôi khi trong cô xuất hiện chút luyến tiếc hơi ấm của kẻ mình cho là đáng ghét kia.

    - Em nên về lớp. Với cương vị là giáo viên, tôi không thể nhìn học sinh mình lơ là học tập được. - Bảo Bình là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng bao trùm, hắn vẫn cười, giọng điệu vẫn lửng lơ không rõ cảm xúc. Khiến người ta không thể đoán được đâu là thật, đâu là giả.

    - Vậy ra thầy thật sự là giáo viên của trường. - Bạch Dương lúc này mới thật sự tin tưởng. Bạch Dương nhích chân, dụi mũi giày xuống nền cỏ xanh ướm dưới đất nâu. - Thầy dạy môn gì?

    Bạch Dương tưởng tượng ra một chút. Có lẽ là dạy mấy môn phụ chăng? Hay phụ trách môn chính? Toán sao? Hay là Sử, Địa? Nhưng học sinh nào mà được hắn dậy... không biết sẽ như thế nào nhỉ? Chắc học sẽ còn ngu hơn cả cô.

    - Tôi là giáo viên tâm lý, chuyên tư vấn học đường.

    Bạch Dương ngẩng đầu, đồng tử cô trợn tròn. Nếu Thiên Bình có mặt ở đây, có lẽ cậu ta sẽ tấm tắc chặc lưỡi. Vì đây là lần đầu tiên Bạch Dương biểu hiện một cảm xúc khác ngoài sự miệt thị và khinh bỉ, loại bỏ đi nét kiêu ngạo thường trực, nhường chỗ cho thái độ nghi ngờ to lớn với các cơ mặt căng ra như đang muốn nói: "Không thể tin được."

    - Bao nhiêu nạn nhân bị hủy hoại dưới cái tư vấn tâm lý của thầy rồi? - Một lúc lâu sau, Bạch Dương mới nặn ra được một câu hoàn chỉnh.

    Bảo Bình cười ra tiếng, tiếng cười của hắn rất sảng khoái, như cánh đại bàng sải rộng bay lượn tự do trên không trung rì rào lộng gió.

    - Đừng xem thường tôi như vậy. Tôi là quân sư tình yêu tốt nhất thế giới đấy. - Bảo Bình vươn tay muốn xoa đầu Bạch Dương thì bị cô phát hiện ra trước nhất, sau đó rất lanh lẹ lỉnh về phía sau duy trì với hắn một khoảng cách nhất định.

    Bảo Bình nhìn bàn tay mình trên không trung, khựng lại động tác giữa chừng như bị đóng băng bởi hơi thở của Bà chúa Tuyết. Hắn lắc đầu buông tay xuống, lần nữa lại cười. Nhưng lần này nụ cười của hắn sao mà mong manh đến lạ.

    Bạch Dương không nghĩ, một ngày nào đó trên nụ cười của Bảo Bình sẽ có biểu hiện khiến co liên tưởng đến hai chữ mong manh.

    Hắn phần nào đó cũng giống cô.

    Bất cần.

    Ngạo nghễ.

    Không chứa ai vào mắt.

    - Tình yêu thầy trò đang hot lắm. Em có muốn thử nghiệm cảm giác kích thích đó không? Tôi sẽ giúp em, một cách tận tình! - Bảo Bình bất ngờ đổi giọng cà chớn. Nụ cười mong manh vừa thoáng qua kia chỉ như là ảo giác.

    Bạch Dương đen cả mặt, cô không nói không rằng quay người muốn đi. Bảo Bình rất nhanh bắt kịp bước chân của cô. Hắn vẫn dai dẳng bám theo vào lải nhải không đâu.

    - Em yên tâm. Tôi sẽ bảo vệ em mà!

    Thằng cha này đúng là bệnh thần kinh!

    Gió bật lên, thổi rối cả tóc, thổi bay luôn tiếng thì thầm rất nhỏ, rất nhỏ của Aquarius.

    - Lần này là thật
    .
    *

    Lại gặp nhau rồi, ngươi trông có vẻ không khỏe lắm.

    - Còn ngươi thì đã chết rồi. - Cự Giải cười nhạt, mắt anh lóe lên căn hờn, khớp tay răng rắc tiếng xương cạ vào nhau khi hắn vo tay thành nắm đấm.

    Song Tử ngồi đó, nửa gương mặt đang cười, nửa gương mặt đang run rẩy. Thật khó khăn để có thể miêu tả viễn cảnh diệu kỳ đó. Hai trạng thái cảm xúc khác biệt đang thể hiện trên một gương mặt. Cự Giải nhìn vào nửa bên mặt trái của kẻ đó.

    Không, không. Ta tuy đã chết nhưng vẫn còn tàn tích. Tàn tích là ta đang trò chuyện với ngươi đấy, ngươi thấy không?

    - Ta chưa bị mù. - Cự Giải nói nhạt.

    Cả khuôn miệng Song Tử mấp máp, hay nói là chỉ một nửa? Dù thế nào thì phát âm của kẻ đó vẫn rành mạch và rõ ràng đến đáng ghét.

    Cơ thể của con bé này sắp không dùng được nữa. Dù gì nó cũng chết rồi. Ta thật buồn...

    Song Tử run lên, một nửa cơ thể bên phải run rẩy mãnh liệt. Phải, cô chết rồi.

    - Trái tim Ma Kết vẫn còn, ngươi đừng đắc ý.

    Phải phải, dù hắn cũng là kẻ được chọn được ngươi ban cho sự kế thừa. Nhưng mà, Thiên Yết thì sao? Cô ta chết bao nhiêu lần rồi? Đủ chưa? Ta thật thích thế giới này, quá kỳ diệu, quá tuyệt vời! Ở quê hương ta luôn dõi theo con dân, luôn yêu thương con dân, nhưng chưa bao giờ ta kích động như hôm nay. Ngươi hiểu không? Hiểu không? Con người thật thú vị!

    - Đó là điều ngươi muốn?

    Không, tất nhiên không. Ta muốn thứ đó, ta muốn nó. Ta muốn tái sinh, ngươi hiểu mà. Chỉ có vậy ta mới thể dõi theo cõi người này trong thời gian vĩnh hằng. Ta sẽ không còn là tàn tích. Ta sẽ sống và lần nữa làm Chúa Tể.

    - Nó chết rồi.

    Đồng hương yêu dấu, đừng lừa dối ta. Ngươi không lừa được ta đâu. Thứ đó không thể chết được, nó vĩnh sinh vĩnh cửu. Không phải thứ tầm thường như ngươi nghĩ có thể chết là chết đâu. Ngươi thật ngu ngốc, kẻ ngu ngốc không nên nắm giữ thứ đó. Mau, ngoan nào, đưa cho ta!

    - Ngươi làm ta rất ghét. Aquarius cũng đáng ghét như ngươi vậy.

    Phư, dù sao nó và ta cũng đều là huyết thống với nhau. Không giống nhau còn giống ai? Nhưng thật đáng buồn, nó tới để giết chết ta, một lần nữa!

    - Ngươi đáng chết.

    Không ai quyết định được sống chết của ta.

    Song Tử giật người, cơ thể cô co giật mãnh liệt như bệnh nhân lên cơ động kinh. Các mối dây leo nhanh chóng bao bọc lấy cơ thể của cô, thân dây leo mọc tua tủa gai nhọn nhỏ với cái mũi nhọn hoắc, không chừa đường lui cho Song Tử, gai nhọn đâm thẳng vào da. Song Tử càng co giật mãnh liệt, miệng cô sùi ra cả bọt. Chấp diệp lục trong dây leo linh động di chuyển, truyền vào cơ thể Song Tử từng chút một. Máu trong ngươi Song Tử điên cuồng chảy, loạn lạc chảy, tham lam hút lấy chất diệp lục tinh khiến từ dây leo.

    Chẳng rõ qua bao thời gian. Song Tử thôi co giật, cả người cô xụi lơ trong mớ dây leo chằng chịt đang nâng đỡ cơ thể cô. Giờ đây cô chẳng khác gì con cá nằm trên thớt, một viên đá quý lạc chủ mặc cho kẻ nào muốn xẻo ra sao thì tùy.

    Cự Giải thu hồi đám dây leo, trầm mặc nhìn Song Tử yếu ớt nằm trên thảm cỏ xanh mướt. Tiếng cười âm u thoắt ẩn thoắt hiện nhảy nhót trong nhà kính, như đang trêu ngươi anh.

    Ta là tàn tích

    Ta là Phượng Hoàng.

    Tắm lửa niết bàn

    Dục hỏa trùng sinh.

    Lời hát du dương vấn vít bên tai, Cự Giải giận run người, anh hét lên một tiếng. Cửa kính bung vỡ, vạn mảnh thủy tinh rơi xuống, tiếng vỡ sắc nhọn cắt ngang tiếng hát du dương như ma âm.

    Cây cối héo rũ. Hoa cỏ úa tàn.

    Chỉ duy nhất chậu violet tím còn vẹn nguyên.
    *

    Kim Ngưu trở về lớp, cô cúi đầu tránh đi những ánh mắt tò mò của bạn học. Bước nhanh về chỗ mình, cô khẽ khàng an ủi bạn bè là cô không sao. Song Ngư đã ngồi vào chỗ từ khi nào, cô ấy mỉm cười, nụ cười lan tới tận đáy mắt.

    - Cảm ơn cậu, Kim Ngưu.

    Kim Ngưu không dám nhận lời cảm ơn của cô bạn. Cô chưa làm gì cả. Nhưng có vẻ Song Ngư không để ý lắm việc cô có nhận lời cảm ơn đó không, Song Ngư cúi đầu, xoa tấm lưng lười biếng của con mèo lông vàng.

    Sư Tử mở mắt choàng tỉnh từ khi Kim Ngưu ngồi vào chỗ. Cậu nhìn Kim Ngưu, Kim Ngưu quan sát cậu. Rồi cả hai cùng rời mắt khỏi nhau.
    Kì lạ, không ai để ý tới sự tồn tại của con mèo.


    Cho tới tận lúc ra về. Kim Ngưu và Song Ngưu không nói với nhau câu nào nữa. Kim Ngưu thu dọn tập vở, cô muốn về nhà lắm rồi, thật nhanh.
    - Kim Ngưu. - Song Ngư đột ngột gọi tên cô, kéo ngược cô lại, thành công cản ngăn bước chân cô đang xông xáo muốn chạy về nhà ngay tức thì. Song Ngư ảm đạm nhìn cô, bỗng dưng nói một câu khó hiểu - Tớ dần nhớ ra rồi. Và xin lỗi.


    Nhớ ra cái gì? Xin lỗi cái gì?

    - Ngài ấy chờ cậu rất lâu. Đối với chúng ta có lẽ nó như chớp mắt, chẳng khác gì một giấc mơ, một giấc ngủ say. Nhưng đối với ngài, đó là một khoảng thời gian dài kinh khủng để đợi chờ.

    - Song Ngư cậu đang nói gì vậy? Tớ không hiểu.

    - Cảm ơn cậu, một lần nữa.

    Song Ngư ôm con mèo vào lòng, động tác thật dịu dàng như nàng thiên sứ vuốt ve đôi cánh của mình. Cho tới khi bóng hình cả hai khuất dần khỏi tầm nhìn, cô nghe loáng thoáng tiếng kêu của mèo.

    Lớp học trống hoác, vắng vẻ lẻ bóng chỉ mỗi mình cô. Kim Ngưu đứng trân trân ra đó, sau cô xách cặp sách của mình rời khỏi lớp. Để lại tiếng thì thầm của bạn bè.

    Không sao đâu.

    Chúng tôi luôn ở bên bạn.

    Chúng tôi sẽ không bao giờ rời bỏ bạn.

    Kim Ngưu chạy như ma đuổi phía sau, cô hớt hải chạy về phía cổng trường. Đầu óc cô bây giờ loạn lên, mớ bòng bòng rối ren cứ thắt vào nhau từng cái nút khó gỡ. Từ khi đặt chân lên thành phố Ngân Hà, cô luôn đụng phải những chuyện khó hiểu, sao ai không giải đáp cho cô những thắc mắc này?

    Rốt cuộc, chuyện quái gì đã xảy ra?

    Mãi chạy với những mớ hỗn độn cuồng loạn trong đầu, Kim Ngưu không để ý nên vô tình đụng phải ai đó ở phía trước.

    - Á! - Đối phương thất thanh, cả người ngã về phía trước, nhưng rất nhanh có người kéo cô ta lại, để cả người cô ta dựa vào lòng mình làm điểm tựa.

    Kim Ngưu không may mắn được như vậy, cô loạng choạng, mất thăng ì ạch ngã xuống đất.

    - Không sao chứ? - Nhân Mã hỏi Xử Nữ, cô hiện như con chim non nép vào lòng đại bàng muốn che chở.

    Xử Nữ thẹn quá hóa giận, cô đẩy Nhân Mã ra với bộ mặt cau có. Nhân Mã nhún vai, vô tội giơ hai tay lên cao qua đầu ở thế đầu hàng. Xử Nữ lúc này mới nhìn tới thủ phạm khiến mình phải xấu mặt, nhưng ngạc nhiên là... người này cô biết.

    - Là cậu? - Xử Nữ nhìn Kim Ngưu chật vật đứng lên, lòng cô gợn chút quẫn bách không biết nên phản ứng thế nào. Gặp Kim Ngưu, cô bỗng nhớ về Ma Kết. Đã mấy ngày rồi, sao Ma Kết giờ đây nhạt nhòa trong tâm trí cô vậy?

    - Xin lỗi. Thành thật xin lỗi! - Kim Ngưu cũng nhận ra Xử Nữ, cô lập tức rối rít xin lỗi cô bạn, đâu thì cũng là lỗi do mình trước.

    Xử Nữ trầm mặc, chút tức giận chạy trốn bỏ chủ nhân. Lớp mặt nạ nhanh chóng đeo lên một cách hoàn mỹ, diễn viên thiên tài là người có thể diễn trên mọi sân khấu, hay có thể biến mọi nơi trở thành sân khấu cho bản thân phô bày. Xử Nữ cười điệu chuẩn mực, đủ xa cách, đủ gần gũi, mang lại cảm giác có chút gì đó xa vời khát khao được chạm tới.

    - Không sao. Cậu có bị thương chỗ nào không? - Xử Nữ tỏ vẻ quan tâm. Cô lại khoác lên lớp lông cáo, che giấu đi bản chất thận, phô diễn nét xinh đẹp, ẩn giấu sự gian xảo sau màu trắng.

    - Không sao. - Kim Ngưu xua tay, lúng túng nói - Thật xin lỗi, tôi vô ý. Tôi, tôi đi đây!

    - Khoan đã. - Xử Nữ vội níu chân Kim Ngưu lại bằng giọng nói gấp gáp. Cô có chút thất thố, rất nhanh bình tĩnh lại - Cậu và Ma Kết... là thế nào?
    Câu hỏi này cũng thất thố không kém.


    Xử Nữ thở dài.

    Chân mày Nhân Mã nhíu chặt đến nỗi có thể kẹp chết một con ruồi.

    - Ma Kết? Ma Kết là ai? - Bộ dạng của Kim Ngưu ngây ngốc, không xem ra được một chút dối trá nào trong đôi mắt trong trẻo ấy.

    Xử Nữ nhíu mày, vậy Ma Kết tại sao đi theo Kim Ngưu? Trong khi đó Kim Ngưu chỉ là một học sinh mới, cô ta còn không biết đến cậu ấy.

    - Cô đến thành phố Ngân Hà lần nào chưa? - Xử Nữ gặng hỏi.

    Lần này, Kim Ngưu chưa kịp đáp thì Nhân Mã đã giành nói trước như đang nhấn mạnh sự tồn tại mờ nhạt của mình.

    - Cô ấy chưa tới Ngân Hà bao giờ. Ma Kết cũng chưa rời khỏi thành phố này lần nào. Cậu đừng nghĩ nữa.

    - Sao cậu biết được... - Xử Nữ không tin.

    - Tôi biết tất cả. - Nhân Mã gằn từng chữ - Tôi nhìn thấy được.

    Xử Nữ im lặng, tuy cô không hiểu vì sao nhưng cô nhận ra được Nhân Mã đang nổi giận.

    - Đi về thôi. Cậu muốn biết gì tôi sẽ cho cậu biết... kể cả Ma Kết. - Nhân Mã rầu rĩ, câu cuối nhả ra nặng nề như gọng sắt nghìn cân. Cậu quay người, nhấc bước đi trước Xử Nữ, không đợi cô nữa.

    Xử Nữ chần chừ nhìn Kim Ngưu, sau đó cô xoay người đi theo Nhân Mã.

    Kim Ngưu ngơ ra một chỗ, tần ngần nhìn theo bóng dáng hai người đang đổ vào dòng người đông đúc ngoài cổng trường.

    Đầu cô đang loạn muốn phát điên!
    *

    Ra về, Thiên Yết không về thẳng tới nhà mà cứ luôn miệng lôi Thiên Bình đi về phía khu vực cấm của trường Tinh Tú cho bằng được, chỉ vì Thiên Bình không muốn Thiên Yết chạm vào người mình. Thiên Bình đặt ra nghi vấn, cô ta đi tới đây làm gì? Đồng thời cơ thể cậu bất giác phản kháng, chần chừ theo bước Thiên Yết đi về lối nhỏ lạ lẫm.

    - Tôi không đi nữa. - Cơn khó chịu cứ lớn dần trong lòng, có thứ gì đó rục rịch, tắc nghẽn nghẹn trong ngực. Thật sự khó chịu, cảm giác như có hàng vạn cây kim nhỏ đâm vào tim - Cậu đi đi, tôi ở ngoài chờ.

    - Tôi từng đi lạc vào chỗ này. - Thiên Yết dừng cước bộ, cô nhìn khung cảnh nửa xa lạ nửa quen thuộc - Sau đó gặp một người. Hắn ta trông rất đáng ghét dù bộ da trông cũng được.

    Thiên Bình nhíu mày, cậu không hiểu vì sao Thiên Yết lại nói chuyện đó vào ngay lúc này. Với lại, hắn ta là ai? Thiên Bình dợm nghĩ tới một người trông rất đáng ghét nhưng bề ngoài của hắn ta thật sự rất được, rất hoàn hảo.

    - Sau đó, tôi thấy khó chịu. Không phải vì hắn ta đâu. - Thiên Yết chỉ tay vào phía bên trong lối nhỏ rợp bóng cây - Sự khó chịu của tôi càng rõ nét khi đi sâu vào bên trong. Tôi không có can đảm đi sâu vào thêm, tôi sợ trong đó có thứ gì đó khiến tôi ghê sợ, kinh tởm.

    - Kéo tôi theo để cậu bớt sợ hơn sao?

    - Sắp sáu giờ rồi. Cậu muốn biết cảm giác đó tại sao có không?

    - Có nguy hiểm gì thì sao?

    - Thì người chết là tôi.

    Thiên Bình tức giận, cậu trừng mắt nhìn Thiên Yết, đôi mắt sâu như một hố đen của vũ trụ, Thiên Yết đảo mắt nhìn thứ khác để đánh lạc hướng bản thân mình đang muốn chìm sâu vào đôi mắt đầy mê hoặc bí ẩn. Thiên Yết đè nén cảm giác thôi thúc cô khai phá bí mật mà Thiên Bình vẫn luôn ẩn giấu nơi cửa sổ tâm tưởng.

    - Hôm nay, tôi sẽ không để cậu chết! Chắc chắn. - Thiên Bình khẳng định.

    - Vô ích thôi. Dù sao tôi cũng sống lại. - Thiên Yết không mấy quan tâm, bộ dáng thờ ơ cô độc đến tê người.

    - Đau lắm đúng không? Dù cậu sẽ sống lại, nhưng trong thời gian sự sống bị bòn rút bởi chiếc lưỡi hái của Tử thần, đau lắm. Đúng không? - Thiên Bình không ngừng nói, ánh mắt cậu dịu đi, chăm chú nhìn Ma Kết. Cậu bỗng dưng muốn ôm cô, như buổi tối hôm đó cậu nhốt cả người cô vào lòng mình trong trạng thái điên loạn.

    Thiên Yết quay người đi vào khu rừng, cô như cố ý không nghe Thiên Bình đang thủ thỉ. Lối mòn dần mở rộng, cây xanh dần dạt ra thành lối đi rộng rãi. Thiên Yết bước rất chậm, càng tiến sâu vào khu vực cấm, cô càng thấy khó chịu, từng tấc da lông run rẩy lên chẳng biết có phải vì sợ hay không. Chần chừ bước tới bước nữa, Thiên Yết đanh cả mặt mày lại, mắt trỗi lên nỗi cảm xúc phức tạp không thể đặt tên.

    Hộp sọ boong một tiếng, như tiếng dùi gõ vào đồng chuông. Loạt loạt ký ức bung mở trong chiếc hộp Pandora không chốt khóa, Thiên Yết bật cười lanh lảnh, tiếng cười của cao vút chạm nốc trời xanh, lại có gì đó vỡ vụn nhưng những vết nức trên mặt gương.

    Sự thật đang dần được phơi bày, những con cờ mà người đó hạ xuống bắt đầu sống lại. Họ đang dần nhớ ra tất cả, cũng như bắt đầu thực hiện lời hứa mà chẳng một ai tình nguyện hứng lấy, cũng không phải là ép buộc, nhưng đó là việc không thể không làm. Vì chính bản thân họ, cũng như vì những người mà họ yêu quý.

    Trong họ, có cả cô - Thiên Yết.

    Thiên Bình rơi nước mắt, cậu không hiểu vì sao mình lệ lại rơi, không hiểu vì sao ngực lại đau. Cậu chỉ là, muốn ôm lấy Thiên Yết, muốn nói cô đừng cười nữa, đừng gánh chịu những đau thương nữa, đừng chết... vì Thiên Bình nữa...

    - Xem kìa, còn vài phút nữa thôi là sáu giờ. - Thiên Yết cười tươi rói, mắt cô sáng quắc, một đôi mắt trọn vẹn hiện rõ sự tuyệt đẹp của sự hoàn mỹ nguyên bản. Đôi cánh sau lưng gầy lại hiện lên, xám đen, run rẩy cựa quậy.
    *

    Ta có phải đang yếu đi nên gặp ảo giác?

    Tại sao ta thấy đồng hương của ta như đang có âm mưu gì đó?

    Không, không. Kẻ đang có âm mưu là ta mới đúng. Đồng hương của ta quá thiện lương rồi, một cảm xúc dư thừa không nên tồn tại trên người hắn mới đúng. Chỉ còn lại chút sức mạnh yếu ớt, vậy mà đem ra cứu một đứa con gái loài người chỉ còn nửa linh hồn. Vớt đứa vô dụng đó làm gì? Thật nực cười.

    Nhưng có vẻ hắn thật sự âm mưu chuyện gì đó. Không thể nào xảy ra chuyện hắn sẽ buông lỏng mối hận thù với ta đâu.

    Ta là kẻ đã giết Đức Mẹ.

    Ta là kẻ đã giết người hắn yêu hơn cả tín ngưỡng.

    Ta là kẻ hắn căm thù và muốn giết nhất trên thế gian này.

    Hắn không đơn giản. Hắn là kẻ bảo hộ. Hắn không đơn giản.

    Ta phải làm gì đó.

    Chết tiệt, Aquarius chết tiệt. Thứ con hoang chết tiệt. Bao năm qua, hắn khóa chặt mọi thông tin.

    Các ngươi đang bày mưu gì? Mưu đồ gì?

    Ta là tàn tích

    Ta là Phượng Hoàng.

    Tắm lửa niết bàn

    Dục hỏa trùng sinh.


    Ta cần một cái bình chứa.

    Lần này, phải tìm cái bình chứa chất lượng. Đứa con gái loài người kia, quá vô dụng!
     
    You. and shain_shain like this.

Share This Page