Bí ẩn [12CS] Quái trường

Discussion in 'Fanfiction' started by Feya Seryy, Nov 3, 2016.

  1. Feya Seryy

    Joined:
    Nov 3, 2016
    Messages:
    25
    Likes Received:
    21
    13. Đang thức tỉnh

    Nắng tắt, gió thoảng đi, tiết trời an yên, mây trắng nền xanh tô đẹp cái thế giới hỗn độn. Bạch Dương não nề rời khỏi khu vực cấm. Cự Giải không cho phép cô ở lại, dù cho cô có kiên quyết, cứng đầu như thế nào đi chăng nữa thì chỉ cần một câu nói "không cứu" của anh ta có thể khiến Song Tử chết, và cô áy náy cả đời.

    Bảo Bình đi cùng cô, cả hai sóng bước rời khỏi, chân đạp lên nền cỏ, đôi lúc vang lên tiếng lạo rạo của lá khô bị những bước chân chậm rãi đạp gãy vụn. Bạch Dương không nói gì, Bảo Bình cũng im lặng, im lặng đến kỳ lạ. Trước sự yên tĩnh của Bảo Bình, Bạch Dương bất giác thấy quái dị. Trong cảm nhận của cô, Bảo Bình là kẻ luôn cười, lời nói châm biếm lủa tủa gai. Vỏ bọc đẹp đẽ che giấu bản chất xấu xí trần trụi, điều đó khiến Bạch Dương không muốn thân cận với Bảo Bình dù chỉ một chút, nhưng khó hiểu thay đôi khi trong cô xuất hiện chút luyến tiếc hơi ấm của kẻ mình cho là đáng ghét kia.

    - Em nên về lớp. Với cương vị là giáo viên, tôi không thể nhìn học sinh mình lơ là học tập được. - Bảo Bình là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng bao trùm, hắn vẫn cười, giọng điệu vẫn lửng lơ không rõ cảm xúc. Khiến người ta không thể đoán được đâu là thật, đâu là giả.

    - Vậy ra thầy thật sự là giáo viên của trường. - Bạch Dương lúc này mới thật sự tin tưởng. Bạch Dương nhích chân, dụi mũi giày xuống nền cỏ xanh ướm dưới đất nâu. - Thầy dạy môn gì?

    Bạch Dương tưởng tượng ra một chút. Có lẽ là dạy mấy môn phụ chăng? Hay phụ trách môn chính? Toán sao? Hay là Sử, Địa? Nhưng học sinh nào mà được hắn dậy... không biết sẽ như thế nào nhỉ? Chắc học sẽ còn ngu hơn cả cô.

    - Tôi là giáo viên tâm lý, chuyên tư vấn học đường.

    Bạch Dương ngẩng đầu, đồng tử cô trợn tròn. Nếu Thiên Bình có mặt ở đây, có lẽ cậu ta sẽ tấm tắc chặc lưỡi. Vì đây là lần đầu tiên Bạch Dương biểu hiện một cảm xúc khác ngoài sự miệt thị và khinh bỉ, loại bỏ đi nét kiêu ngạo thường trực, nhường chỗ cho thái độ nghi ngờ to lớn với các cơ mặt căng ra như đang muốn nói: "Không thể tin được."

    - Bao nhiêu nạn nhân bị hủy hoại dưới cái tư vấn tâm lý của thầy rồi? - Một lúc lâu sau, Bạch Dương mới nặn ra được một câu hoàn chỉnh.

    Bảo Bình cười ra tiếng, tiếng cười của hắn rất sảng khoái, như cánh đại bàng sải rộng bay lượn tự do trên không trung rì rào lộng gió.

    - Đừng xem thường tôi như vậy. Tôi là quân sư tình yêu tốt nhất thế giới đấy. - Bảo Bình vươn tay muốn xoa đầu Bạch Dương thì bị cô phát hiện ra trước nhất, sau đó rất lanh lẹ lỉnh về phía sau duy trì với hắn một khoảng cách nhất định.

    Bảo Bình nhìn bàn tay mình trên không trung, khựng lại động tác giữa chừng như bị đóng băng bởi hơi thở của Bà chúa Tuyết. Hắn lắc đầu buông tay xuống, lần nữa lại cười. Nhưng lần này nụ cười của hắn sao mà mong manh đến lạ.

    Bạch Dương không nghĩ, một ngày nào đó trên nụ cười của Bảo Bình sẽ có biểu hiện khiến co liên tưởng đến hai chữ mong manh.

    Hắn phần nào đó cũng giống cô.

    Bất cần.

    Ngạo nghễ.

    Không chứa ai vào mắt.

    - Tình yêu thầy trò đang hot lắm. Em có muốn thử nghiệm cảm giác kích thích đó không? Tôi sẽ giúp em, một cách tận tình! - Bảo Bình bất ngờ đổi giọng cà chớn. Nụ cười mong manh vừa thoáng qua kia chỉ như là ảo giác.

    Bạch Dương đen cả mặt, cô không nói không rằng quay người muốn đi. Bảo Bình rất nhanh bắt kịp bước chân của cô. Hắn vẫn dai dẳng bám theo vào lải nhải không đâu.

    - Em yên tâm. Tôi sẽ bảo vệ em mà!

    Thằng cha này đúng là bệnh thần kinh!

    Gió bật lên, thổi rối cả tóc, thổi bay luôn tiếng thì thầm rất nhỏ, rất nhỏ của Aquarius.

    - Lần này là thật
    .
    *

    Lại gặp nhau rồi, ngươi trông có vẻ không khỏe lắm.

    - Còn ngươi thì đã chết rồi. - Cự Giải cười nhạt, mắt anh lóe lên căn hờn, khớp tay răng rắc tiếng xương cạ vào nhau khi hắn vo tay thành nắm đấm.

    Song Tử ngồi đó, nửa gương mặt đang cười, nửa gương mặt đang run rẩy. Thật khó khăn để có thể miêu tả viễn cảnh diệu kỳ đó. Hai trạng thái cảm xúc khác biệt đang thể hiện trên một gương mặt. Cự Giải nhìn vào nửa bên mặt trái của kẻ đó.

    Không, không. Ta tuy đã chết nhưng vẫn còn tàn tích. Tàn tích là ta đang trò chuyện với ngươi đấy, ngươi thấy không?

    - Ta chưa bị mù. - Cự Giải nói nhạt.

    Cả khuôn miệng Song Tử mấp máp, hay nói là chỉ một nửa? Dù thế nào thì phát âm của kẻ đó vẫn rành mạch và rõ ràng đến đáng ghét.

    Cơ thể của con bé này sắp không dùng được nữa. Dù gì nó cũng chết rồi. Ta thật buồn...

    Song Tử run lên, một nửa cơ thể bên phải run rẩy mãnh liệt. Phải, cô chết rồi.

    - Trái tim Ma Kết vẫn còn, ngươi đừng đắc ý.

    Phải phải, dù hắn cũng là kẻ được chọn được ngươi ban cho sự kế thừa. Nhưng mà, Thiên Yết thì sao? Cô ta chết bao nhiêu lần rồi? Đủ chưa? Ta thật thích thế giới này, quá kỳ diệu, quá tuyệt vời! Ở quê hương ta luôn dõi theo con dân, luôn yêu thương con dân, nhưng chưa bao giờ ta kích động như hôm nay. Ngươi hiểu không? Hiểu không? Con người thật thú vị!

    - Đó là điều ngươi muốn?

    Không, tất nhiên không. Ta muốn thứ đó, ta muốn nó. Ta muốn tái sinh, ngươi hiểu mà. Chỉ có vậy ta mới thể dõi theo cõi người này trong thời gian vĩnh hằng. Ta sẽ không còn là tàn tích. Ta sẽ sống và lần nữa làm Chúa Tể.

    - Nó chết rồi.

    Đồng hương yêu dấu, đừng lừa dối ta. Ngươi không lừa được ta đâu. Thứ đó không thể chết được, nó vĩnh sinh vĩnh cửu. Không phải thứ tầm thường như ngươi nghĩ có thể chết là chết đâu. Ngươi thật ngu ngốc, kẻ ngu ngốc không nên nắm giữ thứ đó. Mau, ngoan nào, đưa cho ta!

    - Ngươi làm ta rất ghét. Aquarius cũng đáng ghét như ngươi vậy.

    Phư, dù sao nó và ta cũng đều là huyết thống với nhau. Không giống nhau còn giống ai? Nhưng thật đáng buồn, nó tới để giết chết ta, một lần nữa!

    - Ngươi đáng chết.

    Không ai quyết định được sống chết của ta.

    Song Tử giật người, cơ thể cô co giật mãnh liệt như bệnh nhân lên cơ động kinh. Các mối dây leo nhanh chóng bao bọc lấy cơ thể của cô, thân dây leo mọc tua tủa gai nhọn nhỏ với cái mũi nhọn hoắc, không chừa đường lui cho Song Tử, gai nhọn đâm thẳng vào da. Song Tử càng co giật mãnh liệt, miệng cô sùi ra cả bọt. Chấp diệp lục trong dây leo linh động di chuyển, truyền vào cơ thể Song Tử từng chút một. Máu trong ngươi Song Tử điên cuồng chảy, loạn lạc chảy, tham lam hút lấy chất diệp lục tinh khiến từ dây leo.

    Chẳng rõ qua bao thời gian. Song Tử thôi co giật, cả người cô xụi lơ trong mớ dây leo chằng chịt đang nâng đỡ cơ thể cô. Giờ đây cô chẳng khác gì con cá nằm trên thớt, một viên đá quý lạc chủ mặc cho kẻ nào muốn xẻo ra sao thì tùy.

    Cự Giải thu hồi đám dây leo, trầm mặc nhìn Song Tử yếu ớt nằm trên thảm cỏ xanh mướt. Tiếng cười âm u thoắt ẩn thoắt hiện nhảy nhót trong nhà kính, như đang trêu ngươi anh.

    Ta là tàn tích

    Ta là Phượng Hoàng.

    Tắm lửa niết bàn

    Dục hỏa trùng sinh.

    Lời hát du dương vấn vít bên tai, Cự Giải giận run người, anh hét lên một tiếng. Cửa kính bung vỡ, vạn mảnh thủy tinh rơi xuống, tiếng vỡ sắc nhọn cắt ngang tiếng hát du dương như ma âm.

    Cây cối héo rũ. Hoa cỏ úa tàn.

    Chỉ duy nhất chậu violet tím còn vẹn nguyên.
    *

    Kim Ngưu trở về lớp, cô cúi đầu tránh đi những ánh mắt tò mò của bạn học. Bước nhanh về chỗ mình, cô khẽ khàng an ủi bạn bè là cô không sao. Song Ngư đã ngồi vào chỗ từ khi nào, cô ấy mỉm cười, nụ cười lan tới tận đáy mắt.

    - Cảm ơn cậu, Kim Ngưu.

    Kim Ngưu không dám nhận lời cảm ơn của cô bạn. Cô chưa làm gì cả. Nhưng có vẻ Song Ngư không để ý lắm việc cô có nhận lời cảm ơn đó không, Song Ngư cúi đầu, xoa tấm lưng lười biếng của con mèo lông vàng.

    Sư Tử mở mắt choàng tỉnh từ khi Kim Ngưu ngồi vào chỗ. Cậu nhìn Kim Ngưu, Kim Ngưu quan sát cậu. Rồi cả hai cùng rời mắt khỏi nhau.
    Kì lạ, không ai để ý tới sự tồn tại của con mèo.


    Cho tới tận lúc ra về. Kim Ngưu và Song Ngưu không nói với nhau câu nào nữa. Kim Ngưu thu dọn tập vở, cô muốn về nhà lắm rồi, thật nhanh.
    - Kim Ngưu. - Song Ngư đột ngột gọi tên cô, kéo ngược cô lại, thành công cản ngăn bước chân cô đang xông xáo muốn chạy về nhà ngay tức thì. Song Ngư ảm đạm nhìn cô, bỗng dưng nói một câu khó hiểu - Tớ dần nhớ ra rồi. Và xin lỗi.


    Nhớ ra cái gì? Xin lỗi cái gì?

    - Ngài ấy chờ cậu rất lâu. Đối với chúng ta có lẽ nó như chớp mắt, chẳng khác gì một giấc mơ, một giấc ngủ say. Nhưng đối với ngài, đó là một khoảng thời gian dài kinh khủng để đợi chờ.

    - Song Ngư cậu đang nói gì vậy? Tớ không hiểu.

    - Cảm ơn cậu, một lần nữa.

    Song Ngư ôm con mèo vào lòng, động tác thật dịu dàng như nàng thiên sứ vuốt ve đôi cánh của mình. Cho tới khi bóng hình cả hai khuất dần khỏi tầm nhìn, cô nghe loáng thoáng tiếng kêu của mèo.

    Lớp học trống hoác, vắng vẻ lẻ bóng chỉ mỗi mình cô. Kim Ngưu đứng trân trân ra đó, sau cô xách cặp sách của mình rời khỏi lớp. Để lại tiếng thì thầm của bạn bè.

    Không sao đâu.

    Chúng tôi luôn ở bên bạn.

    Chúng tôi sẽ không bao giờ rời bỏ bạn.

    Kim Ngưu chạy như ma đuổi phía sau, cô hớt hải chạy về phía cổng trường. Đầu óc cô bây giờ loạn lên, mớ bòng bòng rối ren cứ thắt vào nhau từng cái nút khó gỡ. Từ khi đặt chân lên thành phố Ngân Hà, cô luôn đụng phải những chuyện khó hiểu, sao ai không giải đáp cho cô những thắc mắc này?

    Rốt cuộc, chuyện quái gì đã xảy ra?

    Mãi chạy với những mớ hỗn độn cuồng loạn trong đầu, Kim Ngưu không để ý nên vô tình đụng phải ai đó ở phía trước.

    - Á! - Đối phương thất thanh, cả người ngã về phía trước, nhưng rất nhanh có người kéo cô ta lại, để cả người cô ta dựa vào lòng mình làm điểm tựa.

    Kim Ngưu không may mắn được như vậy, cô loạng choạng, mất thăng ì ạch ngã xuống đất.

    - Không sao chứ? - Nhân Mã hỏi Xử Nữ, cô hiện như con chim non nép vào lòng đại bàng muốn che chở.

    Xử Nữ thẹn quá hóa giận, cô đẩy Nhân Mã ra với bộ mặt cau có. Nhân Mã nhún vai, vô tội giơ hai tay lên cao qua đầu ở thế đầu hàng. Xử Nữ lúc này mới nhìn tới thủ phạm khiến mình phải xấu mặt, nhưng ngạc nhiên là... người này cô biết.

    - Là cậu? - Xử Nữ nhìn Kim Ngưu chật vật đứng lên, lòng cô gợn chút quẫn bách không biết nên phản ứng thế nào. Gặp Kim Ngưu, cô bỗng nhớ về Ma Kết. Đã mấy ngày rồi, sao Ma Kết giờ đây nhạt nhòa trong tâm trí cô vậy?

    - Xin lỗi. Thành thật xin lỗi! - Kim Ngưu cũng nhận ra Xử Nữ, cô lập tức rối rít xin lỗi cô bạn, đâu thì cũng là lỗi do mình trước.

    Xử Nữ trầm mặc, chút tức giận chạy trốn bỏ chủ nhân. Lớp mặt nạ nhanh chóng đeo lên một cách hoàn mỹ, diễn viên thiên tài là người có thể diễn trên mọi sân khấu, hay có thể biến mọi nơi trở thành sân khấu cho bản thân phô bày. Xử Nữ cười điệu chuẩn mực, đủ xa cách, đủ gần gũi, mang lại cảm giác có chút gì đó xa vời khát khao được chạm tới.

    - Không sao. Cậu có bị thương chỗ nào không? - Xử Nữ tỏ vẻ quan tâm. Cô lại khoác lên lớp lông cáo, che giấu đi bản chất thận, phô diễn nét xinh đẹp, ẩn giấu sự gian xảo sau màu trắng.

    - Không sao. - Kim Ngưu xua tay, lúng túng nói - Thật xin lỗi, tôi vô ý. Tôi, tôi đi đây!

    - Khoan đã. - Xử Nữ vội níu chân Kim Ngưu lại bằng giọng nói gấp gáp. Cô có chút thất thố, rất nhanh bình tĩnh lại - Cậu và Ma Kết... là thế nào?
    Câu hỏi này cũng thất thố không kém.


    Xử Nữ thở dài.

    Chân mày Nhân Mã nhíu chặt đến nỗi có thể kẹp chết một con ruồi.

    - Ma Kết? Ma Kết là ai? - Bộ dạng của Kim Ngưu ngây ngốc, không xem ra được một chút dối trá nào trong đôi mắt trong trẻo ấy.

    Xử Nữ nhíu mày, vậy Ma Kết tại sao đi theo Kim Ngưu? Trong khi đó Kim Ngưu chỉ là một học sinh mới, cô ta còn không biết đến cậu ấy.

    - Cô đến thành phố Ngân Hà lần nào chưa? - Xử Nữ gặng hỏi.

    Lần này, Kim Ngưu chưa kịp đáp thì Nhân Mã đã giành nói trước như đang nhấn mạnh sự tồn tại mờ nhạt của mình.

    - Cô ấy chưa tới Ngân Hà bao giờ. Ma Kết cũng chưa rời khỏi thành phố này lần nào. Cậu đừng nghĩ nữa.

    - Sao cậu biết được... - Xử Nữ không tin.

    - Tôi biết tất cả. - Nhân Mã gằn từng chữ - Tôi nhìn thấy được.

    Xử Nữ im lặng, tuy cô không hiểu vì sao nhưng cô nhận ra được Nhân Mã đang nổi giận.

    - Đi về thôi. Cậu muốn biết gì tôi sẽ cho cậu biết... kể cả Ma Kết. - Nhân Mã rầu rĩ, câu cuối nhả ra nặng nề như gọng sắt nghìn cân. Cậu quay người, nhấc bước đi trước Xử Nữ, không đợi cô nữa.

    Xử Nữ chần chừ nhìn Kim Ngưu, sau đó cô xoay người đi theo Nhân Mã.

    Kim Ngưu ngơ ra một chỗ, tần ngần nhìn theo bóng dáng hai người đang đổ vào dòng người đông đúc ngoài cổng trường.

    Đầu cô đang loạn muốn phát điên!
    *

    Ra về, Thiên Yết không về thẳng tới nhà mà cứ luôn miệng lôi Thiên Bình đi về phía khu vực cấm của trường Tinh Tú cho bằng được, chỉ vì Thiên Bình không muốn Thiên Yết chạm vào người mình. Thiên Bình đặt ra nghi vấn, cô ta đi tới đây làm gì? Đồng thời cơ thể cậu bất giác phản kháng, chần chừ theo bước Thiên Yết đi về lối nhỏ lạ lẫm.

    - Tôi không đi nữa. - Cơn khó chịu cứ lớn dần trong lòng, có thứ gì đó rục rịch, tắc nghẽn nghẹn trong ngực. Thật sự khó chịu, cảm giác như có hàng vạn cây kim nhỏ đâm vào tim - Cậu đi đi, tôi ở ngoài chờ.

    - Tôi từng đi lạc vào chỗ này. - Thiên Yết dừng cước bộ, cô nhìn khung cảnh nửa xa lạ nửa quen thuộc - Sau đó gặp một người. Hắn ta trông rất đáng ghét dù bộ da trông cũng được.

    Thiên Bình nhíu mày, cậu không hiểu vì sao Thiên Yết lại nói chuyện đó vào ngay lúc này. Với lại, hắn ta là ai? Thiên Bình dợm nghĩ tới một người trông rất đáng ghét nhưng bề ngoài của hắn ta thật sự rất được, rất hoàn hảo.

    - Sau đó, tôi thấy khó chịu. Không phải vì hắn ta đâu. - Thiên Yết chỉ tay vào phía bên trong lối nhỏ rợp bóng cây - Sự khó chịu của tôi càng rõ nét khi đi sâu vào bên trong. Tôi không có can đảm đi sâu vào thêm, tôi sợ trong đó có thứ gì đó khiến tôi ghê sợ, kinh tởm.

    - Kéo tôi theo để cậu bớt sợ hơn sao?

    - Sắp sáu giờ rồi. Cậu muốn biết cảm giác đó tại sao có không?

    - Có nguy hiểm gì thì sao?

    - Thì người chết là tôi.

    Thiên Bình tức giận, cậu trừng mắt nhìn Thiên Yết, đôi mắt sâu như một hố đen của vũ trụ, Thiên Yết đảo mắt nhìn thứ khác để đánh lạc hướng bản thân mình đang muốn chìm sâu vào đôi mắt đầy mê hoặc bí ẩn. Thiên Yết đè nén cảm giác thôi thúc cô khai phá bí mật mà Thiên Bình vẫn luôn ẩn giấu nơi cửa sổ tâm tưởng.

    - Hôm nay, tôi sẽ không để cậu chết! Chắc chắn. - Thiên Bình khẳng định.

    - Vô ích thôi. Dù sao tôi cũng sống lại. - Thiên Yết không mấy quan tâm, bộ dáng thờ ơ cô độc đến tê người.

    - Đau lắm đúng không? Dù cậu sẽ sống lại, nhưng trong thời gian sự sống bị bòn rút bởi chiếc lưỡi hái của Tử thần, đau lắm. Đúng không? - Thiên Bình không ngừng nói, ánh mắt cậu dịu đi, chăm chú nhìn Ma Kết. Cậu bỗng dưng muốn ôm cô, như buổi tối hôm đó cậu nhốt cả người cô vào lòng mình trong trạng thái điên loạn.

    Thiên Yết quay người đi vào khu rừng, cô như cố ý không nghe Thiên Bình đang thủ thỉ. Lối mòn dần mở rộng, cây xanh dần dạt ra thành lối đi rộng rãi. Thiên Yết bước rất chậm, càng tiến sâu vào khu vực cấm, cô càng thấy khó chịu, từng tấc da lông run rẩy lên chẳng biết có phải vì sợ hay không. Chần chừ bước tới bước nữa, Thiên Yết đanh cả mặt mày lại, mắt trỗi lên nỗi cảm xúc phức tạp không thể đặt tên.

    Hộp sọ boong một tiếng, như tiếng dùi gõ vào đồng chuông. Loạt loạt ký ức bung mở trong chiếc hộp Pandora không chốt khóa, Thiên Yết bật cười lanh lảnh, tiếng cười của cao vút chạm nốc trời xanh, lại có gì đó vỡ vụn nhưng những vết nức trên mặt gương.

    Sự thật đang dần được phơi bày, những con cờ mà người đó hạ xuống bắt đầu sống lại. Họ đang dần nhớ ra tất cả, cũng như bắt đầu thực hiện lời hứa mà chẳng một ai tình nguyện hứng lấy, cũng không phải là ép buộc, nhưng đó là việc không thể không làm. Vì chính bản thân họ, cũng như vì những người mà họ yêu quý.

    Trong họ, có cả cô - Thiên Yết.

    Thiên Bình rơi nước mắt, cậu không hiểu vì sao mình lệ lại rơi, không hiểu vì sao ngực lại đau. Cậu chỉ là, muốn ôm lấy Thiên Yết, muốn nói cô đừng cười nữa, đừng gánh chịu những đau thương nữa, đừng chết... vì Thiên Bình nữa...

    - Xem kìa, còn vài phút nữa thôi là sáu giờ. - Thiên Yết cười tươi rói, mắt cô sáng quắc, một đôi mắt trọn vẹn hiện rõ sự tuyệt đẹp của sự hoàn mỹ nguyên bản. Đôi cánh sau lưng gầy lại hiện lên, xám đen, run rẩy cựa quậy.
    *

    Ta có phải đang yếu đi nên gặp ảo giác?

    Tại sao ta thấy đồng hương của ta như đang có âm mưu gì đó?

    Không, không. Kẻ đang có âm mưu là ta mới đúng. Đồng hương của ta quá thiện lương rồi, một cảm xúc dư thừa không nên tồn tại trên người hắn mới đúng. Chỉ còn lại chút sức mạnh yếu ớt, vậy mà đem ra cứu một đứa con gái loài người chỉ còn nửa linh hồn. Vớt đứa vô dụng đó làm gì? Thật nực cười.

    Nhưng có vẻ hắn thật sự âm mưu chuyện gì đó. Không thể nào xảy ra chuyện hắn sẽ buông lỏng mối hận thù với ta đâu.

    Ta là kẻ đã giết Đức Mẹ.

    Ta là kẻ đã giết người hắn yêu hơn cả tín ngưỡng.

    Ta là kẻ hắn căm thù và muốn giết nhất trên thế gian này.

    Hắn không đơn giản. Hắn là kẻ bảo hộ. Hắn không đơn giản.

    Ta phải làm gì đó.

    Chết tiệt, Aquarius chết tiệt. Thứ con hoang chết tiệt. Bao năm qua, hắn khóa chặt mọi thông tin.

    Các ngươi đang bày mưu gì? Mưu đồ gì?

    Ta là tàn tích

    Ta là Phượng Hoàng.

    Tắm lửa niết bàn

    Dục hỏa trùng sinh.


    Ta cần một cái bình chứa.

    Lần này, phải tìm cái bình chứa chất lượng. Đứa con gái loài người kia, quá vô dụng!
     
    San San Quyên, You. and shain_shain like this.
  2. Feya Seryy

    Joined:
    Nov 3, 2016
    Messages:
    25
    Likes Received:
    21
    14. Thời cơ

    Thiên Bình không gặp Cự Giải.

    Thiên Yết lùi bước trước cửa vào lối cấm.

    Cả hai thất thểu rời khỏi trường. Thiên Bình dần nhận ra sự thật đang bị giấu kín dưới âm mưu to lớn. Thiên Yết cuối cùng cũng hiểu ra cái chết của mình. Chiếc lông vũ trên đôi cánh thiên sứ bị kẻ lạ tước mất. Những giấc mộng dài u ám bu bám thanh âm nguyền rủa từ kẻ đó.

    Thiên Yết vẫn chết đi vào đúng sáu giờ.

    Thiên Bình không thể cản lại trò đùa của Thần chết.

    Cậu thất bại nhìn Thiên Yết chết đi dưới cái bóng của cô. Cậu điếng lặng nhìn phần linh hồn mình chết đi, trong tuyệt vọng.

    Mọi thứ như là một trò đùa nực cười không hồi kết.

    *

    Ngày hôm sau. Kim Ngưu đến trường rất sớm, người co lại trong áo khoác ấm, gió rền rĩ những đợt sương se lạnh. Những chuyện kì quái của ngày hôm qua khiến cô suýt điên đầu đều bị cô hoàn toàn gạt sang một bên, bình tĩnh xếp nó vào một xó trong góc lý trí. Nếu cô còn tiếp tục nghĩ ngợi, có khi cô thật sự điên đầu trước khi tìm ra đáp án của những câu hỏi hóc búa đó.

    Bước qua cổng trường vắng vẻ, buổi sớm ít học sinh qua lại. Kim Ngưu ngẫm nghĩ một chút liền quyết định xuống canteen mua chút gì đó ăn lót dạ. Chưa kịp di chân chuyển hướng, cô chợt nghe tiếng đất ầm ĩ, lá cây rì rào xào xạc không cần gió, chúng đang hoan hô mừng rỡ, như thể cô đang về nhà chứ không phải đến trường.

    Mẹ, người có nghe được con đang nói không?

    Kim Ngưu giật mình. Ai đó đang gọi cô thì phải, đúng không? Kim Ngưu ngó quanh quất với vẻ không chắc chắn và mối nghi hoặc ẩn trong đáy mắt. Tuy cô rất quen thuộc với những giọng nói này, nhưng chưa có ai gọi cô là Mẹ một cách cung kính như thế cả. Chưa từng.

    Con mèo lông vàng xuất hiện trong tầm nhìn, đôi mắt xanh dương tròn như bi ve chớp chớp nhìn cô, cuốn cả một mảnh hỗn độn của vũ trụ vào đáy võng mạc hình thoi. Một đôi mắt mèo thật đẹp và đầy nhân tính hóa. Đó là con mèo của Song Ngư.

    Là con đây, thưa Đức Mẹ tôn kính!

    Rồi bằng một động tác kinh dị thật khó tin có thể xảy ra ở loài mèo, nó quỳ mọp xuống trước mặt cô với sự tôn sùng, đầy tín ngưỡng không thể phá vỡ. Giọng nói xuyên thẳng qua hộp sọ với lượng thông tin nghe thật hoang đường. Đức Mẹ sao? Đang nói cô ư? Kim Ngưu đảo mắt ngó quanh, cô muốn xác nhận sự thật xem có phải con mèo đó đang nói mình hay là một ai khác.

    Mẹ đừng nghi ngờ. Ở đây chẳng ai xứng đáng nhận được sự tôn kính này ngoài Mẹ.

    - Rốt cuộc, mi là ai? Không, phải nói là, mi là gì? - Kim Ngưu run rẩy, sợ sệt đặt câu hỏi.

    Mắt mèo thoáng buồn, cái vẻ sợ hãi lẩy bẩy này thật không giống Mẹ chút nào. Nhưng Mẹ chưa thức tỉnh, Mẹ vẫn còn chìm trong giấc ngủ chờ đợi ngày đó đến. Khi ấy Mẹ chân chính sẽ trở về.

    Mẹ biết mà, chỉ là Mẹ không nhớ thôi. Mẹ cứ an tâm, màn chắn chưa bị phá vỡ, chúng ta vẫn sống. Giờ ta chỉ việc chờ đợi thôi, thưa Mẹ.

    - Chờ cái gì? - Kim Ngưu hỏi ngay.

    Chờ thời cơ.

    Kim Ngưu toan muốn hỏi thời cơ đó là gì thì cô nghe giọng Song Ngư đang gọi từ đằng sau, giọng cô bạn vẫn nhẹ nhàng và thỏ thẻ như vậy. Ban đầu, Kim Ngưu nghĩ Song Ngư và mình có gì đó giống nhau, một chút. Ví như cái bản tính nhát nói, ngại giao tiếp với người. Nhưng dạo dần đây, nói chính xác hơn là kể từ lúc cô "cứu" Sư Tử dưới khỏi sự trừng phạt gì đó của Cự Giải. Song Ngư như trở thành một con người khác, thật khó để nhận ra điều đó, vì cô ta vẫn nhẹ nhàng, thỏ thẻ như thế. Nhưng đôi mắt của Song Ngư chẳng bỏ đi đâu xa mỗi khi nói chuyện với ai nữa, cô ta bình thản nhìn vào mắt đối phương, chậm rãi tiếp chuyện, chậm rãi trả lời. Điều mà cho đến bây giờ Kim Ngưu vẫn không làm được và tuyên bố bỏ cuộc từ rất lâu.

    Con mèo lông vàng chạy tới gần bên chân Song Ngư rất nhanh, Kim Ngưu như gặp ảo giác đây là chó chứ không phải mèo. Dáng vẻ mừng rỡ khi gặp chủ nhân mà muốn nhảy cẫng lên nhìn thế nào cũng thấy thật thú vị. Ít ra bộ dáng này khiến người ta thích hơn cái vẻ thành kín tôn sùng khi nãy của Sư Tử dành cho cô.

    - Cậu đến trường sớm vậy? - Song Ngư bế thốc Sư Tử lên, ôm vào lòng dịu dàng vuốt ve.

    - Cũng không có gì... - Kim Ngưu không biết nói thế nào, đành trả lời qua loa.

    - Có đến gặp Cự Giải không? - Song Ngư tiếp tục đặt câu hỏi.

    Kim Ngưu im lặng, không nói nữa, mặt cô lại cúi gằm nhìn mũi chân mình đang di chuyển trên đất. Nếu phía trước là một miệng hố không đáy, cô tự nguyện nhảy vào không chút do dự. Cô không muốn gặp Cự Giải, người ta vốn cũng chẳng muốn gặp cô. Vì Kim Ngưu vẫn nhớ như in ánh mắt trong vắt của Cự Giải nhìn vào mắt cô, xuyên qua linh hồn chỉ để ngóng trông, ngắm nhìn ai đó là cô, nhưng cũng không phải cô.

    - Cậu đang lạc lối, phân vân. Cậu không biết đâu là thật, đâu là giả đúng không?

    Kim Ngưu bất lực gật đầu trước câu hỏi trúng tim đen của Song Ngư. Song Ngư chỉ cười nhẹ nhàng, tay cô bạn nựng cằm Sư Tử, chú mèo thoải mái hừ ra tiếng, không ngừng dụi đầu vào tay Song Ngư như bị nghiện.

    - Đi thăm Song Tử với tớ không, Kim Ngưu?

    - Đó là ai? Tớ quen sao.

    - Chắc vậy nhỉ?

    Trước câu trả lời mơ hồ của Song Ngư, Kim Ngưu còn đang khó hiểu thì bước chân đã không nghe lời chủ nhân mà đi theo cô bạn rồi. Con đường dần trở nên quen thuộc dưới sự dẫn dắt của Song Ngư, lối đi nằm ở một góc mờ nhạt vô hình, Kim Ngưu chần chừ một lúc rồi cuối cùng cũng quyết định đi vào. Bước vào khu vực cấm, vùng đất bị lãng quên ở trường Tinh Tú nhưng có sự tồn tại đặc biệt không thể giải thích của người bảo hộ. Kim Ngưu tò mò về Cự Giải, nhưng cô tuyệt nhiên không tìm hiểu sâu về anh.

    Sư Tử kêu một tiếng, âm thanh khi kêu của mèo rất trong và cao, lánh lót hơn cả nốt son trong tiếng đàn. Kim Ngưu nhìn ngôi nhà kính ẩn giấu trong rợp bóng cây xanh, nắng chưa chói đến mức có thể tạo ra chút ánh sáng phản xạ nào từ mặt kính.

    Song Ngư đẩy cửa kính, nhẹ nhàng.

    - Tôi muốn thăm Song Tử, và anh có cũng khách quý tới thăm đấy. - Song Ngư nói.

    Mình không nghĩ là đã nói tới thăm ai đâu. Kim Ngưu khó chịu nghĩ.

    Cự Giải đang nghỉ ngơi trên cuốn dây leo xanh ngắt, vài đốm hoa nhỏ li ti nở trên cây. Lúc Song Ngư và Kim Ngưu đặt chân ở lối đi là anh đã biết. Cự Giải thu hồi dây leo mắc ở không trung một cách kì dị, Kim Ngưu trông thấy nhưng vẻ mặt vẫn bình thản, không chút ngạc nhiên khó hiểu. Thật ra cô chỉ là đang thấy thông tin mình được truyền đạt có lẽ đã quá tải, cô chẳng buồn phản ứng nữa.

    - Cô ta về rồi.

    Song Ngư gật đầu sau cái dứt lời vô cảm của Cự Giải. Sư Tử chui rúc vào lòng Song Ngư sâu hơn, từ khi vào khu vực cấm, cậu chẳng buồn ngẩng đầu lên nhìn ai, kể cả Mẹ mình. Song Ngư xoa đầu mèo nhỏ, cô vẫn chưa rời đi. Cự Giải cũng chẳng thèm bố thí cho Song Ngư một cái liếc mắt, từ khi Kim Ngưu bước vào là cả thế giới của anh đã thuộc về cô, trong tâm trí của anh chỉ còn có cô, nói chi chỉ là một cái nhìn rẻ tiền dành cho những kẻ xa lạ.

    Song Ngư hiểu vị trí thấp bé của mình trong thế giới chật hẹp của Cự Giải, cô không hề khó chịu trước phản ứng lạnh nhạt có phần khinh người của anh. Cô nhẹ cất tiếng, từng chữ gãy gọn xếp sẵn trong đầu từ trước được giải thoát một cách cẩn thận:

    - Anh có thể trả lại giọng nói cho Sư Tử được không?

    - Tại sao? - Cự Giải lạnh lùng hỏi ngược lại, từng chữ đông đặc như băng đá. Cảm xúc của anh như nén lại, chỉ để bung giãn khi gặp đúng người.

    - Kim Ngưu đang chạy trốn anh. - Song Ngư nói thẳng - Cô ấy không muốn gặp anh.

    Kim Ngưu giật mình khi thấy có người nhắc tên mình, nhưng khi nhìn kĩ lại thì cô không thể tin được mà nhìn Song Ngư. Bộ dạng này với Song Ngư mà cô gặp lần đầu hoàn toàn khác nhau, khác một trời một vực. Sư Tử cũng phải ló đầu ra, ngẩng mặt mèo nhìn Song Ngư không chớp mắt, chẳng ai nhìn rõ cảm xúc gì qua đôi mắt mèo đó cả.

    Bầu không khí bỗng dưng cô đặc lại thành một khối khó chịu, ngưng trọng cảm giác đè nén. Kim Ngưu vẫn cúi gằm mặt xuống như mình vẫn thường làm, Cự Giải cuối cùng cũng nhìn Song Ngư một lần.

    Anh nhận ra chứ, nhưng anh không hiểu. Tại sao cô phải chạy trốn? Anh làm gì sai? Tất cả những gì anh làm là nghe theo lời cô dặn dò, ngoan ngoãn chờ, chờ cô tìm anh. Vậy cuối cùng, tại sao cô phải trốn sau khi cô đã tìm được anh và anh đã thấy được cô?

    Tại sao? Đây là Cự Giải nói với Song Ngư, nói ra nghi vấn mà mình không thể giải đáp được.

    Chỉ cần anh trả lại giọng nói cho Sư Tử tôi sẽ cho anh biết câu trả lời. Đây không phải là uy hiếp, đây là thỏa thuận. Một thỏa thuận công bằng. Song Ngư không chút ngạc nhiên với giọng nói bất ngờ nhảy vào trong đầu mình, cô bình thản đáp lại trong tâm trí, ẩn ẩn cảm giác lo lắng khi nói ra.

    Được. Cự Giải đồng ý không chút suy nghĩ. Chỉ có thế thôi cũng đủ biết Kim Ngưu có trọng lượng như thế nào với Cự Giải.

    Song Ngư thở phào, các sợi dây căng cứng trong hệ thần kinh giãn ra thư thái.

    Kim Ngưu bối rối nhìn hai người một mèo sáu mắt nhìn nhau, họ im lặng và không nói gì cả, nhưng sắc mặt của họ như thể đang trò chuyện với nhau bằng miệng. Tất nhiên họ không hề nói gì, họ chỉ im lặng. Song Ngư im lặng thở nặng nề rồi phả nhẹ ra một hơi như trút được gánh nặng. Cự Giải duy trì nét vô cảm của mình cho tới khi bị trạng thái đờ đẫn cắt đứt. Phải, là đờ đẫn. Thật kì lạ, một người tưởng chừng như không có cảm xúc như anh ta lại thể hiện trạng thái đờ đẫn khó hiểu đó.

    - Tôi về đây, cảm ơn. - Song Ngư rất nhanh rời đi. Cô còn cản lại hành động muốn theo đuôi của Kim Ngưu, đưa cho cô một cái nháy mắt khó hiểu, Song Ngư dứt khoát bỏ cô lại nơi đáng sợ màu xanh đã luôn khơi gợi trong tiềm thức cảm giác nào đó quen thuộc kì lạ.

    Vậy, chỉ còn lại mình cô và anh ta, Cự Giải.

    - Hôm qua, em để quên cái này. - Cự Giải đi tới kệ đỡ xếp tầng, lấy từ trên kệ giữa hàng tá chậu cây xanh khác ra một cái chậu violet tím. Chậu hoa mà Kim Ngưu đã nhận được từ tay Cự Giải ngày hôm qua. Cự Giải cầm chậu hoa trên tay thật cẩn thận, quay lại đưa cho cô một lần nữa - Lần này đừng quên nữa.

    Kim Ngưu cắn môi, cô nghĩ mình có thể cắn nát môi mình, nó sẽ rách máu, nhuốm đỏ trên đường thẳng run rẩy.

    - Nhưng, tôi không thích màu tím.

    Khoảng không choáng ngợp sự tĩnh lặng tang tóc, Cự Giải nhìn chăm chăm vào đóa hoa violet bung cánh nở rộ xinh đẹp.

    Lần này anh biết, Song Ngư đã nói đúng.

    Kim Ngưu thấy anh nhìn cô ấy bằng ánh mắt khi anh nhìn Đức Mẹ. Kim Ngưu không còn nhớ gì nữa, chẳng khác gì chuyện tái sinh luân hồi của con người, liệu anh có thể chấp nhận ai đó nhìn mình bằng ánh mắt nhìn một con búp bê thế thân không?

    Nhưng, nàng là cô, sao lại có thể nói là thế thân?

    Song Ngư chắc không thể ngờ đến, Cự Giải không chỉ lạnh lùng nhạt nhẽo, mà chỉ số cảm xúc có thể đạt báo động đỏ đến đáng sợ như thế...

    Song Ngư hoàn toàn rời khỏi vùng cấm, cô không chút áy náy bỏ rơi người bạn nhút nhát của mình ở lại nơi nguy hiểm kia. À, chỉ nguy hiểm với cô thôi. Ôm chặt con mèo cuộn mình trong ngực, Song Ngư như họa lên vũ khúc của Thần trong từng bước chân nhỏ nhặt không phương hướng.

    - Sư Tử, Sư Tử, nghe tôi nói không? - Song Ngư biết mình khá vội vàng, nhưng cô không thể kiềm nén được bản thân, thốt ra câu hỏi mong mỏi một lời đáp trả.

    - Nghe, không khi nào là tôi không nghe.

    Con mèo ngẩng đầu, miệng mèo mấp máy phát ra tiếng, râu mèo rung rung theo từng cử động quai hàm. Song Ngư nức lên, cô lại khóc rồi. Nhưng lần này là nước mắt của sự vui mừng.

    - Tôi đã đợi rất lâu.

    - Xin lỗi.

    - Vậy hãy trò chuyện với nhau ba ngày ba đêm để chuộc lỗi nhé?

    - Được, nghe em hết.

    Cả hai nhìn nhau, bật cười thành tiếng chấm dứt cuộc đối thoại. Họ chẳng nói gì nữa, chỉ nhìn nhau, ngồi bên nhau, cảm nhận sự tồn tại của nhau như thế. Thể như rằng họ đã xa nhau rất lâu, rất lâu, lâu bằng cả khoảng cách của nơi trần gian và chốn địa ngục. Thời gian là chứng minh cho khoảng cách của hai, cũng là thứ khiến cả hai im lặng bồi hồi, nhiều lời muốn nói cuối cùng hóa thành lặng im bình yên.

    Nhân Mã gặp họ cũng là lúc một người một mèo vẫn chưa lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng cô đọng đó. Rất nhanh, cậu chú ý ngay tới con mèo đang ngồi trong lòng Song Ngư. Đôi mắt xoáy sâu vào bộ lông vàng của Sư Tử, và đôi mắt như nhúng cả thềm trời xanh trên cao.

    - Sư Tử ở đây sao? Lại đây anh ôm! - Nhân Mã thoải mái thả lỏng cơ thể, sau đó cậu nhanh chóng mở lời trêu ghẹo.

    - Biến. - Sư Tử không nể tình.

    Nhân Mã thoáng chút ngạc nhiên liếc qua Song Ngư, cậu bình tĩnh lại cũng rất nhanh. Không thắc mắc vì sao Sư Tử đột nhiên cởi lớp vỏ bọc của chính mình sau bao lâu che giấu, cũng không khó chịu trước thái độ xấc xược của con mèo. Phải, chỉ là một con mèo thôi, không cần để tâm quá!

    Song Ngư chỉ cười không nói.

    Nhân Mã đi tới, chân đạp lên thềm cỏ xanh, cậu chống tay ngồi bệt xuống không chút để ý. Vị trí cậu ngồi không biết là vô tình hay cố ý mà lại ngồi cạnh Song Ngư. Sư Tử triệt để tức giận.

    Cảm giác được con mèo xù lông, Song Ngư rất nhanh dỗ dành, vuốt lông an ủi nó. Nhân Mã thật sự chỉ muốn cười lăn, nhưng cậu cũng không dại tạo cơ hội cho mấy móng vuốt sắc nhọn đó mài móng đâu.

    - Xem ra hai người hạnh phúc rồi ha. - Nhân Mã cảm thán.

    - Đừng trêu, rõ ràng cậu cũng bám dính lấy Xử Nữ không rời. - Song Ngư bình thản phản công. Nếu cô tiếp tục im lặng xem trò chỉ sợ là có án mạng xảy ra, mà hung thủ không ai khác thuộc họ nhà mèo.

    - Cậu... Thôi được rồi. Chắc chỉ còn mỗi Bạch Dương là ngốc thôi. - Nhân Mã thoáng chút bất ngờ rồi buông xuống tiếng thở dài treo nặng.
    - Cô ta vốn là não cơ bắp. - Sư Tử hấp háy mũi khinh thường.


    - Này, các cậu không nên nói vậy đâu... - Song Ngư biết mình không thể không mở lời khuyên can.

    - Phải, tụi bây không nên nói xấu sau lưng người khác. - Bạch Dương cười khẩy - Nhất là nói xấu tao.

    Hai người một mèo sởn tóc gáy quay phắt đầu ra phía sau nhìn nạn nhân vừa mới đây không lâu là chủ đề cho cuộc nói chuyện tưởng chừng như vui vẻ. Có lẽ, báo ứng rơi xuống đầu bọn họ, không nên nói là chỉ có hai người thuộc giống đực là bị báo ứng đáng đời.

    Bạch Dương không biết từ khi nào ngồi xổm ở đằng sau Nhân Mã và Song Ngư, bộ dáng cô ta vẫn ngược ngạo và bễ nghễ như thế. Không chút thay đổi dù sau trận thua vốn dĩ không công bằng với Kim Ngưu. Vương miện vỡ nát, ngai vàng mục rữa, chỉ còn lại tự tôn và kiêu ngạo bẩm sinh không thay đổi.

    Nhân Mã chỉ muốn bỏ chạy, kẻ đã từng nếm qua sự bạo ngược của Vua như cậu đã hoàn toàn bị bòn rút dũng khí để đổi mặt với bức tường thép. Sư Tử đồng dạng, tuy cậu chưa từng được hưởng thụ cảm giác của Nhân Mã, nhưng kẻ hầu cận trung thành của Vua thì khác.
    Bảo Bình đứng phía sau Bạch Dương, dịu dàng cười chói mắt.

    *

    Xử Nữ đang rất giận. Cô đi quanh trường, chân bước rất nhanh và mắt thì sáng quắc cứ láo liêng. Cô đang tìm một bóng hình màu đỏ, luôn luôn là một màu đỏ lóa mắt người nhìn. Hôm qua, cậu ta đã nói sẽ giải đáp mọi thắc mắc mà cô muốn tìm. Xử Nữ đã tin, thật ngây thơ. Cậu ta nửa đường tìm cớ bỏ về, trốn nhanh hơn cả gà trốn cáo.

    Không thấy.

    Không thấy.

    Tại sao không thấy?

    Cậu ta đâu rồi?

    Xử Nữ cắn môi, cô dựa vào tường sau mội hồi đi tìm tung tích của ai đó. Cô chưa từng bỏ sức ra để tìm kiếm ai như Nhân Mã, ngay cả Ma Kết cô từng nghĩ là ngoại lệ cũng không thể.

    Vừa nhắc, người ta thật sự xuất hiện. Mắt lóe lên chút thất vọng nhỏ, Xử Nữ lại bình thản đi tới gần đối phương.

    - Chào Ma Kết, buổi sáng vui vẻ. - Xử Nữ nghĩ hẳn là mình đang cười rất đẹp, hoàn mỹ như mọi ngày.

    - Ừ. - Ma Kết gật đầu, lạnh nhạt đáp lại. Cậu vẫn không dừng bước, tiếp tục bước đi trên hành lang.

    Xử Nữ đi theo cậu, cố ý bước nhanh sóng đôi cùng cậu. Cũng không vì thế mà cô không nhận ra đây không phải lối lên lớp của cậu.
    - Cậu đi đâu vậy? - Xử Nữ mỉm cười, tay vén tóc lên vành tai.


    Ma Kết không hề nhìn cô.

    - Gặp Song Tử.

    Xử Nữ sững người, chỉ vì giây phút khựng lại khiến cường độ sóng bước của cô với Ma Kết bị hụt. Xử Nữ ngẩn ngơ nhìn bóng lưng Ma Kết đang dần xa. Cái bóng dáng này... trong mơ rất giống...

    Xử Nữ vội vàng đuổi theo. Cô biết mình đang thất thố, cô biết mình đang dần cởi bỏ lớp mặt nạ này, nhưng mà...

    - Cậu là ai? - Xử Nữ kéo tay Ma Kết lại, ngăn cản bước đi hối hả của cậu. Xử Nữ lần nữa lặp lại, lớp mặt nạ nứt vỡ lộ ra sự khủng hoảng điên loạn - Cậu là ai? Nhân Mã... là ai?

    Ma Kết rút tay khỏi sự níu kéo của Xử Nữ, cậu không kiên nhẫn mà nhíu mày, giọng nặng đi khiến các ngôn từ như đeo phải gông cùm.

    - Vậy cậu là ai?

    - Gì chứ? Tôi đương nhiên là... - Xử Nữ ngỡ ngàng, sao cô lại bị hỏi ngược lại bởi chính câu nghi vấn của mình rồi.

    - Cậu là ai? - Ma Kết lặp lại, đôi mắt thấu suốt nhìn xuyên qua linh hồn Xử Nữ.

    - Tôi là... - Xử Nữ chần chừ, cô hiển nhiên biết mình là ai, cô muốn nói mình là ai cho Ma Kết nghe lấy, nhưng chữ đưa tới miệng lại không thể thốt thành lời. Xử Nữ mấp máy môi, chậm rãi, kinh hoàng - Tôi là... ai?

    Ma Kết bỏ đi, không trả lời câu hỏi của Xử Nữ. Cậu tất nhiên sẽ không trả lời. Chỉ với thân xác của kẻ phản bội đó khiến cậu muốn nôn chứ đừng nói là sẽ trả lời bất cứ câu hỏi nào một cách đàng hoàng. Ừ, đàng hoàng thì không.

    Xử Nữ không đuổi theo. Cô đứng đó, một mình. Không ngừng lẩm bẩm.

    - Tôi là ai?
    *

    Tôi là Xử Nữ. Tôi thích màu trắng. Tôi thích cảm giác mình được tôn trọng, cảm giác mà kẻ khác phải xua nịnh tôi, ghen tỵ với tôi. Họ phải luôn tự hỏi bản thân tại sao sinh ra không bằng tôi. Thật sảng khoái!

    Tôi là Xử Nữ. Tôi thích màu trắng. Tôi thích sắc màu đó bởi vì nó tinh khiết và thiêng liêng, như lớp vỏ bọc giả tạo mà kẻ khác luôn sùng bái tôi vậy. Họ luôn thấy tôi với màu trắng là trời sinh, họ không dám dùng màu trắng chỉ vì tôi. Đương nhiên!

    Tôi là Xử Nữ. Tôi là Xử Nữ. Tôi là người chỉ thể nhìn xuống quan sát những kẻ thấp hèn đó. Tôi là người sinh ra để đứng trên cao, có quyền nhìn chúng bằng ánh mắt khinh miệt nếu tôi muốn. Họ sẽ không trách tôi đâu. Tất nhiên rồi!

    Tôi là Xử Nữ. Tôi giả tạo. Nhưng thế thì sao? Thế giới này cho tôi cái quyền đó.

    .
     
    San San Quyên likes this.
  3. Feya Seryy

    Joined:
    Nov 3, 2016
    Messages:
    25
    Likes Received:
    21
    15. Kẻ cắp

    Chuông reo đánh tiếng giờ lên lớp, trường học bắt đầu ồn ào, bước chân rậm rạp nối tiếp nhau trên hành lang. Duy chỉ có một số học sinh khác, có thể gọi là không ngoan và mang ý định cúp tiết là ở lì ngoài khu vực trường học lẻn đi chơi, hoặc là vẫn còn trong phạm vi trường nhưng không hề lên lớp. Ban đầu, Nhân Mã là số người trong vế sau, nhưng hiện tại cậu muốn quay về lớp học kinh khủng. Lần này cậu không cần dùng đôi mắt mình thì cậu cũng thấy được kết cục thảm không nỡ nhìn của chính mình.

    Bạch Dương chuyển tư thế ngồi chồm hổm thành ngồi bệt, dù đang mặc váy đồng phục nhưng có vẻ cô ta cũng chẳng ngại ngùng với tư thế không mấy thục nữa của mình. Cô ta cũng chẳng để ý tới Bảo Bình đứng phía sau, nụ cười của hắn kéo xuống như không thể cười được nữa.

    - Sao im re hết vậy? Nói tiếp đi, tao đang rửa tai lắng nghe đây. - Bạch Dương ngông nghênh thách thức.

    Nhân Mã câm như hến. Sư Tử không dám kêu lấy một tiếng. Song Ngư chỉ biết cười trừ.

    - Mày nói tao ngu đúng không?

    - Không có, là ngốc. - Nhân Mã sửa lại.

    - Ồ!

    Bạch Dương nhìn Nhân Mã, cười như không cười, khí thế của cô ta đủ áp đảo hoàn toàn kẻ bình dân tầm thường như cậu. Nhân Mã rùng mình, chân muốn bỏ chạy nhưng không hiếu sao cả thân cậu cứng ngắn, dính chặt xuống đất. Sư Tử rất nhanh đón lấy ánh mắt khủng khiếp của Bạch Dương, cậu thấy rất may mắn vì giờ đây mình chỉ là một con mèo không hơn.

    Chợt, Bạch Dương nói tiếp, giọng thản nhiên đều đều như không để ý:

    - Tuy tao không biết có phải mình lầm lẫn không khi nghe thấy một con mèo biết nói tiếng người. Nhưng ngẫm lại việc nó cũng chung một giuộc với mày nói xấu tao, thì chuyện đó không quan trọng mấy.

    Song Ngư ôm chặt Sư Tử hơn, vẻ mặt không được tự nhiên cười làm lành:

    - Sư Tử không cố ý đâu...

    - Hả? Con mèo này tên Sư Tử? Mà không cố ý là sao chứ? Tao nghe rõ ràng nó nói tao là não cơ bắp luôn đấy. Nếu giờ tao bỏ qua coi như không nghe thấy chẳng khác nào đang thừa nhận, hử?

    Song Ngư thở dài, mới tránh vỏ dưa giờ lại đụng phải vỏ dừa.

    - Vua của tôi, em thật anh minh. - Bảo Bình theo cô ngồi xổm xuống, mặt bàn tay ngửa ra chống lấy phần cằm quyến rũ, góc độ cong môi họa nét cười vẫn không hề giảm đi chút sức hút nào của anh ta trông tư thế ngồi tầm thường đó.

    Bạch Dương không thèm để ý tới hắn.

    Song Ngư mím môi, nhìn Bảo Bình với ánh mắt đề phòng, lần này cô ôm chặt Sư Tử đến mức làm cậu đau, nhưng Sư Tử cố gắng nhịn không lên tiếng. Đợi khi cô bình tĩnh lại, thả lỏng cơ thể đang căng cứng, Sư Tử mới thở phào may mắn.

    - Chào thầy. - Song Ngư cứng ngắc khi lên tiếng chào chậm trễ.

    - Tôi không còn là thầy giáo nữa. Nghỉ việc rồi. - Bảo Bình phẩy tay, ngán ngẩm bảo.

    - Đổi bộ da khác nữa sao? - Nghe vậy, Sư Tử không kiên nhẫn chờ lấy một giây mà lên tiếng, giọng hàm chứa sự châm biếm không che giấu.

    - Bộ da khác? - Bạch Dương nghiêng đầu nhìn Bảo Bình, mắt lóe lóe tia sáng không thể cắt nghĩa, giọng cô vang lên đầy thắc mắc - Là mặt nạ da người mà trong phim cổ trang hay dựng lên hử?

    Bảo Bình chưa trả lời, đã có người vội vàng mà đáp thay hắn.

    - Không, phải là ma thuật mới đúng. - Nhân Mã vuốt mũi. - Theo định nghĩa của con người Trái Đất như chúng ta thì chính là vậy.

    Bạch Dương im lặng một lúc, cô rơi vào trầm mặc suy tư, không ai biết cô đang nghĩ tới cái gì. Nhưng đôi mắt cô đang nói lên sự giãy dụa không cam lòng, khiến cho nhân sự ở đây dấy lên chút tò mò, họ im lặng chờ Bạch Dương mở lời.

    - Vậy, Kim Ngưu cũng không phải con người? - Bạch Dương biết câu hỏi này của mình quá vô nghĩa, vì rõ ràng cô đã thừa biết câu trả lời. Nhưng Bạch Dương cứng đầu không muốn thừa nhận, cô giao nộp tia ý chí đang giãy dụa lần cuối cho câu nghi vấn của mình. Ít ra cô mong, Kim Ngưu hẳn là con người đi.

    - Không phải. - Lần này, người trả lời là Song Ngư - Tớ tưởng cậu nhớ ra rồi?

    - Nhớ ra cái gì? - Tuy Song Ngư chỉ là lỡ lời buột miệng nói ra nhưng Bạch Dương không kém cạnh, rất nhanh bắt được vấn đề.

    Tuy cô vẫn còn đang thấy tuyệt vọng, khi đối thủ mà cô luôn mong chờ lại không phải là con người, hơn nữa còn có thể đó là một thế lực siêu nhiên mạnh mẽ nào đó mà người thường như cô không thể phản kháng lại. Đã lâu lắm rồi, cô vẫn còn ngồi trên ngai vàng mà chán nản đùa bỡn chiến vương miện của mình. Vậy mà cuối cùng, quyền uy của cô bị đánh bại với kẻ không phải người. Một trận đấu không cân bằng, Bạch Dương tức giận nhưng cũng bất lực.

    Quan trọng hơn, Song Ngư chợt tiết lộ một tin tức cực kì có giá trị cũng như vô cùng khó hiểu để Bạch Dương hiện giờ có thể lý giải hết ý nghĩa trong câu nói vừa rồi của Song Ngư.

    Bảo Bình xoa đầu Bạch Dương rất tự nhiên, hắn ta cười cười giành nói trước:

    - Có nói em cũng không hiểu, vả lại giờ chưa phải lúc.

    Không có ý che giấu, nhưng cũng mang quyết tâm không thể tiết lộ thêm bất cứ thông tin nào có giá trị liên quan. Bạch Dương tuy không hài lòng nhưng cũng không đòi hỏi gì thêm. Tuy cô ngang ngược, nhưng cũng biết chừng mực.

    - Nếu không phải trong mấy ngày nay gặp phải đủ chuyện kì lạ, có thể tôi nghĩ mình đã điên rồi. - Bạch Dương thở dài một hơi nặng nề, tẻ ngắt làu bàu.

    Bảo Bình cười, vươn tay định xoa đầu Bạch Dương thì cô lại nghiêng đầu né đi. Bạch Dương không thân thiện nhăn mày, nheo mắt nhìn Bảo Bình đầy ý tứ cảnh cáo. Sư Tử cười giễu cợt, Nhân Mã và Song Ngư im lặng hứng thú xem kịch. Cùng lúc đó, tiếng rảo bước chân trên thềm cỏ vang lên rõ dần ở phía xa, một giọng nói quen thuộc cất lên:

    - Họ ở đây này!

    Là Thiên Bình.

    Bạch Dương quay đầu nhìn phía sau, bóng dáng Thiên Bình trở nên rõ ràng, cho tới khi cậu đứng cách chỗ bọn cô chỉ còn vài bước chân. Bạch Dương chợt thấy thật lạ, người bạn mà cô ngầm thừa nhận trở nên xa lạ hơn bao giờ hết. Chẳng còn nụ cười của một tên hề hay sự vui vẻ, vô tư vô ưu thường trực. Thay vào đó là sự ảm đạm, nét bi thương như vừa trải qua bể dâu của một đời người. Đây là khí chất nên có của một thiếu niên chưa tới tuổi trưởng thành sao? Đây là... Thiên Bình mà cô biết sao? Bạch Dương bỗng thấy mình thật vô dụng, dường như ai cũng biết chuyện gì đang xảy ra, mà cô thì không.

    Thiên Bình không đến một mình, theo sau cậu còn một người- Thiên Yết. Bạch Dương không biết Thiên Yết là ai, nhưng cô thấy lòng mình chạnh lại, có vẻ gì đó rất quen thuộc ở cô bạn. Đôi mắt màu huyết dụ kia, đẹp đến ma mị, quyến rũ đến lạ lùng.

    Song Ngư chú ý tới ngay đôi mắt hoàn hảo đó của Thiên Yết. Mà không chỉ mỗi Song Ngư, ai cũng để ý tới nó.

    Đôi mắt thoát khỏi giam cầm. Thiên sứ chết không còn bị kiềm hãm.

    - Mọi người tụ tập đầy đủ nhỉ? - Thiên Bình ngồi xổm xuống bên cạnh Nhân Mã. Cậu đưa tay về phía Song Ngư, ý đồ muốn bồng bế Sư Tử.

    Sư Tử cáu kỉnh chỉ muốn càu nát bàn tay kia, nhưng cậu vẫn còn lý trí mà kiềm nén hành động lỗ mãng của bản thân. Lời nguyền kia của Thiên Bình còn chưa được giải đâu.

    - Biến, đồ xui xẻo. - Sư Tử không nể tình nói thẳng.

    Bạch Dương cau mày, liếc nhìn Thiên Bình. Thiên Bình sẽ tổn thương nếu bị nói thẳng như thế, nhưng hiện tại Thiên Bình mà cô đang thấy thì không như vậy, cậu ta rất bình thản thu tay. Không chỉ thế còn cười giễu Sư Tử: "Đồ nhát cáy!"

    Bạch Dương nhăn mày sâu hơn. Đây là Thiên Bình mà cô biết sao?

    Thiên Yết ngồi xuống cạnh tên hề đen đủi, gương mặt vẫn lạnh lùng khó gần như vậy, nhưng đôi mắt lại nổi lên những tia máu đỏ hỏn.

    - Cậu đã khóc sao? - Song Ngư hỏi.

    Thiên Yết biết Song Ngư đang hỏi mình.

    - Không, chỉ là thức khuya quá thôi.

    Hai người nói chuyện như đã từng quen biết.

    - Cô ấy khóc đấy, khóc thảm thương luôn. - Thiên Bình không chút nể tình vạch ra lời nói dối của Thiên Yết.

    Thiên Yết nhăn nhó mặt mày, lườm Thiên Bình cái rõ đau. Nhưng cô im lặng, không hề lên tiếng phản bác. Sự ngầm thừa nhận đó làm mọi người muốn cười, nhưng bọn họ rất ăn ý im lặng không hề thừa chút cơ hội mà lấn tới ức hiếp cô.

    Giây phút bình yên nhỏ nhoi này kéo dài thật lâu. Nhưng hơn ai hết trong lòng từng người đều hiểu rõ. Thật ra thời gian chẳng còn bao xa nữa, chúng đang chạy nước rút trên con đường bện lại cái mạng nhện, mỗi người chỉ còn biết từng chút một níu giữ những khoảnh khắc hiếm hoi để lưu giữ kỷ niệm hiện tại. Trong thâm tâm, ai cũng sợ hãi khi cái bẫy được thiết lập, tàn tích sẽ biến mất vĩnh viễn, mà những con người vốn chết đi lại tiếp tục chết đi, những kẻ vốn sống thì tiếp tục sống, vật vờ.

    Thiên Bình tự cho là bí mật, nắm thật chặt tay Thiên Yết. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu mà cậu muốn ôm cô vào lòng, muốn siết lấy cơ thể gầy gò mảnh mai của cô mà hòa vào máu thịt của chính mình. Hơn ai hết, Thiên Yết là người chết đi nhiều nhất, cũng là người trải qua nhiều đau đớn của cái chết. Cô bảo đó là sự hình phạt mà bản thân đáng phải nhận, chỉ có chết đi hàng trăm, hàng ngàn lần thì cô mới có thể cứu rỗi bản ngã nhuốm đầy tội lỗi.

    - Này, tuy tôi vẫn không hiểu cái quái gì đang xảy ra với mấy người và cái trường này. - Bạch Dương mào đầu lên tiếng phá vỡ sự im lặng bao trùm một cách quỷ dị, giọng cô to rõ như mỗi khi giáo viên thể dục rống cổ họng đếm số động tác khởi động. - Nhưng mà tôi có trực giác là mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Ít ra thì tôi còn chưa tìm được đối thủ định mệnh của mình thì mọi chuyện vẫn sẽ không sao cả. Tôi lấy danh dự của mình ra đảm bảo đấy!

    Tuy là biết rằng lời của Bạch Dương có nhiều điểm không thật chỉ mang tính chất an ủi động viên, nhưng phải thừa nhận một điều, sự lạc quan và tự tin của Bạch Dương bây giờ cực kì có ích và cần thiết cho những kẻ thiếu đi sự cổ động tinh thần như bọn họ lúc này. Bảo Bình bật cười thành tiếng, hắn không kiêng nể việc xung quanh đang có nhiều người nhìn, nhanh như chớp tiến đến đặt cái hôn phớt lên má Bạch Dương rồi tách ra rất nhanh. Hắn cho rằng đây là nụ hôn tán thưởng.

    Bạch Dương đơ người ra một lúc, cho đến khi cô tỉnh táo hoàn hồn thì mọi người đã thưởng cho cô cái cười nhạo thật kiêu. Nóng nảy vì hành động kì quái bất ngờ của Bảo Bình. Bạch Dương đứng phắt dậy, mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ hừng hực có thể thiêu đốt sạch cả một căn nhà trong tích tắc.

    - Khốn nạn, mẹ kiếp đồ dê xòm! Anh đừng tưởng anh là thầy thì tôi không dám đập anh! - Bạch Dương đã đưa tư thế sẵn sàng chiến đấu, gằn từng chữ bọc trong lửa nhìn Bảo Bình không hề vì thái độ giận dữ của cô mà đưa ra động thái bỏ chạy nào.

    - Hắn ta bảo mình không còn là thầy giáo nữa. - Sư Tử chen vào nói ngay, hắn rất mong chờ tình tiết sắp sửa xảy ra ngay đây.

    Thật ra thì, ai cũng háo hức mong chờ.

    - Em đánh tôi cũng được, tôi sẽ không phản kháng. - Bảo Bình đưa ra biểu tình bất đắc dĩ, hắn nghĩ nếu mình làm vậy chắc sẽ chạm tới lòng trắc ẩn của Vua thì sao?

    Bốp!

    Đáp án là, sai bét.

    ...đau thật đó!
    -

    Dường như có chuyện gì đó đang xảy ra ở ngôi trường này, hoặc nói chính xác hơn là những học sinh của ngôi trường này. Không nhắc tới những kẻ vừa cúp học với thái độ bình thản không sợ hãi, chúng ta có thể chú ý tới nhân vật như thể chìm trong tình trạng "mất tích" mấy ngày nay- Song Tử. Song Tử đi học trở lại, vẫn đến trường bằng chiếc xe hơi bởi tài xế riêng, vẫn kiểu cách thân thiện, vui vẻ hòa đồng như một nàng công chúa gần gũi. Song Tử bây giờ bình thường, bình thường đến nỗi không có cảm giác cô ta đã từng chết đi, bởi kẻ đó.

    Giờ học điểm tiếng chuông, Song Tử đợi giáo viên vào rồi xin phép đến phòng y tế. Bên ngoài trông cô vẫn bình thường như bao ngày, nhưng có ai biết bên trong cô đang nổi bão, từng trận, từng trận một không hề yên lành. Cô cần chút thời gian, chút thời gian để bình tĩnh ở bên trong. Thật may mắn, giáo viên đồng ý, còn kèm theo lời dặn dò lo lắng.

    Dù cho là giả đi chăng nữa, cô cũng thấy vui.

    Song Tử xuống phòng y tế. Giáo viên trực không có ở đây, cô không thắc mắc đắn đo gì nhiều, cô tới bên chiếc giường và nằm xuống, nghỉ ngơi một chút nhưng không cần phải ngủ.

    Song Tử nhìn chăm chăm lên trần nhà, không chớp mắt. Căn phòng yên tĩnh, lặng lẽ đến mức cô nghe rõ tiếng tim đập bên lồng ngực trái, thình thịch thình thịch. Trái tim này không phải của cô. Trái tim của Ma Kết cũng không phải là cô. Ma Kết đã mất trái tim của mình, đổi lại sự kế thừa vĩ đại như một nhà hiền triết đang đứng trên đỉnh cao với những lý giải cao minh của họ. Song Tử ngẫm lại, cô co người nằm theo kiểu bào thai cầu mong sự an toàn ấm áp, đáng ra cô nên đồng ý với Ma Kết. Cho dù cậu ta quên đi tình cảm đó, nhưng trí nhớ của cậu vẫn giữ lấy, khư khư cố chấp đến đáng sợ.

    Song Tử muốn khóc, nhưng không khóc nổi.

    Hôm qua, Ma Kết đến nhà tìm cô. Song Tử nhớ lại chính mình ngày hôm qua đã run rẩy bảo quản gia đuổi Ma Kết đi như thế nào, như bao lần cô từ chối cậu vậy.

    Song Tử chưa có can đảm gặp lại Ma Kết.

    Cạch. Tiếng cửa mở, Song Tử nghĩ đó là giáo viên trực, cô co người thêm, vờ như không nghe thấy và tiếp tục nằm bất động. Hôm qua tới giờ, cô vẫn không ngủ và không chịu ngủ.

    Tiếng bước chân ngón nghét lại gần, rồi dừng hẳn trước giường Song Tử đang nằm. Song Tử đã nhắm mắt, cô giả vờ ngủ. Tóc cô rất mượt, phải thôi, cô luôn chăm dùng dầu xả, nhưng đó không phải vấn đề. Vấn đề là đầu cô đang bị ai đó xoa, rất nhẹ, rất dịu dàng, hành động chậm chạp, nhẹ tênh như sợ đánh thức cô dậy.

    Song Tử mở bừng mắt, cô ngồi phắt dậy trong tích tắc, cùng lúc đó bàn tay kia rất nhanh rời đi như chột dạ.

    - Tôi làm cậu tỉnh? - Ma Kết hỏi, từ biểu cảm gương mặt tới chất giọng từ tính, đều có cảm đang phủ đầy băng tuyết.

    Cảm xúc của Ma Kết đã chết rồi.

    - Không, tôi đâu có ngủ. - Song Tử lắc đầu, thừa nhận mình vừa giả vờ ngả giấc.

    - Ngủ đi, cậu đang rất mệt. - Ma Kết khuyên nhủ, dù vậy nghe cậu nói cũng không giống với lời khuyên lắm, mà giống như đang ra lệnh vậy.
    - Không muốn ngủ. - Song Tử từ chối ý tốt của Ma Kết một cách nhẹ nhàng.


    Ma Kết hơi bất ngờ, chỉ là một chút rồi thôi. Vì từ khi cậu theo đuổi Song Tử, có khi nào là cô không gay gắt chỉa mũi nhọn về phía cậu đâu, sự bài xích của Song Tử thể hiện rất rõ ràng, thằng mù cũng nhìn ra được huống chi là cậu. Lần này trò chuyện hòa hợp một cách đáng ngạc nhiên, Ma Kết có chút chập chững mới thích ứng được.

    - Song Ngư thế nào rồi? - Song Tử mở lời phá vỡ bầu không khí nặng nề. Nửa hiểu nửa không trước sự im lặng của Ma Kết. Song Tử chọn một đề tài nào đó để bắt chuyện, nghĩ đi nghĩ lại cô chỉ có thể nghĩ tới Song Ngư.

    Cho dù đó là người bạn đã vô tình ban cho cô cái chết đi chăng nữa.

    - Chưa chết được. - Nhắc tới kẻ Song Tử thành ra như bây giờ, Ma Kết dù có tê liệt hết cảm xúc thì cậu vẫn không thấy thoải mái.

    - Cô ấy đâu có cố ý, đừng có thành kiến như vậy. - Song Tử bật cười, cô dường như cảm nhận được cái gì đó không đúng trong những con chữ khó chịu của cậu vừa nhả ra. Song Tử trầm mặc một thoáng, cô nói - Là do lời nguyền.

    - Cậu đã... - Ma Kết bỏ ngõ câu nói, sự can đảm cất tiếng trốn đi đâu mất.

    - Xin lỗi. - Không đầu không cuối, Song Tử thốt lên bất ngờ. - Đừng hỏi vì cái gì, tôi chỉ muốn xin lỗi.

    - Được. - Ngoại trừ việc bỏ rơi cô, cậu luôn đồng ý những lời đề nghị của cô.

    Cả hai lại rơi tõm vào lặng im.

    Song Tử lần nữa phá vỡ bức màn tĩnh lặng.

    - Tôi ôm cậu được chứ?

    Ma Kết không còn sức để nghi vấn hay ngạc nhiên. Cậu gật đầu, để Song Tử vươn rộng hai tay nhướng người tới, cô quỳ trên giường, cậu đứng bên giường. Song Tử ngả đầu tựa lên ngực trái Ma Kết, mắt nhắm lại cố gắng lắng nghe.

    Không có tiếng tim đập.

    - Đau không? Trái tim của cậu khi mất đi...

    - Không nhớ nữa.

    - Hối hận không?

    - Không.

    - Cậu còn là Ma Kết nữa không?

    - ...

    Song Tử bấu chặt ngón tay vào vải áo, như muốn đâm xuyên qua lớp da lưng của cậu. Ma Kết trong ký ức của cô, nhút nhát nhìn lén cô, vụng về quan tâm cô, và luôn dở hơn cô ở mặt học tập. Ma Kết của bây giờ, luôn nhìn thẳng vào mắt cô, chăm sóc cô hết mực, giỏi mọi thứ mà cậu muốn.
    Cậu còn đó không, Ma Kết mà tôi đã nhớ?


    - Xin lỗi.

    - Không, là tôi mới đúng. Xin lỗi, đáng lẽ ra ngày đó, tôi không nên lấy đi chiếc lông vũ trên đôi cánh của Yết. - Song Tử dụi đầu, có thứ gì đó mắc ở hành lang cổ họng.

    - Không đâu, nếu không phải vì tôi muốn trở thành mẫu người lý tưởng của cậu, tôi đã không nhận đặc ân của người đó. - Ma Kết giải thích. Dù cậu biết Song Tử sẽ không nghe. Ma Kết xoa đầu cô, tóc cô thật mượt - Chung quy do lòng tham của hai ta cả thôi.

    - Kết, tôi đồng ý với lời đề nghị đó của cậu.

    Ma Kết gật đầu, suốt bấy thời gian chỉ còn lý tri và mất đi trái tim, đây là lần đầu tiên cậu muốn môi mình vẽ lên một nụ cười, vì người con gái trong lòng.

    Với lời đề nghị đó, cậu đã chờ thời điểm này rất lâu. Cậu từng nói, "Làm bạn gái tôi đi." chỉ để đổi lại một câu trả lời đồng ý này của cô.
    -

    Cánh tay như dệt từ khói, khó màu đen đặc, móng tay đỏ chói nổi bật, bàn tay thon dài, gọn ghẽ đáng ra phải làm một hành động nào đó tao nhã cho thật xứng đáng với sự xinh đẹp của nó, chứ không phải thực thi một tội ác là bóp cổ cô gái dưới sàn, với sát ý ngùn ngụt không che giấu.

    - Trả lại cho tao, trả lại đây! Trả lại cho tao!

    Đôi mắt của tên sát nhân cũng đỏ, đỏ bừng lửa hận. Xử Nữ chới với, muốn cứu lấy mình, cô muốn thở, phổi bị nén lại, phập phồng muốn hít khí nhưng thất bại.

    Xử Nữ nhớ tới giấc mơ kia, một ác mộng đeo bám trong mỗi lần ngủ say. Người đàn bà xinh đẹp loạn điên, người đàn ông đau khổ đi tới đường cùng. Là cha, là mẹ, đứa bé gái tội nghiệp chứng kiến nỗi bất hạnh tột cùng đang diễn ra trong căn nhà dần nhuộm máu.

    Giấc mộng đó không phải của cô.

    Bóng lưng thẳng tắp, đi về phía trước không ngừng lại, Xử Nữ điên cuồng đuổi theo dáng hình dần khuất trong thứ ánh sáng chói lòa sạch sẽ. Nước mắt cô rơi xuống, vỡ thành từng mảnh nhỏ khi chạm đất.

    Chỉ có mỗi giấc mơ này thuộc về cô.

    - Trả lại đây, thân xác này là của tao! Đồ ăn cắp, mày là đồ ăn cắp!

    Tên sát nhân điên cuồng hét, cánh tay thít chặt cần cổ Xử Nữ không hề buông lỏng. Xử Nữ ngửi thấy mùi tro. Cuối cùng ả cũng lựa chọn con đường của mình. Ả đã chấp nhận trở thành một phần của tàn tích.

    - Xử... Nữ...

    Xử Nữ run rẩy gọi tên kẻ sát nhân. Không, cô không nên tự xưng là Xử Nữ nữa, cái tên đó không phải của cô.

    Cô là một con cáo, con cáo trắng cướp thân xác của nàng thiếu nữ tội nghiệp.

    Tôi là ai?

    Tôi là một con cáo trắng.

    Ai mới là kẻ đáng thương?
    .

    P/s:
    Mọi người biết ai là kẻ đã chết từ đầu truyện chưa? :)) Đừng nói với Xám là vẫn không biết nhá!
    Và, thành thật xin lỗi các bạn cung Xử Nữ...
    Ha ha
     
    San San Quyên likes this.

Share This Page