Viễn tưởng [12CS] Crystal myths

Discussion in 'Fanfiction' started by kasluvtroony, Jul 30, 2014.

?

Chòm sao của bạn là vị thần nào?

  1. Zues

    4 vote(s)
    14.8%
  2. Poseidon

    2 vote(s)
    7.4%
  3. Hades

    3 vote(s)
    11.1%
  4. Ares

    0 vote(s)
    0.0%
  5. Hera

    2 vote(s)
    7.4%
  6. Amphotorite

    3 vote(s)
    11.1%
  7. Persephone

    5 vote(s)
    18.5%
  8. Anphrodite

    3 vote(s)
    11.1%
  9. Prometeus hoặc Artemit

    0 vote(s)
    0.0%
  10. Rhea hoặc Athena

    5 vote(s)
    18.5%
  1. kasluvtroony

    kasluvtroony Fiction.vn's Designer

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    105
    Likes Received:
    2
    #1 kasluvtroony, Jul 30, 2014
    Last edited: Mar 27, 2016




    [​IMG]Tên tác phẩm: Crystal Myths. ( Thần thoại pha lê)

    [​IMG]Tác giả: Kas

    [​IMG] Phỏng theo: 12 Chòm Sao

    [​IMG]Rating: K+

    [​IMG]Tình trạng: on-going

    [​IMG]Thể loại: Fantasy, Mystery, Superpower,Romance,..

    [​IMG]Length: Longfic.

    [​IMG]Warning:

    - Không sử dụng teencode, comment trên 15 chữ để không bị xem là spam nhé! ^^

    - Fic dựa trên Thần thoại Hy Lạp và tất cả những gì được nói đến trong truyện 100% hư cấu không gì là có thật nhé, hãy thỏa sức tưởng tượng khi đọc truyện ha~








    [​IMG]

    [​IMG]



    Thời đại hoàn kim của các vị thần trên đỉnh Olympus rực rỡ hơn tất cả các tinh tú trên bầu trời cộng lại.

    Nhưng....

    Thảm họa ập đến, nguồn sức mạnh khủng khiếp tàn phá tất cả, hủy diệt thần điện, gây ra không biết bao nhiêu thảm kịch.

    Để rồi bức màn bí mật hé mở.

    Thật ra lịch sử chư thần đã bị bóp méo. Anh em tàn sát lẫn nhau giành quyền thống trị.

    Sự thiên vị, lòng ghen tuông, niềm tin yêu, nỗi cay đắng, điệu bộ ngạo mạn, ý chí kiên cường, sức mạnh vô biên.... tất cả yếu tố đó bắt đầu và kết thúc những gì tốt đẹp đã từng hiện hữu.

    Nhưng....

    Lịch sử không chấm hết ở đó bởi lẽ nó bị bẻ cong vượt ngoài kiểm soát.

    Các vị thần hóa kiếp chuyển sinh, dã tâm thống trị vẫn chưa nguôi ngoai. Dù thời thế đã khác nhưng những người - đã - từng - là - thần không bao giờ từ bỏ ý định thôn tính thế giới trong tay.

    Năm ngôi sao phục sinh xuất hiện, những - người - đã - từng - là - thần kia lúc này vẫn nắm giữ thứ sức mạnh của tiền kiếp, thậm chí còn lớn hơn thế nữa. Tuy nhiên họ không còn là Thần, cái họ có là sức mạnh của một Ác Qủy.

    Ác Qủy phục sinh thời đại chư thần, chuyện sẽ chỉ xuất hiện trong giấc mơ. Cơn mơ đã kết thúc nửa vời để bắt đầu cái gọi là ác mộng....Thật Sự!

    " Dream was ended, and now the nightmare really begins."







    [​IMG]

    MỤC LỤC


    GTNV

    Mảnh pha lê đầu tiên: Hoa Thủy Tiên

    Chương 1: Bức thư không đề tên.

    Chương 2: Chiêm tinh​

    Chương 3: Khúc nhạc âm trầm.

    Chương 4: Chiến thần​

    Chương 5: Bất tỉnh.​

    Chương 6: Còn lại gì...​


    Mảnh pha lê thứ hai: Chuyện tình buồn.​


    Chương 7: Đêm tĩnh lặng.​

    Chương 8: Mất tích.

    Chương 9: Học sinh trao đổi

    Chương 10: Người tình tiền kiếp.

    Chương 11: Người lạ.

    Chương 12: Giấc mơ ký ức.

    Chương 13: Bức tranh.

    Chương 14: Lễ hội.

    Chương 15: Uy hiếp.

    Chương 17: Bài ca núi rừng.

    Mảnh pha lê thứ ba: Tình yêu của nhà điêu khắc.

    Chương 18: Buổi tối ở tu viện


    Chương 19: Căn biệt thự trong rừng.

    Chương 20: Tiếp cận.


    Chương 21: Bí mật.

    Chương 22: Có là gì đâu.

    Chương 23: Hai mặt nữ thần.

    Chương 24: Nữ thần tối cao.

    Chương 25: Pha lê


    Mảnh pha lê thứ 4: Bản sonata của tình yêu và những mảnh pha lê​

    Chương 26: Bỏ qua nhau.

    Chương 27; Lá Devil cho trái tim

    Chương 28: Cấm thuật.

    Chương 29: Heart in the dirt


    Chương 30.1: Phía sau đấng tối cao.

    Chương 30.2: Quái Vật.

    Chương 31: Hẹn hò.

    Chương 32: Mùa hạ nắng tàn.

    ...Còn tiếp tục cập nhật....


    [​IMG]
     
  2. anhquynhvule

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    7
    Likes Received:
    0
    Hehe, mở hàng cho nàng a. Hình như nàng là người mê cổ đại tới mức một lúc ôm ba fic thể loại cổ trang trên ZF hồi trước đúng không?
     
  3. kasluvtroony

    kasluvtroony Fiction.vn's Designer

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    105
    Likes Received:
    2
    #3 kasluvtroony, Jul 30, 2014
    Last edited: Mar 27, 2016
    [​IMG]
    [​IMG]Yuuri Akiko[​IMG]
    " Đẹp không là một cái tội, nhưng những người phụ nữ trên dương gian luôn vì sắc đẹp mà gây ra những hành động tội lỗi."

    [​IMG]

    [​IMG] Miyaka Akiko[​IMG]
    " Ta thích tự do, ham muốn được tự do. Nhưng người đã luôn bận rộn với các cuộc viễn chinh, ta nơi hậu phương phải trông coi thành trì vững chắc."
    [​IMG]

    [​IMG] Aoi Kaede [​IMG]
    " Thế giới là của ta, ta không cho phép bất cứ kẻ nào chiếm lấy cho dù có là anh em. Hãy bước đến đây, cùng ta tranh đấu phân cao thấp nếu ngươi nghĩ mình đủ mạnh!"

    [​IMG]
     
  4. kasluvtroony

    kasluvtroony Fiction.vn's Designer

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    105
    Likes Received:
    2
    #4 kasluvtroony, Jul 30, 2014
    Last edited: Mar 27, 2016
    [​IMG] Hyuga Kaede [​IMG]
    " Nơi cô đơn lạnh lẽo này dành cho ta. Việc tìm một người kề cạnh ta đã nhanh chóng gạt bỏ kể từ lúc em sinh con bé."

    [​IMG]

    [​IMG]Inari Akiko[​IMG]
    " Đến cuối cùng người vẫn không hiểu sao? Chỉ có ta là yêu người bằng cả trái tim thôi!"

    [​IMG]

    [​IMG]Niran Kaede[​IMG]
    " Thời đại dù có thay đổi thì cả thế giới vẫn là của ta. Không một kẻ nào có thể tước đoạt được quyền thống trị trong tay ta, các người rồi cũng sẽ phải quỳ mọp dưới chân ta mà van xin lạy lục."

    [​IMG]

    [​IMG]Jessica Akiko[​IMG]

    " Người đã từng dạy con đừng tin vào bất kì điều gì, đừng tin bất cứ ai, nhưng con không làm được, bởi lẽ toàn bộ niềm tin yêu con luôn đặt ở người, vị thần anh dũng và cô đơn."

    [​IMG]
     
  5. kasluvtroony

    kasluvtroony Fiction.vn's Designer

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    105
    Likes Received:
    2
    #5 kasluvtroony, Jul 30, 2014
    Last edited: Mar 27, 2016

    [​IMG]Tadashi Kaede[​IMG]
    " Bàn tay ta dính đầy máu, những linh hồn vất vưởng luôn tìm về với ta trong cơn ác mộng. Điều đó chứng tỏ ta là kẻ mạnh, không ai là đối thủ của ta!"

    [​IMG]

    [​IMG]Kinnara Kaede[​IMG]
    " Ta có quyền năng, ta có sức mạnh, ai cũng nói trong tay ta sở hữu mọi thứ nhưng họ không biết ta không hề làm chủ một thứ. Nó mang tên ...tình yêu"

    [​IMG]

    [​IMG]Kotone Kaede[​IMG]

    " Giữa chúng ta nếu không có một Cassandra hay một Daphne thì cũng chẳng thể đến với nhau."
    [​IMG]

    [​IMG]Shiori Akiko[​IMG]
    " Ta yêu những người có thể mang quyền thống trị thế giới đến tặng cho ta."

    [​IMG]

    [​IMG] Aron Brehony[​IMG]
    " Có thể hoàn trả cho ta mảnh linh hồn đã mất được không?"
    [​IMG]

    ~The end casting~


    Thế nhé mọi người phần casting Kas đã post xong, mỗi nhân vật đều có hai tấm hình. Pic đầu là hình khi làm thần, pic 2 là hình ảnh hiện tại.


    Kết fic thần nào có nhiều phiếu Kas sẽ viết ngoại truyện! ^^! Vì không đủ lựa chọn nên mình gộp hai Rhea, Athena, Artemit và Prometeus lại. Nếu bình chọn của họ cao thì mình viết ngoại truyện của cả hai luôn! ^^


    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ! ^^
     
  6. kasluvtroony

    kasluvtroony Fiction.vn's Designer

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    105
    Likes Received:
    2
    #6 kasluvtroony, Jul 30, 2014
    Last edited by a moderator: Oct 3, 2015
    [​IMG]MẢNH PHA LÊ ĐẦU TIÊN: HOA THỦY TIÊN[​IMG]


    [​IMG]


    Này, có bao giờ bạn đột nhiên có cảm hứng muốn ngắm nhìn một bông hoa không? Nếu câu trả lời là có thì tôi nghĩ loài hoa thích hợp nhất cho bạn chính là hoa thủy tiên.


    Hoa thủy tiên trắng biểu tượng cho sự sang trọng và kiêu sa nhưng bạn biết câu chuyện đằng sau nó không? Chuyện kể về một chàng trai gương mặt trắng trẻo, cặp mắt sáng, mái tóc quăn tít tên là Narcis.


    Kết thúc của cuộc đời chàng lại vô cùng kì lạ. Ôm trọn bóng hình mình phản chiếu dưới dòng sông xanh, Narcis qua đời chỉ vì quá yêu bản thân.


    Từ đó nơi chàng tự vẫn xuất hiện nhành hoa thủy tiên kiêu ngạo, chúng chỉ mọc ở những nơi có thể luôn soi được bóng dáng mình.


    Tât cả là một sự trừng phạt.


    Và rồi điều gì xảy đến khi chiếc bóng dưới dòng nước và Narcis chia làm hai cá thể thật sự? Bọn chúng sẽ tìm cách trả thù vị thần đã khiến chúng bị chia cách nhau, như những loài thú hoang dồn ép con mồi…..




    [​IMG]


    [​IMG]CHƯƠNG 1: BỨC THƯ KHÔNG ĐỀ TÊN.[​IMG]
    [​IMG]

    Bắt đầu vào một ngày mới sau đêm mưa tầm tả, cơn mưa đến bất chợt xoa dịu đi cái nóng nực đầu hè. Mặt trời dần dịch chuyển, lúc này trông nó như quả bong nhỏ màu cam đỏ trên nền trời xanh dịu. Sương mù tản đi, giọt nước đọng lại trên kẽ lá được hong khô nhanh chóng. Những tia nắng trượt dài xuống mặt đường ẩm ướt, phản chiếu hình ảnh thánh đường Lucia được bao phủ toàn bộ một màu trắng thanh khiết không gợn đục.


    Tiếng bước chân dồn dập hối hả vang lên, cánh cửa chính của thánh đường hé mở. Yuuri hít một hơi thật sâu, vương vai đón chào ngày mới. Mái tóc màu hồng nhạt như cánh hoa lay động trong cơn gió sớm. Nở nụ cười mỉm thường thấy Yuuri (Bạch Dương) bước chân xuống nấc thang đầu tiên. Cô chợt khựng lại khi ánh mắt chạm phải phong thư bên dưới, suýt chút là giẫm vào nó.


    Đặt chiếc cặp xuống, Yuuri (Bạch Dương) cầm trên tay bức thư kì lạ lật qua lật lại ngắm nghía. Không đề tên người gửi trên đó mà chỉ có ấn ký bằng sáp nến nằm chễm chệ chính giữa phong bì. Nhíu mày khó hiểu, cô quay phắt vào trong la í ới:


    - Sơ ơi có thư!


    Cái giọng oanh vàng của Yuuri (Bạch Dương) vang vọng khắp ngõ ngách. Từ đằng xa có bóng người chợt bước đến, chiều cao tầm 1m4 với thân hình nhỏ nhắn, hiển nhiên là một đứa trẻ và không ai khác ngoài nhóc Shiori (Ma Kết).


    Nó phóng đến, như một cái máy bay phản lực giàu năng lượng để chộp lấy bức thư từ trên tay Yuuri (Bạch Dương) .Cô phát giác ra điều đó, đưa tay túm lấy cái cổ áo Shiori (Ma Kết) giật ngược lại. Nó giãy dụa, la hét:


    - Buông em ra Yu, em xem một tẹo thôi.


    Nói rồi nó lật qua lật lại ngắm nghía bên ngoài phong thư với ánh mắt khó hiểu như Yuuri (Bạch Dương) khi nảy. Liếc mắt nhìn cô rồi nhìn bức thư, cứ lặp lại cái hành động đó cả chục lần Shiori (Ma Kết) mới đưa tay mở phong bì ra và cao giọng trêu Yuuri (Bạch Dương):


    - Yu ghê lắm nha, thư tình đúng không?


    Nụ cười gian tà trên môi nó khiến cô rợn da gà, máu nóng cũng lan ra khắp người. Nghĩ thấy hối hận khi mềm lòng, cô giật phắt bức thư lại, tay vẫn túm chặt cổ áo con bé còn miệng thì tiếp tục gọi í ới:


    - Sơ ơi có người gửi thư đến!


    Shiori (Ma Kết) xụ mặt xuống, hai má phụng phịu trong rất đáng yêu. Nó đang quê một cục đấy, cứ tưởng con cừu bông khùng khùng như Yuuri (Bạch Dương) nhà nó cũng có người “hốt”, ai ngờ là thư của sơ. Thế là mừng hụt vụ rũ mấy gái kia đè cổ Yuuri (Bạch Dương) ra mà bắt khao một chầu rồi, dù gì ngày kia cũng là sinh nhật Yu còn gì.


    Lần này một người phụ nữ bước đến chỗ Yuuri (Bạch Dương), vạt áo đen lay động, ánh sáng bất chợt dừng chân nơi chiếc thánh giá sơ Marry đang đeo khiến nó trở nên lấp lánh lạ thường. Ánh mắt bà vừa chạm đến bức thư trên tay Yuuri (Bạch Dương) liền trở nên hốt hoảng với nét mặt trắng bệch, quyển sách đang cầm rơi bộp xuống sàn.


    Marry nhanh chóng giật lấy bức thư, đôi mắt hoang mang liên tục liếc qua liếc lại như để chắc chắn rằng ngoài mình và hai đứa trẻ này thì không còn ai ở đây nữa. Phản ứng của bà khiến Yuuri (Bạch Dương) và Shiori (Ma Kết) thoáng ngạc nhiên.


    Vội vàng mở bì thư ra xem, toàn thân Marry run lên từng đợt, bà rời mắt khỏi tờ giấy, giọng lạc hẳn đi:


    - Sister Rose khi nào thì về, hai con biết không?


    - Con không rõ, sister Rose cùng mục sư Fancy đã đi cầu nguyện và giúp đỡ mọi người ở bệnh viện Aren rồi ạ. – Yuuri (Bạch Dương) buông Shiori (Ma Kết) ra và trả lời.


    - À đúng rồi sơ Marry, theo như lịch trình thì ba hôm trước họ đã về rồi nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa có tin tức gì. – Shiori (Ma Kết) suy nghĩ một lúc rồi nói.


    Lời nói của con bé như đòn chí mạng giáng xuống tinh thần sơ Marry. Bà lặng đi, cặp mắt hoang mang đảo liên tục, mồ hôi rịn ra ướt đẫm gương mặt. Bà nuốt khang, âm giọng lệch hẳn nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh trấn an hai đứa trẻ trước mặt. Bà vỗ vai Yuuri (Bạch Dương) và Shiori (Ma Kết) :


    - Hai đứa đến trường học đi, đừng nói với ai về bức thư này, hiểu chưa? Nếu gặp Miyaka, Inari và Jessica thì nhớ lời ta, các con phải cùng nhau ở lại trong tu viện, đừng rời khỏi đó nửa bước.


    Bàn tay bà run lên dữ dội, Yuuri (Bạch Dương) và Shiori (Ma Kết) cảm thấy điều đó. Họ quay mặt nhìn nhau, rồi cùng gật nhẹ đầu để sơ yên tâm. Liền đó Marry quay đi, những bước chân nhanh dần tiến về phía tu viện cách thánh đường vài mét.


    Bóng dáng sơ vừa khuất Shiori (Ma Kết) chợt suy nghĩ một lúc rồi chạy vụt ra sau vườn bỏ lại Yuuri (Bạch Dương) mặt mày ngơ ngác nhìn theo. Chưa đầy năm phút nó nhảy chân sáo lon ton chạy ra, trên tay cầm bó hoa trắng muốt đẹp tuyệt đưa cho Yuuri (Bạch Dương) :


    - Nè, tặng chị. Nhớ về sớm chúng ta mở tiệc sinh nhật sớm!


    Yuuri (Bạch Dương) nhận lấy bó hoa mà cảm động phát khóc, cái miệng cười muốn ngoắt đến mang tai:


    - Yêu Shio nhất! Lúc về chị mua kẹo cho nhóc!


    Nói rồi Yuuri (Bạch Dương) ôm lấy Shiori (Ma Kết) hôn chụt lên má nó một cái và chạy nhanh ra khỏi cửa, xách cái cặp đi học. Trong đầu cô lúc này chỉ có duy nhất một suy nghĩ, mong rằng những tiết học hôm nay trôi qua thật nhanh để cô có thể sớm trở về tu viện cùng mừng sinh nhật với mấy chị em.


    Còn lại một mình nơi thánh đường vắng vẻ, Shiori (Ma Kết) quay mặt vào trong, ngước cặp mắt trong veo lên nhìn đức chúa trời cao cả. Nó lẩm nhẩm gì đấy, bờ môi vẽ lên nụ cười khó hiểu rồi bất chợp cặp mắt trợn tròn ngạc nhiên. Dù chỉ một chút nhưng chẳng hiểu vì sao ý thức rời bỏ nó. Việc này xảy ra thường xuyên và ngay cả bản thân Shiori (Ma Kết) cũng chẳng biết tại sao. Nó lắc nhẹ đầu xua đi những cái ý nghĩ phức tạp đó rồi nhanh chóng xách cặp chạy đi. Cứ cái đà này nó sẽ muộn mất, thật là chẳng hiểu sao nó lại làm cái chuyện sến súa như vậy. Tận tay cắt những bông hoa thủy tiên vừa mới nở để tặng cho Yuuri (Bạch Dương). Nhưng nhờ vậy lại được nhìn thấy gương mặt chị Yu của nó khi cười thì quả thật không có gì vui hơn nữa.


    ~HẾT CHƯƠNG 1~



    [​IMG] Mục lục.
     
  7. kasluvtroony

    kasluvtroony Fiction.vn's Designer

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    105
    Likes Received:
    2
    #7 kasluvtroony, Jul 30, 2014
    Last edited by a moderator: Oct 3, 2015
    CHƯƠNG 2: CHIÊM TINH.


    [​IMG]

    Học viện Gabrielle – một trường tư lập quy mô cực lớn bao gồm cả ba cấp tiểu học, trung học cơ sở và cả trung học phổ thông. Đa số những đứa trẻ mồ côi ở các thánh đường đều được đến đây học, như thể chúng được nuôi dạy để chờ đợi sứ mệnh của mình. Bên cạnh đó vẫn có con cái những nhà tài phiệt lớn học ở Gabrielle, người ngoài nhìn vào sẽ tưởng tượng ra cái viễn cảnh một cậu chàng công tử hoặc cô nàng tiểu thư được vây quanh và phục vụ theo kiểu một chủ nhiều tôi tớ.


    Nhưng không, ngược lại những đứa trẻ mồ côi ở đây lại nổi bật hơn hẳn bình thường, cụ thể là bộ tứ thuộc thánh đường Lucia đang làm chủ câu lạc bộ mang tên “ Cung hoàng đạo.”


    Cụ thể căn phòng số 12- nơi hoạt động của câu lạc bộ này, tất cả các nữ sinh nhốn nháo bàn tán vây quanh cô nàng Inari (Song Tử). Mái tóc màu kem ánh hồng nhạt buột cao trông giống cái đuôi gà xinh xắn, cặp mắt màu huyết dụ chăm chú nhìn vào bản bói sao mình vừa vẽ ra. Cặp chân mày của Inari (Song Tử) khẽ nhíu vào nhau khiến cho nữ sinh ngồi đối diện hồi hộp lo sợ. Cô nàng ngước mặt lên nhìn và nở nụ cười thân thiện chỉ dành cho công việc – nụ cười công nghiệp đó mà:


    - Bạn này đang đắn đo không biết có nên tỏ tình hay không, đúng chứ? Mình nghĩ bạn nên hẹn người đó vào chiều ngày mai cơ hội thành công sẽ cao hơn.


    Inari (Song Tử) vừa dứt lời cả bọn liền ồ lên một tiếng rất lớn. Nữ sinh kia mừng rỡ tỏ vẻ cảm kích vô cùng cầm chặt tay cô mà giật lên xuống liên hồi với lời cảm ơn rối rít. Tiếng chuông reng vang lên, đủ lớn để cắt đi bầu không khí náo nhiệt ở đây. Giờ học đã bắt đầu, các nữ sinh vây quanh hội trưởng câu lạc bộ Cung hoàng đạo Inari Akiko (Song Tử) liền tản ra. Hàng loạt lời than vãn tiếc nuối vang lên, có những cô nàng đã cố gắng tận dụng thời gian đi thật sớm mà đến cuối cùng vẫn chậm một bước và mất cơ hội được Inari (Song Tử) xem bói cho một lần.


    - Này bộ câu lạc bộ này bói toán chính xác lắm sao? – nữ sinh tóc nâu lên tiếng hỏi cô nàng đi cùng.


    - Còn hơn cả chính xác nữa! Nếu muốn xem tình duyên thì tìm Inari (Song Tử), xem chuyện gia đính và cuộc đời có Miyaka (Nhân Mã) – hội phó câu lạc bộ này kiêm luôn học sinh giỏi toàn diện, cần tư vấn về cách ăn mặc sao cho đẹp cũng như mang lại nhiều may mắn do Yuuri (Bạch Dương) phụ trách. Lời của họ nói chưa bao giờ là sai cả. – cô nàng kia như được dò trúng đài liền xổ ra hàng loạt thông tin.


    Nữ sinh tóc nâu tròn mắt ngạc nhiên, thú thật cũng là lần đầu đến đây mà hụt việc xem bói nên cô cũng đâm ra bán tín bán nghi. Nghĩ thấy lạ một chuyện cô liền hỏi tiếp:


    - Chẳng phải câu lạc bộ đó có bốn người phụ trách còn gì? Người thứ tư thì sao?


    - Ý cậu nói nhỏ đó?


    Cô bạn kia tròn mắt ngạc nhiên một lúc rồi đưa tay chỉ vào cô gái đang ngồi ở bàn cuối lớp 11D. Nữ sinh tóc nâu theo đó mà nhìn liền giật mình – con nhỏ lập dị mọi người vẫn hay đồn kia lại là một trong những người thuộc câu lạc bộ nổi tiếng nhất của trường.


    - Chắc cậu biết cô ta – Jessica Akiko, nghe nói cô ta có thể nhìn thấy hồn ma người chết. Mà chuyện đó thì…


    - Thôi không cần nói nữa đâu!


    Chưa nghe bạn mình nói hết câu nữ sinh kia đã ôm cặp bỏ chạy. Lời đồn về Jessica (Kim Ngưu) cô đã nghe rất nhiều. Nhỏ đó lúc nào cũng lẩm nhẩm nói chuyện một mình, mọi người đều bảo nó nhìn thấy được linh hồn đã vậy còn có lần giúp nhà trường tìm thấy xác chết của một nữ sinh ở dưới giếng. Vì những chuyện ghê rợn như vậy cho nên có đập chết cô cũng chẳng dám lại gần nhỏ, đừng nói là nhờ xem bói giúp.


    Và chẳng phải chỉ nữ sinh đó cảm thấy khiếp sợ.


    Ngồi ở bên trong lớp 11D, Jessica (Kim Ngưu) đột nhiên cảm thấy khó chịu, quay mặt nhìn ra ngoài, liền đó bắt gặp ánh nhìn kì quái mà hai nữ sinh kia hướng đến mình. Nhỏ nhếch môi cười nhạt. Những loại phản ứng như vậy Jessica ( Kim Ngưu) không phải lần một lần hai nhìn thấy, đã quen rồi.


    So với sự tỏa sáng của Inari (Song Tử), Miyaka (Nhân Mã) và Yuuri ( Bạch Dương) thì Jessica (Kim Ngưu) chỉ là cái bóng mờ nhạt. Thậm chí một đứa trẻ như Shiori (Ma Kết) nhỏ cũng không bằng. Vì sao ư? Vì thứ năng lực kì quái đó chứ sao? Dù có bịt chặt đôi mắt thì tai nhỏ vẫn nghe rõ mồn một lời thì thầm của những linh hồn. Hoảng sợ suốt một thời gian dài cuối cùng rồi cũng quen. Thậm chí sẽ rất buồn chán nếu như năng lực đó đột nhiên mất đi.


    Đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen vừa dài vừa rối bù, Jessica ( Kim Ngưu) tựa lưng vào ghế rồi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Đằng xa Yuuri (Bạch Dương) hối hả chạy vào. Lại trễ, cô nàng lúc nào cũng vậy – Jessica (Kim Ngưu) mỉm môi rồi chợt nhớ ra gì đó gương mặt nhỏ chợt trở lại nét vô cảm như thường.


    Có một hiện tượng lạ đang xảy ra, dựa theo lịch thiên văn của tên hội trưởng câu lạc bộ thiên văn vô tình làm rơi khi nảy thì hình như các chòm sao thuộc thời đại các vị thần đang tái sinh. Jessica (Kim Ngưu) đắn đo không biết có cần thiết phải đi cảnh báo với Yuuri (Bạch Dương) hay không? Suy nghĩ một hồi nhỏ quyết định ngồi yên, bởi lẽ Miyaki (Nhân Mã) sẽ làm việc đó thôi.


    Y như rằng là vậy, Yuuri (Bạch Dương) dốc hết toàn lực phóng từ dưới lên trên các bậc cầu thang liền bị một nữ sinh chặn đường. Cô bực mình ngước lên định bụng sẽ sạt cho kẻ đó một tăng. Nào ngờ bóng dáng đó đập vào mắt khiến cơ miệng Yuuri (Bạch Dương) cứng đờ. Một chốc sau cô mới cười gượng hỏi:


    - Miyaka (Nhân Mã), làm gì mà cản đường chị vào lớp vậy nhóc?


    - Lần nào cũng la cà, trễ là đáng đời. – Miyaka (Nhân Mã) nhe răng cười gian trêu chọc Yuuri (Bạch Dương).


    - Có gì quan trọng không nhóc? Chị trễ đến nơi rồi. – Yuuri (Bạch Dương) nhăn mặt, đôi chân chẳng thể đứng yên mà cứ nhún qua bước lại rình mò bóng dáng ông thầy giám thị.


    Miyaka (Nhân Mã) chau mày, với ánh mắt nghiêm túc của em Yuuri (Bạch Dương) cũng cảm thấy lạnh gai óc thôi nhún nhảy. Em liếc đôi mắt nhìn sang bó hoa Yuuri (Bạch Dương) đang cầm trên tay, cái nhìn rất chăm chú với những ý nghĩ chạy vòng quanh trong đầu. Một lúc sau Miyaka ( Nhân Mã) mới lên tiếng:


    - Chỉ muốn bảo chị nên cẩn thân, thổ tinh đã che lấp mặt trời, cổng địa ngục sẽ mở ra báo hiệu điềm xấu. Chị giữ chòm sao đứng đầu các cung hoàng đạo, tại họa ập xuống ảnh hưởng đến chị đầu tiên.


    Yuuri (Bạch Dương) cứng người. Có cần phải vậy không? Sáng thì gặp phải bức thư kì quái khiến sơ Marry xanh mặt bây giờ lại đến lời cảnh cáo mang tầm quan trọng không hề nhỏ từ Miyaka ( Nhân Mã), Yuuri (Bạch Dương) thở dài thườn thượt. Em ấy luôn vui vẻ hòa đồng với vẻ mặt thân thiện, nhưng một khi đã nghiêm thúc thì lẽ dĩ nhiên chuyện này không phải đùa. Khẽ đưa tay xua đi cái cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, cô cố gắng nặn ra nụ cười bình thương nhất có thể như mọi ngày:


    - Chị biết rồi, chị sẽ cẩn thận. Bây giờ chị phải vào lớp đây. Ông thầy ác quỷ mà phát hiện thì quả thật tai họa ập xuống đầu chị rồi.


    Nói đoạn Yuuri (Bạch Dương) liền quay lưng chạy về hướng lớp 11D. Tiếng bước chân cô ngày càng xa dần, Miyaka (Nhân Mã) giật mình hét vọng theo:


    - Chị nhanh chóng vứt cái bó hoa đó đi!


    Lời nói vừa dứt Yuuri (Bạch Dương) ở đằng xa dù không quay đầu lại nhưng bàn tay cô đưa lên cao vãy vãy ra hiệu đã nghe rõ. Có vậy Miyaka (Nhân Mã) mới thở phào nhẹ nhỏm. Theo như quẻ bói vào tối hôm qua thì thời gian này các chòm sao thuộc thời đại chư thần xa xưa đang dần tái sinh xoay quanh năm chị em, mà người lãnh chịu đầu tiên hiển nhiên là Yuuri (Bạch Dương). Những chuyện kì quái sau đó rất mù mịt em không thể nhìn rõ, nhưng kì thực chúng không phải điều gì tốt lành.


    Cầu mong Yuuri (Bạch Dương) nghe lời em vứt bó hoa đó đi không thì tai họa liền kéo đến. Có khi còn nguy hiểm đến cả mạng sống.


    ~ HẾT CHƯƠNG 2~

    [​IMG] Mục lục
     
  8. stupid_cupid_fabulous

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Jul 26, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    5
    Trong mục bình chọn thiết thần Hermes rồi kìa.
     
  9. kasluvtroony

    kasluvtroony Fiction.vn's Designer

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    105
    Likes Received:
    2
    Ha ha Hermes có nhưng không nằm trong 12 chòm sao ha~
    Truyện em chế nó không giống như các vị thần gắn với các chòm sao hay thấy trên mạng! ^^
    Cảm ơn anh đã nhắc nhở.
    Em đang thắc mắc tại sao nhiều người hỏi sao thiếu Appolo còn anh lại hỏi thếu Hermes! ^^
     
  10. kasluvtroony

    kasluvtroony Fiction.vn's Designer

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    105
    Likes Received:
    2
    #10 kasluvtroony, Jul 30, 2014
    Last edited by a moderator: Oct 3, 2015
    CHƯƠNG 3: KHÚC NHẠC ÂM TRẦM.


    [​IMG]
    - Kaoru, em lên đây làm mẫu cho các bạn vẽ nào.


    Vừa lúc Yuuri (Bạch Dương) chạy một mạch như ma đuổi và yên vị nơi chỗ ngồi, giọng nói ngọt như đường của cô giáo chủ nhiệm lớp 11D Uruha vang lên kèm theo nụ cười tươi tắn. Vài tiếng xì xào bàn tán bắt đầu nổi dậy. Tiết mỹ thuật vẫn như mọi tuần, người mẫu có chút đổi khác. Kaoru Jenzo, ngôi sao mới vụt sáng trong đội tuyển bóng rỗ. Thời gian gần đây cậu ta đột nhiên nổi bật hơn hẳn, khác xa với cái vẻ âm trầm thường thấy dù kết quả học tập thuộc tầm khá giỏi nhưng lúc trước lại là thành phần vô cùng mờ nhạt.


    Cô Uruha đi một vòng xung quanh lớp học kiểm tra các bài vẽ của học sinh. Bước chân cô dừng lại nơi chiếc bàn góc cuối lớp, nhỏ u ám Jessica (Kim Ngưu) đã hoàn thành xong và đang hướng đôi mắt nhìn ra bên ngoài. Uruha cầm bức vẽ lên, vẻ khó hiểu hiện rõ trên gương mặt:


    - Jessica! Em vẽ cái gì đây?


    - Vẽ theo mẫu như cô nói. – nhỏ quay mặt sang trả lời một cách thản nhiên.


    - Nhưng cô bảo em vẽ bạn làm mẫu bên trên kia, không phải bó hoa trong hộc bàn Yuuri. – Uruha chau mày tỏ vẻ khó chịu với cô học trò kì quái.


    Thật vậy, hàng hoa thủy tiên được đồ bóng sắc sảo như thật đang soi mình dưới nước được tái hiện qua nét vẽ của Jessica (Kim Ngưu). Bây giờ mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cuối lớp, những lời bàn tán tiếp tục vang lên, người này thì thầm người kia bỏ nhỏ khiến tiếng ồn ngày một lớn. Jessica (Kim Ngưu) mỉm môi nhìn cô giáo, việc này quả thật là nhỏ cố tình làm. Bó hoa đó không may mắn gì cho nên phải tìm mọi cách để Yuuri (Bạch Dương) vứt nó đi. Bên cạnh đó cũng nhân lúc này cảnh cáo một người.


    - Bởi vì nó đẹp hơn rất nhiều so với người mẫu của cô. Hoa thủy tiên là hóa thân của Narcis, chàng trai mang một sắc đẹp khó cưỡng đối với cả những nữ thần.


    Jessica (Kim Ngưu) vòng tay trước ngực, dáng vẻ rất nghiêm túc và còn không quên đẩy ánh nhìn lướt qua Kaoru đang đứng lặng trên bục giảng. Cái biểu cảm theo kiểu bất cần không biết chữ sợ viết như thế nào của cô nữ sinh khiến Uruha nổi cáu. Cô đập mạnh tay xuống bàn quát lớn:


    - Em nhanh chóng vẽ lại cho tôi trước khi tôi phê vào sổ đánh trượt em môn này. Còn Yuuri, em đem bó hoa kia vứt ngay cho tôi!


    Mặc cho giáo viên chủ nhiệm như sắp nổ tung vì giận dữ, Jessica (Kim Ngưu) nhếch môi cười, đúng ý nhỏ quá còn gì. Nghĩ thầm trong đầu, nhỏ ngoan ngoãn lấy ra một tờ giấy khác, hướng đôi mắt liếc nhìn Kaoru rồi cầm bút chì lên vẽ.


    Trên đó hai dãy bàn, Yuuri (Bạch Dương) ngậm ngùi đứng dậy, cầm bó hoa chạy ra ngoài. Cô lấy làm khó hiểu, hoa thủy tiên đẹp như thế này mà sao mới cầm vào chưa được nửa ngày ai cũng bảo cô đem bỏ đi? Vốn dĩ định giờ ra chơi sẽ đem khoe Inari (Song Tử), nào ngờ thành ra thế này.


    Đang lang thang trên hành lang vắng vẻ, bước chân Yuuri (Bạch Dương) chợt khựng lại. Tiếng piano từ phòng âm nhạc thánh thót vọng đến tai cô, kích thích từng sợi dây tò mò trong tâm trí. Yuuri (Bạch Dương) bước đến đó trong vô thức, tiếng đàn mềm mượt như dòng suối chảy róc rách khiến lòng cô bất chợt rung động, khúc nhạc vô cùng quen thuộc. Ngân nga theo giai điệu dịu êm đó hồi lâu, hàng loạt ca từ bất chợt xuất hiện trong tâm trí Yurri (Bạch Dương). Cô hé môi cất lên thành tiếng, lời và giai điệu vô cùng khớp với nhau:


    “Give me the chance to love
    I’ll tell you the only reason why
    Cause you are on my mind
    I want to know you feel it
    What do you see when you close your eyes
    Cause you are on my mind”


    Tâm trạng Yuuri (Bạch Dương) trên đà lâng lâng như thể đang ở ngoài môi trường chân không vô trọng lực. Ý thức cũng mơ hồ không rõ bản thân đang đứng ở đâu, cần làm gì, việc cô làm lúc này chỉ là hát theo những ca từ hiện rõ trong đầu.


    - Bạn học Yuuri!


    Bàn tay ai đó vỗ vào vai Yuuri (Bạch dương) khiến cô giật mình choàng tỉnh. Chớp chớp đôi mắt trong veo màu vàng sáng, cô vội vàng nhìn vào phòng âm nhạc. Giai điệu kia đã dừng hẳn và hoàn toàn không có ai ở bên trong, chỉ còn lại căn phòng lạnh tanh với mớ nhạc cụ chưa được sắp xếp gọn gàng. Cây đàn piano đen bóng nằm lặng lẽ như một gã khổng lồ xấu xí bị bỏ rơi. Khẽ nhíu mày khó hiểu một lúc Yuuri (Bạch Dương) lắc đầu xua đi suy nghĩ vẩn vơ. Chắc người chơi đàn đã sớm bỏ đi trong lúc cô còn đang mơ màng trên mây. Cảm thấy có một tẹo xấu hổ, Yuuri (Bạch Dương) nở nụ cười tươi thường thấy quay sang nhìn, thì ra là cậu bạn Kaoru học chung lớp.


    - Cậu tìm mình có việc gì sao?- Yuuri ( Bạch Dương) tròn xoe mắt hỏi.


    - À cũng không có gì, chỉ là thấy bó hoa trên tay bạn thật sự rất đẹp, bỏ đi thì uổng phí, hay là Yuuri cho mình đi. – Kaoru xoa xoa đầu tỏ vẻ ngượng ngùng.


    Yuuri (Bạch Dương) vẫn nhìn cậu ta chằm chằm cùng với những suy nghĩ trong đầu. Ừ thì Kaoru nói cũng phải, hoa thủy tiên đương nhiên là đẹp rồi. Dù gì cô cũng không thể giữ nó thôi thì tặng lại cho cậu ta vậy.


    - Đây, hoa thủy tiên trắng cho Kaoru. Chăm sóc kỹ nhé! Mình về lớp trước.


    Cô nở nụ cười tươi tràn đầy sức sống và đặt vào tay cậu bạn bó hoa thủy tiên trắng muốt. Kaoru chăm chú nhìn cô, khẽ gật nhẹ đầu. Liền đó Yuuri (Bạch Dương) chạy vèo một mạch về lớp. Gì chứ bà cô chủ nhiệm Uruha đang bực bội, đem bỏ bó hoa mà đi lâu như vậy thể nào về lớp cũng bị sạt cho một tăng thông lỗ tai luôn.


    Bước chân Yuuri (Bạch Dương) nhỏ dần rồi tắt hẳn nơi hành lang vắng vẻ. Kaoru đứng yên tại chỗ nhìn theo, cái nhìn vô cùng phức tạp. Cậu ta cúi đầu thở dài rồi quay lưng bước về phía ngược lại, định bụng tìm một nơi cất giữ bó hoa thủy tiên này.


    “Girl I can’t live without you
    I can’t think straight without you, no
    So tell me what should I do
    If I can’t get you off my mind”


    Tiếng hát kì lạ vang vọng, lúc trầm lúc bổng thay đổi liên tục truyền đến tai Kaoru. Anh lập tức dừng chân, từ từ ngước mặt nhìn lên. Đôi mắt cậu ta trợn ngược, mở to hết cỡ mang theo nét ngạc nhiên tột cùng. Hắn ta…


    - Lâu rồi không gặp, N.A.R.C.I.S.


    Người con trai có vóc dáng cao ráo đang tựa người vào bức tường gần đó lên tiếng, cố tình nhấn mạnh từ cuối trong câu nói. Dưới tia nắng sớm ngày hè mái tóc màu xám của anh tóa sáng hơn bao giờ hết. Cặp mắt xanh trong như nước biển kia nhìn chằm chằm Kaoru khiến cậu ta bắt đầu run rẩy, cơ miệng cứng hẳn không thể thốt ra lời nào.


    - Hoa đẹp đấy!


    Anh nhàn nhạt đưa ra lời khen, hay nói đúng hơn là một lời mỉa mai. Bước đến gần Kaoru, anh cúi người xuống ghé sát tai cậu thầm thì :


    - Nhưng ngươi liệu hồn mà tồn tại, một kẻ biến thái như ngươi mà cũng được phục sinh như đặc ân dành cho các vị thần. Biết khôn thì đừng động đến người của ta.


    Vừa dứt câu anh lướt ngang qua Kaoru, tựa một cơn gió thoảng. Cậu ta giật bắn mình trợn to mắt nhìn theo, nhưng bóng dáng anh nhạt dần rồi biến mất như chưa từng tồn tại. Thậm chí những bước chân kia còn chẳng gây nên bất kì tiếng động nào. Kaoru siết chặt bó hoa trong tay, khắp người cậu run lên như thỏ vừa gặp sư tử vậy.


    - Thần chiến tranh Ares, một kẻ như người mà cũng được hồi sinh. Ta thề sẽ không bỏ qua những gì mà ả nữ thần kia đã gây ra, dù cho ngươi có làm hậu thuẫn đi chăng nữa.


    Kaoru thì thầm một mình. Cậu ta gằn giọng rồi nghiến răng ken két, gương mặt đanh lại chẳng khác nào quỷ dữ. Đúng, cậu không cần phải sợ, các người đã chuyển kiếp thì sao chứ? Bây giờ thời thế đã khác, thần lực cũng chẳng còn nữa. Cho dù kiếp trước có là thần thánh nắm giữ sức mạnh thì lúc này đều chỉ là người trần mắt thịt giống nhau cả thôi.


    Giống nhau cả thôi.


    Siết chặt nắm tay để hằn những đường gân xanh kệch cỡm, Kaoru rời đi. Theo từng bước chân cậu những cánh hoa thủy tiên trắng rơi rụng xuống sàn. Màu trắng thanh khiết phản chiếu lại tia nắng sáng chói, nhưng lúc này chúng đã chẳng còn nguyên vẹn và đã mất đi vẻ đẹp vốn có.


    ~ HẾT CHƯƠNG 3~

     
  11. stupid_cupid_fabulous

    Fiction.vn's Friends

    Joined:
    Jul 26, 2014
    Messages:
    490
    Likes Received:
    5
    #11 stupid_cupid_fabulous, Jul 30, 2014
    Last edited by a moderator: Feb 8, 2016

    Tại anh thứ nhất là anh thuộc bảo hộ của thần Hermes, thứ hai là anh thích Hermes nhất, thế thôi :))
     
  12. kasluvtroony

    kasluvtroony Fiction.vn's Designer

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    105
    Likes Received:
    2
    #12 kasluvtroony, Jul 30, 2014
    Last edited by a moderator: Oct 3, 2015
    CHƯƠNG 4: CHIẾN THẦN.

    [​IMG]

    Yuuri (Bạch Dương) chạy ào vào lớp, cô lúc nào cũng hối hả và vội vàng. Ngồi phịch xuống chiếc ghế thân yêu, cô vừa thở hổn hễn lấy lại sức vừa đưa mắt nhìn xung quanh. Sự ngạc nhiên tột cùng hiện rõ trên gương mặt Yuuri (Bạch Dương). Kaoru, cậu ta vào lớp khi nào vậy? Rõ ràng cô đã bỏ đi trước, còn chẳng nghe thấy tiếng bước chân cậu theo sau, lý nào có thể vào lớp trước hoặc cùng một lúc với cô được?

    RENG….RENG….

    Chuông reo mỗi lúc to dần báo hiệu hết tiết cũng đồng thời cắt đứt mớ suy nghĩ hỗn độn trong tâm trí Yuuri (Bạch Dương). Cô lắc đầu nguầy nguậy, xếp sách vở vào ngăn bàn rồi lại đứng dậy ra ngoài. Hành lang bây giờ đông nghẹt người, vốn dĩ định tìm một chút không khí thoải mái một chút để lên tinh thần, nào ngờ như thế này thì càng thêm áp lực.

    Sinh nhật, sinh nhật, không biết sẽ ra sao nhưng trong lòng cứ rạo rực điều gì đó chẳng lành. Bước chân Yuuri (Bạch Dương) chầm chậm đều đều hướng đến hồ bơi phía sau trường. Thoáng nghe tiếng nói chuyện to nhỏ, cô bất giác giật mình nhận ra bản thân đang đứng đâu. Khom lưng thấp xuống để tránh bị người bên trong phát hiện, Yuuri (Bạch Dương) vẫn không kiềm chế được máu tò mò đưa mắt nhìn vào thông qua ô cửa sổ kế bên cánh cửa chính khép hờ.

    Đôi mắt màu vàng sáng trợn tròn ngạc nhiên, miệng há hốc cứng đờ. Trời ạ, giáo viên chủ nhiệm cô Uruha đang vận trên người áo tắm hai mảnh lòe loẹt đang vai kề sát mặt Kaoru trông rất tình tứ. Họ nói gì đó với nhau, Yuuri (Bạch Dương) dù xấu hổ không dám nhìn cúi gục đầu xuống nhưng vẫn cố gắng áp sát tai nghe, cuối cùng không được, âm lượng quá nhỏ.

    Bỗng….

    - Á!!!

    Cô Uruha hét lên một tiếng kinh hoàng rồi mọi thứ chìm vào trong im lặng, một cách bất thường. Yuuri (Bạch Dương) lúc này đã xanh mặt, tay chân bủn rủn rung cầm cập, cả thân mình nóng rang cảm giác sợ hãi. Cô Uruha đã bị Kaoru bóp cổ dẫn đến ngạt thở mà chết! Thật không thể tin được, bình thường cô ấy thiên vị cậu ta ra mặt và Kaoru trông cũng rất hiền lành vậy mà có thể làm ra cái chuyện đáng sợ này.

    Cả người Yuuri (Bạch Dương) vô lực, đầu óc rỗng không chẳng biết làm gì nữa, lúc này việc cô nghĩ mình nên thực hiện ngay chính là bỏ chạy và thông báo cho ai đó biết. Đúng, cô chống tay lên thành tường, vịn chặt tay nắm cửa chính cố gắng đứng thẳng người dậy. Nhưng trời xui đất khiến, bàn chân cô vướng phải thứ gì đó, chắc là sợi dây leo, cộng thêm sàn bên ngoài hồ bơi ẩm ướt khiến cô ngã nhào vào bên trong.

    Tiếng rầm phát ra vô cùng nhỏ nhưng đủ lớn để thu hút sự chú ý của một kẻ vừa giết người như Kaoru. Cậu ta giật bắn mình, quay phắt lại nhìn Yuuri (Bạch Dương), đôi mắt cậu quắc lên tựa loài thú dữ. Cô gượng cười, khóe môi giật giật, tiêu chắc rồi.

    Kaoru rút ra con dao bỏ túi ra, đẩy lưỡi dao lên trên khiến nó hắt lại ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào mắt Yuuri (Bạch Dương). Cô khó chịu khép chặt mi, cùng lúc đó cậu ta lao đến chỗ cô đang ngã sống soài, giọng nói trầm ấm kèm theo tiếng nghiến răng căm phẫn:

    - Ả nữ sinh phiền toái, ta đã cố làm lơ nhưng quả thật người rất phiền phức. Nếu người đã biết thì theo mụ Eco kia xuống Hoàng Tuyền luôn đi!

    Yuuri (Bạch Dương) nghe thấy nhưng cô không đủ dũng khí để hé mi. Nỗi sợ hãi vây lấy thân thể nhỏ bé, khiến cơ thể cô như bị tê liệt không thể cử động. Thế là hết, một ngày tồi tệ, ngày cơ định tổ chức sinh nhật lại trở thành ngày cô chầu ông bà. Miyaka (Nhân Mã) nói đúng, bó hoa thủy tiên đó thật sự không may mắn, nếu lúc đó cô vứt nó đi thay vì đem tặng cho Kaoru thì mọi chuyện có khác không?

    ẦM!!!!!

    Khói bụi cùng với sương mờ chẳng hiểu từ đâu xuất hiện che mờ đôi mắt Kaoru, con dao suýt chút gây ra cái chết cho Yuuri (Bạch Dương) đột nhiên rơi xuống sàn ẩm ướt, nó đã bị bẻ cong. Sương mù tản đi, hình dáng chiếc khiên che chắn dần dần hiện ra. Kaoru cứng đờ tứ chi, miệng lắp bắp:

    - Cô..cô..

    Mái tóc bồng bềnh bay trong ngọn gió cuốn, đôi mắt sắt bén như kim loại liếc nhìn Kaoru. Cậu ta cấm khẩu. Cô nàng kia quay sang nhìn Yuuri (Bạch Dương) lúc này đã phát hiện ra sự kì lạ và hé mở đôi mắt. Cô mỉm cười, đặt tay lên xoa đầu Yuuri (Bạch Dương) thì thầm với nụ cười mỉm thân thiện:

    - Ngủ đi nào, chưa đến lúc cô cần phải thức tỉnh.

    Vừa dứt lời đôi mắt Yuuri (Bạch Dương) như bị keo dính chặt lậ tức khép lại, hơi thở đều đặn báo hiệu cô đã đi vào mộng mị bình yên. Cô nàng kia nhận thấy điều đó, nét mặt liền thay đổi, sát khí vay lấy xung quanh khác hẳn với những con người bình thường. Kia là tấm khiên trong suốt hay được nhắc đến qua những câu chuyện thần thoại, và chủ nhân của nó là….

    - Nữ thần Athena. – Kaoru lắp bắp, cậu ta nuốt khang, ngày càng lui về sau cho khi thân thể áp sát bức tường trắng lạnh lẽo.

    - Ngươi còn nhớ tên ta Narcis. Nhưng bây giờ ai cũng gọi ta là Kinnara Kaede.

    Kinnara (Sư Tử) mỉm cười, nụ cười chẳng mang một tia cảm xúc nào. Kaoru bắt đầu run rẩy khi bước chân Kinnara (Sử Tử) vang lên khô khốc vọng vào các bức tường và tiến lại gần cậu. Cảnh tưởng không khác nào con thỏ trắng đang đếm từng giây ngắn ngủi trên cõi đời chờ đợi bị xơi tái. Tự nhủ thầm trong đầu điều gì đó, Kaoru đứng thẳng dậy, cũng là luc bước chân Kinnara dừng hẳn. Cậu siết chặt lòng bàn tay, ra sức gào thét:

    - Nữ thần Athena, người đã được tôn lên là nữ thần của chiến tranh chính nghĩa, của trí tuệ và sắc đẹp. Tại sao người lại không hiểu cho hoàn cảnh của tôi?

    - Hiểu cho ngươi? Vậy thì ai sẽ hiểu cho người phụ nữ đã hết lòng yêu ngươi và chết vì ngươi… CẢ HAI LẦN?

    Kinnara (Sư Tử) nhếch môi cười như vừa nghe chuyện phiếm. Cô hất cằm về phía cái xác của Uruha đang trôi lềnh bềnh trên mặt hồ bơi với đôi mắt trợn to chưa kịp khép lại, vệt máu tuông tràn nơi khóe môi còn ẩm ướt. Nhân lúc Kinnara ( Sư Tử) sơ hở, Kaoru nhặt lấy con dao bị bẻ cong, lộ ra đường nét sắc hơn khi còn nguyên vẹn nhắm thẳng cô mà đâm đến.

    Kinnara (Sư Tử) phát giác ra ngay. Cô cười mỉa mai, con người ngu ngốc và mù quáng, cậu ta nghĩ có thể giết một nữ thần như cách đã làm với người đàn bà yêu thương cậu thì lầm to rồi. Bàn tay cô đưa lên cao, cây thương kiếp trước vẫn luôn là bạn đồng hành của cô trong những trận chiến liền xuất hiện. Kinnara (Sư Tử) chẳng thèo dịch chân tránh né Kaoru, cô phóng thẳng nó vào ngay tim cậu. Nhanh hơn cả cơn gió lướt qua, cây thương xuyên qua người Kaoru, ghim chặt câu lên bức tường đối diện. Màu trắng dần bị dòng máu đỏ tươi làm hoen ố, đôi mắt Kaoru trợn ngược chỉ òn mỗi tròng trắng, máu từ miệng không ngừng trào ra, chưa kể đến miệng vêt thương cũng ướ đẫm một màu đỏ rợn người.

    Đó là hậu quả mà những kẻ dám coi thường một nữ thần phải gánh chịu.

    Kaoru tắt thở, có lẽ còn chưa kịp nhận biết mình chết vì lý do gì. Cặp mắt cậu ta vẫn hướng đến mặt hồ trong veo, nơi cậu vẫn thương đến soi bóng hình mình vào những lúc rãnh rỗi. Giọt nước mắt tuông tràn nơi khóe mi.

    Kinnara (Sư Tử) quay đi, thu hồi lại vũ khí, không quên bỏ lại câu nói:

    - Anh nợ tôi lần này, anh trai – chiến thần Ares.

    Bóng dáng cô mờ nhạt dần rồi biến mất trong làn sương mù dày đặc vừa tạo ra. Liền đó bước chân ai kia chạm nhẹ xuống sàn, không hề gây ra tiếng động nào. Là chàng trai có mái tóc màu xám và đôi mắt thẳm nước xanh. Cậu không hề để ý đến hai cái xác đang hiện diện ở đây, hướng nhìn chỉ chăm chăm nơi Yuuri (Bạch Dương) đang ngủ say không hay biết gì. Bước chân cậu dừng lại, bàn tay to lớn bế thốc cô lên, ôm chặt vào lòng thì thầm điều gì đó vào tai cô rồi rảo bước rời khỏi bãi chiến trường đẫm máu của cô em gái Athena.

    ~ HẾT CHƯƠNG 4~​


    [​IMG] Mục lục

     
  13. kasluvtroony

    kasluvtroony Fiction.vn's Designer

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    105
    Likes Received:
    2
    #13 kasluvtroony, Jul 30, 2014
    Last edited by a moderator: Oct 3, 2015
    CHƯƠNG 5: BẤT TỈNH

    [​IMG]


    Trời tối rồi lại sáng, một ngày tồi tệ trôi qua và kết quả kế hoạch ăn chơi bị hoãn vì lý do nhân vật chính trong buổi tiệc Yuuri (Bạch Dương) nằm bất tỉnh đến sáng hôm sau. Đôi mắt màu vàng sáng hé mở, ánh nắng đầu ngày hắt thẳng vào mắt gợi lên trong cô những ký ức không hay về chuỗi sự việc đáng sợ ngày hôm qua.


    Yuuri (Bạch Dương) ngồi bật dậy, liếc nhìn một lượt xung quanh. Căn phòng bài trí đơn sơ vỏn vẹn chiếc giường ngủ và bàn học đột nhiên mang nét gì đó tĩnh lặng đến lạ thường. Hít một hơi thật sâu không khí trong lành buổi sớm mai, Yuuri (Bạch Dương) thầm nhủ tất cả chỉ là một giấc mơ, hậu quả của việc học hành căng thẳng thôi. Đơn giản một điều cô đã ngất đi vì mệt mỏi. Đúng vậy, chứ nếu thật sự có chuyện gì nguy hiểm mấy gái kia sẽ kè kè bên cô chứ không phải bỏ cô lại một mình như thế này.


    Chỉ là một giấc mơ đáng sợ thôi.



    Cố gắng hết sức tự trấn an bản thân, Yuuri (Bạch Dương) bước chân xuống giường, tiến vào phòng vệ sinh chung và thay ra bộ đồng phục. Bảy giờ sáng, đối với cô là vừa lúc để đến trường, bởi lẽ cô lúc nào cũng trễ, bảy giờ là quá sớm.


    Thắt chiếc nơ vào cổ áo sao cho gọn gàng và đẹp mắt, Yuuri (Bạch Dương) đưa tay vuốt lại mái tóc, xách cặp lên rồi vặn tay nắm cửa ra ngoài.


    Bảy giờ mấy sáng cô rời khỏi tu viện Lucia.



    ____________________0~0~0_____________________


    Học viện Gabrielle ngày mới không yên bình như thường lệ, nó dần như đang rung chuyển, đúng ở cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Việc tìm thấy xác chết của giáo viên chủ nhiệm 11D cô Uruha đã gây lên cơn chấn động không nhỏ trong lòng mỗi học viên. Mọi lời bàn tán và cả những giả thuyết mà họ đặt ra về cái chết của cô khiến cả ngôi trường ồn ào hẳn, dù chỉ là những tiếng xì xào gộp lại.


    CẠCH!


    Cánh cửa lớp 11D được đẩy vào, rất nhẹ nhàng nhưng cũng đủ thu hút sự chú ý từ tất cả các học sinh bên trong. Một khoảng lặng dần lang tỏa. Yuuri (Bạch Dương) bắt đầu cảm thấy khó chịu. Cô đã cố gắng lướt qua những con người bất thường cũng những lời nói xì xầm to nhỏ, bây giờ vào lớp lại phải hứng chịu ánh mắt kì quặc của mọi người. Thật không thể tưởng tượng nổi những chuyện hôm qua rốt cuộc có bao nhiêu phần là thật?


    Đặt chiếc cặp da lên trên bàn, Yuuri (Bạch Dương) mệt mỏi đưa đôi mắt nhìn một lượt xung quanh. Jessica (Kim Ngưu) biến đâu mất rồi? Cô lấy làm lạ. Bình thường nhỏ đi học sớm nhất trong năm đứa, với lại hôm nay người ra khỏi tu viện sau cùng là cô, lý nào Jessica ( Kim Ngưu ) đến trễ hơn được.


    Có lẽ nhỏ đang ở nơi nào đó mà tìm tòi về điều gì bí ẩn nữa rồi.


    Khẽ buông ra tiếng thở dài, Yuuri (Bạch Dương) quay mặt ra phía cửa, cặp mắt cô trợn ngược lên. Gương mặt đó, mái tóc xoăn nhẹ đó lướt qua cô.

    - Cậu…Ka..o ..ru… - Yuuri (Bạch Dương) điếng người, lắp bắp mãi vẫn không nói được một câu hoàn chỉnh.



    - Có chuyện gì sao, bạn học Yuuri? – Kaoru đặt chiếc cặp xuống chỗ ngồi cách cô một dãy bàn đồng thời quay xuống tỏ vẻ khó hiểu hỏi.


    - Là cậu, thật sao? – Yuuri (Bạch Dương) dụi mắt liên hồi để chắc rằng mình không nhìn nhầm.


    - Bạn học Yuuri, bạn bị gì à, không phải mình thì là ai?


    Kaoru tròn mắt ngạc nhiên, điều đó càng làm cho nỗi sợ hãi trong long Yuuri (Bạch Dương) dâng cao. Cô run rẩy, cố gắng siết chặt bàn tay lại để giữ bình tĩnh mà cất tiếng:


    - Hôm qua tôi đã thấy cậu ở cùng cô Uhara ở hồ bơi, không phải sao?


    Yuuri (Bạch Dương) vừa dứt lời vừa tự mình sững sốt. Nếu cậu ta nói có thí chắc hẳn mọi chuyện xảy ra hôm qua là thật, vậy thì cô biết phải giải quyết như thế nào? Cả việc bản than làm sao bất tỉnh khi cậu ta đang định dung dao giết cô bịt đầu mối nữa. Mọi chuyện rối tung cả lên trong tâm trí Yuuri (Bạch Dương)


    - Đâu có, cả ngày hôm qua mình ở trong thư viện mà, sau khi nhận bó hoa của cậu. – Kaoru trả lời, gương mặt xem chừng không có gì gọi là đang nói dối.


    - Sao .. sao .. lại..- Yuuri (Bạch Dương) lại tiếp tục lắp bắp, câu trả lời đó giống như tia sét chớp giật xẹt ngang quá những sợi dây thần kinh đang căng cứng của cô.


    - Kaoru không nói dối, em có thể làm chứng, cậu ta ở thư viện suốt thời gian cô Uraha có thể gặp án mạng.


    Giọng nói trong voe nhưng có phần trầm ấm và rờn rợn quen thuộc vang bên tai Yuuri (Bạch Dương). Cô quay phắt lại nhìn, thì ra là Jessica (Kim Ngưu). Vì sinh sau cô vài tháng nên nhỏ vẫn hay xưng mình là “em”. Cô biết tính Jessica (Kim Ngưu), nhỏ không bao giờ nói dối, vậy thì tất cả mọi chuyện là sao?



    Mọi thứ bắt đầu rơi vào im lặng. Jessica (Kim Ngưu) bước về chỗ ngồi, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Đôi mắt nâu liên tục đảo qua đảo lại như thế đang tìm kiếm thứ gì đó.


    Tiếng chuông reng vào tiết vang lên, cắt đứt mọi cảm xúc khác nhau trong lòng mỗi con người. Có lẽ bắt đầu từ lúc này những tiết tự học sẽ kéo dài mãi cho đến hai tuần sau, một cú sốc quá lớn đối với cả giáo viên và học sinh.



    Thời gian nhanh chóng lướt qua, rất nhàm chán, vô cùng nhàm chán. Yuuri (Bạch Dương) dự định sẽ túm cổ Jessica (Kim Ngưu) lại để hỏi rõ mọi chuyện, nào ngờ mới đó nhỏ đã biến đâu mất. Cứ như bong ma vậy, lù lù xuất hiện rồi xoẹt một cái biến mất, hiếm có ai đoán được trong đầu nhỏ đang nghĩ cái gì.


    Buồn bã, chán nản, Yuuri ( Bạch Dương) đến phòng mĩ thuật, nơi trưng bày các tác phẩm của cô Uruha. Nói cho cùng cô cũng chẳng thể nào bỏ tất cả mọi chuyện ra khỏi đầu và xem như không biết chuyện gì được. Cô Uruha đã chết một cách không rõ ràng, hung thủ vẫn chưa tìm thấy trong khi có lẽ Yuuri (Bạch Dương) biết ai là kẻ giết người. Bởi lẽ cô không có đủ chứng cứ, hơn nữa Kaoru đã ở thư viện suốt cả ngày hôm qua với sự xác nhận của Jessica (Kim Ngưu). Vậy thì kẻ nào đã làm ra việc này?


    - Không lẽ Kaoru biết phân thân?


    Yuuri (Bạch Dương) buột miệng nói ra một câu mà bản than tự cho là ngớ ngẩn. Cô lắc nhẹ đầu rồi đưa tay kéo tấm vải che bức tranh rất to xuống, vì tò mò. Nét vẽ thật sự rất sống động, bức tranh về Narcis và hoa thủy tiên, phía bên dưới có chữ ký của cô Uruha, chắc hẳn là một tác phẩm đo chính tay cô tạo ra rồi. Qủa thật là một người có tài.


    Ánh sáng mặt trời luồng qua khe cửa sổ, rọi thẳng vào bức tranh khiến gương mặt Narcis them phần lấp lánh. Yuuri (Bạch Dương) một thoáng ngây người, quả thật là một mỹ nam có sắc đẹp lôi cuốn cả những nữ thần có khác. Nhưng có một điều gì đó rất bất thường ở bức tranh này, không ngoại trừ việc kích thước quá lớn so với một người có sở thích vẽ nên những gì nhỏ nhắn và thật là tỉ mỉ như cô Uruha. Là cố tình chăng?



    CẠCH!!!


    Cánh cửa được đẩy vào, rất nhẹ nhàng nhưng lại vang vọng khắp ngõ ngách trong căn phòng vắng tanh chỉ có mỗi Yuuri (Bạch Dương). Cô không để ý, có lẽ là không nghe thấy, đôi mắt vẫn chỉ chú mục nơi bức tranh.


    - Có muốn biết sự thật không?

    ~HẾT CHƯƠNG 5~​

    [​IMG] Mục lục
     
  14. kasluvtroony

    kasluvtroony Fiction.vn's Designer

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    105
    Likes Received:
    2
    #14 kasluvtroony, Jul 30, 2014
    Last edited by a moderator: Oct 3, 2015
    CHƯƠNG 6: CÒN LẠI GÌ….

    [​IMG]



    Inari (Song Tử) chạy đôn chạy đáo khắp nơi, điệu bộ xem chừng rất vội vã. Chuyện hiển nhiên thôi, sau khi nghe những lời phân tích không thể kỹ hơn của Jessica (Kim Ngưu) về việc cô Uruha đột nhiên qua đời thì ba nàng còn lại phải giật bắn mình, ngoại trừ Yuuri (Bạch Dương) đang trong trạng thái bất tỉnh nhân sự.


    Cả bọn, không kể đến Shiori (Ma Kết) còn quá nhỏ để tham gia, chia nhau ra đi tìm hiểu. Vào lúc sáng sớm, Miyaka (Nhân Mã) sau khi đến hiện trường nơi cô Uruha bị sát hại, em đã nhắn tin báo cho Inari (Song Tử) và Jessica (Kim Ngưu) biết về việc phát hiện ra có vết máu rất ít ở dưới chân tường cách hồ bơi một đoạn. Theo như những gì báo cáo cô Uruha bị ngạt thở chết, không hề phát hiện ra xô xác hay bất cứ vết thương nào trên người. Suy ra lượng máu đó hoàn toàn không phải của cô được.


    Miyaka (Nhân Mã) tiếp tục ở đó và quan sát xem có phát hiện thêm gì không. Về phần Inari (Song Tử), cô quyết định đi tìm kiếm nguyên nhân cô Uruha bị sát hại. Hiển nhiên một lẽ “không có lửa làm sao có khói”, chuyện gì cũng phải có động cơ mới có thể hành sự, huống chi là giết một mạng người. Jessica (Kim Ngưu) không nói rõ về việc bản thân sẽ làm nhưng chắc chắn cũng liên quan đến vụ án mạng này. Và vì thế cả bọn thống nhất với nhau khi tìm ra cái gì sẽ thông báo ngay cho ban giám hiệu nhà trường để tránh việc mình bị tình nghi là ngụy tạo hoặc vừa đánh trống vừa la làng, giết người rồi đổ tội cho kẻ khác.



    Bất cứ rủi ro nào cũng có thể xảy ra, đề phòng vẫn hơn. Bởi lẽ bọn họ sở hữu những năng lực khác người. Mà thường thì chỉ những có hung thủ mới biết rõ động cơ, cách thức gây án và cả việc giấu đi xác nữa. Tìm một đồng minh để làm chứng là tốt nhất, và lựa chọn của ba nàng chính là ban giám hiệu.



    Quay trở lại với Inari (Song Tử), cô đi hết phòng này tới phòng khác, hỏi hết người nọ đến người kia nhưng vẫn chưa tìm được gì. Bước chân bắt đầu mệt mỏi, mồ hôi lăn dài trên trán làm phần tóc mái bệt lại. Cô cúi người, chống hai tay lên gối thở hỗn hễn. Ngước đôi mắt nhìn ra xa xăm, Inari (Song Tử) chợt nhận ra mái tóc xoăn tỏa sáng dưới ánh nắng thấp thoáng sau góc tường đằng xa. Là Kaoru của lớp 11D.


    Cô nhíu mày khó hiểu, cậu ta làm cái quái gì ở đây? Dáng vẻ thấp thỏm dòm trước ngó sau đó vô cùng đáng ngờ. Gương mặt cậu ta đanh lại, có lẽ là đang vác vật gì rất nặng. Bức tường kia đã che chắn khiến Inari (Song Tử) không biết rằng cái Kaoru đang lôi kéo chính là Yuuri (Bạch Dương) trong trạng thái bất tỉnh sau khi bị chụp thuốc mê.



    Inari (Song Tử) nhíu mày suy nghĩ, đầu ngẩng cao hơn một tí, ánh mắt liền bắt gặp tấm bảng đề tên “Phòng mỹ thuật”. Ý tưởng lớn bất chợt lóe lên trong tâm trí. Phải rồi, cô Uruha là giáo viên dạy vẽ, ắt hẳn đây chính là nơi trưng bày những tác phẩm của cô ấy, có thể sẽ tìm ra một vài manh mối gì đó. Nghĩ xong liền làm ngay, Inari ( Song Tử) đứng phắt dậy chạy vào trong.




    Mọi bức tranh ở đây đều được vẽ bằng những đường nét tỉ mỉ trông như thật. Nhưng điều lạ lùng nhất chính là lạc lõng giữa những bức tranh có khổ nhỏ lại xuất hiện hình ảnh chàng trai Narcis đang soi mình dưới nước, đằng xa là nữ thần Eco – người yêu chàng hết lòng nhưng lại không thể thổ lộ. Rõ ràng đó là sự tích hoa thủy tiên – một bông hoa kiêu hãnh chỉ biết yêu bản thân, vậy mà cô Uruha có hứng thú với nó.


    Suy nghĩ vẩn vơ của Inari (Song Tử) bay đi đâu mất khi bất chợt những vết trày xướt bên ngoài bìa bức tranh đập vào mắt. Cô tiến lại gần để nhìn cho rõ. Trông chúng không giống như do vô tình bị cắt đứt hay sự cố trong việc bày trí gặp phải va chạm mà là cố ý tạo ra. Có lẽ là vết cào.



    Cảm thấy điều gì đó vô cùng bất thường, Inari (Song Tử) quan sát thật kỹ lưỡng từ trong ra ngoài, từ trái sang phải, từ trên xuống dưới. Cuối cùng ngay giá đỡ bức tranh cô chợt thấy cái gì đó trượt xuống. Đưa tay lấy nó ra, Inari (Song Tử) ngỡ ngàng. Một xấp tài liệu, toàn bộ đều về Kaoru.



    Tìm ra rồi, động cơ khiến Kaoru giết người chính là đây. Nếu vậy chẳng phải Miyaka (Nhân Mã) đang gặp nguy hiểm sao?



    Nghĩ rồi Inari (Song Tử) lao nhanh ra ngoài, kẹp xấp tài liệu vào tay rồi lấy điện thoại bấm số gọi ngay lập tức.


    Mong rằng mọi chuyện sẽ không quá muộn.


    ______________________________


    Trên dãy hành lang vắng vẻ dài và sâu hun hút tưởng chừng như vô tận, Jessica (Kim Ngưu) sải những bước chân chậm rãi và vô cùng bình thản. Gương mặt nhỏ không hề biểu lộ chút cảm xúc gì trái ngược hẳn với những suy nghĩ rối tung bên trong.



    Nhỏ đang đi tìm cái xác, hơn nữa lại là cái xác của Kaoru.


    Đừng nghĩ Jessica (Kim Ngưu) bị điên, nhỏ hoàn toàn bình thường. Bởi một lẽ đơn giản sự thay đổi ba trăm sáu mươi độ nhanh chóng của tên nam sinh cùng lớp kia khiến nhỏ nảy sinh nghi ngờ. Vì nhỏ đã thấy Kaoru ở trong thư viện suốt cả buổi chiều hôm qua nên hoàn toàn không thể buột tội hắn, việc duy nhất nhỏ có thể làm chính là tìm ra “một hắn khác”.


    Theo như những gì nhỏ điều tra từ lúc ba giờ sáng ở tu viện Lucia với những tư liệu chất núi trong phòng sách, nhỏ đã tìm thấy danh sách những đứa trẻ mồ côi ở đây. Mấy tháng trước có một kẻ ở tu viện Lucia phía động đã biến mất. Điều đó chứng tỏ những giả thuyết của Jessica (Kim Ngưu) hoàn toàn là sự thật.


    Vấn đề đặt ra ở đây là làm sao để chứng minh cho mọi người biết?


    Tìm ra cái xác không hề dễ, Kaoru đã giấu nó đi quá kỹ, vết máu bên trong hồ bơi cũng lau sạch. May sao Miyaka (Nhân Mã) phát hiện ra, chỉ cần có đầy đủ chứng cứ rồi thu mẫu máu kia đi xét nghiệm sẽ có thể làm sáng tỏ mọi việc.


    Vậy thì tìm cái xác ở đâu?


    Jessica (Kim Ngưu) bước đi chậm dần, đôi chân mày nhíu lại cố gắng suy nghĩ. Nếu đặt trường hợp bản thân là Kaoru, khi đối diện với chuyện đó sẽ làm như thế nào. Độ vài phút sau gương mặt nhỏ giãn ra, bất chợt suy nghĩ thoáng qua trong tâm trí. Có một câu chuyện về hoa thủy tiên nhỏ biết đến từ quyển Thần Thoại Hy Lạp hôm qua đọc ở thư viện. Chàng trai có tên Narcis yêu chính chiếc bóng của mình dưới mặt hồ, hình phạt từ nữ thần Aphrodite.


    ĐÚNG VẬY!



    Khi cô Uruha nói về việc Jessica (Kim Ngưu) vẽ bức tranh về loài hoa đó cậu ta đã có phản ứng không bình thường. Chưa kể đến việc những ngôi sao trong thời đại các vị thần đã bắt đầu xuất hiện và luân chuyển, báo hiệu cho sự hồi sinh cũng như thức tỉnh. Trong số đó có năm chòm sao chiếu mạng cho năm chị em nhỏ. Vậy trong số họ ai là nữ thần Aphrodite? Inari (Song Tử), Miyaka (Nhân Mã), Shiori (Ma Kết) hay Yuuri (Bạch Dương)?



    Narcis chắc hẳn sẽ trả thù nếu tìm ra hiện thân của Aphrodite kiếp này. Vì thứ tình yêu oan nghiệt của hắn. Vậy thì nếu là một bông hoa thủy tiên, điều nhỏ mong muốn nhất sẽ là gì – Jessica (Kim Ngưu) thầm nghĩ.



    Phải rồi, là những nơi có thể soi bóng mình, bởi lẽ như đã nói thủy tiên chỉ yêu bản thân nó mà thôi. Nước sao? Học viện Gabrielle chỉ có cái giếng và hồ bơi là có nước. Giếng đã cạn, nếu vứt xác ở đó Kaoru sẽ không thể ngắm nhìn nó lại một lần nữa. Còn hồ bơi? Loại trừ ra ngay. Hắn ta bị biến thái chứ không khùng. Đó là nơi xảy ra vụ án, với lại diện tích vô cùng chật hẹp, giấu ở đâu cũng có thể tìm ra dễ dàng.


    Những gì có thể phản chiếu…..


    Ánh nắng chói chang hắt thẳng vào mắt khiến Jessica (Kim Ngưu) sực tỉnh, tâm trí lóe lên ý nghĩ.


    Đúng vậy, thời buổi bây giờ ngoài dòng nước trong veo ra còn một thứ có thể phản chiếu hình ảnh con người vô cùng rõ nét, sống động và chân thực hơn. Nhỏ quay mặt sang nhìn tấm cửa sổ làm bằng kính trong suốt in hằn hình ảnh mờ ảo của nhỏ - nụ cười mỉm hiện ra trên môi.


    Chình là GƯƠNG!



    Nhỏ bật chân lấy đà chạy một mạch xuống những bậc cầu thang với tốc độ nhanh nhất, vô cùng vội vã. Hiển nhiên không ai dám bước ra cản đường thành viên lập dị của câu lạc bộ cung hoàng đạo.


    Điểm đặc biệt của ngôi trường này chính là đây, Jessica (Kim Ngưu) dừng chân nơi cầu thang thuộc tầng cao nhất. Đối diện nhỏ chính là tấm gương cực kì lớn với chiều dài chừng hai mét mấy và bề ngang hơn nửa mét, soi rõ từ đầu đến chân của một con người. Nhỏ áp sát tai vào mặt gương, tay không ngừng gõ vào đó. Tiếng kêu phát ra rất lớn, điều đó đồng nghĩa với việc đằng sau đó có một không gian rỗng, không phải bức tường dày đặc xi măng.



    Nhìn trước ngó sau tìm kiếm, đôi mắt nâu như sáng lên, nhỏ lao đến chộp lấy bình chữa cháy gần đó. Phá hủy tấm gương này lể cũng tiếc nhưng….


    XOẢNG!



    - Tìm thấy rồi.



    Jessica (Kim Ngưu) ném bình chữa cháy vào tấm gương khiến nó vỡ vụn thành từng mảnh bay tứ tung xoẹt ngang qua gươgn mặt bình thản đang nở nụ cười như có như không. Bàn tay nhỏ cho vào túi lây ra chiếc điện thoại và bấm số.


    ________________________


    Những tia nắng mặt trời xuyên thẳng xuống mặt nước lăn tăn hắt lên trần nhà. Miyaka (Nhân Mã) từng bước chậm rãi đi vòng quay hồ bơi, đôi mắt nhìn đâu đó vô định vì bận chìm trong suy nghĩ riêng tư. Hiện trường không có thêm manh mối gì ngồi vết máu nhỏ xíu trong góc tường kia. Em ngồi thụp xuống sát gần hồ bơi, chăm chú nhìn chiếc bóng mình phản chiếu dưới đáy hồ. Đã mất cả buổi và bỏ qua hai ba tiết học gì đó vào việc này rồi mà kết quả vẫn là không tìm ra được gì.



    - Có chuyện gì sao?


    Giọng nói trầm trầm vọng từ đỉnh đầu cùng với hình ành chàng trai với mái tóc xoăn tít hiện lên dưới mặt hồ khiến Miyaka (Nhân Mã) giật bắn người đứng thẳng dậy. Suýt chút nữa là trượt chân rơi xuống hồ mất rồi. Em nhìn cậu ta với ánh mắt ngạc nhiên, tim đập thình thịch vì sợ hãi.



    - Không …không.. anh…



    Miyaka (Nhân Mã) lắp bắp, dự định sẽ tìm một lý do nào đó để biện minh nhưng cơ miệng chợt cứng đờ và đôi mắt trợn ngược lên. Em thấy Yuuri (Bạch Dương) bị trối chặt tay chân với miếng băng keo đen dán kín miệng. Hiểu rồi, hung thủ trong việc này chính là Kaoru, còn Yuuri (Bạch Dương) đã vô tình trở thành nạn nhân tiếp theo vì nhìn thấy toàn bộ vụ án mạng.


    - Nhận ra rồi sao? Vậy thì để ta xử mi như đã làm với mụ Eco thối tha kia.


    Kaoru cười nửa miệng. Chưa kịp để Miyaka (Nhân Mã) kịp nhận thức chuyện gì đang xảy ra, cậu ta bước đến thẳng tay đẩy em xuống hồ bơi, nơi mực nước sâu nhất. Miyaka (Nhân Mã) chới với, em nhắm chặt mắt lại, bàn tay không ngừng vùng vãy. Bỗng…


    - Á!!!!


    Kaoru hét lên thất thanh. Bầu không gian xung quanh Miyaka (Nhân Mã) phát sang theo hình dạng khối cầu bao lấy em, như là kết giới vậy. Chưa dừng ở đó không khí bất chợt ngưng tụ thành giọt nước li ti phóng thẳng đến chỗ Kaoru hóa ra lưỡi dao sắt bén rạch ra trên người cậu ta những vết thương không nhỏ.


    - Ngươi là… - Kaoru vừa tránh né vừa nhìn em với vẻ mặt kinh sợ.


    - Ta là nữ thần biển cả Amphotorite…


    Miyaka (Nhân Mã) thều thào, có cái gì đó đang diễn ra trong em. Sức mạnh bộc phát, thần khí tuôn trào và trên hết là ký ức không ngừng ùa về trong tâm trí.


    Kaoru điếng người., nhưng nhanh chóng nhếch môi cười. Nữ thần biển cả sao ? Cũng chỉ là ả đan bà yếu đuối nấp sau ánh hào quang của người chồng là thần Poseidon thôi, có gì phải sợ. Nghĩ vậy mặc cho những giọt nước xẹt ngang qua để lại trên người cậu không ít vết thương, Kaoru lao đến chỗ Yuuri (Bạch Dương) đ0ang bất tỉnh. Dù cho là ai đi chăng nữa cũng không thể ngăn cản hắn trả lại mối thù kiếp trước.


    Trong lúc Miyaka (Nhân Mã) còn bàng hoàng chưa thích nghi được với những gì xảy ra với mình, Kaoru đã một dao đâm xuyên người Yuuri (Bạch Dương). Máu trên người cô không ngừng tuôn ra. Cậu ta đẩy cô xuống hồ bơi, khiến dòng nước cuốn trôi dòng máu trong người cô chảy mãi.



    Cơn mê mang làm cho Yuuri (Bạch Dương) mất hết cảm giác. Nhưng vang lên nơi sâu thẩm tâm trí giọng nói vô cùng quen thuộc. Ai đó đang gọi cô, kêu cô mở mắt ra, vang cầu cô hãy thức tỉnh để phán xet con người lầm đương lạc lối và trả lại công bằng cho ai hắn đã gây lên thương đau.



    Đôi mắt vàng trong veo hé mở, tia sáng cực đại xuyến qua mặt hồ làm cho những giọt nước xô vào nhau văng tung tóe. Giữa lớp bọt trắng xóa dân cao dần, hình ảnh Yuuri (Bạch Dương) hiện lên vô cùng uy nghi lộng lẫy. Váy áo đính đá quý đủ màu, đôi mắt rạng rỡ cùng màu tóc dịu êm tỏa sáng hơn hết dưới ánh mặt trời với kết giới hình cầu bao bọc khắp người.


    - Không thể nào !!!! – Kaoru gào lên như con thú hoang sau trận cười điên dại vì nghĩ rằng mình đã giết được Yuuri (Bạch Dương)



    - Kẻ lầm lạc vẫn tiếp tục lạc lối, ngươi nghĩ rằng bản thân vô tội sao ? Một nữa ta, nữ thần bảo hộ cho tình yêu cao đẹp ban lời phán xét cho cuộc đời ngươi !


    Giọng nói đó tưởng chừng như không phải của Yuuri (Bạch Dương) nữa, khác hoàn toàn. Lời nói vang vọng vừa dứt hẳn, bàn tay cô đã cầm chặt cánh cung, cầm mũi tên giương dây căng ra nhắm thẳng Kaoru mà bắn. Mũi tên xuyên ngay tim cậu ta liền biến mất.


    - Hãy yêu người đầu tiên mà ngươi nhìn thấy ! – Cô đưa ra lời phát xét cho Kaoru.


    Cậu ta gào lên như con thú hoang điên loạn. Yuuri (Bạch Dương) vô lực rơi xuống, thân thể mệt mỏi rã rời rơi vào vòng tay to lớn. Chàng trai có mái tóc màu xám, cậu mỉm cười thì thầm vào tai cô :


    « Em làm tốt lắm, nhưng còn quá sơm để phải thức tỉnh. »


    Miyaka (Nhân Mã) trợn tròn mắt :

    - Thần chiến tranh Ares ?

    Cậu nghe thấy có người gọi tên liền quay sang nhìn, nụ cười vẫn giữ trên môi :

    - Hãy gọi ta là Tadashi Kaede, nữ thần Amphotorite mừng người thức tỉnh.

    RẦM !!!

    Tadashi (Song Ngư) vừa đặt chân xuống sàn hồ bơi và Miyaka cũng rời khỏi trạng thái lơ lửng mà tiếp đất, cánh cửa đã bị thô bạo đẩy ra. Jessica (Kim Ngưu) xông vào. Nhỏ lướt ngang qua cậu, nhưng vừa kịp để lại ánh mắt nghi ngờ. Ném thẳng cái xác của Kaoru hay nói đúng hơn là em trai song sinh Yoshiki đến trước mặt. Kaoru giật mình, đôi mắt tràn ngập yêu thương vuốt ve gương mặt trắng bệch không còn giọt máu nào của Yoshiki, thều thào trong vô thức, cậu đã không còn biết gì nữa :

    - Chúng ta là một, anh yêu em hơn kì ai.


    Theo sau đó là Inari (Song Tử) cùng toàn bộ thành viên ban giáo hiệu cũng như cảnh sát khu vực. Chứng kiến toàn bộ cảnh đó một viên thanh tra bước đến còng tay Kaoru lại.

    Vụ án đã được làm sáng tỏ. Kaoru và em trai song sinh Yoshiki vốn là cô nhi sống trong thánh đường Lucia phía đông. Nhưng Kaoru được một gia đính khá giả nhân nuôi, bỏ lại Yoshiki. Nhưng vài tháng gần đây Yoshiki đã mất tích. Hiển nhiên họ thay phiên nhau đến trường học cũng như ở nhà. Cô Uruha phát hiện ra bí mật này đã mang nó ra uy hiếp Kaoru, bắt cậu ta đến sống cùng mình.

    Đó chính là động cơ gây án. Người giết cô Uruha chính là Yoshiki, nhưng một kết luận của thanh tra không đúng sự thật chính là Kaoru sau đó đã xảy ra xô xác hay xung đột đã giết Yoshiki để bịt đầu mối.

    Chuyện đó hoàn toàn phi lý.

    Bổi vì vết thương chí mạng trên người Yoshiki rất lớn so với loại vũ khí thông thường như dao bấm, dao rọc giấy hay gì đó mà học sinh có thể mang theo. Nhưng cậu ta không đưa ra được bằng chứng, vậy nên cành sát đã kết luận như vậy để nhanh chóng kết thúc hồ sơ vụ án.


    Tadashi (Song Ngư) liếc nhìn theo từng bước chân Kaoru rời đi với ánh mắt ngùn ngụt sát khí. Bỏ qua dễ dàng như vậy thậ không giống tác phong vủa cậu.

    - Đừng làm lớn chuyện, ở thời đại này còn có cái gọi là pháp luật.

    Miyaka (Nhân Mã) nói nhỏ với cậu trước khi dìu Yuuri (BạchDương) rảo bước rời đi cùng Inari (Song Tử) và Jessica (Kim Ngưu). Cậu nhếch miệng cười. Vụt một cái biến mất trả lại bầu không gian êm đềm tĩnh lặng.


    Không vẫn còn có người ở đây. Trên xà ngang nơi trần nhà thấp thoáng bóng dáng chàng trai phòng thẳng xuống, cũng là đáp đất rất nhẹ nhàng không gây tiếng động. Giọng nói có độ ngân dài như sóng biển rì rao :

    - Tìm thấy rồi.

    _________________________

    Ngày hôm sau cả học viện Gabrielle lại tiếp tục bị rung chuyển bởi thông tin Kaoru – người được coi là nổi bật trong thời gian gần đây đã giết giáo viên chủ nhiệm Uruha và cả em trai mình. Thêm vào đó là chính cậu ta cũng bị giết một cách rất bí ẩn và mang rợ trong lúc ngồi trên xe cảnh sát. Thân xác bị cắt ra thành từng mảnh trong tiếng gào thét, không ai có thể nhận ra mớ máu thịt bầy nhầy với nội tạng nhớt nhúa đó chính là Kaoru.



    Sau khi gây ra đau thương cho người khác, kết cục nhận lại vẫn là cái chết, còn đau đớn hơn cả kiếp trước. Vậy tự hỏi tâm hồn cao đẹp nơi chàng trai cuốn hút các nữ thần giờ còn lại gì? Hay đó chỉ đơn giản là vẻ ngoài giả tạo?


    ~HẾT CHƯƠNG 6~​


    [​IMG] Mục lục
     
  15. kasluvtroony

    kasluvtroony Fiction.vn's Designer

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    105
    Likes Received:
    2
    #15 kasluvtroony, Jul 30, 2014
    Last edited by a moderator: Feb 8, 2016
    Well thú thật em cũng khá thích Hermes. Vị thần này có nhiều quyền năng rất thú vị như bảo hộ cho những kẻ cướp hay đưa linh hồn người chết xuống địa ngục chẳng hạn.

    Thanks nàng đã mở hàng giúp nhé! Qủa thật ta có khá mê cổ trang nhưng ta không viết fic cổ trang nhiều! ^^ Chắc nàng nhầm, ta mê Fantasy hơn! ^^
     
  16. Thùy Dương

    Joined:
    Jul 29, 2014
    Messages:
    302
    Likes Received:
    0
    Thiệt là công phu nghen ^^

    Cơ mà ... nhớ được tên nv mới là cả một vấn đề nan giải á .............
     
  17. kasluvtroony

    kasluvtroony Fiction.vn's Designer

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    105
    Likes Received:
    2
    Cho nên Kas mới để tên chòm sao kế bên tên nhân vật. Không sao âu đọc từ từ nhớ à! ^^
     
  18. kasluvtroony

    kasluvtroony Fiction.vn's Designer

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    105
    Likes Received:
    2
    #18 kasluvtroony, Aug 1, 2014
    Last edited by a moderator: Oct 3, 2015
    MẢNH PHA LÊ THỨ HAI: CHUYỆN TÌNH BUỒN

    [​IMG]

    Một ngày bất chợt vầng trăng khuyết hình lưỡi liềm, vài cảm xúc dâng tràn rất tự nhiên, nó gợi cho ta nhớ đến cái kết của một câu chuyện tình dù mãnh liệt và nồng nhiệt nhưng thoáng nét buồn khó tả. Con trai của vua xứ Thrace cùng nàng Calliope - một trong chín nữ thần Muse, mang cái tên Orpheus là một người đa tài đa nghệ. Tiếng đàn ca của chàng có thể lay động cả cỏ cây, khiến dòng nước êm ả đổi hướng chảy ngược, làm cho chim muông phải rơi lệ xót thương, đánh bại cả tay sai đắt lực của Poseidon là các Siren chuyên mê hoặc con người. Chàng được phong thần với tước vị ngang hàng Athena, Psyche, Aphrodite,... Orpheus nên duyên vợ chồng cùng Euridyce- một tiên nữ Nymph xinh đẹp tuyệt trần.

    Nhưng hạnh phúc chẳng kéo dài mãi mãi, vào một đêm trăng khuyết cong như lưỡi hái tử thần, Euridyce đã qua đời vì bị rắn độc cắn. Cả khu rừng rên lên tiếng khóc thương xót. Mang theo cây đàn lyre, Orpheus cất tiếng ca bài hát dành cho người con gái chàng yêu nhất mà lên đường xuống âm phủ đòi lại linh hồn nàng. Gịong hát của chàng luôn được bao trùm bởi một lực hấp dẫn kì lạ, điều đó lay động đến cả tâm hồn chúa tể âm phủ Hades. Người đã đồng ý trả linh hồn Euridyce về dương thế với một điều kiện. Và chính Orpheus đã phá vỡ nó. Đứng trước ranh giới giữa địa ngục và trần gian, vì sợ rằng Hades lừa mình, chàng đã quay mặt lại xem Euridyce có thật sự trở về cùng không. Nhưng ngay lập tức bóng hình nàng nhạt nhòa trước mắt chàng, tiếp tục bị giam cầm nơi âm ti địa phủ. Cánh cửa đóng sầm lại, âm dương chia cắt hai ngã.

    Đau đớn làm sao!

    Nhưng dòng xoáy định mệnh vẫn tiếp tục lăn tròn, những vì sao hiện diện ở thời đại chư thần đã cố định đúng vị trí mà nó thụôc về. Họ lại gặp nhau, lại thề nguyện yêu nhau, và rồi lại chi ly trong đau khổ, xót xa. Khi đó giật mình sực tỉnh, chợt nhận ra rằng bản thân được chuyển thế phải chăng chỉ để lặp lại vòng lẩn quẩn tiền kiếp đã an bài hay sao? Cho dù cố vùng vẫy, trốn tránh hay đương đầu với nó kết cuộc vẫn chỉ có thương đau?

    Kết cuộc cũng chỉ có thương đau....

    [​IMG]

    CHƯƠNG 7: ĐÊM TĨNH LẶNG.

    [​IMG]



    Mặt trời mệt mỏi thu mình sau ngọn núi cao, ánh nắng dịu dần dịu dần nhường chỗ cho đêm đen tĩnh mịch với những vì sao lấp lánh vương trên nền trời như những viên đá quý đính ở vạt áo lụa đen bóng. Gío lùa qua khe khiến cánh cửa gỗ sờn cũ của tu viện Lucia dịch chuyển kêu lên vài tiếng động khó nghe. Năm nàng bên trong đang tất bật chạy nháo nhào, xem chừng có chuyện gì đó vui. Đứa thì xách mền gối, đứa ôm bánh kem, đứa cầm đồ ăn,… cả thẩy chui vào phòng Yuuri (Bạch Dương). Vốn dĩ định đãi sinh nhật sớm, nhưng do trục trặc kỹ thuật cùng những sự việc không hay xảy ra liền hóa thành tổ chức đúng ngày luôn.

    Yuuri (Bạch Dương) – nhân vật chính của bữa tiệc nhỏ chịu trách nhiệm ngồi giữa, đối diện cái bánh kem cỡ vừa nhưng được phủ bằng sôcôla và dâu tây loại cô yêu thích. Mấy gái còn lại góp chung tiền mua đấy, bù vào đó cả bọn phải nhịn ăn nguyên tuần sau nhưng lâu lâu mới có một dịp nên không sao. Inari (Song Tử) kê gối nằm sấp xuống sàn nhà, hai tay chống cằm háo hức trông chờ khoảnh khắc nhỏ em thổi bánh nến và cầu nguyện. Bên cạnh cô là Shiori (Ma Kêt) đang cuộn mình trong chăn, điệu bộ như một con sâu lười biếng lết qua lăn lại. Trên giường có Miyaka (Nhân Mã) chiếm đóng. Em cằm tờ báo lật liên tục nhưng cuối cùng cũng chỉ tập trung độc ở mỗi một trang, bài báo về cái chết của nam sinh Kaoru thuộc học viện Gabirelle. Rõ ràng cái kiểu hành động như vậy chỉ có thể là Ares. Tên nam thần khét tiếng khát máu và háo chiến đó chưa bao giờ nghe lời ai, đụng phải hắn rồi thì định sẵn con đường chết đi. Hoặc là tự sát cho nhẹ thân hoặc để hắn phanh thây ra làm trăm mãnh. Và Kaoru thuộc trường hợp thứ hai.

    Cứ phải gọi một từ ngu xuẩn. Đụng đến ai không nói, cả gan dám ra tay sát hại Aphrodite – tình nhân mà Ares yêu thương nhất mới khổ. Miyaka (Nhân Mã) gấp tờ báo lại, đưa mắt nhìn Yuuri (Bạch Dương), thật không thể tin được Aphrodite chuyển thế thành bà chị vô tư của cô. Điệu bộ tươi cười thế kia thì ắt hẳn mọi việc xảy ra ở hồ bơi lúc đó chỉ do sức mạnh đột nhiên bộc phát chứ Yuuri ( Bạch Dương) chẳng hề nhớ tẹo nào về kiếp trước. Thức tỉnh nửa vời đúng là khiến cho người ta đau đầu.

    VÙ!!!

    - Á!!!!!!

    Gío thổi, đèn tắt, cái đèn ống vốn xài rất tốt đột nhiên giở chứng khiến căn phòng tối om, cũng có thể do cúp điện. Cả bọn đột nhiên hét lớn, la to nhất không ai khác ngoài Inari (Song Tử), to đầu nhất và nhát nhất chính là cô. Mấy nàng nép sát vào nhau, cái tu viện cũ kĩ này nghe đồn có rất nhiều người chết, nhưng không nghĩ rằng vào ngày vui như vậy lại trở về nhát bọn nó. Không phải vậy chứ?

    Tiếng cửa sổ va đập vào nhau kêu cành cạnh ngày một lớn dần. Két một cái, rồi lại kèn kẹt nghe nhưng cánh cửa phòng Yuuri (Bạch Dương) vừa bị đẩy vào. Bốn gái ôm chặt lấy nhau, co rúm người lại. Có tiếng bước chân, rất gần, ngày một gần. Cả bọn nín thở, gan lắm là Miyaka (Nhân Mã) chỉ dám thở nhẹ vài tiếng. Bầu không gian yên ắng lạ thường. Không một tiếng động, chẳng đứa nào dám nhúc nhích, bởi lẽ cái sàn nhà vốn dĩ làm bằng gỗ với tấm maica trãi phía trên cho nên chỉ cần động cạy một cái liền có tiếng động khó nghe phát lên. Ngộ nhỡ kinh động đến “cái thứ” ngoài kia thì khổ.

    Bầu không khí bắt đầu lạnh, lạnh cóng tay hòa cùng lời gió thét gào ngày một lớn. Bướ chân kia tiến lại gần chúng nó, ánh sang le lói len vào. Và

    Gương mặt trắng toát hiện ra dưới ánh đèn cầy mập mờ lay chuyển. Cặp mằt to khoét sâu vào trong với trong màu nâu và quầng thâm tim tím, mái tóc đen dài rũ rượi rối xù xõa lòa xòa. Thảm kịch là đây…

    - Hù!

    - Á!!!! MA!!!!!!!!!

    Cả bọ ôm chặt lấy nhau hét hết cỡ, nghe như cả tu viện Lucia rung lên vì bọn nó. Được một lúc không thấy “cái thứ” kia chuyển động hay làm gì them, bọn nó ngớ người ra. Miyaka (Nhân Mã) căn mắt ra nhìn kỹ, rồi thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lay lay người Inari (Song Tử) đang bất tỉnh nhân sự cùng mấy gái kia đơ dơ như người mất hồn.

    - Chị Jessica, làm mọi người hết hồn. – Shiori (Ma Kết) bĩu môi giận giỗi.

    - Cầu chì bị cháy rồi, mò mẫm gần chết mới được cây đèn cầy vậy mà cả đám lại la lối làm chị giật mình đánh rơi nó xuống tầng dưới rồi. Tìm gần chết mới ra, ma cỏ cái gì?

    Jessica (Kim Ngưu) lật úp cái chén lại, nhiễu sáp xuống đáy chén rồi cấm cây nén xuống đặt vào giữa phòng. Cả đám được một phen yếu tim với nhỏ, cái đưa lúc nào cũng lù lù lúc ẩn lúc hiện, kiểu này chắc mua thuốc trợ tim để giành xài từ từ cho chắc.

    Vài phút lạc đề cuối cùng bọn nó cũng nhớ ra việc cần làm liền ngồi sát lại với nhau, mở bánh kem ra và cắm lên đó mười bảy cây nến nho nhỏ đủ màu tương trưng cho số tuổi của Yuuri (Bạch Dương). Bên ngoài căn phòng ấm cúng tràn ngập tình thương, gió vẫn rít lên từng đợt. Nhưng giọt mưa tí tách nhẹ nhàng đáp đất, cơn mưa hiếm thấy trong ngày hè oi bức. Bóng đen bí ẩn đứng trên nóc nhà gần đó giẫm chân bay vèo đi, để lại bầy quạ đen dập cánh trong sợ hãi.

    ~HẾT CHƯƠNG 7~


     
  19. kasluvtroony

    kasluvtroony Fiction.vn's Designer

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    105
    Likes Received:
    2
    #19 kasluvtroony, Aug 1, 2014
    Last edited by a moderator: Oct 3, 2015
    CHƯƠNG 8: MẤT TÍCH.

    [​IMG]


    PHÙ!

    Yuuri (Bạch Dương) sau vài phút chắp tay nhắm mắt cầu nguyện liền thổi tắt nến trên bánh kem trong tiếng hoan hô của mấy gái còn lại. Lớn tiếng nhất đương nhiên là Miyaka (Nhân Mã) và Shiori (Ma Kết), hai đứa nhỏ nhất và sung nhất trong đám. Shiori ( Ma Kết) lại cuộn mình vào chăn, tay đưa ra ngoài cầm chắc dĩa bánh kem ngon lành ra chiều thích thú. Nó đưa đôi mắt tròn xoe nhìn một lượt mấy người chị thân thương rồi cất cao giọng:

    - Yu ước cái gì vậy?

    - Ước cái gì hả? Bí mật! – Yuuri (Bạch Dương) liếc Shiori (Ma Kết) một cái kèm theo nụ cười vô cùng gian.

    - A không chịu đâu! Inari, nếu là chị thì chị ước gì?- Shiori (Ma Kết) giãy nảy ăn vạ rồi đẩy ánh nhìn sang Inari (Song Tử).

    Cô bị “tấn công bất ngờ” thì thoáng giật mình, sau đó rơi vào trạng thái tập trung tinh thần nâng cao trí tuệ hồi lâu mới trả lời:

    - Một cuộc sống hạnh phúc và thành đạt chẳng hạn.

    Cả bọn còn lại ồ lên rất to. Không ngờ bà chị nhí nhảnh mọi ngày lại có cái mong ước “người lớn” đến vậy. Shiori (Ma Kết) xử xong nạn nhân đầu tiên liền bẻ chĩa qua nàng thứ hai – Jessica (Kim Ngưu):

    - Jess yêu quái thì sao, cũng sắp tới sinh nhật chị rồi?

    Nhỏ đang ngồi tựa lưng vào thành giường, tay ôm chặt gối cũng bị Shiori (Ma Kết) làm cho giật mình. Con nhóc lúc nào cũng gan to bằng trời, dám kêu học sinh lập dị nhất Gabrielle là yêu quái. Nhưng mà không sao, bởi lẽ bọn nó sống chung với nhau kể ra cũng đã được gần mười năm, tính khí Jessica (Kim Ngưu) thế nào thì quá rõ như trăng dêm rằm rồi. Nhìn vậy thôi chứ hiền khô và có phần nhát nữa đó chứ. Nhờ vậy mà có nói thế nào nhỏ cũng nhịn được, tốt cái thật thà có sức chịu đựng bền bỉ.


    Cố gắng vặn óc ra suy nghĩ, một phút hai phút…nờ phút trôi qua nhỏ mới trả lời:

    - Không biết.

    Bốn gái còn lại sau khi nín thở hồi hộp chờ đợi rốt cuộc như không. Cái đà này chẳng biết đến sinh nhật nhỏ nên mua cái gì mà tặng đây. Shiori (Ma Kết) nhướn mày, lết lại ngồi gần Jessica (Kim Ngưu) giở giọng bà cụ non tra hỏi:

    - Thật sự là chị không có gì mơ ước sao? Người yêu đẹp trai chẳng hạn?

    Lại thêm nờ phút trầm ngâm suy nghĩ, kết quả…

    - Không có, như bây giờ là quá tốt rồi.

    - Chị yêu quái phải biết ước mơ cái gì chứ. Như em này, mong ước nhỏ nhoi lắm nhưng nhờ nó em có động lực mỗi ngày đấy! – Shiori (Ma Kết) chau mày, phụng phịu đôi gò má ửng hồng.

    - Là gì vậy?

    Ba nàng kia lết lại gần Shiori (Ma Kết) trông chờ xem con bé nói gì, Jessica (Kim Ngưu) giữ im lặng nhưng cặp mắt thì nhìn chằm chằm vào nó chờ đợi. Và…

    - Em ước mình có được hai cục kim cương bự cỡ này nè. – Shiori (Ma Kết) cười tít mắt xoe rộng hai bàn tay hết cỡ.

    Cả đám muôn bật ngửa vì mong ước khá là “nhỏ nhoi” của con bé. Đau đầu không, thời buổi vật giá leo thang vậy mà nó đòi hai cục kim cương to cỡ đó. Cỡ mấy đứa mồ côi như tụi này thì đào đâu cho ra. Mơ ước của Shiori (Ma Kết) có khi còn xa vời hơn cả Inari (Song Tử). Bỏ qua con bé, cả đám lại xúm xụm lại với nhau bàn tán cái gì đó. Nó quê một cục, mặt đỏ cả lên và đôi gò má phồng ra phụng phịu rất đáng yêu. Chịu không nổi khi bị mọi người cho ăn bơ, Shiori (Ma Kết) hét lên:

    - Em ước như vậy thì hay hơn chị Jess không biết ước gì chứ??? Miyaka, chị có điều ước nào không?

    Dứt lời Shiori (Ma Kết) nhào đến túm chặt lấy cổ Miyaka (Nhân Mã) – nạn nhân kế tiếp cũng chính là người ngồi gần nó nhất. Em chẳng khác gì hai chị trên thoáng giật mình với cái phản ứng của nó, nhưng sau khi bình tâm cũng trầm ngâm suy nghĩ và đưa ra câu trả lời:

    - Chị hả? Một căn nhà gần biển để ngày ngày có thể ra ngắm hoàng hôn và bình minh.

    Miyaka (Nhân Mã) vừa nói vừa đưa đôi mắt ra nhìn bầu trời đêm đang mưa nặng hạt dần. Không khí lắng xuống, im lặng thứ truyền đến tai bọn nó duy chỉ tiếng mưa rơi lách tách rì rào ngoài kia. Ánh mắt Shiori (Ma Kết) bao trùm bởi một mảng thơ mộng của một cô bé mới lớn khi nghe được ước mơ giản dị và yên bình hơn bao giờ hết. Được một lúc sau cả bọn ồ lên, kéo tâm trí Miyaka (Nhân Mã) về thực tại khi đang bận mãi mê nghĩ đến cuộc sống của bản thân ở kiếp trước, một cuộc sống thật đẹp khi thức giấc liền thấy mặt trời soi mình xuống những con sóng vỗ về dịu nhẹ.

    - E hèm xin được phép đính chính chút về cái ước mơ này. – Jessica (Kim Ngưu) hắn giọng thu hút sự chú ý của mấy đang lâng lâng trên mây.

    - Việc xây dựng một căn nhà ở biển của Miyaka không chỉ mang ý nghĩa khác ngoài lãng mạng thơ mộng ra. Em ấy muốn tiết kiệm về mặt tài chính khi về già cho nên định cư ngoài biển để khi chết bất cứ thì sóng sẽ kéo đến và mang xác đi, đỡ cả khối tiền.

    Jessica (Kim Ngưu) xổ ra một lèo rồi vơ tay lấy cốc nước lọc gần đó uống cạn. Bốn gái còn lại với tám con mắt nhìn chằm chằm muốn rách mặt nhưng nhỏ vẫn bình thản cầm bánh kem lên ăn như mình chưa nói gì và chưa làm gì. Mặt Miyaka (Nhân Mã) đỏ như cà chua chín, tiếp theo sau đó là bầu không gian khá nặng nề. Jess rất biết cách làm mất hứng, đứa nào cũng như có giọt mồ hôi bự chà bá ở trên đầu. Hết nói nổi.

    Shiori (Ma Kết) nhìn qua ngó lại thấy thiếu thiếu cái gì đó, à phải rồi dĩa cơm chiên nó tự tay làm- món duy nhất biết nấu với sự trợ giúp của Inari ( Song Tử), nhưng cũng có thể xem đó là thành quả của mình cho đỡ tủi. Nó đứng dậy chạy vù xuống dưới để lại bao nhiêu cặp mắt ngơ ngơ ngác ngác.

    Shiori( Ma Kết) sải những bước chân thật dài, bước qua một lượt hai bậc thang và nhanh chóng đặt bàn chân nhỏ nhắn xuống sàn mặt sàn lạnh ngắt dưới tầng trệt – nơi duy nhất được lót gạch men sạch bóng. Có một chút sờ sợ len lõi trong nó, vắng lặng quá, tối tăm quá. Nó dùng đôi tay lần đường đến phòng bếp chung, trong bóng tối no vẫn nhớ mồn một từng ngõ ngách ở tu viện Lucia.


    Con bé chạm tay vào cửa vào, vặn chốt bước vào trong. Mở tủ kính lấy ra dĩa cơm hãy còn hơi ấm vừa mới chiên.

    VÙ!!!

    Gío lướt qua, hay nói đúng hơn là có cái gì đó di chuyển xoẹt qua khiến cho bức màn che cửa lay động. Shiori (Ma Kết) giật mình đưa ảnh mắt cảnh giác nhìn quanh. Có cái gì đó đang ở đây, con bé cảm thấy vậy. Nhưng đáp lại nó chỉ là tiếng những giọt mưa tí tách chạm nền đất lạnh, gió rít gào, cây đung đưa xào xạc và cả bầy quạ kêu lên oán than vang vọng cùng khắp. Nó rùng mình, bấu chặt bàn tay vào đấy dĩa cố gắng giữ bình tĩnh mà bước chân rời khỏi phòng.


    Cửa sổ bị gió hất tung đập vào trong khiến ba hồn bảy vía con bé bay mất, nó giật nảy mình quay lại nhìn. Shiori (Ma kết) nhớ rõ ràng Inari (Song Tử) đãng đóng cánh cửa đó lại rồi và nảy giờ thì nó cũng chẳng có mở ra. Mồ hôi bất giác túa ra ướt cả áo trong khi con bé lạnh khắp người.

    Bóng đen xoẹt qua, rất nhẹ nhưng đủ gây ra tiếng động chói tai trong cái không gian ghê rợn này. Shiori (Ma Kết) quay phắt lại – một phản xạ không điều kiện ở bất cứ con người khi sợ hãi. Trong đêm tối mái tóc bạch kim ôm sát gương mặt người đó, nụ cười vẽ lên vô cùng bí hiểm. Shiori (Ma Kết) bị đánh từ phía sau, trúng ngay huyệt đạo, con bé ngất xỉu. Và dĩa cơm trên tay rơi xuống nền gạch vương vãi khắp phòng.


    ………………………………………..


    Khoảng thời gian dài trôi qua, quá lâu cho việc đi tìm kiếm hay lấy đồ gì đó, thậm chí là đi vệ sinh. Bốn gái còn lại bắt đầu thấy lo, cử đại diện đi thám thính tình hình. Jessica (Kim Ngưu) vinh hạnh được đảm nhiệm trọng trách này. Nói vậy thôi vì “ chơi trò người lớn” oảnh tù tì thu nên phải xách cây đèn cày xuống nhà dưới. Chứ thật ra trong bốn đứa nhỏ nhát gan nhất nhưng lúc nào cũng trơ cái mặt ra như không có gì.

    Gío rít gào bên tai, vang lên đều đều theo từng bước chân chậm rãi của Jessica (Kim Ngưu). Nhỏ vừa đi vừa dò thám, vừa nhìn quanh, vừa suy nghĩ và sợ. Bàn tay nhỏ siết chặt vào đáy chén cắm cây đèn, cắn nhẹ vào môi dưới. Cảm giác bất an vây lấy Jessica (Kim Ngưu). Hôm nay câu lạc bộ thiên văn vừa trưng bày bộ lịch mới. Hóa ra nhỏ đã nhìn lầm, thứ tiếp cận chòm sao chiếm mạng Yuuri (Bạch Dương) là Mộc tinh, cho nên cô không an toàn thoát nạn. Nhưng lần này Thổ tinh đã nhằm hẳn vào chòm soa chiếu mạng của nhỏ, tai họa chắc chắn đến, không phải bản thân nhỏ thì cũng phải liên lụy đến một trong những người xung quanh theo kiểu mạng đổi mạng.


    ẦM!!!!!

    Sét chớp giật giáng một đòn mạnh rạch ngang bầu trời. Keng. Jessica (Kim Ngưu) đánh rơi cây đèn, ánh sáng tắt ngúm. Nhỏ co rúm người nép sát vào gầm cầu thang, dùng đôi tay bịt chặt tai lại, mắt nhắm ghiền, miệng không ngừng lẩm nhẩm gì đó. Sấm sét, cơn ác mộng của cuộc đời Jessica (Kim Ngưu). Nhỏ đã từng phải trải qua chuỗi sự việc kinh hoàng trong đêm gió mưa cùng sấm chớp. Và lúc này ác mộng lặp lại gần hai. Những hạt cơm rơi vãi kéo dài từ phòng ăn đến chân cầu thang, nơi mà Jessica (Kim Ngưu) đang co rút trong nỗi sợ hãi của bản thân trong quá khứ.

    Một đêm mưa.


    ~HẾT CHƯƠNG 8~

    [​IMG] Mục lục
    [​IMG] Chương 9: Học sinh trao đổi.
     
  20. kasluvtroony

    kasluvtroony Fiction.vn's Designer

    Joined:
    Jul 27, 2014
    Messages:
    105
    Likes Received:
    2
    #20 kasluvtroony, Aug 4, 2014
    Last edited by a moderator: Oct 3, 2015
    CHƯƠNG 9: HỌC SINH TRAO ĐỔI.

    [​IMG]

    ẦM!

    Tiếng sấm vang rềnh chớp giật với âm lượng lớn hơn bao giờ hết. Như một con mèo nhỏ lạc lõng giữa thế giới rộng lớn, Jessica (Kim Ngưu) co ro nép sát vào gầm cầu thang. Không một tia sáng hy vọng nào truyền đến, cảnh tượng bảy năm về trước hiện về chân thực hơn cả. Nơi góc tối sâu thẳm của con hẻm được xem là khu vực chỉ dành cho những kẻ bần hàn, những căn nhà xập xệ như ổ chuột trở thành minh chứng rõ ràng nhất cho nhận định trên.

    Cô bé nhỏ nhắn khoác trên mình bộ váy trắng xinh xắn như búp bê, nhưng nó đã bị vấy bẩn lấm lem đầy những vết nhơ, có cả mùi tanh của máu. Mái tóc đen ướt sũng vì nước mưa ôm sát lấy gương mặt. Đôi chân trần rã rời mệt mỏi với những vết thương chằng chịt, đôi giày mẹ may cho không biết đã mất từ lúc nào trong thời gian nhỏ hoảng loạn bỏ chạy.

    Toàn thân vô lực, Jessica (Kim Ngưu) lúc đó vừa tròn mười tuổi, ngồi phịch xuống nền đất lạnh. Bên cạnh nhỏ mùi vị ẩm thấp theo làn mưa hòa vào không khí đặc sệt khó chịu. Nhỏ không để tâm, chỉ biết co rút người vào sát góc con hẻm, nơi nồng nặc những thứ tạp vị của những thứ rác thải, với tâm trí hỗn loạn và sợ hãi. Vào đúng ngày sinh nhật nhỏ đã mất cả gia đình.

    “ Chính là mày, cái thứ xui xẻo như mày đã kéo theo con quái vật đó đến đây! Cút đi!”

    ẦM!!!

    Sấm sét một lần nữa xẹt ngang qua, cắt đứt đường bay của giọt mưa nặng hạt dần tưởng chừng như chẳng bao giờ tạnh. Jessica (Kim Ngưu) trợn tròn mắt kinh hãi, tia sáng chói lòa từ sấm chớp ngoài trời kia phản chiếu qua con ngươi nâu sẫm – nỗi sợ hãi không đáy hằn sâu trong đôi mắt vốn dĩ luôn bình thản trước mọi sự việc. Nhỏ hét lên, máu, có rất nhiều máu hiện ra trước mắt. Nhưng đó hoàn toàn không phải hồi tưởng trong quá khứ.

    Dưới nền sàn lát gạch men sáng bóng vệt máu tươi còn ấm nóng kéo dài từ phòng bếp đến cánh cửa sổ bị bật tung. Đó là lý do vì sao bầu không gian bên trong tu viện Lucia lạnh hẳn lên. Gío lùa vào ào ạt, dữ dội như mẹ thiên nhiên đang thét gào giận dữ. Nếu là Jessica (Kim Ngưu) của thường ngày nhỏ sẽ cật lực tìm kiếm nguyên nhân vì sao xuất hiện vệt máu như thế này, ai đó đã gặp nguy hiểm chăng? Nhưng bây giờ thì không, toàn bộ lý trí và vẻ cứng rắn thường có đã bị bẻ cong bởi nỗi sợ hãi thứ gì đó rất ghê tởm trong quá khứ, một quá khứ chẳng tốt đẹp gì. Jessica (Kim Ngưu) lẩm nhẩm, lầm bầm trong miệng những câu từ với âm lượng vô cùng nhỏ, nó nhanh chóng bị tiếng gió thét gào và giọng nói giận giữ của sấm sét nuốt chửng:

    - Đừng đuổi con đi, con không phải quái vật. Không phải! Không phải! Không phải! Không phải mà!

    Giọt nước mắt long lanh trong suốt như pha lê lăn dài từ khóe mi, thấm ướt gương mặt và cả một phần chiếc áo thun nhỏ đang mặc. Jessica (Kim Ngưu) ngất đi, trong vô thức hình ảnh cô Lirana – người thừa kế hết toàn bộ tài sản khi ba mẹ nhỏ bị sát hại, đã đánh mắng và đuổi nhỏ ra khỏi nhà ngay trong ngày sinh nhật – cái ngày nhỏ chính thức mất đi tất cả.

    ___________________________________

    Một đêm dài đằng đẵng trôi qua, giọt nước mưa hòa cùng sương lạnh buổi sớm đọng lại trên các phiến lá xanh mát. Mắt trời soi rọi mọi ngõ ngách, ban xuống cho loài người bé nhỏ thứ ánh sáng ấm áp hơn bao giờ hết, vị đất dâng lên xoa dịu cái khứu giác của chúng ta khi xung quanh chỉ toàn là khói bụi từ nhà máy xí nghiệp.

    Như bao buổi sáng, Inari (Song Tử) cùng Miyaka (Nhân Mã) rời khỏi tu viện, cất bước đến trường. Thật là cười chết cười cả buổi tối hôm qua, ai ngờ được Jessica (Kim Ngưu) lại ngất đi vì trò đùa của bọn nó chứ? Mà công nhận Shiori (Ma Kết) diễn xuất đạt thật, làm rơi cả dĩa cơm và đổ luôn sốt cà chua xuống sàn, báo hại bọn nó sau khi “hốt xác” con trâu lên phải lau dọn gần chết.

    Nhưng có một điều vô cùng lạ lùng khiến Inari (Song Tử) băn khoăn dẫn đến thức trắng cả đêm suy nghĩ. Shiori (Ma Kết) nói có ai đó đã đánh ngất con bé, nhưng kỳ thực vào thời điểm nó đề cập đến thì cả bọn vẫn còn trên phòng Yuuri (Bạch Dương), chưa mò xuống làm hiệu ứng như mở cửa sổ cho gió lùa vào hay những tiếng hú hú mà. Bởi thị lực của Jessica (Kim Ngưu) khá kém, nói trắng ra là nhỏ bị loạn thị, nên trong điều kiện thiếu ánh sáng giống đêm qua thì nhỏ bó tay rồi, không nhìn thấy gì cả. Mà kì thực cả bọn đùa hơi quá, nhỏ xỉu luôn rồi, sáng nay cũng chẳng bò dậy đi học được.

    Cảm giác tội lỗi bất chợt dâng trào, bốn đứa nghĩ thầm trong bụng đi học về phải mua cái gì đó cho nhỏ ăn để chuộc tội mới được. Nhưng nghĩ sao thì nghĩ Inari (Song Tử) vẫn không hiểu nổi, ai có thể đánh Shiori (Ma Kết) ngất xỉu được? Sơ Marry sao? Bà ấy chẳng bao gờ làm cái chuyện trẻ con đó, mà làm vậy thì có mục đích gì? Hù dọa con bé à? Không bao giờ trường hợp trên có thể xảy ra.

    Cuối cùng là ai mới được chứ? Inari (Song Tử) cau mày, ý nghĩ nào đó bất chợt xuất hiện trong tâm trí. Có khi nào những người bỏ tiền ra chu cấp và bảo trợ cho tu viện đến viếng thăm không? Cô đã từng nghe sister Rose nói rằng họ không phải người thường, đừng nên tiếp cận cũng như cố gắng thu hút sự chú ý của họ giống những đứa trẻ ngu ngốc ta vẫn thường thấy khi xem chương trình tivi nói về trại mồ côi. Chúng mong muốn có ai đó đón mình ra, cho chúng một cuộc sống mới và sung túc hơn là ở tập thể trong một cái trại đầy kín người. Trường hợp này hoàn toàn ngoại lệ, không như những gì bọn nó tưởng tượng ra được – sister Rose nói thế.

    Đến Gabrielle, bầu không khí nhộn nhịp sôi nổi bất thường kích thích sự tò mò trong lòng Inari (Song Tử) và Miyaka (Nhân Mã), văn phòng câu lạc bộ nhạc nhẹ bị hầu hết các học viên vây lấy từ ngoài cửa. Cảnh tượng này cũng lâu lắm rồi mới thấy, kể từ vụ án mạng của cô Uruha mỗi ngày đi học đều rất nặng nề, bây giờ có vẻ thoáng hơn được một chút. Vừa nghĩ, hai nàng vừa bước đến tiếp cận đám đông. Từ trong phòng âm nhạc vang lên tiếng đàn vô cùng thánh thót và mềm mượt như dòng suối chảy, là đàn guitar acoustic. Thật kì lạ, mặc dù người vây quanh rất đông nhưng họ đều im lặng, không ai hé môi bàn tán bất cứ điều gì, họ chăm chú lắng nghe bản nhạc êm dịu như và tuyệt vời hơn cả tiếng hát của mỹ nhân ngư.

    Miyaka (Nhân Mã) nổi sôi máu tò mò kiễng chân nhìn vào trong. Chàng trai có mái tóc đen nhánh và cặp mắt suất thần đang ôm rên tay cây đàn guitar acoustic và gãy lên khúc nhạc thật hay, nhưng trông cậu có vẻ rất lạ, không giống học sinh thuộc học viện Gabrielle. Được một lúc, bài nhạc kết thúc. Cô nàng sở hữu mái tóc vàng óng thẳng mượt bước vào, trên tay cầm cốc cà phê nóng hổi đưa cho cậu bạn chơi đàn. Hai người họ trò chuyện trông rất thân mật.

    Miyaka (Nhân Mã) liếc mắt sang Inari (Song Tử), cô hiểu ý ngay, đưa tay khều khều nữ sinh bên cạnh:

    - Cho mình hỏi hai người họ là ai vậy?

    - À cậu ta tên là Kyoichi Makoto, học viên ưu tú của câu lạc bộ nhạc nhẹ. Còn cô nàng đó là Aira Anikawa, ủy viên phòng y tế. Cả hai người đều từ học viện Charlotte đến theo như chương trình trao đổi học sinh hằng năm đó. – Cô bạn kia nhiệt tình trả lời.

    Inari (Song Tử) và Miyaka (Nhân Mã) quay mặt sang nhìn nhau và ồ lên theo kiểu “à hiểu rồi” . Đúng thật là hai nàng cũng quên mất cái vụ này, để gắn kết mối quan hệ bền chặt thì hai học viện Gabrielle và Charlotte đã đề ra chương trình này, cứ đến đầu tháng tư sẽ mang hai hoặc năm học sinh ra trao đổi tới lễ tổng kết cuối năm học thì ai về trường nấy.

    Trong lúc Inari (Song Tử) và Miyaka (Nhân Mã) đang lơ ngơ lóng ngóng, Yuuri (Bạch Dương) bước đến, vỗ thật mạnh vào vai họ cùng nụ cười gian manh:

    - Này nhé! Bắt quả tang nhé! Hai người đứng đây ngắm giai đẹp nha!

    - Cái gì? Sao chị biết ở đây có giai đẹp?- Miyaka (Nhân Mã) giật mình nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần đưa cặp mắt tròn xoe liếc xéo Yuuri (Bạch Dương).

    - Trời ạ, có biết chị đây chờ Kyoichi – san lâu lắm rồi không? Biết ngay là thể nào cũng có ngày này, thiên tài sáng giá của câu lạc bộ nhạc nhẹ trường Gabrielle nổi tiếng đó nhóc!- Yuuri (Bạch Dương) chìm trong thế giới mơ mộng đầy màu hồng của bản thân mà quên mất cả đám người đang nhìn mình chằm chằm.

    Được một lúc, bất chợt nhận thấy sự yên lặng đáng sợ bao quanh, Yuuri (Bạch Dương) mới giật mình choàng tỉnh trở về thực tại. Đôi gò má cô ửng hồng vì xấu hổ, đôi môi nhỏ nhắn định cất tiếng nói điều gì đó nhưng người con gái có mái tóc màu kem lướt qua khiến cô im bặt. Rất nhẹ nhàng nhưng lại thu hút sự chú ý của cô. Nhìn theo bước chân cô nàng kia, Yuuri (Bạch Dương) vô tình chạm phải nụ cười bí hiểm vẽ lên trên đôi môi hồng thắm như cánh hoa anh đào. Cô ngỡ ngàng nhận ra cảm giác quen thuộc, có lẽ bản thân đã gặp cô ấy ở đâu rồi.

    - Này nhóc, biết cô gái kia là ai không? – Yuuri (Bạch Dương) túm lấy tay áo Miyaka (Nhân Mã) và hỏi chuyện.

    - Là Kinnara Kaede – cựu hội trưởng hội học sinh của Gabrielle, hầu như lễ tổng kết nào cũng có sự xuất hiện của chị ấy. Còn người bên cạnh là Kotone Kaede- nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng được mời về để biểu diễn đó. – Miyaka (Nhân Mã) trả lời rồi chỉ ta về phía cô nàng sở hữu mái tóc ánh bạc thu hút ánh nhìn của người khác một cách kì lạ.

    Yuuri (Bạch Dương) gật gù buông tay ra khỏi người em. Trong khi đó Inari (Song Tử) đắm chìm trong suy nghĩ về việc mà Shiori (Ma Kết) đề cập đến vào tối qua. Như đã biết mỗi tu viện đều có một nhà bào trợ riêng. Với Lucia đó chính là dòng tộc Kaede. Vào đêm trước Shiori (Ma Kết) bị đánh ngất, nghi vấn nằm ở những người chu cấp được cho là không bình thường đến viếng thăm họ. Bây giờ cùng một lúc hai người thuộc dòng tộc Kaede xuất hiện, liệu những chuyện này có liên quan gì với nhau không? Cộng thêm việc sister Rose – người đã tiết lộ một phần nào đó bản chất những kẻ bảo trợ cho tu viện Lucia và học viện Gabrielle mất tích một cách bí ẩn không thấy trở về đã được một tuần hơn.

    Vậy vấn đề là chuyện gì đang xảy ra?
     

Share This Page